Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 82: CHƯƠNG 82: SỰ ĐẶC BIỆT CỦA HẠ NGƯNG THƯỜNG

Đêm đó, khi Dương Khai đột phá Khai Nguyên cảnh, một nữ tử che mặt đã đánh lén hắn. Ban đầu hắn ngỡ nàng muốn lấy mạng mình, nhưng đến thời khắc cuối cùng mới phát hiện không phải vậy. Đối phương dường như chỉ muốn giúp hắn một tay, bằng không với thực lực của nàng, hắn căn bản không thể chống đỡ nổi.

Lúc ấy Dương Khai đã có chút nghi ngờ, bây giờ xem như đã có thể chứng thực được thân phận của nữ tử đó.

Giờ phút này, trong lòng Dương Khai dâng lên một niềm cảm kích vô hạn đối với vị Hạ sư tỷ này.

Mộng lão đầu xuất hiện thật không đúng lúc, lão chen vào giữa Dương Khai và Hạ Ngưng Thường, tựa như gà mẹ xòe cánh bảo vệ gà con, che chắn cho đồ đệ bảo bối của mình ở phía sau.

Dương Khai hồ nghi nhìn lão:

- Hai người quen nhau?

Mộng Vô Nhai đằng hắng một tiếng, vẻ mặt đầy ngạo nghễ và đắc ý:

- Đây là đồ đệ của ta!

- Đồ đệ của lão?

Dương Khai há hốc mồm, hai mắt không ngừng đảo qua đảo lại giữa Hạ Ngưng Thường và Mộng Vô Nhai, không tài nào tin nổi.

Thật không ngờ, một lão già trông không đứng đắn chút nào như Mộng chưởng quầy lại cũng thu nhận đồ đệ, đây chẳng phải là chôn vùi một nhân tài hay sao?

- Các ngươi... quen nhau?

Mộng Vô Nhai liếc nhìn Dương Khai.

- Không quen!

Hạ Ngưng Thường dứt khoát trả lời, vừa nói vừa lén lút nấp sau lưng Mộng Vô Nhai, tay còn khua lia lịa.

Dương Khai lập tức hiểu ý, cười ha hả:

- Không quen, chỉ là đêm đó sư tỷ đã giúp ta một chuyện nhỏ.

Mộng Vô Nhai khẽ gật đầu. Chuyện này Hạ Ngưng Thường đã kể cho lão nghe. Cũng chính nhờ lần giao thủ đêm đó, Hạ Ngưng Thường mới phát giác ra sự tinh thuần của Chân Dương nguyên khí trong cơ thể Dương Khai.

- Mộng chưởng quầy, Hạ sư tỷ muốn ta giúp gì? Có thể nói được chưa?

Dương Khai nghiêm mặt, nếu đã là chuyện của Hạ Ngưng Thường, hắn tuyệt đối sẽ không từ chối.

Mộng Vô Nhai không trả lời, chỉ quay sang nhìn đồ đệ bảo bối của mình, hỏi một câu:

- Hắn có được không?

Hai tai Hạ Ngưng Thường chợt ửng đỏ, nàng cúi gằm mặt, hàng mi dài khẽ run, một lúc sau mới nhẹ nhàng gật đầu.

Thấy bộ dạng của nàng, Mộng Vô Nhai bất giác thở dài:

- Thôi thôi, thời gian không còn nhiều, cứ là hắn vậy.

Dương Khai đứng một bên ngơ ngác, nhưng cũng không lên tiếng hỏi.

Một lát sau, Mộng Vô Nhai đột nhiên nghiêm nghị hỏi:

- Dương Khai, chắc ngươi cũng biết, trên đời này có một số người sinh ra đã khác thường, họ sở hữu những năng lực mà người thường không thể nào có được.

Dương Khai nghiêm sắc mặt, hạ giọng:

- Mộng chưởng quầy đang nói đến những người có thể chất đặc biệt?

- Không sai.

Mộng Vô Nhai gật đầu.

- Những người này là thiên hựu chi nhân, cũng là thiên chi kiều tử. Có người thể chất thích hợp để tu luyện, có người thể chất giúp vết thương hồi phục cực nhanh, cũng có người thể chất sinh ra để chiến đấu. Có đủ loại thể chất kỳ lạ, nhưng bất luận là ai, chỉ cần sở hữu một thể chất đặc biệt thì đều có thể đạt tới một tầm cao mà tiền nhân không thể với tới trong một lĩnh vực nhất định. Những người bình thường như chúng ta chỉ có thể ngưỡng vọng, chỉ tiếc là người sở hữu thể chất đặc biệt vô cùng hiếm hoi. Trong hàng triệu người cũng chưa chắc đã có một người. Tiểu tử Dương Khai, ngươi có phúc rồi, hôm nay may mắn được gặp một người có thể chất đặc biệt như vậy.

Dương Khai biến sắc, kinh ngạc nhìn Hạ Ngưng Thường đang đứng sau lưng Mộng Vô Nhai:

- Lẽ nào Hạ sư tỷ...

- Ha ha...

Mộng Vô Nhai vẻ mặt đầy tự hào, vui sướng cười, khẽ gật đầu:

- Không sai, thể chất của Ngưng Thường không giống người thường.

Trong lòng Dương Khai có chút chấn động, hoàn toàn không ngờ vị sư tỷ hay xấu hổ, nhút nhát này lại là một kẻ được trời cao ưu ái đến vậy.

- Thể chất của sư tỷ thuộc loại nào vậy?

Dương Khai không khỏi tò mò.

Mộng Vô Nhai không đáp, chỉ trầm ngâm một lát rồi nói:

- Vừa hay quả trên cây này đã chín rồi. Đồ nhi, con hái xuống đi.

- Vâng.

Hạ Ngưng Thường vâng lời, bước đến trước cây Tam Dương quả cuối cùng, nhẹ nhàng hái ba quả trên cây xuống.

Dương Khai không xen vào, hắn cảm thấy mối nghi hoặc của mình sắp được giải đáp.

- Đồ nhi, cho hắn chứng kiến bản lĩnh của con đi.

Mộng Vô Nhai cười ha hả.

Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu, bước đến trước mặt Dương Khai, sau đó đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra. Bàn tay ấy trắng nõn thon dài, trên lòng bàn tay xinh xắn là ba quả Tam Dương quả vừa hái.

- Mời sư đệ xem.

Hạ Ngưng Thường khẽ nói, rồi từ từ vận chuyển nguyên khí trong cơ thể.

Dương Khai đột nhiên thất sắc, vì hắn phát hiện, khi nàng vận chuyển nguyên khí, ba quả Tam Dương quả trên bàn tay nhỏ nhắn đó đột nhiên tỏa ra từng luồng năng lượng màu đỏ rực.

Đó là Dương nguyên khí ẩn chứa bên trong quả. Dương Khai tu luyện Chân Dương Quyết, vô cùng nhạy cảm với nguyên khí thuộc tính dương, tất nhiên có thể phát giác ra năng lượng trong Tam Dương quả đang điên cuồng tuôn ra ngoài.

Nhưng... làm sao có thể?

Năng lượng từ Tam Dương quả cuồn cuộn thoát ra, hội tụ trước mặt Hạ Ngưng Thường, ngưng tụ lại thành một khối mà không hề tiêu tán. Chưa đầy một lát sau, ba quả Tam Dương quả đã mất hết màu sắc vốn có, năng lượng bên trong cũng không còn. Không chỉ vậy, chúng còn nhanh chóng khô héo, gió thổi qua liền hóa thành tro bụi, tan vào không khí.

Hạ Ngưng Thường lại có động tác mới, một tay nàng nâng khối năng lượng Dương Nguyên vừa ngưng luyện, tay kia không ngừng múa trong hư không.

Theo động tác của nàng, Dương khí bên dưới Khốn Long Giản dường như bị dẫn động, cuồn cuộn dâng lên, đồng loạt lao về phía Hạ Ngưng Thường. Nàng tiện tay vồ lấy, lại nắm được một luồng năng lượng đưa vào khối khí đỏ rực trước mặt.

Động tác tay của nàng càng lúc càng nhanh, mỗi lần đưa tay ra đều nắm được Dương khí tuôn ra từ Khốn Long Giản, dung hợp vào khối năng lượng màu đỏ trước mắt.

Thời gian trôi qua, khối năng lượng màu đỏ trước mắt không những không lớn thêm mà ngược lại còn càng ngày càng thu nhỏ.

Tuy nhiên, năng lượng Dương Nguyên ẩn chứa bên trong lại càng lúc càng đậm đặc.

Một lúc sau, cuối cùng Hạ Ngưng Thường cũng ngừng thu lấy Dương khí từ dưới Khốn Long Giản, hai bàn tay ép khối năng lượng màu đỏ đó vào giữa.

Hai bàn tay nhanh chóng khép lại, đến khi nàng mở lòng bàn tay ra, ba viên đan dược đỏ rực, tròn xoe, óng ánh đã bất ngờ xuất hiện, màu sắc mê người, bề mặt còn có những đường vân và quầng sáng mờ ảo, vô cùng rõ nét.

Dương Khai nhìn đến ngây cả người!

Cảnh tượng trước mắt, ngoài hai chữ “thần kỳ” ra, Dương Khai không biết phải hình dung thế nào nữa.

Cho tới tận lúc này, hắn mới hiểu ra, lọ đan dược mà Hạ sư tỷ đưa cho mình từ đâu mà có. Tất cả đều được luyện chế theo cách này!

Thế nhưng, cách này cũng quá mức đơn giản và dễ dàng rồi đi? Luyện Đan Sư vốn đã hiếm, mà mỗi lần luyện chế đan dược đều phải đối mặt với nguy cơ thất bại. Hơn nữa, Luyện Đan Sư khi luyện đan còn cần những công cụ đặc thù như đan lô và địa hỏa.

Thế nhưng vị Hạ sư tỷ này chỉ cần vài động tác tay, ngoài nguyên liệu là Tam Dương quả ra thì không cần thêm bất cứ thứ gì khác, vậy mà đã nhẹ nhàng luyện chế ra ba viên đan dược.

- Cho ngươi đấy!

Hạ Ngưng Thường chìa tay về phía Dương Khai.

Dương Khai hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại, nhận lấy ba viên đan dược, cẩn thận cảm nhận, phát hiện Dương khí ẩn chứa trong mỗi viên đan dược đều nhiều hơn một chút so với một quả Tam Dương quả. Dù sao thì lúc luyện chế, Hạ Ngưng Thường đã hấp thu thêm Dương khí dưới Khốn Long Giản.

- Nếu sư tỷ mà luyện đan, người của Dược Vương Cốc chắc cũng phải đóng cửa hết thôi.

Dương Khai cười gượng, hắn chưa từng thấy ai có thể luyện đan dễ dàng đến mức này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!