Cách Cửu Phong khoảng trăm dặm.
Trong một góc rừng, rất nhiều võ giả ẩn mình, không dám thở mạnh. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rọi lên gương mặt âm tình bất định của đám người Trương Ngạo.
Bị Yêu tộc đánh cho đại bại, chật vật chạy trốn đến nay đã mười ngày trôi qua.
Mười ngày nay, mỗi lần Trương Ngạo nhớ lại cảnh tượng hôm đó, lòng lại dâng lên nỗi bất cam tột độ. Vốn tưởng rằng có thể bắt được tiểu tử kia, ép hắn giao ra truyền thừa của Cửu Thiên Thánh Địa, nào ngờ đúng vào thời khắc mấu chốt, Yêu tộc lại nhúng tay vào.
Đại tôn của Yêu tộc dẫn theo hơn mười vị cường giả, đánh cho bọn chúng chạy trối chết.
Đến tận hôm nay, các thế lực tề tựu bên phe Trương Ngạo sớm đã tan rã, chỉ còn lại Phá Huyền Phủ, Chiến Hồn Điện và U Minh Tông mà thôi.
Với lực lượng như vậy, ngay cả Cửu Thiên Thánh Địa còn không nhăm nhe nổi, huống chi là đi tìm Yêu tộc báo thù rửa hận.
Hơn nữa, ba thế lực này cũng tổn thất nghiêm trọng, số lượng cao thủ còn lại không nhiều.
Rút quân rõ ràng là lựa chọn tốt nhất, nhưng Trương Ngạo lại nuốt không trôi cục tức này. Liên thủ với nhiều thế lực như vậy mà cũng không thể tiêu diệt Cửu Thiên Thánh Địa, Trương Ngạo dường như đã thấy trước cảnh tượng tin tức truyền ra, Phá Huyền Phủ của lão sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Khí huyết cuồn cuộn trong lồng ngực, sắc mặt Trương Ngạo hằn lên vẻ hung ác nham hiểm.
- Tên tiểu tử hèn hạ này, dám to gan cấu kết với yêu tà, thật đáng hận! - Trương Ngạo ghì giọng gầm lên, hai con ngươi đỏ ngầu nhìn về hướng Cửu Thiên Thánh Địa, không cam lòng nhưng lực bất tòng tâm.
Tào Quản vẻ mặt tức giận, thấp giọng nói:
- Hắn dám phạm phải điều đại kỵ của thiên hạ, tin tức này truyền ra, ta muốn xem sau này hắn làm sao có đất dung thân ở đại lục này.
Vu Kiếp cười hề hề:
- Cửu Thiên Thánh Địa đúng là thú vị, dám liên thủ với Yêu tộc, quả thật khiến người ta bất ngờ.
- Chưa chắc đó là chủ ý của bọn người Từ Hối. Ta quen biết Từ Hối mấy chục năm, tính tình của lão ta cũng hiểu được vài phần. Lão không có khả năng làm ra chuyện này, có lẽ tất cả đều do tiểu tử kia bày ra. - Trương Ngạo hừ lạnh. - Hiện tại việc quan trọng nhất là làm thế nào để bắt hắn từ tay Yêu tộc.
- Đúng vậy, việc này quả thực có chút khó khăn. - Tào Quản cau mày.
- Các ngươi còn chưa từ bỏ ý định à? - Vu Kiếp kinh ngạc nhìn họ, lắc đầu. - Hắn có Đại tôn của Yêu tộc che chở, các ngươi có bản lĩnh gì mà đòi bắt hắn?
- Chẳng lẽ hắn có thể cả đời không ra ngoài? Không bắt được tiểu tử đó, ta thề không bỏ qua. - Trương Ngạo mặt mày dữ tợn.
- Ta cũng có ý này. Sao nào? Vu huynh nhận thù lao của bọn ta, bây giờ lại muốn nửa đường bỏ cuộc ư? - Vừa nói, Trương Ngạo vừa lạnh lùng liếc sang Vu Kiếp.
Vu Kiếp vội vàng giơ tay:
- Nhận tiền của người, thay người trừ họa trước giờ luôn là tôn chỉ của U Minh Tông ta. Ta đã nhận đồ của các ngươi thì tất sẽ giúp các ngươi đến cùng.
- Thế thì tốt. - Trương Ngạo gật đầu hài lòng.
Trong lúc ba người nói chuyện, một tên võ giả vừa đến Cửu Phong do thám vội vã trở về, cung kính bẩm báo:
- Cửu Phong đã bị Yêu tộc chiếm cứ, không thấy một đệ tử Cửu Thiên Thánh Địa nào ở đó cả, chỉ có vài yêu thú cùng cường giả Yêu tộc hoạt động bên trong. Bọn chúng đang bận rộn gì đó, dường như định khai thác mạch khoáng tinh thạch!
Nghe vậy, da mặt Trương Ngạo và Tào Quản liền co giật, trong lòng tiếc hùi hụi.
Nếu không phải lần này Yêu tộc nhúng tay vào, thì nay mạch khoáng giàu có đó đã là của mình rồi.
- Ngươi chắc chắn không thấy một đệ tử Cửu Thiên Thánh Địa nào chứ? - Trương Ngạo nhíu mày hỏi. Tin tức này khiến lão rất để tâm, trận đại chiến trước đó không thấy ai đã đành, có thể giải thích là bọn họ ẩn náu, nhưng bây giờ cũng không thấy đâu thì thật đáng suy ngẫm.
- Vâng, thuộc hạ cùng mấy chục người nữa theo dõi bên ngoài một ngày một đêm, quả thực không phát hiện ra bất kỳ đệ tử Cửu Thiên Thánh Địa nào.
- Mấy nghìn đệ tử Cửu Thiên Thánh Địa, không thể nào đột nhiên biến mất được. - Tào Quản tỏ ra khó hiểu, trầm ngâm nói: - Trương huynh, không lẽ Yêu tộc đã...
Trương Ngạo nghe vậy, thần sắc phấn chấn, cười quái dị:
- Rất có thể! Yêu tộc cũng không phải hạng dễ bắt nạt, nói không chừng tiểu tử đó cấu kết với yêu tà không thành, ngược lại bị bọn chúng xử lý rồi. Đúng là ngu xuẩn, gậy ông đập lưng ông!
- Đáng đời tiểu tử đó! - Tào Quản cũng phấn chấn, tâm trạng vui vẻ trở lại. - Có điều nếu đúng là vậy, thì hiện tại tiểu tử đó nhất định đang nằm trong tay Đại tôn của Yêu tộc, chúng ta làm sao có thể bắt được hắn?
Trương Ngạo chau mày, bắt đầu trầm tư, nghĩ mãi cũng không ra cách nào, thoáng chốc lại rơi vào im lặng.
...
Trong cung điện rộng lớn, Dương Khai ngồi đối diện với Đại tôn của Yêu tộc, một bức linh trận đồ tinh xảo được khắc họa giữa hai người.
Dương Khai đang kiên nhẫn giảng giải cho Đại tôn.
Vốn hắn đã khắc mấy linh trận đồ liên quan đến Hóa Sinh Trì vào trong ngọc thạch, nhưng ai ngờ Đại tôn xem xong lại chẳng hiểu gì, buộc Dương Khai phải đích thân giảng giải.
Cũng may kẻ này tiếp thu rất nhanh, tuy trước kia chưa từng tiếp xúc với những thứ này, nhưng sau mười ngày Dương Khai dốc lòng chỉ dạy, cuối cùng y cũng nắm được những điểm mấu chốt của mấy linh trận đồ đó.
Phần còn lại chỉ cần để y từ từ lĩnh ngộ là được. Đến lúc đó nếu Yêu tộc biến hình có vấn đề gì, y cũng có thể tự xử lý, không cần phải nhờ đến Dương Khai nữa.
Sau khi Dương Khai giảng giải xong, Đại tôn mới khẽ thở ra một hơi, trên mặt không giấu được vẻ chấn động, lẩm bẩm:
- Linh trận đồ ẩn chứa thiên đạo chí lý, có ích vô cùng cho việc tu luyện võ đạo. Ai đã dạy ngươi những điều này?
- Không thể trả lời! - Dương Khai cười hề hề.
- Thôi vậy, ta không có ý thăm dò bí mật của ngươi. Chỉ là những linh trận đồ này ẩn chứa rất nhiều điều huyền diệu, với tu vi và nhãn lực hiện giờ của ngươi có lẽ không nhìn ra được. Tuy trình độ về linh trận đồ ta không bằng ngươi, nhưng tầm nhìn của ta lại hơn ngươi nhiều. Tiểu tử, hãy quý trọng và tìm hiểu kỹ những linh trận đồ này, một ngày nào đó ngươi sẽ phát hiện, năng lượng ẩn giấu bên trong lớn hơn ngươi tưởng rất nhiều.
Dương Khai nhíu mày đăm chiêu.
- Trước kia nghe ngươi nói, ngươi là một luyện đan sư? - Đại tôn đột nhiên hỏi.
- Ừm. - Dương Khai gật đầu.
- Nếu là luyện đan sư, vậy ở lại luyện đan cho tộc ta được không? Ta thấy trình độ luyện đan của ngươi không tồi. Tộc của ta những năm qua đã thu thập được rất nhiều nguyên liệu quý giá, đó là những thứ mà Nhân tộc các ngươi vĩnh viễn không thể tìm được.
- Miễn bàn. - Dương Khai vươn người đứng dậy. - Ta không có hứng thú.
- Đừng nói vậy chứ, mọi chuyện đều có thể thương lượng. Nói xem, ngươi muốn đãi ngộ thế nào, ta đều có thể đáp ứng. - Đại tôn cười khà khà.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu:
- Hảo ý của Đại tôn ta xin nhận, ta còn có việc khác phải làm, không thể nán lại đây quá lâu. Đúng rồi, Ánh Nguyệt Đầm mà ta từng nói với ngài, ngài phải giúp ta trông coi thật kỹ, sau này sẽ có người tới điều tra.
- Ngươi muốn đi? - Đại tôn nhíu mày.
- Nếu không đi, ta sợ sẽ không đi được nữa. - Dương Khai nhìn thẳng vào mắt Đại tôn, không chút sợ hãi.
Đại tôn mỉm cười, trầm ngâm một lát rồi mới gật đầu:
- Đi đi, hẹn ngày tái ngộ.
- Đại tôn bảo trọng. Có lẽ không đến vài năm nữa, ta sẽ đến lấy lại Cửu Phong, cho nên các ngươi cứ tận dụng khoảng thời gian này mà khai thác tài nguyên nơi đây đi.
Nói xong, cũng không đợi Đại tôn trả lời, thân hình hắn nhoáng lên một cái rồi biến mất khỏi cung điện.
Đợi Dương Khai đi rồi, gương mặt Đại tôn mới chuyển sang nghiêm nghị, y bật cười một tiếng:
- Vài năm? Tiểu tử này cũng quá xem thường người khác rồi đấy.
Y đã gióng trống khua chiêng dẫn tộc nhân từ Thú Hải Mật Lâm đến đây, mạo hiểm kết oán với Nhân tộc, giúp Dương Khai giải quyết mối nguy trước mắt, sao có thể chỉ chiếm cứ Cửu Phong trong vài năm?
- Đại tôn, cứ để hắn đi như vậy sao? - Thái Điệp đột ngột hiện thân, cau mày nói. - Hắn nắm giữ bí mật của Hóa Sinh Trì.
- Nhưng hắn có ơn với Yêu tộc ta. - Thần sắc Đại tôn đầy phức tạp. - Ta biết ngươi đang lo sợ điều gì, nhưng tiểu tử này có thể tin tưởng được, hắn sẽ không dễ dàng tiết lộ bí mật Hóa Sinh Trì đâu. Yêu tộc ta cũng không thể làm chuyện lấy oán trả ơn như Nhân tộc được. Thái Điệp, ngươi cũng đừng có ý định gì khác, ta biết ngươi muốn giam lỏng hắn, hãy dẹp bỏ suy nghĩ hèn hạ đó đi.
- Vâng.
Thái Điệp cung kính đáp lời, lạnh lùng liếc về hướng Dương Khai biến mất, rồi bỗng nhiên khẽ bật cười:
- Có điều hắn cũng thật ngông cuồng. Trước thì tự tin hai, ba mươi năm nữa có thể đuổi kịp Đại tôn, giờ lại nói chẳng mấy năm nữa sẽ đòi lại Cửu Phong, thật không biết hắn nghĩ thế nào nữa.
- Tuổi trẻ ngông cuồng... - Đại tôn khẽ hừ. - Nhưng... ta cứ có cảm giác lời hắn nói sẽ trở thành sự thật. Tiểu tử này có chút cổ quái, thế nên ta mới không muốn động đến hắn, chính là để xem xem rốt cuộc hắn có làm được như những gì mình nói hay không.
- Thì ra là thế. - Thái Điệp vỡ lẽ.
- Ngươi nên cười nhiều hơn, ngươi cười trông đẹp hơn vẻ mặt nghiêm nghị nhiều. - Đại tôn bỗng nhiên nói.
Thái Điệp liền đỏ mặt, lườm Đại tôn một cái:
- Đại tôn sao lại nói giống hệt Cuồng Sư vậy?
- Ha ha, xinh đẹp thì phải thể hiện ra chứ, che giấu làm gì? Cũng giống như làm người vậy, cần nhất chính là bản tính, sống là chính mình. Về điểm này, ta thực sự rất thích tiểu tử đó, có điều tính hắn hơi vô pháp vô thiên, sớm muộn gì cũng phải chịu thiệt thòi! - Nói xong, Đại tôn tỏ ra hả hê, như thể đã thấy được cảnh tượng Dương Khai chịu thiệt vì cái tính đó vậy.
Thái Điệp bất giác nhoẻn miệng cười, nàng chưa bao giờ biết Đại tôn cũng có một khía cạnh như vậy.
Ở bên ngoài Cửu Phong, Dương Khai nghiêm mặt suy tư.
Hợp tác với Yêu tộc, chẳng khác nào vuốt râu hùm, chỉ một chút sơ sẩy sẽ dẫn đến vạn kiếp bất phục.
Mặc dù thái độ của Đại tôn không tệ, nhưng khi kết giao với cường giả bực này, Dương Khai cũng không thể không đề cao cảnh giác.
Dù sao cũng chẳng ai biết sau này y có trở mặt hay không.
Chênh lệch về thực lực vẫn còn quá xa.
Đại tôn của Yêu tộc có thể kết giao với cựu Thánh chủ, đó là bởi vì hai bên đứng trên cùng một tầm cao, sức mạnh tương đương, mới có thể kết thành bằng hữu. Còn hắn, mặc dù là người kế thừa của cựu Thánh chủ, nhưng cũng chỉ là một võ giả Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh mà thôi, trong mắt Đại tôn, hắn chẳng là gì cả.
Thần niệm lặng lẽ tỏa ra, xác định không có ai bám theo mình, Dương Khai mới yên tâm.
Hắn dám khẳng định, nếu hắn còn ở lại Thánh địa thêm một thời gian nữa, e là sẽ không đi đâu được, chắc chắn Đại tôn sẽ ép hắn ở lại để luyện đan cho y.