Long Cốc uốn lượn tựa như một con Cự Long nằm phục trên mặt đất, trong cốc quanh năm sương mù lượn lờ, che khuất tầm mắt, cho dù là cường giả đỉnh cao tiến vào cũng khó lòng nhìn xa quá trăm trượng.
Bốn phía Long Cốc vốn có không ít cường giả của Long Phượng Phủ ẩn mình canh giữ, nhưng theo thời gian, những cường giả này cũng đã dần dần rời đi.
Chỉ còn lại lối vào Long Cốc là vẫn có Phủ chủ Trần Châu dẫn người đích thân trấn thủ.
Lúc này, Trần Châu nét mặt đầy ưu tư, dõi mắt nhìn xuống đáy cốc sâu thẳm, khẽ buông một tiếng thở dài.
Hai năm trước, khi đệ tử Tôn Ngọc mở ra cấm chế đã phủ bụi từ vô số năm trong Long Cốc, dẫn tới dị tượng Kim Long hiển thế, toàn bộ Long Phượng Phủ đều chấn động.
Tất cả cao tầng trong Long Phượng Phủ đều đổ dồn ánh mắt về nơi này, cảm thấy tông môn sắp có hy vọng quật khởi, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ có thể một lần nữa đứng trên đỉnh cao của đại lục, sánh vai cùng những thế lực hùng mạnh nhất.
Nhưng hai năm đã trôi qua, nơi đó vẫn không hề có thêm động tĩnh nào. Dù cho mọi người đều cảm nhận được từng đợt dao động năng lượng kinh thiên truyền đến từ bên trong, nhưng thủy chung vẫn không thấy bóng dáng của đệ tử tên Tôn Ngọc kia đâu.
Thời gian trôi đi, không ít người đã nản lòng thoái chí, tuy không dám nói ra trước mặt Phủ chủ, nhưng trong lòng ai nấy đều thầm nghĩ, e rằng lần này đệ tử Tôn Ngọc đã lành ít dữ nhiều.
Y chỉ có tu vi Chân Nguyên Cảnh thất tầng, bặt vô âm tín lâu như vậy, e rằng đã sớm bỏ mạng trong Long Cốc, làm sao có thể may mắn sống sót?
Ánh mắt dừng lại nơi luồng kim quang một lúc, Trần Châu lại thở dài.
- Phủ chủ...
Phu nhân của Trần Châu, Dư Đình Y, đứng bên cạnh không đành lòng, nhẹ giọng an ủi:
- Đệ tử kia đã mở được cấm chế, ấy là người có đại cơ duyên, người hiền ắt có trời phù hộ.
Trần Châu không đáp lại, sắc mặt vẫn u ám sầu muộn.
Dư Đình Y bất lực thở dài, quay đầu nhìn sang một lão giả đứng bên cạnh.
Cũng như Trần Châu đã kiên trì chờ đợi ở nơi này hai năm, lão giả này cũng luôn ở đây mỏi mòn trông ngóng.
Chính là trưởng lão Lăng Kiên, sư phụ của Tôn Ngọc.
Trưởng lão Lăng Kiên tu vi không cao, ở Long Phượng Phủ chỉ là một trưởng lão hữu danh vô thực, trong tay không có thực quyền, ngày thường cũng không được ai xem trọng.
Hai năm trước, sau khi chuyện Tôn Ngọc mở ra cấm chế xảy ra, địa vị của Lăng Kiên lập tức nước lên thuyền lên, gần như mỗi vị trưởng lão khi gặp lão đều tỏ ra khách khí, ở Long Phượng Phủ, lão như cá gặp nước, thanh thế như diều gặp gió.
Nhưng hiện tại, cũng chẳng còn ai đối đãi với lão như xưa nữa.
Trần Châu và Lăng Kiên đứng lặng tại đó, dõi mắt nhìn xuống đáy cốc, người này nối tiếp người kia thở dài, dáng vẻ vô cùng phiền muộn.
Một bóng người tiến đến gần, là một vị trưởng lão khác của Long Phượng Phủ – Tiêu Linh. Trước khi đến gần, lão len lén quan sát sắc mặt Trần Châu, rồi lại liếc nhìn Dư Đình Y.
Dư Đình Y chậm rãi lắc đầu, đôi mắt lộ vẻ ảm đạm.
Tiêu Linh ngầm hiểu, biết trong khoảng thời gian này Long Cốc có lẽ vẫn như cũ, không một chút biến chuyển, lão trầm ngâm một lát rồi chắp tay nói:
- Phủ chủ, các vị trưởng lão mời ngài đến thương nghị chuyện quan trọng.
- Các ngươi cứ bàn đi, báo cho ta kết quả là được.
Trần Châu không chút hứng thú, phất tay.
- Nhưng Phủ chủ, chuyện này nhất định phải do chính ngài định đoạt, thuộc hạ không dám vượt quyền.
Tiêu Linh khó xử nói.
Trần Châu nhíu mày, thần sắc có vẻ thiếu kiên nhẫn.
Dư Đình Y thấy vậy vội vàng nói:
- Phu quân cứ đi một chuyến đi. Hai năm qua chuyện trong phủ chàng đều không hỏi đến...
- Bổn tọa muốn ở đây chờ Long Hoàng trở về!
Không đợi Dư Đình Y nói xong, Trần Châu đã ngắt lời.
Dư Đình Y cười khổ.
- Có phải các ngươi cũng nghĩ lần này giống như những lần trước? Hừ, lũ người ngu muội vô tri! Long Hoàng nhất định sẽ trở về, chỉ là thời cơ chưa đến mà thôi!
Trần Châu hừ lạnh, vẻ mặt vô cùng chắc chắn.
Dư Đình Y mỉm cười, thuận theo ý y:
- Chàng nói vậy thì cứ như vậy đi, nhưng cũng không vội vào lúc này, các trưởng lão đều đang đợi chàng, chàng cứ đến đó là được. Nơi này cứ để thiếp và Lăng trưởng lão trông chừng, chắc chắn sẽ không lơ là chút nào đâu.
Trần Châu nhìn nàng, hồi lâu mới gật đầu:
- Vậy hai người hãy cẩn thận một chút, trông chừng cho kỹ.
- Vâng.
Dư Đình Y gật đầu, trong lòng đầy bất lực.
Trần Châu lại không yên tâm nhìn xuống đáy cốc một lần nữa rồi mới chuẩn bị rời đi cùng Tiêu Linh.
Ngay lúc này, Long Cốc vốn đã im lìm suốt hai năm bỗng nhiên lại một lần nữa truyền ra dao động năng lượng kinh thiên động địa, sương mù dày đặc trong cốc như bị một cơn cuồng phong càn quét, thoáng chốc trở nên quang đãng.
Tầm mắt có thể nhìn thẳng xuống tận đáy cốc.
Bước chân Trần Châu khựng lại, y kích động đến run rẩy, nhìn chằm chằm xuống đó không chớp mắt.
Lăng Kiên thần sắc ảm đạm cũng ngóng xuống, đôi mắt đục ngầu lóe lên vẻ mong đợi, hai bàn tay khô quắt không ngừng run rẩy.
- Có động tĩnh rồi!
Trần Châu không kìm được reo lên.
Người đến mời Trần Châu là Tiêu Linh cũng đứng im tại chỗ, hồ nghi nhìn xuống đáy cốc, tâm trạng có chút phấn chấn.
Tuy nói mấy trưởng lão bọn họ vẫn luôn không hài lòng về việc Phủ chủ không ngó ngàng đến mọi việc trong phủ suốt hai năm qua, cả ngày chỉ bám riết ở lối vào Long Cốc, càng cảm thấy đệ tử Tôn Ngọc kia không thể nào sống sót trở về được. Nhưng khi dị tượng xuất hiện ngay trước mắt, Tiêu Linh lòng vẫn tràn đầy mong đợi.
Dù sao lão cũng là một thành viên của Long Phượng Phủ.
...
Dưới đáy cốc, trong thế giới được bao phủ bởi biển năng lượng màu vàng, con Kim Long kia sau khi hấp thụ hết năng lượng, toàn thân phát ra hào quang chói mắt, tựa như một con Cự Long thực sự. Nó lượn lờ tại chỗ, tràn đầy vẻ uy nghiêm vô tận.
Tôn Ngọc đang tĩnh tọa tu luyện bỗng bị kinh động, vừa ngẩng đầu lên đã trông thấy cặp long nhãn to như bánh xe, y lập tức sững sờ, gương mặt lộ vẻ thống khổ tột cùng.
Trong khoảnh khắc đó, y cảm thấy thần hồn của mình suýt nữa bị rút ra khỏi thức hải, như muốn vỡ tan thành từng mảnh.
Một bóng người chợt lóe lên, Dương Khai đã chắn ngay trước mặt y. Tôn Ngọc vội vàng nhắm mắt lại, tĩnh tâm phòng thủ, lặng lẽ vận chuyển huyền công.
Tiếng rồng gầm cao vút vang lên, con Cự Long màu vàng như diều gặp gió, lao vút lên trời cao.
Bầu trời trong xanh như bị xé toạc một đường, trong chốc lát ánh sáng bị nuốt trọn, khiến vạn vật trong phạm vi cả trăm dặm đều chìm vào bóng tối.
Kim Long như thể bị giam cầm mấy ngàn năm nay mới được thoát khỏi khổ cảnh, nó thỏa thích bay lượn, chốc lát sau bỗng lao xuống, mang theo một luồng uy năng hủy diệt, lao thẳng vào người Dương Khai.
Dương Khai rên lên một tiếng trầm đục, trong nháy mắt hắn có cảm giác như thứ mình đã đánh mất nay đã trở về.
Hơn nữa còn mang theo năng lượng khủng bố không thể tưởng tượng nổi.
Quần áo trên người hắn bỗng rách tả tơi, hóa thành tro bụi.
Dương Khai nhanh tay lẹ mắt, lập tức tế ra Hạo Thiên Thuẫn bao bọc lấy Tôn Ngọc, đồng thời cũng vận dụng món bí bảo Thánh cấp thượng phẩm Ngân Diệp.
Ngân Diệp tỏa ra từng tầng gợn sóng kỳ lạ, trong chớp mắt trở nên vô cùng to lớn, bao kín quanh Tôn Ngọc.
Dưới luồng năng lượng cuồng bạo này, nếu Dương Khai không ra tay, Tôn Ngọc căn bản không thể chống cự, chắc chắn sẽ hình thần câu diệt ngay tức khắc.
Trong thời gian dài như vậy, Dương Khai cuối cùng cũng đã luyện hóa được món bí bảo của cựu Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa. Ngân Diệp này biến hóa khôn lường, vô cùng kỳ diệu, công thủ toàn diện, không hổ danh là bí bảo Thánh cấp thượng phẩm.
Rắc rắc rắc...
Từng tiếng xương khớp trật vang lên chi chít từ trong cơ thể Dương Khai, tất cả máu thịt đều chuyển động dữ dội, chân nguyên trong cơ thể lưu chuyển với tốc độ không tưởng, gây áp lực cực mạnh lên kinh mạch.
Chỉ trong chớp mắt, da thịt Dương Khai đã nứt ra vô số vết, máu tươi tuôn trào bao phủ toàn thân một lớp vàng óng ánh. Dưới khả năng hồi phục mạnh mẽ của Ma Thần Kim Huyết, mọi vết thương lại được chữa trị rất nhanh chóng.
Song, vẫn không sao ngăn được năng lượng trong cơ thể xung đột, nó không ngừng phá hủy, lại không ngừng được chữa trị, cứ tuần hoàn liên tục như vậy.
Dương Khai vẫn thản nhiên, không hề lộ ra biểu cảm đau đớn mà ngược lại, thần sắc đầy sảng khoái, phấn chấn.
Khi Kim Long trở về thân xác, hóa thành hình xăm Kim Long, Dương Khai đột nhiên cảm thấy thế giới trước mắt mình bỗng nhiên thay đổi lạ thường.
Năng lượng chảy xuôi trong trời đất cũng không còn giống với trước kia nữa.
Trong cõi u minh, hắn dường như thấy được đủ mọi dấu vết của thiên đạo và võ đạo, những điều huyền diệu mà trước kia không thể nắm bắt được giờ đây đã ở ngay trong tầm tay!
Đứng sừng sững tại chỗ, Dương Khai nín thở, nhắm nghiền hai mắt, lặng yên cảm ngộ.
Trên đỉnh đầu hắn, phong vân biến sắc, thiên địa năng lượng trong phạm vi trăm dặm tựa như bị một lực hút vô hình dẫn dắt, điên cuồng hội tụ về nơi này.
Thiên địa dị tượng cuồng bạo như vậy tất đã kinh động đến các cao nhân của Long Phượng Phủ, gần như tất cả mọi người đều lũ lượt kéo đến Long Cốc, ngơ ngác nhìn xuống.
Trần Châu và Lăng Kiên, hai người vẫn trấn thủ ở đây, ánh mắt lóe lên hào quang kinh người, Lăng Kiên còn kích động đến mức nước mắt giàn giụa.
Dù không cảm nhận được khí tức của Tôn Ngọc ở đó, nhưng ai cũng biết cảnh tượng này chắc chắn có liên quan tới y. Có lẽ y đã thành công kế thừa truyền thừa Long Hoàng, đang chịu khảo nghiệm cuối cùng.
- Dao động năng lượng cuồng bạo đến vậy, đây là dấu hiệu đột phá!
Tiêu Linh lẩm bẩm một mình.
Dư Đình Y cũng khẽ gật đầu:
- Không hề thua kém cảnh tượng đột phá của cường giả Nhập Thánh Cảnh!
Năm đó khi Trần Châu đột phá Nhập Thánh Cảnh, cũng xuất hiện thiên địa dị tượng, nhưng so với cảnh tượng này thì vẫn còn có phần thua kém.
Truyền thừa Long Hoàng lại kinh người đến thế sao? Hai năm trước, Tôn Ngọc tiến vào đây mới chỉ là Chân Nguyên Cảnh thất tầng, hiện giờ y đã đạt tới trình độ nào rồi? Lẽ nào chỉ trong hai năm ngắn ngủi đã đột phá đến Nhập Thánh Cảnh? Năng lượng cuồng bạo như vậy, y có chịu được không?
Mọi người đều không khỏi lo lắng.
Trần Châu bỗng nhiên quát lên:
- Truyền lệnh xuống, phong tỏa phủ trong phạm vi ba mươi dặm, bất cứ người ngoài nào cũng không được vào, nếu cố tình xông vào, bất kể là ai cũng giết không tha!
Gây ra động tĩnh kinh thiên như vậy, tất nhiên sẽ có những cường giả ở gần đó tò mò kéo tới, nếu chẳng may là kẻ xấu thèm muốn truyền thừa Long Hoàng, có lẽ sẽ sinh ra sóng gió không đáng có.
Nhất là U Hàn Động Thiên ở gần đó, đã rục rịch manh động từ hai năm trước, dùng đủ cách dò la tin tức bên Long Cốc, chỉ có điều trong hai năm qua, không biết Tôn Ngọc sống chết thế nào, nên bọn họ cũng không làm gì quá đáng.
Nhưng hôm nay dị tượng vừa xuất hiện, tất nhiên họ sẽ hành động.
Thấy bộ dạng sát khí đằng đằng của Trần Châu, Tiêu Linh cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng nhận lệnh, bắt tay vào sắp xếp.
Khóe mắt Trần Châu rưng rưng, cất giọng đầy cảm khái:
- Uy phong của Long Hoàng hôm nay cuối cùng đã tái hiện, hai năm chờ đợi... không hề uổng công
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀