Nếu Nghiêm Chấp đã từng đến Cửu Thiên Thánh Địa, hoặc tận mắt chứng kiến bản lĩnh của cựu Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa, chắc chắn sẽ nhận ra hai chiêu võ kỹ này.
U Thiên Tỏa và Tru Thiên Mâu.
Cả hai đều là thần kỹ.
U Thiên Tỏa không chỉ có thể trói buộc thân thể, mà còn có thể giam cầm thần hồn; khả năng sát thương của Tru Thiên Mâu lại càng khủng khiếp.
Nghiêm Chấp không hề hay biết sức mạnh kinh hoàng của chúng. Sau khi bị một đạo U Thiên Tỏa quất trúng thân thể, thần thức y trong khoảnh khắc trở nên trì trệ, nặng nề, phản ứng cũng không còn nhanh nhạy như trước. Nơi y đang đứng cũng trở nên sền sệt như bùn nhão.
Xiềng xích và trường mâu vần vũ khắp trời, từ bốn phương tám hướng ập tới Nghiêm Chấp.
Nghiêm Chấp lách trái lách phải, nhưng mãi vẫn không thoát khỏi vòng vây. Đang lúc lo lắng tột độ, kim long thu nhỏ đã lao đến, phun thẳng một luồng năng lượng nóng rực. Nghiêm Chấp gầm lên, vận chuyển chân nguyên ngăn cản, xương cốt toàn thân y đều kêu răng rắc, dường như không chịu nổi sức ép hủy diệt kinh hoàng này, sắp nổ tung tới nơi.
Hai móng vuốt sắc bén của kim long vung lên, nhân lúc Nghiêm Chấp phòng thủ sơ hở, nó đâm thẳng vào ngực y, hung hăng xé toạc về hai phía.
Nghiêm Chấp trợn to mắt, cảm nhận được hơi thở tử vong đang ập đến, tự biết khó thoát khỏi kiếp nạn này, y cắn răng gầm lên: - Ngươi cũng đừng hòng yên thân!
Chân nguyên toàn thân y bỗng nhiên bùng nổ, hóa thành hàng ngàn vạn đòn tấn công nhằm vào kim long ở cự ly gần.
Dường như y đã dốc hết sức mạnh bản thân, sau khi phóng thích đòn tấn công này, Nghiêm Chấp cười dữ tợn, thân xác y teo tóp lại như quả bóng xì hơi.
Máu đỏ xen lẫn sắc vàng lả tả khắp trời, tiếng rồng gầm truyền ra, đinh tai nhức óc.
Ầm...
Cả người Nghiêm Chấp bị xé toạc làm đôi, máu và nội tạng vương vãi khắp nơi. Cảnh tượng vô cùng kinh hoàng.
Nghe thấy tiếng rồng gầm, đám võ giả ngẩng đầu lên nhìn, vừa hay chứng kiến cảnh tượng kinh hãi này.
- Tông chủ chết rồi? Đám người U Hàn Động Thiên sững sờ thất thần nhìn máu thịt rơi lả tả giữa bầu trời, không thể chấp nhận nổi kết quả này.
Một canh giờ trước, Nghiêm Chấp vẫn còn hăng hái dẫn bọn chúng tiến đến xâm chiếm Long Phượng Phủ, còn tuyên bố phải bắt giữ người thừa kế truyền thừa Long Hoàng về bồi dưỡng, chấn hưng uy danh U Hàn Động Thiên.
Ai ngờ một canh giờ sau, y đã bị một con kim long đột nhiên xuất hiện xé toạc làm đôi.
Một vị cường nhân tu vi đạt tới Nhập Thánh Cảnh lại chết thảm như vậy!
Ở Đại Lục Thông Huyền, tu vi đạt tới trình độ này số lượng cũng không nhiều. Tất cả đều đã tu luyện ít nhất một hai trăm năm mới có được thành quả đó. Bọn họ ai nấy đều có thủ đoạn kinh người, bản lĩnh thông thiên triệt địa, cũng như khả năng thoát thân phi phàm, cho nên những năm gần đây hiếm có cường nhân Nhập Thánh Cảnh bỏ mạng.
Ít nhất là võ giả ở Long Phượng Phủ và U Hàn Động Thiên chưa bao giờ nghe nói đến chuyện lớn như vậy.
Nhưng bây giờ, cảnh tượng này rõ ràng đã diễn ra ngay dưới mắt bọn họ.
Trong tông môn chỉ vỏn vẹn hai vị Nhập Thánh Cảnh, một người đã chết, người còn lại hình như còn đang bị Phủ chủ Long Phượng Phủ chèn ép đến thở không nổi. Đám người U Hàn Động Thiên bỗng chốc mất sạch ý chí chiến đấu. Nếu biết trước như vậy, bọn chúng sẽ không bao giờ hùng hổ gây sự như vừa rồi.
Lại thêm một tiếng rồng gầm truyền ra, kim long dài vài chục trượng ngửa mặt lên trời gầm thét, dường như đang phát tiết cơn đau từ vết thương trên thân thể, càng như để thị uy.
Bách Kính Sơ mặt trắng bệch, nào dám tiếp tục giằng co với Trần Châu?
Y và Nghiêm Chấp tuy rằng đều là Nhập Thánh Cảnh tầng thứ nhất, nhưng thực lực vẫn kém Nghiêm Chấp một bậc. Ngay cả Nghiêm Chấp còn không đánh lại con kim long kia, Bách Kính Sơ càng không có khả năng chiến thắng.
- Đi! Bách Kính Sơ hét lớn một tiếng, lùi về phía sau.
- Long Phượng Phủ ta là nơi các ngươi nói đến là đến, nói đi là đi ư? Trần Châu cười khẩy một tiếng, nhân lúc Bách Kính Sơ bỏ chạy, tung một đòn đánh xuống.
Máu bắn ra, Bách Kính Sơ biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một cánh tay nổ tung giữa không trung.
Trần Châu đứng nguyên tại chỗ, miệng thở hổn hển, cũng không đuổi theo.
Trước đó y đã bị thương khá nặng, chẳng qua vì Long Hoàng chi uy hiển hiện, mới cố gắng chiến đấu, giờ thì cũng đã kiệt sức.
Đám người U Hàn Động Thiên vừa thấy Bách Kính Sơ bỏ chạy, cũng không dám nán lại, hoảng sợ chạy trốn tán loạn như chó nhà có tang. Người của Long Phượng Phủ truy sát ráo riết, càng lúc càng xa.
Cho tới giờ khắc này, Trần Châu mới có thời gian nhìn cự long màu vàng kim tượng trưng cho thân phận Long Hoàng, thần sắc trang nghiêm, đầy vẻ cung kính.
Có điều Trần Châu nhanh chóng phát hiện một điều kỳ lạ: kim long đó sau khi xé xác Nghiêm Chấp, cứ đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích. Cặp mắt rồng còn lộ rõ vẻ đăm chiêu, dường như nó đã có được không ít thể ngộ và cảm xúc từ trận chiến này vậy.
Lắc đầu, Trần Châu nghĩ đó là ảo giác của mình.
Sau một lúc lâu, kim long mới bắt đầu chuyển động, hóa thành một đạo kim quang, bay về phía Tôn Ngọc, biến mất tăm sau lưng y.
Cùng lúc đó, dải ngân hà trước mặt Tôn Ngọc và Lăng Kiên cũng vụt tan biến.
Trần Châu nghiêm mặt lại, cố gượng thân thể yếu ớt bay về phía Tôn Ngọc. Đến gần, còn chưa kịp mở lời, Tôn Ngọc đã cung kính chắp tay chào hỏi: - Bái kiến Phủ chủ!
Lăng Kiên cũng vội vàng hành lễ.
Trần Châu bật cười không kìm được: - Không cần phải như thế, giờ ngươi đã là Long Hoàng của Long Phượng Phủ, lẽ ra ta mới phải thi lễ với ngươi. Ngươi làm như vậy là muốn giết ta rồi.
Tôn Ngọc lúng túng, gãi đầu ấp úng hồi lâu, cũng không biết nên nói gì, sắc mặt đỏ bừng.
Chuyện của mình thì mình tự rõ, vừa rồi y chỉ lộ diện ở đây mà thôi. Người giết chết Nghiêm Chấp là vị Dương tiền bối kia, không liên quan gì đến y cả.
Hơn nữa vị Dương tiền bối đó đã đại chiến, còn bố trí bí bảo bảo vệ cho y.
Trần Châu mỉm cười nhìn Tôn Ngọc, càng nhìn càng thấy vừa mắt. Y nghĩ vị Long Hoàng này tính tình khiêm tốn, trong lòng không khỏi thầm vui mừng.
- Còn phải đa tạ Long Hoàng các hạ đã cứu thê tử ta một mạng. Nếu không có ngươi cứu viện đúng lúc, chỉ e Đình Y đã... Trần Châu nghĩ mà không khỏi rùng mình. Lúc đó nếu không phải có Ngân Diệp bao lấy Dư Đình Y, chắc chắn Nghiêm Chấp đã giết nàng rồi.
- Nên thế, nên thế...
Tôn Ngọc xua tay lia lịa, không khỏi có chút xấu hổ.
Thấy y ngượng ngùng như vậy, Trần Châu cười lớn, bèn căn dặn: - Long Hoàng các hạ đại chiến một trận, chắc đã mệt mỏi lắm rồi. Lăng trưởng lão, ngươi đưa Long Hoàng các hạ về phủ nghỉ ngơi, bên này bọn ta sẽ giải quyết hậu quả.
- Vâng! Lăng Kiên vội vã cung kính đáp lời, dẫn Tôn Ngọc bay về phía Long Phượng Phủ.
Vừa bay, Tôn Ngọc vừa quay đầu nhìn xung quanh, vẻ mặt áy náy.
- Ha ha, ha ha ha ha...
Lăng Kiên bỗng nhiên phá lên cười lớn.
- Sư phụ cười gì vậy? Tôn Ngọc thắc mắc.
- Tiểu tử thối, có tiền đồ ghê nhỉ... Cường nhân Nhập Thánh Cảnh còn nói giết là giết, ta còn tưởng lần này chúng ta chết chắc rồi. Lăng Kiên không cung kính với Tôn Ngọc như Trần Châu, dù sao hai người cũng là thầy trò, lão đã nhìn Tôn Ngọc lớn lên từ nhỏ.
- Sư phụ... Chúng ta không nói chuyện này nữa. Tôn Ngọc đỏ mặt.
- Được, không nói, không nói.
Lăng Kiên vội vàng gật đầu, bỗng nhiên nghiêm mặt nói: - Có điều truyền thừa Long Hoàng quả thật phi phàm, nhưng hiện tại con chỉ mới là Thần Du Cảnh tầng thứ bảy, vậy mà có thể chém giết Nhập Thánh Cảnh. Nếu để con tu luyện đến Nhập Thánh Cảnh, chẳng phải sẽ thiên hạ vô địch sao? Đến lúc đó Long Phượng Phủ ta sẽ là thế lực lợi hại nhất thiên hạ rồi, sư phụ con cũng có thể được thơm lây.
Lăng Kiên lẩm bẩm một mình, nói đến mức hưng phấn, nét mặt rạng rỡ, dường như cảm thấy có một bức tranh tuyệt đẹp đang từ từ mở ra trong tay Tôn Ngọc.
Tôn Ngọc cúi đầu, không nói lời nào, đi theo sư phụ bay vào trong tông môn.
Long Phượng Phủ, giờ đây bị bao trùm bởi không khí hoảng loạn khẩn trương. Những cao thủ trong phủ về cơ bản đã ra ngoài nghênh địch cả, còn lại toàn là những người công lực không được mạnh lắm. Nhìn thấy Tôn Ngọc và Lăng Kiên trở về, tất cả đều ào đến hỏi thăm tình hình.
Đến việc Tôn Ngọc ra khỏi long cốc từ lúc nào, cũng bị bọn họ lãng quên.
Lăng Kiên cậy già lên mặt, xua hết đám đệ tử tiến đến dò la tin tức, chỉ nói cho họ biết tông môn đã đại thắng, hai vị Nhập Thánh Cảnh của U Hàn Động Thiên, một người bị giết, một người bị chém đứt một cánh tay.
Các đệ tử Long Phượng Phủ liền bĩu môi, chẳng ai tin lời Lăng Kiên nói.
Bọn họ tuy rằng công lực không cao, nhưng ít nhiều cũng biết U Hàn Động Thiên lợi hại hơn tông môn mình một bậc. Đối phương có hai vị Nhập Thánh Cảnh, bên mình chỉ có một vị, làm sao có thể có kết quả như vậy?
Lăng Kiên cũng không nói nhiều, chỉ dẫn Tôn Ngọc trở lại chỗ ở cũ, sắp xếp cho y nghỉ ngơi.
Sau khi Lăng Kiên rời đi, Tôn Ngọc mới khẽ thở dài một hơi, tâm trạng căng thẳng dần thả lỏng. Y nhìn quanh quất, khẽ gọi: - Tiền bối, Dương tiền bối...
- Đừng gọi nữa, ta vẫn đi theo ngươi từ nãy đến giờ. Bên cạnh bỗng nhiên truyền đến giọng nói quen thuộc.
Tôn Ngọc quay đầu nhìn lại, phát hiện Dương Khai ngồi ngay ngắn trên giường mình tự lúc nào không hay, đúng là thủ đoạn xuất quỷ nhập thần.
Tôn Ngọc vội vàng đứng dậy, cung kính thi lễ:
- Tạ ơn tiền bối cứu nguy, Tôn Ngọc suốt đời không dám quên, sau này nhất định sẽ hậu tạ!
Dương Khai khoát tay, uể oải nói: - Ngươi không tiết lộ sự tồn tại của ta là được.
Tôn Ngọc thất kinh. Lúc này y mới phát hiện Dương Khai đang mình đầy thương tích, y phục dính đầy máu đỏ sẫm, tay ôm chặt bụng. Trong bụng có một luồng hàn khí nhàn nhạt đang lan tràn, khiến máu đang chảy nhanh chóng đông cứng lại.
Song điều khiến Tôn Ngọc cảm thấy kỳ lạ là, thứ máu chảy ra từ cơ thể Dương Khai còn phát ra ánh sáng vàng rực.
- Tiền bối bị thương?
Tôn Ngọc lo lắng hỏi.
- Không sao! Dương Khai lắc đầu. - Khôi phục một lát là được, không phải là thương thế quá nghiêm trọng.
- Tại sao tiền bối lại bị thương? Tôn Ngọc cảm thấy mơ hồ. Lúc chiến đấu, y căn bản không thấy Dương Khai ra tay, chỉ có kim long giao tranh với Nghiêm Chấp. Tuy kim long cũng bị Nghiêm Chấp đả thương, nhưng có liên quan gì đến Dương tiền bối?
Hơn nữa thương thế ở bụng, giống hệt vết thương của kim long.
Tôn Ngọc nhìn thấy rõ ràng, Nghiêm Chấp đã đưa cánh tay hóa tuyết cắm vào bụng kim long, vị trí này hoàn toàn giống hệt vết thương của Dương Khai.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo