Khoảng bốn canh giờ sau, lò đan trước mặt Đỗ Vạn bỗng nhiên chấn động kịch liệt, tựa hồ có một sinh linh bị giam cầm bên trong, sắp sửa phá tan xiềng xích mà thoát ra.
Đỗ Vạn thần sắc ngưng trọng vô cùng, kết vài đạo linh quyết cuối cùng, chân nguyên rót vào trong đó, tiến hành bước luyện chế sau cùng.
Sau một lát, lão khẽ vỗ vào lò đan, một viên đan dược trắng xóa như tuyết, lớn bằng móng tay, nhẹ nhàng bay ra.
Đỗ Vạn lập tức lấy ra một chiếc bình ngọc, cho đan dược vào trong đó, đậy miệng bình lại.
Đan hương nồng đậm, lan tỏa khắp đan phường.
Đỗ Vạn khẽ cảm thụ viên Thánh đan tự tay mình luyện chế, mỉm cười gật đầu, hiển nhiên vô cùng hài lòng.
Mễ Na cùng Diệp Hùng nhìn thấy thế, cũng không khỏi phấn chấn.
Năm vị luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm cùng luyện chế, Đỗ lão là người đầu tiên thành công, từ đó có thể thấy được, về đan thuật, lão quả thực cao hơn bốn người còn lại một bậc.
Nhưng cũng không ai có động tĩnh gì, mà chỉ lặng lẽ chăm chú, chờ đợi bốn người kia hoàn thành công việc.
Theo sát sau Đỗ Vạn chính là Khổng Nhược Vũ, sau thời gian một nén nhang, Li Tổn Đan Thánh cấp hạ phẩm đã được luyện chế thành công, được bà cất vào trong bình ngọc.
Nửa canh giờ sau, Thường Bảo, Hà Phong và Hồng Phương lần lượt luyện chế xong.
Năm viên Thánh đan ra lò, lúc này trong đan phường tràn ngập hương đan nồng, hít vào khiến người ta cảm thấy cực kỳ thư thái.
Năm vị đại sư đều có vẻ mỏi mệt, nhất là lão Thường Bảo béo ú, lúc luyện đan mồ hôi đã tuôn như tắm, giờ đây run lẩy bẩy, mệt mỏi rã rời, liên tục lau mồ hôi trên trán.
Liếc nhìn nhau, năm người hiểu ý cười một tiếng, họ cũng không vội vã so sánh ưu nhược điểm Thánh đan của mình, mà lấy đan dược hồi phục ra dùng, khoanh chân ngồi xuống đất.
Có vẻ họ cần tạm thời điều tức một lúc.
Luyện chế Thánh đan đối với bọn họ mà nói, cũng là một việc rất tiêu hao tinh lực và thần thức.
Cho tới lúc này, Mễ Na và Diệp Hùng mới dám thở phào, hồi tưởng lại tất cả những gì vừa nhìn thấy, họ đều cảm thấy thu hoạch cực lớn, hận không thể lập tức vùi đầu vào luyện đan, biến kinh nghiệm chứng kiến thành tri thức của bản thân.
- Dương Khai, ngươi cảm thấy trong năm vị đại sư, ai luyện chế tốt nhất? Mễ Na chăm chú nhìn về phía năm vị đại sư, dò hỏi.
Không nhận được câu trả lời.
Không khỏi quay đầu nhìn sang Dương Khai, nàng phát hiện hắn đang trầm tư suy nghĩ, hồn phách đã phiêu du nơi nào, căn bản không nghe thấy câu hỏi của mình.
- Xem ra hắn cũng thu hoạch được không ít. Diệp Hùng cười ha hả. - Con đừng quấy rầy hắn, những gì hắn lĩnh ngộ được hẳn là nhiều hơn chúng ta.
Dương Khai có biểu hiện như vậy hiển nhiên là đã đắm chìm vào một cảm ngộ sâu sắc, nếu không có được thu hoạch cực lớn, thì đã không có tình trạng như vậy rồi.
Diệp Hùng không khỏi ngưỡng mộ.
- Vâng. Mễ Na vội vàng gật đầu, khẽ nín thở, im lặng đợi các vị đại sư khôi phục.
Sau một lát, trong lúc Mễ Na đang nhớ lại những gì vừa học được, khóe mắt chợt thấy Dương Khai động đậy.
Tò mò nhìn sang, Mễ Na khẽ "ủa" một tiếng.
Nàng phát hiện Dương Khai lấy ra lò đan nhỏ của hắn, rồi lấy ra một thiên tài địa bảo Thánh cấp đặt trước mặt, sau đó tập trung tinh thần, tay đặt lên lò đan, khắc linh trận trong đó.
Chính vào lúc này, năm vị đại sư cuối cùng đã tỉnh lại, Hồng Phương cười lớn một tiếng:
- Thánh đan thì đã luyện chế xong rồi, chúng ta để mấy vị trọng tài này bình phẩm xem đan dược của ai xuất sắc nhất.
- Được thôi. Thường Bảo cười hề hề. - Hy vọng đan thuật của mấy người các ngươi không bị thụt lùi.
- Huynh hãy lo cho mình đi thì hơn. Đỗ Vạn lắc đầu bật cười: - Mấy năm gần đây, hình như huynh chỉ lo mỗi cái miệng của mình thôi.
Thường Bảo bĩu môi nói: - Nhưng đan thuật của ta cũng không bị mai một.
Họ vừa nói vừa đứng lên, bước về phía Dương Khai và những người khác.
Tới gần, sau khi nhìn thấy động tác của Dương Khai, họ đều ngây người ra.
- Ủa, tiểu tử này... Muốn múa rìu qua mắt thợ trước mặt lão phu à? Hà Phong cười lớn, tuy là chế nhạo, lại không có chút ác ý nào.
Đỗ Vạn cau mày, bỗng nhiên ý thức được có điều bất thường, vị luyện đan sư nữ duy nhất, Khổng Nhược Vũ cũng thần sắc ngưng trọng, đưa tay ra hiệu mọi người dừng lại, tạm thời đừng tới gần.
Mễ Na và Diệp Hùng khẽ khàng đi qua Dương Khai, tới trước mặt năm vị đại sư.
- Đỗ lão, Dương Khai đột nhiên bắt đầu luyện đan, hình như học được không ít, đang muốn kiểm chứng. Mễ Na khẽ nói.
- Ừm. Đỗ lão mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ tán dương. - Đừng quấy rầy hắn, hẳn là hắn đang chìm sâu trong giác ngộ.
- Giác ngộ? Mễ Na không khỏi nhíu mày. - Luyện đan cũng có khái niệm này sao?
- Đương nhiên là có, con cho rằng chỉ có võ đạo mới có giác ngộ sao? Đỗ Vạn nhẹ giọng giải thích.
- Luyện đan cũng tương tự, một khi xuất hiện tình trạng này, chúng ta sẽ không chú ý đến tất cả những gì xung quanh nữa, trước mắt, thế giới của bản thân, chỉ còn lại cảm ngộ của bản thân, chỉ còn lại lò đan và dược liệu. Thật thú vị, cũng không biết hắn có thể phá vỡ được chướng ngại trước mắt hay không.
- Nói ra thì, lão thân cũng từng lâm vào tình trạng này một lần cách đây mấy chục năm. Khổng Nhược Vũ nhớ lại. - Đúng như lời Đỗ sư huynh nói, lúc ấy chẳng thấy bất cứ gì cả, chỉ thấy lò đan trước mặt, chỉ muốn luyện chế thành công một viên đan dược... Đáng tiếc về sau bất luận ta cố gắng như thế nào, cũng không thể đạt tới cảnh giới như vậy, ầy, giống với giác ngộ trong võ đạo, chỉ cầu mà không thể gặp.
- Thế sau này thì sao ạ? Khổng đại sư, viên đan đó của người có luyện chế thành công hay không? Mễ Na tò mò hỏi.
Khổng Nhược Vũ cười một tiếng, gật đầu nói: - Tất nhiên là thành công rồi, hơn nữa chất lượng còn rất tốt, dược hiệu gần như không hao phí chút nào, đây chính là thứ ta đắc ý nhất cả đời, đến nay còn đang cất giữ cẩn thận.
- Tốt quá. Mễ Na hai mắt sáng rực, tràn đầy sự ngưỡng mộ.
- Nhưng mọi người không thấy, nguyên liệu mà tiểu tử này chọn có vấn đề sao? Hà Phong cau mày. - Những nguyên liệu này, sao đều là nguyên liệu Thánh cấp? Với khả năng của hắn, có thể luyện chế được không?
Nghe lão nói vậy, tất cả mọi người mới chợt nhận ra, cẩn thận kiểm tra một phen, phát hiện quả nhiên là như thế, nguyên liệu mà Dương Khai chọn quả nhiên đều là Thánh cấp.
- Hắn muốn luyện Thánh đan? Thường Bảo kêu lên kinh ngạc.
Đỗ Vạn hai mắt tỏa sáng, khẽ cười vài tiếng: - Không chừng hắn có thể luyện chế được Thánh đan thật!
- Đỗ Vạn huynh đừng có nói đùa! Hà Phong lườm lão.
- Luyện chế Thánh đan không dễ, ta và huynh đều biết, cho dù tư chất hắn phi phàm, biểu hiện xuất sắc, ta cũng thừa nhận hắn có thể phát triển đến trình độ luyện đan sư Thánh cấp, thậm chí sau này thành tựu của hắn sẽ cao hơn chúng ta, nhưng đó là chuyện sau này, với tuổi của hắn hiện tại mà muốn luyện chế Thánh đan, vẫn còn quá sớm.
- Tuổi trẻ khí thịnh, khí thế hừng hực, phải có chướng ngại mới có thể vững vàng, đáng tiếc lần giác ngộ này của hắn, nếu là dùng ít nguyên liệu Linh cấp thì tốt hơn, như vậy sẽ thu được nhiều hơn. Hồng Phương tỏ ra tiếc nuối.
Thường Bảo và Khổng Nhược Vũ cũng đều thở dài gật đầu, cảm thấy hiện tại Dương Khai muốn luyện chế Thánh đan, quả thật có chút không tự lượng sức.
Đỗ Vạn cười gượng gạo, cũng không nói thêm gì nữa.
Tuy lão rất hy vọng Dương Khai có thể thành công, nhưng cũng hiểu được, Dương Khai đã chọn một việc quá sức mình.
Có thể luyện chế Thánh đan, tức là đã là luyện đan sư Thánh cấp rồi, luyện đan sư cấp bậc này toàn bộ đại lục đều không có bao nhiêu người, tất cả đều là bậc lão nhân đã chìm đắm trong đan thuật nhiều năm.
Dương Khai vẫn còn quá trẻ.
- Chúng ta cũng nên lặng lẽ theo dõi, đợi lát nữa chỉ điểm cho hắn, như vậy cũng có lợi cho hắn. Khổng Nhược Vũ nói khẽ.
Mọi người gật đầu, lặng lẽ chú mục vào hắn.
Động tác của Dương Khai không được trôi chảy như các vị đại sư, nhưng lại rất trầm ổn, cẩn thận tỉ mỉ, mỗi một bước đều nắm bắt thời cơ hoàn hảo nhất.
Cứ nhìn rồi lại nhìn, các vị đại sư không ngừng tấm tắc khen ngợi.
Bởi vì nền tảng cơ bản của Dương Khai quá vững chắc, trong quá trình cô đọng dược dịch, mặc dù họ quan sát với ánh mắt đầy soi mói nghiêm khắc, cũng không tìm ra một sai sót nào.
Hơn nữa, chân nguyên toát ra từ cơ thể hắn cũng vô cùng tinh thuần, không biết hắn đã khắc linh trận gì trong lò đan, dược liệu cho vào trong đó, dược dịch ngưng luyện ra không hề lãng phí chút nào.
Những dược dịch được ngưng luyện đó đều bị chân nguyên tinh thuần bao phủ, lơ lửng quanh lò đan, chờ đợi được sử dụng.
Cảnh tượng này khắc sâu vào tầm mắt các vị đại sư, họ đều khẽ gật đầu, ánh mắt lộ rõ ý khen ngợi.
Trước sau chưa đầy hai nén hương, tất cả dược liệu đã được ngưng luyện thành dược dịch, tốc độ này càng khiến các vị đại sư không khỏi sững sờ.
Kể cả để cho chính họ tới làm, cũng sẽ không làm tốt hơn Dương Khai, mà sẽ càng tốn thời gian hơn.
Điều này cũng chứng tỏ, chân nguyên của Dương Khai tinh thuần hơn họ, linh trận xuất sắc hơn.
Ngưng luyện xong dược dịch, Dương Khai khẽ vung tay, trong lò đan bỗng nhiên bùng lên một luồng sáng, hình như linh trận đã khắc trong đó đã bị hủy đi.
Thấy vậy, Thường Bảo không kìm được khẽ kêu lên: - Tiểu tử này, quá khinh suất rồi, linh trận như vậy mà lại trực tiếp hủy đi, đợi lát nữa mới khắc thì sao mà kịp?
Dược dịch thì đã ngưng luyện ra rồi, cho dù đang bọc trong chân nguyên, nhưng dược hiệu cũng đang bốc hơi, nếu như không nhanh chóng cho vào trong lò đan luyện chế, chỉ tổ lãng phí dược hiệu của dược liệu.
Lúc họ luyện chế, tuy có thay đổi linh trận, nhưng trước đó đều đã chuẩn bị đâu ra đấy, sẽ không xảy ra bất kỳ sai sót nào, tạo ra một linh trận khác dựa trên cơ sở của linh trận vốn có, như vậy có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian, cũng có thể bảo đảm dược hiệu.
Nhưng Dương Khai lại trực tiếp hủy linh trận vốn có đi.
Mọi người không khỏi lo lắng, họ như thể đã nhìn thấy cảnh Dương Khai luyện chế ra đan dược phế phẩm, phí hoài những nguyên liệu Thánh cấp kia một cách không thương tiếc.
Thường Bảo vừa dứt lời, lò đan vừa lóe lên một tia sáng lại tỏa ra một chút hào quang yếu ớt, các vị đại sư nhãn lực không tầm thường, nhìn thoáng qua đã thấy được từng đường vân linh trận đang lưu chuyển trong lò đan.