Nửa canh giờ sau, Dương Khai mới thu hồi Huyết Tinh thạch, nói với tộc nhân Cổ Ma kia:
- Thử cử động xem.
Người nọ liền bóp chặt tay, từng tiếng lốp bốp vang lên, vẻ kinh hỉ hiện rõ trên mặt:
- Thật sự nối lại được rồi!
Vẻ mặt đám người Lệ Dung chấn động, không dám tin nổi.
Nối liền tay đứt vốn là chuyện bất khả thi, nhưng giờ đây lại diễn ra ngay trước mắt họ, điều này khiến bọn họ ý thức được sự bất phàm của viên Huyết Tinh thạch này.
- Da thịt đã nối lại, nhưng xương cốt vẫn chưa hoàn toàn liền hẳn, trong thời gian ngắn không được hoạt động mạnh, nhớ tĩnh dưỡng cho tốt.
Dương Khai dặn dò.
Tộc nhân Cổ Ma này gật đầu lia lịa, vẻ mặt cảm kích:
- Đa tạ Chúa thượng, đa tạ Chúa thượng!
Tuy sau khi bị cụt tay, y tỏ ra chẳng hề để tâm, nhưng giờ thân thể mình vẹn toàn trở lại, niềm vui của y lúc này cũng là điều dễ hiểu.
- Đi đi.
Dương Khai khẽ mỉm cười.
Người này cung kính thi lễ, sau đó hưng phấn chạy về.
Dương Khai ngắm nghía Huyết Tinh thạch trên tay, cảm nhận rõ ràng huyết khí ẩn chứa bên trong đã tiêu hao không ít.
Như thế có nghĩa, nó có thể chuyển hóa máu bình thường thành một loại năng lượng kỳ diệu, năng lượng này có khả năng khôi phục và tăng cường.
Vật phẩm từ Tinh Không quả nhiên phi phàm.
Nhìn một lúc, Dương Khai tiện tay ném Huyết Tinh thạch cho Lệ Dung, căn dặn:
- Xem còn tộc nhân nào cần chữa trị hay không, trong đó còn chứa không ít huyết khí, không cần phải hà tiện, cứ dùng tùy thích.
- Dạ.
Lệ Dung vội vàng đáp, rồi cùng với mấy vị thống lĩnh khác đi xử lý.
Tộc nhân Cổ Ma chỉ có gần ngàn người, chết một người là mất đi một người, bọn họ đối với mỗi một tộc nhân đều vô cùng coi trọng.
Đợi bọn họ đi rồi, Vu Kiếp mới chậm rãi bước tới, chăm chú nhìn vào tộc nhân Cổ Ma đó, bùi ngùi nói:
- Bọn họ là một bộ tộc rất hùng mạnh.
Dương Khai liếc mắt nhìn lão, nhẹ nhàng gật đầu.
- Thánh chủ đại nhân, ngài thật sự muốn mang theo bọn họ cùng hành động?
- Đúng vậy.
Vu Kiếp không khỏi nhíu mày:
- Nói như vậy, Thánh chủ đại nhân không muốn từ bỏ lực lượng tinh nhuệ này?
- Tại sao phải từ bỏ?
- Nếu đi cùng bọn họ, có thể sẽ rất phiền phức, trừ khi Thánh chủ đại nhân đưa họ tới Ma Cương hoặc là lãnh địa trung lập.
Dương Khai lắc đầu, nói thẳng:
- Ta muốn dẫn họ về Cửu Thiên Thánh Địa!
Vu Kiếp giật mình kinh hãi, dường như đã thấy trước cảnh tượng người của Cửu Thiên Thánh Địa đại chiến với đám Ma tộc nhân này.
Hơn nữa, nếu họ đến Cửu Thiên Thánh Địa, chắc chắn sẽ trở thành láng giềng của U Minh Tông.
- Nói thật, Vu mỗ hiện tại không muốn dây dưa quan hệ với Thánh chủ đại nhân nữa...
Dương Khai nhìn lão, thản nhiên nói:
- Ta sẽ không cưỡng ép bất cứ ai, nể mặt ngươi trước kia chịu hòa giải với ta, giờ ngươi có quyền tự chủ lựa chọn, đương nhiên, ta cũng sẽ không tìm ngươi tính sổ, ngươi muốn đi đâu cũng được, hơn nữa U Minh Tông các ngươi cũng không có bất kỳ tổn thất gì.
Vu Kiếp gật đầu, bỗng nhiên cười hề hề, thấp giọng nói:
- Vu mỗ quả thật cần cách xa ngài một chút, Thánh chủ đại nhân hình như cũng không phải người chịu an phận. Nhưng... trực giác mách bảo Vu mỗ, Thánh chủ đại nhân là người có thể thành đại sự, ta cũng muốn xem xem ngày sau ngài có thể mạnh lên đến mức nào, hay sẽ vẫn lạc trên con đường trưởng thành!
Dương Khai nheo mắt lại:
- Nếu ta vẫn lạc... ngươi cũng khó lòng thoát chết, nhưng nếu ta có thể tiến xa hơn, Vu tông chủ chắc chắn cũng sẽ nhận được vô số lợi ích.
- Vu mỗ chỉ mong được như vậy!
- Ta đồng ý với ngươi.
Hai người nhìn nhau, hiểu ý bật cười.
- Thánh chủ đại nhân nghỉ ngơi đi, trời sáng còn phải xuất phát, Cửu Thiên Thánh Địa cách nơi đây khá xa, trên đường đi có thể sẽ còn rất nhiều phiền phức.
Vu Kiếp nói xong liền cung kính cáo lui.
...
Trên khoảng trời cao nghìn trượng, một áng mây đen vun vút lướt đi, bên trong áng mây đen đó, lờ mờ hiện ra rất nhiều bóng người đứng giữa không trung, sơ lược cũng phải hơn nghìn người.
Những người này tất cả đều là tộc nhân Cổ Ma.
Từ trong Tuyết Sơn đi ra, trên đường hướng về Cửu Thiên Thánh Địa, phải đi qua địa bàn của rất nhiều thế lực Nhân tộc, một đoàn Ma tộc đông như vậy cùng nhau hành động, nhất định sẽ kinh động đến người khác.
Dương Khai không muốn nảy sinh xung đột với người khác, đám người Lệ Dung càng không muốn, chỉ có thể bay trên không trung, tránh khỏi tầm mắt của người ngoài hết sức có thể.
Phía trước áng mây đen, Vu Kiếp mang theo người của U Minh Tông dò đường, tìm kiếm những nơi hoang vắng để hành tẩu.
Tại Khởi Tú Phong của Thiên Tiêu Tông, đám người Thương Viêm đứng trên đỉnh núi, ngẩng đầu nhìn áng mây đen kịt lướt qua bầu trời, tất cả đều không kìm nổi phì cười.
- Tiểu tử này...
Thương Viêm chậm rãi lắc đầu.
- Chỉ mong nó đi đường bình an vô sự.
Phi Vũ lẩm bẩm lo âu.
- Trong đám Ma tộc đó, cao thủ như lâm, sao có thể có chuyện được?
Lực Hoàn bật cười:
- Ta lại thấy lo cho ai tìm bọn họ gây sự. Tính tình của tiểu sư điệt đâu có hiền lành gì. Nếu chẳng may phát sinh xung đột, chắc chắn sẽ đòi giết người.
Dương Khai một khi đã giết người thì mọi chuyện càng khó nói.
- Lo lắng cũng vô dụng, nếu tiểu sư điệt đã có lựa chọn như vậy, tất đã có tính toán cả rồi. Thật thú vị, thân là Thánh chủ của Cửu Thiên Thánh Địa, lại còn cầm đầu nhiều Ma tộc nhân như vậy... Không biết tiểu sư điệt muốn làm gì đây?
Chẳng ai đoán ra được suy nghĩ của Dương Khai, chỉ có thể lắc đầu, nhìn áng mây đen đó rời đi.
Giữa áng mây đen, sau khi biết đích đến ở đâu, Lệ Dung kinh ngạc nói:
- Hóa ra là đi Cửu Thiên Thánh Địa, Chúa thượng lại còn là Thánh chủ của Cửu Thiên Thánh Địa, thật quá thần kỳ.
- Làm sao? Các người ở Tiểu Huyền Giới cũng nghe nói đến Cửu Thiên Thánh Địa sao?
Dương Khai nhìn bà.
- Đọc được trong sách cổ.
Lệ Dung hé miệng cười:
- Nghe nói Cửu Thiên Thánh Địa là một tông môn rất mạnh, hồi Đại Ma Thần còn sống, Cửu Thiên Thánh Địa là thế lực hàng đầu của Nhân tộc, Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa hình như từng giao chiến với Đại Ma Thần một lần, đáng tiếc cuối cùng hình như bị đánh bại, song Đại Ma Thần cũng bị thương, đó là một trong số những lần hiếm hoi mà Đại Ma Thần bị thương.
Dương Khai thần sắc khẽ động, âm thầm gật đầu.
Lệ Dung đọc được từ sách cổ, còn hắn khi luyện hóa giọt Ma Thần Kim Huyết đó trong Thánh Lăng, đã nhìn thấy một chút ký ức rải rác, nên biết rõ sự khủng khiếp của trận chiến ấy.
Gần nghìn tộc nhân Cổ Ma ai nấy cũng nét mặt tràn đầy vui sướng. Tuy rằng bọn họ không biết đích đến của chuyến đi này, nhưng đối với họ mà nói, có thể rời khỏi Tiểu Huyền Giới kia, bước ra ngoài thế giới rộng lớn, đó đã là ân trạch lớn nhất rồi.
Bởi vậy, người nào người nấy cũng đều có vẻ rất phấn chấn, không ngừng ngó nghiêng bốn phía.
Một chuyến đi yên lặng, mười mấy ngày bình an vô sự.
Có Vu Kiếp ở phía trước mở đường, cũng giúp Dương Khai giảm đi rất nhiều phiền phức.
Hơn mười ngày sau, đang trên đường đi gấp rút, Lệ Dung bỗng nhiên nhíu mày, ngưng thần nhìn xuống một chỗ phía dưới.
Cùng lúc đó, Dương Khai cũng cảm nhận được, có lẽ là bởi vì đám người mình đi qua đã kinh động đến cao thủ phía dưới. Có mấy người là Siêu Phàm Cảnh đang bám theo, cốt để điều tra cho rõ ràng.
- Chúa thượng, có cần phái người đi xử lý bọn chúng không?
Lệ Dung dò hỏi.
Dương Khai trầm ngâm rồi khẽ gật đầu:
- Đừng giết người, làm cho bọn chúng đừng đi theo là được.
- Dạ, Ngân Nha!
Lệ Dung khẽ quát một tiếng.
Giữa đội ngũ, thống lĩnh Ngân Nha lập tức phi thân xuống.
Một lát sau, phía dưới truyền đến dao động chiến đấu ngắn ngủi.
Lại một lát sau, Ngân Nha trở lại, hồi bẩm:
- Trong vòng ba đến năm ngày, bọn chúng không thể hoạt động, thuộc hạ không hề đả thương bọn họ.
Lệ Dung gật đầu khen ngợi:
- Ừm, làm rất tốt, tộc ta mới tái xuất thế gian, chuyện gì chưa đến mức phiền phức thì cố gắng tránh.
Họ lại tiếp tục chuyến hành trình.
Nhưng càng đi, khí tức mà tộc nhân Cổ Ma toát ra càng kinh động đến nhiều cường giả Nhân tộc hơn.
Lần nào cũng đều là Ngân Nha hoặc là Huyết Kích xuống giải quyết, giam cầm những người theo đuôi tại một chỗ, khiến cho bọn họ không thể truy kích.
Tuy đã thủ hạ lưu tình, cũng chưa đả thương người nào cả, nhưng tin tức có rất nhiều Ma tộc nhân đi qua lãnh địa của Nhân tộc vẫn lan truyền ra như mọc thêm cánh.
Khiến chuyến đi của đoàn người Dương Khai cứ luôn có người chờ đợi ở phía trước.
Phần lớn đều là cường giả Siêu Phàm Cảnh, Nhập Thánh Cảnh, đa số đều rất biết điều, nhận thấy trong tộc Cổ Ma có cao thủ trấn thủ, cũng không dám khinh suất tấn công, chỉ dõi theo từ xa hòng tìm hiểu tin tức.
Thi thoảng có vài tên mắt cao hơn trán, chặn thẳng trên đường đi, nói năng thì vô học, đều bị tộc nhân Cổ Ma dạy dỗ cho một trận nên thân.
Những người này giống như dòi trong xương, đuổi đi một đám lại có một đám khác mò tới.
Dương Khai phiền muộn vô cùng, nhưng lại không thể làm gì khác.
Thù hận giữa Nhân tộc và Ma tộc không phải là một sớm một chiều có thể hóa giải, tộc nhân Cổ Ma bị nhắm làm mục tiêu cũng là điều khó tránh, không thể vì chuyện này mà đại khai sát giới, nếu làm như vậy, thì chắc chắn sẽ bị xem là kẻ địch chung của thiên hạ.
Ước chừng hai tháng sau, đoàn người mới đi đến vùng lân cận Cửu Thiên Thánh Địa.
Mà truy binh phía sau cũng nhiều đến hơn trăm người, hơn trăm người này đều là Siêu Phàm Cảnh trở lên, còn có mười mấy Nhập Thánh Cảnh.
Lực lượng như vậy, cũng khiến Dương Khai không thể coi thường được.
Đã đến lúc phải nói chuyện phải quấy với bọn họ rồi.
Không vội vã đưa tộc Cổ Ma vào Cửu Thiên Thánh Địa, mà cho họ tạm thời dừng lại ở dãy núi dài liên miên nọ, Dương Khai chỉ dẫn theo một mình Lệ Dung hướng về nơi truy binh tụ tập.
Cách đó mười mấy dặm, sau khi nhận thấy tộc Cổ Ma đã dừng lại, đoàn người này cũng dừng chân, từng đạo thần niệm tràn về phía trước, rình rập động tĩnh bên đó.
Mỗi cường giả Nhân tộc, sắc mặt đều cực kỳ nghiêm trọng...
- Trữ lão, bên kia hình như có người đến...
Một người trong đó bỗng nhiên kêu lên thất thanh.
Những người khác đều gật đầu, tỏ ý đã cảm nhận được khí tức của Dương Khai và Lệ Dung.
- Một Siêu Phàm tam tầng cảnh, một Nhập Thánh nhị tầng cảnh, hai người này đều không có ý ẩn nấp... Hình như muốn nói chuyện với chúng ta?
Có người suy đoán.
Nếu không như thế, làm sao chỉ có hai người tìm đến đây?
- Khỏi cần phải nói chuyện với bọn Ma tộc tặc tử này, đợi chúng nó qua đây, cứ thế đồ sát!
Một lão giả mặt đỏ gay gào lên, vẻ mặt tràn ngập căm hận với Ma tộc.
- Đúng vậy. Hãy nhân cơ hội này mai phục bọn chúng.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe