Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 880: CHƯƠNG 879: VU KIẾP TÁI LÂM, HÉ LỘ ÂM MƯU

Bị cường giả như Lệ Dung trói buộc, Nam Thánh Cô dù có bản lĩnh thông thiên cũng không thể phát huy được, cho nên cũng không lo bà sẽ làm gì bất lợi với An Linh Nhi.

Sắc trời dần tối, nhưng cả Cửu Thiên Thánh Địa lại sục sôi khí thế.

Mấy ngàn đệ tử Thánh Địa trở về từ Thánh Lăng, có rất nhiều việc phải làm.

Tộc Cổ Ma theo Dương Khai và Từ Hối đi tới đỉnh núi nọ, bắt đầu công việc kiến tạo gia viên sau này.

Đêm nay nhất định sẽ là một đêm không ngủ.

...

Suốt một tháng sau, Thánh Địa huyên náo mới dần lắng dịu.

Sau khi Yêu tộc rút đi, cục diện rối rắm đã được dọn dẹp, Cửu Thiên Thánh Địa trở lại quỹ đạo phát triển ổn định, và trên ngọn núi nơi tộc Cổ Ma ở cũng vô số kiến trúc san sát mọc lên.

Lúc tộc Cổ Ma xây dựng gia viên, đám người Từ Hối đã trợ giúp rất nhiều, điều này làm phía Lệ Dung vô cùng cảm kích.

Hơn một tháng trời, Từ Hối và các Trưởng lão không khỏi thay đổi cái nhìn, xóa bỏ bản năng bài xích đối với Ma nhân.

Bọn họ phát hiện đám Ma nhân đi theo Dương Khai này, ngoại trừ việc chủng tộc không giống mình, tính chất năng lượng trong cơ thể có phần khác biệt ra, thì những thứ khác cơ bản không khác biệt là bao.

Cũng không thấy họ chạy loạn khắp nơi, gây chuyện gì, mỗi Ma nhân đều rất giữ bổn phận.

Dần dà, đệ tử Thánh Địa và Ma nhân đã có thể chung sống hòa thuận.

Dương Khai rất hài lòng với cục diện hiện tại. Một tháng nay, hắn cũng chưa từng có lấy một khắc rảnh rỗi, lúc thì phải xử lý chuyện của Cửu Thiên Thánh Địa, lúc lại phải xử lý chuyện của đám người tộc Cổ Ma, hết bên này đến bên kia, mệt đến mức rối bời, dù phân thân cũng khó lòng xoay sở, đến cả thời gian giao lưu cùng Thần Thụ cũng không có.

Nay cuối cùng cũng có được chút an ổn, Dương Khai cũng muốn đem Thần Thụ từ không gian Hắc Thư ra ngoài.

Song suy xét đến những khó khăn ẩn chứa, cùng với thể chất của tộc nhân Cổ Ma, hắn đành thôi.

Năng lượng thuộc tính Dương do Thần Thụ phóng thích quá nồng đậm, e rằng tộc Cổ Ma khó lòng chịu đựng, hơn nữa với công lực hiện tại của Dương Khai, nếu đưa Thần Thụ ra khỏi không gian Hắc Thư, e rằng sẽ kiệt sức.

Chỉ khi rảnh rỗi mới có thể đưa tâm thần vào không gian Hắc Thư, nói chuyện với Thần Thụ mấy câu, an ủi nỗi cô đơn của nó.

Từ Thần Thụ, hắn biết được hai viên đá đen tròn kia vẫn không ngừng hấp thụ tinh hoa khoáng thạch quý hiếm. Những khoáng thạch Dương Khai để trong không gian Hắc Thư cơ bản đã bị tiêu hao sạch sẽ, tất cả đều hóa thành bụi phấn, không còn chút tinh hoa nào.

Thời gian dài như vậy, những dấu vết tựa kinh mạch sinh ra trên hai viên đá kia cũng ngày một rõ ràng, càng lúc càng liền mạch.

Dương Khai mơ hồ cảm thấy chúng có điều bất thường, nhưng lại không biết hai viên đá có thể hấp thụ tinh hoa khoáng thạch này rốt cuộc có công dụng gì.

Ngày nọ, Dương Khai đang đàm luận cùng Lệ Dung và Từ Hối, bỗng nhiên có một đệ tử Thánh Địa đến bẩm báo:

- Thánh chủ, bên ngoài có người cầu kiến.

- Ai vậy?

Dương Khai nhíu mày.

- Tông chủ U Minh Tông, Vu Kiếp!

Đệ tử đó bẩm báo.

- Vu Kiếp?

Từ Hối đứng phắt dậy, quát lớn:

- Thật to gan, chuyện lần trước lão phu vẫn chưa tính sổ với lão ta, hôm nay lão ta lại dám đặt chân đến Cửu Phong Thánh Địa ta? Thật đúng là thiên đường có lối không đi, địa ngục vô môn lại cố xông vào. Lão ta dẫn theo bao nhiêu người?

Đệ tử đó vội vàng nói:

- Chỉ độc thân đến, nhưng dường như còn bắt được hai kẻ lai lịch bất minh, đang hôn mê bất tỉnh mà mang theo.

Từ Hối hừ lạnh một tiếng:

- Một mình cũng dám đến, không coi Thánh Địa ta ra gì sao? Thánh chủ, để lão phu đi giáo huấn lão ta!

Dương Khai bật cười nói:

- Không cần đâu, Vu Kiếp không phải người ngoài.

Từ Hối ngạc nhiên, hơi thất thần, không hiểu vì sao Dương Khai lại thốt lời như vậy.

Năm đó lão già này từng hùa theo Trương Ngạo và Tào Quản giở trò giậu đổ bìm leo, Từ Hối hận thấu xương, chỉ hận không thể lột da róc thịt, uống máu lão ta để phát tiết nỗi hận trong lòng.

Dương Khai cũng không vội vã giải thích, chỉ nói với đệ tử kia:

- Mời lão qua đây.

Đợi đệ tử kia nhận lệnh rời đi, Dương Khai mới chậm rãi giải thích.

Khi biết Vu Kiếp hai ba năm trước đã tỏ thiện ý với Dương Khai, cách đây một thời gian còn đi theo Dương Khai, Từ Hối lộ thần sắc kỳ lạ:

- Thì ra là vậy, đã sớm nghe nói con người lão Vu Kiếp này rất giỏi giao tế, cũng biết thức thời, quả nhiên danh bất hư truyền.

- Thế nhưng mấy năm trước lão ta đã tỏ thiện ý với Chúa thượng, cũng có thể thấy lão này nhãn lực phi phàm.

Lệ Dung khẽ mỉm cười:

- Cũng không phải ai cũng có thể nhận ra tiềm lực của Chúa thượng, như là đám người Trương Ngạo và Tào Quản kia cũng đã gieo gió gặt bão, kết cục chẳng mấy tốt đẹp rồi.

- Trương Ngạo và Tào Quản chết rồi?

Từ Hối kinh ngạc đến cực điểm.

- Chuyện này cũng quên chưa nói với ngươi.

Dương Khai gật đầu:

- Các cao thủ của hai thế lực Phá Huyền Phủ và Chiến Hồn Điện đều đã vong mạng, về cơ bản đã không thể gây sóng gió gì nữa. Vu Kiếp đến đây có lẽ là để xử lý nốt tàn dư của hai thế lực này.

- Gieo gió gặt bão!

Từ Hối xem ra vẫn chưa nguôi giận.

- Lão phu còn đang nghĩ khi nào sẽ dẫn người đến tìm chúng tính sổ, giờ xem ra không cần thiết nữa, coi như bọn chúng may mắn. Nếu như rơi vào tay lão phu, nhất định sẽ cho bọn chúng nếm trải cảm giác sống không bằng chết!

Từ Hối nghiến răng nghiến lợi, oán khí thâm sâu.

Lệ Dung cảm thấy buồn cười, khẽ mỉm cười nhìn Dương Khai.

Chẳng mấy chốc sau, Vu Kiếp người mặc hắc bào từ bên ngoài bước vào, đúng như đệ tử kia bẩm báo, hai tay xách theo hai võ giả đang hôn mê.

Hai người này cũng không biết trúng chiêu gì mà toàn thân không hề có một vết thương nào, trông như đang ngủ say, hơi thở đều đặn, vô cùng điềm tĩnh.

Đến gần, Vu Kiếp vứt hai kẻ kia xuống đất, rồi chắp tay hành lễ:

- Vu mỗ bái kiến Thánh chủ đại nhân, bái kiến Lệ đại nhân... Ừm, Đại trưởng lão an hảo.

Dương Khai và Lệ Dung khẽ mỉm cười gật đầu. Từ Hối sắc mặt âm trầm, hừ lạnh một tiếng, không mấy hoan nghênh Vu Kiếp. Lão thầm nghĩ, kẻ này giống như cỏ đầu tường, gió thổi bên nào ngả bên đó, là hạng người nham hiểm xảo quyệt. Tận đáy lòng, Từ Hối cảm thấy xấu hổ khi phải đứng cùng phe với lão ta.

Vu Kiếp cũng không để tâm.

- Mời ngồi!

Dương Khai ra hiệu.

Vu Kiếp khẽ gật đầu, rồi ngồi xuống một bên.

Một nữ đệ tử xinh đẹp liền dâng trà.

Nhấp một ngụm trà, Dương Khai mới hỏi:

- Vu Tông chủ lần này đến, liệu đã xử lý xong chuyện của hai tông môn kia rồi sao?

Vu Kiếp nghe vậy, mặt mày hớn hở, cất cao giọng đáp:

- Chuyện này còn phải đa tạ Thánh chủ đại nhân đã cho phép Vu mỗ. Hơn một tháng qua, Vu mỗ liên tục bận rộn thu nạp hai ngàn đệ tử mới. Còn những kẻ tư chất kém cỏi, sau khi được ban cho chút vật tư tu luyện, đều đã giải tán cả rồi. Hiện tại trong vòng ngàn dặm, ngoại trừ Cửu Thiên Thánh Địa, cũng chỉ còn lại U Minh Tông của Vu mỗ mà thôi.

- Tốn không ít công sức đấy nhỉ?

Dương Khai cười khà khà.

- Cũng không tốn sức gì, chỉ cần giết được mấy tên cầm đầu thì mọi chuyện đều dễ bề xử lý.

Vu Kiếp thản nhiên đáp.

- Ừm, thật đáng mừng. Quý tông hiện giờ thực lực đã tăng đáng kể, chỉ không biết khi nào Vu Tông chủ mới có thể đột phá tới Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh đây.

Nghe vậy, Vu Kiếp liền buồn bã cười khổ:

- Thánh chủ đại nhân đừng giễu cợt Vu mỗ nữa. Vu mỗ nào có tư chất đó, cả đời này nếu không có đại cơ duyên, e rằng sẽ vô duyên với Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh. Tu vi hiện tại đã là cực hạn của Vu mỗ rồi.

- Coi như ngươi còn có chút tự biết thân biết phận!

Từ Hối hừ lạnh, đôi mắt lộ vẻ khinh miệt.

Vu Kiếp cười gượng hì hì, biết Từ Hối vẫn còn oán hận mình, cũng không dám nhiều lời, chỉ nói:

- Cho nên hy vọng này đành gửi gắm vào các đệ tử trong tông mà thôi. Ngày sau U Minh Tông sẽ tuyệt đối phục tùng Thánh Địa, cũng hy vọng Thánh chủ đại nhân và Đại trưởng lão sẽ chiếu cố U Minh Tông!

- Người một nhà không cần khách khí!

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu.

Từ Hối vẻ mặt mù mịt. Vu Kiếp thân là người đứng đầu một tông, nói ra những lời như vậy, hóa ra lại khiến oán khí của lão giảm đi không ít.

- Đúng rồi, những thứ này đều là vật tư tu luyện thu thập được từ Phá Huyền Phủ và Chiến Hồn Điện. Vu mỗ tự quyết định, giữ lại ba phần, còn lại bảy phần đều ở đây, kính xin Thánh chủ đại nhân kiểm tra!

Vu Kiếp vừa nói vừa lấy ra mấy cái túi Càn Khôn, cung kính đưa tới.

Từ Hối liếc mắt nhìn Dương Khai, thấy hắn chỉ khẽ gật đầu không lên tiếng.

Lúc này Từ Hối mới đứng dậy nhận lấy túi Càn Khôn Vu Kiếp đưa tới, thần thức lướt sơ qua, không khỏi vui mừng.

Mấy túi Càn Khôn Vu Kiếp đưa tới đều chất đầy vật tư tu luyện thượng hạng. Hơn nữa, nhìn số lượng túi Càn Khôn này, lão quả thực chỉ giữ lại không tới ba phần.

Thương khố của Thánh Địa hiện đang trống rỗng, đúng lúc đang cần vật tư tu luyện. Vu Kiếp đưa tới nhiều thứ như vậy, chẳng khác nào đưa than sưởi ấm ngày rét.

Từ Hối rất vừa lòng, cuối cùng nụ cười cũng nở trên gương mặt lão:

- Vu Tông chủ khách khí rồi. Hy vọng hai tông môn chúng ta ngày sau vẫn có thể giao hảo, sẽ không phát sinh chuyện như trước kia nữa.

- Sẽ không đâu, điều này xin Đại trưởng lão cứ yên tâm. Vu mỗ tuyệt không có lòng lang dạ sói như đám người Trương Ngạo và Tào Quản.

- Vậy thì quá tốt!

Từ Hối gật đầu vừa lòng, thái độ cuối cùng cũng dịu đi không ít.

- Ừm, vẫn còn một việc muốn bẩm báo Thánh chủ đại nhân!

Vu Kiếp nghiêm mặt lại.

- Về hai kẻ kia sao?

Dương Khai dò hỏi.

- Đúng vậy.

Vu Kiếp gật đầu:

- Hôm nay, lúc Vu mỗ đến Thánh Địa, vô tình phát hiện bọn chúng đang lảng vảng bên ngoài Thánh Địa. Hơn nữa, ngoại trừ chúng ra, có vẻ như còn có không ít người khác... Hình như là đang tìm kiếm thứ gì đó. Vu mỗ tiện tay bắt về đây để hỏi cho ra nhẽ.

- Bọn chúng không phải là đệ tử bị giải tán của Phá Huyền Phủ và Chiến Hồn Điện sao?

Dương Khai hồ nghi hỏi.

- Không phải.

Vu Kiếp lắc đầu khẳng định.

- Hai tên này đều có tu vi Siêu Phàm nhất tầng cảnh. Nếu như là người của Chiến Hồn Điện và Phá Huyền Phủ, Vu mỗ nhất định sẽ có ấn tượng, nhưng Vu mỗ chưa từng gặp chúng bao giờ.

- Làm bọn chúng tỉnh lại, rồi hỏi xem rốt cuộc đến đây làm gì.

Dương Khai có chút không vui. Hiện giờ đang là thời điểm rối loạn, bên ngoài Cửu Phong lảng vảng nhiều võ giả như vậy, dù thế nào cũng phải điều tra cho rõ ràng.

Dương Khai mơ hồ ngửi thấy một khí tức âm mưu, điều này khiến hắn không khỏi cảm thấy bất an.

Vu Kiếp ngồi xuống, khẽ búng tay bên tai hai kẻ kia. Ngay sau đó, hai kẻ trông như đang ngủ say này đều bừng tỉnh, bật phắt dậy, chân nguyên bắt đầu khởi động, vẻ mặt đề phòng nhìn Vu Kiếp và đám người Dương Khai.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!