Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 882: CHƯƠNG 881: TÁI NHẬP TINH KHÔNG

Quan sát một lát, Dương Khai chợt thốt lên:

"Nơi này vẫn còn người sao?"

Trong các kiến trúc của Chiến Hồn Điện, không ít đệ tử đang qua lại, nhìn Đông ngó Tây, dường như đang tìm kiếm điều gì.

"À, đó là các đệ tử U Minh Tông và Chiến Hồn Điện đang lục soát xem còn sót lại vật phẩm nào có thể dùng được hay không." Vu Kiếp cười giải thích.

Dương Khai gật đầu, chỉ xuống phía dưới: "Ta muốn chiếm giữ nơi này. Vu Tông chủ sau khi trở về, xin đừng để các đệ tử phía dưới phá hủy nó."

"Vâng." Vu Kiếp vội vàng đáp lời. Tuy lão không rõ Dương Khai muốn cơ nghiệp hoang phế này để làm gì, nhưng cũng không dám hỏi nhiều.

Sự thức thời, biết tiến biết lùi này khiến Vu Kiếp thông minh hơn hẳn Trương Ngạo và Tào Quản.

"Đi xem Phá Huyền Phủ thôi." Phía dưới không còn gì đáng chú ý, Dương Khai bèn khoát tay.

Vu Kiếp tiếp tục dẫn đường.

Chẳng mấy chốc, sau khi đi thêm gần hai trăm dặm, ba người đã đến Phá Huyền Phủ.

"Nơi này chính là địa bàn của Trương Ngạo." Vu Kiếp chỉ xuống phía dưới.

"Quả thực tốt hơn Chiến Hồn Điện và U Minh Tông nhiều." Dương Khai thản nhiên quan sát, nhận thấy nơi đây không tồi. Tuy không thể sánh với Cửu Phong Thánh Địa, nhưng đây cũng là một phúc địa hiếm có. Việc Phá Huyền Phủ lập tông tại đây cũng không phải vô căn cứ.

"Thánh Chủ đại nhân, tại hạ còn có chút việc riêng, xin cáo từ trước." Đợi một lát, Vu Kiếp bỗng lên tiếng.

"Vu Tông chủ cứ tự nhiên." Dương Khai gật đầu.

Khẽ tạ lỗi một tiếng, Vu Kiếp nhanh chóng rời đi.

Nhìn theo bóng lưng Vu Kiếp, Lệ Dung khẽ cười: "Người này tuy bề ngoài có vẻ u ám độc địa, nhưng cũng không tệ. Chỉ là, lão ta vội vã rời đi như vậy để làm gì? Cứ như thể sợ chúng ta sẽ làm điều gì bất lợi với lão ta vậy."

"Bởi vì lão biết tiếp theo ta muốn làm gì..." Dương Khai cười lớn. "Không muốn nhìn thấy quá nhiều bí mật, nên lão ta tất nhiên phải gấp rút rời đi."

Lệ Dung tỏ vẻ ngạc nhiên.

"Xuống dưới xem sao!" Dương Khai lập tức lao thẳng xuống.

Phá Huyền Phủ có diện tích rộng lớn. Tại một khu vực phía sau tông môn, Dương Khai và Lệ Dung đáp xuống một khu rừng đá. Những cột đá cao thấp không đều đứng sừng sững, thoạt nhìn có vẻ hỗn độn, không theo quy luật nào.

"Lệ Dung, viên Huyết Tinh Thạch đâu?" Dương Khai quay đầu hỏi.

"Vẫn còn ở chỗ thuộc hạ." Lệ Dung đáp, lấy Huyết Tinh Thạch ra đưa cho hắn.

Lần trước, Huyết Tinh Thạch đã hấp thu không ít máu tươi, hóa thành huyết khí thần kỳ. Tuy nhiên, sau khi dùng để chữa thương cho tộc nhân Cổ Ma, huyết khí đã tiêu hao gần hết. Lúc này, Huyết Tinh Thạch không còn chút năng lượng dao động nào.

Cầm Huyết Tinh Thạch, Dương Khai quan sát bốn phía.

"Chúa Thượng, ngài đang tìm kiếm thứ gì sao?" Lệ Dung quan sát một hồi, dò hỏi.

"Ta đang tìm cánh cửa dẫn vào Tinh Không!" Dương Khai trầm giọng đáp.

"Cửa vào Tinh Không?" Lệ Dung cau mày, chợt nhớ lại những lời Trương Ngạo đã nói trước khi chết, lúc này mới bừng tỉnh: "Ý của Chúa Thượng là cánh cửa đó nằm ngay tại đây?"

"Đúng vậy." Dương Khai gật đầu. "Ta đã dò xét một phần thần niệm của Trương Ngạo. Lão ta quả thực nhặt được viên Huyết Tinh Thạch này trong khu rừng đá, nhưng vị trí cụ thể thì ta cũng không rõ lắm. Ngươi giúp ta tìm xem, nơi nào có vẻ đặc biệt, nhất là những chỗ có khoáng thạch kỳ lạ."

"Chúa Thượng thật sự cảm thấy có thể tiến vào Tinh Không sao? Dù gì đó cũng chỉ là truyền thuyết..."

"Vậy ngươi nghĩ thế nào?" Dương Khai cười lớn.

"Thuộc hạ không rõ." Lệ Dung chậm rãi lắc đầu. "Từ khi sinh ra, thuộc hạ đã sống ở Ma Cổ Bảo, đến cả nhật nguyệt tinh tú cũng chưa từng nhìn thấy. Mãi đến mấy tháng trước mới được rời khỏi nơi đó, chứ đừng nói đến Tinh Không hay bất cứ thứ gì khác. Nhưng thuộc hạ cứ cảm thấy chuyện này không thực tế cho lắm."

"Vì sao?" Dương Khai ngạc nhiên.

"Bởi vì cao thủ lợi hại nhất cũng chỉ có thể bay cao vạn trượng mà thôi. Nếu muốn lên cao hơn nữa thì đành lực bất tòng tâm. Dường như Đại Lục này có một lực hút vô hình, kéo giữ không cho ai thoát khỏi. Xưa nay chưa từng có ai thành công thoát khỏi lực hút đó, vậy làm sao có thể tiến vào Tinh Không? Chuyện Tinh Không này hẳn chỉ là truyền thuyết."

Dương Khai không nói gì, chỉ nhếch khóe miệng cười: "Cứ tìm đi. Nếu có thể tìm được, ta sẽ dẫn ngươi đến đó mở mang tầm mắt."

Ánh mắt Lệ Dung sáng rực, cảm thấy Dương Khai không hề nói đùa, lập tức gật đầu: "Được!"

Hai người lập tức chia nhau ra cẩn thận tìm kiếm trong khu rừng đá.

Khu rừng đá này được xem là cấm địa của Phá Huyền Phủ, bởi Dương Khai nhận ra rất nhiều dao động cấm chế tại đây. Những cấm chế này đều chứa bẫy rập cực kỳ âm hiểm, một khi bị kích hoạt sẽ gây ra rắc rối khôn lường.

Những cấm chế này hẳn đều do Trương Ngạo thiết lập. Có điều, dưới sức mạnh Thần Niệm khổng lồ của Dương Khai, những cấm chế tiềm tàng không thể che giấu được, hắn nhìn thấu mọi thứ, căn bản không sợ sẽ chạm phải.

Sau thời gian một nén hương, vẫn không thu hoạch được gì, Dương Khai nhíu mày quan sát bốn phía. Đúng lúc hắn sắp mất kiên nhẫn thì từ cách đó không xa vọng tới tiếng gọi của Lệ Dung.

Lập tức phấn chấn, hắn vội vàng phi thân về phía đó.

Một lát sau đã tới trước mặt Lệ Dung.

"Chúa Thượng, nơi này có vẻ hơi cổ quái!" Lệ Dung chỉ vào mấy cột đá cao thấp khác nhau phía trước: "Hơn nữa, thuộc hạ còn nhặt được mấy thứ này ở quanh đây!" Vừa nói, nàng vừa đưa ra mấy viên đá vụn trên tay.

Dương Khai cầm lấy, cẩn thận quan sát, hai mắt sáng rực, khẳng định: "Chắc chắn là nơi này, không sai đâu."

Những viên đá Lệ Dung nhặt được thoạt nhìn rất giống sản vật của Tinh Không. Hơn nữa, hình dạng và cách sắp xếp của những cột đá trước mặt cũng có chút tương tự với đoạn thần niệm mơ hồ của Trương Ngạo.

"Nhưng nơi này cũng không có gì đặc biệt mà?" Lệ Dung khó hiểu.

"Nếu chỉ liếc mắt qua là có thể nhìn thấu, thì làm sao Trương Ngạo có thể vô tình phát hiện ra sự bí ẩn của nơi này được?" Dương Khai vừa nói vừa bước ra phía trước, đưa tay vỗ lên mấy cột đá.

Thoạt nhìn chúng không khác gì những cột đá xung quanh, nhưng khi so sánh thì thấy chất liệu của chúng cực kỳ cứng rắn, không rõ rốt cuộc là vật liệu gì, hẳn không phải đá bình thường.

Nhớ lại những cảnh tượng mình thấy được trong thần niệm của Trương Ngạo, mãi một lúc sau Dương Khai mới giơ tay phóng ra vài đạo Chân Nguyên tinh thuần đánh vào cột đá bên cạnh.

Chân Nguyên nhanh chóng biến mất, tựa hồ như bị cột đá này nuốt chửng.

Dương Khai đợi một lát, cột đá vẫn không có phản ứng. Đúng lúc hắn sắp mất kiên nhẫn thì một hồi âm thanh "vù vù" chợt truyền đến.

Dương Khai nhảy lùi lại phía sau, đứng bên cạnh Lệ Dung, mắt dán chặt về phía trước.

Vù vù vù...

Cột đá rung chuyển dữ dội, dường như có một bàn tay vô hình đang nắm chặt, lung lay nó, khiến cả vùng đất đều có dấu hiệu rung chuyển.

Từng vòng gợn sóng không gian mắt thường có thể nhìn thấy khuếch tán từ cột đá ra bốn phía như sóng xung kích.

Vô số gợn sóng xô vào nhau tại vị trí trung tâm của những cột đá, tạo nên một sự biến đổi bất ngờ.

Không gian giữa các cột đá như biến thành một chiếc gương, phản chiếu từng vòng sóng dao động kia.

*Rầm* một tiếng, khi những gợn sóng tập hợp lại đến một mức nhất định, chiếc gương vỡ nát. Một cửa động tối đen sâu hun hút bỗng hiện ra trước mặt Dương Khai và Lệ Dung, tựa như một con mãnh thú hung tợn đang há to miệng.

Lệ Dung bất giác lạnh sống lưng.

Dương Khai lại lộ vẻ phấn chấn, hắn cảm nhận được khí tức đặc biệt thuộc về Tinh Không từ cửa động này!

"Đi thôi!"

Không chút chần chừ, Dương Khai kéo Lệ Dung lao thẳng vào.

Ngay sau đó, áp lực khổng lồ vô cùng lớn từ bốn phương tám hướng ập đến như thủy triều. Xương cốt Dương Khai kêu răng rắc, cơ thể hắn gồng lên chống đỡ năng lượng hủy diệt đó.

Lệ Dung cũng thốt lên kinh ngạc. Ngay khoảnh khắc phát giác ra sức mạnh này, nàng lập tức thi triển Ma Thần Biến. Ma Vân bí hiểm bò trườn trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, khiến nàng thoáng chốc mang vẻ đẹp đầy cuồng dã.

"Đừng căng thẳng!" Dương Khai cười lớn, trấn an nàng.

Lệ Dung đỏ mặt, lúc này mới dần dần thả lỏng, đưa mắt quan sát bốn phía, không khỏi đưa tay che miệng.

Bốn bề ngập tràn tinh tú, rực rỡ vô cùng. Họ đang đứng giữa hư không, dưới chân không có mặt đất. Cúi đầu nhìn xuống, ngoại trừ những vì sao lốm đốm ra thì không thấy gì cả.

Dường như họ đã không còn ở Thông Huyền Đại Lục.

"Đây là Tinh Không sao?" Lệ Dung thốt lên.

"Ừ, kỳ diệu không?" Dương Khai khẽ gật đầu, đón nhận lực Tinh Không khổng lồ đó mà thần sắc vẫn thản nhiên.

"Trông Chúa Thượng, hình như đã từng tới Tinh Không rồi?"

"Từng tới một lần. Chính ở Tinh Không này, ta mới có thể thăng cấp lên Siêu Phàm Cảnh!"

Ánh mắt Lệ Dung không khỏi run rẩy. Từ câu nói này của Dương Khai, nàng cảm nhận được điều gì đó phi thường.

Năm đó khi Chúa Thượng tới đây, chỉ mới có tu vi Thần Du Cảnh đỉnh phong mà thôi. Lực Tinh Không khủng khiếp như vậy làm sao có thể chịu đựng được? Lệ Dung thầm nghĩ, nếu nàng không thi triển Ma Thần Biến, ở đây cũng phải chịu áp lực rất lớn. Loại uy áp đủ làm cho bất cứ ai tan xương nát thịt này, tuyệt đối không phải một Thần Du Cảnh đỉnh phong có thể chống đỡ.

"Có điều, nơi ta đến lần trước hình như không phải nơi này." Dương Khai nhìn bốn phía, khẳng định.

Lần trước khi hắn tới Tinh Không, dưới chân hắn là một tinh cầu xanh biếc, theo lời Địch Diệu nói thì đó chính là Thông Huyền Đại Lục.

Nhưng nơi đây lại không hề có cảnh tượng như thế, cũng không biết hắn đã được đưa đến nơi nào thông qua khu rừng đá đó.

Nhìn quanh quất, phía sau lưng là thông đạo hư không dẫn về rừng đá. Không rõ nó còn có thể duy trì bao lâu, nhưng nhìn vào dao động khí tức bên trong thì áng chừng nó có thể duy trì được vài ngày.

Dương Khai dứt khoát vẫy tay gọi: "Đi theo ta!"

Lệ Dung vội vàng đuổi theo, vẫn duy trì Ma Thần Biến, quan sát mọi nơi. Tinh Không trong truyền thuyết, hiếm có ai có thể đặt chân đến, Lệ Dung tất nhiên vô cùng hiếu kỳ.

Hai người đều phóng thích Thần Niệm ra ngoài, bao trùm phạm vi cả trăm dặm để điều tra hết thảy động tĩnh nơi đây.

"Chúa Thượng muốn tìm gì vậy?" Đi theo Dương Khai mãi mà không có đích đến, Lệ Dung mới mở miệng hỏi.

"Tìm ít Thiên Thạch." Dương Khai giải thích. "Hình như có không ít Thiên Thạch trong Tinh Không chứa khoáng vật quý hiếm và Dị Thạch kỳ lạ. Khó khăn lắm mới tới được đây, hãy tìm xem có gì không, biết đâu có thể tìm được vật quý như Huyết Tinh Thạch."

"Vâng!" Sau khi biết mục tiêu, Lệ Dung cũng dốc sức tìm kiếm.

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!