Sau khi thu hồi phi toa bí bảo vào trong cơ thể, Dương Khai xuất quan, quan sát tình hình Thánh địa, thấy tất cả đều bình thường.
Đệ tử Thánh địa sau khi trải qua biến cố lần trước, hiện giờ miệt mài tu luyện, các trưởng lão cũng tiến triển đáng kể.
Các tộc nhân Cổ Ma dưới sự ràng buộc của các thống lĩnh dưới trướng Lệ Dung cũng đã có thể chung sống hòa thuận với người của Cửu Thiên Thánh Địa.
Điều duy nhất đáng chú ý chính là vấn đề tài nguyên tu luyện.
Tuy lần trước Vu Kiếp đã đưa tới không ít tài nguyên, nhưng trong Thánh địa có tới mấy ngàn nhân khẩu, tiêu hao quá nhanh, e rằng chẳng mấy chốc sẽ cạn kiệt.
Trước kia tài nguyên tu luyện của Cửu Thiên Thánh Địa đều do các đệ tử ra ngoài tìm kiếm hoặc là ba thế lực phụ cận tiến cống, hoặc do cựu Thánh Chủ đến Yêu Vực dùng tinh thạch đổi về.
Hiện giờ, sau khi tinh thạch khoáng mạch bị Yêu tộc khai thác vô độ, sau ba năm đã gần như khô cạn, bản thân còn không đủ dùng, sao có thể mang đi đổi chác vật tư với người khác?
Dương Khai lấy những thứ mình không dùng đến trong Hắc Thư không gian ra, cũng chỉ có thể tạm thời xoa dịu tình hình.
Các trưởng lão Thánh địa mỗi ngày đều lo lắng khôn nguôi về tương lai.
Thấy bọn họ như vậy, Dương Khai thực sự không tiện mở lời nhờ họ giúp mình tìm kiếm thiên địa linh vật.
Thiên địa linh vật bất kể là cấp bậc cao hay thấp, đều vô cùng quý hiếm, trong thời điểm gian nan này, Thánh địa đâu còn sức lực để làm việc đó?
Dương Khai cũng không có cách nào hay cả, phó thác cục diện rối ren cho Từ Hối và chư vị trưởng lão rồi lại vào trong Thánh lăng bế quan tu luyện.
Cảm ngộ thiên đạo võ đạo tại Thánh lăng, dò tìm con đường phía trước cho bản thân, thời gian trôi qua nhanh chóng mỗi ngày.
Thỉnh thoảng khi tu luyện mệt mỏi, Dương Khai liền luyện chế đan dược, thư giãn thân tâm.
Nguyện vọng ban đầu khi học thuật luyện đan của hắn chỉ là để rèn luyện thần thức.
Bởi vì hắn nắm giữ Luyện Đan Chân Quyết, ẩn chứa lượng tri thức khổng lồ quý giá, nếu không dùng thần thức thì căn bản không thể khám phá.
Nhưng thời gian dần qua, sau khi hắn nắm giữ khá nhiều tri thức luyện đan thì bản thân hắn cũng đã dấn thân vào con đường này.
Vốn không kỳ vọng tiến xa, nhưng nay đã có thể luyện chế ra Thánh cấp trung phẩm đan dược, vượt xa đa số luyện đan sư trên đại lục.
Công lao của Luyện Đan Chân Quyết quả thực không thể xem thường!
Hơn nữa, Dương Khai phát hiện, luyện đan còn có tác dụng to lớn trong việc nâng cao võ đạo và tu vi bản thân, kiến giải của hắn về hỏa diễm thần thức càng thêm thấu triệt.
Dương Khai quyết định coi thuật luyện đan là một trong những môn võ đạo cần tìm hiểu và tu luyện!
Cho nên cùng với việc nâng cao cảnh giới tu vi bản thân, hắn cũng tận lực nâng cao thuật luyện đan.
Đáng tiếc lần trước ở Ma Cổ Bảo, sau khi luyện chế ra một viên đan dược Thánh cấp trung phẩm, trong tay Dương Khai đã không còn nhiều nguyên liệu Thánh cấp.
Với sức mạnh hiện tại của Dương Khai, nếu không luyện chế Thánh cấp đan dược thì không thể nâng cao trình độ luyện đan, vĩnh viễn chỉ có thể dậm chân tại chỗ, khó lòng tiến bộ.
Sau khi luyện chế ra vài viên Thánh đan trong Thánh lăng thì dược liệu Thánh cấp đã hoàn toàn cạn kiệt, khiến hắn vô cùng bất lực.
Tu luyện đến mức quên cả thời gian, đến lúc Dương Khai xuất quan trở lại thì đã ba tháng trôi qua.
Cảnh sắc bên trong Cửu Phong đều có chút thay đổi.
Trong đại điện, các trưởng lão đang thảo luận gì đó, không khí nặng nề bao trùm. Thấy Dương Khai tới thần sắc đều chấn động, vội vàng đứng dậy nghênh đón.
- Chư vị cứ an tọa, hôm nay ta xuất quan, tiện đường ghé qua xem xét tình hình, chư vị không cần bận tâm.
Dương Khai ra hiệu.
Mọi người khẽ gật đầu, an tọa.
- Thánh Chủ đến thật đúng lúc.
Từ Hối lên tiếng:
- Thuộc hạ đang thảo luận xem có nên bán đi một số vật phẩm quý giá không dùng đến trong Thánh địa hay không, mong Thánh Chủ cũng cho chút ý kiến.
- Bán cái gì?
Dương Khai ngạc nhiên.
- Một vài bí bảo không dùng đến, cùng với những bí điển võ kỹ không thuộc công pháp của Cửu Thiên Thánh Địa.
Từ Hối đáp.
- Tại sao phải bán?
Dương Khai lướt mắt nhìn một lượt.
Tất cả trưởng lão đều đỏ mặt, ấp úng nhìn nhau không nói nên lời.
Dương Khai lại càng thấy kỳ lạ.
Từ Hối cười khổ nói:
- Chủ yếu là do thời gian trước các đệ tử miệt mài tu luyện trong Thánh lăng, thu hoạch và đột phá không nhỏ, để củng cố tu vi hiện tại đã tiêu hao quá nhiều, nguyên khí Thánh địa cũng bị tổn hại... tài nguyên tu luyện không đủ dùng, nếu bán những thứ đó đi có thể đổi lấy không ít.
- Thánh Chủ hãy khuyên Đại trưởng lão đi, đến cả bí bảo Thánh cấp hạ phẩm do cựu Thánh Chủ ban cho cũng đòi bán rồi.
Ngọc Oánh lên tiếng.
Dương Khai giật mình:
- Thánh địa hiện giờ khốn quẫn đến mức này rồi sao?
- Là do thuộc hạ vô dụng!
Từ Hối vẻ mặt bối rối.
- Song chỉ cần vượt qua cửa ải khó khăn này, chờ một thời gian nữa sẽ khá hơn.
- Chuyện này không liên quan đến ngươi.
Dương Khai lắc đầu, đăm chiêu nói:
- Có liên quan tới những Ma nhân ta đưa đến, có phải các ngươi đã phân phát không ít tài nguyên cho bọn họ?
Tuy rằng Từ Hối chưa bao giờ nói với hắn những điều này, nhưng Dương Khai cũng có thể quan sát thấy rõ.
Từ sau khi Cổ Ma tộc vào Thánh địa, người của Cổ Ma tộc vẫn dư thừa tài nguyên tu luyện, đây hẳn là do Từ Hối nhường cho.
Thánh địa có thể tự cung tự cấp, nhưng Cổ Ma tộc thì không.
Bọn họ căn bản không thể rời khỏi Cửu Phong, một khi bị người khác phát hiện, chỉ e sẽ nảy sinh rắc rối, đến cả ngàn người như vậy đã gây trở ngại cho Thánh địa rồi.
Nghe Dương Khai hỏi vậy, Từ Hối cũng không phủ nhận mà chỉ im lặng gật đầu.
- Đây là trách nhiệm của ta.
Dương Khai khẽ gật đầu, chủ động thừa nhận sai sót.
- Ta đã không để ý đến vấn đề này.
Trầm ngâm một lúc, đôi mắt hắn bỗng sáng rực, cất lời:
- Đại trưởng lão, ta xin hỏi một câu không nên hỏi... Những trưởng lão đạt tới Nhập Thánh Cảnh như các ngươi có phải vẫn có thói quen thu thập nguyên liệu Thánh cấp?
Từ Hối gật đầu:
- Đúng vậy, từ khi lên đến hậu kỳ Siêu Phàm Cảnh, thuộc hạ vẫn thu thập một vài nguyên liệu để luyện chế đan dược, luyện chế bí bảo... những gì cần dùng đến đều thu thập lại, đợi ngày tìm được luyện đan sư, luyện khí sư thích hợp nhờ họ luyện chế.
- Thuộc hạ cũng thu thập.
Trình Nguyệt Đồng gật đầu.
Tất cả các trưởng lão mỗi người một câu đều tỏ ý mình cũng làm như vậy.
Bởi vì nguyên liệu Thánh cấp không dễ thu thập, cần thời gian rất lâu mới có thể góp đủ, cho nên bình thường khi ở Siêu Phàm Cảnh, võ giả đã bắt đầu làm việc này.
- Có điều nguyên liệu bọn thuộc hạ thu thập được cũng đã dùng rồi... Tiếc cho Ngọc Oánh trưởng lão, mất mười năm mới thu thập đủ nguyên liệu cho Thanh Vân Đan, gần đây đều đã dùng hết rồi.
Từ Hối thổn thức.
- Nói chuyện này làm gì?
Ngọc Oánh nhoẻn miệng cười.
- Có thứ nào vất vả thu thập được mà mọi người còn chưa lấy ra nữa chứ?
- Bọn ta thì khác...
La Sinh thở dài.
- Những thứ bọn ta thu thập được cũng chưa đầy đủ, nhưng muội chỉ cần tìm một vị luyện đan sư xuất sắc giúp luyện chế là được, nếu như may mắn, một viên Thanh Vân Đan luyện chế thành công có thể giúp muội tăng công lực lên gấp mấy lần.
- Đúng là như vậy!
- Trước mặt Thánh Chủ, đừng nói những chuyện này.
Ngọc Oánh che miệng cười.
- Cứ như chúng ta đang than nghèo vậy.
Các vị trưởng lão đều bật cười gượng gạo.
- Thánh Chủ, ngài hỏi chuyện này làm gì vậy ạ?
Từ Hối thắc mắc.
Dương Khai mắt sáng ngời rạng rỡ:
- Như vậy tức là trên đời này, đại bộ phận những võ giả Siêu Phàm Cảnh trở lên đều có thói quen thu thập nguyên liệu, hơn nữa nếu may mắn thì đã thu thập đủ toàn bộ rồi.
- Có thể nói như vậy.
Từ Hối khẽ gật đầu, không rõ việc này có liên quan gì đến hiện trạng Thánh Địa, lão ngừng lại một lúc rồi lại nói:
- Có điều thu thập đủ rồi cũng không làm nên chuyện gì, muốn tìm người luyện chế thực sự rất phiền toái. Ngọc Oánh trưởng lão cũng chính vì không chọn được người thích hợp để luyện chế mới kéo dài đến tận bây giờ. Luyện đan sư và luyện khí sư giỏi không dễ tìm, hơn nữa còn có nguy cơ thất bại cao.
- Vậy là được rồi.
Dương Khai cười ha hả:
- Ta có cách có thể xoa dịu cục diện hiện tại của Thánh địa.
- Hả?
Mấy vị trưởng lão không khỏi bất ngờ xen lẫn vui mừng, hướng ánh mắt phấn chấn bừng bừng nhìn Dương Khai.
- Ngọc Oánh trưởng lão. Hôm khác ta sẽ trả lại cho ngươi một viên Thanh Vân Đan!
Dương Khai mỉm cười nhìn nàng.
Ngọc Oánh thần sắc chấn động, đôi mắt tràn đầy chờ mong.
Dương Khai bỗng đứng dậy, cất tiếng nói lớn:
- Đại trưởng lão, hãy tận dụng mọi mối quan hệ của Thánh địa, truyền tin ra khắp nơi, tuyên bố Thánh địa ta có thể giúp chư vị luyện chế đan dược. Phàm ai có nhu cầu luyện chế đan dược từ Linh cấp thượng phẩm trở lên, cứ việc đến Thánh địa! Tuy nhiên, đan dược Thánh cấp thượng phẩm thì không thể luyện chế, điểm này cần phải nói rõ. Nếu luyện thành đan, thù lao phải tương đương giá trị đan dược, chỉ nhận tinh thạch và dược liệu. Nếu luyện chế thất bại, Thánh địa ta sẽ bồi thường toàn bộ!
Trong đại điện, tất cả trưởng lão há hốc miệng kinh ngạc nhìn Dương Khai, không nói nên lời, không hiểu Thánh Chủ đại nhân đang định làm gì.
Thấy Từ Hối không chút phản ứng, Dương Khai không khỏi nhíu mày:
- Thù lao như vậy có phải quá cao hay không?
Từ Hối bừng tỉnh lại, cười khổ nói:
- Nếu có thể cam đoan luyện thành đan, chút thù lao này không hề cao. Rất nhiều người hao phí bao nhiêu sức lực để thu thập nguyên liệu, mời người luyện chế mà hết lần này đến lần khác thất bại, phí thần phí lực phí tài. Bởi vậy, yêu cầu thù lao bằng giá trị đan dược như vậy cũng không quá đáng, ngược lại còn rất dễ được người ta chấp nhận.
- Vậy các ngươi làm gì mà mặt mày như gặp ma vậy?
Dương Khai lướt mắt qua mọi người.
- Thánh Chủ...
Da mặt Từ Hối co giật.
- Thánh địa ta không có luyện đan sư Thánh cấp.
Từ Hối thậm chí còn đang hoài nghi có phải Dương Khai bế quan đến mức hồ đồ rồi không, đến việc này cũng quên mất.
Cửu Thiên Thánh Địa ở đại lục tuy rằng thế lực không yếu, nhưng vẫn không có luyện đan sư Thánh cấp.
Chủ yếu là do nhân vật như vậy thực sự rất hiếm. Hiệp hội Đan sư thường không cho phép những luyện đan sư bậc này làm việc riêng cho một thế lực nào cả.
Trừ phi là thế lực đó tự mình bồi dưỡng ra luyện đan sư, không chịu quản thúc của hiệp hội!
Đáng tiếc Cửu Thiên Thánh Địa nhiều năm như vậy cũng không xuất hiện lấy một luyện đan sư Thánh cấp.
- Trước kia không có không có nghĩa là hiện tại không có, cứ việc truyền tin tức ra là được!
Dương Khai cười khà khà đầy bí hiểm.
Từ Hối rùng mình, như chợt nghĩ đến chuyện gì:
- Có phải ý Thánh Chủ là trong số những Ma nhân kia...
Song rất nhanh lão lại nhíu mày, Ma nhân thì không có cách nào luyện đan được, chính bởi vì ma nguyên trong cơ thể họ.
- Là ai luyện đan các ngươi không cần lo, cứ làm theo lời ta đi.
- Vâng.
Thấy Dương Khai tự tin như vậy, Từ Hối cũng không muốn hỏi nhiều, liền bắt tay đi thu xếp cùng mấy vị trưởng lão.
Tuy rằng trước kia khi Thánh địa gặp nguy nan không một ai ra tay giúp đỡ, nay lại lâm vào sóng gió dư luận cấu kết với yêu tà, nhưng chuyện này cũng không gây trở ngại cho việc tung tin.
Mấy năm nay, các trưởng lão cũng qua lại khá nhiều bên ngoài, đều dùng cách của mình để truyền tin ra bên ngoài.