- Đại trưởng lão nói quá lời rồi, Lã mỗ không có ý này... Lã Thanh Kính vội vàng xua tay, tuy nhiên nghe Từ Hối nói như thế, y cũng yên tâm hơn nhiều.
Bởi vì cho dù luyện chế thất bại, y cũng không phải gánh vác bất kỳ rủi ro nào, trong lòng âm thầm cảm thấy chuyến đi tới Cửu Thiên Thánh Địa này quả là không sai.
Vừa lo lắng chờ đợi, Lã Thanh Kính vừa không ngừng nhìn quanh.
Từ Hối cũng không nói thêm gì nữa, lặng yên ngồi một bên.
Ước chừng nửa canh giờ sau, Dương Khai đã xuất hiện ngoài điện, long hành hổ bộ, dáng vẻ uy vũ bước vào.
Thấy bộ dạng này của hắn, Lã Thanh Kính cùng Từ Hối đều phấn chấn tinh thần, biết rằng viên Ngưng Hồn đan kia hẳn là đã luyện chế thành công.
- Dương Thánh chủ. Lã Thanh Kính cất tiếng, giọng nói có phần thấp thỏm.
Dương Khai cười ha hả, thuận miệng nói:
- Không phụ sự ủy thác, đã luyện chế thành công, chỉ là có chút bất ngờ nho nhỏ.
- Bất ngờ? Sắc mặt Lã Thanh Kính căng thẳng, không biết Dương Khai đang nói đến điều gì.
- Ngươi tự xem đi, hẳn là sẽ hài lòng. Dương Khai đưa bình ngọc trong tay ra.
Lã Thanh Kính vội vàng tiếp nhận, mở nắp bình. Trong phút chốc, một luồng đan hương thấm đượm tâm can xộc thẳng vào mũi, khiến tâm thần sảng khoái, toàn thân nhẹ bẫng, khoan khoái dị thường.
- Hả? Từ Hối cũng kinh ngạc lên tiếng, ngó đầu nhìn sang. Y cảm thấy dược hiệu của viên linh đan này dường như có chút khác thường.
Nồng đậm hơn rất nhiều... so với Linh cấp thượng phẩm đan bình thường.
Nhìn vào trong miệng bình, hai mắt Lã Thanh Kính phút chốc trợn tròn, bàn tay đang cầm bình ngọc run rẩy, kinh hô:
- Đây là...
- Đan văn? Từ Hối cũng kêu lên kinh ngạc.
Hai người liếc nhìn nhau, đều thấy được sự kinh hãi trong mắt đối phương.
Linh cấp thượng phẩm đan mà sinh ra đan văn, giá trị của nó đã tương đương với một viên Thánh đan!
Dường như vẫn chưa dám tin, Lã Thanh Kính vội vàng đổ viên đan dược từ trong bình ngọc ra, đặt trên lòng bàn tay cẩn thận xem xét.
Viên Ngưng Hồn đan tròn trịa óng ả, bên trong ẩn chứa dược hiệu tinh thuần, những đường đan văn tinh xảo tựa như kinh mạch của con người bao phủ lấy viên đan dược, lấp lánh những điểm huỳnh quang.
Lòng bàn tay ấm áp, trong lòng Lã Thanh Kính lập tức có được đáp án khẳng định, viên đan dược này tuyệt đối là vừa mới được luyện chế ra.
- Dương Thánh chủ, điều này... Lã Thanh Kính nói năng cũng trở nên lắp bắp, y vốn tưởng rằng lần này có thể luyện thành đan đã là may mắn lắm rồi, không ngờ lại nhận được một viên Ngưng Hồn đan sinh ra đan văn.
Điều này quả thật vượt xa dự liệu của y, khiến y kích động đến không nói nên lời.
- May mắn thôi, sinh ra đan văn. Dương Khai cười ha hả, nói một cách tùy ý.
- Vậy là khuyển tử được cứu rồi! Lã Thanh Kính hô to, khóe mắt dường như có lệ quang lấp lánh.
- Không chỉ được cứu, mà để lệnh lang dùng nó, chẳng những có thể chữa khỏi hoàn toàn thương tổn thần hồn của hắn, không chừng còn có thể khiến thần thức của hắn tăng mạnh bất ngờ. Ừm, nếu tu vi của lệnh lang không cao, ngươi cần phải hộ pháp cho hắn. Dược hiệu của viên linh đan này không kém Thánh đan là bao, phải sử dụng cẩn thận!
- Dương Thánh chủ nói rất phải, Lã mỗ nhất định khắc cốt ghi tâm! Lã Thanh Kính mừng như điên, thần sắc tỏa sáng, dường như đã thấy được cảnh tượng nhi tử bình phục, thần thức tăng mạnh ngay trước mắt.
- Chúc mừng Lã huynh. Từ Hối đứng bên cạnh cũng lên tiếng chúc mừng.
- Phiền đại trưởng lão rồi, đa tạ đại trưởng lão, đa tạ Thánh chủ... Lã Thanh Kính cúi gập người vái chào.
Một lát sau, thần sắc y bỗng trở nên gượng gạo, lúng túng nói:
- Lã mỗ đến đây chỉ chuẩn bị thù lao tương đương một viên Linh cấp thượng phẩm đan, chưa từng nghĩ tới viên linh đan này lại có thể sinh ra đan văn...
Sắc mặt y bỗng nhiên nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Dương Thánh chủ và đại trưởng lão nếu tin tưởng tại hạ, xin chờ tại hạ để khuyển tử dùng đan dược xong, sẽ gom góp đầy đủ tạ lễ, rồi quay lại bái kiến hai vị.
Vừa nói, y vừa lấy ra những thứ đã chuẩn bị sẵn.
Không ngoài dự liệu, đều là một số tinh thạch.
Từ Hối nhìn Dương Khai, ánh mắt mang ý hỏi.
Dương Khai sang sảng cười, thản nhiên nói:
- Ngươi là người đầu tiên đến Cửu Thiên Thánh Địa ta cầu luyện đan, ta thương lượng với ngươi một chuyện, thế nào?
Sắc mặt Lã Thanh Kính nghiêm lại, nói:
- Thánh chủ có việc gì cứ phân phó, nếu tại hạ có thể làm được, nhất định không chối từ.
- Cũng chẳng phải đại sự gì, ừm, ta không cần thù lao, viên linh đan này coi như tặng cho ngươi.
- Hả? Lã Thanh Kính chấn động.
Từ Hối cũng không hiểu tại sao Dương Khai lại quyết định như vậy, nhưng tròng mắt khẽ đảo, dường như nghĩ tới điều gì đó, bèn khẽ mỉm cười.
- Ta có một điều kiện, hy vọng ngươi có thể đáp ứng. Dương Khai cũng không vòng vo:
- Sau khi ra khỏi Cửu Thiên Thánh Địa, giúp ta truyền bá tin tức này ra ngoài, nói rằng một vị luyện đan đại sư của Thánh địa đã giúp ngươi luyện chế ra viên linh đan có đan văn này, được không?
- Chỉ có vậy thôi sao?
- Chỉ có vậy thôi!
Vẻ mặt Lã Thanh Kính nghiêm túc nói:
- Tại hạ không chối từ! Xin Thánh chủ cùng đại trưởng lão yên tâm, Lã mỗ nhất định sẽ dốc hết sức mình truyền tin này ra ngoài.
- Thế là được rồi, mau về đi, lệnh lang còn đang chờ viên linh đan này cứu mạng đấy. Dương Khai khoát tay áo.
Lã Thanh Kính cảm động đến rơi nước mắt, thiên ân vạn tạ rồi mới bước đi.
Nhìn bóng lưng y rời đi, Từ Hối không ngừng thổn thức:
- Đúng là một khởi đầu tốt!
- Đúng vậy, đợi cả tháng trời mới có được khởi đầu này. Dương Khai cũng gật đầu.
- Nhưng mà cuộc làm ăn này xem như lỗ vốn, Linh cấp thượng phẩm đan sinh ra đan văn... đâu phải dễ có được, nếu mang đi bán, cũng có thể đổi được không ít tinh thạch. Từ Hối vẫn có chút đau lòng.
Ngưng Hồn đan được xem là loại đan dược chữa trị thần hồn tương đối cao cấp, rất nhiều võ giả đều cần đến, bởi vì trong lúc chiến đấu, chỉ cần không cẩn thận là sẽ bị thương tổn thần hồn. Nếu xảy ra chuyện như vậy, đương nhiên là cần đan dược để chữa trị.
Có thể nói, viên linh đan kia căn bản không lo không có người mua, ngược lại người muốn có được nó còn đông như kiến cỏ!
- Đừng thiển cận như thế... Dương Khai cười ha hả:
- Tin này vừa truyền ra, tự nhiên sẽ hấp dẫn rất nhiều người tới.
- Điều này cũng đúng, vẫn là Thánh chủ nhìn xa trông rộng, thuộc hạ khâm phục.
- Đừng có nịnh bợ nữa! Dương Khai bĩu môi.
Từ Hối lại cười ha hả, thấp giọng nói:
- Thánh chủ, đan văn kia thật sự là do may mắn mới có được sao?
- Thế ngươi nghĩ sao? Dương Khai liếc mắt nhìn lão.
- Thánh chủ nói thế nào thì chính là thế đó. Từ Hối rất thức thời không hỏi nhiều, nhưng trong lòng lại càng thêm tò mò về vị luyện đan đại sư trong Thánh địa.
Không ngờ chỉ dùng nửa canh giờ đã luyện chế ra linh đan như thế, trình độ này quả thật khiến người ta nghe mà kinh hãi.
Từ Hối bôn ba giang hồ nhiều năm, cũng quen biết không ít luyện đan sư tài nghệ cao siêu, Thánh cấp luyện đan sư cũng từng kết giao mấy vị, nhưng lão cảm thấy, mấy vị đó ngoài hư danh ra cũng không có mấy người sở hữu thực lực chân chính như vậy.
Rốt cuộc là người nào?
Từ Hối nghĩ trăm lần vẫn không có lời giải đáp.
Năm ngày sau, lại có người đến Thánh địa cầu luyện đan. Từ Hối hỏi ra mới biết người này gặp được Lã Thanh Kính nên mới đến Thánh địa thử vận may.
Hơn nữa, người này cũng có cùng mục đích với Lã Thanh Kính, cũng là luyện chế một viên Linh cấp thượng phẩm đan.
Nhưng không phải là Ngưng Hồn đan, mà là Xích Huyết đan có thể bảo mệnh.
Từ Hối dẫn người nọ vào Thánh địa, Dương Khai ra nhận dược liệu mà y mang tới.
Cũng chỉ nửa canh giờ sau, một viên linh đan ra lò.
Người nọ vô cùng kích động rời đi.
Lần này Dương Khai cũng không thu bất kỳ thù lao nào, chỉ đưa ra điều kiện giống như với Lã Thanh Kính, rồi để y mang linh đan đi.
Lại ba ngày nữa, người thứ ba đến Thánh địa thỉnh cầu luyện đan.
Dương Khai rập khuôn theo cách cũ, hơn nữa lại luyện chế ra đan văn, khiến người tới thỉnh cầu kia vô cùng phấn chấn và kích động, luôn miệng nói y chưa bao giờ thấy được đan dược có đan văn như thế.
Mãn nguyện rời đi.
...
Một ngày nọ, Dương Khai đang ở trên đỉnh núi của tộc Cổ Ma, thương thảo công việc với Lệ Dung.
Xa xa vọng lại tiếng xé gió, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Đại trưởng lão Từ Hối vội vã chạy tới. Người chưa đến nơi đã nghe thấy tiếng hô đầy phấn chấn:
- Thánh chủ, lại có người tới thỉnh cầu luyện đan!
- Đến thì đến, làm gì mà kích động như thế? Dương Khai vẫn bình tĩnh như không.
Lệ Dung đứng bên cạnh, cũng không khỏi hé miệng cười khẽ.
- Lần này tới hơi nhiều, bốn năm người lận, hơn nữa còn có hai vị là cường giả Nhập Thánh Cảnh, hình như đều muốn thỉnh cầu luyện đan. Từ Hối vội vàng đáp lại.
- Ồ, cuối cùng cũng phải luyện chế Thánh đan rồi à? Dương Khai nhếch miệng cười.
Người bình thường đến xin luyện chế đều là Linh cấp thượng phẩm đan, trong ba lần luyện chế, lại có hai lần sinh ra đan văn, thanh danh này quả nhiên đủ sức hấp dẫn người khác.
- Đã đưa tới Khách Điện chưa?
- Rồi ạ. Từ Hối gật đầu.
- Đi xem sao. Dương Khai khẽ mỉm cười, dặn dò Lệ Dung một tiếng, liền cùng Từ Hối bay về Khách Điện.
Trong Khách Điện, năm võ giả đang ngồi trên ghế, bên cạnh mỗi người đều có trà thơm.
Năm người này thực lực có cao có thấp, có nam có nữ, hai vị Nhập Thánh nhất tầng cảnh, một vị Siêu Phàm tam tầng cảnh, và hai vị Siêu Phàm nhất tầng cảnh.
Trong lúc chờ đợi, năm người đều quan sát lẫn nhau, dường như không quen biết gì, chỉ có hai vị cường giả Nhập Thánh nhất tầng cảnh kia trông như đã từng gặp mặt.
Một người trong đó nói:
- Sao Ôn huynh cũng tới Cửu Thiên Thánh Địa?
Người được gọi là Ôn huynh kia cười nhạt:
- Đương nhiên là cũng có chung mục đích với Thượng Quan huynh rồi.
- Nói như vậy, Ôn huynh cũng là nghe được tin tức kia, mới đến thử một lần sao?
- Đương nhiên, nghe nói có ba người cần luyện chế Linh cấp thượng phẩm đan đã đến đây, hai người trong đó lại mang về linh đan có đan văn, người còn lại tuy không có đan văn nhưng linh đan nhận được vẫn có dược hiệu cô đọng, phẩm chất cực cao, tốt hơn nhiều so với linh đan mà đại đa số luyện đan sư khác luyện chế. Nếu tin này là thật, biết đâu vị luyện đan sư nơi này có thể thỏa mãn yêu cầu của tại hạ!
- Tin này không phải giả... Ba người đang ở cạnh lắng nghe, một nữ tử trung niên bỗng nhiên chen vào.
Hai vị cường giả Nhập Thánh Cảnh không khỏi hướng mắt nhìn về phía bà ta, hồ nghi hỏi lại:
- Sao bà biết?
- Bởi vì người thứ ba đến đây thỉnh cầu luyện đan chính là sư huynh của ta... Nữ nhân hé miệng mỉm cười:
- Viên linh đan sinh ra đan văn đó, ta đã tận mắt nhìn thấy rồi.
Bốn người còn lại trong điện đều chấn động, vội vàng hỏi lại đầu đuôi cụ thể.
Nữ tử trung niên biết gì nói nấy, kể lại những gì mình biết.
Sau khi nghe xong, hai vị cường giả Nhập Thánh Cảnh liếc nhau, võ giả họ Ôn thoáng chút suy tư:
- Nói như thế, nơi này quả thật có một vị luyện đan đại sư tài nghệ siêu quần?
- Ba viên linh đan, có hai viên sinh ra đan văn, không phải là do may mắn thì chính là tài nghệ quá cao siêu. Không biết ta muốn luyện chế Thánh đan, liệu ngài ấy có thể luyện chế ra không?