Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 892: CHƯƠNG 891: NGUYỆT HOA THẢO

Thiên địa linh vật vốn là những kỳ trân dị bảo cực kỳ hiếm hoi, quả thực không dễ dàng gì mà có được. Có những võ giả cả đời cũng chưa từng may mắn chiêm ngưỡng.

Bởi lẽ, chúng đã sinh ra thần trí, có thể xem như một loài sinh linh, biết tránh hung tìm cát. Lúc phát hiện ra nguy hiểm, chúng liền lập tức bỏ chạy xa tít tắp, cực kỳ khó kiếm tìm.

Từ Hối chú ý quan sát, cười ha hả: - Chư vị cứ yên tâm, Thánh địa ta không hề đòi hỏi tài vật của chư vị. Thánh chủ đã căn dặn, nếu vị nào có thiên địa linh vật trong tay, bất kể cấp bậc cao thấp, bất kể chủng loại nào, chỉ cần có thể hiến tặng cho Thánh địa ta, thì đại sư của Thánh địa sẽ giúp người đó luyện chế ba viên đan dược mà không thu thù lao. Hơn nữa, sẽ luyện chế ngay lập tức, không cần phải xếp hàng chờ đợi, và cam đoan đan dược sẽ thành công.

Lời này vừa nói ra lập tức khiến quần hùng xôn xao.

Mức thù lao mà đại sư Cửu Thiên Thánh Địa thu để luyện đan cho người khác tuy không quá cao, nhưng cũng chẳng hề thấp, tương ứng với giá trị của tinh thạch hoặc dược liệu dùng để luyện chế.

Đại đa số mọi người đều có thể chấp nhận mức thù lao như vậy.

Bởi vì dược liệu Thánh cấp khó kiếm, nhưng tinh thạch thì lại không thiếu đối với một số người.

Nhưng nếu đổi lại là ba viên đan dược, đó quả là một con số xa xỉ, đủ sức khiến không ít người phải động lòng.

Trong hàng ngũ có người hỏi: - Đại Trưởng Lão, luyện chế ba viên đan dược không lấy thù lao, không giới hạn cấp bậc sao?

Từ Hối mỉm cười lắc đầu: - Không hạn chế cấp bậc, cho dù ngươi muốn luyện Thánh cấp trung phẩm đan cũng vậy!

- Đại sư của quý tông môn quả nhiên có khí phách phi phàm! Người nọ kêu lên một tiếng, những người khác cũng giật mình ngây người.

Tuy cho đến giờ vẫn không có ai yêu cầu luyện Thánh cấp trung phẩm đan, nhưng từ lời nói này của Từ Hối, mọi người có thể suy đoán vị đại sư kia không chỉ có khả năng luyện chế loại đan dược ở cấp bậc này, mà còn vô cùng tự tin vào đan thuật của bản thân.

- Cho nên nếu trong tay các vị có thiên địa linh vật thì xin đừng cất giấu nữa, đây là cơ hội hiếm thấy đấy! Từ Hối cười ha hả khuyên giải.

Lão không rõ đám người này có sở hữu thiên địa linh vật hay không, càng không biết Dương Khai cần thứ này để làm gì, nhưng Thánh chủ đã căn dặn, lão chỉ việc dốc hết sức mình để hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Phía cuối hàng, trong nhóm người vừa mới tới có một người vẻ mặt do dự, lưỡng lự một lúc mới hỏi: - Đại Trưởng Lão, bất kể loại thiên địa linh vật nào cũng được sao?

- Đều được. Từ Hối gật đầu, đưa ánh mắt về phía người đó.

Người đó nghiêm nghị, hỏi lại: - Nhưng nếu ta chỉ cần chế luyện một viên đan dược thì sao?

- Vậy hai cơ hội còn lại, Thánh địa ta sẽ ghi nhớ giúp ngươi. Bất cứ khi nào ngươi muốn luyện chế, đều có thể đến, không cần phải chờ đợi.

- Vậy sao... Nét mặt người đó lộ vẻ nóng lòng muốn thử, cẩn thận lấy ra một hộp ngọc tinh xảo từ trong ngực áo, chậm rãi chạy đến trước mặt Từ Hối để đưa vật ấy rồi nói: - Đại Trưởng Lão, ngài xem thử xem cái này được không?

Vừa nói, sắc mặt của y vừa đầy vẻ kỳ vọng, vừa có chút lo lắng bất an.

Người này chỉ hơn ba mươi tuổi, công lực không cao, chỉ đạt tới Thần Du Cảnh đỉnh phong. Tu vi như vậy mà đến thỉnh cầu luyện chế đan dược thì cao nhất cũng chỉ có thể là Linh cấp thượng phẩm đan.

Hơn nữa kiểu võ giả như y, ngày thường sẽ chẳng có cơ hội đối thoại trực tiếp với một đại nhân vật như Từ Hối. Hôm nay có được cơ duyên hiếm có này, tất nhiên khiến y vô cùng hưng phấn.

Từ Hối nhướn mày, tiếp nhận chiếc hộp ngọc tinh xảo, lập tức muốn mở ra xem.

Người đó vội vàng nói:

- Đại Trưởng Lão cẩn thận một chút, thứ này di chuyển cực nhanh, nếu không cẩn thận, nó sẽ biến mất ngay lập tức. Năm đó tại hạ nhờ cơ duyên trùng hợp mới có được nó, nhưng ngay cả bản thân nó là vật gì cũng không biết rõ. Nói ra thật hổ thẹn.

- Không sao! Từ Hối cười tự tin, dùng thần niệm khổng lồ bao bọc chiếc hộp ngọc, không để lại chút khe hở nào.

Không ít người cũng rướn cổ nhìn theo, muốn xem xem thiên địa linh vật ở bên trong rốt cuộc là cái gì.

Ngay cả hai vị Trưởng Lão La Sinh và Mạnh Thiên Phi cũng nhích lại gần.

Chiếc hộp được mở ra, trong khoảnh khắc, từ bên trong phóng ra một luồng hào quang thanh tĩnh, như hoa như nguyệt, trong veo như nước.

Dường như phát hiện ra chiếc hộp vẫn luôn đóng nay bị mở ra, luồng hào quang liền phóng vụt ra ngoài.

Từ Hối cười ha hả, vẻ mặt bình thản.

Dưới sự bao bọc của thần niệm, luồng hào quang kia hoàn toàn không cách nào thoát ra, chỉ có thể di chuyển trong một phạm vi nhỏ hẹp, trông dáng vẻ vô cùng hoảng loạn.

Một lúc lâu sau, luồng hào quang thanh tĩnh này mới dần dần ngưng kết, hội tụ thành hình dạng một cây linh thảo ba lá.

Năng lượng tỏa ra từ linh thảo này không hề yếu ớt, sức sống bừng bừng, toàn thân trong suốt lóng lánh như được điêu khắc từ bạch ngọc một cách tinh xảo tuyệt mỹ.

Ba chiếc lá cũng tươi non như tích nước bên trong.

- Quả thật là thiên địa linh vật! Đôi mắt Từ Hối sáng lên, khẽ gật đầu.

Dựa vào nhãn lực của lão tất nhiên có thể nhìn ra cây linh thảo này chắc chắn là thiên địa linh vật, bởi vì nó đã có một thần trí nhất định.

- Các vị có nhận ra đây là loại thiên địa linh vật nào không? Từ Hối cao giọng hỏi đám người đến cầu đan dược.

Đa số mọi người đều lắc đầu, chỉ có một người cười ha hả: - Đại Trưởng Lão, đây chính là Nguyệt Hoa Thảo, hấp thu tinh hoa của nguyệt quang mà sinh ra linh trí. Tuy nó là một loại thiên địa linh vật, nhưng đáng tiếc thời hạn sinh trưởng của nó quá ngắn. Hiện giờ chỉ có ba lá, e rằng chẳng thể phát huy được tác dụng gì đáng kể. Nếu để nó tiếp tục tăng trưởng thêm trăm năm, sinh ra được năm lá trở lên, vậy thì giá trị của nó sẽ hoàn toàn khác biệt.

- Vậy sao? Xem ra các hạ rất hiểu biết về thứ này. Từ Hối mỉm cười nhìn y.

- Chỉ là chút kiến thức mọn thôi! Tại hạ có chút hứng thú với linh thảo linh dược, ba năm trước cũng từng ôm mộng trở thành một luyện đan sư. Đáng tiếc tư chất tại hạ kém cỏi, vẫn chưa thể đạt được thành tựu trên con đường này, đành phải từ bỏ để chuyên tâm tu luyện võ đạo.

- Thì ra là vậy! Từ Hối gật gù. Hiểu biết của luyện đan sư về các thứ linh thảo linh dược sâu sắc hơn người bình thường. Người này tuy chưa thể trở thành một luyện đan sư xuất sắc, nhưng kiến thức liên quan đến thảo dược mà y nắm được thì người bình thường không thể so nổi.

- Cái này... không được sao? Chủ nhân của Nguyệt Hoa Thảo gãi đầu, lộ vẻ lo lắng bất an.

Lời của người kia nói Nguyệt Hoa Thảo này giá trị không cao, khiến y không khỏi lo được lo mất.

Tuy đối phương đã hứa sẽ giúp chế luyện ba viên đan dược! Thế nhưng, chỉ một cây Nguyệt Hoa Thảo lại có thể đổi lấy ngần ấy sao?

- Không! Ngoài dự liệu của y, Từ Hối mỉm cười lắc đầu: - Lão phu đã nói thì tất nhiên sẽ không lật lọng. Bất kể cấp bậc, chủng loại nào, chỉ cần là thiên địa linh vật là được! Ừm, Nguyệt Hoa Thảo này lão phu sẽ nhận. Tiểu huynh đệ, ngươi hãy đi theo ta, đại sư có thể giúp ngươi luyện đan ngay lập tức!

- Tốt quá rồi! Người đó hết sức mừng rỡ.

Y vừa mới tới đây hôm nay, nếu phải chờ thì ít nhất cũng mất sáu, bảy ngày, lại còn phải trả mức thù lao tương đương với giá trị đan dược mình mong muốn.

Nhưng chỉ một cây Nguyệt Hoa Thảo lại có thể giúp y nhanh chân hơn so với người khác, còn có thể khiến vị đại sư đó luyện chế cho ba viên đan dược không kể cấp bậc!

Sau này, nếu tìm được dược liệu, y lại có thể đến đây nhờ đại sư luyện chế thêm hai viên Thánh đan.

Nếu may mắn có được đan vân, đem bán đi chưa biết chừng cuộc đời mình sẽ lập tức đổi thay.

Người này ảo tưởng ngập tràn, cảm thấy cả người lâng lâng như ngày mai tươi sáng đang vẫy gọi.

- Đợi đã! Trong đám đông đột nhiên có người kêu lên.

Từ Hối chau mày quay lại nhìn, phát hiện đó là một cường giả Nhập Thánh Cảnh, không khỏi có chút không vui: - Các hạ có gì chỉ giáo?

- Không dám không dám! Cường giả Nhập Thánh Cảnh kia cười khan một tiếng: - Xin Đại Trưởng Lão chờ một lát, có thể cho phép ta nói vài lời với vị tiểu huynh đệ này không?

Từ Hối nhìn y, một lúc lâu sau mới khẽ gật đầu: - Vậy xin hãy nhanh một chút, Thánh chủ vẫn đang chờ lão phu bẩm báo.

- Đa tạ Đại Trưởng Lão! Người đó vội cảm tạ, sau đó đi tới trước mặt võ giả Thần Du Cảnh, nói chuyện với hắn vui vẻ hòa nhã.

Y cố ý hạ giọng cực nhỏ, người xung quanh dù có hoài nghi cũng không thể biết rốt cuộc họ đang đàm luận chuyện gì.

Chỉ thấy ban đầu, chủ nhân của Nguyệt Hoa Thảo có vẻ không hiểu rõ cũng không muốn, tuy nhiên sau khi nghe cường giả Nhập Thánh Cảnh nói vài lời, y lại trở nên phấn khởi, gật đầu liên tục.

Trong đám đông, không ít người đăm chiêu suy nghĩ, dường như đã đoán ra hai người này rốt cuộc đang đàm luận điều gì.

Sau một lúc, cường giả Nhập Thánh Cảnh và chủ nhân của Nguyệt Hoa Thảo mới nói chuyện xong, có vẻ như giữa hai người đã đạt được thỏa thuận chung, đôi bên đều tỏ ra vui vẻ.

Từ Hối còn chưa kịp gọi chủ nhân của Nguyệt Hoa Thảo đi theo lão vào Cửu Thiên Thánh Địa, thì đã có mấy vị cường giả Nhập Thánh Cảnh bao vây hắn.

Một trận tranh cãi quyết liệt lập tức nổi lên.

Chủ nhân của Nguyệt Hoa Thảo tiến thoái lưỡng nan. Y không dám đắc tội với bất kỳ ai trong số những cường giả Nhập Thánh Cảnh này, chỉ có thể bất lực kêu lên: - Chư vị tiền bối cứ ra giá đi, ai trả giá cao thì người ấy được!

Từ Hối nghe vậy thì dở khóc dở cười, lập tức hiểu rõ chủ nhân của Nguyệt Hoa Thảo này đang toan tính điều gì.

Thánh địa hứa sẽ luyện giúp y ba viên đan dược bất kể cấp bậc, hơn nữa không tính thù lao.

Y bị tên võ giả đầu tiên tìm đến lôi kéo, thành ra muốn bán đi ba cơ hội này.

Ba cơ hội này tương đương với ba phần thù lao, cách này cũng đem lại lợi ích không nhỏ.

Chậm rãi lắc đầu, Từ Hối cũng không ngăn cản bọn họ. Thánh địa đã ban cho bọn họ cơ hội như vậy, thì cũng không tiện nhúng tay vào chuyện này nữa.

Một lúc lâu sau, chủ nhân của Nguyệt Hoa Thảo mới vui mừng chạy lại, vẻ mặt nịnh nọt:

- Làm phiền Đại Trưởng Lão phải chờ lâu rồi, chúng ta vào thôi.

Từ Hối híp mắt cười nhìn y: - Ngươi rất thỏa mãn với lợi ích mà bọn họ ban cho sao?

Người nọ ngại ngùng cười: - Thỏa mãn, rất thỏa mãn. Nhưng mà như thế không vấn đề gì chứ?

- Đương nhiên không vấn đề gì. Thánh địa cho ngươi ba cơ hội, ngươi sử dụng nó thế nào là việc của ngươi.

- Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Món lợi lớn như vậy từ trên trời rơi xuống, khiến y có chút choáng váng.

Những vị cường giả Nhập Thánh Cảnh kia không muốn đợi ở bên ngoài như những người khác, bởi món lợi họ bỏ ra dường như không kém bao nhiêu so với thù lao phải trả cho việc luyện Thánh đan.

Thứ mà chủ nhân của Nguyệt Hoa Thảo thu lại chẳng khác nào chính là món thù lao đáng lẽ phải thuộc về Thánh địa. Trong khi đó, y chỉ phải bỏ ra một cây thiên địa linh vật cấp bậc không cao.

Đối với một võ giả Thần Du Cảnh như y, việc này quả thật là cơ duyên lớn nhất trong đời.

Đưa người này vào Khách Điện, lấy đi ba phần dược liệu mà y mang hộ người khác, Từ Hối lập tức đi đến Thánh Chủ Uyển.

Trong sương phòng tràn ngập mùi hương đan dược, Dương Khai đang tĩnh tọa phục hồi, trước mặt bày một lò luyện đan nhỏ.

Từ Hối bước tới bẩm báo lại sự tình.

Dương Khai khẽ gật đầu, nhận lấy dược liệu và cây Nguyệt Hoa Thảo mà lão mang tới, rồi hạ lệnh: - Đợi khi nào ta gọi ngươi thì hãy tới lấy.

- Vâng!

Chờ Từ Hối rời đi, Dương Khai mới bỏ Nguyệt Hoa Thảo vào trong không gian Hắc Thư, tâm thần cũng theo đó bước vào bên trong.

Một luồng hào quang tựa ánh trăng đang không ngừng chao đảo, lộ vẻ hoảng sợ lúng túng, toan tính tìm nơi trú ẩn trong không gian Hắc Thư.

Thần Thụ tò mò nhìn nó, thần niệm khóa chặt lấy nó, quan sát tỉ mỉ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!