Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 895: CHƯƠNG 894: LÃO GIÀ NÀY? DANH CHẤN THIÊN HẠ!

Trong lúc quan sát, Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng cảm thấy những nữ tử trẻ trung xinh đẹp trong nhóm người vừa tới, rất có thể có mối liên hệ với Thánh chủ. Nhất là một thiếu nữ ăn vận như thiếu phụ trong nhóm đó, ánh mắt thâm thúy, thần sắc phức tạp, cứ thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn quanh Cửu phong, e rằng đó chính là những mối nợ tình mà Thánh chủ đã gieo rắc bên ngoài.

Thánh chủ dù sao cũng là nam tử trẻ tuổi, ai mà chẳng có lúc phong lưu khi còn trẻ?

Nghĩ đến đây, Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng đều khẽ mỉm cười.

Nhóm đến sau đều là nhân vật có tuổi, công lực tuy không quá cao thâm, nhưng khí chất cao ngạo kia tuyệt nhiên không phải giả dối.

Chắc chắn những lão nhân này cũng là những nhân vật có địa vị không tầm thường trên đại lục.

Trong khi quan sát, hai đệ tử Thánh địa trước đó rời đi đã nhanh chóng trở về, mang theo Thánh chủ lệnh.

– Mau mời!

– Coi như hắn thức thời!

Thủy Linh hài lòng, thông báo một tiếng cho Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng, rồi cùng đoàn người Độc Ngạo Minh tiến vào trong núi.

Mấy lão nhân kia cũng vậy, đi theo phía sau Thủy Linh, hai đoàn người, một trước một sau, không hề liên quan đến nhau.

Song không đợi bọn họ rời đi, đám võ giả đang xếp hàng chờ luyện đan liền không đồng ý, bắt đầu lớn tiếng ồn ào:

– Hai vị trưởng lão, những người này đang làm gì? Vì sao hôm nay họ mới đến mà lại được tiến vào Cửu phong trước? Hai vị trưởng lão có thể giải thích một chút được không?

– Đúng vậy, đúng vậy!

Lập tức có người phụ họa:

– Bọn ta ở đây tuân thủ thứ tự, đã đợi ròng rã mười ngày trời mà vẫn chưa đến lượt, nhưng họ lại được tiến vào Cửu phong ngay lập tức, như vậy có phải quá bất công hay không?

– Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi uy danh hiển hách, ức hiếp những Siêu Phàm Cảnh như bọn ta thì chẳng đáng gì, bọn ta cũng không làm gì được các ngươi, nhưng xếp hàng chờ đợi ở đây cũng có nhiều vị tiền bối Nhập Thánh Cảnh, họ cũng tuân thủ quy củ của Thánh địa các ngươi, chẳng lẽ các ngươi muốn tự tay phá bỏ quy củ hay sao? Nếu thực sự là như vậy, cho dù bọn ta đồng ý, e rằng những vị tiền bối này sẽ không chấp thuận.

Những lời này dường như được không ít người tán thành. Những cường nhân đang xếp hàng chờ đợi thần sắc trở nên khó coi, đều đưa mắt nhìn về phía Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng.

Họ tới đây không ỷ vào thân phận và địa vị của mình, chỉ tự xem mình là khách đến cầu luyện đan, nhập gia tùy tục, nghiêm chỉnh tuân thủ quy định của Cửu Thiên Thánh Địa, ngoan ngoãn xếp hàng chờ đợi.

Nhưng sự việc diễn ra trước mắt này khiến bọn họ có chút bực dọc.

Những người đến sau này không một ai đạt tới Nhập Thánh Cảnh, hôm nay mới đến đã được nghênh đón vào trong, ắt hẳn khiến tâm trạng họ mất cân bằng.

Đám người đó vừa kêu la, Thủy Linh và mấy lão nhân nọ cũng đều dừng bước quay đầu nhìn lại.

Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Nếu xử lý không thỏa đáng, sẽ rất dễ làm tổn hại uy tín mà Thánh địa đã dày công gây dựng trong suốt thời gian qua, khiến nảy sinh những hiểu lầm không đáng có.

Lập tức mỉm cười ôn hòa, Ngọc Oánh khẽ mở lời:

– Chư vị hãy an tâm, chớ vội vàng, những người này đều là bằng hữu của Thánh chủ ta kết giao bên ngoài, thực sự không phải vì mục đích cầu luyện đan.

– Có thật không?

– Lẽ nào chúng ta lại lừa dối chư vị?

Ngọc Oánh cười gượng gạo.

Nàng cũng nghi ngờ đám người đó đến Thánh Địa cầu luyện đan, song Thánh chủ đã hạ lệnh mau chóng mời họ vào, vậy thì chắc chắn không phải người ngoài. Lúc này, tất phải dốc hết sức để giữ gìn thanh danh của Thánh địa.

– Nếu nói mấy nữ tử đó là bằng hữu của Thánh chủ ta còn có thể hiểu, nghe nói Thánh chủ đại nhân xấp xỉ tuổi bọn họ, việc kết giao bằng hữu như vậy bên ngoài là lẽ đương nhiên. Nhưng mấy lão nhân đó là người như thế nào? Sao có thể kết giao bằng hữu như vậy?

Trong đám đông có người kêu ầm lên.

Những lão nhân này tuổi không nhỏ, công lực không cao bao nhiêu, rất dễ dàng khiến người ta đoán thành những kẻ tư chất tầm thường, khổ luyện theo đuổi võ đạo nhưng vẫn không đạt được kỳ môn.

Trên đời này có rất nhiều người như vậy.

Nếu lâm vào tình trạng như họ, điều mong muốn nhất là một viên đan dược tốt giúp đột phá cảnh giới hiện tại, kéo dài tuổi thọ.

Đại đa số những người đang xếp hàng chờ đợi đều có suy nghĩ tương tự.

Tất cả mọi người đem ánh mắt hướng về mấy lão nhân đó, mà ngay cả đám người Vân Thành cũng vậy.

– Mấy người các ngươi, các ngươi quản cũng hơi nhiều rồi đó, ngoan ngoãn xếp hàng ở đó đi. Dương Khai đã mời những vị tiền bối này vào tất có cái lý của hắn, có phải các người hết chuyện rồi không? Đứng trước Thánh địa của người ta kêu la như vậy, cẩn thận chọc giận rồi người ta không giúp các ngươi luyện đan đâu.

Thủy Linh quát lên không chút khách khí.

Trong đám đông, mấy tên kêu la hung hăng nhất vội rụt cổ trốn vào sau lưng người bên cạnh, như sợ Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng sẽ ghi nhớ mặt mình.

Họ kêu la như vậy chỉ là để giải tỏa nỗi bức xúc trong lòng, chứ không có ý đồ gì khác.

Coi như một lời nhắc nhở Cửu Thiên Thánh Địa, bằng không về sau những người đến cầu luyện đan chỉ cần nói mình là bằng hữu của Dương Khai là có thể tùy tiện tiến vào, thì thời gian chờ đợi của bọn họ sẽ càng kéo dài.

Đối với những người tuân thủ quy củ chờ đợi, quả thực là một sự bất công.

– Tiểu nha đầu này, còn dám nói à...

Một lão nhân bụng phệ, thân hình đầy sẹo trong số những lão nhân kia, cười lớn nhìn Thủy Linh:

– Không sợ bọn họ sẽ gây náo loạn hay sao?

– Sợ cái gì chứ?

Thủy Linh cười khúc khích.

– Chư vị đã là bằng hữu của Dương Khai, thì cũng chính là bằng hữu của bổn tiểu thư. Tuy rằng chư vị lớn hơn ta nhiều tuổi, nhưng ta cam đoan ở nơi này không ai dám ức hiếp chư vị. Bằng không, Dương Khai sẽ cho bọn họ biết tay.

– Hả? Hình như quan hệ giữa ngươi và Dương Khai không tệ nhỉ.

Lại thêm một lão nhân khác cười ôn hòa, vuốt ve chòm râu, đưa mắt nhìn Thủy Linh đầy thâm ý.

– Thường thôi.

Thủy Linh nhíu mày:

– Tên đó mặc dù có lúc hơi đốn mạt, nhưng cũng xem như trọng tình trọng nghĩa, bổn tiểu thư nhìn vừa mắt.

– Lão phu thấy ngươi cũng rất vừa mắt!

Lão già bụng phệ kia khẽ mỉm cười, rồi nhìn sang mấy người khác:

– Các vị lão bằng hữu, các vị nói xem phải làm sao đây, e rằng những người này nghĩ chúng ta đến Cửu Thiên Thánh Địa vì ý đồ gì đó rồi. Nếu không giải thích rõ ràng, e rằng cũng không tốt cho thanh danh của Dương Khai và nơi này.

– Vậy làm phiền Thường huynh rồi.

Mấy người họ cũng không có ý kiến gì, ra hiệu cho lão cứ tùy ý hành sự.

Lão béo khẽ gật đầu rồi quay sang đám đông, quát to:

– Vừa rồi, kẻ nào không có mắt mà gọi lão phu là “lão già này”? Mau đứng ra đây cho ta xem nào!

Không ai thừa nhận.

Lão béo dường như cũng đã dự liệu được điều này, không truy cứu sâu hơn mà chỉ nói:

– Lão già này họ Thường tên Bảo, nhớ kỹ cho ta!

Lão ra vẻ khinh khỉnh, không chút khách khí, cứ như thể mình chính là một nhân vật có địa vị không tầm thường.

Điều này làm không ít người phải cười nhạt.

Một võ giả Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh ở bên ngoài Cửu phong này, quả thật chẳng đáng nhắc tới.

Nhưng trong đám người xếp hàng chờ đợi kia, nhiều người nheo mắt lại kinh ngạc nhìn về phía lão, dần dần, hình ảnh một đại nhân vật trong tâm trí họ dần trùng khớp với lão nhân kia.

– Chủ quản Hiệp hội Đan Sư Thiểm Quang Thành, Luyện Đan Sư Thánh cấp hạ phẩm, Thường Bảo Thường đại sư?

Một tiếng hét kinh hãi vang lên, làm xôn xao cả một góc.

– Thảo nào, thảo nào trông quen mắt, hóa ra là vị đại sư trấn thủ tại Thiểm Quang Thành?

– Sao ông ấy lại tới đây? Lại còn quen biết Thánh chủ?

– Những người bên cạnh ông ấy là ai?

...

Đám đông bàn tán xôn xao, như thể bị ai đó thi triển một chiêu thần kỹ gây sát thương cực lớn, thần sắc mọi người khi nhìn Thường Bảo đều trở nên hứng thú, không còn vẻ khinh khi và miệt thị như trước.

Không ai dám khinh khi một vị Luyện Đan Sư Thánh cấp cả!

Những võ giả đang chờ đợi ở đây có vài người đã từng đến Thiểm Quang Thành, muốn bái kiến vị đại sư này để cầu lão luyện đan, đáng tiếc không có duyên gặp gỡ, nên chỉ có thể đến đây tìm kiếm cơ duyên.

Trong sự kinh hãi, mấy vị bên cạnh Thường Bảo cũng lần lượt xưng danh.

– Lão phu Hồng Phương!

– Lão phu Đỗ Vạn!

– Lão phu Hà Phong!

– Lão thân Khổng Nhược Vũ!

Người cuối cùng khẽ gật đầu.

Những cái tên chấn động thiên hạ vang vọng, khiến tất cả mọi người nghẹn họng nhìn nhau trân trối, không thốt nên lời.

Toái Tinh Thành, Tam Xuyên Thành, Phá Nguyệt Thành, Cự Thạch Thành, Thiểm Quang Thành...

Năm vị Chủ quản Hiệp hội Đan Sư của năm đại thành trì đều tề tựu tại đây.

Năm vị Luyện Đan Sư Thánh cấp, một đoàn người hoành tráng đến mức khiến người ta phải kinh thán.

Không ai còn dám kêu gào, tất cả đều sững sờ nhìn năm người họ.

Mọi người không khỏi có ảo giác rằng, nơi này không phải Cửu Thiên Thánh Địa mà chính là Tổng hội Đan Sư!

Bằng không, năm vị đại sư này sao có thể tề tựu Nam Bắc một lượt tại đây?

Đỗ Vạn cười sảng khoái, đứng ra nói:

– Năm người chúng ta là bằng hữu của chủ nhân nơi đây, hôm nay đến thăm hỏi, không ngờ lại khiến chư vị hiểu lầm, kính xin chư vị chớ trách.

– Không trách không trách, Đỗ lão quá lời rồi!

Trong đám người có người khiêm nhường nói.

Những cường nhân Nhập Thánh Cảnh này cũng không dám có chút ý coi thường với năm người này, ngược lại, thần sắc còn trở nên ngưng trọng.

Ánh mắt Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng sáng rực, phấn chấn nhìn năm người trước mặt, cuối cùng cũng đã hiểu vì sao năm người công lực thấp hơn mình này lại dám cậy già lên mặt.

Hơn nữa, lời nói của bọn họ cũng khiến hai vị trưởng lão kinh hãi.

Năm người này tới thăm Thánh chủ, chỉ đơn giản một chữ “thăm” đó đã không khỏi khiến người ta liên tưởng tới rất nhiều điều.

Xưa nay, chỉ có vãn bối đến thăm tiền bối, hạ cấp đến thăm thượng cấp. Vậy mà khi bọn họ dùng từ này, lại còn nói “thăm hỏi”...

Tâm trạng Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng dậy sóng, khí huyết sôi trào.

– Ngọc Oánh có mắt không tròng, không nhận ra năm vị đại sư, kính xin năm vị đại sư thứ tội!

Ngọc Oánh vội kiềm chế thần sắc, khiêm nhường đáp lời.

– Không sao, Thánh chủ các ngươi biết là được rồi.

Đỗ Vạn cười khà khà:

– Bọn ta với hắn cũng không đến mức xem nhau như người ngoài.

– Vậy thì, Ngọc Oánh xin tự mình đưa các vị đại sư đi gặp Thánh chủ, coi như chuộc tội.

– Ngọc Oánh trưởng lão khách khí rồi.

– Mời năm vị đại sư!

Đám người Đỗ Vạn liếc nhìn nhau, cũng không còn để ý đến đám người đang xếp hàng chờ đợi nữa, đi theo Ngọc Oánh tiến vào bên trong.

Khi lướt qua đám người Thủy Linh, Thường Bảo nháy mắt với Thủy Linh, cười nói:

– Tiểu nha đầu, ngẩn ra đó làm gì, mau đi theo.

– Vâng.

Thủy Linh ngơ ngác đáp lời, dường như vẫn chưa hoàn hồn.

Nghĩ lại việc vừa rồi mình dõng dạc nói bọn họ là bằng hữu của Dương Khai cũng chính là bằng hữu của mình, Thủy Linh chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống cho xong.

Thật là xấu hổ chết đi được!

May mà các vị đại sư rộng lượng, không có ý cười nhạo mình, bằng không cả đời này cũng không có cách nào ngẩng mặt nhìn ai nữa.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!