Vù vù...
Tiếng xé gió vang lên, khiến màng nhĩ phát run. Con thoi này tựa như đang xé toạc xiềng xích không gian, không ngừng thay đổi vị trí.
Thử nghiệm vài lần, đôi mắt Dương Khai dần sáng lên, hắn cảm thấy mình đã thấu triệt huyền cơ của bí bảo này.
Vẫy tay một cái, nó lại quay về tay hắn.
Dương Khai lại lần nữa dồn sức thăm dò.
Thần niệm xuyên thấu vào bên trong con thoi, quan sát kết cấu của nó, không bỏ qua một chi tiết nào.
Nó tuy nhỏ, nhưng sau khi thần niệm thâm nhập vào trong đó, lại giống như bước vào một không gian rộng lớn vô biên, khó lòng dò xét đến tận cùng, tựa như không có cách nào nhìn thấy điểm cuối.
Bỗng nhiên, có một luồng tin tức lẳng lặng từ con thoi rót vào thần thức của Dương Khai.
Phi Thiên Toa...
Đây hình như là tên gọi của bí bảo này, chỉ từ cái tên này mà suy ra, giống với cảm ứng của Dương Khai trước đây, công dụng của nó là dùng để phi hành.
Cũng tức là một bí bảo phi hành đặc thù.
Bí bảo phân thành rất nhiều loại, căn cứ theo chủng loại khác nhau mà phân chia, loại hình cũng mỗi loại một kiểu. Nếu phân loại dựa theo tác dụng, chủ yếu có ba loại là tấn công, phòng ngự và phụ trợ. Đương nhiên cũng có loại công thủ lưỡng toàn, Ngân Diệp mà Dương Khai sở hữu chính là bí bảo loại này.
Căn cứ vào khả năng sử dụng sức mạnh khác nhau, bí bảo còn có thể phân thành bí bảo sử dụng chân nguyên và bí bảo thần hồn.
Giá trị của bí bảo thần hồn thông thường lớn hơn rất nhiều so với bí bảo chân nguyên, luyện chế cũng khó khăn.
Trong các loại bí bảo, có một loại bí bảo đặc biệt, chuyên dùng để phi hành. Nếu như sử dụng bí bảo phi hành, thường sẽ nhanh hơn rất nhiều so với tốc độ của võ giả ngự không.
Dương Khai cũng đã từng thấy rất nhiều bí bảo phi hành, tạo hình khác nhau, có hình kiếm, hình thước, xa liễn...
Có điều hình con thoi thì đây là lần đầu được thấy.
Thứ này mới nhìn hơi giống con thuyền độc mộc.
Bên trong Phi Thiên Toa không hề có một chút dấu vết nào của sát trận. Điều này cũng cho thấy rằng nó không thể dùng vào tấn công. Linh trận phòng ngự hẳn là có, chỉ là không biết lực phòng ngự ra sao.
Thần niệm tiếp tục thâm nhập vào bên trong để thăm dò.
Dương Khai bỗng phát hiện ra một điểm kỳ dị.
Ở bên trong Phi Thiên Toa đó có nhiều đốm hào quang lấp lánh, thần niệm đến đây thì cứ như đang đứng giữa Tinh Không, xung quanh sao dày đặc, mênh mông vô bờ.
Những hào quang này giống như một bầu trời sao đã được thu nhỏ vô số lần, đặt vào trong Phi Thiên Toa.
Trong đó còn có một sợi linh tuyến nhỏ đến mức không thể tra tìm, liên kết không ít điểm sáng, kéo dài liên miên đến một nơi rất xa.
Dương Khai nhăn mày, không biết thứ này có tác dụng gì.
Thần niệm dò xét theo sợi linh tuyến này. Dương Khai càng ngày càng cảm thấy những thứ ẩn giấu bên trong Phi Thiên Toa vô cùng giống với Tinh Không được thu nhỏ vô số lần.
Tuy vậy điều khiến cho hắn cảm thấy tiếc nuối là, linh tuyến đó bị cắt đứt tại một vị trí nào đấy, chắc hẳn trôi nổi lâu năm trong Tinh Không là nguyên do khiến linh tính hoàn toàn tiêu tán, cũng không biết cuối cùng nó sẽ nối tiếp đến vị trí nào.
Lắc đầu, sau khi xác định bên trong Phi Thiên Toa không còn gì đáng để lưu tâm, Dương Khai liền thu hồi thần niệm.
Tuy bí bảo này đã hoàn toàn mất đi linh tính, nhưng đã trải qua ôn dưỡng trong thời gian lâu như vậy, nó cũng có thể phát huy được công dụng cơ bản.
Trong lúc lòng hiếu kỳ dâng trào, Dương Khai bèn ra khỏi Thánh Chủ Uyển.
Chân nguyên rót vào trong đó, Phi Thiên Toa bỗng nhiên bắt đầu bành trướng, chỉ trong nháy mắt kích thước đã dài ra vài trượng, lẳng lặng lơ lửng trước mặt Dương Khai.
Dương Khai mừng rỡ, thầm nhủ quả nhiên là vậy.
Bí bảo phi hành có thể chở người, thì không thể nào chỉ lớn bằng một gang tay. Cũng không biết ai đã luyện chế ra bí bảo này, và còn kèm theo trận pháp kỳ diệu nào đó mà lại có thể thay đổi kích thước tùy ý.
Có điều dài ra mấy trượng đã là cực hạn của nó rồi. Dùng mắt thường đo đạc một chút, Dương Khai ước chừng Phi Thiên Toa này có thể chở thêm bảy tám người mà không thành vấn đề.
Thần niệm vừa động, Phi Thiên Toa lại thu nhỏ lại, chỉ còn hai thước. Một lớp thanh quang mờ mịt tản ra từ trong Phi Thiên Toa, hình thành một lớp phòng ngự.
Dương Khai nhảy lên phía trên, hào quang màu xanh đó vừa vặn che phủ hắn không để lại chút khe hở nào, giống như nó được làm cho riêng hắn vậy.
Trong lòng phấn chấn, chân nguyên tuôn trào càng thêm mãnh liệt.
Một đạo thanh quang lóe lên, ngay sau đó liền không trông thấy bóng dáng Dương Khai và Phi Thiên Toa đâu nữa.
Tại một trong Cửu Phong, các thống lĩnh của tộc Cổ Ma đều đang ngồi tu luyện. Trong khoảng thời gian này, Dương Khai cũng chẳng có chuyện gì phải tìm đến họ. Từ sau khi được Từ Hối phân chia rất nhiều tài nguyên tu luyện, các thống lĩnh cũng đều dốc hết toàn lực nâng cao tu vi bản thân.
Bỗng nhiên, Lệ Dung khẽ nhíu mày, đang tĩnh tọa chợt bừng tỉnh, lao vụt ra khỏi phòng. Tập trung quan sát một điểm nào đó trên bầu trời, trên mặt hiện vẻ hoài nghi.
Chốc lát sau, Hàn Phi và Hoa Mặc cũng xuất hiện bên cạnh bà.
- Là khí tức của Chúa thượng?
Hàn Phi cũng nhìn lên bầu trời bên đó, nhẹ giọng dò hỏi.
- Ừm, Chúa thượng ra ngoài rồi.
Lệ Dung khẽ gật.
- Có điều tốc độ này... quá nhanh.
Trong lúc nói chuyện, sắc mặt khẽ biến:
- Đã không cảm ứng nổi rồi.
Lệ Dung thân là cường giả Nhập Thánh Cảnh tầng hai, phạm vi thần niệm bao phủ đạt tới vài trăm dặm, thậm chí xa hơn. Từ lúc phát giác ra Dương Khai hành động cho tới giờ, trước sau chỉ vỏn vẹn ba hơi thở mà thôi, ba hơi thở ngắn ngủi mà Dương Khai đã vượt ra ngoài phạm vi thần niệm của bà.
Tốc độ kinh người như vậy, quả là kinh khủng. Trên đời này không ai có thể có được tốc độ kỳ lạ đến thế.
- Lúc này Chúa thượng ra ngoài làm gì?
Hoa Mặc lộ vẻ khó hiểu.
- Không biết.
- Vậy chúng ta có cần đi theo hộ giá không...
Hoa Mặc ngập ngừng hỏi.
- Ngài đi đâu còn không biết, làm sao theo?
Lệ Dung cười gượng.
- Thôi vậy, tốc độ nhanh như thế, sợ là chẳng có người nào đuổi kịp ngài.
Nghe bà nói vậy, Hàn Phi và Hoa Mặc cũng yên tâm. Chẳng có ai đuổi kịp Dương Khai, hắn tất nhiên sẽ không gặp nguy hiểm.
Ba người nhận thấy, lúc Dương Khai rời đi và các thống lĩnh đang nói chuyện ở đây, thì trong đám võ giả đang xếp hàng chờ luyện đan bên ngoài Cửu Phong, cũng có không ít người vẻ mặt nghiêm trọng ngẩng đầu nhìn lên.
Vừa rồi chỉ trong chớp mắt, có một đạo thanh quang vụt qua trên đầu bọn họ, chờ lúc kịp phản ứng lại, muốn kiểm tra thì tốc độ thần niệm khuếch tán đã không đuổi kịp tốc độ rời đi của đạo thanh quang kia rồi.
Phát hiện này khiến bọn họ vô cùng hoảng sợ.
Trong những võ giả ở đây, cũng có không ít cao thủ lợi hại, tự thấy tu vi không tệ, nhưng trước đạo thanh quang đó, căn bản không thể làm gì được.
Sắc mặt không khỏi khẽ biến, âm thầm suy đoán xem rốt cuộc là vị cao thủ nào dùng thủ đoạn gì đi qua nơi này.
Nhưng lại không nắm được điểm mấu chốt.
Giữa không trung, vẻ mặt Dương Khai vừa phấn chấn vừa cuồng hỉ, không dám tin tất cả những gì hiện tại mình đang trải qua là sự thật.
Cảnh sắc dưới chân cuồn cuộn lùi lại như dòng nước chảy xiết, nhanh đến mức không thể miêu tả bằng lời. Mắt thường của hắn không thể nào bắt kịp bất kỳ cảnh sắc nào, mắt vừa mới tập trung lại một chỗ thì cảnh sắc đó đã bị bỏ xa rồi.
Tốc độ phi hành của Phi Thiên Toa đã vượt xa khỏi dự liệu của hắn rất nhiều.
Tốc độ của Dương Khai vốn cũng không chậm, nếu sử dụng Phong Lôi Vũ Dực, ngay cả một Nhập Thánh Cảnh tầng hai cũng chưa chắc đã đuổi kịp hắn.
Nhưng bây giờ, tốc độ của hắn đã vượt qua cực hạn của thế giới này. So với việc sử dụng thần thông xé rách không gian để thuấn di cũng không kém hơn là mấy.
Trong nháy mắt đã vượt trăm dặm.
Điều khiến hắn không thể tưởng tượng nổi nhất chính là, chân nguyên cần phải tiêu hao để điều khiển Phi Thiên Toa chẳng đáng là bao. Hơn nữa vì có sự bảo vệ của lớp phòng ngự màu xanh đó, cơ bản không phải lo lắng bị gió ngược ảnh hưởng đến tầm nhìn. Đứng trên Phi Thiên Toa như giẫm trên đất bằng, bình yên tự tại.
Trong lòng phấn chấn, Dương Khai không những không có suy nghĩ dừng lại, thậm chí còn gia tăng tốc độ.
Dần dần, sau khi quen thuộc với bí bảo này, Dương Khai đã có thể điều khiển thành thạo, cũng quen dần với cảm giác tốc độ như điện chớp đó.
Hắn hân hoan khôn xiết.
Nhìn mặt đất dưới chân như dòng nước chảy ngược, tâm trạng của hắn cũng không khỏi hơi kích động.
Mãi nửa ngày sau, cảm giác kích động đó mới từ từ tiêu tán, Dương Khai cũng từ từ giảm tốc độ phi hành.
Phóng tầm mắt ra xa, ở một nơi rất xa, có một thế giới phủ đầy tuyết trắng. Khu vực bên dưới tuyết trắng đó khiến Dương Khai mơ hồ có một cảm giác quen thuộc.
Ánh mắt hiện vẻ kỳ lạ, cẩn thận quan sát.
Không lâu sau, một tòa thành trì nguy nga rộng lớn, hiện rõ trong tầm mắt Dương Khai.
Vẻ mặt hắn càng trở nên kỳ lạ.
Phi thân tới gần tòa thành trì đó, sau một nén nhang, Dương Khai xuất hiện trên đường phố của tòa thành trì này.
Cự Thạch Thành!
Nơi đây lại chính là Cự Thạch Thành cách Cửu Thiên Thánh Địa mười vạn dặm có lẻ!
Sắc mặt Dương Khai biến đổi, có chút ngỡ như đang trong mộng.
Ngày đó hắn đưa tộc Cổ Ma xuất phát từ nơi này, đi về phía Cửu Thiên Thánh Địa, ước chừng phải mất hai tháng mới tới được Cửu Phong.
Tuy rằng số người trong tộc Cổ Ma khá đông, tốc độ hành động cũng không nhanh, nhưng nếu như để Dương Khai một thân một mình phi hành không kể tiêu hao, cũng phải hai mươi ba mươi ngày mới có thể từ đây chạy đến Cửu Thiên Thánh Địa.
Nhưng nay từ bên đó trở về chỉ mất chưa đầy một ngày!
Nói chặt chẽ hơn, hẳn là khoảng mười canh giờ.
So sánh ra, thời gian tiêu hao quả thực không thể so được.
Trong nháy mắt, Dương Khai nhận thức sâu sắc tốc độ đáng sợ của Phi Thiên Toa, cũng nhận ra giá trị trân quý của bí bảo phi hành này.
Có bí bảo này, từ nay hắn muốn đi đâu cũng đều tiện lợi hơn nhiều.
Trịnh trọng cất bí bảo vào trong người, Dương Khai rảo bước đến Đan Sư Hiệp Hội.
Đỗ Vạn đã đến Cửu Thiên Thánh Địa, hiện giờ trong Đan Sư Hiệp Hội Cự Thạch Thành chỉ còn lại ba người là Diệp Hùng, Mễ Na và Vũ Nhi.
Đối với sự xuất hiện đột ngột của Dương Khai, bọn họ đều tỏ ra rất sửng sốt, tuy vậy vẫn rất mừng rỡ nghênh đón hắn.
Dương Khai cũng không nán lại lâu, ở trong Đan Sư Hiệp Hội một ngày, truyền thụ cho Vũ Nhi và Mễ Na chút kiến thức về Đan thuật, để lại vài bộ linh trận cơ bản, sau đó rời đi.
Hắn đi Thiên Tiêu Tông.
Hiện nay hắn là chủ của Cửu Thiên Thánh Địa, vạn sự bận rộn, ngày thường cũng không có thời gian rảnh rỗi để trở về thăm. Lần này ngẫu nhiên trở về, tất nhiên cũng phải đi vấn an mấy vị sư thúc và sư tổ.
Khởi Tú Phong, lúc Dương Khai về đến đây, Phi Vũ sư thúc đang say đến mức mặt đỏ ửng như đào. Đôi mắt đẹp long lanh, cực kỳ mê người, nằm trên bàn đá trong động, làn da trắng như tuyết lộ ra một mảng lớn, hấp dẫn tột cùng.
Công pháp mà Phi Vũ sư thúc tu luyện lấy thủy hệ làm chủ. Bà uống rượu chẳng phải để tìm niềm vui, mà là cần luyện hóa tửu tinh nhập vào cơ thể, tăng cường sức sát thương cho chân nguyên của chính mình.
Điểm này Dương Khai cũng đã sớm nhận ra, có điều vẫn đành bó tay trước tửu lượng của bà.