Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 906: CHƯƠNG 905: CƠ DUYÊN CỦA LỆ DUNG

Bốn cường giả Yêu Tộc tâm trạng không mấy tốt đẹp, chỉ riêng Dương Khai và Lệ Dung là tràn đầy chờ mong. Khi tiến vào nơi này, họ đã xác định rõ ràng rằng nơi đây có liên quan đến Đại Ma Thần. Một khi đã quyết tâm tìm hiểu đến cùng, tất sẽ không nản chí giữa đường. Hiện tại chưa có phát hiện gì, có lẽ chỉ là vì chưa đến đúng vị trí mà thôi. Chờ đến khi đặt chân tới đó, manh mối tất nhiên sẽ xuất hiện.

Dương Khai và Lệ Dung lòng đều tràn đầy tin tưởng.

Một ngày nọ, khi đang đi trong khoảng thiên địa mênh mông vô tận, Dương Khai bỗng cảm nhận được một luồng khí tức phi phàm truyền đến từ phía sau.

Kinh ngạc quay đầu nhìn lại, hắn thấy Lệ Dung đang ngẩng đầu chăm chú nhìn vào không trung, ánh mắt lộ vẻ đăm chiêu, sức mạnh trong cơ thể bà thúc giục từng hồi, truyền ra dao động cực kỳ mãnh liệt.

Một đạo Kỳ Quang xẹt qua chân trời, Lệ Dung khẽ rùng mình, đôi mắt sáng bừng, năng lượng dao động trong cơ thể càng lúc càng dữ dội.

Lôi Long đang dẫn đường phía trước bỗng dừng bước, khẽ ngoái nhìn lại, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Sắc mặt Dương Khai biến đổi, ban đầu còn chưa rõ Lệ Dung gặp phải chuyện gì, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt bà sáng bừng, hắn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, khẽ thốt lên:

"Ngộ Đạo?"

Không dám quấy rầy Lệ Dung, hắn vội vàng vẫy tay ngăn Liệt Địa Thần Ngưu và Kim Nghê ở phía sau.

Hai vị cường nhân Yêu Tộc cũng rất biết điều, bèn lùi lại, giữ khoảng cách với Lệ Dung.

"Đây chính là dấu hiệu sắp đột phá." Lôi Long chĩa ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lệ Dung, khẳng định lại phán đoán của Dương Khai.

Lệ Dung hiện đang là Nhập Thánh Nhị Tầng Cảnh, hơn nữa đã dừng lại ở cảnh giới này nhiều năm.

Trước kia, khi Dương Khai đưa Cổ Ma Tộc rời khỏi Ma Cổ Bảo, đặt chân đến Thông Huyền Đại Lục, công lực của người trong Cổ Ma Tộc ít nhiều đều có chút thăng tiến. Hàn Phi và Hoa Mặc nhờ đó mà đều có đột phá nhỏ.

Lúc đó Lệ Dung tuy rằng cũng có tiến bộ nhưng chưa đủ để đột phá.

Thế mà hôm nay, bà đã cảm nhận được điều gì đó, rốt cuộc cũng sắp phá vỡ được gông xiềng trói buộc cảnh giới bấy lâu nay.

Nếu đột phá nữa, đó chính là Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh! Đây chính là cảnh giới cao nhất ở thế giới này.

Nhận thấy điểm này, Lôi Long và Liệt Địa Thần Ngưu không khỏi biến sắc.

Dương Khai nhếch miệng cười, nụ cười thầm lặng mà cực kỳ hưng phấn.

Công lực của Lệ Dung càng mạnh, càng có lợi cho hắn. Lần sau nếu gặp lại ả nữ nhân Tuyết Lỵ kia, Dương Khai phỏng chừng ả cũng đừng hòng trốn thoát khỏi tay Lệ Dung.

Lệ Dung với công lực Nhị Tầng Cảnh khi thi triển Ma Thần Biến đã có thể đánh ngang sức ngang tài với Tuyết Lỵ, nếu thăng lên Tam Tầng Cảnh, nhất định sẽ có thể nắm chắc phần thắng.

"Phải làm phiền chư vị dừng chân tại đây một phen rồi." Dương Khai quay đầu nhìn hai vị Đại Tôn Yêu Tộc.

"Không sao, đằng nào thì tạm thời cũng chưa thấy manh mối gì, ở đây nghỉ ngơi một chút vậy." Lôi Long khẽ mỉm cười, rồi lại đăm chiêu nói: "Có điều, vì sao bà ấy lại đột phá vào lúc này? Chẳng lẽ là do phát hiện ra điều gì đó có lợi cho sức mạnh của mình sao?"

Liệt Địa Thần Ngưu suy nghĩ một lát rồi nói: "Đã nhiều ngày ta thấy bà ấy vẫn đang ngó chừng bầu trời, liệu có phải trong những Kỳ Quang lấp loáng đó ẩn chứa điều gì huyền bí?"

"Bầu trời?" Lôi Long nói xong ngẩng đầu nhìn lên trời, thấy trên trời từng đạo Kỳ Quang như sao chổi lướt đi, chăm chú nhìn một chút, lát sau gật đầu nói: "Cũng có khả năng. Công lực đạt tới trình độ như bà ấy thường sẽ có những phát hiện ngẫu nhiên, có thể khiến thực lực tăng mạnh."

"Vậy Lão Ngưu ta cũng xem thử xem, nói không chừng có thể trở nên mạnh hơn, đến lúc đó Lôi Long ngươi lo mà cúi đầu xưng thần đi." Liệt Địa Thần Ngưu lập tức hứng thú, khoanh chân ngồi xuống, trừng to đôi mắt trâu nhìn lên bầu trời, không chớp mắt.

Lôi Long Đại Tôn không kìm nổi bật cười, cũng không ngăn cản, mà ngược lại còn học theo bộ dạng của Liệt Địa Thần Ngưu, khoanh chân ngồi xuống, chuẩn bị tâm lý tìm hiểu xem bí mật chứa trong Kỳ Quang trên bầu trời này. Lệ Dung có thể phát hiện ra điều gì từ trong đó thì biết đâu bọn họ cũng có thể. Đằng nào cũng đang chờ đợi, tất nhiên phải thử một phen.

Thái Điệp và Kim Nghê không chịu yếu thế, cũng ngồi xuống.

Dương Khai lắc đầu, không để ý tới bọn họ, tự mình nhắm mắt dưỡng thần.

Lệ Dung Ngộ Đạo rất lâu, tuy không có cách nào tính toán được thời gian trôi qua, nhưng Dương Khai ước chừng ít nhất cũng tốn đến mười ngày. Trong khoảng thời gian này, Lệ Dung vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, đôi mắt nhìn Kỳ Quang trên bầu trời càng ngày càng sáng ngời.

Cuối cùng bà mới khẽ rùng mình, một cỗ sức mạnh cuồng bạo bùng phát ra từ trong cơ thể, tạo thành một cơn gió lốc, lấy vị trí của bà làm trung tâm, ầm ầm khuếch tán ra bốn phía.

Khí tức thuộc về cường nhân Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh tràn ra từ trên người Lệ Dung.

Trên bầu trời, năng lượng khổng lồ hội tụ, hình thành từng đạo khí khủng bố vây xuống vị trí trung tâm là Lệ Dung.

Tiếng rên rỉ vang lên, Lệ Dung không hề nhúc nhích, mà chỉ dùng thân thể hứng chịu Thiên Địa Uy Năng đó như một lễ rửa tội.

Thần sắc Lôi Long và Liệt Địa Thần Ngưu trở nên nghiêm túc đến cực điểm.

Hai người bọn họ đều đã trải qua giai đoạn này, biết rõ sự khủng khiếp và khó chống đỡ của Thiên Địa Uy Năng khi đột phá tới tầng cảnh giới này. Lúc ấy họ đều biến thành bản thể, dùng thân thể Yêu Thú cứng rắn mạnh mẽ để ngăn cản sức mạnh hủy diệt kia, dù vậy cũng đã bị thương không nhẹ, rất lâu sau mới dần khôi phục lại.

Nhưng Lệ Dung chỉ là một nữ tử, thế mà so với cách làm lúc đó của bọn họ còn điên cuồng hơn. Điều này khiến hai vị Đại Tôn suýt nữa trừng mắt đến mức phát nổ cả tròng mắt.

Thiên Địa Uy Năng không ngừng giáng xuống, khóe miệng Lệ Dung ứa máu, người run rẩy, có vẻ như không thể nào chịu đựng nổi, nhưng bà vẫn kiên cường cắn răng chống đỡ, dùng hết khả năng hấp thu sức mạnh uy năng Thiên Địa, hóa thành chất dinh dưỡng nuôi dưỡng sức mạnh hùng mạnh tự thân.

Thời gian trôi qua, bốn cường nhân Yêu Tộc ở bên cạnh đều lo lắng đề phòng, Thái Điệp cắn chặt môi, bàn tay ngọc nắm chặt, âm thầm đổ mồ hôi vì Lệ Dung.

"Tiểu tử, làm như vậy không được..." Lôi Long bỗng nhiên lao đến, hạ giọng nói bên tai Dương Khai. "Nếu bà ấy cứ tiếp tục như vậy, không chừng sẽ bị Thiên Địa Uy Năng hủy diệt đấy."

"Đúng vậy đó." Liệt Địa Thần Ngưu cũng ở một bên gật đầu. "Yêu Tộc ta thân thể là cứng rắn nhất, nhưng kể cả ta và Lôi Long cũng không dám hấp thu Thiên Địa Uy Năng một cách không phòng bị như vậy. Bà ấy làm như vậy chẳng khác nào tự sát."

Lệ Dung hoàn toàn không ngăn cản Thiên Địa Uy Năng, mở rộng thân thể và tinh thần tiếp nhận, khiến hai vị Đại Tôn run sợ cũng dễ hiểu.

"Ha ha, không cần lo lắng, bà ấy có thể chịu được." Dương Khai thản nhiên cười, không hề có chút lo lắng.

Lôi Long kinh ngạc nhìn hắn, không rõ vì sao hắn lại có lòng tin như vậy.

"Thuộc hạ tốt như vậy, nếu ngã xuống tại đây thì đến lúc đó ngươi có khóc cũng không có chỗ khóc đâu." Liệt Địa Thần Ngưu nhắc nhở.

"Bà ấy tự biết chừng mực." Dương Khai lắc đầu, không giải thích nhiều.

Lôi Long và Liệt Địa Thần Ngưu nhìn nhau, cũng không nói thêm gì, mang vẻ mặt hồ nghi nhìn Lệ Dung, muốn nhìn rõ xem rốt cuộc bà làm thế nào mà có thể chịu đựng được lễ rửa tội tiếp đó.

Theo thời gian dần qua, cường độ Thiên Địa Uy Năng càng lúc càng lớn, mỗi đạo giáng xuống đều làm trời đất run chuyển, Lệ Dung cũng có vẻ đứng không vững, dường như có thể tử mạng bất cứ lúc nào.

Nhưng bà vẫn sừng sững đứng đó, không hề nhúc nhích.

Bốn người Yêu Tộc biến sắc, không nói những người khác, chỉ riêng khí thế có gan dùng thân thể đối mặt này cũng đủ làm cho mọi người chấn động rồi.

Năng lượng trên bầu trời bình ổn một hồi lâu, nhưng bên trong lại càng lúc càng cuồng bạo, dường như đang dồn nén cho trận cuối cùng.

Lệ Dung thần sắc ngưng trọng, đôi mắt không lúc nào là không dán chặt vào bầu trời.

*Ầm...*

Thiên địa vang dậy vù vù, khiến tất cả mọi người sắc mặt đại biến, uy năng hủy diệt từ trên không trung hạ xuống bao phủ lấy Lệ Dung.

Giờ khắc này, mọi người đều như tim ngừng đập, chăm chú quan sát vị trí của Lệ Dung.

Bóng người ấy vẫn đứng nguyên tại chỗ, tuy không ngừng run rẩy nhưng lại sừng sững không hề ngã gục.

Dần dần, sức mạnh cuồng bạo giảm bớt, giống như bị cơ thể Lệ Dung thu nạp. Đá vụn và cuồng phong cuồn cuộn bay múa trên mặt đất cũng đều rơi xuống, một đôi mắt sáng ngời thản nhiên mở lớn, lóe lên ánh hào quang kỳ dị.

Lệ Dung cất bước đi tới từ bên đó, thở dốc phì phò từng hơi.

"Đây..." Liệt Địa Thần Ngưu không thể nói nên lời, ngơ ngác nhìn bà bước tới.

Lôi Long Đại Tôn nheo mắt lại, ánh mắt dừng trên khuôn mặt Lệ Dung.

Giờ phút này, khuôn mặt đó bám đầy những đường hoa văn đen kịt quỷ dị, hội tụ thành một trận đồ khó hiểu. Lệ Dung càng đến gần họ, những hoa văn này cũng dần dần biến mất, khí thế ngập trời phát ra trong cơ thể bà cũng nhanh chóng lắng xuống.

Dường như nghĩ ra điều gì đó, Lôi Long Đại Tôn sắc mặt hơi đổi, thần sắc nhìn Lệ Dung trở nên vô cùng ngưng trọng.

Bước đến trước mặt mọi người, Lệ Dung mới dừng bước, mỉm cười nhìn Dương Khai.

Khí tức của bà xa xôi tựa như biển cả, đôi mắt chứa Thần Quang sắc bén, da thịt trong suốt như ngọc tản ra sự ấm áp mềm mại trắng nõn như mới sinh, sức mạnh đã có những thay đổi nghiêng trời lệch đất.

"Chúa Thượng, thuộc hạ đã đạt đến Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh rồi." Lệ Dung bình tĩnh báo tin vui cho Dương Khai.

"Tốt." Dương Khai gật đầu. "Chuyến này cũng không uổng công!"

"Làm phiền chư vị ở đây lâu rồi." Lệ Dung khẽ gật đầu với mấy người Yêu Tộc.

"Việc nhỏ, không đáng kể." Lôi Long Đại Tôn khoát tay. "Ta còn phải chúc mừng Phu nhân đã thành công đặt chân đến cảnh giới này ấy chứ."

Lệ Dung hé miệng cười khiêm tốn nói: "Về sau còn cần hai vị Đại Tôn chỉ điểm thêm nhiều mới được."

"Quá lời rồi, ngày sau Phu nhân nếu rảnh rỗi cứ đến Lôi Mộc Phủ ta, chúng ta có thể cùng trao đổi." Lôi Long khẽ gật đầu. Lệ Dung tấn thăng đến Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh đã là cùng cấp bậc với y, nên tất nhiên cũng có tư cách cùng y giao lưu tâm đắc tu luyện.

"Ây dà, đáng tiếc Lão Ngưu ta ngồi đây cũng đã lâu mà không phát hiện ra điều gì đặc biệt, chớ nói chi là Ngộ Đạo." Liệt Địa Thần Ngưu lắc đầu, có vẻ không hài lòng, bỗng nhiên nói: "Tuy nhiên ngươi quả thực lợi hại, riêng việc lấy thân thể tiếp nhận Thiên Địa Uy Năng đây cũng là lần đầu ta nhìn thấy. Vừa rồi hoa văn trên mặt ngươi là thứ gì vậy? Vì sao khi những thứ đó xuất hiện ta cảm giác khí thế và Khí Huyết Chi Lực của ngươi đều tăng vọt rất nhiều?"

Nghe y hỏi như vậy, Lệ Dung hướng ánh mắt sang Dương Khai, không biết nên trả lời như thế nào.

Dương Khai cũng bối rối, đang lúc do dự thì Lôi Long lại khẽ quát: "Ngươi tìm hiểu bí mật của người ta làm gì? Lão Ngưu ngươi cũng hơi nhiều lời rồi thì phải."

Liệt Địa Thần Ngưu cười ngượng nghịu: "Thuận miệng hỏi thôi mà, không muốn nói thì không cần nói đâu, ta chỉ tò mò thôi..."

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!