Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 909: CHƯƠNG 908: VẬT NÀY CÓ BÁN KHÔNG?

Trong biển máu ngập trời, sáu người dốc hết bản lĩnh, vừa ra sức chiến đấu với đám huyết nhân do máu tươi ngưng tụ thành, vừa lao nhanh về phía trước hòng thoát khỏi chốn hiểm địa này.

Nhưng bất luận họ trốn chạy thế nào, bốn phương tám hướng vẫn là một màu đỏ đặc quánh.

Biển máu này dường như vô tận, lại như có linh tính bám riết theo bước chân mọi người, khiến bọn họ vĩnh viễn không tìm thấy lối ra.

Thời gian dần trôi, Lôi Long Đại Tôn cũng không thể không dừng lại, toàn lực ứng phó với những đợt công kích của đám huyết nhân.

Trong phạm vi mấy trăm trượng, từng đạo lưu quang như tia chớp bắn nhanh, không ngừng lưu chuyển giữa biển máu, hòng phá hủy lớp phong tỏa để tìm đường thoát thân.

Lôi Long Đại Tôn vốn là Xích Viêm Lôi Long, tinh thông huyền ảo của Hỏa hệ và Lôi hệ, công lực thâm hậu, tu vi cường hãn, nhưng dù vậy, y vẫn không thể xoay chuyển được cục diện trước mắt.

Quầng sáng màu nâu đất trên người Liệt Địa Thần Ngưu chớp tắt bất định, lúc tỏ lúc mờ, có lúc căng phồng, có lúc lại như bị ăn mòn gần hết.

Khí nhuệ kim phát ra từ cơ thể Kim Nghê cũng dần trở nên ảm đạm.

U quang bảy sắc của Thái Điệp, ma nguyên đen kịt của Lệ Dung, tất cả đều đang sôi trào trong biển máu, nhưng biển máu tựa như không đáy, nuốt trọn toàn bộ sức mạnh của sáu người, dập tắt mọi tia hy vọng thoát thân.

Những huyết nhân bước ra từ biển máu cũng không quá mạnh, thân thể cũng chẳng vững chắc, các cường nhân Nhập Thánh Cảnh chỉ cần thi triển thủ đoạn là có thể đánh nát chúng thành máu loãng.

Nhưng điều khiến người ta suy sụp chính là sau khi hóa thành máu loãng, chúng lại có thể ngưng tụ trở lại và tiếp tục tấn công.

Sương máu thẩm thấu vào trong, không lúc nào không ăn mòn sức mạnh trong cơ thể mọi người.

Cấm chế nơi đây không biết có phải do Đại Ma Thần bố trí hay không, nhưng nó có năng lực hủy diệt bền bỉ đến kinh người.

Dương Khai có công lực thấp nhất trong cả bọn, cũng chính vì vậy mà được năm vị Nhập Thánh Cảnh vây ở chính giữa, tạm thời không cần lo lắng đến vấn đề an toàn của bản thân.

Trong khi năm người đang ra sức ngăn cản, hắn vẫn luôn quan sát năng lượng và đám huyết nhân trong biển máu kia.

Sức mạnh thần thức lén lút tràn ra, thừa dịp một huyết nhân lao tới chỗ Lệ Dung, ngọn lửa thần thức ầm ầm bùng nổ.

Sức mạnh nóng rực lan tỏa bốn phía, tựa như có thể đốt cháy vạn vật thế gian.

Mọi người vốn đang cảm thấy ớn lạnh, sau khi cảm nhận được ý cảnh này, da thịt bỗng nóng lên như bị thiêu đốt, bốn người Yêu tộc đều kinh ngạc liếc nhìn Dương Khai.

Vừa lúc đó, họ nhìn thấy huyết nhân đang bổ nhào về phía Lệ Dung bắt đầu sôi trào.

Huyết nhân đó vốn do máu tươi ngưng tụ thành, không xương không thịt, huyết dịch đặc quánh như bị đun sôi, toàn thân nổi đầy bọt khí, bỗng chốc đã bị bốc hơi không còn tăm tích.

Hai mắt mọi người sáng rực.

- Tiểu tử cũng có bản lĩnh đấy!

Liệt Địa Thần Ngưu lớn tiếng khen ngợi.

Đây là lần đầu tiên họ hoàn toàn tiêu diệt được một huyết nhân kể từ khi bị biển máu bao vây tới giờ.

- Đại Tôn, dùng lửa!

Dương Khai khẩn trương nhìn Lôi Long.

Lôi Long phản ứng cực nhanh, căn bản không cần Dương Khai nhắc nhở, sức mạnh Lôi hệ toàn thân được thu lại, ngọn lửa nóng bỏng bùng lên từ thân hình vạm vỡ của y.

Đám huyết nhân xông lên lập tức bị ngăn cản không ít, chúng dường như rất e ngại sức nóng, cơ thể không ngừng quay cuồng, ngũ quan mơ hồ lộ ra vẻ đau đớn dữ tợn, dừng bước không dám tiến lên.

Lôi Long gầm lên một tiếng, sau vài tiếng rít gào điếc tai, từng đạo công kích như hỏa long cuộn trào bay ra, phối hợp với sức mạnh thần thức của Dương Khai, trong nháy mắt đã quét sạch đám huyết nhân bao vây quanh mọi người, khiến không gian hoạt động rộng hơn rất nhiều.

- Đây không phải kế sách lâu dài, nhân cơ hội này nghĩ cách rời khỏi đây đi!

Lôi Long Đại Tôn quát khẽ.

Thần niệm phóng ra, căn bản không thể dò xét được phạm vi của biển máu này. Sương máu thẩm thấu ăn mòn sức mạnh, khiến sóng năng lượng trong cơ thể mọi người yếu dần. E rằng chẳng đợi biển máu này bốc hơi hết, tất cả đều đã bỏ mạng nơi đây.

- Hay là ngươi và tiểu tử này chắn phía trước mở đường máu?

Liệt Địa Thần Ngưu đề nghị.

- Không được, biển máu này rất quỷ dị, hình như nó đang di động theo chúng ta. Nếu không thể thoát khỏi nó, chúng ta vĩnh viễn không chạy thoát được.

Lôi Long chậm rãi lắc đầu, phát huy sức mạnh Hỏa hệ của bản thân tới cực hạn, từng mảng máu lớn bị y và Dương Khai làm cho bốc hơi.

Nghe y nói vậy, những người khác đều cảm thấy bất lực và tuyệt vọng.

- Đúng rồi!

Dương Khai bỗng nhiên hai mắt tỏa sáng, như nhớ ra điều gì.

Thấy hắn phấn chấn, Lôi Long lập tức lớn tiếng hỏi:

- Tiểu tử, có phải ngươi đã tìm ra đường thoát rồi không? Nếu có phát hiện gì, bất kể được hay không cũng phải thử một lần, vẫn tốt hơn là ở đây chờ chết!

- Ta có một ý này.

Dương Khai gật đầu, nhìn Lệ Dung hỏi:

- Khối Huyết Tinh Thạch đó đâu?

Lệ Dung ngẩn ra, rồi đôi mắt nhanh chóng nổi lên hào quang khác thường, lập tức hiểu được Dương Khai định làm gì.

Nàng vội vàng lấy khối Huyết Tinh Thạch từ trong túi Càn Khôn ra đưa cho hắn.

Khối Huyết Tinh Thạch này đến từ Tinh Không, có khả năng hấp thu máu tươi, chuyển hóa thành huyết khí mà bất kỳ ai cũng có thể sử dụng, vô cùng thần diệu.

Vốn dĩ nó thuộc về Trương Ngạo của Phá Hồn Phủ, song Trương Ngạo đã bị đánh chết ở Tuyết Sơn, Huyết Tinh Thạch cũng đổi chủ.

Lần trước sau khi Huyết Tinh Thạch hấp thu không ít máu tươi để trị liệu cho người của tộc Cổ Ma bị thương, nó vẫn do Lệ Dung bảo quản.

Dương Khai cũng là chợt nảy ra ý tưởng, mới nhớ tới sự tồn tại của thứ này.

- Huyết Tinh Thạch?

Lôi Long khẽ quát một tiếng.

- Có phải là loại Huyết Tinh Thạch đến từ Tinh Không?

Dương Khai nhếch miệng cười:

- Đại Tôn quả là kiến thức rộng rãi.

- Thứ này ngươi cũng có?

Lôi Long thần sắc phấn chấn, cười ha hả:

- Chuyến này được cứu rồi!

- Cứ thử một lần xem sao.

Dương Khai không nói nhiều, không ngừng rót chân nguyên vào Huyết Tinh Thạch. Khối tinh thạch lập tức tỏa ra ánh sáng chói mắt, một lực hút vô hình lan ra bốn phương tám hướng. Như bị lực hút này hấp dẫn, đám huyết nhân đang gầm thét dữ tợn bỗng như gặp phải khắc tinh, co đầu rụt cổ trong biển máu.

Nhưng đã quá muộn, Huyết Tinh Thạch hút lấy máu tươi, đám huyết nhân kia căn bản không thể chống cự.

Chúng hóa thành huyết dịch đặc quánh, như vạn tiễn quy tông, ào ạt trút về phía khối Huyết Tinh Thạch.

Huyết Tinh Thạch không hề cự tuyệt, thu trọn toàn bộ huyết dịch, không bỏ sót một giọt.

Chẳng mấy chốc, lấy mọi người làm trung tâm, trong phạm vi mười trượng không còn sót lại chút máu nào, ngay cả lượng máu đã thẩm thấu vào mặt đất trước đó cũng bị Huyết Tinh Thạch hút sạch.

Lực hút khổng lồ vẫn liên tục khuấy động trong biển máu.

Nhìn thấy cảnh này, mọi người không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Bọn họ biết lần này xem như đã vượt qua kiếp nạn.

Thời gian dần trôi, huyết quang tỏa ra từ Huyết Tinh Thạch càng lúc càng mạnh, viên đá to bằng nắm tay như được cô đọng từ máu tươi, màu đỏ sẫm khiến người ta kinh hãi.

Huyết khí chứa đựng bên trong lớn đến mức không tưởng.

Dương Khai cầm Huyết Tinh Thạch trên tay, thậm chí có thể cảm nhận được từng nhịp chấn động có quy luật bên trong nó, giống như đang nắm giữ một trái tim đang đập!

Một lúc lâu sau, tầm nhìn của mọi người dần trở nên sáng rõ, biển máu bao vây đã mỏng đi rất nhiều.

Thêm một canh giờ nữa, biển máu đó rốt cuộc đã biến mất hoàn toàn.

Giờ phút này, khí huyết chi lực tản ra từ bên trong Huyết Tinh Thạch đã mạnh đến nỗi khiến hai vị Đại Tôn Yêu Tộc cũng phải kinh hồn bạt vía.

Cho dù bọn họ có bùng phát toàn bộ sinh cơ của mình, e rằng cũng không thể phát ra khí huyết lực sung mãn đến vậy.

- Thứ này lợi hại thật, tìm được ở đâu vậy?

Liệt Địa Thần Ngưu có chút hứng thú với Huyết Tinh Thạch, vội vàng dò hỏi.

Lôi Long bật cười nói:

- Ngươi thì đừng có mơ, thứ này đến từ Tinh Không, chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu, bổn tọa cũng chỉ mới nghe nói, hôm nay mới được thấy lần đầu.

Nói xong, y đăm chiêu nhìn Dương Khai:

- Tiểu tử, ta phát hiện ngươi rất may mắn đó, đến Huyết Tinh Thạch mà cũng có.

- Bình thường thôi.

Dương Khai cười ha hả, mân mê viên đá trong tay, cảm giác nó như một trái tim, từ bên trong còn truyền ra tiếng đập thình thịch rất mạnh.

- Vật này có bán không? Bổn tọa có thể trả một cái giá rất cao, đảm bảo ngươi sẽ hài lòng.

Lôi Long hỏi.

Dương Khai vội vàng cất Huyết Tinh Thạch vào trong không gian Hắc Thư, lắc đầu quyết đoán.

Lôi Long không khỏi trợn mắt:

- Không bán thì thôi, cảnh giác như vậy làm gì? Lẽ nào bổn tọa lại cướp của ngươi chắc?

- Lôi Long, ngươi mua thứ này làm gì?

Liệt Địa Thần Ngưu không hiểu rõ tác dụng của khối Huyết Tinh Thạch cho lắm.

- Ngươi thì biết cái gì!

Lôi Long bĩu môi:

- Thứ này sau khi hấp thụ máu tươi, có thể chuyển hóa thành một loại năng lượng huyết khí mà bất cứ ai cũng có thể sử dụng. Dùng để trị thương thì có tác dụng cải tử hồi sinh, cũng có thể hấp thu huyết khí trong khi chiến đấu để gia tăng sức mạnh khí huyết của bản thân, tạm thời tăng cường thực lực mà không có bất kỳ di chứng nào.

- Thần kỳ như vậy sao?

Liệt Địa Thần Ngưu không khỏi trợn tròn mắt, nhìn Dương Khai một cách đầy ẩn ý, cười gượng hề hề.

- Đừng nhìn ta, mặc kệ các người có ba hoa chích chòe thế nào, ta cũng không bán Huyết Tinh Thạch đâu.

Dương Khai lắc đầu nguầy nguậy:

- Bổn Thánh chủ không thiếu chút vật ngoài thân đó.

Nói xong, hắn không để ý tới bọn họ nữa, lại lấy Thiên Hành Cung từ trong không gian Hắc Thư ra, cảm nhận một chút phương hướng nó chỉ tới, rồi vẫy tay nói:

- Đi tiếp thôi.

- Tiểu tử này...

Lôi Long á khẩu, đành lấy ra chút đan dược nuốt vào, vừa đi vừa khôi phục năng lượng đã tiêu hao.

Thời gian trôi qua, hào quang tỏa ra từ Thiên Hành Cung ngày càng mạnh.

Dương Khai phấn chấn trong lòng, cảm giác Mộng Vô Nhai thực sự có khả năng đang ở đây.

Nếu lão chỉ lưu lại khí tức để Thiên Hành Cung có phản ứng, thì với khoảng cách gần như vậy, Thiên Hành Cung sẽ không có thay đổi rõ rệt đến thế.

Sự việc này cho thấy rằng Mộng Vô Nhai đang ở ngay gần đây.

Trong lòng Dương Khai tràn đầy mong đợi, tốc độ dưới chân cũng tăng lên.

Mấy canh giờ sau, cùng với lúc Thiên Hành Cung trở nên sáng bừng, nó bỗng bùng phát ra một sức mạnh cường đại, trực tiếp thoát khỏi sự trói buộc của Dương Khai, hóa thành một đạo lưu quang phóng thẳng về phía trước, biến mất trong nháy mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!