Trung Đô, Nam Bắc bất tương vọng, thiên hạ đệ nhất thành!
Từ xa nhìn lại, thành trì Trung Đô vĩ đại như một mãnh thú viễn cổ đang ngủ đông, lẳng lặng phủ phục trên mặt đất, phả ra hơi thở cổ xưa và hoang vu khiến người ta bất giác sinh lòng kính sợ.
Một tia sáng xanh chợt dừng lại trên không trung, cách Trung Đô chừng năm mươi dặm. Bóng dáng ba người Dương Khai, Lệ Dung và Hàn Phi hiện ra.
- Không ngờ nơi này cũng có một tòa thành trì to lớn như vậy? – Lệ Dung kinh ngạc thốt lên, trong mắt lộ rõ vẻ chấn động.
Quy mô của Trung Đô, dù đặt ở Thông Huyền đại lục cũng thuộc hàng hiếm thấy. Lệ Dung khó mà tưởng tượng nổi, người dân nơi đây rốt cuộc đã mất bao nhiêu năm tháng mới xây dựng được một tòa thành hùng vĩ đến thế.
- Nhưng hình như có dấu vết của sự tàn phá. – Hàn Phi khẽ chau mày.
- Ừm, hơn mười năm trước, địa mạch dưới lòng đất Trung Đô bùng nổ, toàn bộ thành trì bị hủy trong chớp mắt. Năm đó lúc ta rời đi, mọi người đều đang xây dựng lại Trung Đô. Tuy đã hơn mười năm trôi qua, nhưng xem ra vẫn chưa hoàn tất. – Dương Khai khẽ gật đầu.
Lúc này, toàn bộ Trung Đô trông có vẻ tĩnh lặng, dù cách xa năm mươi dặm, Dương Khai vẫn có thể thấy bóng dáng không ít người đang hoạt động bên trong.
Bỗng nhiên, những đốm sáng đủ màu sắc từ một góc thành Trung Đô lóe lên, thu hút ánh mắt của hắn.
- Chúa thượng, bên đó hình như có người đang giao đấu. – Lệ Dung khẽ cất tiếng.
- Đi xem thử! – Dương Khai lại sử dụng Phi Thiên Toa, thoáng chốc đã biến mất tại chỗ.
Tại Chính Nam Môn của Trung Đô, một đám võ giả Siêu Phàm Cảnh vẻ mặt kinh hoàng, hốt hoảng bỏ chạy.
Chính Nam Môn là đại môn chuyên dụng của Dương gia, tất cả tộc nhân Dương gia ra vào đều đi qua cổng thành này. Năm đó khi Dương Khai trở về Trung Đô tham gia đoạt đích chiến, cũng từng đi qua đây.
Mà lúc này, mấy võ giả Siêu Phàm Cảnh đang chạy trốn kia, về cơ bản đều là cao thủ Huyết Thị Đường của Dương gia.
Bọn họ liều mạng tháo chạy, chỉ mong thoát khỏi Trung Đô.
Thế nhưng, đuổi theo ngay sau họ lại là hai kẻ địch mạnh đến không thể chống cự.
- Lũ tạp chủng các ngươi, chạy cũng nhanh thật đấy. Để ta xem bây giờ các ngươi chạy đường nào! – Một gã trung niên độc nhãn thong dong theo sau, không hề có ý định lập tức ra tay, chỉ cất giọng quái gở châm chọc, trong mắt tràn ngập vẻ trêu ngươi, hệt như mèo vờn chuột, thần thái nhàn nhã. - Chỉ là một đám Siêu Phàm Cảnh mà cũng dám làm càn trước mặt ta, cứ chạy đi, đừng để ta bắt được, nếu không các ngươi thảm đấy.
Tất cả những người bị truy đuổi đều trợn trừng mắt, hai tròng mắt đỏ ngầu. Nhưng ai cũng biết rõ kẻ địch mạnh đến mức nào, căn bản không dám dừng lại tử chiến, chỉ có thể vừa chạy vừa đánh ra từng chiêu võ kỹ, cố gắng kéo dài bước chân của kẻ đó.
Nhưng những võ kỹ này đánh vào người gã trung niên độc nhãn, căn bản chẳng hề hấn gì, chỉ khiến thân thể y nổi lên từng gợn sóng rồi biến mất, đòn công kích như đá chìm đáy biển, không để lại chút dấu vết.
Cảnh tượng này khiến đám Siêu Phàm Cảnh đang chạy trốn lòng nguội lạnh.
- Cừu Húc, đừng đùa nữa, Ô giáo chủ còn đang chờ chúng ta về phục mệnh, mau bắt chúng lại đi. – Ở một hướng khác, một mỹ phụ thân hình đẫy đà hờ hững nhắc nhở gã trung niên độc nhãn.
Cừu Húc liếc nhìn bà ta, hừ nhẹ: - Không cần ngươi phải nhắc.
Rồi y lại lẩm bẩm mắng: - Đồ lăng loàn, tưởng dựa được vào gốc đại thụ Ô Chính là có thể sai khiến ta sao, đúng là không biết tự lượng sức mình, xui xẻo thật.
Vừa nói, vẻ mặt y vừa trở nên hung tợn, cúi xuống hét lớn: - Chạy đi, chạy đi! Để xem ai trong các ngươi bị ta bắt được đầu tiên, ta sẽ cho kẻ đó nếm đủ mọi khổ hình chốn nhân gian, biết thế nào là sống không bằng chết! Cũng coi như các ngươi có chút thực lực, còn có ít tác dụng. Đã bán mạng cho ta mà còn dám tìm cơ hội bỏ trốn, đúng là không biết trời cao đất dày!
Tiếng nói của một nam một nữ truyền vào tai mọi người bên dưới, khiến sắc mặt họ càng thêm khó coi.
Trong đám người, một nam tử lực lưỡng thấp giọng nói: - Các vị huynh đệ tỷ muội, tản ra đi, sinh tử do trời định. Nếu ai có thể thoát được, nhất định phải sống sót, tìm cho bằng được tiểu công tử, rồi bẩm báo mọi chuyện nơi đây cho ngài ấy!
Mọi người rối rít gật đầu, đồng thanh nói: - Bảo trọng!
Ngay sau đó, tất cả đều tản ra bốn phương tám hướng.
Đôi nam nữ truy đuổi phía sau thấy vậy cũng không hề kinh ngạc. Gã độc nhãn tên Cừu Húc cười khẩy: - Cũng có chút đầu óc đấy. Ta còn tưởng các ngươi sẽ dừng lại tử chiến với ta, xem ra các ngươi cũng không ngốc.
- Đừng lôi thôi nữa, để chúng chạy xa càng thêm phiền phức. Ngươi chặn đằng trước, ta chặn đằng sau! – Mỹ phụ đẫy đà quát khẽ, đồng thời trong cơ thể dâng lên một luồng sức mạnh cuồn cuộn như sóng biển, một lớp bình phong vô hình xuất hiện phía sau những võ giả Siêu Phàm Cảnh, chặn đứng đường lui của họ, hơn nữa còn dùng tốc độ cực nhanh đẩy về phía trước, thu hẹp không gian hoạt động của họ.
Thấy ả đã động thủ, Cừu Húc cũng không nhiều lời, lập tức thi triển thủ đoạn tương tự, ngăn chặn đường tiến của đám võ giả.
Bịch! Bịch! Bịch!
Từng bóng người va vào tấm bình phong vô hình. Giữa không trung, từng tầng gợn sóng lan ra, những võ giả này đều đầu óc quay cuồng, bị đẩy lùi về, sắc mặt vô cùng khó coi.
Hai luồng khí tức sắc bén như lưỡi gươm từ trước sau ập tới, ép bọn họ phải dồn lại một chỗ, dựa lưng vào nhau, ngẩng đầu phẫn nộ nhìn một nam một nữ trên bầu trời.
Lên trời không có cửa, xuống đất chẳng có đường, trước mặt những cường giả tuyệt đỉnh này, bọn họ chỉ có thể bị kẻ thù đùa bỡn trong lòng bàn tay, căn bản không thể phản kháng.
- Tú Lệ, ta giết một người trút giận chắc không sao chứ? – Cừu Húc hướng con mắt còn lại về phía mỹ phụ đẫy đà kia.
Mỹ phụ tên Tú Lệ nhíu mày, bất mãn nói: - Công lực của chúng không cao, ngươi giết chúng thì có tác dụng gì? Ô giáo chủ giữ lại mạng cho chúng là muốn thu phục chúng, để chúng phục vụ cho chúng ta. Chỉ cần đám người này thần phục, những kẻ còn lại cũng dễ xử lý thôi. Linh khí ở đây không dày đặc, tài nguyên cũng không phong phú, nhưng người lại không ít, cho chúng đi khai thác mỏ hoặc làm chút việc nặng cũng không tồi.
- Ta đương nhiên biết dụng ý của Ô giáo chủ, có điều… không triệt tiêu nhuệ khí của chúng, khó giải mối hận trong lòng ta. – Cừu Húc chậm rãi lắc đầu.
Thấy dáng vẻ của hắn, Tú Lệ càng thêm căm ghét, nhưng cũng không muốn đôi co với y về vấn đề này, đành bất lực gật đầu: - Được rồi, nhưng chỉ được giết một người. Nếu ngươi dám giết nhiều hơn, ta nhất định sẽ bẩm báo chuyện này cho Ô giáo chủ.
- Biết tình cảm giữa ngươi và Ô giáo chủ không tồi, nhưng cũng không cần đem giáo chủ ra dọa ta. Dù sao ta cũng là Các chủ của Vấn Thiên Các, còn chưa đến lượt y quản.
- Muốn giết thì nhanh tay lên, đừng nhiều lời nữa. – Tú Lệ mất kiên nhẫn quát.
Cừu Húc cười một tiếng, lúc này mới hướng con mắt duy nhất nhìn xuống đám người bên dưới. Ánh mắt y đảo qua đảo lại trên người mười mấy võ giả Siêu Phàm Cảnh, mặc kệ ánh mắt căm hận của họ. Bỗng y duỗi một ngón tay, chỉ vào một người trong số đó: - Ả ta đi, ta thích nhất là giết nữ nhân, đặc biệt là nữ nhân xinh đẹp!
Nói xong, y vô tình hay cố ý liếc sang nữ tử tên Tú Lệ. Tú Lệ hừ lạnh một tiếng, biết rõ suy nghĩ của hắn, cũng chẳng buồn phản ứng.
Nữ tử bị hắn chỉ vào, sắc mặt tức thì trắng bệch.
- Vũ Tiên… – Những người khác đột nhiên biến sắc.
Đường Vũ Tiên cười thê lương: - Sinh tử do trời định, mọi người đừng chống đối. Nơi bọn chúng đến hẳn cũng là nơi tiểu công tử đã đi, mọi người đến đó hãy dốc sức tìm tiểu công tử, để ngài ấy báo thù cho ta và những huynh đệ tỷ muội đã chết!
Tất cả mọi người đều lắc đầu.
- Nữ nhân kia, ngươi còn di ngôn gì thì mau nói đi, cho ngươi mười hơi thở. – Cừu Húc đứng trên không trung, cười điên cuồng.
- Khinh người quá đáng, ta liều mạng với ngươi! – Đồ Phong thét lớn một tiếng, huyết khí toàn thân điên cuồng dâng lên, hiển nhiên là muốn thi triển bí thuật của Dương gia Huyết Thị, Bá Huyết Cuồng Thuật.
- Phải chết thì cùng chết, chúng ta không thể trơ mắt nhìn muội bị giết. – Thân hình Ảnh Cửu mơ hồ bất định, Ảnh Vô Sát lúc nào cũng có thể xuất ra.
Đúng lúc này, một áp lực vô hình giáng xuống, khiến tất cả mọi người đều không thể nhúc nhích. Bá Huyết Cuồng Thuật mà Đồ Phong muốn thi triển cũng bị áp chế trực tiếp, bóng dáng mơ hồ của Ảnh Cửu cũng cứng ngắc tại chỗ.
Cừu Húc cười lớn nói: - Đã nói các ngươi không biết lượng sức mình, các ngươi lại cứ không tin. Siêu Phàm Cảnh làm sao đấu lại với Nhập Thánh Cảnh? Bây giờ ta sẽ cho các ngươi thấy rõ khoảng cách chênh lệch giữa đôi bên. Ta muốn giết các ngươi cũng đơn giản như giết một con kiến.
Nói xong, y liền giơ một cánh tay lên, vươn ra chộp vào khoảng không.
Đường Vũ Tiên đứng trong đám người kinh hô một tiếng, bỗng nhiên phát hiện bản thân bị một sức mạnh vô hình trói chặt, từ từ bay lên không trung.
Sau một lát, nàng bị cố định tại vị trí cách mặt đất mười mấy trượng.
Sức mạnh vô hình trói buộc thân thể nàng dần dần siết chặt, Đường Vũ Tiên thở dốc khó nhọc, sắc mặt đỏ bừng, lòng muốn phản kháng nhưng căn bản không thể phát lực.
Tiếng kinh hô từ bên dưới vang lên, vô cùng thảm thiết.
Tiếng răng rắc vang lên từ trong cơ thể Đường Vũ Tiên, toàn bộ xương cốt của nàng dường như sắp bị bóp nát.
Cảm nhận được cái chết đang đến gần, trong lòng Đường Vũ Tiên lại vô cùng bình tĩnh, chỉ lạnh lùng nhìn gã độc nhãn tên Cừu Húc. Trong đôi mắt nàng ẩn chứa sự bất khuất khiến Cừu Húc không khỏi sững sờ.
Xoẹt…
Một đạo kiếm quang từ trong hư không chợt lóe lên, cắt ngang khoảng giữa Cừu Húc và Đường Vũ Tiên.
Một tiếng động nhỏ vang lên, dường như có thứ gì đó vô hình đã bị chém đứt.
Đường Vũ Tiên đang bị trói trên không trung thở dốc một hơi, áp lực khổng lồ vây quanh nàng bỗng nhiên biến mất, thân thể được tự do, rơi thẳng xuống dưới.
Ánh sáng xanh vụt sáng, giữa không trung, bóng dáng ba người quỷ dị hiện ra, trên mình bao phủ một luồng hàn khí thấu xương.
- Kẻ nào? – Sắc mặt Cừu Húc và Tú Lệ đại biến, đồng thanh quát lớn.
Những võ giả Siêu Phàm Cảnh ở bên dưới cũng vội vã đưa mắt nhìn về phía đó.
Thần sắc họ lập tức cứng đờ.
Ngay sau đó, tiếng hét vui mừng đến tột độ vang vọng.
- Tiểu công tử!
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt nhìn xuống phía dưới.
Từng khuôn mặt quen thuộc lần lượt lướt qua trước mắt hắn.
Đồ Phong, Đường Vũ Tiên, Ảnh Cửu, Quý Lễ, Tiêu Thuận, Nghiêm Lệnh Hành, Ngô Câu…
Cao thủ của Dương gia Huyết Thị Đường đại đa số đều ở đây.
- Vũ Tiên không sao chứ? – Dương Khai trầm giọng hỏi.
Ánh mắt của Đường Vũ Tiên tràn đầy kích động, nàng gật đầu lia lịa: - Chỉ bị thương nhẹ, tiểu công tử không cần lo lắng.
- Vậy thì tốt rồi. – Dương Khai khẽ hít một hơi.
- Ngươi là ai? – Cừu Húc chau mày, len lén di chuyển đến đứng cạnh Tú Lệ.