Trước khi chứng kiến cảnh tượng này, hắn còn tưởng rằng Tuyết Lỵ và Mông Qua không cam lòng chịu nhục nên đã gọi Ma tướng khác đến trợ chiến. Nhưng khi nhìn rõ khung cảnh trước mắt, Dương Khai lập tức xác định gã trung niên có tướng mạo bình thản này tuyệt đối không phải là một Ma tướng.
Trong lòng kinh ngạc khôn xiết, nhưng thần sắc hắn vẫn cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh. Hắn chăm chú quan sát người kia, ánh mắt tràn đầy vẻ kiêng kỵ.
Người đàn ông vận y phục hoa lệ này trông có vẻ bình thản, nhưng đôi mắt lại cực kỳ có thần, tinh quang lấp lánh khiến người ta không dám nhìn thẳng, hơi thở thì sâu dài khó lường.
Người này nghiêng đầu đảo mắt một vòng, ánh mắt lập tức dừng lại trên người Dương Khai, nở nụ cười tựa gió xuân:
— Dương Thánh chủ?
Người này trước đây chưa từng gặp Dương Khai, nhưng chỉ một ánh mắt đã nhận ra hắn giữa mấy nghìn người, có thể thấy nhãn lực của y vô cùng sắc bén.
Dương Khai khẽ gật đầu, trầm giọng hỏi:
— Ma tôn?
Gã trung niên nhướng mày, cất tiếng cười lớn khen ngợi:
— Dương Thánh chủ quả nhiên tinh tường, không ngờ lại có thể nhìn thấu thân phận của ta, khâm phục, khâm phục!
Y không ngờ nhãn lực của Dương Khai lại sắc bén đến thế, hơn nữa, y cũng chưa từng thấy ai có thể giữ được vẻ thản nhiên như vậy sau khi biết thân phận thật của mình. Những kẻ nhận ra y trước đây, kẻ thì hoảng sợ như gặp đại địch, kẻ thì kinh hãi đến mức lập tức ra tay tấn công.
Nhưng Dương Khai lại khác, tuy trong mắt có vẻ kiêng kỵ nhưng vẫn rất chừng mực, không hề bối rối, vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh.
Điều này khiến y thật lòng khâm phục.
Dương Khai hừ nhẹ một tiếng. Hắn nhận ra thân phận của y chính là nhờ thái độ của Tuyết Lỵ và Mông Qua. Hai kẻ này đều là Ma tướng, công lực ngút trời, người có thể khiến chúng cam tâm tình nguyện đứng sau lưng với vẻ mặt kính sợ như vậy, ngoại trừ đương kim Ma Tôn ra thì không còn ai khác.
Dương Khai từng vô số lần tưởng tượng xem Ma tôn rốt cuộc là người như thế nào.
Có lẽ là một kẻ vai rộng lưng dày, cường tráng như gấu.
Hoặc là một kẻ mặt mày hung ác, âm hiểm xảo trá.
Hay là một kẻ hành vi phóng đãng, ngang ngược ngông cuồng.
Nhưng hắn chưa từng nghĩ rằng đương kim Ma Tôn lại có dáng vẻ thế này, điềm tĩnh và bình thường đến cực điểm. Nếu không phải vì y khoác trên mình chiếc áo bào hoa lệ kia, e rằng dù có đi lẫn trong đám đông cũng không ai thèm để mắt tới.
Ánh mắt của người khác sẽ chỉ bị thu hút bởi trang phục của y, chứ không phải bản thân con người y.
Đây chính là Ma tôn đã phong ấn sức mạnh của Mộng Vô Nhai. Dương Khai không khỏi có một cảm giác thật khó tin.
— Dương Thánh chủ không cần phải hoài nghi, bản tôn chính là đương kim Ma tôn Trường Uyên! Điều này, Tuyết Lỵ và Mông Qua có thể chứng minh cho ta.
Ma tôn vẫn lạnh nhạt cười nói.
— Ta không hoài nghi.
Dương Khai hít một hơi thật sâu.
— Ta chỉ là nghĩ mãi không ra, ngươi không ở Ma Cương trấn thủ mà lại lặn lội ngàn dặm xa xôi chạy tới đây làm gì? Nơi này dường như chẳng có gì đáng để ngươi phải thân chinh một chuyến cả.
Nhận thấy địch ý và sự bài xích của Dương Khai, Trường Uyên sờ mũi cười nói:
— Bản tôn đến đây là muốn bàn bạc vài chuyện với Dương Thánh chủ.
— Giữa chúng ta thì có chuyện gì để bàn bạc sao? — Dương Khai nhướng mày.
— Có chứ. — Trường Uyên kiên định đáp, rồi nhìn quanh một lượt và nói: — Đây không phải là nơi thích hợp để nói chuyện, Dương Thánh chủ có thể sắp xếp một nơi yên tĩnh được không?
Nói xong, y mỉm cười đầy ẩn ý nhìn Dương Khai.
— Chúa thượng! — Lệ Dung vẫn đứng sau lưng Dương Khai, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn Trường Uyên, trầm giọng nói: — Cẩn thận có âm mưu quỷ kế.
— Đừng đồng ý với y! — Hàn Phi cũng xen vào.
Dương Khai nhíu mày, lắc đầu nói:
— Ta sẽ nói chuyện với y. Xem dáng vẻ của y cũng không giống đến để gây thù chuốc oán, dường như thật sự có chuyện muốn nói với ta.
Nếu y thật sự đến để gây sự, hoặc muốn rửa nhục cho Tuyết Lỵ và Mông Qua, thì với thực lực của Trường Uyên, y căn bản không cần phải nhiều lời, cứ trực tiếp ra tay là được.
Y chưa chắc đã làm gì được Dương Khai, nhưng một khi cường giả cấp bậc Nhập Thánh tam tầng cảnh giao chiến ở đây, e rằng mấy nghìn người đang tụ tập tại Lăng Tiêu Các sẽ bị vạ lây.
Đó mới là thủ đoạn trả đũa Dương Khai tốt nhất.
— Mời vào trong nói chuyện! — Dương Khai cất cao giọng, giơ tay ra hiệu mời họ vào trong Lăng Tiêu Các. Dứt lời, hắn liền xoay người đi trước dẫn đường.
— Vậy làm phiền rồi. — Trường Uyên khẽ gật đầu, dẫn theo Mông Qua và Tuyết Lỵ đi theo sau.
Đợi sau khi bóng dáng sáu người họ biến mất, mấy nghìn người mới có thể nặng nề thở phào một hơi. Áp lực hữu hình vừa rồi khiến bọn họ gần như không thể thở nổi.
— Người vừa rồi là ai? Trông có vẻ lợi hại quá.
— Dương sư huynh gọi người đó là Ma tôn... Ma tôn là cái gì vậy?
— Sử Khôn trưởng lão, chắc hẳn trưởng lão biết ít nhiều về chuyện này?
Đám người Lăng Thái Hư và Dương Tứ gia kéo nhau đến trước mặt Sử Khôn hỏi han, bọn họ ít nhiều cũng biết về Thông Huyền đại lục.
Sắc mặt Sử Khôn trắng bệch, nghe những tiếng xì xào bàn tán bên tai, lão không khỏi cười khổ:
— Đúng là kẻ không biết thì không sợ.
Ma tôn... đến lão trước kia cũng chưa từng gặp qua, thế mà những người này lại đang thảo luận xem Ma tôn rốt cuộc là ai...
Danh hiệu này, nếu ở Thông Huyền đại lục, chỉ cần nhắc đến thôi cũng đủ khiến người ta kinh hồn bạt vía, nhưng ở đây, nó lại chỉ gợi lên sự hiếu kỳ.
— Ma tôn có thể xem là một trong những cường giả đỉnh cao nhất ở Thông Huyền đại lục. Về phần y mạnh đến mức nào, ta cứ lấy một ví dụ thế này đi, các vị thấy ta có lợi hại không?
Đám người vây quanh Sử Khôn liên tục gật đầu.
Nhập Thánh Cảnh! Nửa năm trước, những người ở đây còn chưa biết Nhập Thánh Cảnh là gì. Ngay cả đám Huyết Thị của Dương gia cũng đã được tự mình lĩnh giáo sự khác biệt trời vực giữa Nhập Thánh Cảnh và Siêu Phàm Cảnh.
Nhập Thánh Cảnh trước mặt bọn họ đương nhiên là lợi hại, bản lĩnh long trời lở đất ấy bọn họ căn bản không thể nào chống cự.
Sử Khôn không ngừng cười khổ.
— Trong mắt các vị, ta quả thực rất lợi hại, nhưng cho dù có một trăm kẻ như ta hợp lại, đối đầu với Ma tôn cũng chỉ có con đường chết. Người ta chỉ cần một đầu ngón tay cũng có thể nghiền ta thành tro bụi.
Mọi người đều biến sắc, cuối cùng cũng có một khái niệm rõ ràng về sự khủng bố của Ma tôn.
— Vậy chẳng phải Khai nhi đang gặp nguy hiểm sao? — Đổng Tố Trúc lo lắng thốt lên.
Sử Khôn gãi đầu:
— Cũng chưa chắc. Ma tôn lần này đến đây dường như không có ý gây chiến. Hơn nữa, vị Lệ Dung bên cạnh Thánh chủ cũng không phải dạng vừa. Có nàng ở đó, Ma tôn chưa chắc đã làm gì được Thánh chủ.
— Ý của trưởng lão là, vị phu nhân kia có thực lực ngang ngửa với Ma tôn sao?
Mọi người vô cùng kinh ngạc, dường như đến giờ phút này mới biết được thực lực của Lệ Dung.
— Ta cũng không rõ lắm. — Sử Khôn nhún vai, không thể trả lời chính xác. Chỉ có điều, lão nghĩ nát óc cũng không ra, tại sao Ma tôn lại đến đây, hơn nữa còn nói thẳng là muốn bàn chuyện quan trọng với Thánh chủ.
Trước đây hai người họ chưa từng gặp nhau, có thể có chuyện gì để thương lượng chứ?
Bên trong đại điện Lăng Tiêu Các, Dương Khai và Ma tôn ngồi đối diện nhau. Lệ Dung và Hàn Phi đứng sau lưng Dương Khai, Tuyết Lỵ và Mông Qua đứng sau lưng Ma tôn, tạo thành một thế đối đầu cân bằng.
Không khí trong đại điện trở nên vô cùng nặng nề và kỳ lạ.
Dương Khai lòng đầy nghi hoặc nên cũng không muốn mở lời, chỉ nhìn chằm chằm Ma tôn, không bỏ qua bất kỳ động tĩnh nào của y.
Ma tôn lại tỏ ra thong dong, ngắm nghía đại điện có phần đơn sơ rồi không ngớt lời khen ngợi:
— Phúc địa, quả là phúc địa! Nơi này có thể sinh ra một nhân vật như Dương Thánh chủ, quả nhiên là một mảnh đất lành. Bản tôn hận không thể sinh muộn nghìn năm để cùng Dương Thánh chủ trở thành sư huynh đệ đồng môn, cùng cạn chén rượu, ngao du thiên hạ!
Trong đại điện, vẻ mặt mọi người trở nên quái dị, không ai biết Trường Uyên rốt cuộc muốn làm gì.
Vừa đến đã khen tặng như vậy, không khỏi khiến họ có cảm giác người này vô cùng gian xảo.
— Ma tôn, có chuyện gì thì cứ nói thẳng, nơi này không chào đón ngươi. — Dương Khai trầm giọng, vẻ mặt mất kiên nhẫn.
Một cao thủ như vậy ngồi trước mặt mình, Dương Khai cũng cảm thấy áp lực.
Hắn không lo cho an nguy của bản thân. Dù thật sự phải giao đấu, thực lực không địch lại Ma tôn thì hắn vẫn có thể xé rách không gian để bỏ chạy, hoặc dùng đến bí bảo Phi Thiên Toa để cao chạy xa bay. Với tốc độ của nó, dù là đương kim Ma tôn cũng chỉ có thể hít khói ở phía sau, cả đời đừng mong đuổi kịp.
Điều hắn lo lắng là sự an nguy của mấy nghìn người đang tụ tập ở đây. Nơi này có đồng môn, có tộc nhân, có cả phụ mẫu và huynh đệ của hắn...
Hắn có quá nhiều điều phải e dè.
— Hỗn xược! — Mông Qua quát lớn. — Tiểu tử, đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Ma tôn đại nhân đích thân giá lâm đã là vinh hạnh cho ngươi rồi!
— Là do lão ta không mời mà đến. Nơi này ta là chủ, chẳng lẽ ta không có quyền đuổi khách sao? — Dương Khai cười lạnh.
— Mông Qua, im miệng! — Trường Uyên quát khẽ một tiếng, Mông Qua lập tức cúi đầu.
Tuy đều là Nhập Thánh tam tầng cảnh, nhưng thực lực của Ma tôn vượt xa tất cả các Ma tướng. Đây cũng là lý do vì sao y có thể ngồi vững ở vị trí này.
Trường Uyên liếc nhìn Dương Khai, mỉm cười nói:
— Dương Thánh chủ có vẻ rất cảnh giác với bản tôn. Được rồi, bản tôn cũng không lãng phí thời gian của ngươi nữa, sẽ đi thẳng vào vấn đề.
Y mỉm cười nói tiếp:
— Thật ra, Dương Thánh chủ không cần phải cảnh giác như vậy. Sức mạnh mà ngươi đang nắm giữ trong tay hiện nay không hề thua kém bản tôn. Vị phu nhân phía sau ngươi, cho dù không bằng bản tôn, cũng không chênh lệch là bao. Dưới trướng bản tôn có Tứ đại Ma tướng, đều là Nhập Thánh tam tầng cảnh, nhưng thủ hạ của Dương Thánh chủ cũng chẳng hề kém cạnh. Hai chúng ta nếu thật sự vạch mặt nhau, sẽ chẳng có lợi cho ai cả, ngươi nói có đúng không?
Dương Khai cau mày, trầm mặc không nói.
Hắn không biết tại sao Ma tôn lại phải so sánh rõ ràng thực lực hai bên như vậy.
Điều này rất dễ khiến người ta cảm thấy Ma tôn quả thực không muốn gây chiến với Dương Khai. Lực lượng trong tay mỗi người đều không chênh lệch bao nhiêu, không rõ bên nào có ưu thế tuyệt đối, địa vị tất nhiên là ngang hàng.
Trường Uyên trầm ngâm một lát rồi lại nói:
— Ngày trước, nghe nói hai thủ hạ này của ta có mắt không tròng, đã đắc tội với Dương Thánh chủ. Là do bản tôn quản giáo không nghiêm, nay đến để tạ lỗi với Dương Thánh chủ. Chúng ta chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, sau này không ai ghi hận ai nữa.
Lời này vừa thốt ra, cả Mông Qua và Tuyết Lỵ đều kinh ngạc tột độ, ngỡ ngàng nhìn Trường Uyên.
Chúng không thể nào ngờ được Trường Uyên sẽ nói ra những lời như vậy.
Ngay cả Dương Khai, sắc mặt cũng trở nên vô cùng kỳ lạ.
Cho dù Trường Uyên muốn thể hiện thiện ý, thì hành động này cũng có phần thái quá. Hơn nữa, với thân phận và địa vị của y, tại sao lại phải chủ động đến đây để tỏ thiện ý với hắn?
Dương Khai cảm thấy y chắc chắn có ý đồ nào đó, nếu không với địa vị của y, tuyệt đối không thể để thủ hạ của mình chịu nhục như vậy.
Vừa nghĩ đến đây, vẻ mặt Dương Khai trở nên nhẹ nhõm hơn, hắn ung dung nhìn Trường Uyên với nụ cười thản nhiên.
Hắn muốn xem xem, vị Ma Tôn đương nhiệm này rốt cuộc đang toan tính điều gì, và muốn lấy thứ gì từ tay hắn.
Chỉ cần y có điều cầu cạnh, thì quyền chủ động sẽ mãi mãi nằm trong tay mình!
Dương Khai thầm chắc chắn trong lòng.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn