Nội tâm Dương Khai dâng lên sóng lớn. Nếu lời Cốt Tộc nói là thật, chúng chính là lữ khách đến từ Thiên Ngoại Tinh Vực.
Chuyện này thật quá đỗi kinh ngạc!
Từ trước đến nay, đã từng có người hoài nghi rằng trong Tinh Không rộng lớn, có lẽ còn tồn tại những sinh linh khác. Nhưng vì chưa ai thực sự đặt chân đến Tinh Không, quan điểm này vẫn chưa thể chứng thực.
Mãi đến giờ phút này, Dương Khai mới xác định được sự hoài nghi của tiền nhân hoàn toàn không phải là vô căn cứ. Cốt Tộc chính là sinh linh đến từ Tinh Không, chúng tuyệt đối không phải dân bản địa của Thông Huyền Đại Lục!
- Tiểu tử, chuyện vừa rồi ngươi đã nhìn thấy được bao nhiêu? Khoa La nheo cặp mắt nham hiểm nhìn Dương Khai, trầm giọng hỏi.
- Gần như toàn bộ.
Dương Khai đã nhìn thấy sự quỷ dị của hồ máu, trận đồ ẩn hiện dưới đáy hồ, và cả quá trình những khúc xương kia được tổ hợp thành từng bộ hài cốt dưới tác dụng của dược liệu cùng tinh hoa sinh mệnh Cốt Tộc. Sau đó, chúng đứng dậy khỏi hồ như vừa được ban cho một sinh mạng mới.
Đám Cốt Tộc vừa sinh này tuy rất yếu ớt, bị hắn một kích hủy diệt sạch sẽ, nhưng chúng đều sở hữu khí tức Siêu Phàm Cảnh. Có thể nói, chỉ cần cho chúng đủ thời gian, chúng sẽ trở thành những cường giả Siêu Phàm Cảnh, hơn nữa còn là loại Siêu Phàm Cảnh cực kỳ khó bị tiêu diệt.
- Hừ! Khoa La hừ lạnh một tiếng. - Nhìn thấy cũng chẳng quan trọng, đằng nào thì hôm nay ngươi chết chắc rồi!
Dương Khai nhếch miệng cười: - Vừa nãy lúc ta mới đến, nghe ngươi gào thét đòi thống nhất thiên hạ. Ngươi nghĩ chỉ dựa vào đám Siêu Phàm Cảnh này là có thể đạt được mục đích sao?
Khoa La nhìn Dương Khai đầy khinh miệt, như thể đã nắm chắc phần thắng. Y không vội động thủ, chỉ dùng Thần Niệm phong tỏa không gian xung quanh Dương Khai, khiến hắn không thể dùng Tinh Toa chạy trốn, rồi thản nhiên nói: - Siêu Phàm Cảnh ư? Vật tư kém cỏi ở nơi này chỉ có thể giúp tộc nhân mới sinh của bọn ta đạt đến công lực Siêu Phàm Cảnh mà thôi.
- Các ngươi còn có thể tạo ra Nhập Thánh Cảnh? Sắc mặt Dương Khai sa sầm.
Khoa La cười lớn: - Chỉ cần đồ sát một lượng cường giả nhất định, đoạt lấy huyết nhục của chúng, phối hợp thêm với dược liệu cao cấp, muốn tạo ra Nhập Thánh Cảnh có gì khó khăn?
Mặt Dương Khai chợt tái xanh.
Hắn đã đánh giá thấp mức độ quái dị của chủng tộc này, thật sự không ngờ lại có sinh linh quỷ quái đến nhường này.
Nhưng cái giá mà chúng phải trả cũng không hề nhỏ. Dưới hồ máu kia còn lưu lại rất nhiều dược liệu và xương cốt. Có lẽ thi thể của hai nghìn đệ tử Thủy Thần Điện đều bị dồn hết vào cái hồ này, nhưng cuối cùng số Cốt Tộc sinh ra chỉ vỏn vẹn hơn trăm tên.
- Không cần nhiều lời nữa, giao Tinh Toa cho ta. Ngươi có thể chọn một cái chết êm thắm, coi như là phần thưởng cho ngươi. Khoa La dần dần mất kiên nhẫn.
- Ta hỏi thêm một câu cuối cùng. Nếu ngươi có thể trả lời, ta sẽ tặng Tinh Toa này cho ngươi! Dương Khai trầm giọng quát khẽ.
- Ngươi không có tư cách ra điều kiện với ta! Khoa La dằn mặt. - Chỉ dựa vào chút thực lực kém cỏi của ngươi, ta búng tay một cái là có thể lấy mạng ngươi ngay!
- Ngươi cứ thử xem, trước khi ta chết, có kịp hủy Tinh Toa này đi không! Dương Khai thản nhiên đáp, bàn tay cầm Tinh Toa Chân Nguyên ra vào bất định, tựa như một con rắn độc sắp liều mình chiến đấu.
Sắc mặt Khoa La biến đổi, muốn tấn công nhưng lại sợ gây hư hại. Câu nói này của Dương Khai đã nắm trúng điểm yếu của y.
Tinh Toa quả thật rất phổ biến ở Tinh Vực. Năm xưa khi chúng đến Thông Huyền Đại Lục, tộc nhân cũng có rất nhiều Tinh Toa. Nhưng mấy nghìn năm trôi qua, bọn chúng không có huyết nhục, không thể ôn dưỡng Bí Bảo, nên Tinh Toa sớm đã bị hư hại, không còn sử dụng được nữa.
Có lẽ Tinh Toa trong tay Dương Khai là chiếc duy nhất còn sót lại trên Thông Huyền Đại Lục. Sau này nếu chúng muốn rời đi, trở về Tinh Vực, vẫn phải dựa vào Tinh Toa. Bởi vậy, Khoa La mới khao khát Tinh Toa của Dương Khai đến vậy. Nếu không có vật này, chúng sẽ vĩnh viễn không thể trở về Tinh Vực.
- Tiểu tử chớ kích động, có gì cứ từ từ nói! Sắc mặt Khoa La sáng tối bất định, một tia hàn quang kín đáo lướt qua mắt. Y thầm quyết định, lát nữa khi đã đoạt được Tinh Toa, nhất định phải khiến Dương Khai nếm trải mọi khổ hình chốn nhân gian!
- Vậy chúng ta có thể nói chuyện rồi chứ?
- Ngươi cứ hỏi đi!
- Thế giới bị sông băng bao phủ kia có một thông đạo dẫn đến Tinh Không. Ta hỏi ngươi, những người vốn sống ở đó đã đi đâu cả rồi?
- Ngươi nói đám người tu luyện Pháp Quyết Băng Hàn đó? Ma trơi trong mắt Khoa La lập lòe.
- Phải, cho ta biết tung tích của họ!
- Ngươi có quan hệ gì với chúng? Khoa La hỏi ngược lại.
- Đừng nhiều lời với ta! Bằng không ta sẽ hủy Tinh Toa ngay lập tức, các ngươi vĩnh viễn cũng không có được nó! Dương Khai lớn tiếng quát.
Khoa La tức giận đến điên người, cơn thịnh nộ tưởng chừng sắp bùng nổ nhưng lại cố nuốt xuống, lạnh lùng nói: - Đa số đã chết hết rồi, số còn lại thì chạy thoát!
- Đến đâu?
- Tinh Không!
- Vô lý! Dương Khai gắt gỏng, quát lên: - Ngươi nghĩ ta không biết bí mật của Tinh Không sao? Nơi đó áp lực cực lớn, trừ cao thủ có tu vi chưa đạt tới cảnh giới như ngươi, căn bản không thể sống sót được trong Tinh Không. Đừng hòng lừa ta, ta đã từng đến Tinh Không, hơn nữa không phải chỉ một hai lần!
Khoa La không khỏi kinh ngạc nhìn Dương Khai, như thể không ngờ hắn lại quyết đoán và có kinh nghiệm đến thế. Tinh Không không phải nơi ai cũng dám tùy tiện xâm nhập.
Nhún vai, Khoa La cười đáp: - Ngươi không tin thì ta cũng đành chịu. Chúng thật sự đã tháo chạy đến Tinh Không, bởi vì... trong tay chúng cũng có Tinh Toa!
- Họ cũng có? Dương Khai giật mình, ngay lập tức hiểu ra. Trước đây Băng Tông và Cốt Tộc đã từng nổ ra xung đột, việc họ có được Tinh Toa làm chiến lợi phẩm cũng là điều dễ hiểu.
Nếu dùng đến Tinh Toa, quả thật có thể tiến vào Tinh Không mà không phải lo lắng bất cứ nguy hiểm nào. Lời Khoa La nói có thể tin được!
- Họ chạy thoát được mấy người? Dương Khai liền truy vấn.
- Ta đã bảo chỉ hỏi một câu thôi. Khoa La hừ lạnh.
- Ta đổi ý rồi!
Khoa La nghiến răng, tức tối nhìn Dương Khai, quát khẽ: - Sáu tên! Năm Nhập Thánh Cảnh, một Siêu Phàm Tam Tầng Cảnh!
- Sáu người... Dương Khai khẽ lẩm bẩm, thầm tính toán, rồi hỏi: - Trong đó có mấy nữ tử?
- Ba người. Kẻ ở Siêu Phàm Cảnh đó chính là một nữ tử.
Nghe vậy, Dương Khai liền nhếch miệng cười. Ban đầu âm thanh rất nhỏ, nhưng lập tức lớn dần, cuối cùng cuồn cuộn như sấm, cứ như đã phát hiện được chuyện gì đó cực kỳ khôi hài. Thần sắc vốn đang căng thẳng của hắn chợt thoải mái trở lại.
Hắn có thể dám chắc, vị võ giả Siêu Phàm Cảnh kia nhất định là Tô Nhan! Tu vi cảnh giới của nàng quả nhiên không hề thua kém hắn.
Đến tận lúc này, Dương Khai cuối cùng cũng nhẹ lòng, thở phào một hơi nặng nhọc.
- Đã hài lòng rồi thì đưa Tinh Toa cho ta! Khoa La lại giơ tay ra, u ám nhìn Dương Khai, ánh mắt ẩn chứa sự quỷ quyệt. Rõ ràng y đã quyết định, nếu Dương Khai còn tiếp tục dây dưa, sẽ trực tiếp động thủ cướp đoạt.
- Ta không cho ngươi thì làm sao nào? Dương Khai nén nụ cười lại, khinh miệt nhìn xuống phía dưới.
- Ngươi sẽ chết! Hơn nữa còn chết rất khó coi! Khoa La lạnh giọng cảnh cáo. - Ngươi đừng vọng tưởng dùng Tinh Toa để bỏ chạy. Vô ích thôi, võ giả của Thương Viêm có rất nhiều cách để khắc chế tốc độ của Tinh Toa, nó chỉ là một Bí Bảo đơn thuần dùng để đi đường!
- Ta đâu định dùng Tinh Toa! Dương Khai lắc đầu, bổ tay vào Hư Không.
*Ầm ĩ*, dường như có dấu vết của thứ gì đó bị cắt ra.
Một khe nứt đen kịt chợt xuất hiện một cách quái dị trước mặt Dương Khai.
Dương Khai phất tay ra hiệu với Khoa La rồi chui vào trong khe nứt không gian đó, biến mất tăm.
- Xé rách Hư Không! Khoa La biến sắc, sức mạnh Thần Thức mênh mông như biển cả thình lình ào về phía khe nứt, hòng ngăn cản bước chạy của Dương Khai.
Nhưng khe nứt không gian đó đã khép lại ngay lập tức, khiến đòn tấn công Thần Thức của y đánh vào khoảng không vô định.
Nhìn về phía Dương Khai biến mất, sắc mặt Khoa La biến ảo không ngừng, vô cùng quái dị. Y không ngờ tên thanh niên Nhân Tộc có công lực không cao này lại biết được thần thông tinh diệu Xé Rách Hư Không. Đó là thần thông mà không phải người bình thường nào cũng có thể nắm vững.
Hư Không Loạn Lưu còn nguy hiểm hơn cả Tinh Không rộng lớn, chỉ cần một chút bất cẩn thôi sẽ bị giam cầm trong đó cả đời, vĩnh viễn không tìm được đường ra!
- Đại nhân, có cần đuổi theo không ạ? Đám Cốt Tộc nhìn về phía Khoa La.
- Không biết hắn đi đâu thì đuổi làm gì? Khoa La nổi trận lôi đình. - Thu thập thêm nguyên liệu cho ta! Tin tức tộc ta tái xuất đã không thể giấu nổi nữa rồi, phải sớm chuẩn bị!
- Vâng! Đông đảo Cốt Tộc nhất tề bay ra khỏi Thủy Thần Đảo, lao về Tứ Phương Bát Diện.
*
Cách đó nghìn dặm, Dương Khai vụt hiện thân, sắc mặt nặng nề.
Tuy đã xác định Tô Nhan vẫn an toàn, hắn cũng rất vui mừng, nhưng Cốt Tộc đột nhiên sống dậy, thực sự quá nan giải. Nhất là sau khi chứng kiến mọi điểm thần kỳ của Cốt Tộc, hắn càng cảm nhận được sự khó nhằn của chủng tộc này.
Chúng có mấy chục Nhập Thánh Cảnh, trên trăm tên Siêu Phàm Cảnh. Một lực lượng khổng lồ như vậy, chỉ dựa vào một thế lực thì căn bản không thể đối phó.
Điều quan trọng nhất là chúng có thể thu thập xương cốt, máu thịt, phối hợp với các loại dược liệu để tạo nên tộc nhân mới! Chỉ cần cho chúng đủ thời gian, chúng thật sự có thể xưng bá thiên hạ.
Đây là một mầm họa, buộc phải bóp chết từ trong trứng nước, bằng không Cửu Thiên Thánh Địa và các thân bằng hảo hữu đến từ Đại Hán sớm muộn gì cũng sẽ bị liên lụy.
Thậm chí Dương Khai còn mơ hồ cảm thấy, sự xuất hiện của Cốt Tộc và cả bao nhiêu sự việc diễn ra trong thời gian qua, đều có liên quan đến những lời cuối cùng của Phân Thần Đại Ma Thần, và còn có liên quan đến bí mật đang ẩn giấu ở Ma Đô!
Lấy Phi Thiên Toa ra, suốt một quãng đường phi hành, Dương Khai chìm vào trầm tư.
Dọc đường ngang qua sơn cốc mà hắn để hai cha con Thủy Vân lại, Dương Khai xuống xem thử, thì phát hiện họ vẫn còn chờ ở đây.
Thấy Dương Khai trở về, Thủy Linh vội vàng lao đến, nét mặt quan tâm: - Cuối cùng ngươi cũng bình an trở về. Ngươi đã đi suốt nửa tháng rồi đó.
Thủy Vân cũng lộ nét mặt khâm phục: - Dương Thánh Chủ quả nhiên tài cao gan dạ, chuyến này chắc có thu hoạch chứ?
- Ừ, có chút ít. Dương Khai gật đầu.
- Sao hai người vẫn còn ở đây?
- Đợi ngươi đó! Thủy Linh đáp.
- Vậy giờ đi được rồi, hai người muốn đi đâu? Ta đưa đi. Dương Khai nhìn cha con Thủy Vân.
Thủy Vân vẻ mặt chua xót, bất lực nói: - Thủy Thần Điện bị hủy rồi, bọn ta không còn nơi nào để đi nữa.
Thủy Linh cũng để lộ biểu cảm thê lương, không nơi nương tựa. Thủy Thần Điện là căn cơ của họ, nhưng nay đã bị Cốt Tộc chiếm giữ hoàn toàn. Hơn nữa, hai nghìn đệ tử còn bị đồ sát không chừa một ai, đến cả Thủy Lam Thành cũng gặp tai bay vạ gió.
Có thể nói, thiên hạ to lớn, đã không còn nơi nào mà họ muốn đến nữa rồi.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn