Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 959: CHƯƠNG 958: GIỐNG KHÔNG?

Suốt cuộc hành trình, Mộng Vô Nhai không ngừng rủa xả và căm phẫn. Rõ ràng lão vẫn canh cánh trong lòng chuyện Trường Uyên năm xưa đã dùng trận pháp đối phó với mình. Dương Khai cười gượng không ngớt, thầm nghĩ nếu biết Mộng chưởng quỹ để tâm đến mức này, hắn đã không lắm lời, giờ đây tự chuốc lấy khổ sở, chẳng khác nào tự đè đá vào chân mình.

Mấy ngày sau, Ma Đô đã hiện ra trong tầm mắt.

Nhìn từ xa, Ma Đô sừng sững như một hung thú hoang dã đang nằm phục trên mặt đất, tỏa ra khí tức hoang liêu vĩnh cửu. Cách Ma Đô hàng chục dặm, Dương Khai đã cảm nhận được từng luồng tà khí nồng đậm cuồn cuộn truyền tới.

Đó chính là khí tức của các cường giả Ma Tộc đang sinh sống tại Ma Đô.

Toàn bộ Ma Cương tuy chỉ có năm vị cường giả cảnh giới Nhập Thánh tầng thứ ba, nhưng yếu địa Ma Đô lại có không dưới mười mấy cao thủ Nhập Thánh trấn thủ.

Ma Tôn Trường Uyên thường bế quan tham ngộ thiên đạo võ đạo, không mấy quan tâm đến chuyện trong Ma Cương. Có lời đồn rằng, y muốn đột phá xiềng xích trước mắt, bước lên một cảnh giới mới, mong rằng có thể chạm đến ngưỡng như Đại Ma Thần năm xưa.

Đáng tiếc mấy nghìn năm trôi qua, tu vi của y hình như vẫn chưa có tiến triển, vẫn dừng ở cảnh giới hiện tại.

Dù là vậy, y vẫn là đệ nhất cao thủ Ma Cương, lợi hại hơn Tứ đại Ma Tướng rất nhiều.

Thành trì của Ma Tộc khác biệt hoàn toàn với Nhân Tộc. Không chỉ thể hiện qua phong cách kiến trúc hung tợn, toát lên vẻ đẹp hoang dã, mà cổng thành của Ma Tộc cũng không hề có người canh gác.

Bất cứ ai cũng có thể tự do ra vào thành, không như các thành trì của Nhân Tộc, đều có người đứng trước cổng thành, yêu cầu nộp tinh thạch mới được vào.

Bốn người cũng không che giấu mà lộ diện, nghênh ngang tiến vào Ma Đô từ cổng thành.

Ngay lập tức, vô số ánh mắt đồng loạt chĩa vào Dương Khai, nhìn hắn đầy hứng thú.

"Nhân loại?"

"Hề hề, thú vị thật, một nhân loại mà dám tùy tiện xông vào Ma Đô của chúng ta!"

"Tiểu tử này gan không nhỏ, có phải không xem Ma Tộc ta ra gì không?"

Các võ giả Ma Tộc đang đi lại trong Ma Đô thành đều cười hung tợn nhìn về phía Dương Khai, sát khí bất thiện trào dâng trên gương mặt. Không ít người còn lén lút đến gần hắn, hòng ra tay cho hắn biết mặt một phen.

Mộng Vô Nhai hừ lạnh một tiếng, cặp mắt uy nghiêm quét quanh. Những võ giả Ma Tộc nào bị lão nhìn trúng đều khựng lại, chợt thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Lúc này họ mới biết, tên thanh niên nhân loại đó dám xông vào Ma Đô, thì ra cũng có chỗ dựa.

Dương Khai cười thản nhiên, dừng chân lại không bước tiếp. Bị mấy trăm võ giả Ma Tộc vây thành ba bốn vòng thế này, nếu bước tiếp e sẽ phải khai chiến.

"Có ai nói chuyện được không?"

Dương Khai nhìn quanh, dõng dạc hỏi.

Đám đông võ giả Ma Tộc chỉ nhìn hắn, không ai trả lời.

Dương Khai chợt hướng ánh mắt về một phía trong đám đông. Ở đó, có một võ giả Ma Tộc tu vi Nhập Thánh tầng thứ hai đang sải bước lớn tiến về phía này, thần sắc lạnh lùng dị thường, Ma Nguyên chìm nổi bất định. Lúc nhìn vào ba người đứng sau Dương Khai, ánh mắt y đầy kiêng kỵ.

Những Ma nhân khác không có mắt nhìn, không thấy được sự lợi hại của Mộng Vô Nhai, Lệ Dung và Hàn Phi, nhưng y thì khác.

Bất kể là ai trong ba người này đều đem đến áp lực cực lớn cho y, tất không phải là hạng vô danh. Mà ba cao thủ này lại chỉ đứng sau một tên thanh niên nhân loại, tên này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

"Các hạ là ai? Đến Ma Đô có việc gì?"

Ma nhân đó dừng cách Dương Khai mười trượng, không dám đến gần thêm, tiếng quát vọng lại xa xa.

"Ma Tôn của các ngươi đã mời ta đến. Ngươi có thể thông báo cho ngài ấy một tiếng, nói rằng Dương Khai đã tới được không!"

"Dương Khai?"

Tên Ma Tộc đó nhíu mày, nhớ mang máng đã nghe thấy cái tên này ở đâu đó rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra, quát lớn:

"Có thật là Ma Tôn đại nhân mời ngươi đến không?"

"Việc gì ta phải lừa ngươi?"

Dương Khai bật cười.

"Được, các người chờ ở đây một lát, ta tới Ma Cung thỉnh thị!"

Tên này trầm giọng dặn. Có điều chưa dứt lời, y chợt rùng mình, dỏng tai lên lắng nghe. Một lúc sau mới nghiêm nghị gật đầu, vẻ mặt đầy cung kính:

"Vâng!"

Nhìn sang Dương Khai, y chắp tay:

"Ma Tôn đại nhân vừa truyền tin đến, lệnh cho ta lập tức đưa các ngươi đến Ma Cung, không cần thỉnh thị nữa. Mời đi phía này!"

Dương Khai gật gật đầu, cùng đám người Mộng Vô Nhai đi theo y.

Vô số Ma nhân đều tò mò nhìn theo bóng đám người Dương Khai, không biết Ma Tôn đại nhân mời một tên nhân loại đến Ma Đô làm gì.

Trước Ma Cung, là một quảng trường vô cùng lớn.

Trên quảng trường, những thạch trụ đen kịt sừng sững đứng thẳng, bên trong ẩn chứa những huyền cơ bí ẩn, mơ hồ có thể thấy năng lượng đang lưu chuyển.

Không ít thạch trụ đang trói vài người. Những người này có người đã chết, có người còn thoi thóp, có vẻ cũng sắp lìa đời tới nơi.

Toàn bộ quảng trường toát lên một khí tức hôi thối, có quạ kêu inh ỏi đáp xuống những xác chết, mổ lấy thịt rữa.

Lúc Dương Khai theo tên Ma nhân đó đi qua quảng trường này, không kìm được hiếu kỳ nhìn kỹ hơn, khẽ nhíu mày lại.

Tên Ma nhân đó hình như cũng đã nhìn ra sự hồ nghi của Dương Khai, chủ động giải thích:

"Những tên này đều là tội đồ phản nghịch lại Ma Tôn đại nhân, phải chịu cực hình suốt chín mươi ngày tại đây mới được phép chết!"

"Chín mươi ngày? Ma Tôn hơi tàn nhẫn thì phải, có gì ghê gớm đâu mà làm quá thế."

Dương Khai tỏ ra không vui.

Tên Ma nhân đó cười khẩy:

"Ma Tôn đại nhân đã nương tay với chúng rồi. Nếu đổi lại là ta, ta chắc chắn sẽ rút thần hồn chúng ra, tra tấn cả đời!"

Dương Khai lườm y một cái, khẽ lắc đầu.

Tuy biết là Ma Tộc nhân đều hung ác tàn nhẫn, nhưng thủ đoạn này thì có phần quá tàn khốc.

"Bị trói ở đây hình như không phải đều là Ma nhân, sao ta thấy còn có bóng dáng của nhân loại?"

Dương Khai nhìn về một thạch trụ, xác chết trên thạch trụ đó không có dấu vết Ma Nguyên, rõ ràng là một con người.

"À, hiếm lắm mới có đấy. Những người này đều tự xưng là cao thủ của Nhân Tộc các ngươi, dám đến xâm phạm Ma Cương, tất phải trả giá!"

Y cười hề hề, nói thản nhiên.

Dương Khai gật đầu. Thế gian này đâu cũng có người ăn no rỗi việc chạy rông, tưởng mình ghê gớm, muốn đến Ma Cương hô phong hoán vũ, hòng biểu dương tên tuổi, nhưng không nhìn rõ giới hạn của mình, kết quả là mất cả chì lẫn chài.

Với loại người đó, Dương Khai cũng cảm thấy đáng đời họ, không một chút cảm thông.

"Dương Khai!"

Mộng Vô Nhai bỗng dừng bước, ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phía một thạch trụ.

"Sao vậy?"

"Ngươi nhìn tên kia đi!"

Mộng Vô Nhai chỉ về phía cách đó không xa.

Nhìn theo hướng lão chỉ, hắn chỉ thấy một Ma nhân tóc tai bù xù bị trói trên thạch trụ, khí tức yếu ớt như ngọn đèn dầu trước gió.

Y cúi gằm mặt, mái tóc rối bời che hết cả mặt, không thể nhìn rõ được tướng mạo.

Hơn nữa, hai tay hai chân y còn bị một loại đinh dài đen kịt đâm xuyên, đóng cứng vào thạch trụ, khiến y không thể cựa quậy.

Máu chảy ra từ mấy vết thương đó đã khô từ lâu, nhìn qua vô cùng thê thảm.

Lệ Dung và Hàn Phi không khỏi nhíu mày, thầm nhủ may mắn vì chủ nhân mình không tàn bạo như Ma Tôn Trường Uyên!

Tên Ma nhân dẫn đường liếc qua, nhếch miệng cười:

"Tên đó cứng đầu lắm, đến ta cũng phải khâm phục hắn."

Nói xong, y giải thích:

"Hắn cũng được xem là nhân tài hiếm có ở Ma Cương. Mười năm trước còn chưa có danh tiếng gì. Nhưng trong mười năm trở lại đây, công lực hắn tăng vùn vụt, nay đã là ngưỡng cao nhất của Nhập Thánh tầng thứ nhất. Có lẽ nếu cho hắn thêm hai năm, hắn có thể tu luyện đến bậc như ta. Đáng tiếc... đáng tiếc hắn không chịu phục tùng Ma Tôn. Ma Tôn bèn sai người đóng đinh hắn tại đây, bảo rằng khi nào hắn nghĩ thông suốt thì sẽ thả hắn ra. Đã mấy tháng trôi qua rồi, hắn sống chết cũng không chịu nhún nhường. Ma Tôn đại nhân có nói, sớm muộn gì hắn cũng có thể tu luyện đến Nhập Thánh tầng thứ ba, giả như có ngày đó, Ma Cương này sẽ xuất hiện vị Ma Tướng thứ năm!"

"Giống không?"

Mộng Vô Nhai không thèm để ý lời luyên thuyên của tên Ma nhân đó, mà nhìn Dương Khai với sắc mặt nặng nề.

"Không phải giống, mà chính là lão ấy!"

Dương Khai sắc mặt u ám, sải bước tiến thẳng về phía thạch trụ.

"Này, ngươi làm gì đó?"

Tên Ma nhân này thấy vậy vội hét lớn, đồng thời đi tới định cản Dương Khai.

"Ngươi câm miệng!"

Mộng Vô Nhai quay lại liếc y một cái, sát khí lộ hẳn.

"Ngươi dám nhiều lời thêm một câu, ta sẽ giết ngươi ngay. Dám tiến tới một bước, ta cũng giết ngươi luôn!"

Tên Ma nhân đó há to miệng, mặt đỏ như trái gấc, quả nhiên không dám nói hay dám làm gì.

Y nhìn thấy được sát khí rõ ràng như thực thể trong mắt Mộng Vô Nhai.

"Chúa thượng làm sao vậy?"

Lệ Dung thắc mắc.

"Ngài ấy quen Ma nhân đó ư?"

"Quen!"

Mộng Vô Nhai gật đầu, sắc mặt ngưng trọng.

Lệ Dung rùng mình, không khỏi nhìn sang phía đó.

Bên đó, Dương Khai đã bước đến bên thạch trụ, như không thể nào áp chế cơn kích động. Sắc mặt hắn thoáng nét áy náy, tay run rẩy vén mớ tóc rối bời của tên Ma nhân đó ra sau, để lộ gương mặt tái nhợt thảm thương của lão.

Phát giác động tĩnh, lão Ma nhân đó yếu ớt mở mắt ra. Bóng dáng Dương Khai dần dần rõ ảnh trước mắt, đến khi nhìn rõ gương mặt hắn, đôi mắt vốn đục ngầu bỗng sáng bừng đầy bất ngờ. Cái miệng khô khốc khẽ mấp máy, muốn nói gì đó nhưng lại không nên lời.

"Ta biết rồi."

Dương Khai gật đầu.

"Giờ đừng nói gì hết."

Lão Ma nhân đó khẽ gật đầu, nghe lời Dương Khai.

"Ngươi hãy cố chịu đựng, ta sẽ thả ngươi xuống."

Dương Khai lại nói thêm một câu, vươn tay nắm lấy cây đinh dài đóng chặt lão vào thạch trụ, nhổ mạnh ra. Máu đen lập tức phun trào.

Tương tự, hắn lại nhổ ba cây đinh còn lại xuống.

Trong lúc đó, do quá đau đớn, lão Ma nhân không ngừng run rẩy, nhưng cốt khí của lão hình như rất cứng, suốt từ đầu đến cuối đều không rên la lấy một tiếng.

Lệ Dung và Hàn Phi nhìn vậy mà khó chịu tột cùng.

Dương Khai thả lão Ma nhân chỉ còn nửa mạng sống đó xuống, chẳng nói chẳng rằng, cho lão uống một ít Vạn Dược Linh Nhũ, giúp lão hồi phục, sau đó kiểm tra tình trạng nội thể lão.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!