Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 969: CHƯƠNG 968: ĐÁNH TIÊN PHONG

Bầu trời u ám, mặt đất rền rĩ, cảnh tượng hệt như ngày tận thế đang ập đến.

Các cường giả ba tộc lướt qua một tòa thành trì, vô số thần niệm tràn ra, nhận thấy trong thành trì khổng lồ đó không hề có chút khí tức sinh linh nào, lòng không khỏi kinh ngạc.

Đây đã là tòa tử thành thứ mười trên đường họ đi qua.

Những thành trì vốn ồn ào náo nhiệt, nay lại trở nên hoang tàn, bên trong loang lổ những vệt máu đã đông lại đen sẫm, nhưng lại chẳng thấy một bộ hài cốt nào của người đã chết.

Rời khỏi Cửu Thiên Thánh Địa, đi liên tục hơn một tháng, mấy ngày trước khi dần tới gần Thủy Thần Điện, các cường giả ba tộc mới phát hiện tình hình còn thảm khốc hơn trong tưởng tượng của họ rất nhiều.

Cốt tộc bành trướng quá nhanh, lấy Thủy Thần Điện làm trung tâm, vùng đất xung quanh mấy vạn dặm đã không còn một bóng người, ngay cả chim chóc thường thấy cũng chẳng còn bóng dáng.

Mấy vạn dặm này dường như đã biến thành một tử vực, không thấy bất cứ sinh linh nào tồn tại.

Phía Nhân tộc, tối thiểu đã mất hơn mười vạn người!

Hơn mười vạn bộ hài cốt rốt cuộc có thể giúp Cốt tộc có thêm được bao nhiêu tộc nhân, không ai tính toán được rõ ràng.

Phía trước, một vệt ánh sáng xanh lóe lên, Dương Khai hiện thân, vẻ mặt ngưng trọng.

- Tình hình thế nào? – Sở Lăng Tiêu vội vàng hỏi.

Bởi vì Dương Khai có Tinh Toa nên mấy ngày trước hắn đã đi trước để do thám tin tức, hôm nay mới trở về.

- Không lạc quan! – Dương Khai lắc đầu, nhìn đám cường giả đang chạy tới. - Hiện tại Cốt tộc có ít nhất ba nghìn tộc nhân, không có ai thấp hơn Siêu Phàm Cảnh!

Nghe vậy, tất cả đều biến sắc.

Lúc trước khi Dương Khai nhìn thấy Cốt tộc, bọn chúng mới chỉ có hơn mười tên Nhập Thánh Cảnh, trên trăm Siêu Phàm Cảnh, tổng số cũng chỉ chừng hai trăm.

Vậy mà chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, số lượng của bọn chúng đã vượt qua ba nghìn.

Tốc độ tăng trưởng kinh hoàng này khiến người ta gần như không thể tin nổi.

Hơn nữa, ba nghìn người đó là ba nghìn cường giả có thực lực vượt qua Siêu Phàm Cảnh!

Lực lượng đó đã đủ để quét sạch thiên hạ rồi!

- Chúng ta chỉ có hơn một nghìn người, số lượng của chúng đã gấp ba lần chúng ta! – Sở Lăng Tiêu kinh hãi thốt lên, dù lão kiến thức uyên bác thì lúc này cũng phải đổi sắc mặt.

Đám người Trường Uyên và Lôi Long đều ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Dương Khai gật đầu: - Có mặt không tốt, cũng có mặt tốt. Bọn chúng tuy đông, nhưng đại đa số đều là Siêu Phàm Cảnh, Nhập Thánh Cảnh không tăng lên là mấy, ta đoán chừng chỉ tăng thêm khoảng hai mươi tên so với lần trước. Mà bên chúng ta, số lượng Nhập Thánh Cảnh đã có hơn hai trăm, về mặt này thì chúng không bằng chúng ta!

- Nhưng số Siêu Phàm Cảnh còn lại kia cũng là một phiền toái lớn! – Mộng Vô Nhai cau mày.

Dương Khai cười: - Đám Siêu Phàm Cảnh đó giao cho ta!

Mọi người đều hết sức ngạc nhiên nhìn hắn, không rõ vì sao hắn lại tự tin đến vậy.

Ngay cả những người như Mộng Vô Nhai và Sở Lăng Tiêu cũng không dám mạnh miệng nói rằng một mình có thể đối phó được hai đến ba nghìn vị Siêu Phàm Cảnh, huống hồ là một nhân tài mới nổi như Dương Khai.

- Chúng ta nên cảm thấy may mắn là vì chưa tới nửa năm đã tập kết ở đây. Nếu cho Cốt tộc thêm một năm nữa, e rằng thiên hạ này thật sự chẳng còn ai làm gì được bọn chúng! – Dương Khai nghĩ lại mà sợ, tốc độ phát triển của Cốt tộc thật quá nhanh.

Lần này ba tộc liên thủ mới có thể tiêu diệt được Cốt tộc, nếu cho chúng thêm một năm, hay chỉ nửa năm thôi, kết cục sẽ khó mà nói trước được.

- Hiện giờ tất cả bọn chúng đang chiếm cứ vài hòn đảo nhỏ của Thủy Thần Điện, cách nơi này chưa đến năm trăm dặm. Mọi người đi đường đã lâu, hãy nghỉ ngơi hồi phục đi, hai ngày sau chúng ta sẽ lên đường! – Dương Khai cất cao giọng hô.

Không ai có ý kiến, sắp tới Thủy Thần Điện, một trận đại chiến sắp bùng nổ, tất nhiên phải duy trì trạng thái đỉnh cao. Trong một cuộc hỗn chiến quy mô lớn thế này, chỉ một chút sơ sẩy là có thể bị thương hoặc tử vong ngay lập tức.

Đám cường giả lập tức bay xuống mặt đất, tự tìm chỗ rồi ngồi xuống phục hồi.

Các hòn đảo của Thủy Thần Điện bị một tầng mây máu dày đặc bao trùm, đỏ rực một cách yêu dị. Nước biển xung quanh dường như cũng bị ảnh hưởng, làn nước vốn xanh thẳm nay đã đỏ sẫm lại như bị rót máu tươi vào.

Trên hòn đảo trung tâm, trong một hồ máu khổng lồ, máu tươi đậm đặc như bị đun sôi, không ngừng sùng sục, nổi lên vô số bọt khí.

Vô số xương cốt trắng hếu và dược liệu chìm nổi trong máu, cảnh tượng rất giống với những gì Dương Khai đã thấy lần trước.

Chỉ khác là hồ máu lần này lớn hơn rất nhiều, gần như chiếm lấy một nửa diện tích hòn đảo, không biết sâu bao nhiêu.

Bên cạnh hồ máu, rất nhiều người của Cốt tộc đang vây quanh. Bọn chúng tự thân rót tinh hoa sinh mệnh của mình vào trong hồ máu, trợ giúp cho tân tộc nhân ra đời.

Vô số khuôn mặt người dữ tợn như những u hồn bị trói buộc trong hồ máu đang giãy giụa và rít gào, khiến hòn đảo này âm khí dày đặc, tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng không ngớt.

Khoa La ngồi ngay ngắn ở nơi cao nhất của đảo, quan sát động tĩnh trong hồ máu, vẻ mặt khá hài lòng.

Đột nhiên, một tộc nhân Cốt tộc vội vàng chạy tới, báo cáo:

- Bẩm đại nhân, hình như đám cường giả của đại lục này đã bị thu hút tới đây, lúc này bọn chúng đang nghỉ ngơi cách đây không xa.

Con ngươi tựa ma trơi của Khoa La giật nhẹ, y cười u ám: - Cuối cùng cũng tới, nhưng đã muộn rồi!

Vừa nói, y vừa đứng dậy: - Sinh linh ở đại lục này thật ngu muội, lại cho tộc ta nửa năm để chuẩn bị. Nếu không có nửa năm này, tộc ta dù có sống lại cũng chẳng làm nên đại sự. Nhưng giờ đã khác, bọn chúng dám đến thì chúng ta sẽ bắt chúng phải trả cái giá thật đắt, biến chúng thành đồng loại của ta!

Trong giọng nói cao vút ấy tràn đầy tự tin, tộc nhân chạy tới báo cáo nghe mà nhiệt huyết sôi trào, dường như đã thấy được cảnh tượng tộc mình xưng bá đại lục, nô dịch vạn vật sinh linh nơi đây.

- Truyền lệnh, bảo các tộc nhân ngừng rót tinh hoa sinh mệnh vào hồ, để tân tộc nhân mau chóng hấp thu năng lượng trong hồ, đắp nặn thân thể.

- Vâng! – Tộc nhân Cốt tộc kia lập tức lui đi, vội vã chạy tới bên hồ truyền lệnh.

Một lát sau, đám tộc nhân Cốt tộc đang vây quanh hồ đều ngừng lại, tất cả bắt đầu điên cuồng hấp thu năng lượng trong hồ máu.

Những bộ hài cốt vốn không có xác thịt đã có được thân xác cho mình trong thời gian rất ngắn.

Mà những tộc nhân Cốt tộc vốn đã có xác thịt, sau khi hấp thu năng lượng trong tinh hoa của hồ lại càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Cốt tộc cũng đang chuẩn bị cho một trận quyết chiến.

Toàn bộ mây máu hội tụ trên Thủy Thần Điện dần biến mất, năng lượng chứa trong đó đều bị Cốt tộc hấp thu vào cơ thể, trở thành vốn liếng hùng mạnh của chúng.

Hai ngày ngắn ngủi thoáng cái đã trôi qua.

Trên đại dương bao la, hơn một nghìn cường giả ba tộc Nhân, Yêu, Ma trùng trùng điệp điệp lao tới Thủy Thần Điện.

Đám tộc nhân Cốt tộc đứng đầy trên hòn đảo, vui mừng nhìn về phía này, trong đôi mắt xanh biếc lộ ra vẻ dữ tợn và thô bạo, nhìn các cường giả ba tộc lao tới như nhìn những món ngon.

Không ít tên còn liếm láp miệng, vẻ mặt không thể chờ đợi được nữa.

Cách hòn đảo chừng mười dặm, Dương Khai dừng lại, các cường giả ba tộc phía sau hắn cũng đều dừng bước.

Vô số ánh mắt tò mò phóng sang bên kia.

Người đến nơi này hầu như không ai biết Cốt tộc trông như thế nào, tới giờ phút này họ mới tận mắt nhìn thấy.

Có máu có thịt không khác gì con người, nhưng điểm khác biệt duy nhất là đôi tròng mắt của bọn chúng, màu xanh biếc đó khiến người ta không rét mà run. Khí tức khát máu và điên cuồng tỏa ra từ cơ thể đám người Cốt tộc này cũng khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

- Đó là Cốt tộc sao? – Không ít người nghi ngờ, lẩm bẩm.

- Cũng chẳng có gì ghê gớm, ta cứ tưởng bọn chúng ai nấy đều ba đầu sáu tay, hóa ra cũng chỉ một đầu hai tay mà thôi!

- Ha ha ha! Lát nữa hãy cho đám rác rưởi đó biết sự lợi hại của chúng ta!

Mọi người kêu gào, dường như khá coi thường đám Cốt tộc này.

- Dương Khai, phải làm sao thì ngươi cứ nói, hiện giờ bọn ta đều nghe theo sự chỉ huy của ngươi! – Trường Uyên nhìn chằm chằm phía trước, ma nguyên toàn thân bắt đầu trào dâng, cả người dần tản ra khí tức nguy hiểm.

Đó là chủng tộc đã từng giao chiến với Đại Ma Thần, mấy nghìn năm sau, Ma tôn Trường Uyên cũng sẽ làm như vậy. Lập tức trong lòng y nảy sinh một cảm giác khó diễn tả bằng lời, thầm quyết định phải dọn dẹp cho xong cục diện rối rắm mấy nghìn năm mà Đại Ma Thần để lại, không thể bôi nhọ danh tiếng của Ma Thần được.

- Ta đi đánh tiên phong, mọi người chớ nóng vội! – Dương Khai thản nhiên nói.

- Ngươi đi?

Trường Uyên kinh ngạc quay sang nhìn hắn. Lôi Long và đám cường giả Nhân tộc cũng cảm thấy kỳ quái.

Trường Uyên chậm rãi lắc đầu, nói: - Không phải bản tôn xem thường ngươi, nhưng với chút thực lực ấy mà xông lên, chắc chắn là tự tìm đường chết!

- Đúng vậy đó tiểu Dương Khai, hơn nữa ngươi là chỉ huy của ba tộc, chuyện xung phong này không cần ngươi làm đâu! – Mộng Vô Nhai nói với vẻ mặt đầy lo lắng. - Không thì để lão phu thay ngươi đi một chuyến?

Lão sợ Dương Khai có gì bất trắc.

- Không cần đâu, ta đã muốn đi thì tất nhiên là có lý do của mình, mọi người cứ nhìn là được rồi! – Dương Khai cười, đáp đầy tự tin.

Nói xong, hắn đã tung ra Tinh Toa, thanh quang lóe lên, hắn đã xuất hiện trên không trung Thủy Thần Điện.

Phía dưới, vô số ánh mắt của Cốt tộc chằm chằm nhìn hắn, Khoa La hừ lạnh một tiếng, quát lên: - Là ngươi!

Y tất nhiên vẫn nhớ rõ gương mặt của Dương Khai. Lần trước bị Dương Khai đùa bỡn một trận, Khoa La phẫn nộ vô cùng, thầm quyết định ngày sau mà tìm được Dương Khai thì ắt phải nghiền hắn ra thành tro.

Nào ngờ hôm nay hắn lại tự mình dâng xác tới cửa.

Khoa La vui mừng quá đỗi, vung tay lên: - Bắt hắn lại cho ta, ta muốn Tinh Toa trong tay hắn!

Ngay lập tức, một tên tộc nhân Cốt tộc có tu vi Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh bay lên. Người còn chưa tới mà sát khí dữ tợn như hóa thành thực chất phát ra từ trong người gã đã hội tụ thành dáng vẻ của một con cự thú man rợ, há miệng cắn tới Dương Khai.

Con cự thú đó có hình thể khổng lồ, là chủng loại mà mọi người chưa ai từng thấy bao giờ, sát khí ngút trời như có thể nuốt chửng cả thiên địa.

Thanh quang lóe lên, Dương Khai điều khiển Tinh Toa thoải mái né tránh, lượn qua lượn lại trên không trung Thủy Thần Điện. Thần niệm khổng lồ như thủy triều trào ra, lan tới từng ngõ ngách nhỏ của hòn đảo, bao trùm lên thân thể của từng tộc nhân Cốt tộc.

Khoa La híp mắt lại, cười khẩy: - Tấn công thần thức?

Dứt lời, y cũng phóng thích thần niệm không hề kém thần niệm của Dương Khai chút nào, nhắm thẳng vào nơi thần niệm của Dương Khai phát ra, như một thanh kiếm sắc bén vô hình hung hăng đâm vào trong thức hải của hắn.

Thân hình Dương Khai cứng đờ giữa không trung.

- Tự tìm đường chết! Dám khoe khoang đòn tấn công thần thức trước mặt ta, đúng là không biết tự lượng sức mình! – Khoa La cười gằn không ngừng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!