Từ khi sở hữu Tinh Toa, Dương Khai di chuyển đều dựa vào món bí bảo có tốc độ kinh người này.
Còn Phong Lôi Vũ Dực đã bị hắn tạm thời xếp xó.
Thế nhưng, đôi cánh dường như đã hòa làm một với thân thể hắn này vẫn có tác dụng không gì thay thế được.
Giữa tiếng gió gào lôi rít, Dương Khai hóa thành một vệt lưu quang, cấp tốc độn đi nơi xa.
Hắn biết rõ chênh lệch thực lực giữa mình và Khoa La, cho nên sẽ không sính cái dũng của kẻ thất phu mà đối đầu trực diện với y. Hắn chỉ cần kéo dài đủ thời gian, đợi Mộng Vô Nhai, Sở Lăng Tiêu, Trường Uyên và Lôi Long rảnh tay là có thể định đoạt đại cuộc.
Mà hắn đoán rằng Khoa La chắc chắn sẽ không để hắn chạy thoát, bởi vì trên tay hắn có Huyết Tinh thạch, thứ chứa đựng lượng tinh hoa huyết khí khổng lồ mà Khoa La cần để tấn thăng Thánh Vương Cảnh.
Nếu Khoa La có đầu óc bình thường thì chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn.
Dương Khai đã nhìn thấu tâm tư của Khoa La.
Quả nhiên, khi hắn vừa bay vụt đi, đồng tử Khoa La co rụt, sắc mặt trở nên dữ tợn. Đôi mắt xanh biếc gắt gao nhìn chằm chằm bóng lưng Dương Khai, khuôn mặt tràn ngập sát khí nồng đậm và lửa giận ngút trời.
Y cũng nhanh chóng đuổi theo Dương Khai.
Tốc độ của y cực nhanh, không hề thua kém Dương Khai khi thi triển Phong Lôi Vũ Dực, thậm chí còn nhỉnh hơn một bậc.
Không gian trói buộc dường như không hề ảnh hưởng đến y, mỗi bước chân bước ra đã ở cách đó mấy trăm trượng, lại thêm một bước đã đến một nơi khác, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với Dương Khai.
Sát khí hừng hực sau lưng khiến Dương Khai toàn thân lạnh buốt. Trong lúc bỏ chạy, hắn thử xé rách không gian, nhưng lại kinh hãi phát hiện không gian xung quanh trở nên đặc sệt, dường như có một loại sức mạnh quỷ dị đã phong tỏa quanh thân, khiến hắn không thể thi triển được.
Tên Khoa La này hẳn cũng có nghiên cứu sâu sắc về pháp tắc không gian, nếu không, dù tu vi cảnh giới của y cao hơn hắn cũng không thể nào làm được điều này. Dương Khai trong lòng hiểu rõ, âm thầm dâng lên cảnh giác.
Kẻ chạy người đuổi, dường như vĩnh viễn không ngừng nghỉ.
Dương Khai bắt đầu chạy vòng vèo chứ không lao thẳng về một hướng, hắn còn phải chờ người khác đến cứu viện, nếu chạy quá xa, e rằng những người đó sẽ không đuổi kịp.
Hơi thở chết chóc cứ lởn vởn trong lòng, khiến Dương Khai cảm thấy áp lực nặng nề.
Hắn chưa bao giờ trải qua một trận chiến gian khổ và bất lực đến thế. Công lực của Khoa La vượt xa đám người Trường Uyên, Mộng Vô Nhai, y mới là đệ nhất thiên hạ chân chính trên đại lục này.
Vù vù vù...
Sau lưng, từng tiếng xé gió bén nhọn lao tới. Đòn tấn công còn chưa chạm đến, Dương Khai đã có cảm giác da thịt như bị cắt nát, linh hồn cũng run rẩy.
Trong cơn nguy cấp, hắn vội tung ra bí bảo Ngân Diệp, hóa thành những gợn sóng bạc bao bọc quanh người, đồng thời thân hình linh hoạt như rắn trườn giữa không trung, liên tục đổi hướng.
Rầm rầm rầm...
Những đòn tấn công đó vẫn đánh trúng lưng hắn một cách chuẩn xác. Cơn đau dữ dội truyền đến, Dương Khai cảm giác sau lưng mình đã máu thịt be bét, một dòng nhiệt nóng hổi đang tuôn ra.
Bí bảo Ngân Diệp cấp bậc Thánh cấp thượng phẩm cũng bị đánh cho tan nát.
- Ngươi không thoát được đâu! Ngoan ngoãn bó tay chịu trói, ta có thể cho ngươi một cái chết thoải mái! - Giọng nói của Khoa La vang lên bên tai, tựa như đã nắm chắc phần thắng.
Dứt lời, y đã xuất hiện ngay bên cạnh, sóng vai cùng Dương Khai, dùng ánh mắt trêu tức nhìn hắn. Y vươn tay chỉ về phía Dương Khai, năng lượng kinh người ngưng tụ trên đầu ngón tay.
Không đợi y ra tay, hai tay Dương Khai đã kết ấn, đẩy Thú Hồn Ấn ra. Bạch Hổ và Thần Ngưu gầm thét lao về phía Khoa La, cùng lúc đó, thân hình hắn đột ngột khựng lại, linh hoạt chuyển hướng, bay về một phía khác.
Khoảnh khắc ngắn ngủi đó đã giúp Dương Khai một lần nữa kéo dãn khoảng cách với Khoa La.
Hắn lòng thầm lo lắng, chỉ mong đám người Mộng Vô Nhai bên kia có thể tốc chiến tốc thắng.
- Ta muốn ngươi chết không có chỗ chôn!
Khoa La gầm lên, sắc mặt vô cùng dữ tợn.
Dường như việc truy đuổi lâu như vậy mà vẫn không làm gì được Dương Khai đã khiến y thẹn quá hóa giận.
Sát khí ngút trời bao trùm khắp thiên địa, Khoa La hoàn toàn không còn ý định chơi trò mèo vờn chuột nữa.
Bầu trời đột nhiên tối sầm, nơi chân trời bừng lên những tia sáng đỏ rực như máu tươi cô đặc, tựa như những dải cầu vồng huyết sắc ầm ầm đánh tới Dương Khai.
Dương Khai cảm nhận được nguy hiểm chí mạng, lại lần nữa lấy ra bí bảo Ngân Diệp, đồng thời ngưng tụ mấy tầng Hạo Thiên Thuẫn để phòng ngự.
Nhưng hắn vẫn cảm thấy một mối nguy cơ cực lớn, dường như lớp phòng ngự vẹn toàn này cũng không có bao nhiêu tác dụng.
- Băng phong! - Một tiếng quát lạnh lùng bỗng truyền đến từ phía trước. Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên, thấy một bóng người đang cấp tốc lao về phía mình, đó chính là Hàn Phi.
Hàn Phi sắc diện lạnh như băng sơn vạn năm, trên khuôn mặt, ma văn điên cuồng lan tỏa, khiến nàng trông càng thêm dữ tợn hơn thường ngày.
Tay nàng nắm một thanh Băng Tinh trường kiếm, vung kiếm lên, từng luồng hàn khí kinh thiên tràn ra, sức mạnh đóng băng đất trời bùng nổ phía sau Dương Khai.
Răng rắc...
Mặt đất hóa thành băng nguyên, huyết khí đang truy kích tới dường như bị đông cứng lại trong chớp mắt.
Hàn Phi lướt qua người Dương Khai, dường như muốn thay hắn ngăn cản Khoa La.
Dương Khai lập tức kéo nàng lại, cuốn đi như một cơn lốc, trầm giọng nói: - Không địch lại y đâu!
Hàn Phi không phải là đối thủ của Khoa La, ở lại chỉ có kết cục tốt nhất là trọng thương, còn khả năng cao hơn là bỏ mạng tại chỗ.
Tiếng răng rắc vẫn không ngừng lan ra, luồng năng lượng lạnh đến cực điểm kia quả thật đã ngăn cản Khoa La trong chốc lát, khiến tốc độ của y chậm đi đôi chút, trên người cũng phủ một lớp băng sương mỏng manh. Nhưng đó chỉ là khoảnh khắc, lớp băng sương lập tức tan đi.
Khoa La lại càng thêm điên cuồng truy kích.
- Chúa thượng! - Hàn Phi kinh hãi nhìn về phía sau, hô lên: - Kẻ kia là ai mà lại mạnh đến thế?
- Thủ lĩnh Cốt tộc! - Dương Khai buông nàng ra, vội hỏi: - Bên các ngươi thế nào rồi?
- Cốt tộc chạy trốn gần như đã bị diệt sạch, những người truy đuổi hầu hết đã quay về! - Hàn Phi nhanh chóng đáp.
Dương Khai ánh mắt sáng lên, không kìm được nở một nụ cười.
Đúng lúc này, cách đó không xa, bốn bóng người cấp tốc lao tới. Từ xa nhìn thấy Dương Khai mang theo Hàn Phi chật vật bỏ chạy, còn Khoa La thì bám riết không tha, cả bốn người đều sững sờ.
Đó chính là Tứ đại Ma tướng!
Ngay sau đó, lại có hai bóng người nữa bước đến, đứng cạnh bốn vị Ma tướng!
Đó là hai vị Đại tôn còn lại của Yêu tộc!
Sáu người sau khi truy sát đám Cốt tộc chạy trốn xong, những tưởng đại chiến đã kết thúc, ai ngờ lúc quay về lại bắt gặp cảnh tượng này.
Sáu người đứng sóng vai, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm Khoa La, uy áp như trời long đất lở hội tụ lại, tấn công về phía y.
Khoa La đang truy kích Dương Khai bỗng cảm thấy không ổn, y lập tức dừng lại, quay đầu lạnh lùng nhìn sáu người kia.
Y hừ lạnh một tiếng, nhắm mắt lại, đứng yên không động đậy, toàn thân lại tỏa ra khí tức cực kỳ nguy hiểm, dường như đang triệu hồi thứ gì đó.
Một lát sau, từ phía chân trời xa xôi, sáu bảy cái đầu lâu to như tòa nhà bay vút về.
Đó chính là đám đầu lâu đã bám lấy Trường Uyên và Mộng Vô Nhai, ban đầu có hơn mười cái, giờ chỉ còn lại một nửa.
Món bí bảo hình phi xà kia cũng đồng thời bay trở về, lần lượt chui vào cơ thể Khoa La, khiến khí tức tàn bạo của y lại tăng vọt thêm một bậc.
- Khoa La, ngươi xong đời rồi! - Dương Khai cũng ngừng bỏ chạy, cùng Hàn Phi đứng sóng vai cách đó không xa, lạnh lùng nhìn y.
Hắn vừa dứt lời, từng bóng người lần lượt hiện ra bên cạnh, chính là nhóm người Mộng Vô Nhai đã đuổi theo đám đầu lâu và bí bảo phi xà kia.
Mười một vị Nhập Thánh tam tầng cảnh, một vị Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, tính thêm cả Dương Khai là mười ba người, một đội hình hùng mạnh trước nay chưa từng có, khiến người ta phải kinh hồn bạt vía.
Mười ba người vây chặt Khoa La, khí thế của tất cả đều khóa chặt lấy y, vừa gây áp lực, vừa đề phòng y chạy trốn.
- Xong đời? - Khoa La lại ung dung cười lớn: - Chưa chắc đâu!
Nói xong, y liếc Dương Khai một cái: - Ngươi tưởng ta không biết ngươi đang tính toán cái quỷ gì sao? Chẳng phải là muốn đợi bọn chúng đến, ỷ đông hiếp yếu hay sao!
Dương Khai nhíu mày, trong lòng mơ hồ dâng lên một cảm giác bất an.
Khoa La quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức Dương Khai không rõ rốt cuộc ai mới là người đang nắm thế chủ động.
- Ta đã nói rồi, cho dù không đạt tới Thánh Vương Cảnh, cả thế giới này cũng không ai là đối thủ của ta. Các ngươi có đông người hơn cũng vô dụng thôi! - Khoa La gầm lên.
- Đừng có ngông cuồng! Trước mặt bản tôn, chưa đến lượt ngươi làm càn! - Trường Uyên vẻ mặt âm trầm, tâm trạng khó chịu đến cực điểm.
- Nếu ngươi thật sự có bản lĩnh thông thiên thì cứ thi triển ra xem. - Mộng Vô Nhai lạnh lùng nhìn y, miệng tuy nói thản nhiên nhưng thánh nguyên trong cơ thể đã âm thầm vận chuyển, cảnh giác đến cực độ.
- Vậy thì như các ngươi mong muốn!
Khoa La cười lớn, đột nhiên khoanh chân ngồi xuống. Đôi mắt xanh biếc của y nhảy lên dữ dội, từ trong đó bắn ra những luồng thần quang bảy sắc.
Hai tay y không ngừng kết những linh quyết bí ẩn, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ khó hiểu.
Khí huyết toàn thân y dâng trào như thủy triều, da thịt bên ngoài rịn ra ánh sáng đỏ rực, dường như có thể ứa máu bất cứ lúc nào.
Những tiếng răng rắc vang lên từ khắp cơ thể, xương cốt của y dường như đang vỡ vụn. Da thịt nứt toác ra vô số vết thương nhỏ li ti.
Máu đỏ sẫm chảy ra từ những vết thương, trong nháy mắt đã biến y thành một huyết nhân khủng khiếp.
- Cẩn thận! - Sở Lăng Tiêu hét lớn.
Đây chắc chắn là thủ đoạn cuối cùng của Khoa La. Từ giọng điệu và thần thái của y, có thể thấy chiêu thức này có uy lực kinh thiên động địa. Trước khi rõ sâu cạn, không ai dám tùy tiện tấn công.
Mọi người sắc mặt ngưng trọng, ai nấy đều căng thẳng tột độ.
Máu tươi trong cơ thể Khoa La không ngừng tuôn ra, dường như vô tận, nhuộm đỏ cả một vùng đất.
Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp không gian.
Bỗng nhiên, Khoa La ngửa mặt lên trời cười dài, vươn người đứng dậy, hét lớn: - Cho các ngươi chiêm ngưỡng cấm thuật Huyết Trì Nhục Lâm của Cốt tộc ta, chết cũng không uổng!
Theo tiếng hét của y, cơ thể y đột nhiên nổ tung, máu thịt văng khắp nơi. Xương cốt cũng vỡ nát hoàn toàn, những mảnh xương bắn tung tóe ra bốn phương tám hướng.
- Tự bạo? - Mọi người trừng lớn mắt.
Không ai ngờ được Khoa La khí thế ngút trời như vậy, cuối cùng lại tự bạo thân thể.
- Không đúng, mau lui lại! - Dương Khai đột nhiên hét to. Trong khoảnh khắc, hắn cảm nhận được một mối nguy hiểm chết người ập xuống, thân hình vội vàng lùi nhanh về sau.
- Muộn rồi! - Tiếng cười khặc khặc quái dị của Khoa La vang vọng bên tai mọi người. Bên kia, máu thịt và xương cốt đã nổ tung bỗng nhiên như sống lại, hội tụ thành một biển máu ngập trời, bao trùm cả thiên địa, nuốt chửng cả mười ba người vào trong.
⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡