Diệt Thế Ma Nhãn của Đại Ma Thần sớm đã được Dương Khai dung hợp vào mắt trái, có thể phóng thu tùy ý.
Trong Diệt Thế Ma Nhãn ẩn chứa thần thông Diệt Hồn Kim Quang của Đại Ma Thần.
Dương Khai không biết Diệt Hồn Kim Quang đó huyền diệu nhường nào, năm đó liệu Đại Ma Thần có thật sự có thể phóng kim quang từ mắt, thanh tẩy tà linh hay không.
Nhưng khi ma nhãn ở mắt trái của hắn hiện ra, cả thế giới bỗng trở nên khác lạ.
Trời đất rung chuyển, biển máu cuộn trào dường như đang phải chịu một đòn tấn công dữ dội. Trong biển máu đó, một bóng dáng dần hiện ra từ hư không, từ mơ hồ trở nên rõ nét.
Đó là bóng dáng của Khoa La.
Bóng người này không có huyết nhục, chỉ do năng lượng thần hồn hội tụ thành, chính là linh thể thần hồn của Khoa La.
Huyết nhục của y sớm đã nổ tung, tạo thành mảnh Huyết Trì Nhục Lâm này. Xương cốt của y cũng phân tán khắp nơi trong biển máu, trở thành vũ khí giết người.
Lúc này, linh thể thần hồn của Khoa La đang đứng ngay trước mặt Dương Khai, tay nắm một chiếc gai xương đâm xuyên qua bụng hắn. Máu vàng của Dương Khai chảy xuống biển máu nhưng lại không hòa vào, trái lại còn bài xích dòng máu đỏ sẫm kia, nơi nào máu vàng chảy qua, máu đỏ sẫm tự động tách ra thành một con đường.
Đôi mắt Khoa La co giật dữ dội, nhìn trừng trừng vào mắt trái của Dương Khai. Từ trong con mắt uy nghiêm màu vàng đó, y dường như thấy được vị cường nhân kiêu dũng vô địch của mấy nghìn năm trước.
Năm đó, khi y lao lên liều chết, vị cường nhân đó chỉ tùy tay đánh ra một chiêu liền khiến y ngã lăn xuống đất, không thể gượng dậy.
Từ đầu đến cuối, vị cường nhân đó chẳng hề liếc nhìn Khoa La lấy một cái, dường như chẳng thèm coi y ra gì.
Cảnh tượng ấy đã để lại một vết hằn vĩnh viễn không thể xóa nhòa trong lòng Khoa La, khiến y dù trong giấc ngủ cũng phải kinh hãi giật mình, sợ bị cường nhân đó phát hiện truy kích, đuổi cùng giết tận.
Trốn tránh suốt mấy nghìn năm, mãi đến khi khí tức của vị cường nhân đó biến mất, gần như không còn tồn tại trong trời đất này, y và các tộc nhân khác mới dám thức tỉnh.
Nhưng hiện giờ, khí tức khiến y sợ hãi từ tận đáy lòng kia lại một lần nữa xuất hiện.
Con mắt đang ở ngay trước mặt y giống hệt ánh mắt cao cao tại thượng của mấy ngàn năm trước.
Uy năng thần kỳ truyền ra từ trong ánh mắt ấy dần hóa thành một lốc xoáy có thể nuốt chửng đất trời. Khoa La cảm giác được linh thể thần hồn của mình dường như bị một bàn tay vô hình nắm lấy, đang kéo y vào lốc xoáy đó, nhấn chìm y vào địa ngục vĩnh hằng.
- Không thể nào!
Khoa La gầm lên, liều mạng lùi lại. Năng lượng thần hồn hoàn toàn bùng phát, cố gắng chống lại lực hút đến từ con mắt màu vàng kia.
- Khoa La, giờ chết của ngươi đã điểm! Hãy ngoan ngoãn chịu chết đi!
Dương Khai ép sát từng bước, hoàn toàn không để ý tới thương thế trên bụng mình, không ngừng buông lời nhiễu loạn tâm thần của Khoa La, khiến y càng thêm căng thẳng.
- Ngươi không phải y!
Khoa La hoảng sợ thét lên:
- Dù ngươi có được một con mắt của y, ngươi cũng không thể là y, y đã sớm chết rồi!
Y giấu linh thể thần hồn vào trong biển máu, một mặt gầm rú, một mặt khống chế vô số gai xương rải rác trong biển máu, toàn bộ đâm về phía Dương Khai.
Y đã coi Dương Khai là kẻ địch nguy hiểm nhất, cố gắng giết chết hắn trong thời gian ngắn nhất.
Các cường nhân ba tộc phân tán trong biển máu bỗng cảm thấy áp lực chợt nhẹ đi, thần niệm tỏa ra đã có thể cảm ứng được vị trí của những người khác.
Lúc này Khoa La tập trung toàn bộ tinh thần vào Dương Khai, không còn khống chế những người khác nữa, uy lực của biển máu đột nhiên giảm đi vài phần.
- Băng Tinh Thuẫn!
Hàn Phi khẽ quát, vung thanh trường kiếm trong tay, chém ra từng đạo hàn khí băng giá ngập trời, nứt toạc đại địa, ngưng tụ thành một tấm băng thuẫn cực lớn trước mặt Dương Khai, toàn lực bảo vệ hắn.
Lệ Dung từ một bên ập tới, giơ tay ra tóm lấy một thanh gai xương đang đâm tới Dương Khai, dùng ma nguyên bao bọc lấy nó, không cho nó di động mảy may.
Trường Uyên, Mộng Vô Nhai, Sở Lăng Tiêu, Lôi Long lần lượt chạy tới, thi triển thủ đoạn chặn lại từng cây gai xương.
Phía trước Dương Khai, mười vị cường nhân đồng tâm hợp lực ngăn cản thế công điên cuồng của Khoa La. Dương Khai vẫn đứng yên tại chỗ, không hề hấn gì.
Hơn nữa, dường như vì Diệt Thế Ma Nhãn xuất hiện, nhìn thấu hư ảo trong biển máu khiến tầm nhìn của mọi người trở nên rõ ràng hơn không ít, có thể nhìn thấy trong phạm vi mười dặm.
Khoa La vẫn giấu mình trong biển máu, tránh xa Dương Khai chứ không dám ló đầu ra.
Y làm nổ tung nhục thể và xương cốt của mình để thi triển cấm thuật của Cốt tộc, chỉ còn lại linh thể thần hồn hành động trong biển máu này, những tưởng ở nơi đây y là chúa tể, kết quả lại khiến y vô cùng thất vọng.
Diệt Thế Ma Nhãn khắc chế thần hồn, không có thân thể bảo vệ, y không dám hiện thân.
Vù vù...
Gai xương bay múa đầy trời, vô cùng sắc nhọn, khí thế kinh người. Dòng máu đặc quánh đỏ sẫm kia cũng hội tụ thành những con huyết long, nhe nanh múa vuốt gầm gào với mọi người, tùy ý tấn công.
Mười vị cường nhân ứng phó cũng không còn chật vật như trước nữa, đứng cạnh Dương Khai, bọn họ sẽ không bị lạc trong biển máu. Ai nấy đều vẻ mặt thoải mái, cũng đã nhìn thấy hy vọng thắng lợi.
- Phía bên kia, dùng thần thức tấn công, hiện giờ y chỉ còn lại linh thể thần hồn thôi!
Dương Khai quát lên, chỉ về một vị trí.
- Chỉ còn lại linh thể thần hồn?
Trường Uyên ngẩn ra, rồi mỉm cười dữ tợn:
- Tốt, vậy thì dễ rồi, ta muốn xem y có thể kéo hơi tàn tới lúc nào!
Y vừa dứt lời, mười người cùng lúc vận dụng năng lượng thần hồn, đồng loạt phóng tới hướng đó. Dương Khai cũng tăng cường sức mạnh của Diệt Thế Ma Nhãn, kiềm chế hành động của Khoa La.
Một đợt tấn công im lặng mà quỷ dị bùng nổ ở bên đó, làn sóng thần hồn kinh tâm động phách khuếch tán ra.
Khoa La hét thảm một tiếng, thanh âm ngắn ngủi.
Y rốt cuộc đã bị thương.
Mặc dù y là cường nhân sắp tiếp cận Thánh Vương Cảnh, cũng không thể trong giây lát ngăn cản được đòn tấn công thần hồn của hơn mười vị cao thủ tột đỉnh.
- Bên này!
Dương Khai lại chỉ vào một hướng khác, năng lượng thần hồn của mười người cũng thay đổi theo, mãnh liệt đánh tới hướng đó.
Biển máu lại chấn động, trở nên bất ổn. Đám gai xương và huyết long vốn bị Khoa La khống chế tấn công mười vị cường nhân cũng dần mất đi sự uy hiếp vốn có, huyết long tan ra, hòa vào trong biển máu, còn những chiếc gai xương kia cũng bị Khoa La thu hồi, không thấy bóng dáng.
Hiển nhiên Khoa La không có nhiều tinh lực để phân tâm, tránh né đòn tấn công thần hồn của mười vị cường nhân đã là cực hạn mà y có thể làm được.
- Ở đây!
Dương Khai lại chỉ một hướng khác.
Đòn tấn công của mười vị cường nhân như những thanh trường mâu sắc bén trong tay hắn, vô cùng chuẩn xác giáng cho Khoa La những đòn công kích đáng sợ.
Nửa tuần trà sau, biển máu vẫn bao trùm mọi người bỗng thu lại.
Tầm nhìn trở nên sáng sủa hẳn lên, đến khi lấy lại tinh thần, cấm thuật Huyết Trì Nhục Lâm của Cốt tộc đã biến mất.
Mà ở một vị trí cách đó không xa, gai xương và máu thịt dung hợp lại, bóng dáng Khoa La dần thành hình.
Y lại có thể khôi phục nguyên trạng.
- Không có cái cấm thuật quỷ dị kia, ta xem ngươi lấy gì đấu với bọn ta!
Trường Uyên mắt sáng ngời, quát to một tiếng.
Những người khác cũng nhìn Khoa La với ánh mắt không mấy thiện cảm. Vừa rồi ở trong biển máu, bọn họ bị đùa bỡn trong lòng bàn tay, mà ai ở đây cũng đều là cao thủ đỉnh cao, có niềm kiêu hãnh của riêng mình, những gì vừa trải qua chính là nỗi nhục lớn đối với họ.
Hiện giờ đã thoát khỏi biển máu, tất nhiên là thời điểm có thù báo thù, có oán báo oán.
Không đợi thân hình Khoa La hoàn toàn ngưng tụ, mười người đã chia nhau ra vây quanh, khiến y lên trời không lối, xuống đất không cửa.
Khoa La rốt cuộc cũng biết hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch, sâu trong đôi mắt xanh biếc kia tràn ngập vẻ sợ hãi và hối hận.
Y cảm thấy mình vốn chẳng nên tỉnh lại vào lúc này, lẽ ra nên ngủ tiếp vài nghìn năm nữa.
- Khoa La, có phải ngươi quên cái gì rồi không?
Dương Khai lạnh lùng nhìn y, thản nhiên hỏi.
Khoa La quay sang nhìn Dương Khai, con ngươi co rụt lại.
Y nhìn thấy chiếc gai xương cắm vào bụng Dương Khai!
Chiếc gai xương đó trong suốt như bạch ngọc, như được chạm khắc từ loại tinh thạch đẹp nhất, mà trong đó tích chứa năng lượng cực kỳ mênh mông. Nó đâm xuyên qua thân thể Dương Khai, đến lúc này vẫn còn ở trong cơ thể hắn.
Nhìn thấy chiếc gai xương kia, sắc mặt Khoa La đại biến, càng thêm hoảng hốt. Đó là một bộ phận trên cơ thể y, tích chứa rất nhiều tinh hoa sinh mệnh của y, thiếu nó sẽ khiến thực lực của y giảm đi rất nhiều.
Nét mặt Dương Khai dữ tợn, hắn duỗi tay nắm lấy gai xương, chậm rãi rút nó ra khỏi bụng mình.
Ánh mắt hắn vẫn kiên định nhìn chòng chọc Khoa La, không vì đau đớn mà thay đổi.
Một chùm máu tươi màu vàng phun ra, trong khoảnh khắc khi gai xương rời khỏi cơ thể, vết thương trên người Dương Khai cũng tự động khép lại.
Ánh mắt Khoa La dán chặt vào chiếc gai xương đó, môi run run như muốn nói gì, nhưng mãi chẳng thể thốt nên lời.
Dương Khai mỉm cười, vẫn ung dung nhìn y:
- Đối với Cốt tộc các ngươi, cốt thân chính là gốc rễ sinh tồn phải không?
- Đúng thì sao?
Khoa La nghiến răng quát lên.
- Đúng thì tốt!
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu. Ma nguyên hủy diệt trào ra từ lòng bàn tay, bao lấy chiếc gai xương kia. Trong phút chốc, gai xương như bị một ngọn lửa đen kịt thiêu đốt, nhanh chóng tan chảy, hóa thành một vũng cốt thủy, nhỏ xuống đất men theo đầu ngón tay của Dương Khai rồi biến mất tăm.
Ngay trước mặt y, Dương Khai đã thiêu hủy chiếc gai xương này.
Sắc mặt Khoa La biến đổi, lại càng thêm kích động, dường như thứ quan trọng nhất trong sinh mệnh mình đã bị Dương Khai phá hủy, sắc mặt y lập tức trở nên dữ tợn đáng sợ, quát ầm lên:
- Hủy cốt thân của ta, ta sẽ cho các ngươi phải trả giá đắt!
- Ngươi không có cơ hội này đâu!
Mộng Vô Nhai hét lớn, phóng khoáng vung tay vào hư không.
Từ trên không trung, những vệt sáng như sao băng bị Mộng Vô Nhai kéo xuống, ẩn chứa uy năng khủng bố, hung mãnh nện xuống đầu Khoa La như muốn hủy diệt cả trời đất này.
- Giết Ma tướng của ta, hôm nay phải nghiền xương ngươi thành tro!
Trường kích trong tay Trường Uyên phát ra bóng tối nuốt chửng ánh sáng. Trường kích rung lên như thương long xuất động, đâm thẳng tới Khoa La.
Mông Qua, Tuyết Lỵ theo sát phía sau Trường Uyên, khuôn mặt hai người đầy vẻ thù hận sâu sắc, cũng hoàn toàn bộc phát thực lực toàn thân.
Ba vị Đại tôn Yêu tộc liếc nhau một cái, đều hóa thành bản thể, toàn lực công kích Khoa La.
Sở Lăng Tiêu vung Tỏa Ma Liên, quấn quanh Khoa La, trói buộc hành động của y.
Từng tấm cốt thuẫn ngưng tụ bên người Khoa La. Y cũng cảm nhận được nguy hiểm cực độ, biết rõ lần này nếu không chống đỡ nổi, ắt sẽ phải bỏ mạng, y trông cậy những tấm cốt thuẫn này có thể thay y tranh thủ một ít thời gian.
Y còn dư lực để liều chết một trận