Trong sương phòng, trên giường, Hạ Ngưng Thường ý loạn tình mê.
Dương Khai không hề động tay động chân với nàng, nhưng những lời ngon tiếng ngọt đó lại khiến nàng buông lỏng mọi phòng bị cả về thể xác lẫn tinh thần. Cả người nàng như trôi bồng bềnh giữa những tầng mây, mặc cho gió cuốn đi, lúc lên lúc xuống, thân thể mềm mại bất giác uốn cong, cổ họng bật ra những tiếng rên rỉ khẽ khàng.
Đôi mắt nàng mê ly, ánh nhìn mông lung, gương mặt hiện rõ vẻ thỏa mãn.
Dương Khai cúi người hôn lên mắt nàng, hôn lên sống mũi thanh tú của nàng, động tác vô cùng cẩn trọng, như thể đang nâng niu một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo nhất, tuyệt không có lấy một hành động nào quá phận.
Nàng quay đi, vành tai đỏ bừng, run giọng nỉ non:
- Sư đệ... Trước khi đi, xin chàng hãy nhớ kỹ gương mặt ta.
Dương Khai ngẩn ra, khẽ gật đầu.
Từ khi quen biết Hạ Ngưng Thường đến nay, đã hơn mười mấy năm trôi qua, nhưng hắn chưa bao giờ được nhìn thấy dung mạo thật của tiểu sư tỷ.
Tiểu sư tỷ lúc nào cũng đeo một tấm khăn che mặt, khiến không ai có thể nhìn rõ được gương mặt nàng.
Ban đầu, Dương Khai rất hiếu kỳ không biết nàng sở hữu dung nhan ra sao, nhưng dần dần, hắn cũng không còn để tâm nữa.
Bất kể dung nhan đó là nghiêng nước nghiêng thành, hay bình thường không có gì nổi bật, thì tiểu sư tỷ vẫn mãi mãi là tiểu sư tỷ, không ai có thể thay thế.
Nàng có đôi mắt thuần khiết nhất trên đời, thế là đủ.
Hắn chưa bao giờ nghĩ, trước lúc biệt ly, Hạ Ngưng Thường lại chủ động đề nghị như vậy, Dương Khai tất nhiên sẽ không từ chối.
Dứt lời, Hạ Ngưng Thường chủ động gỡ chiếc khăn che mặt xuống.
Gió ngoài cửa sổ hiu hiu, thổi bay tấm khăn mỏng sang phía đầu giường.
Hạ Ngưng Thường nhắm nghiền hai mắt, mi dài khẽ run, thấp thỏm ngẩng mặt lên, phô bày trọn vẹn dung nhan của mình trước mắt Dương Khai.
Dương Khai chăm chú nhìn, rồi khẽ rùng mình, đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy dung mạo của Hạ Ngưng Thường, hắn cũng không khỏi thất thần.
Dung nhan của tiểu sư tỷ không phải là đẹp nhất mà Dương Khai từng thấy, bất luận là Tô Nhan hay Phiến Khinh La, nàng cũng không hề thua kém, nhưng nàng lại sở hữu một khí chất vô cùng đặc biệt.
Giống như sự lạnh lùng của Tô Nhan, vẻ yêu mị của Phiến Khinh La, tiểu sư tỷ lại sở hữu một khí chất thuần khiết, thánh thiện.
Như thể hơn hai mươi năm sống trên cõi đời này, nàng không hề nhiễm một hạt bụi trần nào.
Sống mũi thanh tú, má đào ửng hồng, đôi môi như quả anh đào chín mọng, gương mặt không thoa chút phấn son đỏ bừng, làn da trắng nõn như ngọc tuyết.
Không khác gì đại đa số các mỹ nhân, mỗi một đường nét trên người nàng đều đẹp đến mức không chút tỳ vết.
Nhưng khi những điểm không tỳ vết đó kết hợp lại với nhau, lại tạo nên một sự thay đổi đến bất ngờ.
Khí chất thánh thiện và hồn nhiên hòa quyện vào nhau, khiến Dương Khai cảm thấy nàng vừa trang nghiêm không thể xâm phạm, lại vừa ngây thơ không rành thế sự.
Dương Khai vào Nam ra Bắc nhiều năm như vậy, đã từng gặp vô số mỹ nữ, nhưng chưa có ai đem lại cho hắn cảm giác chấn động thị giác mãnh liệt như Hạ Ngưng Thường.
Ngay giây phút nhìn thấy dung nhan nàng, trong lòng Dương Khai chợt dâng trào một sự kích động khó có thể áp chế.
Hắn chỉ muốn ôm chặt nàng vào lòng, mang nàng đi cùng, vĩnh viễn không bao giờ để nàng rời xa mình.
Vừa nảy sinh ý nghĩ này, Dương Khai vội hít sâu một hơi, áp chế sự rung động này xuống, vẻ mặt thoáng chút hồ nghi.
Hắn không phải là người không có định lực, hắn rất biết cách khắc chế bản thân, trói buộc hành động của chính mình, là một nam nhân rất biết tự chủ.
Vậy mà hắn vẫn có ý nghĩ như vậy.
Dương Khai không biết, nếu để những nam nhân khác nhìn thấy dung nhan của Hạ Ngưng Thường, thì họ sẽ có phản ứng thế nào.
- Cách đây rất lâu, sư phụ từng bảo ta không được dễ dàng để lộ gương mặt mình, nên những năm qua ta đều đeo khăn che.
Hạ Ngưng Thường khẽ giọng giải thích, má đỏ bừng, nàng xấu hổ thấy rõ trước ánh mắt nóng như lửa của Dương Khai.
- Mộng chưởng quầy nói đúng.
Dương Khai gật đầu, vừa mân mê mái tóc Hạ Ngưng Thường, cúi nửa người nằm lên người nàng, vừa dịu dàng nói:
- Ta nghĩ đại đa số nam nhân khi nhìn thấy nàng đều sẽ có hai suy nghĩ.
- Hai suy nghĩ gì?
Hạ Ngưng Thường ngượng ngùng, nhưng lại không thể ngăn nổi tò mò, bèn hỏi.
- Bảo vệ, hoặc là xâm phạm!
Bảo vệ sự thuần khiết ngây thơ của nàng, hoặc xâm phạm sự thánh thiện ngạo nghễ trước thế nhân của nàng. Cả hai đều có thể mang lại cho bất kỳ gã đàn ông nào cảm giác thỏa mãn tột cùng.
Hai suy nghĩ mâu thuẫn kết hợp sẽ mang đến cho Hạ Ngưng Thường rất nhiều rắc rối không đáng có.
- Vậy sư đệ thì sao?
Hạ Ngưng Thường bỗng bạo gan, nhìn thẳng vào Dương Khai, hỏi suy nghĩ thật của người trong mộng, nàng rất để tâm điều này!
Suy nghĩ của ai khác thì nàng có thể không quan tâm, nhưng duy chỉ có suy nghĩ của Dương Khai là nàng muốn nghe.
- Ta ư?
Dương Khai nhếch miệng cười tà mị.
- Sư đệ cũng thuộc đại đa số nam nhân đó.
Dứt lời, hắn đã cúi người xuống, khẽ hôn lên đôi môi tiểu sư tỷ.
- Ưm...
Hạ Ngưng Thường căng cứng người, mắt trợn tròn ngay tức khắc, như thể thần hồn bị một đòn công kích hủy diệt, trong nháy mắt, nàng đã mất đi quyền điều khiển thân thể, người không thể nhúc nhích, miệng không thốt nên lời, nhưng lại được một cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện khôn cùng bao phủ.
Nàng nhắm hai mắt lại, hưởng thụ giây phút đắm đuối mong chờ đã lâu này, lồng ngực vang lên âm thanh nhảy nhót mãnh liệt như trống trận.
Dương Khai hôn nàng dịu dàng, bàn tay to luồn vào trong áo tiểu sư tỷ, phủ lên ngực nàng, khẽ vuốt ve, thu trọn viên “ngọc châu” tinh xảo vào lòng bàn tay, cảm nhận sự đàn hồi kinh người và hơi nóng bỏng rẫy từ đôi gò bồng đào ấy.
Hơi thở của tiểu sư tỷ càng thêm dồn dập, ngực hơi đau nhói, đó là do đầu ngón tay Dương Khai đang ma sát trên da thịt nàng.
Cảm giác đau nhói đó chẳng những không khiến nàng khó chịu, mà còn khiến linh hồn nàng run rẩy, làm cho nàng cảm thấy vô cùng thoải mái.
Nàng bất giác muốn thời gian dừng lại ngay khoảnh khắc này, đừng trôi đi nữa.
Xoẹt... xoẹt...
Y phục bị cởi bỏ, Hạ Ngưng Thường bắt đầu run rẩy.
Bao nhiêu lần, nàng “ngủ say” bên cạnh Dương Khai và Tô Nhan, sớm đã hiểu về chuyện xấu hổ đó từ lâu rồi. Ngay lúc y phục bị cởi bỏ, nàng đã biết mình sắp sửa đối mặt với điều gì.
Áo quần ngổn ngang, hơi thở dồn dập.
Dưới ánh trăng, tiểu sư tỷ tỏa sáng đẹp đẽ như món đồ sứ tinh xảo, Dương Khai không vội xuống tay, mà ngắm thật kỹ, khắc sâu tất cả vào tâm trí, vào linh hồn.
Hắn tiếp tục hôn và vuốt ve, làm xao xuyến cõi lòng Hạ Ngưng Thường.
Hắn muốn để lại cho tiểu sư tỷ một đêm hoàn mỹ khó quên nhất.
Trước khi đi, đây là việc duy nhất hắn có thể làm, nên hắn không muốn tạo ra bất cứ điều tiếc nuối nào.
Khăn trải giường dần ướt nhẹp, toàn thân tiểu sư tỷ đã không còn khả năng để có thể suy nghĩ, miệng nỉ non một cách vô thức.
Dương Khai cưỡi ngựa cầm thương, bắt đầu xung phong lâm trận.
Động tác nhẹ nhàng đến lạ thường.
Toàn bộ Thánh Chủ Uyển như được bao trùm bởi một làn xuân ý, khiến cây khô tươi lại, nhành hoa kết nụ.
Bên ngoài Thánh Chủ Uyển, một bóng người diễm lệ lặng lẽ đứng đó, ánh mắt phức tạp nhìn về phía trước.
Rồi lại có một bóng người khác chậm rãi bước đến, An Linh Nhi cầm một cái đèn lồng đến gần nàng, nàng chẳng hề nhận ra, đến khi An Linh Nhi khẽ ho một tiếng, nàng mới giật mình như thỏ con bị kinh động, mặt lập tức đỏ bừng.
- Thu cô nương, đã trễ thế này rồi sao còn chưa nghỉ ngơi vậy?
An Linh Nhi hồ nghi nhìn Thu Ức Mộng, biết tại sao nàng lại đứng đây.
- Ờ... sắp đi nghỉ rồi đây.
Thu Ức Mộng len lén liếc về phía Thánh Chủ Uyển một cái, vội đáp.
- Có phải cô tìm Thánh chủ có việc không?
An Linh Nhi đã nhìn ra điều gì đó, liền mỉm cười hiểu ý:
- Nếu là tìm hắn có việc thì cứ vào đi, cô cũng đâu phải người ngoài, bây giờ chắc là hắn vẫn chưa đi nghỉ đâu.
- Thôi... Thôi khỏi.
Thu Ức Mộng vội xua tay.
- Ta... Ta không có việc gì tìm hắn cả, ta đến là để ngắm... ngắm sao!
- Ngắm sao?
An Linh Nhi ngước lên nhìn trời, nhoẻn miệng cười:
- Đêm nay trăng sáng thế này, hình như chẳng có được mấy ngôi sao mọc.
Thu Ức Mộng liền ngượng chín cả người.
- Ngày mai Thánh chủ đi rồi, chuyến này không biết đến khi nào mới quay về, nếu bỏ qua cơ hội đêm nay, cũng không biết phải chờ bao lâu nữa, Thu cô nương nghĩ sao?
An Linh Nhi dường như đã nhìn thấu tâm tư của Thu Ức Mộng, bèn lên tiếng khuyên nhủ.
- Ta không đến tìm hắn thật mà.
Thu Ức Mộng tỏ ra khó xử.
An Linh Nhi tiếp tục cười đầy thâm ý, định nói gì đó thì bên tai chợt vẳng đến những âm thanh kỳ lạ, không khỏi nhướn mày, cố nghe cho rõ.
Thu Ức Mộng cũng nhận ra, liền nghiêng người dỏng tai lắng nghe.
Một lát sau, cả hai người họ mặt đỏ bừng, liếc mắt nhìn nhau, đều ngượng đến mang tai.
- E hèm...
An Linh Nhi đằng hắng một tiếng.
- Dù sao thì cũng rảnh rỗi, ta ở đây ngắm sao với Thu cô nương vậy.
Nàng thật sự ngại phải về Thánh Chủ Uyển, chủ động ngồi xuống, giả vờ ngẩng đầu lên nhìn trời.
Thu Ức Mộng gật đầu, rồi ngồi xuống cạnh nàng.
Hai người không ai nói gì, tim thì đập dữ dội, cách đó không xa cứ có từng hồi âm thanh dị thường như ma âm rót vào tai, khiến họ thấy khó chịu, bất giác khép chặt hai chân, toàn thân căng cứng.
- Ha ha... sắc trời đẹp nhỉ.
An Linh Nhi cố kiếm chuyện để nói.
- Đúng vậy.
Thu Ức Mộng gật đầu tán đồng, đầu óc để đâu đâu.
Động tĩnh và âm thanh bên đó hình như càng lớn hơn, hai người họ đều cảm thấy một luồng nhiệt nóng rực dâng lên từ bụng dưới. Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh khiến hai chân họ se lại, cảm giác ẩm ướt khó chịu càng làm cơ thể thêm phần mẫn cảm.
- Thật sự nhìn không ra đấy!
An Linh Nhi tỏ ra ngạc nhiên.
- Nhìn không ra cái gì?
Thu Ức Mộng quay qua hỏi.
- Một cô nương điềm tĩnh như vậy, sao lại điên cuồng đến thế...
- Ha ha...
Thu Ức Mộng không biết nên nói gì cho phải.
- Cô không vào à?
An Linh Nhi khẽ cắn môi, chợt nói:
- Giờ mà vào đó là đúng lúc luôn, chẳng cần phải nói gì hết.
- Ơ...
Thu Ức Mộng giật mình, xấu hổ vô cùng:
- Làm sao mà được?
- Có gì mà không được, nếu ta là cô, giờ ta sẽ xông vào ngay, cho hắn biết mặt!
An Linh Nhi xúi giục, chỉ sợ thiên hạ không loạn.
- Thôi thôi!
Thu Ức Mộng xua tay lia lịa.
- Việc như vậy ta làm không được đâu.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽