Thân thể mềm mại của Bích Nhã bỗng chốc căng cứng, nàng khẽ kêu một tiếng, rồi trừng mắt nhìn Dương Khai, giọng đầy oán trách:
- Nhẹ một chút, người ta sắp bị chàng làm hỏng rồi.
Dâm phụ!
Dương Khai thầm mắng, nhưng sâu thẳm nội tâm lại không kìm được mà dâng lên một cảm giác kích thích mãnh liệt. Đặc biệt là khi đôi tay hắn đang siết chặt hai khối mềm mại co giãn kia, cảm giác chân thực ấy đã khiến hắn đánh mất lý trí, sự nóng bỏng truyền đến từ lòng bàn tay như thiêu đốt, phá tan mọi phòng tuyến tâm lý của hắn.
Bích Nhã trông có vẻ xuân tâm nhộn nhạo, nôn nóng không chờ được, nhưng Dương Khai lại nhạy bén phát hiện, một luồng sức mạnh trong cơ thể nàng đang lưu động theo một cách cổ quái.
Khí chất toàn thân nàng đã âm thầm biến hóa, khiến nàng càng thêm mê hoặc lòng người. Bất kỳ nam nhân nào, nếu bị nàng cưỡi lên, e rằng cũng khó lòng cưỡng lại được sức hấp dẫn chết người ấy.
Mỹ phụ này tựa như một quả đào mật căng mọng, làn da trắng ngần bỗng ánh lên hồng quang, dường như bất cứ bộ phận nào trên cơ thể nàng cũng có thể rỉ ra mật ngọt.
Nữ nhân này quả thực có sức hấp dẫn chí mạng đối với nam nhân.
Đôi mắt Dương Khai đỏ ngầu, đồng tử giãn hết cỡ, dường như không thể khống chế bản thân. Hai bàn tay hắn cứ thế nắn bóp hai đỉnh nhũ phong kia một cách máy móc.
Hắn dường như đã mất đi lý trí.
Lén lút quan sát một chút, Dương Khai có thể thấy rõ vẻ đắc ý toát ra từ đôi mắt Bích Nhã.
Nàng biết rằng, nam nhân dưới thân đã bị nàng chinh phục, giờ đây nàng muốn làm gì thì làm.
Nàng đã từng có được biết bao nam nhân, trong lúc mơn trớn bên nhau, nàng có thể hấp thu toàn bộ khí huyết của họ, dùng để tăng cường sức mạnh cho bản thân.
Nam nhân nào đã bị nàng chơi đùa thường sẽ biến thành một cái xác khô, cuối cùng rồi sẽ bị vứt bỏ.
Tuy rằng số lượng nam nhân đã qua tay nàng không ít, thế nhưng võ giả Nhập Thánh Cảnh lại rất hiếm khi nàng có được. Bởi lẽ, công lực tu luyện tới trình độ này, họ hẳn sẽ không ngồi không chờ chết để yên cho nàng muốn làm gì thì làm.
Cho nên nàng rất thích những kẻ như Dương Khai, nhất là tên thanh niên này cường tráng, lại anh tuấn, thực sự rất hợp khẩu vị của nàng.
Xác định Dương Khai đã buông tay đầu hàng, Bích Nhã chỉ khẽ mỉm cười, đưa tay lau khóe miệng, dường như có chút nước miếng chảy ra từ đó.
Nàng bắt đầu cởi xiêm y, để lộ thân thể trắng nõn như tuyết. Bàn tay ngọc của nàng bắt đầu tìm kiếm, cuối cùng cũng nắm lấy thanh mâu cương nghị của Dương Khai.
Nàng khẽ thở nhẹ một tiếng, đôi mắt ánh lên sóng nước, khẽ nỉ non:
- Tiền vốn cũng không nhỏ nha...
Trong lòng mừng thầm, nàng bắt đầu nâng người lên, chuẩn bị ngồi xuống.
Một dòng chất lỏng trong suốt đặc sệt từ giữa hai chân nàng chảy xuống, bắt đầu trượt dài trên đôi chân thon thả.
Đúng lúc này, nàng bỗng khựng lại, hàng lông mày cau chặt, trên mặt hiện lên vẻ tức giận cùng bất mãn, đưa mắt nhìn ra ngoài phòng.
Trong khoảnh khắc nàng đưa mắt nhìn ra, đồng tử giãn rộng của Dương Khai cũng dần co lại, luồng sức mạnh đang thầm ngưng tụ trong cơ thể hắn cũng lặng lẽ tản đi.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập. Bất chợt, cửa phòng bị đẩy mạnh, Liễu Sơn và Lưu Sa cùng xuất hiện ngay trước cửa.
Hai người bọn họ cứ thế nhìn Dương Khai và Bích Nhã – đang duy trì tư thế cực kỳ mờ ám trên giường, không hề có ý định tránh né. Lưu Sa còn huýt sáo một tiếng, ánh mắt gian tà không ngừng đảo qua lại trên thân hình tuyệt mỹ của Bích Nhã.
- Phải lên đường rồi.
Liễu Sơn thản nhiên nói.
- Không phải chứ?
Bích Nhã mếu máo:
- Chúng ta chỉ mới trở về thôi mà?
- Là mệnh lệnh của đại nhân, nếu ngươi muốn oán trách thì đi tìm ngài ấy đi.
Liễu Sơn lãnh đạm nói:
- Cho ngươi thời gian mười nhịp thở!
Nói xong, y quay người rời đi, từ đầu đến cuối cũng chẳng hề để ý tới thân thể Bích Nhã, tựa như thân hình xinh đẹp mê người đó không hề có chút hấp dẫn nào với y vậy.
Bích Nhã nhìn Dương Khai đã không còn sức phản kháng đang nằm dưới thân mình, nàng cắn chặt răng, có chút luyến tiếc. Chỉ một thoáng sau, nàng liền quay đầu trừng mắt nhìn Lưu Sa:
- Nhìn cái gì mà nhìn, ta móc mắt ngươi ra bây giờ!
Lưu Sa cười lớn:
- Sao lời này ngươi không nói với Liễu Sơn nhỉ? Hắn cũng có nhìn mà.
- Hắn không động tình, còn ngươi thì có, cái tên tiện nam nhân nhà ngươi, cút ra ngay!
Bích Nhã vung tay lên, cửa phòng lập tức đóng sầm lại.
Ngoài cửa, Lưu Sa gãi mũi, lầm bầm bất mãn:
- Cũng có phải là chưa thấy bao giờ đâu, đúng là chuyện bé xé ra to mà.
Nói xong, y lại cười lớn:
- Có điều trong lúc mấu chốt như thế mà bị cắt ngang, ai mà chẳng phát điên? Liễu Sơn à, làm tốt lắm.
- Ta chỉ tới truyền mệnh lệnh của đại nhân thôi.
Liễu Sơn hừ lạnh một tiếng.
Trong sương phòng, Bích Nhã vừa nghiến răng mắng nhiếc, vừa mặc lại xiêm y vừa cởi ra. Một lúc sau, nàng đã nổi giận đùng đùng đi ra ngoài.
Tiếng bước chân của ba người cũng càng lúc càng xa dần.
Chờ cho tới khi xác nhận bọn họ đã đi xa hẳn, sắc mặt Dương Khai mới trầm xuống, từ trên giường ngồi dậy.
Vừa rồi Liễu Sơn chỉ cần đến chậm một chút, e rằng hắn đã phải ra tay rồi.
Bích Nhã cho rằng hắn đã bị trầm luân, cho nên nàng không hề phòng bị. Ở khoảng cách gần như thế, Dương Khai chắc chắn có thể giết chết Bích Nhã trong một chiêu.
Về phần sau khi giết nàng rồi thì làm gì, Dương Khai cũng chưa hề nghĩ tới.
Hắn chỉ biết hắn tuyệt đối không thể làm chuyện đó với mỹ phụ phóng đãng này, bởi khi nàng động tình, khí tức truyền tới quá đỗi nguy hiểm.
Đó là khí tức như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Tinh Vực quả nhiên đặc sắc, đồng thời cũng ẩn chứa biết bao hiểm nguy.
Mặc lại y phục chỉnh tề, Dương Khai ngồi trên giường suy ngẫm.
Hiện giờ Bích Nhã đã đi, cũng không ai để ý tới hắn. Hắn đang suy nghĩ có nên thừa cơ hội này mà thoát khỏi chiến hạm hay không, có điều làm sao để mở cửa ra vào của bí bảo này, Dương Khai cũng không rõ lắm. Tùy tiện hành động có khi mất cả chì lẫn chài.
Ngay trong khi hắn đang trầm tư phiền não, cửa phòng lại một lần nữa bị mở ra.
Ngoài cửa xuất hiện một gã nam tử trung niên, y nhìn hắn với thần sắc cổ quái tới cực điểm.
Y có tu vi Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, ở nơi này cũng không tính là cao. Tu vi như thế, Dương Khai còn không thèm để mắt tới.
- Tiểu tử ngươi vận số cũng đỏ thật đấy.
Gã trung niên bỗng nhiên lên tiếng.
- Ta không biết ngươi đang nói gì.
Dương Khai giả bộ hồ đồ.
- Không biết thì thôi vậy, đi ra đi.
Người nọ ngoắc tay với hắn.
Dương Khai nhíu mày, cũng không cự tuyệt. Hắn đứng lên đi ra khỏi sương phòng. Gã trung niên không nói một lời nào, chỉ dẫn hắn không ngừng qua lại bên trong khoang thuyền.
- Ngươi muốn đưa ta đi đâu?
Dương Khai không nhịn nổi lên tiếng hỏi.
- Ta dẫn ngươi thì ngươi cứ đi, lắm chuyện làm gì?
Y không vui nhíu mày, hừ lạnh một tiếng:
- Theo lý mà nói thì một vị khách không rõ lai lịch như ngươi hẳn phải bị giết thẳng tay rồi.
Trong mắt Dương Khai hiện lên một tia hàn quang.
- Tuy nhiên Bích Nhã đại nhân lại không muốn giết ngươi, cho nên muốn ta an bài cho ngươi một chỗ ở, để chờ đại nhân quay trở về. Đại nhân sẽ tìm ngươi sau.
Y giải thích.
Dương Khai khẽ hít một hơi, hắn biết tạm thời sẽ không còn nguy hiểm gì nữa.
Chỉ cần Bích Nhã còn muốn làm chuyện đó với hắn thì hẳn nàng sẽ không cho người giết hắn.
Tiếp tục đi theo gã trung niên đó ước chừng thời gian một nén nhang, hai người mới đi tới một gian mật thất khá lớn.
Vừa tới nơi này, Dương Khai đã cảm nhận được một nguồn năng lượng nồng đậm tới cực điểm. Trong mật thất này, năng lượng tựa như đã nồng đậm tới mức gần như hóa thành thực chất.
Nơi này hẳn là đáy thuyền. Dương Khai nhìn ngó xung quanh, lòng đầy chấn động.
Mật thất này không biết dùng vật liệu gì để xây nên. Từng đạo trận pháp nối liền nhau không ngừng lóe sáng, trải rộng khắp các ngóc ngách bên trong căn phòng, hội tụ lại thành một đại trận kinh thiên. Trận pháp này còn truyền những sợi nhỏ hẹp đi tới các nơi khác trong con thuyền.
Từng hàng tinh thạch cực phẩm được đặt theo một quy luật nhất định, mỗi một viên đều lớn cỡ cái chậu rửa mặt nhỏ, bên trong chứa đựng năng lượng vô cùng nồng đậm.
Những năng lượng này được vận chuyển ra ngoài thông qua trận pháp, cũng không biết là đi tới những nơi nào.
Hơn nữa, trong mật thất có chia ra những ô vuông độc lập ngăn cách. Mỗi một ô vuông đều có một võ giả đang ngồi khoanh chân ở đó, công lực không đồng đều, có cao có thấp.
Đại đa số đều là võ giả Siêu Phàm Cảnh, cũng có một số là Nhập Thánh Cảnh.
Đám võ giả này hai tay hai chân đều bị trói bằng những sợi xích nối từ đáy mật thất, khiến cho bọn họ chỉ có thể hoạt động trong một phạm vi nhất định, không thể nào rời khỏi nơi đó.
Trên xích tản ra một chút dao động quỷ dị, tựa như có công năng gò bó nào đó.
Dương Khai lòng chùng xuống, ý thức được điều bất ổn.
Bởi vì hắn phát hiện, những kẻ bị trói bằng xích này đều suy yếu vô cùng, sắc mặt nhợt nhạt. Sức mạnh trong cơ thể bọn họ vô thanh vô tức tụt dần, trông có vẻ đều kiệt sức quá độ.
Những ai nguy kịch thì khí tức chìm nổi không ngừng, cảnh giới tựa như đang có nguy cơ hạ thấp.
- Nơi này là nơi nào?
Dương Khai trầm giọng hỏi.
- Động Lực thất của chiến hạm.
Gã trung niên thuận miệng trả lời.
- Việc ngươi cần phải làm cũng rất đơn giản, chỉ cần làm giống như bọn họ, khoanh chân ngồi đó. Còn việc khác, ngươi không cần quan tâm.
Không để Dương Khai hỏi thêm điều gì, y quay sang một bên khác hét lớn:
- Kha Mông, ta mang tới cho ngươi một người mới đây!
Một bóng người bỗng nhiên hiện ra trước mắt Dương Khai, nhìn hắn một chốc rồi tỏ vẻ hài lòng, nhếch miệng cười khẽ:
- Tu vi coi như là ổn, tìm đâu ra đấy?
Gã trung niên chỉ nhún vai:
- Bích Nhã đại nhân mang về.
- Bích Nhã đại nhân ư?
Kha Mông nhíu mày, mỉm cười đầy thú vị:
- Đại nhân nỡ để hắn tới Động Lực thất sao?
- Bích Nhã đại nhân phải đi ra ngoài làm nhiệm vụ, tạm thời không có ai trông coi hắn, cho nên muốn để hắn ở Động Lực thất. Ngươi trông coi hắn cho cẩn thận, đừng để hắn chết đấy.
Kha Mông cười một tiếng nham hiểm, lộ ra một cái răng nanh mọc lệch như dã thú:
- Cái này thì ta đây không dám cam đoan. Vừa rồi đã có một tên xui xẻo bỏ mạng rồi. Ngươi cũng hiểu nơi này mà, đâu phải do ta định đoạt được hết.
Gã trung niên nhíu mày, hình như cũng biết điều khó xử của Kha Mông, gật đầu nói:
- Dù sao thì cũng cố hết sức có thể, vì nếu lần sau Bích Nhã đại nhân quay về mà hắn chết mất rồi thì hẳn sẽ chọc giận đại nhân.
Sắc mặt Kha Mông có chút biến đổi, để lộ sự kiêng kỵ rõ rệt, dường như có chút e ngại vị mỹ phụ đó. Y trầm ngâm gật đầu, nói:
- Được rồi, ta sẽ phát cho hắn chút thánh tinh, để hắn không bị suy yếu là được.
- Thế thì tốt!
Gã trung niên gật đầu, nhìn Dương Khai một cái thật sâu rồi xoay người rời đi.