Ngay lúc Nộ Lãng vừa hạ quyết tâm, Dương Khai đột nhiên ngừng tấn công, nhíu mày như đang suy tư điều gì.
Ngay sau đó, một tiếng động vang lên, giữa đêm đen bất chợt bùng lên một vầng hào quang đỏ rực, khiến Nộ Lãng thần hồn kinh hãi.
Bình tĩnh nhìn lại, không ngờ giờ phút này thân thể Dương Khai lại bùng lên hỏa quang hừng hực.
Đây không phải là ngọn lửa thật sự, mà là do nguyên khí trong cơ thể đã cô đọng đến cực điểm, bắt đầu tràn ra bên ngoài. Nguyên khí nóng bỏng hừng hực bao bọc lấy hắn, nhất thời sóng nhiệt ập vào mặt, âm khí trong sơn cốc như gặp phải khắc tinh, không thể nào ngưng tụ lại được nữa.
Gương mặt Dương Khai được hào quang nguyên khí chiếu rọi, trở nên âm tình bất định. Thân trên trần trụi, cơ bắp săn chắc cuồn cuộn, trông vô cùng cuồng dã ngang tàng.
Song quyền máu thịt tơi tả, phần bụng có một vết kiếm thương dài đến nửa xích, máu tươi vẫn đang tuôn ra, da thịt lộn ra ngoài, trông khủng bố đến cực điểm. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, một cỗ khí tức điên cuồng và khát máu tựa khốn thú bao phủ toàn thân.
Tà khí lẫm nhiên!
Nộ Lãng thần sắc kinh hãi, vội vàng lùi lại mấy bước, thất thanh hét lên:
- Tẩu hỏa nhập ma?
Y còn tưởng rằng trong lúc chiến đấu, Dương Khai không khống chế nổi nguyên khí trong cơ thể, khiến nguyên khí bạo phát cắn nuốt thần trí.
Nhưng loại chuyện này không phải chỉ xuất hiện khi đạt tới Khí Động cảnh sao? Hắn chỉ là một võ giả Khai Nguyên cảnh cỏn con, sao có thể xảy ra tình huống này?
- Tẩu hỏa nhập ma?
Dương Khai quay đầu nhìn y, ánh mắt tuy đáng sợ nhưng nét mặt lại vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không có dáng vẻ nên có sau khi nhập ma, khinh miệt nói:
- Thiển cận!
Vừa dứt lời, nguyên khí rực cháy quanh thân dần thu liễm lại, ánh lửa ngập trời cũng biến mất không còn tăm hơi, chỉ còn lại một tầng Chân Dương nguyên khí hừng hực bao lấy hai nắm đấm.
Trông như thể hai nắm đấm ấy đang cầm hai ngọn lửa, ngọn lửa theo gió không ngừng lay động, nhưng lại cháy mãi không tắt.
- Ngươi vẫn còn thần trí?
Nộ Lãng kinh nghi bất định nhìn Dương Khai, muốn tìm ra một chút nhân tính trong mắt hắn, nhưng gã đã thất vọng. Từ trong đôi con ngươi đỏ ngầu kia, y không nhìn thấy bất cứ thần sắc nào của nhân tính, chỉ còn lại chiến ý điên cuồng và tử khí ngập trời.
Không thể nào, đây rõ ràng là trạng thái tẩu hỏa nhập ma, đôi mắt hắn đã không còn nhân tính, vì sao hắn vẫn có thể suy nghĩ?
- Ngươi nói xem ta có hay không!
Dương Khai tiến lên một bước, một bước này kéo khoảng cách giữa hắn và Nộ Lãng đến cực hạn. Nộ Lãng kinh hãi tột độ, không thể ngờ tốc độ hiện giờ của Dương Khai lại nhanh đến vậy.
Vội vàng lùi về phía sau, đồng thời quét ra một trảo, định ngăn cản bước chân của Dương Khai.
Nắm đấm phải đang bốc cháy của Dương Khai tung ra đón lấy. Giữa tiếng gió rít lên đầy hung bạo, quyền của Dương Khai nện thẳng vào năm ngón tay của Nộ Lãng.
Rắc rắc…
Một tiếng gãy giòn vang lên, theo sau là tiếng kêu thảm thiết kinh hoàng của Nộ Lãng, thân thể gã như diều đứt dây bay ngược ra sau. Sau khi rơi xuống đất, cơn đau thấu tim gan mới truyền đến từ năm ngón tay, gã cúi xuống nhìn, năm ngón tay của mình đã co quắp biến dạng.
Tất cả đều bị gãy!
Không chỉ vậy, một cỗ nguyên khí bá đạo hung mãnh xâm nhập vào cơ thể, thiêu đốt kinh mạch và máu thịt của gã trên đường đi.
Nộ Lãng không dám chậm trễ, vội vã vươn tay còn lại, hung hăng điểm lên cánh tay bị thương, ngăn chặn sự xâm nhập của luồng nguyên khí kia.
Gã vừa làm xong động tác này, trước mắt đã lóe lên ánh sáng, ngẩng đầu nhìn lên, không ngờ Dương Khai đã đến ngay bên cạnh, hỏa quang trên hai nắm đấm lại càng thêm rực rỡ.
Nộ Lãng đâu còn dám ham chiến? Đến lúc này y mới biết, bản thân dù vừa tấn thăng Khí Động cảnh nhất tầng, lại không thể nào địch lại một võ giả Khai Nguyên cảnh như Dương Khai.
Dồn hết sức lực toàn thân, hai chân Nộ Lãng di chuyển, triển khai thân pháp lui về phía sau, đồng thời miệng hét dài một tiếng, âm thanh mang theo nỗi kinh hoàng hoảng loạn vang vọng đi rất xa.
Hỏa quang ẩn hiện dưới chân Dương Khai, tốc độ đột nhiên tăng vọt đến mức chính hắn cũng phải kinh ngạc, đuổi sát theo Nộ Lãng như hình với bóng, một quyền lại một quyền hung mãnh giáng xuống.
Binh binh binh…
Nộ Lãng liên tiếp trúng mấy quyền, căn bản không có khả năng phản kháng, cả người bị đấm cho đầu váng mắt hoa, ý thức mơ hồ.
Chạy được năm mươi bước, Nộ Lãng rốt cuộc hiểu ra mình không thể nào thoát khỏi sự truy sát của Dương Khai, nhất thời, huyết tính tuổi trẻ bị kích phát, thần sắc dữ tợn gầm lên:
- Dương Khai, ngươi đừng khinh người quá đáng! Ưng Kích Trường Không, đi chết cho ta!
Đây là trảo công mạnh nhất của Nộ Lãng, nguyên khí toàn thân đều rót vào đôi tay. Hai tay gã vาด chéo trước ngực, rồi hung hăng xé toạc sang hai bên nhắm thẳng vào lồng ngực Dương Khai.
Dương Khai lúc này cũng không dám xem thường một đòn toàn lực của võ giả Khí Động cảnh. Hắn cảm nhận được trên hai cánh tay kia ẩn chứa một lực sát thương cực lớn. Dương Khai thần sắc ngưng trọng.
Lần này nếu bị y tóm trúng, lồng ngực hắn e rằng sẽ bị xé toạc ra.
Trong phút chốc, Dương Khai theo bản năng nghiêng người, nhưng khí thế của nắm đấm hừng hực hỏa quang vẫn không giảm, giáng thẳng xuống mặt Nộ Lãng.
Cả hai đều đang liều mạng, đây chắc chắn là đòn cuối cùng, một đòn sinh tử. Không phải ngươi chết thì là ta vong!
Binh!
Nắm đấm của Dương Khai nện vào mặt Nộ Lãng, ngũ quan vốn anh tuấn lập tức vặn vẹo biến dạng. Dưới một cỗ lực cực lớn, cả người Nộ Lãng bị đánh bay về phía sau, xoay mấy vòng trên không trung rồi mới rơi bịch xuống đất.
Xoạt!
Song trảo của Nộ Lãng cũng quét trúng ngực Dương Khai như dự tính, nhưng không có cảnh tượng vỡ ngực nát bụng như y tưởng tượng. Trên lồng ngực hắn chỉ để lại mười vết máu, năm vết nông, năm vết sâu.
Vào thời khắc mấu chốt, cú nghiêng người của Dương Khai đã phát huy tác dụng cực lớn. Vừa rồi xương ngón tay của Nộ Lãng đã bị hắn đánh gãy, chiêu Ưng Kích Trường Không thi triển ra, lực đạo của hai cánh tay chắc chắn không đồng đều, một bên mạnh một bên yếu. Dương Khai nghiêng người chính là nắm chắc sự chênh lệch này, khiến hai tay y không thể đồng thời phát lực, qua đó phá giải được chiêu này.
Cách ứng đối như vậy hoàn toàn là kết quả của phúc chí tâm linh, cũng là phản ứng theo bản năng. Trong chiến đấu, Dương Khai căn bản không suy tính quá nhiều, nhưng không thể không nói, phương thức phá giải này quả là tuyệt diệu.
Cảnh tượng đột nhiên tĩnh lặng trở lại, cuộc chiến sinh tử đến đây đã phân thắng bại. Dương Khai thở hổn hển, tà khí vẫn ngập tràn, còn Nộ Lãng thì nằm trên mặt đất như một con chó chết. Gương mặt máu thịt lẫn lộn, ánh mắt oán độc vạn phần nhìn chằm chằm Dương Khai đang từng bước tiến lại gần.
- Có thành quỷ ta cũng không tha cho ngươi!
Nộ Lãng nuốt một ngụm máu tươi trong miệng, hung tợn nói.
Dương Khai lạnh lùng nhìn y, nhấc một chân lên rồi dẫm mạnh xuống.
- Ha ha… người của Huyết Chiến Bang nghe được tin ta truyền đi… sẽ đến giết ngươi…
Nộ Lãng còn chưa nói hết câu, đã bị Dương Khai dẫm nát cổ, lập tức mất mạng.
Năm người của Phong Vũ Lâu, toàn bộ bị diệt!
Lặng lẽ đứng tại chỗ, cảm nhận nhiệt huyết sôi trào và chiến ý dâng cao trong cơ thể, Dương Khai lạnh lùng trầm tư một lát, trong đầu chợt lóe lên một ý niệm điên cuồng.