Trong Động Lực thất của chiến hạm, gã thanh niên tự xưng là Thần Đồ ngẩn người, vẻ mặt lúng túng, dường như không ngờ Dương Khai lại hãm hại mình.
Y há miệng định biện giải, nhưng vừa nhìn thấy thánh tinh trong tay, Thần Đồ biết ngay rằng dù mình có nói gì cũng vô ích.
Tình cảnh này đúng là bùn vàng dính đũng quần, không phải phân cũng thành phân.
Y lờ đi ánh mắt lạnh như băng của Kha Mông, cũng chẳng buồn để tâm đến hành vi bỉ ổi của Dương Khai, dứt khoát nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt thánh tinh, điên cuồng vận chuyển công pháp, bắt đầu hấp thu năng lượng bên trong.
Giống như một tên ăn mày nghèo rớt mùng tơi, trước lúc chết cũng phải làm một bữa cho no bụng.
Lần này đến lượt Dương Khai nghẹn họng trân trối.
- Tiểu tử, dám gây sự trên địa bàn của ta, lá gan ngươi cũng không nhỏ đâu nhỉ!
Kha Mông cười gằn, xông tới trước mặt Thần Đồ, không nói hai lời liền thượng cẳng chân hạ cẳng tay.
Y ra tay rất nặng, tiếng bịch bịch vang lên không dứt, hoàn toàn không để ý đến sự sống chết của Thần Đồ.
Nhưng Dương Khai nhanh chóng phát hiện, những nơi y tấn công đều tránh các yếu huyệt của Thần Đồ, chỉ khiến y đau đớn chứ không nguy hiểm đến tính mạng.
Gã cũng không muốn giết chết bất kỳ võ giả nào đang cung cấp động lực cho chiến hạm ở đây.
Kha Mông vừa đánh vừa cười gằn, miệng buông lời mỉa mai, chửi bới cực kỳ khó nghe.
Thần Đồ không nói một lời, mặc cho y hành động, khuôn mặt chữ điền méo mó vì đau đớn, nhưng y vẫn không ngừng hấp thu năng lượng trong thánh tinh, như thể không hút cạn thì quyết không chịu thôi.
Dương Khai nét mặt trầm ngâm, ánh mắt nhìn Thần Đồ cũng đã thay đổi.
Biểu hiện ban nãy của người này tuy khiến Dương Khai rất chán ghét, nhưng không thể phủ nhận rằng, y là một kẻ rất cứng cỏi, cũng là một người có thể nhẫn nhục chịu đựng.
Một lúc sau, Kha Mông mới ngừng tay, lại khiển trách một hồi rồi mới quay người rời đi.
Y hoàn toàn không đoạt lấy thánh tinh trên tay Thần Đồ, dường như mặc định nó thuộc về y, chỉ có điều cái giá mà Thần Đồ phải trả không nhỏ, bị Kha Mông đánh cho bầm dập mặt mũi, máu tươi ứa ra từ khóe miệng.
Nhìn chằm chằm vào bóng lưng Kha Mông khuất dần trong bóng tối, Thần Đồ lau khóe miệng, đôi mắt phóng ra một luồng khí lạnh sắc như đao.
Y lại lườm Dương Khai một cái, khẽ cười lạnh.
Khối thánh tinh trên tay cũng đã hao hụt lượng lớn năng lượng, ánh sáng mờ dần do vừa rồi y điên cuồng hấp thu không hề tiết chế.
Bị y hấp thu thêm một đợt, nó hóa thành bột mịn, chảy xuống từ kẽ tay.
Dương Khai khẽ động thần sắc.
Năng lượng tích trữ trong một khối thánh tinh rốt cuộc lớn đến mức nào, bất kỳ võ giả nào cũng hiểu rõ. Thần Đồ có thể hấp thu tất cả trong thời gian ngắn, điều này cho thấy công pháp y tu luyện không hề đơn giản.
Dương Khai lại ném một khối thánh tinh cho hắn.
Lần này Thần Đồ không đón, chỉ thờ ơ nhìn Dương Khai đầy cảnh giác, cười khẩy nói:
- Ngươi tưởng ta là thằng ngốc, mắc bẫy hai lần sao?
Dương Khai cũng không đáp lời, chỉ nhắm mắt dưỡng thần.
Thần Đồ nhìn hắn một lát, cảm thấy nhàm chán, dứt khoát không lãng phí sức lực nữa, càng không quan tâm tới khối thánh tinh được ném đến bên cạnh, coi như không thấy.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Ngày thứ hai, Kha Mông phân phát cho mỗi võ giả bị giam hai khối thánh tinh, Dương Khai cũng không ngoại lệ.
Thần Đồ sau khi lấy được hai khối thánh tinh liền hấp thu ngay lập tức. Tiêu hao cả một ngày, sức lực trong cơ thể y sớm đã cạn kiệt, không thể chờ đến lúc cần mới bổ sung được.
Không lâu sau, hai khối thánh tinh đã bị tiêu hao hết.
Y liếm mép một cách thèm thuồng, chần chừ nhìn khối thánh tinh hôm qua Dương Khai ném qua đang nằm trước mặt mình, nội tâm đấu tranh dữ dội.
Y muốn lấy, nhưng lại sợ Dương Khai gọi Kha Mông tới, suy đi tính lại mới khổ sở bỏ qua, trong lòng thầm mắng Dương Khai hèn hạ vô liêm sỉ.
Nhắm mắt lại, không để ý đến sự cám dỗ trong gang tấc nữa.
Mấy ngày tiếp theo, tình hình đều như vậy.
Chỉ có điều dần dà, Thần Đồ cảm thấy sức lực trong cơ thể mình ngày càng thiếu hụt. Bị sợi xích kia không ngừng rút đi thánh nguyên mà không được bổ sung đầy đủ, y không cách nào duy trì được trạng thái đỉnh cao, dần dần cũng giống như những người khác, trở nên suy yếu.
Ngược lại, Dương Khai đã hình thành nên sự đối lập rõ ràng với y.
Ngoài mười mấy khối thánh tinh Kha Mông cho lúc đầu, ngày nào hắn cũng được nhận thêm hai khối, ngoài ra Dương Khai còn cố ý đòi thêm một ít từ Kha Mông.
Những khối thánh tinh nhận được, hắn chỉ dùng chưa tới một nửa để duy trì sự tiêu hao của bản thân, phần còn lại được hắn giấu vào Ma Thần Bí Điển để phòng khi cần.
Kha Mông cũng không thể từ chối yêu cầu của hắn. Có vẻ như vì liên quan đến mỹ phụ Bích Nhã, Kha Mông đối với hắn không hề keo kiệt, mà còn rất hào phóng. Không những cho thánh tinh, mà còn cho hắn vài viên Thánh đan, để hắn giữ được thể lực và tinh thần sung mãn, phòng hờ Bích Nhã đến đưa hắn đi bất cứ lúc nào.
Điều này khiến Thần Đồ đỏ mắt ghen tị, ánh mắt nhìn Dương Khai cũng trở nên khác lạ, giống như nhìn một tên công tử bột ăn bám, lộ rõ vẻ khinh thường.
Mấy hôm sau, khí sắc của Thần Đồ trở nên tệ hơn.
Y cảm thấy nếu không được bổ sung đầy đủ, cảnh giới hiện tại của mình sẽ có nguy cơ tụt dốc.
Nhận thấy tình hình nguy cấp, Thần Đồ cũng không nghĩ nhiều được nữa. Ngày nọ, sau khi hấp thu hết thánh tinh được phát, cuối cùng y cũng không thể kiềm chế được sức mê hoặc của khối thánh tinh kia, bèn cầm lên.
Y vừa cầm vừa cẩn thận quan sát phản ứng của Dương Khai, nhưng kinh ngạc là cho đến khi y hấp thu hết năng lượng trong khối thánh tinh đó, Dương Khai cũng không hề nhìn y lấy một cái, càng không vu oan hãm hại như lần trước.
Hắn nhẹ nhõm ra mặt. Ngay lúc này, lại một khối thánh tinh khác bay tới.
Thần Đồ giơ tay đón lấy, vẻ mặt biến đổi, khẽ hỏi:
- Ngươi có ý gì?
- Chẳng có ý gì cả, dù sao thánh tinh của ta cũng dùng không hết. - Dương Khai nhún vai.
Khóe miệng Thần Đồ co giật, cười lạnh nói:
- Dù ngươi cho ta, ta cũng sẽ không cảm kích ngươi đâu. Ta đã từng thua ngươi một lần, chúng ta coi như hòa.
- Nếu ta muốn được cảm kích, ở nơi này có bao nhiêu người, ta cho ai mà chẳng được, đâu nhất thiết phải là ngươi.
- Ngươi muốn gì? - Thần Đồ cảnh giác nhìn Dương Khai.
Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, trong lòng Thần Đồ vẫn không tin tưởng Dương Khai.
- Một đồng minh! - Dương Khai khẽ thốt.
- Đồng minh? - Thần Đồ nheo mắt, liếc nhìn xung quanh, chắc chắn không có ai chú ý bên này mới nói đầy ẩn ý: - Ý tưởng của ngươi thật phong phú.
- Ngươi không có ý tưởng gì sao?
Thần Đồ cứng họng, trầm mặc không nói.
- Trước đây vu oan cho ngươi là bởi ngươi quá ồn ào, ta không muốn dây dưa với kẻ lắm chuyện. Nhưng giờ ta thấy xung quanh chỉ có ngươi là còn chút sức sống, ta không còn lựa chọn nào khác.
- Vậy thì ta đây cũng thật vinh hạnh. - Thần Đồ cười ha hả. - Nhưng có ý tưởng chưa chắc đã làm nên chuyện.
- Đi một bước tính một bước, chẳng lẽ ngồi chờ chết sao?
Hai con ngươi của Thần Đồ sáng rực, y nhếch mép cười đầy bí hiểm, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Dương Khai. Nụ cười trên mặt vừa thu lại, một lần nữa trở nên nhố nhăng, khịt mũi nói:
- Nếu sau này mỗi ngày ngươi cho ta một khối thánh tinh, ân oán của chúng ta trước đây có thể xóa bỏ.
- Được! - Dương Khai gật đầu hào phóng.
Thần Đồ cười ha hả:
- Tự nhiên ta thấy ngươi cũng thuận mắt đấy chứ.
Nói đoạn, y lặng lẽ nhét khối thánh tinh vừa nhận được vào trong ngực, định để mai sau dùng. Với tu vi của y, mỗi ngày cần ba khối thánh tinh mới có thể duy trì sức lực, thế nhưng Kha Mông lại chỉ phát cho hai khối, chính là không muốn để y có tinh lực dồi dào mà gây chuyện.
- Giới thiệu lại lần nữa, ta là Thần Đồ.
- Dương Khai!
Hai người liếc nhìn nhau, ngầm hiểu rồi cùng cười một tiếng.
Bích Nhã đã ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, không biết lúc nào ả mới trở về. Nhưng Dương Khai dự tính, một khi ả ta quay lại, vận rủi của hắn cũng sẽ ập đến. Hắn nhất định phải làm gì đó trước khi Bích Nhã trở về.
Nhưng trong Động Lực thất, về cơ bản tất cả mọi người đều vô cùng suy yếu. Đúng như lời Dương Khai, xung quanh hắn ngoại trừ Thần Đồ còn chút sức sống ra, những người khác hoàn toàn là những cái xác không hồn, e rằng đến hơi sức nói chuyện với hắn cũng chẳng có.
Hắn căn bản không thể dò hỏi được thông tin mình muốn từ những người đó.
Bất kể tính cách của Thần Đồ thế nào, có thể thành đại sự được hay không, bây giờ chỉ có y là lựa chọn thích hợp nhất.
- Ngươi hiểu về con thuyền này được bao nhiêu? - Dương Khai lén dùng thần niệm trao đổi với Thần Đồ.
- Ngươi hiểu được bao nhiêu? - Thần Đồ hỏi lại.
- Ta chỉ biết nơi này có cao thủ Thánh Vương Cảnh trấn thủ, thuộc về một thế lực tên là Tử Tinh, còn lại thì không rõ lắm.
- Vậy thì ta biết nhiều hơn ngươi đấy. - Thần Đồ cười hề hề. - Bọn chúng không ngại dùng chiến hạm Thánh Vương cấp thượng phẩm đến nơi vực sâu hỗn loạn đầy nguy hiểm này là vì hai nữ nhân, hình như trên người hai nữ nhân đó có thứ gì đó mà bọn chúng cần.
- Hai nữ nhân đó ta đã gặp qua. - Dương Khai cắt lời y.
- Ngươi đã gặp qua? - Hai mắt Thần Đồ tỏa sáng.
- Ừ, một người Nhập Thánh nhị tầng cảnh, một người Nhập Thánh tam tầng cảnh, là người của Kiếm Minh. Họ có thể có thứ gì đáng để Tử Tinh phải dấy động can qua như thế?
- Ta cũng không biết. - Vẻ mặt Thần Đồ cũng đầy nghi hoặc. - Mẹ nó, ta chỉ không cẩn thận đụng phải bọn chúng ở ngoài vực sâu hỗn loạn, liền bị chúng túm vào làm khổ sai. Đợi lão tử ra ngoài, sớm muộn gì cũng có ngày hủy diệt toàn bộ Tử Tinh.
Dương Khai kinh ngạc nhìn y.
- Đây là chí nguyện cả đời của ta! - Thần Đồ nói thêm.
- Vậy còn những người khác ở đây thì sao?
- Có lẽ đều là thế lực đối địch với Tử Tinh, sau khi bị bắt liền bị đẩy vào Động Lực thất, lao lực đến chết! Các thế lực đều như vậy, cho nên đừng để bị bắt dễ dàng, nếu không kết cục sẽ rất thảm thương. Như thế này vẫn còn tạm được, có người sau khi bị bắt sẽ bị đưa đến những nơi nguy hiểm khác để khai thác khoáng thạch, thu thập dược liệu... Cái cảm giác sống chết không thể nắm giữ, như chỉ mành treo chuông đó mới đáng thương.
Vẻ mặt y đầy thổn thức, dường như từng có trải nghiệm như vậy, khiến Dương Khai á khẩu không nói nên lời.
Nói một hồi, y lại nhìn Dương Khai một cách thông cảm:
- Chỉ có điều, thảm thương nhất vẫn là ngươi, bị ả nữ nhân tên Bích Nhã đó để mắt tới rồi, ha ha ha!
Y cười trên nỗi đau của người khác, khiến Dương Khai hoàn toàn câm nín.