Hắn làm sao làm được? Rốt cuộc làm sao có thể làm được?
Thần Đồ nắm chặt chìa khóa Dương Khai ném tới, ngơ ngác nhìn đám sương máu đang bay lượn khắp trời, sâu trong nội tâm dấy lên sóng gió cuồn cuộn.
Ngay cả y, nếu giao đấu sinh tử với Kha Mông, thắng bại cũng khó phân, vậy mà một Nhập Thánh nhất tầng cảnh như Dương Khai lại có thể giết chết Kha Mông?
Kha Mông dù có khinh suất đến mấy cũng không thể nào không hoàn thủ, cảnh giới và thực lực của y hiển nhiên là không hề yếu.
Tất cả đột nhiên xảy đến quá nhanh, khiến Thần Đồ trở tay không kịp.
Y vẫn ngây ngốc đứng đó, đắm chìm trong kinh hãi, quên mất tình cảnh của bản thân, thậm chí quên cả việc tháo gỡ xiềng xích.
Cũng chính vào khoảnh khắc này, y bỗng nhiên ý thức được Dương Khai là một kẻ cực kỳ nguy hiểm. Trong nháy mắt hắn có thể giết chết Kha Mông, vậy nên nếu y sơ suất, cũng có thể bị hắn giải quyết ngay lập tức.
Thần Đồ sợ hãi đến mức suýt kêu lên.
"Ngươi còn định ngẩn người đến bao giờ?" Dương Khai khẽ quát.
Thần Đồ lúc này mới hoàn hồn, vội vàng dùng chìa khóa tháo bỏ xiềng xích. Ngay sau đó, những tia chớp chi chít từ cơ thể Thần Đồ tràn ra, dài hẹp và rõ ràng, từng tia chớp như những con điện xà quấn quanh thân y, trông vô cùng khủng khiếp.
Những luồng điện xà bọc ngoài thân y bỗng bắn ra bốn phương tám hướng, trong phút chốc toàn bộ Động Lực thất lóe lên từng đợt hào quang chói mắt.
Thần Đồ cười ha hả dữ tợn: "Huynh đệ, ngươi quả không tầm thường, ta rất khâm phục!"
Y vừa dứt tiếng cười lớn, bóng dáng bỗng biến mất không thấy đâu nữa, ngay sau đó liền quỷ dị hiện ra bên cạnh một võ giả Nhập Thánh nhất tầng cảnh.
Một võ giả Tử Tinh với vẻ mặt hung ác đang định đánh lén Dương Khai liền bị Thần Đồ túm cổ.
Lôi điện cuồng bạo bùng phát, tên võ giả này run rẩy kịch liệt, một luồng năng lượng khổng lồ có thể làm tê liệt thần hồn xộc thẳng vào thân thể hắn, khiến trong nháy mắt hắn đã mất đi quyền khống chế bản thân.
Một mùi khét lẹt tràn ngập không gian, đỉnh đầu người này bốc khói. Đợi sau khi Thần Đồ buông tay, hắn đã trở thành một thi thể cháy khét, ngã vật ra không chút sức sống.
Động Lực thất là yếu địa của cả chiến hạm, là trái tim của chiến hạm, cho nên bình thường nơi đây phòng bị cực kỳ nghiêm ngặt, có cao thủ Thánh Vương Cảnh trấn thủ để tránh xảy ra chuyện bất trắc.
Nhưng lần này, dường như do quá chú tâm vào Kiếm Minh mà các cường giả trấn giữ ở đây đều tản đi tứ phía, toàn bộ bị phái ra ngoài tăng viện. Những người lưu lại cũng chỉ có Kha Mông là hơi chút lợi hại.
Kha Mông chết trước tiên, những người khác đều đã bị Dương Khai dùng Ma Thần Biến cùng Thần Đồ liên thủ, căn bản không có khả năng phản kháng.
Dựa vào thể phách cường hãn và khả năng đánh lén, Dương Khai nhanh chóng giết chết năm võ giả Nhập Thánh Cảnh. Sau khi quét mắt một vòng trong Động Lực thất, hắn phát hiện nơi này cũng chỉ còn hắn và Thần Đồ còn sống. Người cuối cùng thấy tình thế không ổn chạy trốn thì cũng bị Thần Đồ dùng lôi điện đánh ngã, tiếp theo bị y giày vò đến chết.
"Cuối cùng cũng được tự do rồi, ha ha ha!" Thần Đồ hét lớn giống như con mãnh thú thoát khỏi gông xiềng.
"Bây giờ đi như thế nào? Ngươi quen thuộc với nơi này, ngươi dẫn đường đi." Dương Khai lạnh mắt nhìn y.
"Không vội, trước khi đi chúng ta hãy tặng một món quà lớn cho bọn Tử Tinh!" Thần Đồ cười quỷ dị, trên mặt hiện chút thần sắc điên cuồng.
Y tiến vào trung tâm điều khiển Động Lực thất, khoanh chân ngồi xuống.
Thần niệm tỏa ra, vận chuyển thánh nguyên trong cơ thể, khiến bản thân y và trung tâm điều khiển kết thành một thể.
Dương Khai vẻ mặt cổ quái nhìn y, không ngăn cản mà chỉ lẳng lặng chờ.
Qua những ngày bị giam cầm ở Động Lực thất, hắn đã có hiểu biết nhất định về chiến hạm này, biết được tác dụng của đại trận mà Thần Đồ bố trí.
Đó là trận pháp có thể khống chế những yếu điểm then chốt của chiến hạm.
Thần Đồ hiển nhiên muốn lợi dụng chiến hạm Thánh Vương cấp thượng phẩm này để làm gì đó.
Hoa văn của trận pháp bừng sáng lên, chiến hạm vốn neo đậu ở một chỗ trong Tinh Không chậm rãi chuyển động, một lúc sau lại dừng lại.
"Ha ha, hôm nay phải cho các ngươi biết rằng Thần Đồ ta không dễ bắt nạt đâu!" Thần Đồ bỗng mở hai mắt, trong ánh mắt hiện ra vẻ cuồng bạo, thánh nguyên trong cơ thể phun ra rót vào đại trận bên dưới.
Ngay sau đó thân hạm liền chấn động mạnh.
Một đạo thần quang cực lớn bắn ra từ chiến hạm mang theo khí tức hủy diệt nhằm vào chiến trường hỗn loạn kia.
Cùng lúc đó, Dương Khai nhạy bén cảm giác được năng lượng thánh tinh chất chứa trong trận pháp ở Động Lực thất này nháy mắt đã giảm đi, hào quang vốn trong trẻo cũng tối đi rất nhiều.
Thần quang bắn đi, đám người Kiếm Minh và Tử Tinh đang hỗn chiến đều dừng lại, kinh hãi nhìn hào quang đó, kêu la ầm ĩ sử dụng bí bảo phi hành vội vã trốn chạy.
Nhưng đã quá muộn, tốc độ thần quang nhanh vô cùng, chỉ trong nháy mắt đã giáng xuống đầu những võ giả này.
Cả thế giới bỗng trở nên thanh tịnh.
Trận chiến huyên náo bỗng ngừng lại, những người còn sống kinh ngạc nhìn cảnh tượng như tận thế, dường như tất cả đều không nói gì, chỉ há hốc miệng kinh ngạc.
Thần quang vụt xuyên qua chiến trường, bắn nhanh đến một chỗ sâu trong vũ trụ.
Chỉ để lại một phạm vi bị quét sạch sẽ.
Nơi đó vốn có không ít võ giả đang thi triển thần thông của bản thân, vận dụng bí bảo chiến đấu gay gắt, nhưng giờ phút này chẳng còn gì nữa.
Bọn họ như chưa từng tồn tại.
Chí ít có hơn trăm người bị đạo thần quang kia quét sạch.
Trong Động Lực thất, Thần Đồ cười dữ tợn như vừa làm được chuyện gì đắc ý.
Dương Khai nhíu mày, tuy cảm thấy Thần Đồ vì báo thù mà tiêu diệt sạch người của Kiếm Minh là không ổn, nhưng cũng không nói thêm gì.
Kiếm Minh và hắn không có giao tình mà ngay cả Hòa Tảo, Hòa Miêu cũng chỉ là tình cờ gặp nhau, hắn không muốn xen vào chuyện của người khác.
"Trút giận rồi chứ? Vậy thì mau đi thôi." Dương Khai khẽ giọng: "Ngươi làm như vậy ngay lập tức sẽ có cao thủ tới đây kiểm tra."
"Ngươi nói đúng!" Thần Đồ bỗng nhiên tỉnh ngộ, vội vàng rời khỏi vị trí then chốt trong đại trận kia, cùng Dương Khai nhanh chóng chạy ra ngoài.
Toàn bộ bên trong chiến hạm chỉ còn lại số ít võ giả còn đang hoạt động, vì đạo thần quang bắn ra kia mà đều bị kinh động, tất cả đều đang tiến về Động Lực thất của chiến hạm.
Mà Thần Đồ tương đối hiểu cấu tạo của Động Lực thất, y mang theo Dương Khai đi vòng tìm một con đường vắng vẻ.
Không ngờ cả đường đi đều chẳng gặp chút phiền toái.
"Chúng ta đi đâu? Nơi này không phải là hướng đi rời khỏi chiến hạm." Dương Khai đi theo Thần Đồ được một chốc thì bỗng trầm mặt hỏi.
Dù đối với nơi này không quá quen thuộc, nhưng nhờ trực giác nhạy bén, hắn cảm thấy Thần Đồ đưa hắn đi vòng vèo trong chiến hạm không có vẻ là cách nhanh chóng rời đi.
"Rời khỏi?" Thần Đồ vừa nén khí tức lặng lẽ đi, vừa quay đầu nhìn hắn: "Ngươi có Tinh đồ chính xác không?"
Dương Khai lắc đầu.
"Ngươi không có Tinh đồ thì rời khỏi đây bằng cách nào?" Thần Đồ khẽ cười một tiếng. "Ngươi có Tinh Toa không?"
"Có!" Dương Khai gật đầu. "Có điều nghe nói Tinh Toa của ta hỏng rồi, không thể sao chép Tinh đồ."
"Không sao cả, chúng ta đi bắt một người, bắt người đó dẫn đường cho chúng ta rời đi là được." Thần Đồ không để bụng.
"Bắt ai? Nếu tùy tiện bắt một người cũng được, cách đây năm mươi trượng có một võ giả Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, hay là bắt hắn." Dương Khai đề nghị.
Thần Đồ lắc đầu nói: "Người này không được, cho dù bắt y chúng ta cũng không thể rời khỏi vực sâu hỗn loạn. Ngươi cũng biết nếu bị lạc ở vực sâu hỗn loạn thì kết cục sẽ như thế nào. Mục tiêu của ta không chỉ là thoát khỏi chiến hạm này."
Dương Khai khẽ động thần sắc, bỗng nhiên tỉnh ngộ. "Ý ngươi là muốn đi tìm Đồ Sư của chiến hạm này?"
"Nói chuyện với người thông minh thật không uổng công." Thần Đồ nhếch miệng cười. "Ta chính là muốn đi tìm người đó."
"Ngươi có biết người đó ở đâu không?"
"Biết đại khái vị trí, về phần có thể tìm được hay không thì phải đợi vận may thôi."
Dương Khai không nói gì thêm, đi theo sau Thần Đồ lặng lẽ hành động.
Lúc trước nghe Thần Đồ từng nói, ở Tinh Vực rộng lớn, có những người chuyên khắc Tinh đồ, cung cấp đường bay chính xác cho võ giả, lấy đó làm kế sinh nhai, đó chính là Đồ Sư.
Tinh đồ do Đồ Sư cao minh khắc có thể giúp võ giả tránh nguy hiểm trong Tinh Không, giúp bọn họ tới được nơi cần tới một cách thuận lợi. Tinh đồ bọn họ khắc ra cực kỳ tinh chuẩn, dù bay bao xa cũng không sai lệch bao nhiêu.
Về cơ bản, Tinh đồ các Đồ Sư khắc ra cũng không hoàn toàn giống nhau, những Tinh đồ đó cũng có chất lượng cao thấp, giá cả bán ra cũng khác biệt.
Đắt tới mấy vạn thánh tinh hay hơn mười vạn thánh tinh hoặc thậm chí cực kỳ đắt đỏ cũng có, hay rẻ bằng vài khối thánh tinh cũng có thể mua được.
Đồ Sư tay nghề xuất chúng ở bất kỳ thế lực lớn nào cũng rất được chào đón, địa vị được tôn sùng. Bọn họ không nhất thiết phải sở hữu sức mạnh cường đại, nhưng vẫn là thượng khách ở các thế lực lớn.
Mà bên trong chiến hạm thường sẽ có một vị Đồ Sư trấn thủ, vì chiến hạm có thể đổi hướng bất kỳ lúc nào, lúc này cần Đồ Sư để phán đoán lộ trình thích hợp, xác định phía trước không có gì nguy hiểm.
Muốn trở thành Đồ Sư còn khó khăn gấp mấy lần so với trở thành Luyện Đan Sư và Luyện Khí Sư, bởi vì Đồ Sư cần nắm giữ cả cấu trúc Tinh Vực, thậm chí ngay cả vị trí của vô số tinh tú kia và khoảng cách giữa chúng cũng phải nhớ kỹ.
Đồ Sư cũng là nghề nghiệp có số lượng ít nhất trong Tinh Vực, thường chỉ là đơn truyền một mạch, không thể bồi dưỡng đại trà được.
Bởi vì bất kỳ một Đồ Sư trưởng thành nào đều cần một sư phụ tận tâm chỉ dạy trong thời gian dài.
Đây là một việc cực kỳ tiêu hao thời gian và tinh lực. Một Đồ Sư xuất sắc dù thu nhận đệ tử cũng sẽ chỉ thu nhận một hai người, nhiều hơn nữa sẽ không dạy được.
Những Đồ Sư danh tiếng này nắm giữ Tinh đồ trong tay cũng là vốn liếng độc nhất của họ, không dễ dàng truyền ra ngoài.
Đủ mọi thông tin về Đồ Sư chợt lóe lên trong đầu Dương Khai, hắn phát hiện nghề nghiệp này thật sự phi phàm.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe