Virtus's Reader
Vô Tận Đan Điền

Chương 2198: CHƯƠNG 2198: PHÙ VĂN CƯỜNG ĐẠI

Vừa rồi đánh tan bóng đen, ý thức của đối phương vẫn lưu lại trong thức hải của hắn, thông qua thôn phệ linh hồn hắn chậm rãi khôi phục, nếu như không nhanh chóng xử lý, linh hồn sớm muộn gì cũng sẽ bị đối phương thôn phệ sạch sẽ, biến thành cái xác không hồn!

Đáng giận!

Rốt cuộc đây là quái vật gì?

Tuy hứn tới Tà Nguyệt Chí Tôn Vực thời gian không dài nhưng sau khi xem xong thư khố Quy Khư Hải cũng coi như tri thức uyên bác, tri thức uyên bác như thế nhưng không có chút khái niệm nào với thứ hai, thậm chí còn chưa từng nghe nói qua.

Nó quá kinh dị rồi!

- Nhìn tốc độ ký sinh, không qua cả buổi linh hồn ta sẽ bị thôn phệ toàn bộ, phải mau chóng nghĩ biện pháp!

Trong nội tâm rung động không nhỏ, đồng thời hắn phát hiện hắc tuyến càng ngày càng lớn mạnh, nếu như tùy ý loại tình huống này tiếp tục phát triển, mặc dù thực lực của hắn mạnh cỡ nào, không qua bao lâu cũng sẽ bị thôn phệ sạch sẽ và tử vong.

- Làm sao bây giờ?

Suy tính cả buổi, Nhiếp Vân cau mày lo lắng không thôi.

Như nếu như đối phương chỉ giết không chết còn có thể chiến đấu, nếu ăn mòn thức hải lại làm cho người ta khó lòng phòng bị, không cách nào ngăn cản.

Đầu óc hoạt động nhanh chóng, hắn không ngừng sinh ra nhiều ý nghĩ, hắn không ngừng bác bỏ các loại chủ ý, lúc này nhìn ánh mắt kỳ quái nhìn sang thi thể đáng sợ kia.

Những sợi tơ màu đen kia nhanh chóng lớn thành ngón cái, linh hồn hắn cũng sinh ra từng đợt suy yếu, dựa vào tốc độ thôn phệ này, nếu không nhanh chóng giải quyết, đừng nói cả buổi, chỉ sợ qua mười phút nữa hắn phải chết không nghi ngờ.

- Phòng ngự chi khí, vòng tròn đại đạo!

Điều động tất cả biện pháp trong người têến hành phòng ngự nhưng tất cả đều không làm nên chuyện gì.

Đối phương có thể thôn phệ linh hồn, phòng ngự chi khí và vòng tròn đại đạo không có tác dụng.

Rầm rầm!

Thời điểm hắn sốt ruột không có biện pháp gì, đột nhiên trong thức hải có âm thanh đặc thù vang lên, ngay sau đó khóa sắt xuất hiện và lan thẳng tới sợi tơ màu đen.

Xèo...xèo!

Nhìn thấy khóa sắt, dường như sợi tơ nhìn thấy thứ đáng sợ nhất trên đời, nó phát ra tiếng kêu chói tai, cũng không quan tâm thôn phệ linh hồn và bỏ chạy tứ tán.

Khóa sắt xuyên ngang qua sau đó bắt lấy những sợi tơ này và xoay quanh bên trong.

Trong khóa sắt này dung nhập ấn ký phù văn, không ngờ có thể đối phó những sợi tơ màu đen này...

Tinh thần Nhiếp Vân chấn động.

Khóa sắt này không phỉa thực thể chân chính, mà là phù văn khi hắn leo khóa sắt dung nhập vào người, trước kia không nhìn ra tác dụng của nó, không nghĩ tới vào lúc nguy cấp nó hình thành khóa sắt và triệt để bao phủ thứ này vào trong.

Bị khóa sắt và phù văn bao phủ, sợi tơ không còn hung ác như trước kia, bị ngoan ngoãn bị khóa tại nơi hẻo lánh không dám nhúc nhích.

Vèo!

Tinh thần trở về thân thể, ngón tay bắn ra, sợi tơ bị hắn bắt ra ngoài, nó không ngừng xoay quanh ngón tay.

- Đúng là thứ đáng sợ, trước giữ lại!

Hắn lấy một ngọc bài ả ngoài, cũng phong ấn sợi tơ vào trong đó, Nhiếp Vân thở ra một hơi.

May mắn hắn leo khóa sắt tiến vào chiến trường, nếu như giống đám người Tô Lâm sử dụng đồ quyển đi vào, chỉ sợ khó có thể tránh thoát nguy cơ lần này, cuối cùng sẽ hồn phi phách tán, biến thành xác khô.

Có lợi có tệ, có mất có được, tuy leo khóa sắt lãng phí không ít thời gian nhưng chỗ tốt phi thường to lớn.

Sau khi phong bế sợi tơ vào nạp vật thế giới, Nhiếp Vân bay tới về phi thuyền.

- Chủ nhân, ngươi xem!

Vừa trở lại Phá Thần Chu, chợt nghe Huyền Thiền Vương lo lắng chỉ về phía trước, quay đầu nhìn sang, chỉ thấy thi thể to lớn trong tuyệt vọng chi thủy không ngừng biến thành khô héo, làn da biến chất rạn nứt, lồng ngực phập phồng lúc này dừng lại sau đó sụp đổ, nó ngâm trong nước biển và tan thành tro bụi.

- Việc này...

Trong ánh mắt ngạc nhiên, thi thể xem vô cùng chắc chắn, nó bất hủ suốt trăm triệu năm lại biến thành tro bụi và dung hợp vào tuyệt vọng chi thủy, tuy hai mà một.

Mới vừa rồi còn tranh đấu với hắn không dứt, thậm chí sử dụng chúa tể thần binh cũng không thể tiêu trừ thi thể quỷ dị, trong chớp mắt hòa tan biến mất, mặc dù Nhiếp Vân sớm có chuẩn bị nhưng cũng cảm thấy quỷ dị khó nói thành lời.

- Chủ nhân, giam cầm trong đầu chúng ta biến mất... Hiện tại có thể rời khỏi thập tuyệt cổ địa.

Lúc muốn nói gì đó, Huyền Thiền Vương, Vạn Lực Vương hai đại thần thú thét lên thật to, chúng hưng phấn hoa chân múa tay, xem ra có thể rời khỏi thập tuyệt cổ địa chính là tâm nguyện lớn nhất của chúng, lúc này tâm nguyện hoàn thành nên hưng phấn có thể nghĩ.

- Thanh Diệp vương ( Vạn Lực Vương) bái kiến chủ nhân!

Hưng phấn qua đi, Thanh Diệp vương, Vạn Lực Vương nhìn nhau, đồng thời quỳ rạp xuống đất, trong mắt tràn đầy sùng bái, trên đầu có một đạo linh hồn bay ra và chờ Nhiếp Vân thu.

- Các ngươi muốn nhận ta làm chủ?

Nhiếp Vân sững sờ.

Thời điểm hai thần thú này gặp hắn đã xì mũi coi thường, chẳng thèm ngó tới, thậm chí còn châm chọc Huyền Thiền Vương, Cực Thiên Vương nhận thức hắn làm chủ, cảm thấy tổn hại uy nghiêm thần thú, mà bây giờ lại chủ động quỳ xuống, thỉnh cầu thu làm yêu sủng, biến hóa to lớn ngay cả Huyền Thiền Vương cũng khiếp sợ không thôi.

- Thỉnh cầu chủ nhân đồng ý!

- Chủ nhân giải trừ gông cùm xiềng xích của chúng ta, tương đương cứu tánh mạng chúng ta, thỉnh không nên từ chối!

Vạn Lực Vương, Thanh Diệp vương đồng thời lên tiếng.

- Tốt, nếu các ngươi thật tình muốn theo ta, ta cũng không chối từ!

Có thể thu chúng làm yêu sủng, Nhiếp Vân cầu còn không được, hắn cười ha ha sau đó thu hai đạo linh hồn vào trong đầu, một lát sau hắn cũng cảm nhận được ý nghĩ của chúng, Thanh Diệp vương, Vạn Lực Vương cũng thành yêu sủng của hắn.

- Hiện tại các ngươi có thể rời khỏi thập tuyệt cổ địa, theo ta ra ngoài.

Đã thu chúng làm yêu sủng, Nhiếp Vân thúc dục Phá Thần Chu, phá vỡ không khí bay thẳng ra ngoài.

Đệ tử Quy Khư Hải bị đệ tử ba đại tông môn khác vây công, hiện tại cũng nên đi cứu rồi.

Phá Thần Chu phi hành cực nhanh trong không trung, Nhiếp Vân đứng trên bong thuyền, tinh thần khẽ động, lúc này một thạch huyệt xuất hiện trước mắt của hắn.

Rầm rầm!

Đám người Cổ Tiêu bay ra ngoài.

Sau khi tìm được Huyền Thiền Vương, Nhiếp Vân cũng thu bọn chúng vào thanh khư thạch huyệt và thu vào nạp vật thế giới, chuyện về sau sẽ phi thường mạo hiểm, không có cơ hội thả hắn ra ngoài, lúc này muốn đi cứu đệ tử Quy Khư Hải, cũng nên nói với bọn họ một tiếng.

- Nhiếp Vân, thế nào, có tìm được Cực Thiên Vương hay không? Chuyện Hỗn Độn Vương Thạch như thế nào.

Chương 2199: Phá Vẫn Sơn (1)

Cổ Tiêu vừa xuất hiện, thấy Nhiếp Vân không có thương thế gì liền thở ra một hơi.

- Tìm được Cực Thiên Vương...

Nhiếp Vân đang muốn giải thích, chỉ thấy đám người Cổ Tiêu biến sắc, nhìn thấy Thanh Diệp Vương cùng Vạn Lực Vương.

Tuy hai yêu này biến thành người nhưng trên người mang theo khí tức âm u không thể lấn át được, nhất là Thanh Diệp vương, toàn thân bị khí lưu màu đen bao phủ giống như Hấp Huyết Quỷ bay ra từ địa ngục, mọi người nhìn thấy không sợ hãi mới là lạ.

- Đây là hai vương giả khác trong thập tuyệt cổ địa, Thanh Diệp Vương cùng Vạn Lực Vương, chúng tâm ngoan thủ lạt, thống hận nhất là nhân loại Tà Nguyệt Chí Tôn Vực, chỉ cần nhìn thấy sẽ giết chết, các ngươi chạy mau.

Hùng Cổ nhìn thấy hai yêu sủng này liền biến sắc, nó lập tức hét lớn lên, sắc mặt càng khó coi.

Con người trước mắt không biết hai vương giả đáng sợ, nó là sinh mệnh sống trong thập tuyệt cổ địa làm sao không biết hai vương giả đáng sợ cơ chứ, nhất là biết rõ chúng thống hận nhân loại, lúc này xuất hiện tại đây làm sao không khẩn trương?

- Nhiếp Vân, ngươi đi mau, ngươi là tương lai của Quy Khư Hải, hôm nay cho dù chết cũng phải bảo vệ ngươi an toàn!

- Đúng vậy a, ngươi đi mau, nếu không sẽ không kịp...

Cổ Tiêu, Thất Nguyên nghe được Hùng Cổ nói như vậy liền hoảng sợ biến sắc, tràn đầy lo lắng, thần thú trong thập tuyệt cổ địa cực kỳ bài xích nhân loại, bọn họ cũng có nghe thấy, biết rõ nếu thật bị đối phương vây quanh hẳn phải chết không thể nghi ngờ, khẳng định khó có thể đào thoát.

Nhìn thấy bọn họ lo lắng như vậy, Nhiếp Vân im lặng, ngay sau đó bọn họ cảm động vẫy tai với hai thú Vạn Lực Vương.

- Chủ nhân!

Hai thú đi vài bước về phía trước, đồng thời quỳ rạp xuống đất.

- Chủ... Chủ nhân?

- Chúng gọi ngươi cái gì... Chủ nhân?

Cổ Tiêu, Thất Nguyên như hóa đá.

Chúng vô cùng cao ngạo, cực kỳ thống hận với nhân loại Tà Nguyệt Chí Tôn Vực, Thanh Diệp vương, Vạn Lực Vương hiện tại trực tiếp quỳ rạp xuống đất xưng hô Nhiếp Vân là chủ nhân, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy căn bản không thể tin được.

Vốn đám người Cổ Tiêu cho rằng Nhiếp Vân đã sử dụng thực lực cưỡng ép làm chúng thần phục, ai ngờ từ trong mắt hai đại vương giả lại nhìn thấy sùng bái và hưng phấn, điểm ấy tuyệt đối là vui lòng phục tùng mới có thể làm được, cũng không phải vũ lực uy áp.

Trước khi tới thập tuyệt cổ địa, tất cả mọi người ôm quyết tâm phải chết, cho rằng cửu tử nhất sinh, ai ngờ không chết một ai cũng bỏ đi, vương giả trong thập tuyệt cổ địa lại biến thành yêu sủng của Nhiếp Vân, trong khoảng thời gian ngắn mọi người ngạc nhiên không nói thành lời.

Làm sao có thể tin nổi chứ?

- Ân, Vạn Lực ngươi khống chế Phá Thần Chu, Thanh Diệp nói rõ tin tức ngươi biết đi!

Nhìn thấy mọi người giật mình, Nhiếp Vân cũng không có giải thích cặn kẽ, hắn phân phó một câu.

- Vâng!

Vạn Lực Vương lui xuống, khống chế Phá Thần Chu tiếp tục đi tới, Thanh Diệp Vương đi tới trước mặt mọi người.

Đám người Cổ Tiêu thấy biểu lộ của nó liền đoán được cái gì, sắc mặt ngưng trọng và bộ dạng khác với lúc trước.

- Bảy ngày trước, bằng hữu của ta trong thần chi di tích đưa tin tới, nói rất nhiều đệ tử ba đại tông môn Vạn Nhận Sơn, Thập Thu Lĩnh và Đoạn Thiên Nhai đang vây quét người Quy Khư Hải người, chết tổn thương thảm trọng!

Thanh Diệp vương lên tiếng, tuy hắn nói đơn giản nhưng lọt vào tai đám người Cổ Tiêu lại hiểu rõ mức độ thảm thiết trong đó.

Ba đại tông môn muốn đối phó Quy Khư Hải không phải một ngày hai ngày, lần này dám động tay, tất nhiên sẽ là lôi đình một kích, chỉ sợ đệ tử Quy Khư Hải sẽ lâm vào nguy cơ chưa từng có.

- Đáng giận!

- Đám người kia, Nhiếp Vân, chúng ta nhanh trở về cứu bọn họ.

- Cho dù liều chết cũng không để đám người Vạn Nhận Sơn thực hiện được...

Đám người Thất Nguyên ở lại Quy Khư Hải không biết bao nhiêu năm, được xem như nguyên lão, nghe đệ tử tông môn bị người ta khi nhục cho nên căm phẫn, hận không thể lập tức tiến lên đối chiến.

- Đừng nói chuyện, nghe Thanh Diệp Vương đại nhân nói hết lời.

Cổ Tiêu cắt ngang xúc động của mọi người, Nhiếp Vân có thể thuận miệng xưng hô Thanh Diệp, hắn cũng không dám.

Cổ Tiêu hiện tại có địa vị và uy nghiêm cực cao trong đám người, nghe hắn quát lớn liền im lặng, đồng loạt nhìn về phía Thanh Diệp vương.

- Làm phiền đại nhân nói cho chúng ta biết đệ tử Quy Khư Hải hiện tại têế nào?

- Đây là tin tức ta nhận được hôm qua.

Bàn tay Thanh Diệp vương xuất ra một âấm ngọc bài, phía trên có một hàng chữ và nói tiếp:

- Rất nhiều đệ tử Quy Khư Hải không ngăn cản nổi, bị vây công tụ tập cùng một chỗ, thối lui đến Phá Vẫn Sơn!

- Nếu như muốn đi cứu bọn họ, trực tiếp đi Phá Vẫn Sơn là được!

- Phá Vẫn Sơn? Phá Diệt vẫn lạc chi địa?

Sắc mặt Cổ Tiêu và Thất Nguyên khi nghe cái tên này liền khó coi.

- Đây là nơi nào?

Nhiếp Vân không rõ rất nhiều địa phương trong thần chi di tích, quay đầu nhìn về phía Thanh Diệp vương.

- Phá Vẫn Sơn là hiểm địa không kém gì thần chi di tích và thập tuyệt cổ địa, cũng là một nơi chiến đấu kịch liệt nhất trong thượng cổ chiến trường, thời điểm bình thường bởi vì quá mức nguy hiểm, đệ tử tiến vào trong đó không nhiều, lúc này đệ tử Quy Khư Hải tập thể rút vào bên trong đã nói rõ lâm vào bước đường cùng!

Thanh Diệp vương du lịch cả thần chi di địa cho nên hắn phi thường hiểu rõ các nơi.

- Bản thân Phá Vẫn Sơn chính là Phá Diệt vẫn lạc chi địa, nguy cơ trùng trùng, xem ra tình cảnh không thể lạc quan... Nhiếp Vân!

Cổ Tiêu nói thầm một tiếng, ngẩng đầu nhìn tới.

- Ân?

Nghe hắn đột nhiên goi mình, Nhiếp Vân sững sờ.

- Ta hi vọng ngươi có thể đáp ứng ta một chuyện!

Gương mặt Cổ Tiêu ngưng trọng, trong mắt mang theo thần sắc kiên định.

- Đủ khả năng, không chối từ!

Nhiếp Vân gật đầu.

- Tiềm lực và phách lực của ngươi là có tiền đồ nhất từ trước tới nay, lần này Quy Khư Hải gặp đại kiếp nạn, mặc kệ có thể vượt qua hay không, ta đều hi vọng ngươi không nên dính vào, tốt nhất có thể nghĩ biện pháp tránh thoát!

Cổ Tiêu nói.

- Bảo ta làm đào binh?

Nhiếp Vân sững sờ, hắn chưa nói hết câu, chỉ thấy đối phương nhấc tay ngăn hắn nói.

- Không phải đào binh, mà là vì bảo tồn lực lượng của Quy Khư Hải, chỉ cần ngươi còn sống, Quy Khư Hải chúng ta sẽ có hi vọng, sẽ không có triệt để đoạn tuyệt, hi vọng ngươi có thể đáp ứng!

Trong mắt Cổ Tiêu mang theo thành khẩn và chân thành, ánh mắt nhìn chăm chú.

Chương 2200: Phá Vẫn Sơn (2)

- Thật có lỗi, thứ khó tòng mệnh!

Nhiếp Vân lắc đầu.

Tuy hắn không có quá nhiều cảm tình với Quy Khư Hải nhưng dù sao cũng là tông môn của hắn, bảo hắn làm đào binh vào thời khắc mấu chốt, cho dù thế nào hắn cũng không làm được điểm này.

- Ngươi...

Nghe hắn nói không lưu chỗ trống như vậy, gương mặt Cổ Tiêu xuất hiện thần sắc khó coi.

- Nghĩ những chuyện này làm gì, đại trượng phu chết thì chết, ba đại tông môn muốn diệt Quy Khư Hải của chúng ta, tuyệt đối cũng phải trả cái giá cực kỳ thê thảm mới được.

Mọi người lúc này ôm quyết tâm phải chết.

Thấy bộ dáng của hắn như thế, Thất Nguyên lớn tiếng cười nói, hào khí ngất trời.

- Không sai, Thất Nguyên sư huynh nói đúng, cho dù chết cũng phải kéo bọn chúng làm đệm lưng, rất lâu không có giết một hồi thống thống khoái khoái, chỉ cần có thể làm chúng biết rõ Quy Khư Hải chúng ta không phải dễ trêu, chết thì như thế nào!

- Mọi người có thể chết cùng nhau cũng là một loại vận khí...

Bị cảm xúc của Thất Nguyên ảnh hưởng, mấy đệ tử khác không còn áp lực như trước, ngược lại cười to, biểu lộ thấy chết không sờn.

Nhìn thấy thái độ của những người này, Nhiếp Vân sinh lòng cảm động.

Khó trách Quy Khư Hải có thể sừng sững tại Kiền Huyết đại lục, trở thành một trong bốn đại tông môn, địa thế tiên thiên chỉ là một trong số đó, chính thức làm cho tông môn càng ngày càng phát triển chính là đệ tử đoàn kết một lòng.

- Mọi người yên tâm đi, tuy Thập Thu Lĩnh, Đoạn Thiên Nhai, Vạn Nhận Sơn liên hợp nhưng ai sống ai chết còn không biết đâu...

Đi tới trước mặt mọi người, Nhiếp Vân cười cười, trong mắt mang theo hào quang lập loè.

Đám người Tô Lâm vừa chết, người khác trong ba đại tông môn chỉ là một đám ô hợp, đến lúc đó cứ thi triển Thiên Tâm Đằng hết sức thôn phệ, cũng diệt sạch tất cả đệ tử ba đại tông môn tại chỗ!

Đương nhiên, làm như vậy sẽ bạo lộ Thiên Tâm Đằng, từ đó gặp phiền toái không nhỏ.

Bằng vào thực lực của hắn hiện tại đã không sợ hãi, nhưng Nhiếp Vân không muốn quá mức trương dương, bởi vì hắn không phải người sinh ra trong Tà Nguyệt Chí Tôn Vực, Tu La Vương lại là đệ đệ hắn, một khi quá mức trương dương, khó tránh khỏi sẽ bị đám người A Dục Vương chú ý, khi đó sẽ hỏng bét.

Cho nên phải có một sách lược vẹn toàn.

- Chẳng lẽ ngươi có biện pháp tốt?

Nhìn thấy Nhiếp Vân tự tin như vậy, Cổ Tiêu và những người khác vui vẻ, đồng thời lên tiếng.

Thiếu niên trước mắt tiến vào tông môn thời gian không dài nhưng vẫn làm người ta kinh hỉ và ngoài ý muốn, có lẽ kết cục hẳn phải chết không nghi ngờ, trong tay hắn lại có kết quả không giống.

- Biện pháp tốt ngược lại là không có... Ân? Đúng!

Thấy mọi người dùng ánh mắt kỳ vọng nhìn qua hắn, Nhiếp Vân đang muốn lắc đầu, đột nhiên đôi mắt tỏa sáng và cười vang.

Trước kia lưu lại chuẩn bị phía sau, lần này cũng nên quan sát và gặt hái.

Trong tiếng cười, Nhiếp Vân thả một bóng người xuất hiện trơớc mặt mọi người.

- Quần áo Kiền Huyết hoàng thất, chẳng lẽ là... Phục Giang vương tử?

Nhìn thấy bóng người đột nhiên xuất hiện, sắc mặt Cổ Tiêu biến hóa.

Tuy hắn chưa từng gặp qua Phục Giang vương tử nhưng vẫn biết một ít đặc thù của đối phương, nhớ tới đoạn thời gian trước Nhiếp Vân đã từng hỏi người này, hắn còn không biết là ai.

Phục Giang vương tử là cường giả hơn hai ngàn tám trăm đại đạo, thân là vương tử, trong tay có vô số thứ bảo vệ tính mạng, thực lực mạnh, chỉ sợ người trong thuyền liên hợp lại cũng không phải đối thủ của đối phương, lúc này đột nhiên xuất hiện, muốn làm gì?

- Phục Giang vương tử, chúng ta là đệ tử Quy Khư Hải, không có quan hệ lợi ích gì với Kiền Huyết vương triều, kính xin thả chúng ta một con ngựa...

Cổ Tiêu vội nói, hắn vừa nói một nửa liền dừng lại...

Quan tâm sẽ bị loạn, vừa rồi nhìn thấy Phục Giang vương tử liền chấn động mạnh, quên đi vì sao đối phương xuất hiện tại đây, chẳng lẽ Nhiếp Vân thả đối phương từ nạp vật dung khí hay sao?

Quay đầu nhìn về phía Nhiếp Vân, Cổ Tiêu khiếp sợ và cảm thấy lo lắng.

Thân phận Phục Giang không giống bình thường, thân là vương tử Kiền Huyết vương triều, ngươi đặt đối phương trong nạp vật dung khí, còn không chọc đối phương phát bực?

Làm một vương tử phát bực, chỉ sợ ba đại tông môn cũng khó giải quyết được...

Không riêng hắn có loại cảm giác này, những người khác cũng nghĩ tới điểm ấy, sắc mặt ngưng trọng không biết nên nói cái gì.

- Chủ nhân, ngươi tìm ta!

Nhưng bọn họ còn chưa kịp lo lắng xong, vương tử uy vũ trước mặt bọn họ lại quỳ bái Nhiếp Vân.

- Chủ nhân? Đem thu... Phục Giang vương tử làm người hầu...

Trước khi là hóa đá, lần này đám người Cổ Tiêu suýt phát điên.

Phục Giang vương tử thân phận địa vị tôn sùng, nghe nói là một trong những người cạnh tranh cực mạnh cho vị trí Kiến Huyết hoàng đế, nhân vật như thế bướng bỉnh khó thuần, không ngờ lại biến thành người hầu, biến hóa cực lớn làm đám người Cổ Tiêu có cảm giác thiên lôi đánh trúng, có cảm giác phát điên.

Khốn kiếp, vương cũng có thể thu làm người hầu? Ngươi là A Dục Vương sao?

Lúc này đám người Cổ Tiêu dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn Nhiếp Vân.

Bọn họ biết Cổ Ung tông chủ cũng không có được uy thế như vậy, thiếu niên trước mắt lại có thể làm được, rung động quá lớn.

- Ha ha!

Thấy mọi người dùng ánh mắt như thế nhìn mình, Nhiếp Vân xấu hổ cười một tiếng, hắn quay đầu nhìn sang Phục Giang:

- Đây là Thiên Tâm Đằng, qua một lúc gặp người ba đại tông môn cứ tận lực chém giết, không cần lưu tình, có thể giết bao nhiêu thì giết bao nhiêu!

- Đây là Chủ Tể Phù Ấn, đầy đủ ngươi tiêu xài một thời gian ngắn!

Ngón tay điểm một cái, Thiên Tâm Đằng bay ra khỏi người hắn và tiến vào trên người Phục Giang vương tử.

Thiên Tâm Đằng đã bị hắn luyện hóa hoàn toàn, cho dù trong thời gian ngắn thả lên người Phục Giang cũng không có khả năng lại nhận chủ, không cần lo lắng.

- Vâng!

Phục Giang vương tử gật đầu, trên mặt mang theo mừng rỡ.

Hiện tại hắn chỉ sợ Nhiếp Vân không để ý tới hắn, không phân phối nhiệm vụ cho hắn, giao Thiên Tâm Đằng quý trọng như thế cho hắn, nói rõ có tín nhiệm.

- Ý kiến hay...

Thấy Nhiếp Vân giao Thiên Tâm Đằng cho Phục Giang vương tử, bảo hắn đi đánh chết người ba đại tông môn, đám người Cổ Tiêu ban đầu còn không rõ lắm, về sau suy nghĩ ra liền tươi cười.

Đây là biện pháp tốt nhất.

Bảo Phục Giang vương tử động thủ, tương đương dẫn mâu thuẫn lên người Kiền Huyết vương triều, Thiên Tâm Đằng có Phục Giang yểm hộ, người khác cũng không thể liên tưởng lên người hắn.&

Chương 2201: Thiên tài chân chính

Làm như vậy có thể cứu người Quy Khư Hải, đánh chết cường giả ba đại tông môn và bảo toàn thực lực, che dấu át chủ bài, đây là kế sách ném một hòn đá trúng hai con chim.

- Thanh Diệp, Vạn Lực, Huyền Thiền, các ngươi cũng đi theo sau lưng Phục Giang, ngụy trang thành yêu sủng của hắn, lúc này cùng động thủ với người ba đại tông môn.

Sau khi bàn giao với Phục Giang vương tử, Nhiếp Vân quay đầu nhìn sang đám yêu sủng của mình.

Bảo ba yêu sủng đi theo đối phương, thứ nhất có thể hủy diệt ba đại tông môn liên thủ, thứ hai cũng có thể làm Phục Giang vương tử quang đầu danh trạng, kiểm nghiệm gia hỏa này có phản bội hay không.

Tuy hắn đã hiến tế linh hồn nhưng làm vương tử Kiền Huyết vương triều sẽ có không ít thủ đoạn, nên phòng bị mới thỏa đáng.

- Vâng!

Ba đại vương giả thập tuyệt cổ địa gật đầu đồng ý, trong ánh mắt mang theo hưng phấn.

Chúng đều là thần thú hiếu sát, có cơ hội đánh chết cường giả nhân loại, tuyệt đối là chuyện làm chúng cao hứng nhất.

Ầm ầm!

Trong lúc nói chuyện với nhau, Phá Thần Chu lao ra khỏi gông cùm xiềng xích của thập tuyệt cổ địa, lúc này trở lại thần chi di tích.

Thần chi di tích không có gì khác với lúc trước nhưng Nhiếp Vân lại có cảm giác như trải qua mấy đời.

Hơn mười ngày trước tiến vào thập tuyệt cổ địa, tuy thời gian không dài nhưng trải qua rất nhiều chuyện, thực lực gia tăng nhiều tới mức làm hắn cảm thấy không chân thật.

Lúc tiến lên phía trước, thực lực của hắn gặp được cường giả hai ngàn tám trăm đại đạo chỉ có thể chạy trốn, chỉ có sử dụng Chủ Tể Phù Ấn mới có thể chiến đấu, mà bây giờ đừng nói cường giả hai ngàn tám trăm đại đạo, mặc dù là cường giả tông chủ ở trước mặt hắn cũng không khác gì con sâu cái kiến.

Thậm chí chúa tể thần binh vừa xuất hiện, cường giả nửa bước chúa tể cũng có thể chém giết!

Loại thực lực này đã có thể nói là đỉnh phong của Tà Nguyệt Chí Tôn Vực.

- Mau nhìn, thiệt nhiều thi thể... Đều là đệ tử Quy Khư Hải!

Tốc độ của Phá Thần Chu rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã xuyên qua trăm vạn dặm trong thần chi di tích, vô số thi thể lọt vào tầm mắt mọi người, thi thể nằm ngang trên mặt đất, mặt đất nghiền nát và mang theo vị đạo đặc thù, hiển lộ nơi này phát sinh chiến đấu vô cùng thảm thiết.

Đám người Cổ Tiêu nhìn thấy cảnh này đều xiết chặc nắm đấm, gương mặt run run mang theo hận ý.

Trong những thi thể này có bộ phận rất lớn là hắn biết, đã từng là sư huynh đệ, lúc này đều biến thành thi thể, lửa giận có thể nghĩ.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Nhiếp Vân cũng không nói chuyện.

Có người thì có tranh đấu, có tranh đấu thì có giang hồ, muốn sống lâu trên thế giới này chỉ có một phương pháp, đó là không ngừng làm bản thân mình mạnh hơn nữa!

Những người này bị giết, chỉ có thể nói rõ một nguyên nhân, bọn họ chưa đủ mạnh.

Bằng không sẽ chết trong tay kẻ khác.

- Phía trước là Phá Vẫn Sơn, người Quy Khư Hải đang ở nơi đó.

- Phục Giang, Phá Thần Chu cũng cho ngươi mượn dùng, ngươi và đám người Thanh Diệp chỉ cần nhìn thấy người ba đại tông môn thì lập tức chém giết, không nên lưu tình cảm làm gì.

Nhiếp Vân lại bàn giao một câu, nhìn về phía đám người Cổ Tiêu:

- Chúng ta một mình đi thôi, trước tìm được người Quy Khư Hải sẽ nói sau!

- Ân!

Đám người Cổ Tiêu đồng thời gật gật đầu.

Vèo!

Bàn tay Nhiếp Vân cầm một chiếc cổ thuyền, đám người Cổ Tiêu cũng bay lên đó.

Long Chu Cổ Thuyền!

Nhiếp Vân đạt được cổ thuyền ban đầu ở thiên địa lục đạo, trải qua nhiều năm luyện chế đã đạt tới cấp bậc hỗn độn thần binh thượng phẩm, tuy kém Phá Thần Chu nhưng dùng đi đường sẽ không có vấn đề quá lớn.

- Hùng Cổ, ngươi cũng theođaám người Phục Giang đi.

Đi vào Long Chu Cổ Thuyền, Nhiếp Vân bàn giao với Hùng Cổ một câu.

Thực lực Hùng Cổ đối mặt với ba đại vương giả, Phục Giang cũng không xuất chúng, nó có vô số thần dân, thanh khư cổ huyệt mạnh mẽ đâm tới uy lực cũng không nhỏ, bảo nó đi theo đám người Phục Giang cũng có tác dụng không nhỏ.

Lại bảo Hùng Cổ đi theo Phục Giang, Nhiếp Vân cho ba đại vương cùng với Hùng Cổ một tấm Chủ Tể Phù Ấn, lúc này mới thay đổi Long Chu Cổ Thuyền bay thẳng về phía Phá Vẫn Sơn.

- Ẩn nấp đại đạo, ẩn nấp thân thuyền!

Đứng ở đầu thuyền, tinh thần Nhiếp Vân khẽ động, hắn vận chuyển thiên phú ẩn nấp sư sau đó hào quang bao phủ thân thuyền, Long Chu Cổ Thuyền bị màn hào quang bao phủ, dường như lập tức mang theo mọi người biến mất triệt để.

Trước kia thực lực của hắn có được thiên phú ẩn nấp sư nhưng chỉ có thể ẩn nấp tự thân, mà bây giờ vòng tròn đại đạo viên mãn, tinh thần khẽ động đã có thể ẩn tàng cả cổ thuyền cũng không thành vấn đề.

- Lợi hại...

Nhìn thấy hành động của Nhiếp Vân, trái tim đám người Cổ Tiêu co rút lại.

Trước kia nhìn thấy Thanh Diệp vương, Phục Giang vương tử nhận Nhiếp Vân làm chủ, bọn họ biết rõ thực lực của hắn khẳng định có tiến bộ rất lớn, hiện tại nhìn thấy thủ đoạn này vẫn làm bọn họ khiếp sợ không thôi.

Lúc này ẩn tàng cả cổ thuyền... Cho dù tông chủ Cổ Ung cũng không làm được.

Chẳng lẽ thực lực của thiếu niên trước mắt đã vượt qua Cổ Ung?

- Không có khả năng!

Cho dù thiên phú của hắn rất mạnh, thời gian hơn mười ngày cũng không có tiến bộ rất lớn như thế, tu luyện đại đạo chú ý tiến hành theo chất lượng, người càng lợi hại cũng không có khả năng tăng lên nhanh như thế.

Cổ Ung lắc đầu, cũng không tin phỏng đoán trong nội tâm.

Cũng khó trách hắn nghĩ như vậy, cho dù tu luyện đại đạo có đốn ngộ cũng chỉ là một đầu đại đạo, hai đầu đại đạo, chưa từng nghe nói qua có người lĩnh ngộ mấy trăm đầu hơn một ngàn đầu đại đạo!

Đây cũng không phải là tu luyện, mà là nghịch thiên.

- Có lẽ phía trước chính là Phá Vẫn Sơn, mọi người cẩn thận, nơi này giống thập tuyệt cổ địa, mang theo nguy hiểm, muốn rời khỏi cổ thuyền phải nói với ta một tiếng.

Vào lúc Cổ Tiêu đang nghi hoặc, chợt nghe ở đầu thuyền có tiếng nói vọng về, bọn họ nhìn thấy ngọn núi trước mặt.

Ngọn núi cắm vào bầu trời hấp dẫn nhân tâm, làm cho mọi người có cảm giác bao la mờ mịt, sơn mạch lan tràn phập phồng, nó cũng giống như thập tuyệt cổ địa, khắp nơi đều là bẩy rập thời không loạn lưu, hơi không cẩn thận sẽ lâm vào trong đó, sinh tử không biết.

- Nhiếp Vân, thuyền chạy chậm một chút, nơi này quá nguy hiểm, ta sợ xảy ra vấn đề.

Nhìn thấy đến nơi, ánh mắt Cổ Tiêu mang theo lo lắng.

Nhiếp Vân thúc dục Long Chu Cổ Thuyền quá nhanh, dựa theo loại tốc độ này thực gặp được nguy hiểm cũng khó có thể trốn tránh.

Chương 2202: Mạnh mẽ đâm tới (1)

- Không cần giảm tốc độ!

Nhẹ nhàng cười cười, tinh thần Nhiếp Vân khẽ động, lực lượng vòng tròn đại đạo bao phủ cả cổ thuyền.

Ầm ầm!

Tuy bản chất Long Chu Cổ Thuyền chỉ là hỗn độn thần binh thượng phẩm nhưng bị lực lượng của hắn bao phủ còn đáng sợ hơn cả hỗn độn thần binh đỉnh phong, vô số thời không loạn lưu, không gian nghiền nát bị nghiền qua, căn bản không tạo thành uy hiếp gì.

- Này... Này...

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, đám người Cổ Tiêu sững sờ tại chỗ.

Cho tới giờ phút này, bọn hắn mới biết được thiếu niên trước mắt này đến cùng mạnh cỡ bao nhiêu!

- Xem ra suy nghĩ của ta sai rồi... Thật sự có người nghịch thiên, không thể hiểu theo lẽ thường.

Cổ Tiêu cười khổ, hắn nhìn cảnh tượng trước mắt, phát hiện càng ngày càng xem không hiểu đối phương.

Người khác hơn mười ngày cho dù đốn ngộ, thực lực tối đa tăng trưởng một tia, hắn lại có thể biến hóa từng ngày, đây quả thật là chuyện không thể hiểu theo lẽ thường.

Có lẽ đây mới là thiên tài chân chính trong miệng người khác thường nói.

Tốc độ của Long Chu Cổ Thuyền bay nhanh, nó trực tiếp nghiền nát tất cả nguy hiểm của Phá Vẫn Sơn, cũng không ngừng lại chút nào.

Chung quanh ngọn núi không ngừng có nhiều bẫy rập, thời không gấp khúc làm người ta lâm vào trong đó giống như lâm vào mê cung, khó có thể đào thoát, Nhiếp Vân khống chế Long Chu Cổ Thuyền, bỏ qua thời không gấp khúc chung quanh, hắn tiến thẳng về phía trước, không có bất cứ thứ gì có thể ngăn cản cổ thuyền tiến lên.

- Thực lực của hắn tuyệt đối vượt qua cấp bậc Tông Chủ!

Nhìn thấy cảnh này, Cổ Tiêu, Thất Nguyên nhìn nhau, lúc này bọn họ biết rõ thực lực chân chính của hắn, tuyệt đối vượt qua cấp bậc Tông Chủ!

Cũng chỉ có loại thực lực này mới dám không quan tâm nguy hiểm trong Phá Vẫn Sơn, mạnh mẽ xông tới không cố kỵ chút nào.

- Khó trách hắn bình tĩnh như thế, xem ra Quy Khư Hải chúng ta lần này được cứu rồi.

Cổ Tiêu thì thào tự nói, ánh mắt mang theo hào quang hưng phấn.

Trước kia nghe thấy ba đại tông môn vây công Quy Khư Hải làm hắn có tâm tư chịu chết, định dùng nhiệt huyết hồi báo tông môn, nằm mơ cũng không nghĩ tới Nhiếp Vân sư đệ lại có thực lực như thế.

Cường giả có thực lực này, cho dù cao thủ ba đại tông môn cũng không cần phải sợ.

- Mau nhìn phía trước!

Long Chu Cổ Thuyền tiếp tục tiến lên phía trước, Phá Vẫn Sơn phi hành gần nửa ngày, Thất Nguyên chỉ về phía trước.

Nhìn theo hướng ngón tay hắn đang chỉ, một ngọn núi với mây đen rậm rạp, vô số lực lượng đang hội tụ như mưa to, kiếm khí, đao khí, trận pháp, tiên lực... Đủ loại lực lượng giống như mây đen ngưng tụ thành hình ảnh làm người ta sợ hãi.

Cho dù đệ tử ba đại tông không đủ nhưng số lượng rất nhiều, hơn nữa bọn họ chỉnh hợp vô số tán tu, ngàn vạn người đồng thời ra tay, cho dù cường giả cường giả nửa bước Chúa Tể tùy tiện đụng vào cũng phải nuốt hận tại chỗ.

Lực lượng của hắn cường đại không có lửa làm sao có khói, nếu như không phải như vậy, Vạn Lực Vương cũng làm người ta biến sắc.

- Bị nhiều người vây công như thế, bên trong nhất định là người Quy Khư Hải, chúng ta làm sao bây giờ?

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, tất cả mọi người đem ánh mắt tập trung ở Nhiếp Vân trên người.

Trước kia Cổ Tiêu bảo bọn họ nghe theo Nhiếp Vân, bọn họ còn cho rằng người trẻ tuổi như thế chưa đủ hiệu lệnh bọn họ, mà bây giờ nhìn thấy thực lực của hắn cho nên sớm ném suy nghĩ này ra khỏi đầu...

Thế giới tu luyện vẫn dựa vào thực lực nói chuyện, không có thực lực, tất cả đều là giả.

- Không có gì, trực tiếp giết vào là được...

Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng, tinh thần khẽ động, Long Chu Cổ Thuyền xông thẳng về phía trước.

Sau khi chọn được hướng xông tới, ẩn nấp sẽ không hiệu quả, cổ thuyền to lớn xé rách không gian lao đi.

két...

Âm thanh xé rách không gian vang vọng bốn phía.

- Mau nhìn, một chiếc cổ thuyền!

- Xem bộ dạng nó là viện binh của Quy Khư Hải, ha ha, có thể xuất ra cổ thuyền lợi hại như thế, giá trị con người xa xỉ ah!

- Mọi người cùng nhau động thủ, chỉ cần đem những người này chết thì tất cả sẽ là của chúng ta.

- Tình huống này còn dám tới, quả thực không biết sống chết!

- Những thứ này là của ta, các ngươi không nên đoạt với ta, lần này thật phát đạt rồi...

- Không phải ma quỷ mà thôi, ta cũng muốn phân một số canh...

Nhìn thấy cổ thuyền lao thẳng tới, vô số ý niệm bay tán loạn, vốn rất nhiều người đang vây công như nhìn thấy miếng thịt ngon nên xông thẳng tới.

Những người này đa số có thực lực hai ngàn đại đạo, hơn trăm người đồng thời vọt tới, không gian sinh ra tiếng rít chói tai, khí lãng cường đại làm cỏ cây chung quanh biến thành bụi phấn.

- Nếu đã tới thì đi chết đi!

Lúc này đám người mạnh nhất lao thẳng về phía trước, hai mắt của hắn mang theo hào quang hưng phấn tiến lên.

Ầm ầm!

Hai tay của hắn đánh thẳng về phía trước, chỉ cần đánh chết người trong cổ thuyền, ai ngờ lực lượng còn không có đụng phải cổ thuyền đã bị lực lượng cường đại hơn giáng thẳng xuống, ngay sau đó hắn cảm thấy lực lượng hủy thiên diệt địa từ trên cao nghiền xuống.

Bành!

Tiếng kêu hưng phấn bêến thành sợ hãi, tiếng kêu thảm chưa kịp vang lên đã hóa thành thịt nát.

Xoẹt zoẹt~!

Xoẹt zoẹt~!

Long Chu Cổ Thuyền to lớn nghiền chết vô số người, nó không dừng lại mà vẫn têến lên phía trước, vô số người ngăn cản không kịp thoát đi sẽ có cảnh tượng xe lu cán qua con chuột, không ai có thể ngăn cản cổ thuyền, những kẻ mưu toan làm thế đều bêến thành thịt nát.

- Cổ thuyền này thật lợi hại, mọi người không nên tùy tiện xông lên, đồng loạt ra tay.

Có thể có tư cách đi vào thần chi di tích cũng không phải kẻ ngu dốt, nhìn thấy chết nhiều người như vậy, nếu còn không biết cổ thuyền cường đại thì những kẻ này quá ngu xuẩn.

Hắn vừa la lớn và được nhiều người hưởng ứng, mọi người đồng thời ra tay, lực lượng cường đại hóa thành bàn tay lớn đánh thẳng vào cổ thuyền.

Bàn tay mang theo đường vân rõ ràng, mang theo dấu vết đại đạo, không gian bị bàn tay đánh nát.

Nhiều người liên thủ hình thành bàn tay như thế, mặc dù cường giả hơn hai ngàn tám trăm đại đạo đụng phải cũng bị đánh thành bánh thịt nhưng đáng tiếc gặp được Nhiếp Vân.

Oanh!

Cũng không thấy Nhiếp Vân có động tác gì, bàn tay đến nhanh, đi nhanh hơn, ngay sau đó nó nện thẳng vào trong đám người, chỉ trong nháy mắt có hơn trăm người chết, ngay cả linh hồn cũng không có tư cách thoát đi.

- Cái gì?

- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

- Hắn là ai? Tại sao mạnh như vậy?

Nhìn thấy cảnh này làm mọi người như sắp điên lên.

Chương 2203: Mạnh mẽ đâm tới (2)

Trong mắt bọn họ xem ra, quả nhiên chiếc cổ thuyền này vô địch, nhiều người liên thủ ra tay nhưng không thể làm gì đối phương, còn bị phản kích, đánh sống đánh chết, rốt cuộc là ai điều khiển cổ thuyền?

- Tiếp tục đi về phía trước!

Đánh chết đám tôm tép nhãi nhép, Nhiếp Vân không dừng lại, khống chế lực lượng cổ thuyền tiến lên, lúc này gió tanh mưa máu bộc phát, không có bất kỳ người nào có thể ngăn cản mảy may.

Đối diện thực lực tuyệt đối, tất cả thủ đoạn âm mưu biến thành trò cười.

Lúc này mây đen rậm rạp xuất hiện.

- Lục Tường sư huynh, vẫn là ngươi có lực hiệu triệu lớn, chỉ hiệu triệu một lúc đã tụ tập hơn ba vạn tán tu cộng đồng vây công Quy Khư Hải, xem ra đại công lần này không phải sư huynh không ai hơn.

Một thanh niên vẻ mặt vui vẻ không ngừng nịnh nọt người áo xanh trước mặt.

Tuổi của người áo xanh không lớn, cũng là thanh niên, hai mắt mang theo lệ khí nồng đậm, thỉnh thoảng trong mắt sinh ra hàn ý lạnh lùng.

- Đó là tự nhiên, phế vật Mặc Nghiêu không biết đi nơi nào vào lúc mấu chốt, còn muốn tranh đoạt công lao với ta, quả thực không có cửa đâu!

Người áo xanh Lục Tường cười lạnh.

- Sư huynh uy vũ khí phách, sở hướng vô địch, Mặc Nghiêu không thể so sánh.

Thanh niên kia nịnh nọt.

- Cũng không thể nói như vậy, Mặc Nghiêu thân là thượng cổ đại năng chuyển thế, hắn có thực lực nhất định, đương nhiên đó là lúc trước, lần này tiến vào thần chi di tích, ta được đến truyền thừa nên thực lực bạo tăng, đã có thực lực hai ngàn tám trăm năm mươi đại đạo, lại trở lại tông môn hắn khẳng định không phải đối thủ của ta!

Trong mắt Lục Tường tràn đầy tự tin.

Hắn cũng có vốn liếng tự tin, thực lực hai ngàn tám trăm năm mươi đại đạo thật sự không phải Mặc Nghiêu có thể so sánh.

- Đó là tự nhiên, sư huynh sau này sẽ là thiên tài trẻ tuổi nhất của Vạn Nhận Sơn, Mặc Nghiêu là thượng cổ đại năng chuyển thế thì thế nào, đến lúc đó cũng bị sư huynh giẫm dưới chân, đúng không!

Thanh niên sau lưng Lục Tường chính là chân chó trung thành, lúc này không bỏ qua cơ hội nịnh hót.

- Ân, ngươi rất không tệ, yên tâm đi, chờ ta giết đám gia hỏa Quy Khư Hải, đạt được tông môn ban thưởng sẽ luận công ban thưởng, không thiếu chỗ tốt cho ngươi.

Nghe hắn lấy lòng, Lục Tường mặt vô cùng cao hứng, cũng cho đối phương táo ngọt.

- Đa tạ sư huynh tài bồi, ta nhất định hảo hảo cố gắng, không cô phụ sư huynh coi trọng!

Nghe nói như thế, thanh niên hưng phấn suýt nhảy lên, vội vàng tươi cười nịnh nọt:

- Đúng rồi, sư huynh, lần này Quy Khư Hải bị chúng ta vây quanh có lẽ không có cao thủ gì.

- Quy Khư Hải có thể lọt vào mắt ta cũng chỉ có Cổ Tiêu, hiện tại ta đã tấn chức, gia hỏa này không còn là đối thủ của ta.

- Yên tâm đi, Quy Khư Hải chỉ là một đám đám ô hợp, cũng không sinh ra sóng gió gì, sở dĩ ta triệu tập nhiều tán tu cùng vây công với chúng ta, chính là không muốn bị chúng liều chết phản kích.

Lục Tường tùy ý khoát khoát tay, trên mặt mang theo thần sắc kiêu ngạo.

- Hiện tại xem ra ta còn có phần lo ngại, trong đám người Quy Khư Hải không có ai lọt vào mắt của ta.

- Đúng têế, sư huynh hùng tài đại lược...

Thanh niên nịnh nót vội vàng khích lệ, hắn còn chưa nói xong, một người lảo đảo chạy tới, trên mặt mang theo hoảng sợ.

- Không tốt, không tốt, sư huynh...

- Không biết lớn nhỏ, một chút chuyện nhỏ đã thất kinh, còn ra thể thống gì!

Nhạc Thần, vả miệng!

Nhìn thấy bóng người người sốt ruột chạy tới, Lục Tường cau mày nhìn sang.

Hắn đang c chí vừa lòng, cảm giác được thế cục thiên hạ đều nằm trong khống chế, đối phương lại xông lại nói “không tốt “, đây không phải vẽ mặt sao?

- Vâng!

Thanh niên Nhạc Thần vừa rồi còn vuốt mông ngựa cười lạnh đi tới, hắn đánh bóng người vừa chạy tới vài bạt tai, đánh miệng đầy máu tươi mới dừng tay.

- Đồ không hiểu quy củ, trước mặt Lục Tường sư huynh còn đám vô lễ như thế, quả thực muốn bị đánh!

Mắng xong hắn còn vẻ mặt cung kính nói với Lục Tường:

- Sư huynh, ta xử lý xong...

- Ân!

Thoả mãn gật gật đầu, Lục Tường tràn đầy tán dương, lúc này nhìn sang bóng người bị vả miệng:

- Phát sinh chuyện gì, tại sao bối rối như thế, ngươi có hiểu hay không? Thôi đi, dù sao ngươi cũng là lão nhân theo ta nhiều năm, nếu như lại như vậy coi chừng ta giết ngươi.

- Vâng, sư huynh...

Bóng người liền vội vàng gật đầu, do dự một lúc và nói:

- Là như thế này, vừa rồi bên ngoài có người truyền tin tức bẩm báo, nói có một chiếc cổ thuyền xông tới đây, người của chúng ta không ngăn cản nổi... Cho nên, ta sốt ruột báo lại...

- Một chiếc cổ thuyền vọt tới? Chẳng lẽ là Cổ Tiêu? Không tệ, hắn có thể tới là tốt nhất, ta vừa vặn đánh chết hắn dùng để chấn nhiếp những người khác!

Nghe nói như thế, Lục Tường không chút sợ hãi, hắn tươi cười hào hứng.

- Sư huynh văn thành võ đức, thiên hạ vô địch, đương nhiên không sợ những tôm tép nhãi nhép này rồi!

Nhạc Thần nói khoác lần nữa.

Ô ô ô ô!

Hắn vừa dứt lời, ở đằng xa có tiếng rít dài vang lên, một chiếc cổ thuyền xông thẳng tới nơi này, mang theo ý phá không đâm chết tất cả những người dám ngăn cản, nó giống như liêm đao thu hoạch lúa mạch, đám người bị đụng thành thịt nát.

- Sư huynh, chính là cổ thuyền này...

Nhìn thấy cổ thuyền kia uy mãnh như thế, bóng người bị vả miêng sợ hãi sắc mặt tái nhợt, toàn thân run rẩy.

- Thứ không có tiền đồ, một tiểu thuyền mà sợ như thế, xem ta hiện tại bắt người bên trong đây, ta sẽ cho cá ngươi biết rõ đâm thẳng ở nơi này chỉ có ta nói mới tính toán.

Cười lạnh một tiếng, Lục Tường đứng dậy, hắn tung người nhảy lên cao, bay lên không trung, khí thế toàn thân quay cuồng như bá vương.

Vèo!

Một thanh trường thương xuất hiện trong lòng bàn tay, tiên lực bành trướng bắn ra từ lỗ chân lông, trong nháy mắt dường như cả thiên địa chỉ còn lại có một mình hắn, anh tuấn nói không nên lời.

- Bộ dáng của ngươi không có tiền đồ như vậy, có Lục Tường sư huynh ở đây, ngưu quỷ xà thần không thể chịu nổi một kích.

Lạnh lùng liếc mắt nhìn người bị vả miệng, Nhạc Thần tràn đầy kiêu ngạo nhìn về phía không trung, đôi mắt tràn ngập sùng bái.

- Tiểu thuyền phía trước dừng lại cho ta, Cổ Tiêu, còn không mau ra đây nhận lấy cái chết.

Cảm nhận được hào quang vạn chúng chú mục, Lục Tường cười ha ha, trường thương như phá tan hoàn vũ.

- Hô!

Vừa dứt lời, trong cổ thuyền đột ngột xuất hiện một thủ ấn.

Thủ ấn này cũng không lớn, chỉ cao hơn một người, xem ra còn có chút lảo đảo không có uy lực gì cả.

Chương 2204: Hoàng Trữ

- Ha ha, vốn cho rằng trong tiểu thuyền có nhiều cường giả, hiện tại nhìn thấy Lục Tường sư huynh cũng ỉu xìu a!

- Đúng vậy, Lục Tường sư huynh là người trẻ tuổi mạnh nhất Vạn Nhận Sơn chúng ta, một ít trưởng lão lâu năm cũng không phải đối thủ của hắn, bọn chúng dựa vào cổ thuyền cũng không phải đối thủ của sư huynh.

- Sư huynh đại triển thần uy đánh chết bọn chúng, để cho đám phế vật Quy Khư Hải nhìn thấy rõ Vạn Nhận Sơn chúng ta lợi hại.

Nhìn thấy không trung xuất hiện cục diện như vậy thì mọi người đều cười khẩy.

Tiếng cười lạnh còn chưa chấm dứt, trường thương của Lục Tường cũng va chạm với thủ ấn.

Răng rắc!

Răng rắc!

Nhìn thủ ấn va chạm với trường thương, trường thương đứt gãy, đồng tử Lục Tường co rút và bị thủ ấn đánh trúng ngực.

PHỐC!

Hắn phun ra một ngụm máu tươi, ngực của hắn bị đánh sụp xuống, tròng mắt lồi ra, ý thức của Lục Tường rời khỏi thân thể, hắn chết không nhắm mắt.

- Sư huynh uy vũ...

Nhạc Thần phía dưới còn không rõ tình huống phía trên, hắn vẫn hô to như trước.

- Sư huynh nhất định cố ý yếu thế, sau đó làm đối thủ mắc lừa...

Sau khi rống to liền chột dạ, hắn vội vàng vọt tới vị trí Lục Tường rơi xuống và nhìn một cái, hắn sợ tới mức ngã ngồi xuống đất.

- Sư huynh... Sư huynh... Chết!

Một chiêu liền đánh chết Lục Tường lĩnh ngộ hai ngàn tám trăm năm mươi đại đạo, rốt cuộc trên cổ thuyền là ai? Tại sao lại lợi hại như thế?

Nhạc Thần hoảng sợ phát run, cổ thuyền trên không trung cũng không dừng lại, nó tiếp tục bay thẳng về phía trước, dường như đánh chết Lục Tường chẳng khác gì con sâu cái kiến.

Hô!

Có Lục Tường làm ví dụ, tất cả mọi người biết rõ cổ thuyền trước mắt đáng sợ, không dám ngăn cản, tùy ý tránh né.

- Vừa rồi là... Lục Tường? Trước kia chúng ta đã giao thủ, thực lực của hắn kém ta một chút, xem bộ dáng không có tiến bộ nhiều.

Trong Long Chu Cổ Thuyền, Cổ Tiêu nhìn thấy Lục Tường bị đánh thành bánh thịt liền run run.

Vừa rồi Nhiếp Vân ra tay tốc độ quá nhanh, cũng không có bất kỳ phản kháng gì cả, mặc dù Cổ Tiêu biết đối phương bị một tát chụp chết nhưng lại không biết có thực lực gì.

- Ah, gia hỏa vừa rồi có thực lực hai ngàn tám trăm năm mươi đại đạo!

Nhiếp Vân thuận miệng nói.

- Hai ngàn tám trăm năm mươi đại đạo?

Mọi người lông mi nhảy dựng, mặc dù biết Lục Tường khẳng định tiến bộ rất lớn, lại không nghĩ rằng đáng sợ như thế!

Hai ngàn tám trăm năm mươi đầu đại đạo, các đệ tử Quy Khư Hải đang bị đối phương vây bên trong.

- Là đám người Độc Triệu.

Không bị ai ngăn cản, cổ thuyền tiến nhanh về phía trước, một lát sau đã nhìn thấy một đám đệ tử Quy Khư Hải đang đứng giữa ngọn núi, cũng nấp trong trận pháp cực lớn, sắc mặt bọn họ tái nhợt giống như đã dùng hết lực lượng toàn thân, lại tiếp tục nữa sẽ không kiên trì nổi.

Nhiếp Vân nhìn sang, quả nhiên trong đám người nhìn thấy mấy người quen.

Lúc trước Độc Triệu cùng đi theo hắn vào thần chi di tích, bởi vì sợ hãi đi thập tuyệt cổ địa mà sản sinh chia rẽ cho nên mang đám người còn lại rời đi, không nghĩ tới bị nhốt tại đây, xem ra lực lượng đã tiêu hao không sai biệt lắm, tùy thời lâm vào cảnh dầu cạn đèn tắt.

- Sư huynh, chúng ta sắp không kiên trì nổi.

Đám người Độc Triệu trong trận pháp liên tục run rẩy, gương mặt khó coi.

Thần chi di tích không có linh khí hấp thu khôi phục thể lực, lại bị nhiều người vây công liên tục, cho dù bọn họ có trận pháp thủ hộ cũng phải hao phí tất cả thủ đoạn, rốt cuộc không kiên trì nổi.

- Không kiên trì nổi cũng kiên trì!

Một thanh niên đứng trong đám người quát lớn.

Cũng không phải Độc Triệu kêu lên, là một thanh niên trẻ tuổi lông mi thô đen.

Hắn chỉ trì trận pháp này, hiển nhiên có địa vị cao trong đám người.

- Hoàng Trữ, Độc Triệu, chúng ta tới đây!

Thời điểm đám người Quy Khư Hải cảm thấy không cách nào kiên trì nổi, đột nhiên trên không trung có tiếng la lớn vang lên.

- Đây là tiếng của.. Cổ Tiêu! Mau mở trận pháp ra cho bọn họ tiến vào.

Đôi mắt Độc Triệu sáng lên và vội vàng đứng dậy.

- Không được, vạn nhất là kế sách của ba đại tông môn thì chúng ta sẽ chết tại đây.

Thanh niên Hoàng Trữ khoát tay ngăn cản.

- Ta là Cổ Tiêu!

Hắn vừa dứt lời, cổ thuyền dừng lại, đám người Cổ Tiêu bay từ trong ra ngoài, bàn tay Nhiếp Vân vung lên và thu lấy cổ thuyền.

- Hắn thật sự là Cổ Tiêu, ta có thể khẳng định!

Độc Triệu xác nhận, mặt mũi đầy mừng rỡ.

- Hừ, nếu như hắn là người lĩnh ngộ ngụy trang đại đạo thì sao? Chẳng lẽ ngươi có thể nhìn thấy? Ta cảm thấy như vậy, không thể dễ dàng mở đại trận ra.

Hoàng Trữ cũng không đồng ý, hắn hừ lạnh va cắn răng nói.

- Việc này...

Nghe được hắn nói thế, Độc Trêệu lại do dự.

Đối phương nếu như sử dụng ngụy trang đại đạo, mặc dù là hắn cũng không có cách nào phân biệt đi ra, vạn nhất thật sự là ba đại tông môn cao thủ ngụy trang, mượn cơ hội tiến vào trận pháp, tất cả mọi người sẽ được tử vong.

- Hoàng Trữ, ta thật sự là Cổ Tiêu, ta qua cứu các ngươi, còn không mau mở trận pháp cho chúng ta vào!

Thấy đối phương chậm chạp không mở trận pháp ra, sắc mặt Cổ Tiêu lúng túng.

- Bọn họ cảm thấy chúng ta là người ba đại tông môn ngụy trang cho nên không dám cho đi, không cần phải nói, trực tiếp phá vỡ phong ấn vào thôi.

Nhìn thấy vẻ mặt của bọn họ, Nhiếp Vân đã đoán ra cái gì, cười nói.

- Vậy làm phiền Nhiếp Vân sư huynh!

Biết rõ thực lực Nhiếp Vân cường đại, Cổ Tiêu cũng không có xấu hổ, từ sư đệ đổi thành sư huynh.

- Ân!

Hừ nhẹ một tiếng, Nhiếp Vân đi về phía trước, cũng không có bất kỳ động tác gì, trận pháp phòng ngự trước mặt chấn động.

- Rốt cuộc các ngươi là người nào?

Nhìn thấy trận pháp bị phá hư ngay sau đó, Hoàng Trữ đã giật mình, đôi mắt hắn co rút và rống to.

Đối với trận pháp phòng ngự của mình, Hoàng Trữ có tự tin tuyệt đối, từ điểm có thể ngăn cản ba đại tông môn thời gian dài như vậy cũng có thể thấy được nó cường đại, bây giờ đối phương đi tới liền phá vỡ, hắn làm sao không khẩn trương?

Hắn chỉ cảm thấy da đầu như tróc ra, cả người căng cứng.

- Ta thật sự là Cổ Tiêu, Hoàng Trữ, tại sao ngươi không nhận ra ta?

Phá vỡ trận pháp, Cổ Tiêu theo sát phía sau đi tới, nhìn thấy bộ dạng của hắn liền im lặng.

- Thật sự là Cổ Tiêu?

Thấy đám người Cổ Tiêu sau khi phá vỡ trận pháp đi tới nhưng không công kích, Hoàng Trữ tin tưởng vài phần, nếu là người tông môn khác, có được năng lực tùy ý phá trận cũng không cần phải ngụy trang.

Chương 2205: Vẽ mặt

- Ân, nghe nói các ngươi bị vây công, cố ý tới cứu các ngươi, chúng ta nhanh rời đi thôi.

Thấy thái độ của đối phương hòa hoãn, Cổ Tiêu nói.

- Rời đi? Rời đi thế nào, nơi này bị bao vây ba vòng trong ba vòng ngoài, muốn chạy đi quá khó khăn.

Hoàng Trữ lắc đầu.

Nếu quả thật dễ dàng chạy đi như vậy, bọn họ đã sớm trốn đi cũng không cần chờ tới bây giờ.

- Mọi người lên thuyền, ta mang các ngươi rời đi!

Nhiếp Vân tươi cười tiến lên.

- Vị này là ai?

Hoàng Trữ nhíu mày một cái.

Tuy Nhiếp Vân là đệ tử hạch tâm đệ nhất nhân nhưng hắn thân là một thành viên đệ tử chưởng giáo, quanh năm bế quan cho nên không gặp qua.

- Vị này chính là Nhiếp Vân, là hạch tâm đệ nhất nhân bảy mười hai phong lần này!

Cổ Tiêu còn chưa lên tiếng, Độc Triệu giới thiệu.

- Hạch tâm đệ nhất nhân bảy mười hai phong? Hừ, nơi này không có phần để ngươi nói chuyện.

- Đừng tưởng rằng có thể trở thành hạch tâm đệ nhất nhân sẽ có cái gì khó lường, tình huống bên ngoài phức tạp hơn ngươi nghĩ nhiều.

Nghe được là hạch tâm đệ nhất nhân điện bảy mười hai phong, Hoàng Trữ lơ đễnh.

Bọn họ có thể trở thành đệ tử chưởng giáo cho nên từng là hạch tâm đệ nhất nhân, cho nên đối với đệ tử hạch tâm khác mà nói đã vô cùng lợi hại, đối với đệ tử chưởng giáo mà nói không có gì đáng quan tâm.

Hắn cho rằng người này thực lực không tốt lắm, trực tiếp nói như thế quả thực không có cấp bậc lễ nghĩa.

Thời điểm Nhiếp Vân phá trận vừa rồi cũng không có bất kỳ động tác nào, hắn còn tưởng rằng là Cổ Tiêu dùng thủ đoạn gì đó phá hư, căn vốn không nghĩ là thanh niên trước mặt.

- Hoàng Trữ, tại sao ngươi dám nói với Nhiếp Vân sư huynh như vậy, chúng ta có thể tới nơi này là bằng vào thủ đoạn của hắn đấy.

Hắn nói lời này, Cổ Tiêu thiếu chút nữa bị hù chết.

- Bằng vào thủ đoạn của hắn? Ngươi nói hắn một đệ tử hạch tâm...

Hoàng Trữ sững sờ:

- Ngươi gọi hắn cái gì? Sư huynh?

Cổ Tiêu được xem là đệ nhất trong đệ tử hạch tâm, thực lực còn mạnh hơn hắn vài phần, hiện tại xưng hô đệ tử hạch tâm khác là sư huynh, cũng khó trách hắn ngạc nhiên.

- Ân, vị này là Nhiếp Vân sư huynh, thực lực mạnh hơn ta quá nhiều, hắn hoàn toàn có thể mang bọn ta rời khỏi nơi đây!

Cổ Tiêu vội nói.

- Tốt... Tốt!

Do dự một lúc, Hoàng Trữ gật đầu, lúc này cũng không có biện pháp khác, hắn cũng tin phục Cổ Tiêu nói, cho nên lựa chọn tin tưởng.

Ầm ầm ầm!

Thấy hắn đồng ý, Nhiếp Vân cũng không nhiều lời, bàn tay vẽ một cái, Long Chu Cổ Thuyền xuất hiện lần nữa, mọi người nối đuôi nhau đi vào.

- Cổ Tiêu sư huynh, các ngươi... Thực đi thập tuyệt cổ địa?

Đi vào trên thuyền, đám người Độc Triệu đi tới, bọn họ gương mặt đỏ bừng nhìn đám người Cổ Tiêu.

Lúc trước bọn họ nghe tới thập tuyệt cổ địa cho nên sợ hãi lâm trận bỏ chạy, hiện tại nhìn thấy đối phương chẳng những trở về, tinh khí thần đều cường đại hơn lúc trước không ít, cảm thấy không có thể diện.

- Ân, chẳng những trở lại, còn có được vô số bảo bối, ngươi xem!

Thất Nguyên không có tính tình tốt như Cổ Tiêu, lúc trước Độc Triệu rời đi đã làm hắn tức giận, lúc này có cơ hội làm đối phương mất mặt sao có thể bỏ qua, bàn tay run lên, ngay sau đó vô số bảo vật xuất hiện.

- Nhìn xem, đó là hỏa diễm tinh kim thạch, là bảo vật luyện chế hỗn độn thần binh đỉnh phong...

- Đạo đạo chi diệp, là bảo vật vô thượng có ẩn chứa đại đạo trong đó, nghe nói tông chủ lúc trước phái người đi tìm nhưng không tìm được.

- Cụ phong chi thủy, có thể tinh hóa linh hồn...

- Quá mạnh mẽ, có những vật này, tu vi của bọn họ sẽ têến nhanh, dùng không bao lâu sẽ bỏ xa chúng ta...

Nhìn thấy Thất Nguyên có nhiều bảo vật như thế, tất cả mọi người khiếp sợ không thôi, lúc này mở to mắt nhìn.

Những bảo vật này đều có trong truyền thuyết, mỗi một kiện đều giá trị liên thành, Thất Nguyên vừa ra tay xuất ra nhiều như vậy đã phá vỡ suy nghĩ của mọi người.

- Đều... Đều là đạt được trong thập tuyệt cổ địa?

Thấy có nhiều bảo vật như thế, đám người Độc Triệu ngạc nhiên sau đó biến thành khổ sở.

Không phải lúc trước bọn họ nhát gan, hiện tại những bảo vật này có phần của bọn họ, mà lúc này chỉ có thể trông mà thèm, cũng không chiếm được món nào.

- Đúng rồi, Cổ Tiêu, Thất Nguyên, những hỗn độn thần binh đỉnh phong này đều ta ngoài ý muốn đoạt được, vẫn quên cho các ngươi, nhanh nhận chủ đi.

Biết rõ suy nghĩ của Thất Nguyên, Nhiếp Vân nhẹ nhàng cười cười, ngón tay điểm một cái, vài món hỗn độn thần binh đỉnh phong bay ra khỏi lòng bàn tay của hắn và rơi vào trong tay đám người Cổ Tiêu.

Những thần binh này đều doạt được trên người đám Phục Giang, Tô Lâm, với hắn mà nói đã không có tác dụng quá lớn, còn không bằng thừa cơ đền đáp.

- Dùng hỗn độn thần binh đỉnh phòng làm lễ vật tặng đi?

- Sớm biết như vậy ta cũng đi thập tuyệt cổ địa...

- Đám người Độc Triệu mất đi cơ hội tốt nhất, nếu như theo chân bọn họ chẳng những đạt được nhiều bảo bối như thế, còn có thể đạt được một kiện hỗn độn thần binh đỉnh phong, đáng tiếc... Hiện tại không chiếm được cái gì...

Những người khác cũng nhìn ra xảy ra chuyện gì, lúc này nghị luận liên tục.

PHỐC!

Nghe nói như thế đám người Độc Triệu vốn bị thương, lúc này nộ hỏa công tâm làm sao chịu nổi, đồng thời phun máu tươi và uể oải ngã xuống đất.

Lúc này bọn họ không cần nghe người khác nói, bọn họ biết sai rồi.

Trong lúc nguy cấp không để ý đạo nghĩa, chỉ vì chính mình chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.

Không để ý tới đám người Độc Triệu bị thương, Nhiếp Vân quay đầu đi, tiếp tục thúc dục Long Chu Cổ Thuyền đi về phía trước.

Đối với đám người vong ân phụ nghĩa quay lưng vào lúc mấu chố, hắn cũng không có bất kỳ hảo cảm gì.

Thất Nguyên từng nói qua, lúc trước Cổ Tiêu cứu mạng Độc Triệu, hiện tại gặp nguy hiểm lại đối phương buông tha cứu Cổ Tiêu, nếu như không phải cảm thấy bẩn tay thì hắn sớm giết kẻ này.

Ầm ầm!

Long Chu Cổ Thuyền mới bay không xa, chợt nghe sau lưng có tiếng oanh minh vang lên, lúc này đám người Hoàng Trữ nhìn thấy cảnh tượng cả đời khó quên.

Một bóng người đứng trong vòng vây, toàn thân đều có dây leo phủ kín, dây leo tới đâu cũng hút khô mọi người thành thây khô

Phía sau bóng người còn có vài đầu thần thú tấn công, chỉ cần đi ngang qua sẽ có vô số đầu ngời bay xuống đất, tu sĩ ba tông môn và tán tu vây công bọn họ lúc trước bị chém giết gần một nửa trong vài giây.

Chương 2206: Trấn Viễn tướng quân (1)

Đám người còn lại cũng biết sợ, tất cả hoảng hốt bỏ chạy khắp bốn phía, còn chưa đi xa đã bị con kiến lớn bao phủ, biến thành đồ ăn trong bụng chúng.

- Đã xảy ra chuyện gì..

Toàn thân đám người Hoàng Trữ run rẩy.

Cảnh tượng trước mặt quá đáng sợ, hoàn toàn vượt xa bọn họ tưởng tượng.

- Ta cũng không biết, bọn họ có thể giết chết người ba đại tông môn hẳn là bằng hữu.

Cổ Tiêu biết rõ Nhiếp Vân cố ý bảo Phục Giang ra tay, hẳn không muốn người ta biết rõ nên chuyển đầu mâu đi, lúc này lắc đầu giả bộ như không biết Phục Giang.

- Bằng hữu?

Hoàng Trữ có chút không dám tin tưởng, khi nhìn thấy Phục Giang giết sạch người ba đại tông môn liền rời đi, cũng không khó xử bọn họ cho nên hắn tin Cổ Tiêu nói thật.

- Dường như đó là Kiền Huyết vương triều Phục Giang vương tử, ta từng gặp qua một lần, không nghĩ tới hắn cứu chúng ta!

Đột nhiên trong đám người có kẻ nhận ra Phục Giang.

- Phục Giang vương tử?

- Tại sao Kiền Huyết vương triều phải cứu chúng ta?

- Ta cũng không biết, nhìn mấy thần thú của hắn chắc là yêu sủng, thật lợi hại...

Nghe được là Phục Giang vương tử đánh chết đệ tử ba đại tông môn, đám người Hoàng Trữ đưa mắt nhìn nhau, cũng không rõ xảy ra chuyện gì.

Quan hệ giữa Quy Khư Hải và Kiền Huyết vương triều cũng không được tốt lắm, tại sao đối phương có thể mạo hiểm đắc tội ba đại tông môn để cứu bọn họ chứ?

- Ha ha, hắn làm như vậy khẳng định có mục đích của mình, người Quy Khư Hải chúng ta còn hay không? Đang ở nơi nào, chúng ta đi cứu bọn họ.

Cổ Tiêu cũng không giải thích, nhìn về phía đám người Hoàng Trữ và nói.

- Còn có những người khác...

Hoàng Trữ đang muốn nói chuyện, đột nhiên trên không trung có khí lưu xuất hiện, bầu trời chấn động như nổ tung.

- Lần thần chi thí luyện này sắp đóng cửa, thỉnh tất cả đệ tử trong di tích quay về.

Giọng nói vang vọng bên tai mọi người như sấm sét.

- Quay về? Lúc này mới bao nhiêu thời gian? Không phải nói ba tháng sao?

- Đúng vậy, mỗi lần thần chi di tích thí luyện đều là ba tháng, hiện tại cũng đã qua nửa nhiều tháng, làm sao lại phải đi về?

- Đã xảy ra chuyện gì?

Nghe nói như thế tất cả mọi người đều sững sờ.

Dựa theo tình huống bình thường, thần chi di tích đều mở ra ba tháng, hiện tại hơn nửa tháng một chút, muốn mọi người trở về, có phải quá không hợp lẽ thường hay không?

- Như vậy trở về là tốt nhất, bằng không sẽ bị vây công, sẽ không may mắn như vậy!

- Đúng thế a, ba đại tông môn đồng thời phát động tấn công Quy Khư Hải chúng ta, chuyện này phải bẩm báo tông chủ!

Tuy khiếp sợ và kỳ quái nhưng mọi người lại cảm thấy may mắn.

Bây giờ có thể đủ trở về, vừa vặn có thể tránh được ba đại tông môn vây giết, xem như lợi nhuận, bằng không vẫn ở lại nơi này, sớm muộn gì còn gặp được người khác của ba đại tông môn, lần này có thể gặp được Phục Giang vương tử đánh chết đối phương, lần sau sẽ không có vận khí tốt như vậy.

- Sư huynh, chúng ta làm sao bây giờ?

Nghe nói như thế, Cổ Tiêu biết rõ những người khác không cần cứu cũng an toàn không sai biệt lắm, đều nhìn về phía Nhiếp Vân.

- Ngươi mang theo những sư huynh đệ này về trước đi, ta sẽ đi ra sau.

Nhiếp Vân cũng không nghĩ tới mọi người phải trở về nhanh như vậy, hắn có chút kinh ngạc, lần này đi thần chi di tích chi, mục đích tăng thực lực của hắn lên đã đạt được, muốn hoàn thành ba chuyện của đệ phải đi ra ngoài mới được, nghe phân phó như thế hắn cầu còn không được.

Suy nghĩ một lúc, hắn còn phải đợi đám người Phục Giang và Thanh Diệp vương, cũng không thể đi cùng đám người Cổ Tiêu ra ngoài.

- Vậy thì tốt, chúng ta đi trước!

Cổ Tiêu biết rõ ý của Nhiếp Vân cho nên lúc này gật gật đầu, hắn mang một kiện thần binh phi hành, mang theo mọi người bay ra khỏi khe hở.

- Trở về nói cho Cổ Ung tông chủ, bảo hắn phòng bị ba đại tông môn khác, sau đó ta sẽ đi ra.

Thu hồi Long Chu Cổ Thuyền, Nhiếp Vân truyền âm dặn dò một câu, lúc này hắn bay sang hướng khác.

Phục Giang là người hầu của hắn, đám người Thanh Diệp vương là yêu sủng của hắn, hắn có thể cảm nhận rõ vị trí của bọn họ, hắn có thể nhanh chóng đi tìm bọn họ.

Vận dụng Phượng Hoàng chi dực, vòng tròn đại đạo bao phủ thân thể, tốc độ của hắn bay đi nhanh như thuấn di, mặc dù có người nhìn thấy cũng cho rằng nhìn lầm.

Thời gian qua không lâu đã bay hàng tỷ dặm, hắn đáp xuống một ngọn núi.

- Chủ nhân!

Hắn vừa đáp xuống đã thấy đám người Phục Giang đi ra.

Lúc này hắn dùng thần thức truyền âm, lúc này cả đám nhanh chóng tụ tập tại nơi đây.

- Chủ nhân, đây là Thiên Tâm Đằng, Phá Thần Chu...

Đi tới trước mặt, Phục Giang vương tử đưa bảo vật tới.

Tiếp nhận Thiên Tâm Đằng dung nhập thân thể, Nhiếp Vân nhìn hắn và âm thầm gật đầu.

Trải qua thôn phệ phạm vi lớn, tuy Thiên Tâm Đằng không có gia tăng, thực lực vẫn là hai ngàn tám trăm đầu đại đạo, dây leo lại vừa thô vừa to hơn trước, sinh cơ gia tăng mạnh hơn trước kia đâu chỉ gấp đôi!

Hiện tại chỉ bằng vào lực lượng Thiên Tâm Đằng cũng có thể đánh chết đám người Tô Lâm dễ như trở bàn tay.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là bọn chúng không sử dụng Chủ Tể Phù Ấn.

Sau khi dung nhập Thiên Tâm Đằng vào trong thân thể, Nhiếp Vân nhìn sang đám yêu sủng Thanh Diệp vương, phát hiện thực lực của chúng tinh tiến nên sinh ra cảm giác kỳ quái.

Chúng cũng không phải Thiên Tâm Đằng, có thể thôn phệ năng lượng tiến bộ, tại sao chém giết một hồi lại gia tăng thực lực mạnh như thế?

Nhất là Vạn Lực Vương tiến bộ lớn nhất, khí tức ngưng trọng không phát, dường như tùy thời có thể đột phá gông cùm xiềng xích hai ngàn chín trăm đầu đại đạo, trở thành cường giả tông chủ.

- Chúng ta là thần thú trong thập tuyệt cổ địa, bởi vì không cách nào cảm ứng hỗn độn cho nên cũng không thể tu luyện đại đạo, chỉ có thể dựa vào thôn phệ nhân loại tăng thực lực lên, trước kia cường giả tiến vào thập tuyệt cổ địa quá ít, cho nên... Thực lực chúng ta tiến bộ chậm chạp, lần này có thể thôn phệ nhiều người như thế, nhất là Vạn Lực Vương, mỗi một phân thân Thực Giới Nghĩ đều hội tụ lực lượng vào người, bởi vậy có tiến bộ càng lớn.

Dường như nhìn ra nghi hoặc của hắn, Thanh Diệp Vương Tiếu giải thích.

- Thì ra là thế, các ngươi có thể thôn phệ lực lượng người khác gia tăng thực lực?

Đôi mắt Nhiếp Vân sáng ngời.

- Trên lý luận là như thế, nhưng là tối đa đạt tới tông chủ đỉnh phong, muốn trở thành nửa bước chúa tể cần lĩnh ngộ.

Thanh Diệp vương nói.

Chương 2207: Trấn Viễn tướng quân (2)

- Lợi hại, không hổ là thượng cổ thần thú, quá mạnh mẽ!

Trong nội tâm mừng như điên, Nhiếp Vân biết rõ lần này hắn nhặt được bảo.

Tu sĩ nhân loại tu luyên cần lĩnh ngộ đại đạo, phiền toái vô cùng, đúng theo như lời Cổ Tiêu đã nói, không thể tăng lên quá lớn, nhưng Thiên Tâm Đằng, Thanh Diệp vương đều là thượng cổ thần thú đặc thù thì khác, không cần lĩnh ngộ đại đạo trực tiếp dựa vào thôn phệ tấn cấp là quá dễ dàng.

Nếu như có số lượng đủ lớn, hoàn toàn có thể bồi dưỡng thành cường giả tông chủ đỉnh phong trong thời gian ngắn.

- Các ngươi đừng phản kháng, ta sẽ mang các ngươi ra ngoài trước và nói sau.

Áp chế vui sướng trong nội tâm, Nhiếp Vân nói với các yêu sủng Thanh Diệp vương, Hùng Cổ.

Những thần thú này ở lại đây cũng không làm được gì, một khi đi ra ngoài sẽ gây ra gió tanh mưa máu, gây ra động tĩnh quá lớn, lại không rõ tình huống và thế cục bên ngoài cho nên ít xuất hiện mới tốt.

Nếu đệ đệ cướp đoạt thành công, có được thực lực hỗn độn phong vương, lại cao điệu cũng không sao cả.

Thu thần thú và Phục Giang vương tử vào nạp vật thế giới, Nhiếp Vân lập tức bay ra ngoài.

Sử dụng toàn bộ lực lượng, tốc độ cực nhanh, không qua nửa giờ đã xuất hiện tại khe hở đi ra ngoài.

- Ân? Những người này làm gì, tại sao đi chậm như thế?

Vào lúc muốn tiến vào trong khe hở, đột nhiên phát hiện không đúng.

Người ở khe hở phải xếp hàng chậm rãi đi ra bên ngoài, căn bản không giống như lúc vừa đến là mạnh mẽ đâm vào bên trong.

- Xếp hàng, Kiền Huyết vương triều Trấn Viễn tướng quân tự mình kiểm tra, trật tự cho ta, bằng không sẽ giết chết tại chỗ, tông môn các ngươi sẽ không dám nói nhảm nửa câu.

Từ trên cao bay xuống, thời điểm Nhiếp Vân không hiểu xảy ra chuyện gì, phía trước có tiếng hét lớn vang lên.

Đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy mọi người xếp hàng tiến lên, bên cạnh có hai hàng binh sĩ thủ hộ chung quanh, rậm rạp chằng chịt phong tỏa toàn bộ không gian.

Những binh sĩ này đều có thực lực hai ngàn năm trăm đầu đại đạo, thân thể cường tráng, lực lượng tinh thâm, hô hấp mang theo phù văn đại đạo kéo dài và đều nhịp, cho thấy sức chiến đấu siêu cường.

- Binh sĩ? Kiền Huyết vương triều Trấn Viễn tướng quân? Phát sinh chuyện gì?

Nhìn thấy loại tình huống này, Nhiếp Vân không rõ xảy ra chuyện gì.

Kiền Huyết vương triều đột nhiên phái binh ngăn chặn khe hở, lần lượt kiểm tra, muốn làm gì? Chẳng lẽ Kiền Huyết hoàng đế biết rõ con của hắn biến thành người hầu của mình?

- Ah, vị sư huynh này, ta muốn hỏi một chút, những binh sĩ này làm gì? Muốn kiểm tra cái gì?

Trong nội tâm nghi hoặc, Nhiếp Vân hỏi một thanh niên.

- Ta cũng không biết, dường như nghe nói có một tội phạm quan trọng của Kiền Huyết vương triều nấp trong đám người chúng ta, muốn thẩm tra kỹ càng và bắt hắn lại.

Dường như thanh niên không biết, hắn chỉ thuận miệng nói một câu.

- Tội phạm quan trọng? Tội phạm quan trọng gì đáng để Kiền Huyết vương triều làm như vậy?

Nhiếp Vân kỳ quái.

Bốn đại tông môn đều có tôn nghiêm, lần lượt thẩm tra đệ tử của bọn họ như vậy tương đương vạch mặt, hắn không tin vì một đào phạm bình thường mà Kiền Huyết vương triều không tiếc trở mặt với bốn đại tông môn.

Việc này quá mức khoa trương rồi.

- Ai biết được, dù sao thẩm tra rất nghiêm, cái gì dịch dung, cái gì huyết dịch, thậm chí kiểm tra cả tuổi, không biết muốn làm gì...

Người này cũng không hiểu, lắc đầu.

- Huyết dịch, tuổi?

Nghe tới dịch dung, Nhiếp Vân lơ đễnh, nghe nói huyết dịch và tuổi thì cảnh giác của hắn bộc phát.

Hắn và Nhiếp Đồng có quan hệ huyết thống với nhau, trong huyết dịch có thuộc tính cùng loại với Tu La Vương, bởi vì như thế đám người Cực Thiên Vương, Thanh Diệp vương vừa thấy liền thay đổi chủ ý.

Bắt đào phạm cứ kiểm tra dịch dung là được, huyết dịch và tuổi thì đáng giá suy nghĩ.

Không nói tới huyết dịch, chỉ nói tuổi, tính toán ra hắn tu luyện tới hiện tại mới hơn ba vạn năm, tuổi như vậy mà có thực lực cao như hắn, một khi bị điều tra ra, tất nhiên sẽ thành đối tượng nghiên cứu của kẻ khác, phiền toái không ít.

- Phục Giang, Kiền Huyết vương triều của các ngươi có Trấn Viễn tướng quân hay không?

Trong nội tâm nghi hoặc, lặng lẽ truyền âm hỏi Phục Giang vương tử trong nạp vật thế giới.

- Đúng thế, Trấn Viễn tướng quân là tâm phúc bên cạnh phụ thân của ta, thực lực tông chủ đỉnh phong hai ngàn chín trăm đầu đại đạo.

Phục Giang vương tử nói.

- Hiện tại hắn đang ở lối ra thần chi di tích và mang theo trọng binh canh gác, nói phải tìm được tội phạm quan trọng.

- Ngươi có thể liên hệ với hắn hay không, hỏi xem xảy ra chuyện gì?

Nhiếp Vân nói tiếp.

- Có thể liên hệ, ngươi chờ một chút!

Phục Giang vương tử cầm một ngọc bài sau đó truyền tin tức vào bên trong, tin tức này không cách nào truyền ra khỏi nạp vật thế giới, bởi vì Nhiếp Vân cho đi nên mới có thể truyền ra bên ngoài.

Hô!

Một lát sau có tin tức truyền trở về, Phục Giang vương tử cau mày.

- Bẩm chủ nhân, là mệnh lệnh của phụ hoàng, nói phải tìm một người, cụ thể là ai, cũng không nói tỉ mỉ, chỉ nói ba điều kiện, thứ nhất, khí tức linh hồn mang theo tử vong.

- Thứ hai, am hiểu sử dụng kiếm, tiến bộ rất nhanh.

- Thứ ba, vận mệnh không cách nào suy tính!

- Những phần khác phụ hoàng không có nói tỉ mỉ, hắn cũng không biết!

Phục Giang vương tử nói.

- Khí tức giết chóc? Am hiểu sử dụng kiếm? Xem ra đang tìm Nhiếp Đồng.

Nhiếp Vân rùng mình.

Có thể phù hợp điều kiện này chỉ có đệ đệ Nhiếp Đồng, chính là Tu La Vương, xem ra A Dục Vương đã biết rõ Nhiếp Đồng tiến vào Tà Nguyệt Chí Tôn Vực, hơn nữa chuẩn bị ra tay.

Nhưng bởi vì vận mệnh của Nhiếp Đồng không cách nào suy tính, mặc dù mạnh như phong vương cũng không thể tìm ra vị trí của hắn, từ đó Kiền Huyết vương triều dùng loai thủ đoạn này tiến hành điều tra.

Một khi bị điều tra ra, tất nhiên sẽ bị bắt trở về, đưa tới trước mặt A Dục Vương thì mọi chuyện đã muộn rồi.

- Phục Giang, hiện tại ta là tùy tùng Cửu Triêu của ngươi, mang ta ra ngoài.

Tinh thần khẽ động, hắn thả Phục Giang ra khỏi nạp vật thế giới sau đó điều động ngụy trang chi khí của bản thân, hắn biến thành bộ dạng khác, chính là thuộc hạ của Phục Giang vương tử, Cửu Triêu.

Tuy Nhiếp Đồng đang ở trong Thiên Huyền điện, đối phương không nhất định có thể phát hiện nhưng cẩn thận một chút mới tốt, đối phương thân là một vương triều, tất nhiên có được rất nhiều thủ đoạn, vạn nhất bị tra ra cái gì, muốn đi cũng khó khăn!

Hô!

Phục Giang vương tử rời khỏi nạp vật thế giới sau đó đi cách hắn không xa.

Chương 2208: Chư Cát Lăng

Nhiếp Vân đứng đằng sau đám người, lại thi triển một ít thủ đoạn, động tác rất nhỏ cho nên không làm ai chú ý.

- Vâng, chủ nhân!

Phục Giang vương tử biết rõ ý của hắn, hắn nhìn cảnh vật chung quanh, nhìn thấy người xếp hàng và binh lính, hắn mang theo Nhiếp Vân bước nhanh ra bên ngoài.

- Người nào? Lui vào xếp hàng! Nếu lại đi về phía trước thì chúng ta sẽ động thủ.

Một binh sĩ thấy hắn chen ngang cho nên hét lớn, thái độ hung hãn.

Rầm rầm!

Nương theo tiếng la có hơn mười binh sĩ tay cầm trường thương đứng ra, động tác đều nhịp, tuy những người này thực lực không phải rất cao, liên hợp lại với nhau sẽ có uy thế cường đại, có thể đánh bại đối thủ cường đại hơn nhiều.

Binh sĩ Kiền Huyết vương triều đều am hiểu đánh hợp kích và liên thủ với nhau, có thể liên hợp cùng một chỗ và phát huy một trăm phần trăm tới hai trăm ba mươi phần trăm sức chiến đấu.

Phục Giang là vương tử nhưng không phải ai cũng có thể nhận ra, nhất là loại binh lính này làm sao biết hắn là ai.

- Làm càn! Đây là Phục Giang vương tử điện hạ, chẳng lẽ ngươi muốn tra?

Nhiếp Vân ngụy trang Cửu Triêu tiến về phía trước một bước, hắn cau mày quát lớn.

Đã ngụy trang thành người khác, đương nhiên phải làm tốt bản phận chó săn.

- Ah... Thì ra là vương tử điện hạ, mời bên này!

Nghe được người trước mặt là vương tử, binh sĩ đã giật mình và không dám ngăn cản, trực tiếp đi trước dẫn đường.

Càng tiến lên phía trước, một lát sau nhìn thấy cái liễn, phía trên có hào quang bảy màu, cửu long vờn quanh, một kim giáp tướng quân ngồi ở trên, trong ánh mắt mang theo uy nghiêm cao cao tại thượng.

- Bẩm tướng quân, vương tử đến!

Binh sĩ đi vài bước tới trước liễn sau đó khom người hành lễ.

- Thần Trấn Viễn tướng quân Lưu Chí Uyên bái kiến vương tử điện hạ!

Thân thể hơi động, Trấn Viễn tướng quân vội vàng đứng lên, khôi giáp toàn thân kêu rầm rầm và hai tay ôm quyền.

Tuy hắn là tướng quân chiến công hiển hách, bàn về thân phận lại không bằng vương tử điện hạ.

- Miễn lễ!

Phục Giang vương tử tùy ý khoát khoát tay:

- Phụ hoàng bảo ngươi tra người, cụ thể dò xét như thế nào, có cần ta trợ giúp hay không.

- Làm phiền vương tử điện hạ quan tâm, đây là nghĩa vj của thần, vương tử điện hạ đứng một bên nhìn là được.

Lưu Chí Uyên nào dám để vương tử tự mình động thủ sưu tầm, vội vàng bảo thuộc hạ mang thêm cái liễn khác tới, lại mời Phục Giang ngồi lên trên.

Cách gần đó Nhiếp Vân cẩn thận quan sát một chút, Lưu Chí Uyên quả nhiên là cường giả tông chủ, bởi vì quanh năm chinh chiến, trên người mang theo thiết huyết và sát khí, tuy chỉ có thực lực hai ngàn chín trăm đầu đại đạo, sức chiến đấu lại cao hơn không ít.

- Vương tử điện hạ, vị này chính là...

An bài tốt Phục Giang vương tử, đôi mắt Lưu Chí Uyên nhìn lên người Nhiếp Vân.

- Hắn là thủ hạ Cửu Triêu của ta!

Phục Giang vương tử nói.

- Thì ra là Cửu Triêu huynh đệ, thật sự không có ý tứ, lần này ta có lệnh vua, hi vọng ngươi có thể phối hợp kiểm tra một chút, một khi vô sự ta sẽ tự mình xin lỗi ngươi.

Lưu Chí Uyên vẫy vẫy tay một cái, lập tức có mấy binh sĩ chạy tới, cungc vây Nhiếp Vân vào giữa.

- Tra ta? Ta đi theo vương tử nhiều năm như vậy, ngươi hoài nghi ta là đào phạm?

Nhiếp Vân sững sờ.

Gia hỏa này quá cẩn thận, chính mình đi theo sau lưng Phục Giang vương tử cũng phải tra, nếu một mình hành động chắc chắn khó có thể đào thoát.

Nếu quả thật để đối phương tra, rất nhiều bí mật sẽ bị lộ, phiền toái không nhỏ, thân thể khẽ động nháy mắt với Phục Giang.

- Lưu Chí Uyên, ngươi có ý tứ gì?

Nhìn thấy ánh mắt, Phục Giang vương tử làm sao không biết xảy ra chuyện gì, hắn cau mày đứng dậy, ánh mắt tức giận.

Điều tra người của hắn tương đương không tin hắn, khiêu chiến uy nghiêm của hắn.

- Kính xin vương tử thứ lỗi, ta cũng phụng mệnh làm việc, mỗi người đều phải tra kỹ càng, không thể buông tha dấu vết nào!

Tâấy thái độ của Phục Giang vương tử, Lưu Chí Uyên vội vàng giải thích.

Tuy thực lực của hắn mạnh hơn vương tử trước mắt nhưng thân phận đối phương hiển hách, lại là con ruột của hoàng đế cho nên hắn không dám quá phận.

- Không thể buông tha dấu vết nào, vậy có phải cũng nên tra cả ta một lần hay không? Tốt, bây giờ ta đứng đây, ngươi phái người tới tra ta đi, nếu như điều tra ra ta là đào phạm, có thể bắt ta đi, nếu tra không ra, coi chừng ta lật tung liễn xe của ngươi lên.

Cau mày tức giận, lực lượng Phục Giang vương tử bộc phát, trong tay cầm một tấm Kiền Huyết Vương Hầu Lệnh phụ trợ uy nghiêm và thân phận của hắn.

- Thuộc hạ không dám!

Gương mặt Lưu Chí Uyên nhỏ máu, da mặt co quắp, hắn không nói nên lời.

Đối phương là vương tử, có kiêu ngạo và tôn nghiêm của vương tử, tra người của hắn tương đương hoài nghi hắn, đây không phải nhổ lông trên mông hổ sao?

- Không dám thì đừng nói nhảm, nhanh tra kẻ khác đi, đừng lãng phí thời gian đôi co với ta!

Vung tay lên, Phục Giang vương tử không nói nhiều.

- Vâng!

Lưu Chí Uyên không dám nói nữa, nhìn kỹ Nhiếp Vân, cũng không phát hêện có gì dị thường, lúc này mới quay người rời đi, liên tục điều tra kẻ khác.

Tuy thực lực bản thân Nhiếp Vân không bằng đối phương, sau khi có thể sử dụng vòng tròn đại đạo, có thể so với cường giả nửa bước chúa tể, bằng vào thực lực của hắn căn bản không lộ ra chút sơ hở gì.

Hô!

Thấy hắn rời đi, Nhiếp Vân thở ra một hơi.

Nhờ có lúc trước lưu Phục Giang vương tử lại, bằng không chuyện hôm nay khó có khả năng giải quyết êm thắm.

Nhìn bộ dạng Lưu Chí Uyên tuyệt đối không bỏ qua cơ hội tra xét kẻ nào, không đi theo sau lưng Phục Giang vương tử tất nhiên sẽ bị điều tra ra, khó tránh khỏi chém giết một lần.

Tránh thoát điều tra, Nhiếp Vân không nói câu nào, hắn đứng bên cạnh liễn của Phục Giang vương tử, lúc này Phục Giang nói:

- Lưu tướng quân, ta phải mau chóng quay về phục mệnh với phụ vương, ta sẽ không chờ tại nơi này, ngươi phải nghiêm khắc điều tra, không được xuất hiện sơ suất!

- Vâng!

Lưu Chí Uyên vội vàng gật đầu, thở ra một hơi.

Đối phương là vương tử, nếu vẫn chờ ở nơi này hắn cảm thấy áp lực.

- Ân, Cửu Triêu chúng ta đi!

Thấy đối phương không hề ngăn cản, Phục Giang vương tử thoả mãn gật gật đầu, quay người muốn rời đi, còn chư bay đi đã nghe tiếng hét lớn, một bóng người bay tới rất nhanh.

- Chậm đã!

Nương theo tiếng nói, một trung niên nhân mặc triều phục bay tới.

Trung niên nhân gương mặt nghiêm túc, thực lực còn cũng không kém gì Lưu Chí Uyên, đều là cường giả tông chủ.

Chương 2209: Tam giới chiến trường (1)

- Đây chính là tâm phúc bên cạnh phụ hoàng của ta, đại thần Chư Cát Lăng, là người túc trí đa mưu, ngàn vạn cẩn thận!

Nhiếp Vân nghe được Phục Giang vương tử truyền âm.

Hắn truyền âm thông qua linh hồn khế ước, cũng không có năng lượng chấn động, mặc dù cường giả chúa tể cũng không thể nhìn ra.

- Túc trí đa mưu?

Nhiếp Vân nheo mắt.

Chẳng lẽ đối phương phát giác cái gì? Muốn tra đến cùng?

- Thì ra là Chư Cát thúc thúc!

Phục Giang vương tử vui vẻ.

Tuy đại thần này luận thân phận không bằng vương tử nhưng đối phương là tâm phúc bên cạnh hoàng đế, mặc dù là Phục Giang cũng kiêng kị vài phần.

- Vương tử điện hạ!

Chư Cát Lăng dừng lại, khẽ khom người:

- Chuyện này là bệ hạ phân phó, không cho phép có bất kỳ sai lầm nào, kính xin vương tử tha thứ!

- Chư Cát thúc thúc có ý tứ gì?

Nghe nói như thế, Phục Giang nhíu mày một cái.

- Không có có ý gì, vương tử thân phận cao quý tự nhiên không thể tra, thuộc hạ của vương tử điện hạ đề phòng có kẻ khác giả mạo, hy vọng có thể phối hợp dò xét một chút.

Chư Cát Lăng nói.

- Ngươi muốn tra hắn?

Sắc mặt Phục Giang khó coi.

- Kính xin phối hợp, chuyện này liên lụy rất lớn, ta không thể nói ra, kính xin vương tử thứ lỗi, nếu như vương tử không tin có thể trở về tự mình hỏi bệ hạ, một khi biết rõ sẽ hiểu khổ tâm của hạ thần.

Sắc mặt Chư Cát Lăng ngưng trọng, nói tiếp:

- Mặt khác, mời vương tử qua bên này, thuộc hạ còn có một câu muốn hỏi!

- Ân?

Thấy đối phương ngưng trọng như thế, nội tâm Phục Giang vương tử nghi hoặc đi qua.

Hô!

Chư Cát Lăng tiện tay bố trí một cấm chế làm người ngoài không nghe thấy, lúc này khom người nói:

- Bệ hạ đã biết vương tử mất đi Phù Hư Đam Sơn, còn muốn hỏi một chút, là người nào cướp bảo vật này trong tay của vương tử?

- Phụ hoàng bảo ngươi hỏi?

Phục Giang nhíu mày.

Binh khí bị người đoạt đi, đây là chuyện vô cùng nhục nhã, trực tiếp hỏi như vậy, tương đương vạch trần vết sẹo, không nhục mã mới lạ.

- Đúng thế!

Chư Cát Lăng gật đầu.

- Phải!

Phục Giang vương tử do dự sau đó ngẩng đầu lên nói:

- Cụ thể là ai ta cũng không quá rõ ràng, là người ba đại tông môn Vạn Nhận Sơn, Thập Thu Lĩnh và Đoạn Thiên Nhai liên thủ làm, ta chỉ nhớ rõ hai người mạnh nhất là Tô Lâm và Mặc Nghiêu, mặt khác cũng không nhận ra!

- Chính đám người này cướp đi Phù Hư Đam Sơn, lại phá hư nhiệm vụ phụ hoàng giao cho ta, lúc này ta đại khai sát giới với ba đại tông môn, làm cho bọn chúng biết rõ Kiền Huyết vương triều chúng ta lợi hại!

- Thì ra là thế!

Nghe nói như thế Chư Cát Lăng tin tưởng vài phần.

Trước kia còn chưa tới, hắn chợt nghe có người nói vương tử đồ sát người ba đại tông môn trong thần chi di tích.

Tuy ba đại tông môn không bằng Kiền Huyết vương triều nhưng nội tình bày ra đó, thân là đệ tử hoàng gia nên biết chuyện này, sẽ không dễ dàng làm ra chuyện tà đạo này, Phục Giang vương tử là người nổi danh tỉnh táo, hắn làm như vậy đã làm người ta cảm thấy không đúng.

Chính bởi vì như thế hắn mới vội vàng chạy đến, muốn cẩn thận điều tra một chút vì sao vương tử lại làm như vậy, nghe nói như thế lập tức tin tưởng bảy, tám phần.

Ba đại tông môn lại dám cướp đồ của vương tử, khó trách hắn nổi giận.

- Chư Cát thúc thúc, ngươi ở nơi này cẩn thận thẩm tra, nhất định đừng để người kia chạy trốn, ra tay với ta chính là khiêu khích uy nghiêm của Kiền Huyết vương triều, tội không thể tha!

Nói đến đây Phục Giang vương tử oán hận lên tiếng, trong mắt mang theo lửa giận.

- Vâng, vương tử yên tâm, chuyện này ta nhất định sẽ hảo hảo xử lý, cũng bắt lấy tất cả những người kia!

Chư Cát Lăng vội vàng trả lời.

- Ân, Cửu Triêu là thuộc hạ của ta, đi theo ta nhiều năm, ta thân là vương tử không cách nào bảo hộ, để tùy ý để binh sĩ bình thường điều tra, thật sự có chút không nói nổi.

- Ta làm vương tử cũng cần mặt mũi của mình, Chư Cát thúc thúc, không nên thật thẩm tra a.

Phục Giang vương tử nói tiếp.

- Như vậy đi, bảo binh sĩ đi thăm dò thật có tổn hại uy nghiêm của vương tử, ta tự mình đi tra, chỉ dò xét linh hồn là được rồi.

Nghe nói như thế Chư Cát Lăng do dự sau đó lên tiếng:

Công nhiên thẩm tra người của vương tử thật sự đã làm hao tổn mặt mũi vương tử.

- Vậy là tốt.

Phục Giang vương tử gật gật đầu, bước ra khỏi cấm chế sau đó ngoắc Nhiếp Vân:

- Cửu Triêu, tới đây phóng thích linh hồn để Chư Cát thúc thúc thẩm tra một chút, tra xong chúng ta đi về, ta còn có việc gấp cần bẩm báo với phụ hoàng.

- Vâng!

Nhiếp Vân đi tới.

Tuy vừa rồi Chư Cát Lăng bố trí cấm chế nhưng Phục Giang vương tử là người hầu của Nhiếp Vân, thông qua dấu vết linh hồn có thể nghe rõ ràng.

Hai bên nói chuyện cũng truyền vào tai hắn, cho nên vừa rồi Phục Giang nói những lời kia là Nhiếp Vân bảo hắn nói.

Tiếp tục biến ba đại tông môn thành kẻ thế mạng để bảo trụ chính mình, lại có thể làm bọn chúng chó cắn chó một miệng đầy lông.

Ông!

Nhiếp Vân bộc phát linh hồn.

Linh hồn của hắn không có khí tức giết chóc, tương đối sạch sẻ, cho dù cho đối phương thẩm tra cũng không có gì, quả nhiên Chư Cát Lăng cẩn thận thẩm tra một lần cũng không phát hiện cái gì, lúc này mới xấu hổ cười cười nói xin lỗi Phục Giang vương tử.

- Tốt, chúng ta đi trước, Chư Cát thúc thúc nhất định phải bắt lấy đám người Tô Lâm, Mặc Nghiêu giao cho ta, ta muốn đích thân xử lý bọn chúng.

Phục Giang vương tử nói thêm một câu và mang theo Nhiếp Vân bay đi xa, chỉ trong nháy mắt biến mất khỏi nơi này.

Hô!

Hai người bay đi không bao lâu, xác định không có ai phát hiện mới dừng bước.

- Ta phải về xử lý chuyện Quy Khư Hải, ngươi tiến vào nạp vật thế giới của ta, xử lý xong chuyện Quy Khư Hải ta sẽ cùng ngươi đi Kiền Huyết vương triều!

Nhiếp Vân thở ra một hơi và phân phó một câu.

Tuy bằng vào thực lực của hắn hiện tại sẽ không sợ Chư Cát Lăng, Trấn Viễn tướng quân cái gì, hắn không muốn bại lộ thân phận của mình mà thôi, bằng không phiền toái không nhỏ, có thể tránh được phiền toái quấn thân mới là tốt nhất.

- Vâng!

Phục Giang vương tử gật gật đầu, thân ảnh của hắn lập tức biến mất tại chỗ.

Phần phật!

Sau khi thu hắn vào nạp vật thế giới, Nhiếp Vân khôi phục dung mạo vốn có, thân ảnh biến mất, hắn bay trở về khe hở thần chi di tích.

Vừa rồi lúc đến hắn nhìn thấy Tinh Nguyệt cổ thuyền của Cổ Ung tông chủ Quy Khư Hải, cổ thuyền dừng cách khe hở không xa, chờ đệ tử Quy Khư Hải trở về.

Chương 2210: Tam giới chiến trường (2)

Đề phòng có người khác phát hiện, Nhiếp Vân phi thường cẩn thận, chỉ trong chốc lát đã tới trước cổ thuyền, ngay sau đó hắn đáp xuống bong thuyền.

- Nhiếp Vân!

Thấy hắn đột ngột xuất hiện liền có tiếng cười vang lên, lập tức nhìn thấy Cổ Ung tông chủ đứng ở đầu thuyền tươi cười nhìn hắn:

- Chuyện của ngươi, ta đã nghe Cổ Tiêu nói cả rồi, quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên.

Cổ Ung tông chủ tươi cười vui vẻ.

Đối với vị tông chủ này, Nhiếp Vân có hảo cảm rất lớn, trực tiếp tặng hỗn độn thần binh đỉnh phong Hàn Dương kiếm và Chủ Tể Phù Ấn, đổi lại những người khác khẳng định không có phách lực như thế.

- Nhiếp Vân sư huynh dẫn ta vào trong thập tuyệt cổ địa đạt được bảo vật, lại cứu đám người Độc Triệu, ta đã nói tất cả với tông chủ rồi, ngươi đừng trách ta lắm miệng.

Cổ Tiêu đứng sau lưng tông chủ và tươi cười vui vẻ.

- Chuyện này...

Nghe Cổ Tiêu nói thế, có lẽ chưa nói chuyện đám người Thanh Diệp vương, Vạn Lực Vương, nội tâm Nhiếp Vân thả lỏng nhìn sang tông chủ, lúc đang muốn lên tiếng, Cổ Ung cau mày nhìn sang hai chiếc cổ thuyền cách đó không xa.

- Xem ra tâật sự phải vạch mặt với Vạn Nhận Sơn, Thập Thu Lĩnh, Đoạn Thiên Nhai, lần này ngươi yên tâm, vừa rồi ta đã kiểm tra lại, bị Phục Giang vương tử đánh lén, bọn chúng tổn thất rất lớn, ngược lại chúng ta tổn thất nhỏ nhất, trải qua chuyện này, chỉ sợ chúng không dám động thủ với chúng ta trong thời gian ngắn, chúng ta cũng có nhiều thời gian chuẩn bị.

Nói ra chuyện này, Cổ Ung vô cùng hớn hở:

- Lại nói có thể làm một vương tử làm ra loại thủ đoạn này, xem ra ba đại tông môn đã làm chuyện khiến hắn tức lộn ruột, Kiền Huyết vương triều tất nhiên cũng sẽ có thủ đoạn tiếp theo.

- Vậy là tốt rồi!

Thấy bộ dạng Cổ Ung như vậy, Nhiếp Vân biết rõ Cổ Tiêu cũng không nói chuyện của Phục Giang vương tử, cũng biết tông chủ khẳng định làm xong tất cả chuẩn bị nên không nhiều lời, có phần nghi hoặc hỏi:

- Đúng rồi, tông chủ, đã xảy ra chuyện gì, vì sao phong bế phong ấn nhanh như thế, còn bảo mọi người ra ngoài?

Dựa theo tình huống bình thường, thần chi di tích mở ra trong ba tháng, hiện tại đột nhiên chấm dứt, nhất định xảy ra chuyện gì đó.

- Chuyện này các ngươi sớm muộn gì cũng phải biết, nói trước với các ngươi cũng được, là vì tam giới chiến trường sắp mở ra.

Cổ Ung tiện tay bố trí cấm chế, sắc mặt ngưng trọng lên tiếng.

- Tam giới chiến trường? Đó là cái gì?

Vẻ mặt Nhiếp Vân vô cùng kỳ quái.

- Ngươi biết ba đại cường giả phong vương chứ?

Thấy ánh mắt hắn khó hiểu không phải giả bộ, lúc này Cổ Ung nhớ tới thiếu niên này tiến vào Quy Khư Hải thời gian không dài, hắn không biết rất nhiều chuyện cho nên cười khổ.

- Ân!

Nhiếp Vân gật đầu.

- Vốn có bốn đại cường giả phong vương, sau khi Tu La Vương chết đi còn ba người, theo thứ tự là A Dục Vương, Hỗn Độn Vương và Tuyệt Sát Vương.

- Biết rõ ba đại vương giả, chắc hẳn cũng biết Tà Nguyệt Chí Tôn Vực của chúng ta là do A Dục Vương quản lý, hai vương giả còn lại cũng có địa bàn của mình, đây là ba thế lực đỉnh cấp trong hỗn độn hải dương, bởi vậy được xưng là tam giới!

Cổ Ung giải thích nói.

- Ah, thì ra là thế!

Nhiếp Vân hiểu ra.

Nếu như thế giới Tu La Vương không bị hủy diệt sẽ là tứ giới, mà bây giờ chỉ còn lại ba đại thế giới.

- Tuy ba đại thế giới cách nhau rất xa, rất ít liên hệ, nhưng đều là đại thế giới trong hỗn độn hải dương, vẫn có cạnh tranh với nhau, vì hòa hoãn loại cạnh tranh này cho nên cách một trăm triệu năm, hỗn độn hải dương sẽ xuất hiện chiến trường, ai cũng có thể đi vào chiến trường tam giới tiến hành chém giết, chiến đấu!

- Đây là đại chiến quy mô lớn nhất Tà Nguyệt Chí Tôn Vực, thậm chí lớn nhất cả hỗn độn hải, vô số thiên tài, vô số cường giả đều tre già măng mọc xông vào, chiến đấu cực kỳ thảm thiết.

Cổ Ung chậm rãi lên tiếng, trong mắt mang theo cảnh giác.

- Ah? Còn có loại chiến đấu này? Quy Khư Hải chúng ta phải phái người tham gia?

Nhiếp Vân không nghĩ tới còn có chiến đấu như thế cho nên sững sờ.

- Làm đại tông môn trong Tà Nguyệt Chí Tôn Vực là phải đi.

- Mỗi một lần tam giới chiến trường mở ra sẽ tổn thất không ít người, đương nhiên, cũng sẽ có rất nhiều người đột nhiên tăng mạnh, đạt được chỗ tốt cực lớn!

Cổ Ung nói:

- Tam giới chiến trường tồn trong hỗn độn hải dương, do ba đại vương giả liên thủ hình thành, có thể dễ dàng ngộ đạo trong nơi đây, hơn nữa ba đại vương giả đều lưu nhiệm vụ trong chiến trường, nếu có người nào tìm được và hoàn thành có thể đưa ra yêu cầu với bọn họ, thậm chí đạt được chúa tể thần binh!

- Chính bởi vì như thế, biết rõ nơi đây phi thường nguy hiểm nhưng vô số cường giả như tre già măng mọc lao vào bên trong.

- Cường giả phong vương lưu lại nhiệm vụ? Chúa tể thần binh? Khó trách...

Nhiếp Vân gật đầu.

Rất nhiều tu luyện giả đạt tới bình cảnh trăm triệu năm cũng khó đột phá, vào chiến trường nàu có thể đạt được vô số chỗ tốt, tất nhiên khả năng hấp dẫn vô số cường giả tre già măng mọc đi vào, chỉ sợ cấp bậc tông chủ, cường giả nửa bước chúa tể cũng tiến vào trong đó, quy mô còn lớn hơn thần chi di tích quá nhiều.

Thấy biểu lộ của hắn như vậy, Cổ Ung biết rõ hắn nghĩ đến tam giới chiến trường tàn khốc, trong mắt mang theo tiếc hận:

- Mỗi một lần tam giới chiến trường mở ra đều có vô số cường giả chết ở trong đó, thậm chí tiền nhêệm tông chủ Quy Khư Hải chúng ta cũng chết bên trong.

Nghe nói tiền nhiệm tông chủ cũng chết trong đó, Nhiếp Vân hơi kinh ngạc, tuy biết rõ việc này liên lụy tới bí mật tông môn nên bất tiện hỏi nhiều, nói:

- Xác định thời gian chưa? Mở ra lúc nào?

- Vào ba tháng sau!

- Chính bởi vì như thế, lúc này mới sốt ruột ra khỏi thần chi di tích như vậy.

Cổ Ung nói.

- Nhanh như thế?

Thời gian ba tháng với người tu luyện vô tận tuế nguyệt mà nói chỉ là nháy mắt mà thôi, nhanh mở tam giới chiến trường ra như thế, đám người tông chủ chẳng quan tâm bọn họ, đành phải sớm đóng cửa thần chi di tích, có được càng nhiều thời gian để chuẩn bị cho tam giới chiến trường.

- Đúng thế!

Cổ Ung tông chủ gật đầu nói:

- Tam giới chiến trường, ta vốn muốn đi cùng với đám người Cửu Tiên trưởng lão, nghe Cổ Tiêu nói thực lực ngươi đã đạt tới hơn hai ngàn tám trăm đại đạo, cho nên cũng muốn mang ngươi đi qua cho biết.

Cổ Tiêu cũng không nói rõ chi tiết thực lực Nhiếp Vân, dù sao quá mức kinh thế hãi tục, chỉ nói thực lực của hắn vượt xa chính mình, thậm chí có thể đánh chết đối thủ hơn hai ngàn tám trăm đại đạo, cho nên mặc dù Cổ Ung cũng không biết tu vi của hắn.&

Chương 2211: Quy khư tổ địa

- Nếu như tông chủ rời khỏi tông môn, Vạn Nhận Sơn, Thập Thu Lĩnh têến tới đánh lén thì làm sao bây giờ?

Nhiếp Vân sững sờ.

Hắn không nghĩ tới tông chủ lại có ý định đi tam giới chiến trường.

- Bọn chúng sẽ không đánh lén, bởi vì tông chủ ba tông môn cũng nhận được lệnh bài của Kiền Huyết vương triều, phải đi tam giới chiến trường!

Cổ Ung cười cười, còn tưởng rằng Nhiếp Vân sợ hãi lo lắng, an ủi một câu:

- Yên tâm đi, tam giới chiến trường tuy nguy hiểm nhưng chỉ cần không đi tranh đoạt Hỗn Độn Vương Phù Lệnh, chỉ tu hành đại đạo sẽ không nguy hiểm gì.

- Vận khí tốt còn có thể đạt được chỗ tốt không tưởng.

- Hỗn Độn Vương Phù Lệnh?

- Ah, trước kia có nói cường giả phong vương lưu lại nhiệm vụ, nếu như có thể tìm được phù lệnh này, hơn nữa đọc hiểu nội dung phía trên chẳng khác nào tiếp nhận nhiệm vụ, trong thời gian nhất định Hỗn Độn Vương Phù Lệnh sẽ là pháp bảo cường đại bảo hộ ngươi an toàn, mặc dù cường giả chúa tể muốn phá vỡ cũng cần thủ đoạn cường đại mới được.

- Đúng rồi, còn một điều chuyện cần nói sớm một chút, tam giới chiến trường là chiến đấu quy mô lớn nhất trong tam, khả năng cường giả chúa tể cũng sẽ xuất hiện!

Cổ Ung nói.

- Cường giả chúa tể xuất hiện? Chúa tể thần binh không phải do cường giả chúa tể luyện chế sao? Bọn họ không cần...

Nhiếp Vân kỳ quái.

Tam giới chiến trường hấp dẫn người ta nhất chính là chúa tể thần binh, loại binh khí này do cường giả chúa tể luyệnchế, tới tham gia làm gì?

- Tam giới chiến trường phi thường nguy hiểm, nhưng đối với cường giả chúa tể mà nói không có bất kỳ uy hiếp gì, trừ cường giả phong vương ra tay, nếu không ta chưa từng nghe nói có ai đánh chết cường giả chúa tể.

- Chúa tể đồng cấp đều lĩnh ngộ ba ngàn đại đạo, thực lực không kém nhau bao nhiêu, không ai làm gì được ai.

- Sở dĩ bọn họ tới không phải vì chúa tể thần binh, mà là vì cường giả phong vương đồng ý!

- Nếu như có thể đạt được cường giả cấp bậc này hứa hẹn còn tốt hơn bảo vật rất nhiều.

Cổ Ung cười nói.

- Ân!

Nhiếp Vân gật đầu.

Tuy cường giả chúa tể đứng trên đỉnh phong Tà Nguyệt Chí Tôn Vực nhưng kém cường giả phong vương quá xa, có thể đạt được cường giả phong vương đồng ý tự nhiên cầu còn không được.

- Còn thời gian ba tháng tam giới chiến trường mới mở ra, ta muốn mang ngươi đi nơi thần bí trong Quy Khư Hải tu luyện, như vậy có thể giúp ngươi tu luyện nhanh hơn, có hứng thú hay không?

Cổ Ung tông chủ nói rõ chuyện tam giới chiến trường, vẻ mặt vui vẻ nhìn qua.

- Tông chủ muốn nói quy khư tổ địa?

Cổ Tiêu ở bên cạnh nghe nói như thế hưng phấn thiếu chút nữa nhảy lên, quay đầu nhìn thấy Nhiếp Vân không hiểu cho nên giải thích một câu.

- Quy khư tổ địa là thánh địa tu luyện lợi hại nhất Quy Khư Hải, có mạnh hơn nơi tu luyện hạch tâm phong cả trăm lần, các đệ tử Quy Khư Hải dùng tiến vào trong đó tu luyện làm mục tiêu cuối cùng, Nhiếp Vân sư huynh, chúc mừng, chúc mừng!

- Quy khư tổ địa đã mấy chục vạn năm chưa mở ra cho đệ tử đi vào...

Nói đến đây Cổ Tiêu vô cùng hâm mộ.

- Ha ha!

Tâấy Cổ Tiêu giải thích với mình, Cổ Ung tông chủ gật gật đầu, trong mắt mang theo vui vẻ.

- Tiến vào quy khư tổ địa tu luyện? Tông chủ, ta vừa vặn có việc tìm ngươi thương nghị!

Do dự thoáng một chút, Nhiếp Vân mở miệng nói.

- Chuyện gì?

Cổ Ung tông chủ thấy thần thái của hắn ngưng trọng thì cười nói.

- Ta có chút việc riêng cần phải xử lý, có lẽ không thể đi quy khư tổ địa và tam giới chiến trường, cho nên...

Nhiếp Vân nói.

Chuyện của đệ đệ quan trọng hơn, liên lụy cũng càng phức tạp, cái gì quy khư tổ địa, tam giới chiến trường cứ bỏ qua đi, hấp dẫn nhiều người nhiều hơn nữa cũng không làm hắn sinh ra hứng thú.

- Ngươi có chuyện gì? Có cần hỗ trợ hay không? Nếu như có thể cứ nói với ta một tiếng, Cổ Tiêu ta tuyệt không cau mày!

Cổ Tiêu không nghĩ tới hắn lại cự tuyệt, lộ ra vẻ tiếc hận, lúc này trong lời nói mang theo quả quyết.

- Đa tạ, chỉ là một ít chuyện riêng, cũng không nguy hiểm, không cần hỗ trợ!

Thấy anh mắt Cổ Tiêu mang theo thành tâm giúp đỡ,, không có chút ý tứ làm bộ, Nhiếp Vân cảm động.

Tuy hắn tiếp xúc đệ nhất nhân trẻ tuổi của Quy Khư Hải không lâu nhưng biết hắn là người quang minh lỗi lạc.

Chuyện của đệ đệ quá mức nguy hiểm quỷ dị, thứ nhất không thể lộ tin tức, thứ hai thực lực Cổ Tiêu quá yếu, mặc dù mang theo cũng không có tác dụng quá lớn.

- Có chuyện gì cứ việc nói, Quy Khư Hải là hậu thuẫn kiên cố của ngươi.

Thấy Cổ Tiêu như thế,, Cổ Ung cũng mãn ý gật gật đầu, nhìn về phía Nhiếp Vân và cười nói.

- Da tạ tông chủ, ta không cần!

Nhiếp Vân cự tuyệt lần nữa.

- Vậy cũng tốt, ngươi đi xử lý chuyện của mình đi, nếu có thể xử lý trong ba tháng, có thể trực tiếp đi tam giới chiến trường tìm ta!

Cổ Ung tông chủ gật gật đầu.

- Tốt!

Nên nói đã nói xong, Quy Khư Hải cũng không có chuyện lớn, Nhiếp Vân biết rõ lưu lại cũng không có gì ý nghĩa, lúc này cười cười, vừa chắp tay:

- Cáo từ!

- Đi thôi!

Thấy hắn phải đi, Cổ Ung tông chủ khoát khoát tay.

Vèo!

Đã có quyết định cho nên Nhiếp Vân không nhiều lời, thân thể hóa thành hào quang bay thẳng về phương xa, chỉ chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

- Haizzz, anh hùng xuất thiếu niên, quả là thế, nếu như Nhiếp Vân không vẫn lạc, về sau nhất định trở thành bá chủ một phương.

Nhìn hướng Nhiếp Vân rời đi, Cổ Ung tông chủ cảm thán.

- Nhiếp Vân sư huynh tiến bộ nhanh, ta cũng không hoài nghi tương lai của hắn.

Nhớ tới chuyện trong thần chi di tích, Cổ Tiêu cảm thán một tiếng:

- Chỉ đáng tiếc, nếu như hắn có thể lại đi quy khư tổ địa tu luyện một thời gian ngắn, thực lực tất nhiên có thể tiến thêm một bước, cũng không sao cả, chờ hắn xử lý xong việc tư cũng có thể trở về...

- Ha ha!

Nghe nói như thế Cổ Ung cười lắc đầu:

- Chẳng lẽ ngươi cho rằng hắn làm chuyện riêng đơn giản như thế sao?

- Hắn không nói rất đơn giản? Không phải không có quá nhiều nguy hiểm sao?

Cổ Tiêu sững sờ.

- Hắn nói không có nguy hiểm sẽ không nguy hiểm?

Cổ Ung khoát tay, ánh mắt nhìn phương xa.

- Nếu như ta đoán không sai, chuyện riêng hắn muốn làm không đơn giản, còn đặc biệt nguy hiểm!

- Mặc dù thực lực như hắn không cẩn thận cũng thân tử đạo tiêu.

- Này... Này... Vì sao hắn không nói? Nhiều một người là nhiều một phần lực lượng...

Cổ Tiêu một hồi sốt ruột.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!