- Đúng vậy, món pháp bảo này gọi là Chân Huyết Vương quan! Bất quá, còn kém một phần trọng yếu nhất chính là Chân Huyết chi tinh! Chỉ cần đem nó gom góp đủ, như vậy hoàn toàn có thể khiến cho món pháp bảo này khôi phục tới thực lực vốn có, đạt tới cấp bậc thần binh Phong vương!
Tĩnh Tâm cười nói.
- Quả thế!
Mặc dù đã sớm đoán ra, thế nhưng nghe được đối phương xác nhận, Nhiếp Vân vẫn cảm thấy kinh ngạc vô cùng.
Thần binh Phong vương, bảo vật chỉ có cường giả Phong vương mới có thể có. Thế nhưng tình huống không biết chuyện hắn lại tìm được ba trong bốn thứ, không thể không nói, loại vận khí này quả thật là nghịch thiên.
- Chân Huyết chi tinh là cái gì?
- Chân Huyết chi tinh là một loại khoáng thạch đặc thù, là bộ phận quan trọng nhất của Chân Huyết Vương quan, có vật này, vương quan này có thể trực tiếp đạt tới cấp bậc thần binh Phong vương!
Tĩnh Tâm nói.
- Vật này cụ thể có hình thái thế nào? Có thể xuất hiện ở những nơi nào?
Điều Nhiếp Vân quan tâm nhất chính là chuyện này.
- Là như vậy...
Tinh thần Tĩnh Tâm khẽ động một cái. Một đạo ý niệm truyền tới, Nhiếp Vân nhất thời đã biết được hình dáng cụ thể. Có chút tương tự với kim cương, tám cạnh tám góc, trong suốt, là bảo thạch hoa mỹ nhất bên trên vương quan.
- Về phần nó xuất hiện ở nơi nào. Ta cũng không biết! Bất quá... Chỉ cần khoảng cách gần, nhất định ta có thể cảm ứng được nó!
Tĩnh Tâm nói tiếp.
- Cảm ứng được? Khoảng cách uớc chừng bao nhiêu?
Hai mắt Nhiếp Vân sáng rực lên.
Một món bảo vật hắn đã bốn tìm được ba, chỉ còn lại một món bảo vật, nếu như muốn tìm lại được tương đối đơn giản một ít.
- Chỉ cần ở trong phương viên vạn dặm, nhất định ta có thể tìm được!
Tĩnh Tâm dùng giọng khẳng định nói.
- Được rồi. Chờ chuyện Hư Không giới kết thúc, ta sẽ dẫn ngươi tìm!
Nhiếp Vân gật đầu.
Khoảng cách trong một vạn dặm nhìn thì không nhỏ, nhưng mà đối với loại thế giới bát ngát của Tam giới mà nói, phạm vi vẫn quá nhỏ. Nếu như chân chính tìm kiếm mà nói, không có mấy trăm năm, hơn ngàn năm nhất định sẽ không làm được.
Cho nên. Việc cần kíp nhất bây giờ, cũng không phải là tìm cái Chân Huyết chi tinh còn lại kia, mà là tìm được Hư Không giới, tìm được Hư Không Tử, hoàn thành lời dặn dò của đệ đệ.
- Được!
Tĩnh Tâm gật đầu.
- Ngươi ở nơi này thích ứng với Chân Huyết Vương quan đi, ta đi trước!
Đã hiểu rõ chuyện muốn biết cho nên Nhiếp Vân cũng không có tiếp tục đợi ở đây, tinh thần khẽ động một cái đã rời khỏi Tĩnh Tâm bình. Trở lại bên cạnh mọi người.
- Đừng phản kháng, ta mang các ngươi đi ra ngoài!
Nhìn về phía đám người Vô Nhật Chúa Tể, Vạn Pháp Chúa Tể, Nhiếp Vân hừ nhẹ một tiếng, tinh thần khẽ động một cái, tất cả Chúa Tể đồng thời xuất hiện ở trong Vạn Pháp cung.
Lúc này Vạn Pháp cung đã trở nên giống như phế tích không sai biệt lắm, kiến trúc hoàn mỹ, sang trọng lúc trước trong chiến đấu đã bị hư hại không chịu nổi, muốn chữa trị là chuyện cơ hồ không thể nào.
Vạn Pháp Chúa Tể nhìn một cái, mặc dù cảm thấy trong lòng thương yêu không dứt, thế nhưng cũng không thể nói gì.
Dưới tình huống này, có thể giữ được tính mạng, so với tất cả còn quan trọng hơn.
- Chỗ này đã tan tành thành như vậy, xem ra bọn họ cũng không chạy trốn được.
Hắn thở dài một tiếng, sắc mặt ảm đạm.
Toàn bộ Vạn Pháp cung đã vỡ nát, theo Vạn Pháp Chúa Tể thấy, tất cả đệ tử thân nhân nhất định đã chết sạch toàn bộ.
Mặc dù hắn không có kết hôn, không có tôn tử, thế nhưng lại thu rất nhiều đệ tử. Những đệ tử này tử vong, đối với hắn mà nói cũng có đả kích rất lớn.
- Xem ra ngươi còn là người một chí tình chí nghĩa!
Nhìn dáng vẻ của hắn, Nhiếp Vân nói.
- Vạn Pháp Chúa Tể... Quả thực là một quân tử, nếu như không phải trong lòng ta đã sớm có người, chưa chắc hắn đã không có cơ hội!
Tú Linh đại đế nói.
- Đúng vậy!
Nhiếp Vân gật đầu.
Bất cứ chuyện gì đều là tương đối, mặc dù Tú Linh đại đế không thích Vạn Pháp Chúa Tể trước mắt. Thế nhưng nếu như không phải hắn làm người chính trực, chí tình chí nghĩa. Sợ rằng dùng tính tình trong trẻo lạnh lùng của Tú Linh đại đế, cũng không thể nào làm cho nàng vì hắn mà dám mạo hiểm.
- Ha ha, Vạn Pháp Chúa Tể, những đệ tử kia của ngươi cũng không có chết a!
Thấy vị Chúa Tể trước mắt này chí tình chí nghĩa như vậy, Nhiếp Vân cũng không có giấu giếm mà cười nói.
- Không có chết? Ngươi không cần gạt ta a, tất cả cấm chế trong Vạn Pháp cung đều tan tành, cho dù là Chúa Tể cũng khó mà còn sống, làm sao có thể còn có người sống cơ chứ?
Vạn Pháp Chúa Tể lắc đầu nói.
- Tự ngươi xem một chút đi!
Nhiếp Vân cũng không có giải thích, bàn tay khẽ run lên, Đan Thần cổ thuyền bay ra, những người trước đó bị hắn thu đi đồng loạt bay xuống.
- Sư phụ!
- Sư phụ, người không có sao thật là tốt quá, người xấu kia không có hành hạ sư phụ chứ?
- Thật là tốt quá.
Còn chưa tới trước mặt thì một đám đệ tử đã nhìn thấy Vạn Pháp Chúa Tể, cả đám hưng phấn thở phào.
- Tiêu Thần, Đỗ Khương, Phúc Mạt... Các ngươi, các ngươi... Cũng còn sống...
Thấy những người này đột nhiên xuất hiện, Vạn Pháp Chúa Tể sửng sờ tại chỗ, thân thể không ngừng run rẩy.
Mặc dù hắn đã đạt tới cấp bậc Chúa Tể, tâm cảnh viên mãn. Thế nhưng đột nhiên nhìn thấy nhiều đệ tử yêu mến còn sống như vậy, trong lòng vẫn không nhịn được vui sướng từ tận đáy lòng.
Vốn hắn gặp rủi ro, hắn cho hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Toàn bộ Vạn Pháp cũng sẽ bị tiêu diệt, thế nhưng không nghĩ tới chuyện gì cũng không có.
- Nhiếp Vân Chúa Tể, đại ân này không lời nào cảm tạ hết được. Bắt đầu từ hôm nay, Vạn Pháp ta nguyện ý thề chết đi theo, không oán không hối.
Sắp xếp tất cả đệ tử xong, Vạn Pháp Chúa Tể đi mấy bước tới trước mặt Nhiếp Vân rồi ôm quyền nói, trong ánh mắt mang theo vẻ thành khẩn nồng đậm.
Nếu như không phải có vị trước mắt này, hắn rất có thể đã sớm chết rồi. Những đệ tử này của hắn cũng không sống nổi! Đối phương có thực lực như thế, nhất định ân tình sẽ không có cách nào báo đáp. Điều duy nhất hắn có thể làm chính là giống như đám người Phù Ám Triều vậy, hầu hạ, có thể cống hiến chút lực mọn vì hắn.
- Vạn Pháp Chúa Tể khách khí rồi!
Vốn hắn đang nghĩ xem nên mở miệng hỏi thăm Vạn Pháp Chúa Tể chuyện Hư Không giới thế nào. Không nghĩ tới đối phương lại trực tiếp quy thuận, làm cho Nhiếp Vân có chút ngoài ý muốn.
Chương 2481: Hư Không giới xuất hiện (1)
- Mong rằng Nhiếp Vân Chúa Tể thu nhận, nếu không, cả đời ta sợ rằng khó thoát khỏi được bóng mờ, thoát khỏi tâm ma!
Vạn Pháp Chúa Tể còn tưởng rằng hắn không đồng ý, cho nên vội vàng nói.
- Được, ta đồng ý!
Thấy thái độ của đối phương kiên quyết, không đồng ý thì sẽ thề không bỏ qua, Nhiếp Vân gật đầu đồng ý, lại cười nói:
- Vừa vặn ta cũng có chuyện cần hỏi ngươi!
- Mời Chúa Tể nói!
- Thập Phương Thiên vực, có chỗ nào mà ngươi không có đi qua hay không?
Nhiếp Vân hỏi.
Theo Nhiếp Vân thấy, nhất định Hư Không giới ở một chỗ tương đối bí ẩn trong Thập Phương Thiên vực. Nếu không, tất nhiên sẽ có những người khác tiến vào, trực tiếp mở miệng hỏi thăm Vạn Pháp Chúa Tể có chỗ nào chưa có đi hay không, tương đương với việc thu hẹp phạm vi.
- Bất kỳ một chỗ nào ở trong Thập Phương Thiên vực ta đều thăm dò qua, Chúa Tể muốn đi chỗ nào? Ta có thể dẫn đường cho ngươi!
Kết quả lại ngoài dự đoán của Nhiếp Vân, Vạn Pháp Chúa Tể suy nghĩ một chút rồi mở miệng nói.
- Đều đi qua?
Nhiếp Vân thầm nghĩ không xong.
Bất kỳ nơi nào trong Thập Phương Thiên vực đều đi qua, không có bất kỳ nơi nào đặc thù, chẳng lẽ... Đan Thần Chúa Tể nói dối? Hoặc là... Hư Không giới này ẩn nấp hết sức bí mật. Hơn nữa còn cần cơ hội đặc thù mới có thể mở ra được? Nếu quả thật kaf như vậy mà nói, tỷ lệ tìm được cơ hồ là con số không!
Nhưng hắn không tin mình có vận khí tốt như vậy, đụng phải Hư Không giới, là có thể để cho nó mở ra.
- Ban đầu vì lựa chọn nơi thích hợp để xây dựng Vạn Pháp cung, ta đã tốn mấy ngàn vạn năm du lịch mỗi một ngóc ngách trong Thập Phương Thiên vực mới có thể chọn được nơi này! Cho nên, bất kỳ nơi nào trong toàn bộ thiên vực, ta đều đi qua!
Vạn Pháp Chúa Tể dùng giọng khẳng định nói.
- Cái này...
Nhiếp Vân có chút phiền muộn.
Nhìn dáng vẻ của đối phương, chắc chắn sẽ không nói dối. Ban đầu hắn cũng từng kiểm tra qua Đan Thần Chúa Tể, không có nói dối. Sợ rằng Hư Không giới này đúng như suy nghi vừa rồi vậy, cũng không phải là trôi lơ lửng bên ngoài, mà là cần cơ hội đặc thù mới có thể mở ra!
Hiện tại ngay cả phương hướng chính xác hắn cũng không biết, làm sao để có thể dẫn dụ nó mở ra cũng không biết... Như vậy đi đâu tìm đây?
- Nói thật cho ngươi biết, chủ nhân muốn đi tìm Hư Không giới trong truyền thuyết ở trong Thập Phương Thiên vực này. Ngươi có chỗ nào hoài nghi hay không?
Thấy vẻ mặt Nhiếp Vân phiền muộn, Phù Ám Triều nói.
- Hư Không giới?
Vạn Pháp Chúa Tể sửng sốt một chút, ngay sau đó lại lắc đầu một cái:
- Ban đầu nghe thấy tin tức Đan Thần Chúa Tể nhanh chóng quật khởi. Ta cũng có chủ ý với Hư Không giới, cho nên đặc biệt chú ý Thập Phương Thiên vực. Chỉ là cũng không có phát hiện ra được loại địa phương này... Chẳng lẽ Đan Thần Chúa Tể nói, Hư Không giới ở trong Thập Phương Thiên vực hay sao?
Vẻ mặt Vạn Pháp Chúa Tể có chút kỳ quái.
- Để cho hắn nói với ngươi đi!
Thấy hắn khẳng định như vậy, Nhiếp Vân cũng có chút hoài nghi, tinh thần khẽ động một cái, Đan Thần Chúa Tể bị hắn bắt được lập tức xuất hiện ở trước mặt mọi người.
- Đây là Thập Phương Thiên vực. Đem vị trí ban đầu ngươi tiến vào Hư Không giới nói cho Vạn Pháp Chúa Tể biết. Như vậy mới tránh được chịu khổ!
Nhiếp Vân nhàn nhạt nói.
- Vâng, vâng!
Đan Thần Chúa Tể đã sớm bị Nhiếp Vân làm cho mềm nhũn. Nhìn thấy chung quanh lại có nhiều Chúa Tể như vậy, hắn nào dám nói nhảm mà vội vàng gật đầu. Tinh thần khẽ động một cái, lập tức đem tất cả mọi chuyện mình biết truyền cho Vạn Pháp Chúa Tể.
Thấy Đan Thần Chúa Tể uy danh hiển hách ở trước mặt Nhiếp Vân lại ngoan ngoãn như vậy. Mặc dù đám người Vạn Pháp Chúa Tể, Tú Linh đại đế ngạc nhiên, thế nhưng cũng không dám nói nhiều.
Nhận lấy ý niệm đối phương truyền tới, Vạn Pháp Chúa Tể trầm tư trong chốc lát rồi ngẩng đầu lên:
- Nhiếp Vân Chúa Tể, tin tức mà Đan Thần Chúa Tể cho ta mơ hồ không rõ. Nhìn qua có chút hỗn loạn, hơn nữa thờì gian cách nhau quá dài, thương hải tang điền, rất nhiều nơi trong Thập Phương Thiên vực cũng đã xảy ra biến hóa! Cho nên, rất khó đoán được vị trí cụ thể, bất quá... Theo sự hiểu biết của ta đối với nơi này, vẫn tìm ra được một địa điểm có chút tương tự. Chúa Tể có muốn đi hay không? Ta có thể dẫn đường ở phía trước!
- Mau dẫn đường!
Hai mắt Nhiếp Vân sáng lên, khoát tay một cái rồi nhìn về phía những người khác:
- Lần đi có thể vô cùng hung hiểm, nếu như không muốn đi, có thể rời đi!
-
- Chúng ta thì không cần phải nói, chủ nhân đi đến đâu chúng ta đi đến đó!
Đám người Phù Ám Triều cười nói.
- Cũng đã đi theo ngươi tới nhiều nơi nguy hiểm như vậy rồi. Cũng không cần lăn tăn có thêm một cái.
Tiêu Diêu Tiên nói.
- Ta đi the phía sau các ngươi nhìn một chút!
Vẻ mặt Tú Linh đại đế lạnh nhạt, không nhìn ra hỉ nổ ái ố, trong thanh âm lại kiên định dị thường.
- Ta... Ta... Ta rời nhà đã lâu, muốn trở về nhìn một chút!
Vẻ mặt Vô Nhật Chúa Tể có chút lúng túng.
Hắn đi theo sau lưng Nhiếp Vân là vì giúp đối phương tìm Đan Thần Chúa Tể. Ban đầu tìm được cũng nên rời đi, ai ngờ lại một mực kéo dài đến bây giờ.
Đã trải qua chuyện Vạn Pháp Chúa Tể giả, mặc dù hắn rất muốn lấy được cơ hội ở trong Hư Không giới. Thế nhưng hắn cũng biết mình ở bên cạnh Nhiếp Vân cái gì cũng không tính. Quyền hành không có, cho nên hắn vẫn định buông tha.
- Được rồi, ngươi đi đi. Bất quá, ta hy vọng sau khi rời đi ngươi không nên nói bậy, nếu như để ta nghe được cái gì...
Nhiếp Vân nhàn nhạt nói, thanh âm mặc dù rất nhẹ, thế nhưng ý uy hiếp bên trong lại không cần phải nói nhiều.
- Yên tâm đi, ta tuyệt đối sẽ không nói bậy...
Vẻ mặt của Vô Nhật Chúa Tể cứng đờ, vội vàng khoát tay nói.
- Được rồi.
Nhiếp Vân gật đầu một cái rồi không để ý tới hắn nữa.
Đối với lo lắng của Vô Nhật Chúa Tể hắn cũng biết. Thế nhưng hắn cũng không muốn giải thích, cũng không cần thiết phải giải thích. Lúc này đối phương rời đi tương đương với mất đi sự tín nhiệm của hắn, cũng mất đi một cọc đại tạo hóa.
- Ngu xuẩn!
Đám người Đoạn Diệc nhìn bóng lưng từ từ đi xa của Vô Nhật Chúa Tể, cả đám đồng thời lắc đầu.
Bọn họ đi theo sau lưng Nhiếp Vân thời gian đã lâu, đối với bản tính của hắn vô cùng quen thuộc, biết hắn chưa bao giờ là người ích kỷ. Vì vậy nếu như lúc này rời đi sẽ mất đi tình hữu nghị với Nhiếp Vân, đại tạo hóa cũng không có phần của hắn.
Chương 2482: Hư Không giới xuất hiện (2)
- Đan Thần Chúa Tể này phải làm sao bây giờ?
Vô Nhật Chúa Tể rời đi đối với mọi người mà nói, chẳng qua chỉ là khúc nhạc đệm nhỏ. Sau khi Tú Linh đại đế sắp xếp cho đám người Tần Xuyến tiên tử cũng đi tới, tay chỉ về phía Đan Thần Chúa Tể rồi có chút nghi hoặc nói.
Người này bị cấm chế phong ấn, cũng không thể nào dọc trên đường đi cứ xách hắn đi theo a.
- Đoạn Diệc, mang hắn đi. Hư Không giới đã từng mở ra cho hắn một lần, có lẽ là thể chất của hắn đặc thù, chính là chìa khóa mở ra!
Nhiếp Vân sắp xếp.
Trước đó sở dĩ không có giết chết Đan Thần Chúa Tể chính là vì hắn đã cân nhắc đến điểm này.
Hư Không giới vô số này năm qua chỉ mở ra một lần vì hắn, là vận khí tốt hay là thể chất đặc thù? Mang theo đối phương, ít nhất cũng tương đương với có thêm một phần trù bị.
Nếu như quả thực vô dụng... Lại giết cũng không có muộn.
- Vâng!
Đoạn Diệc gật đầu một cái, bàn tay chộp ra một trảo, xách Đan Thần Chúa Tể lên giống như một món bát vật, theo sát sau lưng đám người Nhiếp Vân, nhanh chóng bay đi về chỗ sâu trong Thập Phương Thiên vực.
Có Vạn Pháp Chúa Tể dẫn đường phía trước, Thập Phương Thiên vực vô cùng thần bí nguy cơ trùng trùng lại trở nên bình tĩnh dị thường, không có bất kỳ một chút nguy hiểm nào, tốc độ của mọi người tăng nhanh. Dùng không tới một ngày đã đến một nơi cực kỳ bí ẩn trong thiên vực.
- Chúa Tể, nếu như ta đoán không sai, nơi mà trước kia Đan Thần Chúa Tể tiến vào Hư Không giới hẳn là ở gần đây.
Vạn Pháp Chúa Tể ngừng lại, lại chỉ về phía một mảnh hư không ngay phía trước rồi nói.
Theo ngón tay của hắn nhìn lại, Nhiếp Vân nhìn về phía trước, thiên vực trước mắt yên tĩnh dị thường, không có khác nhau quá nhiều với cảnh vật một đường tới đây. Hắn tiện tay ném ra một món vật, kiện vật phẩm này ngay sau đó đã bay xuống phía dưới, một lát sau lại từ bên trái bay ra.
Giống như những nơi khác vậy, không gian nghịch chuyển không có quy luật chút nào. Chỉ từ bề ngoài nhìn vàoo không có chỗ khác biệt chút nào.
- Mọi người cẩn thận, bắt đầu từ bây giờ, không nên cách nhau quá xa, một khi xảy ra chuyện, như vậy cũng tiện chiếu cố lẫn nhau!
Không biết tình huống ở trong Hư Không giới là gì, Nhiếp Vân thông báo với mỗi người một câu.
Mọi người đồng thời gật đầu, mỗi một người đều âm thầm cẩn thận.
Sưu!
Nhiếp Vân bay về phía trước trước.
Trước mắt, lực lượng không gian nghịch chuyển vặn vẹo so với những nơi khác càng cường đại hơn. Nếu như đổi thành người bình thường đi tới nơi này, sợ rằng vừa bị xoắn một cái đã biến thành thịt nát. Nhưng mà thân thể của hắn so với thần binh Chúa Tể còn cường đại hơn. Căn bản sẽ không bị loại không gian chi lực này làm ảnh hưởng. Bởi vì quá mức cường đại cho nên không gian chi lực cũng nhỏ đi.
Sưu!
Cổ tay khẽ lật một cái, Cửu U Trảm Cốt đao xuất hiện trong lòng bàn tay.
Mặc Tật còn chưa có chết thì món bảo vật này đã bị hắn hoàn toàn luyện hóa. Lúc này hắn cầm ở trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng rạch một cái. Đao khí mạnh mẽ đến mức khiến cho không gian vỡ vụn, một ít gợn sóng không gian, thời không, tất cả đều dưới một đao bộc lộ ra, không có chỗ nào lẩn trốn.
Rất nhanh hắn đã đi tới vị trí mà Vạn Pháp Chúa Tể nói. Nhiếp Vân lẳng lặng trôi lơ lửng trên không trung, linh hồn lực cường đại giống như thủy ngân chảy ra, không ngừng lan tràn ra chung quanh.
Linh hồn của hắn cường đại vô cùng, tất cả tình huống ở chung quanh rất nhanh đã bị nắm nhìn vào trong đáy mắt. Hắc động, ám lưu không gian ở nơi này quả thực là không ít, nếu như là người không rõ tình huống nơi này mà đi tới, sẽ rất dễ rơi vào trong đó mà không có cách nào tự mình kềm chế được. Chỉ là hắn liên tục quét mắt hai lần nhưng lại không tìm được một chút dấu vết nào của Hư Không giới, chuyện này khiến cho Nhiếp Vân không nhịn được có chút kỳ quái.
- Chủ nhân, sao vậy?
Đoạn Diệc đi tới.
- Không có phát hiện ra cái gì!
Nhiếp Vân lắc đầu một cái, ánh mắt rơi vào trên người Đan Thần Chúa Tể mà hắn xách theo:
- Đem một chút máu của hắn mang tới đây!
- Vâng!
Ngón tay của Đoạn Diệc nhẹ nhàng rạch một cái, máu tươi trên người Đan Thần Chúa Tể lập tức bắn ra.
Ngón tay Nhiếp Vân nhẹ nhàng bắn ra.
Sưu sưu sưu sưu!
Máu tươi lập tức chia làm vô số phần bay ra bốn phương tám hướng, trên dưới trái phải.
Nếu như là thể chất Đan Thần Chúa Tể đặc thù, như vậy những máu tươi này sẽ phải có tác dụng rất lớn.
Ông!
Máu tươi vừa mới bay ra thì đột nhiên cách đó không xa có một chỗ đột nhiên phát ra một tiếng nổ ầm ầm. Ngay sau đó có một cái hắc động đen nhánh xuất hiện ở trước mắt mọi người.
Hư Không giới, đã xuất hiện!
- Người này quả nhiên có đặc thù thể chất!
Thấy máu tươi của Đan Thần Chúa Tể lại có công hiệu như vậy, hai mắt Nhiếp Vân sáng lên.
Vốn chẳng qua hắn chỉ ôm tâm tư thử nhìn một chút mà thôi, cũng không có quá hy vọng thành công. Thế nhưng kết quả lại không ngờ như vậy.
Đám người Tú Linh đại đế, Vạn Pháp Chúa Tể thấy một màn như vậy, rốt cuộc cũng biết vì sao nhiều năm qua như vậy mà chỉ có một mình Đan Thần Chúa Tể tiến vào qua Hư Không giới. Hóa ra cho dù những người khác đi tới nơi này thì cũng không có tìm được chỗ này a!
Hư Không giới ẩn nấp ở trong trong hư không, ở giữa tồn tại và không tồn tại, nếu như không bộc lộ hành tung thì sao có thể tìm được chứ?
Cảm thán một tiếng, lại cẩn thận nhìn về phía hắc động trước mắt.
Cửa động đen nhánh vô cùng, giống như là một cự thú dữ tợn, linh hồn không có cách nào thẩm thấu vào, chớ đừng nói chi là dò xét bên trong.
- Bên trong có cái gì cũng không thấy được, nếu như tùy tiện đi vào...
Đám người Tiêu Diêu Tiên cũng tới trước mặt, nhìn một hồi, sắc mặt mỗi người đều khó coi.
Cửa động trước mắt để lộ ra khí tức nguy hiểm nồng đậm, tuy nói ban đầu Đan Thần Chúa Tể đi vào bên trong không những không có chết mà còn đạt được chỗ tốt cực lớn. Thế nhưng rất nhiều chuyện đều không thể phỏng đoán được!
Giống như máu tươi của hắn ta có thể dẫn tới cửa động vậy. Hắn đi vào đạt được chỗ tốt, thế nhưng người khác đi vào, không cẩn thận sẽ chỉ vẫn lạc.
- Cũng đã đi tới nơi này, nếu như không đi vào cũng không khỏi quá thất vọng a. Đi!
Trên mặt khẽ nở nụ cười, Nhiếp Vân cũng không quản những người khác đang nghĩ gì gì, thân thể hắn búng một cái, bay thẳng đi vào bên trong.
Chương 2483: Thực lực biến mất
Khoảng thời gian này hắn vẫn luôn vì tìm Hư Không giới này mà cố gắng, lúc này đã đến trước mặt, nếu như buông tha cho. Ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy buồn cười.
Mặc dù Hư Không giới trước mắt là nhất định phải đi vào. Thế nhưng Nhiếp Vân cũng không có lỗ mãng mà âm thầm đem phòng ngự chi khí gia trì toàn thân. Một tay lại siết chặt Cửu U Trảm Cốt đao, cái tay còn thì cầm Chân Huyết Vương quan, chân bước đi vào trong hắc động.
Sưu!
Vừa mới đến trước mặt hắc động thì đã có một cỗ lực cắn nuốt cường đại lan tràn ra toàn thân, thân thể khẽ động một cái, Nhiếp Vân biến mất từ trước mặt mọi người.
- Đi!
Đám người Phù Ám Triều thấy hắn đã đi vào, cũng theo sát ở phía sau bay tới.
Một lát sau, toàn bộ Chúa Tể đã tiến vào bên trong.
Sưu!
Trải qua bóng tối một lúc, ánh sáng lần nữa xuất hiện. Nhiếp Vân cũng đã thấy rõ tình huống trước mắt.
Đây là một mảnh đại lục trống trải, xanh mướt, tràn ngập sinh cơ.
Cảm nhận pháp tắc không gian chung quanh một chút. Dường như có chút tương tự với tam giới, bất quá dường như càng thêm vững chắc. Cho dù thực lực của hắn như vậy, lại phối hợp với thần binh bán bộ Phong vương thì cũng không có cách nào phá vỡ được.
Đi trên mặt đất, đạp lên bùn đất. Chung quanh có mùi hoa cỏ thoang thoảng pha lẫn ở trong gió khẽ truyền tới. Truyền tới trong lỗ mũi khiến cho mọi người cảm nhận được mùi hoa cỏ thơm ngát.
- Chủ nhân...
Đi được mấy bước đã nghe được sau lưng có tiếng bước chân liên tiếp truyền tới, đám người Phù Ám Triều cũng đã đi tới bên cạnh hắn.
- Thì ra Hư Không giới là một nơi thế ngoại đào nguyên như vậy sao?
- Không khí thật mát mẻ, pháp tắc không gian quá kiên cố...
Mọi người cũng đã phát hiện ra chỗ này đặc thù cho nên trố mắt nhìn nhau, trong lòng có chút kỳ quái.
Nhất là Vạn Pháp Chúa Tể, trong mắt hắn tràn ngập vẻ mê man.
Thập Phương Thiên vực hỗn loạn vô cùng. Hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, chỗ này còn có một mảnh thiên đường như vậy.
- Nơi này chính là Hư Không giới... Ban đầu ta đến nơi này như vậy...
Đan Thần Chúa Tể dường như sợ Nhiếp Vân động thủ với hắn cho nên mới vội vàng giải thích.
- Ngươi cũng tới nơi này? Rất tốt, vậy thì đi trước dẫn đường đi! Bất quá, cấm chế trên người ngươi đừng mong để cho ta xóa bỏ. Hơn nữa, nếu như ngươi có những suy nghĩ khác, chỉ cần một cái ý niệm của ta là ngươi sẽ hồn phi phách tán. Cho dù là người nào cũng không có cách nào cứu chữa được!
Nhiếp Vân nhàn nhạt nói.
Hư Không giới này chỉ có Đan Thần Chúa Tể này từng tới, nếu như không cẩn thận mà nói. Một khi đối phương đùa bỡn quỷ kế gì đó, đám người bọn hắn nhất định sẽ trúng chiêu, cho nên, vẫn nên cẩn thận cho thỏa đáng.
- Vâng!
Vẻ mặt Đan Thần Chúa Tể vốn hưng phấn lập tức trở nên như đưa đám, hắn đi trước dẫn đường.
- Mặc dù ta đã tới nơi này, thế nhưng có thể là nguyên nhân đặc thù của Hư Không giới, rất nhiều chuyện cũng đã quên không sai biệt lắm a...
Đan Thần Chúa Tể nói.
- Nơi này quả thực... Có năng lực khiến cho người ta quên mất chuyện cũ!
Tiêu Diêu Tiên lặng lẽ truyền âm cho Nhiếp Vân.
- Ừm.
Kỳ thực không cần hắn ta nói thì hắn cũng đã cảm thấy được.
Trước đó hắn còn hoài nghi Đan Thần Chúa Tể nói đối. Thế nhưng sau khi tiến vào chỗ này hắn mới biết được. Pháp tắc không gian nơi này quả thực đúng là có năng lực khiến cho người ta quên mất mọi thứ. Cho dù là cường giả cấp bậc Chúa Tể cũng không thể may mắn thoát khỏi.
Có thể đoán ra được, nếu như không có phương pháp giải quyết đặc thù gì đó. Một khi bọn họ rời khỏi nơi đây, tất cả trí nhớ liên quan tới nơi này sợ rằng cũng sẽ bị thanh trừ hoàn toàn.
Phải biết cường giả cấp bậc Chúa Tể trên cơ bản đều có thể làm được chuyện đã gặp qua là không quên được. Cho dù chỉ là một chút chuyện nhỏ thì ức vạn năm cũng không thể quên. Cho nên một khi xuất hiện tình huống như vậy, rốt cuộc là nguyên nhân gì, cho dù là người kiến thức rộng rãi như Nhiếp Vân, Tiêu Diêu Tiên cũng không biết được.
Lúc này, không chỉ có hai người Nhiếp Vân ý thức được điểm này, mà những người khác cũng đều ý thức được. Cho nên mỗi một người đều yên lặng không nói, không biết trong lòng đang nghĩ cái gì.
- Không đúng...
Đi một hồi, đột nhiên Phù Ám Triều hô lên.
- Sao vậy?
Nhiếp Vân quay đầu hỏi.
- Sao ta... Cảm thấy thực lực của ta đang không ngừng yếu bớt đi?
Phù Ám Triều vội nói.
- Yếu bớt?
Hắn vừa thốt ra lời kia thì tất cả mọi người đều vội vàng cảm nhận thực lực của mình. Vừa mới cảm giác, nhất thời cả đám trố mắt nhìn nhau, trong ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi.
- Thực lực của ta cũng đang hạ thấp xuống!
- Bây giờ thực lực cấp bậc Chúa Tể không thể dùng. Giống như ta đã trở lại cấp bậc bán bộ Chúa Tể vậy.
- Ta cũng vậy, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Sao đi tới nơi này thực lực lại còn rớt xuống như vậy chứ?
Tất cả Chúa Tể đều hô lên, trong lòng tràn ngập vẻ khẩn trương.
Vô luận đi đến nơi nào, cho dù là trong nguy hiểm, chỉ cần còn tu vi trong người thì bọn hắn cũng sẽ không sợ hãi. Thế nhưng lúc này càng đi về phía trước thì tu vi lại càng thấp. Nếu như đổi lại là bất kỳ người nào thì cũng sẽ cảm thấy tâm lý tan vỡ.
- Lui về phía sau!
Trong đám người thực lực của Nhiếp Vân mạnh nhất, thực lực biến mất chậm nhất. Vừa mới ban đầu hắn không có cảm giác gì. Thế nhưng Phù Ám Triều vừa nhắc hắn cũng lập tức cảm thấy không được bình thường, sắc mặt trầm thấp, vội vàng mở miệng phân phó một câu.
Phát hiện ra chuyện đang xảy ra quá mức cổ quái, không bằng lùi lại rồi hãy nói sau!
Mặc dù rất muốn thăm dò rõ bí mật của Hư Không giới, thế nhưng cũng không thể chết ở chỗ này a!
Mọi người cũng đều nghĩ đến điểm này, cả đám đồng loạt lui về phía sau, rất nhanh đã đi tới nơi mà bọn họ vừa mới xuất hiện. Con ngươi của tất cả đều co rụt lại.
Trước mắt trống trải như đồng không mông quạnh, không có gì cả, hắc động trước đó cũng đã... Không thấy!
- Cửa ra không còn? Chúng ta nên làm gì đây?
- Thử máu của Đan Thần Chúa Tể một chút xem, nhìn xem có thể kích thích cái hắc động kia xuất hiện hay không!
Đứng tìm một hồi tại chỗ, cũng không có phát hiện ra cái gì. Chư vị Chúa Tể đem ý niệm của mình tản mát ra, tìm kiếm khắp nơi. Thế nhưng từ đầu đến cuối cũng không tìm được gì. Lúc này mọi người mới cảm nhận được cảm giác khủng hoảng chân chính.
Sưu!
Chương 2484: Thôn trang cổ quái (1)
Đan Thần Chúa Tể lần nữa bị đâm vào trên người, máu tươi tản ra bốn phương tám hướng. Bất quá khá với lúc ở Thập Phương Thiên vực trước đó, hắc động không có xuất hiện nữa.
- Mặc dù ta không nhớ rõ, nhưng mà cũng biết, một khi đi tới nơi này, chỉ có thông qua khảo hạch thì mới có thể đi ra ngoài, về phần là khảo hạch gì thì quả thực ta không nhớ rõ, chỉ nhớ rõ là chém giết bản thân mà thôi!
Đan Thần Chúa Tể nói.
- Chém giết bản thân?
Nhiếp Vân không rõ lời này là có ý gì.
- Thực lực của ta bây giờ lại hạ thấp xuống, xem ra không phải là chỗ chúng ta đi xuất hiện biến cố, mà là... Nương theo thời gian trôi qua, thực lực sẽ không ngừng yếu bớt đi!
Phù Ám Triều nói.
- Đúng vậy, thực lực của ta cũng đang hạ thấp xuống. Bây giờ chỉ có cấp bậc tông chủ, sợ rằng không bao lâu nữa sẽ rơi xuống Tru Thiên cảnh đỉnh phong...
- Không có thực lực, như vậy chúng ta đi ra ngoài thế nào đây? Cái gọi là chém giết bản thân, đây là tình huống gì chứ?
Một loại không khí hốt hoảng lan tràn ra trong lòng mọi người.
Nếu như bây giờ xuất hiện một con quái thú, dù là thực lực giống như Mặc Tật thì mọi người cũng sẽ không sợ. Thế nhưng không giải thích được việc thực lực biến mất, tất cả mọi người đều bắt đầu cảm thấy lực bất tòng tâm.
- Mọi người không nên hoảng hốt, ban đầu Đan Thần Chúa Tể còn không có đạt tới Chúa Tể cảnh mà cũng có thể đi ra ngoài được. Chúng ta có nhiều Chúa Tể như vậy, nhất định cũng có thể đi ra ngoài được!
Nhiếp Vân an ủi mọi người một câu.
Miệng thì an ủi người khác, thế nhưng trên thực tế hắn cũng đang âm thầm kinh hãi. Từ khi sống lại tới nay, gió to sóng lớn gì hắn cũng đã từng thấy qua, thực lực không ngừng giảm xút như vậy khiến cho hắn có cảm giác bất lực. Đây là chuyện mà từ trước tới nay hắn chưa từng gặp qua.
- Thực lực thụt lùi, không phải đan điền cũng sẽ giảm bớt đó chứ?
Trong lòng toát ra suy nghĩ này, hắn vội vàng nhìn vào trong khí hải, vừa nhìn một cái, hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Mặc dù thực lực của hắn cũng đang không ngừng thụt lùi lại. Thế nhưng số lượng đan điền cũng không có giảm bớt, vẫn là ba nghìn cái, nhìn mượt mà đầy đặn, không có chút tỳ vết nào.
- Nhìn Nạp Vật thế giới một chút.
Tinh thần khẽ động một cái, tâm niệm đã tiến vào trong Nạp Vật thế giới.
Nạp Vật thế giới lúc này cũng không bởi vì tu vi rớt xuống mà nhỏ đi. Mà vẫn là cấp bậc Chí Tôn vực, dường như không có biến hóa quá lớn vậy. Vẫn có thể thu người khác vào trong.
Nạp Vật thế giới không có biến hóa quá lớn, Nhiếp Vân thở phào nhẹ nhõm một hơi. Xem ra loại hiệu quả khiến cho thực lực của người ta giảm bớt này cũng không phải là vạn năng. Ít nhất đối với đan điền của hắn cũng không có tác dụng quá lớn.
- Các ngươi trừ việc thực lực rớt xuống ra còn có biến hóa nào khác hay không?
Nạp Vật thế giới không thay đổi, trong lòng Nhiếp Vân yên tĩnh lại, nếu như quả thật gặp nguy hiểm, hắn hoàn toàn có thể đem mọi người thu vào trong đan điền, bây giờ còn chưa đạt tới bước kia cho nên cũng không cần thiết phải làm như vậy.
Dù sao tất cả mọi người đều là cường giả Chúa Tể, nếu như ngay cả điểm này cũng không có năng lực ứng phó, như vậy cũng không xứng đứng ở trên đỉnh tam giới, được ức vạn người sùng kính.
- Biến hóa khác sao? Không có!
Toàn bộ mọi người cẩn thận kiểm tra một lần, sau đó đồng thời lắc đầu.
- Vậy thì tốt. Chẳng qua chỉ là thực lực rớt xuống mà thôi! Không coi vào đâu! Thân là Chúa Tể, trải qua tam tai cửu nạn, chỉ cần lĩnh ngộ đối với đại đạo vẫn còn ở đó, sớm muộn gì cũng có thể tu luyện trở lại, không có gì mà không được, không cần tự rối loạn!
Nhiếp Vân cất cao giọng nói.
Trong thanh âm của hắn mang theo thiên phú tiên âm, khiến cho trong lòng mọi người dần dần bình thản.
- Không sai, chỉ là thực lực rớt xuống mà thôi! Chúng ta đều từ thực lực yếu nhất mà từng bước một đi lên, có hạ thấp xuống chút nữa cũng không có gì a.
- Có thể trở thành Chúa Tể ai mà không từng trải qua vô số tâm kiếp, nhân kiếp, thiên kiếp chứ? Thực lực rớt xuống không có nghĩa là sẽ biến mất hoàn toàn. Mà cho dù thực sự biến mát hoàn toàn thì chúng ta cũng có thể từng bước một tu luyện lại lần nữa!
- Cũng đúng, có kinh nghiệm cấp bậc Chúa Tể, nhất định khi tu luyện làm ít công to, bỏ qua đường vòng trước kia. Trực tiếp đi thẳng tới bờ bên kia a!
Mọi người cũng không phải là hạng người gan nhỏ. Người có thể đạt tới Chúa Tể, tâm trí đã sớm được tu luyện giống như sắt thép, trải qua Nhiếp Vân nhắc nhở, toàn bộ đều hiểu ra. Bầu không khí như đưa đám trước đó biến mất, mỗi một người đều ý chí chiến đấu sục sôi.
Chẳng qua chỉ là thực lực rớt xuống mà thôi, không có gì quá lớn, không có gì là không được.
- Đi, tiếp tục đi về phía trước một chút. Tìm hiểu xem chỗ này rốt cuộc có cái gì cổ quái. Sauk hi tìm được nguyên nhân, có lẽ thực lực của chúng ta sẽ có thể khôi phục lại!
Thấy ý chí chiến đấu của mọi người đã khôi phục. Nhiếp Vân cười một tiếng, sau khi chọn một phương hướng lập tức đi về phía trước.
Nơi bọn họ xuất hiện phía sau là một mảnh bình phong bằng năng lượng đặc thù che chở, chỉ có một phương hướng có thể đi. Dù sao bọn họ cũng không có lựa chọn
khác, chúng nhân cũng không có lo lắng hốt hoảng như vừa rồi. Cả đám theo sát ở phía sau hắn, cùng đi về phía trước.
Giẫm lên bùn đất. Từ bên trên có thể cảm nhận được rõ ràng mặt đất rất là mềm mịn.
Nương theo đi về phía trước, mọi người đã có thể cảm nhận được rõ ràng lực lượng trên người biến mất. Bất quá đã không còn ai sợ hãi như trước nữa.
Nhìn trạng thái tinh thần của mọi người, Nhiếp Vân âm thầm gật đầu.
Những người này đã đứng trên đỉnh tam giới đã lâu, đối với thực lực đã sớm có sự lệ thuộc rất lớn. Lúc này thực lực lại đột nhiên biến mất. Đối với tâm cảnh cũng có tác dụng rèn luyện cực lớn. Nếu như lúc này có thể khôi phục thực lực, chỉ sợ coi như không lấy được cái gọi là Hư Không Tử kia thì thực lực mọi người nhất định cũng sẽ có tinh tiến.
Khó trách Hư Không giới quái dị như vậy, chỉ tính riêng loại tác dụng rèn luyện tâm trí này cũng đã là điểm mà những nơi khác không thể so sánh.
- Dường như thực lực của ta tới đây dường như không hạ thấp nữa.
Đi gần nửa ngày, cái gì cũng không thấy, vẫn là một mảnh xanh ngát trước mắt, cũng không có phát hiện ra được cái gọi là Hư Không Tử. Đột nhiên, Tiêu Diêu Tiên ngừng lại. Như trút được gánh nặng nói.
Chương 2485: Thôn trang cổ quái (2)
- Dường như ta cũng không hạ thấp xuống nữa, đại khái là lĩnh ngộ năm trăm đầu đại đạo, thực lực Thiết Giáp tướng!
Phù Ám Triều nói.
- Ta cũng vậy, cũng không khác gì ngươi, tu vi cũng là Thiết Giáp tướng!
- Xem ra thực lực của chúng ta đã xuống tới cực hạn! Cho nên mới không thấp xuống nữa.
Tất cả mọi người đều cảm nhận một chút. Thực lực sau khi rớt xuống không kém nhau nhiều. Ước chừng đều tương đương với Thiết Giáp tướng.
Nhiếp Vân cũng cảm nhận một chút, hắn phát hiện ra thực lực của hắn cũng không sai biệt lắm với mọi người. Ở đây cũng chỉ có chừng năm trăm đầu đại đạo, chỉ bất quá phương diện thân thể hắn có ưu thế rất lớn, có thể so với cường giả một nghìn đầu đại đạo.
Thực lực như vậy, nhất định không dùng được Cửu U Trảm Cốt đao. Cho dù là thần binh Chúa Tể cũng khó mà sử dụng được. Nhiều nhất chỉ có thể khống chế một ít thần binh Hỗn Độn trung phẩm mà thôi.
Tu vi ngập trời trước đó không tới nửa ngày đã biến thành như vậy, quả thực không biết hắn nên khóc hay cười đây.
- Tử Đồng Bất Hủy ngươi thế nào rồi?
Bản thể của Tử Đồng Bất Hủy là Hỗn Độn thần sơn, hơn nữa cũng không có linh hồn, cho nên bị ảnh hưởng nhỏ nhất.
- Ta cũng giống như bọn họ, cũng có thực lực năm trăm đầu đại đạo, bất quá... Thực lực thân thể có thể so với cường giả bảy, tám trăm đầu đại đạo!
Tử Đồng Bất Hủy gãi đầu nói.
- Được rồi.
Nhiếp Vân gật đầu.
Xem ra tu vi tiên lực trên cơ bản đều hạ xuống chừng năm trăm đầu đại đạo, trình độ hạ thấp của thân thể thì sẽ nhỏ một chút, nhưng mà so với trước đó vẫn còn kém quá nhiều.
- Mau nhìn, dường như trước mặt có một cái thôn trang!
Mọi người đang đứng ở tại chỗ nghiên cứu thực lực bây giờ một chút thì đột nhiên Tú Linh đại đế hô lên.
- Thôn trang?
Mọi người không nhịn được sửng sốt một hồi. Lại theo phương hướng nàng chỉ nhìn qua. Vừa nhìn, trên mặt mỗi người lập tức hiện lên vẻ kỳ quái.
Cảnh tượng trước mắt bị sương mù nhàn nhạt che phủ, thế nhưng sau khi được mặt trời chiếu sáng, sương mù dần dần tản ra, làm lộ ra một cái thôn trang không lớn.
Thôn trang không có nhà cao lớn, lại mang theo phong cách cổ xưa, tựa như đã thành lập được ức vạn năm, không có bất kỳ biến hóa nào.
- Không biết có người ở trong hay không, đi qua nhìn một chút!
Thấy thôn trang, trong lòng Nhiếp Vân cũng tràn ngập kỳ quái. Cho dù là thiên nhãn của hắn thì cũng không nhìn rõ phía trước. THôn trang này giống như đột nhiên xuất hiện vậy, không có bất kỳ dấu hiệu nào.
- Không phải chỗ này không có người đó chứ?
- Không thấy chỗ này có dấu vết của nhân loại sinh tồn, theo lý thuyết có lẽ là không có ai!
- Ai biết được, cứ đi tới là sẽ biết được!
Thấy thôn trang, tất cả mọi người đều có chút hứng thú, đồng loạt đi tới.
Thôn trang yên tĩnh xuất hiện trước mắt, giống như một bức họa. Ở ngoài thôn có một tấm bia đá, bên trên tấm bia đá có chạm trổ ba chữ viết cổ quái. Đám người Nhiếp Vân nhìn một hồi thế nhưng cũng không có ai nhận ra được.
Đi vào trong thôn trang, rất nhiều nhà có khói bốc lên. Dường như như có người đang nổi lửa nấu cơm vậy. Thế nhưng trên đường phố lại trống trải không có người, giống như thời gian đã bị ngừng lại ở chỗ này vậy, cũng không có nhìn thấy người ở bên trong.
- Thôn trang này không có oán hận và sát khí, chẳng lẽ người ở bên trong trong nháy mắt đã bị chém giết! Ngay cả năng lực chống cự cũng không có hay sao?
Tú Linh đại đế nói.
Nàng thân là nữ tử, quan sát tương đối cẩn thận một chút.
Dựa theo lẽ thường mà nói, thôn trang lớn như vậy, muốn đem người ở bên trong giết chết hoặc là bắt đi toàn bộ, nhất định sẽ dẫn tới một ít hốt hoảng, làm ra một ít dấu vết gì đó. Mà bây giờ toàn bộ thôn trang lại yên tĩnh như thường, thậm chí khói bếp nấu cơm cũng không ngừng lan tỏa. Chẳng lẽ tất cả mọi người quả thực bị người ta giết chết trong nháy mắt hay sao?
Nếu như còn có người sống mà nói, sao một chút khí tức sinh mạng mà mọi người cũng không cảm ứng được?
- Nhìn một chút thì sẽ biết!
Vẻ mặt Nhiếp Vân có chút nặng nề, nhìn quanh một vòng, hắn phát hiện ra có một ngôi nhà đang có khói bốc lên, hắn lập tức đẩy cửa đi vào.
Chỗ này dường như có thứ gì có thể ngăn cản thiên nhãn của hắn vậy. Nếu như ở bên ngoài không nhìn thấy được, như vậy vào xem một chút chung quy cũng có thể tìm ra được câu trả lời.
Cửa phòng mở ra, một cỗ thi thể đang lẳng lặng ngồi ở cạnh nồi đun nước, lò lửa hừng hực, ngọn lửa đang vượng. Tiêu Diêu Tiên cấp vội vàng đi tới, nhẹ nhàng lau một cái ở trên cổ thi thể.
- Vừa mới chết, nhìn dáng dấp có lẽ không tới một phút...
- Không tới một phút? Nói như vậy, hung thủ còn chưa đi xa hay sao?
Nhiếp Vân sửng sốt một chút.
Chỗ này chẳng những có người, hơn nữa lại còn vừa mới bị người ta giết chết. Cho dù là hắn cũng cảm thấy có chút mờ mịt.
- Chắc vậy!
Tiêu Diêu Tiên gật đầu.
- Đi ra xem một chút!
Xác định cỗ thi thể này vừa mới chết không tới một phút, Nhiếp Vân vội vàng mang mọi người đi ra ngoài.
Từ lúc bọn hắn mình thấy thôn trang này cho đến lúc đi tới nơi này cũng chỉ chưa tới một phần chung. Nói như vậy, chẳng phải hung thủ mới vừa rời đi hay sao?
Dọc theo con đường từ thôn xóm nhanh chóng đi về phía trước. Hắn tiện tay đẩy ra từng cái nhà, đều giống như trước vậy, bên trong đều có thi thể. Nhìn bộ dáng của thi thể đều vừa mới chết không lâu, hơn nữa vẻ mặt của thi thể không có bất kỳ biến hóa nào. Dường như có tới lúc chết cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra.
- Trước mặt còn có một thôn xóm nữa!
Đi ra khỏi thôn này, trước mặt lại xuất hiện một cái thôn xóm nữa. Chân Nhiếp Vân tăng tốc, vội vàng vọt tới, tùy tiện đẩy cửa một cái nhà ra. Hắn phát hiện ra bên trong cũng có một cỗ thi thể đang nằm, thời gian tử vong dường như cũng là một phút trước đó.
- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Lần này mọi người cũng có chút kỳ quái.
Chỉ có một thôn trang như vậy thì cũng thôi đi. Thế nhưng thôn thứ hai cũng như vậy, vô luận nhìn từ chỗ nào cũng đều có vẻ quỷ dị.
- Tiếp tục đi về phía trước!
Nhìn một vòng, phát hiện ra thôn trang này cũng giống như ái trước cái đó, không có một người nào còn sống. Sắc mặt Nhiếp Vân đã biến thành trầm thấp, hắn tiếp tục đi về phía trước.
Phía trước thôn trang nối tiếp nhau, cũng không cách nhau quá xa, liên tục đi bảy tám thôn, tình huống đều giống như thôn trang thứ nhất vậy. Lúc này tất cả mọi người không nhịn được nữa, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, không thể nào tin nổi.
Chương 2486: Thời gian ngừng lại (1)
- Chẳng lẽ... Thời gian ở nơi này dừng lại sau một phút khi những người này tử vong hay sao?
Tiêu Diêu Tiên suy đoán.
Có một ít không gian có năng lực ngừng thời gian. Nếu như sau khi những người này đồng thời tử vong, sau đó lại có người dùng lực lượng ngừng thời gian ở nơi này. Như vậy cũng sẽ xuất hiện cảnh tượng tương tự một màn trước mắt này.
- Không phải... Những người này vừa mới chết! Không phải là thời gian ngừng lại!
Nhiếp Vân còn chưa có trả lời thì Tú Linh đại đế vẻ mặt nặng nề nói, thanh âm lạnh lẽo như băng.
- Không phải là thời gian ngừng lại? Ý của ngươi là... Có người mỗi lần đều đi trước chúng ta một bước, giết chết bọn họ rồi rời đi?
Thấy nàng xác nhận như vậy, Tử Đồng Bất Hủy không nhịn được có chútnghi ngờ hỏi.
Nếu như nói là thời gian ngừng lại, như vậy còn có thể giải thích được vì sao bọn họ vừa đi tới nơi này thì mọi người cũng vừa mới chết được một phút. Thế nhưng... Nếu như là bị người ta giết chết… Bọn hắn cũng không nhìn thấy có người ở trước mắt bọn hắn a. Nếu không có thì sao có thể có người đi trước một bước, chém giết liên tục nhiều thôn trang như vậy chứ?
Lần này không chỉ có Tử Đồng Bất Hủy nghi hoặc, ngay cả Nhiếp Vân cũng có chút kỳ quái.
Cho dù là hắn cũng không có nhìn ra được đây rốt cuộc là người vừa mới bị chém giết hay là thời gian ngừng lại, Nếu Tú Linh đại đế đã dám khẳng định như vậy, nhất định nàng đã có căn cứ.
- Đúng vậy!
Tú Linh đại đế chậm rãi gật đầu một cái, tiện tay nắm một cây cỏ khô trước mặt rồi ném vào nồi đun nước cách đó không xa. Cỏ khô vừa mới tiếp xúc với ngọn lửa bên dưới thì lửa lập tức bùng lên.
Nếu như là thời gian ngừng lại... Lò lửa sẽ không cháy như vậy!
Thời gian ngừng lại là một loại phong ấn, đem tất cả mọi thứ phong ấn ở trong một khoảng thời gian, giống như tranh vậy. Ngươi có thấy có bức tranh nào sau khi cho củi vào ngọn lửa trên tranh thì lại có thể hừng hực thiêu đốt hay không?
- Phong ấn cho thời gian ngừng lại, chúng ta là mấu chốt giải trừ phong ấn, tiến vào thôn trang nào phong ấn của thôn trang đó lập tức được giải. Các ngươi cảm thấy có loại khả năng này hay không?
Phù Ám Triều nói chen vào.
Lời hắn nói cũng vô cùng có khả năng, nếu như có loại phong ấn thời gian ngừng lại này. Nếu như điều kiện giải trừ phong ấn là bọn họ, như vậy cho dù bọn họ không làm gì thì chỉ cần vừa mới tiến vào thôn trang cũng sẽ tương đương với thời gian tiếp tục vận chuyển. Khi đó cảnh tượng bọn hắn thấy đương nhiên sẽ giống như trước mắt vậy. Tất cả mọi người đều chết ở một phút trước.
- Cũng không phải là phong ấn thời gian ngừng lại!
Tú Linh đại đế khẳng định nói, nàng lại đứng dậy, đi về phía trước:
- Các ngươi nhìn khói bếp ở thôn trang trước mặt đi!
Thôn trang trước mặt mọi người còn chưa có đi qua, khói bếp lượn lờ dâng trào, nương theo gió nhẹ nhẹ nhàng mà rạo rực.
Bàn tay ngọc của Tú Linh đại đế vừa nhấc, đẩy tới một chưởng.
Chưởng pháp của nàng không có có bất kỳ lực tàn phá nào. Chỉ tạo thành một cơn gió yếu ớt, thổi về phía khói bếp lất phất kia. Khói bếp vốn nhộn nhạo sau khi có gió thổi tới lập tức thay đổi phương hướng.
- Nếu như là phong ấn cho thời gian ngừng lại mà nói. Chỉ cần một chưởng vừa rồi đã có thể phá hư bố trí. Chúng ta chờ năm phút đồng hồ sau rồi mới lại đi qua nhìn một chút!
Tú Linh đại đế lạnh nhạt nói.
- Ý kiến hay!
Không thể không nói, biện pháp này của Tú Linh đại đế là biện pháp tốt nhất để kiểm tra xem có phải là phong ấn thời gian ngừng lại hay không. Nếu quả thật là thời gian ngừng lại. Bọn họ lại đụng chạm tiếp xúc với phong ấn mà nói. Như vậy lần này phong ấn đã mở ra, năm phút đồng hồ sau đi qua. Như vậy tình huống người chết nhất định là thời gian năm sáu chung. Nếu không phải như vậy... Vậy thì đã chứng minh, tuyệt đối không phải là phong ấn thời gian ngừng lại!
Lẳng lặng đứng tại chỗ, mọi người đợi chừng năm phút đồng hồ, lúc này mới lại vội vàng đi tới thôn trang này. Mọi người tùy tiện đẩy ra một cửa phòng rồi nhìn một cỗ tử thi nằm dưới đất, Tiêu Diêu Tiên lắc đầu một cái, nói:
- Vẫn là một phút!
- Cái này...
Tất cả mọi người đều có chút không tin. Sau khi nhìn qua, sắc mặt người người đều có chút cổ quái.
Đúng như Tiêu Diêu Tiên dò xét vậy, người này cũng chỉ vừa mới chết một phút trước. Nói như vậy... Khi một chưởng của Tú Linh đại đế thổi trúng khói bếp thì người này... Còn sống?
Trước còn vẫn còn sống, bọn họ vừa mới tiến vào đã bị chém giết... Rốt cuộc là người nào lại có thể biết rõ hành tung của bọn họ như thế chứ?
Hơn nữa. Rốt cuộc là người nào lại tàn nhẫn như vậy? Vô luận là người già yếu, trẻ con hay trung niên… dê bò, đều bị giết. Chỉ cần có sinh mạng đều bị chém giết toàn bộ, không chừa một mống!
Tất cả nọi người đều hít sâu một ngụm khí lạnh, đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy trong ánh mắt của song phương hiện lên vẻ khủng hoảng.
Chuyện Trước mắt này quả thực là quỷ dị, cho dù bọn họ có tâm trí và kiến thức của cấp bậc Chúa Tể thì vẫn không có cách nào giải thích được.
- Xem ra đã có người biết chúng ta sẽ đi qua, hơn nữa mỗi lần đều có thể có thể kịp thời động thủ trước mặt chúng ta. Chém giết đem những người này... Chẳng qua
là, ta không hiểu, mục đích làm như vậy của người này là vì cái gì?
Nhiếp Vân nhíu mày nói.
Cũng không phỉa là thời gian ngừng lại, cũng không phải là phong ấn, như vậy đã giải thích rõ có người chém giết những người này ở trước mặt bọn họ, chẳng qua là... Vô luận là làm chuyện gì thì cũng phải có mục đích. Mà mục đích của người này là gì?
Nếu như quả thật muốn nhằm vào bọn hắn, như vậy trực tiếp động thủ giết chết bọn hắn là được. Dù sao thực lực của bọn hắn bây giờ cũng không cao, vì sao phải phí sức lớn như vậy chứ?
- Ta cũng không biết, bất quá, chúng ta có thể phân tích thủ pháp giết người của hắn một chút. Có thể từ trong đó nhìn thấy được dấu vết gì đó thì sao?
Suy nghĩ một hồi mà cũng không biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, Phù Ám Triều nói.
Nghe thấy hắn phân tích như vậy, tất cả mọi người đều âm thầm gật đầu.
Đúng vậy, muốn biết mục đích của đối phương, phương pháp trực quan nhất chính là nhìn thủ pháp giết người, hoặc giả có thể nhìn ra dấu vết từ bên trong.
Chương 2487: Thời gian ngừng lại (2)
- Những người này đều bị một cỗ tinh thần lực cường đại đánh vào mà chết, linh hồn bọn họ trong nháy mắt đã bị xóa bỏ. Không có ai chạy thoát. Không nhìn ra được thủ pháp cụ thể, bất quá, nhất định là một loại công kích linh hồn cực kỳ ác độc!
Tú Linh đại đế đã sớm chú ý tới điểm này, lúc này nàng mở miệng giải thích một phen..
- Phương pháp công kích linh hồn cực kỳ ác độc? Có thể khiến cho người chết không có cảm giác chút nào, cũng không có dấu vết chiến đấu. Tất nhiên là công kích linh hồn, thực lực của những người này không cao cho nên cũng không thể nhìn ra được người giết chết bọn hắn mạnh như thế nào. Vì vậy bây giờ chỉ có thể hy vọng hắn sẽ gặp phải một vị cường giả, ngăn cản hắn lại. Khi đó chúng ta mới có thể tìm được đầu mối!
Nhiếp Vân cũng gật đầu một cái.
Loại công kích linh hồn này vừa có thể là một loại vũ kỹ quỷ dị, cũng có thể là một loại binh khí tàn nhẫn. Không có đối thủ cường đại chiến đấu, rất khó để phân biệt ra được.
Những người tử vong trong thôn trang này đều rất là bình thường, thông qua thi thể đã có thể nhìn ra được. Thực lực mạnh nhất bất quá cũng chỉ là Tru Thiên cảnh sơ kỳ. Cũng không bằng Tiểu Long, người thực lực như vậy, tùy tiện đánh ra một chút công kích là có thể đánh chết được. Từ trong thủ pháp giết người nhiều nhất cũng chỉ có thể nhìn ra được là công kích linh hồn mà thôi. Thế nhưng cụ thể là loại chiêu số nào, là binh khí hay là vũ kỹ đều không có cách nào suy đoán được.
- Chủ nhân, bây giờ chúng ta làm sao đây? Tiếp tục đi về phía trước hay là...
Tử Đồng Bất Hủy nhìn qua phía Nhiếp Vân.
Những người khác cũng đồng loạt xoay đầu nhìn lại.
Tình huống bây giờ dường như thực sự có người nhằm vào bọn hắn. Nếu tiếp tục đi về phía trước, nhất định sẽ chết nhiều người hơn. Chỉ là nếu không đi, bọn họ sợ rằng mình sẽ vĩnh viễn bị vây ở chỗ này, không tìm được đường ra.
- Nghe mệnh lệnh của ta!
Do dự một chút, hai mắt Nhiếp Vân lóe lên, trong lòng đã có kế hoạch.
Ở lại chỗ này nhất định là điều không thể. Mục đích khi hắn tới đây là tìm Hư Không Tử. Bây giờ còn chưa tìm được cái gì đương nhiên sẽ không từ bỏ ý đồ. Lại nói, có người nhằm vào bọn hắn, nếu như không tìm ra được. Khi đó nhất định đối phương sẽ còn có thủ đoạn khác.
- Tú Linh đại đế, ngươi và Tiêu Diêu Tiên cùng nhau đi về hướng Đông. Tử Đồng Bất Hủy, ngươi và Đoạn Diệc cùng nhau đi về hướng Tây. Vạn Pháp Chúa Tể, ngươi và Phù Ám Triều đi cùng nhau về phía Bắc. Còn lại một mình ta đi về phía Nam!
Nhiếp Vân lặng lẽ truyền âm:
- Chúng ta chia ra làm bốn phương hướng, đồng thời lên đường. Bất kể phía trước như thế nào đều phải đi về phía trước một trăm dặm. Sau đó lập tức trở về, nếu nội trong một trăm hô hấp mà không trở về chỗ cũ, những người khác lập tức dọc theo phương hướng của người nọ mà tìm kiếm!
- Vâng!
Mọi người đồng thời gật đầu.
Dọc theo bốn phương hướng đi về phía trước, nhất định sẽ làm rối loạn tiết tấu trước đó của sát thủ. Làm tốt còn có thể ép đối phương lộ ra dấu vết.
Hơn nữa trong thời gian quy định đi về phía trước, trong một trăm hô hấp đi đi về về hai trăm dặm, đổi lại là tước kia mà nói, khoảng cách này không coi vào đâu. Thế nhưng bản thân bị không gian nơi này chèn ép, cùng với thực lực bây giờ như vậy cũng đồng nghĩa với việc, mọi người sẽ phải toàn lực phi hành!
Dùng hết toàn lực phi hành, cũng là vì bức bách đối phương xuất hiện.
Tất cả mọi người đều là người thông minh, lập tức đã hiểu ra dụng ý của Nhiếp Vân khi sắp xếp như vậy. Mỗi một người đều âm thầm gật đầu, trên mặt lại không có biểu hiện gì.
Chuyện đáng sợ bây giờ nhất không phải là thực lực của đối thủ mạnh yếu ra sao. Mà là đối phương rốt cuộc là ai, có bao nhiêu người bọn hắn hoàn toàn không biết. Vạn nhất bọn hắn có hành động đặc thù gì khiến cho đối phương nhìn ra thì sao? Cho nên, vẫn nên cẩn thận cho thỏa đáng!
- Được rồi, lên đường!
Phân phó xong, Nhiếp Vân khẽ hô một tiếng, bay thẳng về phía phương hướng mà hắn đã chọn từ trước.
Bảy vị Chúa Tể cùng lúc đó hóa thành bảy đạo quang mang chia ra làm bốn phương hướng bay đi. Trước đó không có bất kỳ dấu hiệu nào, cho dù là ai cũng không nghĩ ra bọn họ lại đột nhiên thay đổi phương hướng tiến lên như vậy. Lại còn dùng tốc độ nhanh như vậy mà phân tán rời đi.
Sưu!
Nhiếp Vân bắn thẳng về phía Nam, trong mấy tức đã bay vút qua khỏi bốn năm thôn trấn.
Thôn trấn ở chỗ này rất nhiều, cũng không lớn, đại khái trên dưới có một trăm hộ dân. Mặc dù khi Nhiếp Vân bay qua không có nhìn kỹ, thế nhưng vừa mới quét mắt qua một cái cũng đã biết những thôn trang này cũng như trước vậy, tất cả mọi người đều đã chết hết.
Bởi vì thế cho nên vô luận là trên đường phố hay là trong nhà, đều không thấy nửa bóng người nào. Thậm chí ngay cả tiếng kêu to của động vật cũng không có!
- Chẳng lẽ... Tên sát thủ này ở phương hướng của ta hay sao?
Trong lòng thầm cảm thán đối phương tàn nhẫn. Đồng thời hai tay lại không tự chủ được mà siết chặt.
Nhanh như vậy đã giết toàn bộ người trong thôn trang, như vậy đã nói rõ... Người này rất có khả năng đang ở phía trước!
Hít sâu một hơi, lúc này Nhiếp Vân mới phát hiện ra trong lòng bàn tay mình đều là mồ hôi.
Có thể ở dưới mí mắt của hắn lặng lẽ không một tiếng động giết người, hơn nữa mỗi một lần đều trước thời gian một phút. Cho dù không có đối mặt thì hắn cũng đã biết đối phương đáng sợ thế nào. Loại đối thủ này thủ đoạn cao cường, tâm cơ kinh người, nếu không cẩn thận, nhất định sẽ bị thiệt thòi ở trong tay đối phương!
Đổi lại là những người khác gặp phải loại đối thủ này, nhất định đã sớm không chịu nổi rồi. Thế nhưng Nhiếp Vân thì ngược lại, trong lòng hắn còn sinh ra sự hưng phấn nồng đậm.
Hắn trời sinh chính là thợ săn, thích nhất loại khiêu chiến này, càng khó thì càng tốt.
Thiên phú thiên nhãn vận chuyển tới cực hạn, trong mắt hiện lên màu vàng, chậm rãi nhìn quanh bốn phía.
Nhất định đối phương đang ẩn giấu ở một xó xỉnh không biết tên nào đó, đang quan sát hắn, tìm cơ hội đánh cho hắn một kích trí mạng.
- Phượng Hoàng Chi dực! Thiên phú Thiên hành sư!
Trong lòng đã có tính toán, Phượng Hoàng Chi dực đột nhiên xuất hiện ở sau lưng, thiên phú thiên hành sư vận chuyển, dưới chân giống như xuất hiện một đạo cầu vòng, tốc độ so với trước đó lập tức tăng lên, ước chừng hơn gấp đôi.
Chương 2488: Tiêu Diêu Tiên biến mất
Đối phương ở trước mặt hắn chém giết người trong thôn trang, nhất định sẽ không đoán ra được tốc độ của hẵn sẽ đột nhiên tăng lên như vậy.
Sưu!
Sau một phút đồng hồ, hắn ngừng lại, cúi đầu nhìn về phía thôn trang trước mắt, hai mắt lần nữa nheo lại.
Người trong thôn trang này đều đã chết, hơn nữa nhìn dáng vẻ của bọn, đều giống như trước đây, cũng là một phút trước mới bị người ta mạt sát.
- Chẳng lẽ tốc độ còn chưa đủ?
Tốc độ tăng lên, thế nhưng thời gian những người này tử vong lại vẫn là một phút trước, chuyện này làm cho trong lòng Nhiếp Vân có chút kỳ quái.
Chẳng lẽ đối với phương biết mình đột nhiên tăng tốc hay sao?
Lần tăng tốc này so với trước đó còn nhanh hơn chừng nửa phút, nếu như đối phương biết trước hành tung của mình. Như vậy những người này cũng nên chết sau nửa phút mới đúng!
- Ta lại đi chậm, ta không tin ngươi còn có thể nắm được quy luật của ta!
Trong lòng đang kỳ quái vì thủ đoạn của đối phương, tốc độ phi hành đột nhiên lại chậm lại.
Nếu như đối phương cho là mình sẽ tăng tốc. Vậy thì hắn sẽ giảm bớt, Nhiếp Vân không tin, đối phương còn có thể tìm đúng quy luật của mình!
Cùng thời khắc đó, thân thể Nhiếp Vân nhoáng lên một cái, thiên phú Địa Hành sư vận chuyển, cả người từ trên không trung rơi xuống mặt đất.
Trước đó hắn ở ngoài sáng, đối phương ở trong bóng tối. Có thể quan sát được tất cả hành động của hắn một cách rõ ràng. Mà bây giờ hắn đi chậm lại, hắn không tin đối phương có thể chém giết người trong thôn trang trước!
- Để xem ngươi sẽ làm gì.
Sau khi làm xong những thứ này, Nhiếp Vân cũng không có dừng lại, trong mắt hiện lên vẻ âm lãnh. Thân thể nhoáng lên một cái, thi triển tuyệt chiêu Nhất Khí Hóa Tam Thanh, ba Nhiếp Vân đồng thời xuất hiện, cùng dùng một tốc độ lại phóng về ba phương hướng khác nhau.
Ẩn Nấp, Địa Hành, hơn nữa lại còn phối hợp với Nhất Khí Hóa Tam Thanh, hắn không tin đối phương còn có thể chém giết người trong thôn trước hắn.
Đi lại trên mặt đất, Nhiếp Vân cũng không có nóng nảy, ngược lại còn cố ý hạ thấp tốc độ. Sau mười mấy hô hấp, thân thể hắn nhoáng một cái đã xuất hiện ở trong một thôn trang. Hắn tùy tiện đẩy một cái cửa phòng ra, ánh mắt lần nữa nheo lại.
Lần này hắn đi tới không có chút quy luật nào. Hơn nữa lại còn đi ở dưới đất, ai ngờ người chết ở nơi này vẫn chết ở một phút trước. So với trước đó không có bất kỳ sự khác biệt nào.
Cùng một chuyện như vậy cũng xảy ra ở trên người hai phân thân khác!
- Xem ra phương pháp này không được. Sợ rằng đối phương có thủ đoạn đặc thù có thể nhìn ra nhất cử nhất động của chúng ta!
Liên tục thử nghiệm trong mấy thôn trang. Cũng không có phát hiện ra bất kỳ điểm khác biệt nào với trước đó, trongl òng Nhiếp Vân không khỏi lạnh lẽo.
Trước kia vô luận làm chuyện gì đều có vết tích có thể nhìn ra. Mà bây giờ lại khiến cho người ta có chút không rõ ràng, cho dù là hắn cũng có chút không rõ.
- Trước tiên tập hợp với những người khác!
Suy nghĩ một chút, cũng không có bất kỳ biện pháp gì. Nhiếp Vân quyết định trước tiên hội họp với những người khác.
Đã đến giờ ước định, hơn nữa ở bên hắn cũng không có phát hiện ra cái gì, hoặc giả những người khác sẽ có phát hiện nhiều hơn hắn.
Thu hai đại phân thân vào trong Nạp Vật thế giới, lại tăng tốc bay về địa điểm ước định khi trước.
- Có phát hiện mới gì hay không?
Rất nhanh hắn đã trở lại địa điểm ước định, từ phía xa xa đã thấy đám người Phù Ám Triều đứng tại chỗ. Mỗi một người đều cau mày, không biết đang suy nghĩ điều gì.
- Chủ nhân!
Thấy hắn trở lại, cả đám thở phào nhẹ nhõm.
- Có lẽ hung thủ ở phía bắc, mới vừa rồi ta và Vạn Pháp Chúa Tể một đường đi về phía trước. Lúc tới, tất cả mọi người đều chết ở một phút, không có chút khác biệt nào với trước đó. Trong lúc đó tốc độ của chúng ta cũng không phải là cố định, thế nhưng kết quả vẫn là như vậy. Xẻm a tên hung thủ kia đã hoàn toàn nắm giữ tiết tấu của chúng ta, có thể giết người trước chúng ta một bước.
Phù Ám Triều nói.
- Không đúng, hung thủ kia ở phía tây. Ta và Tử Đồng Bất Hủy một đường đi tới cũng gặp phải tình huống như vậy!
Đoạn Diệc nói.
- Các ngươi cũng gặp phải chuyện này?
Nhiếp Vân càng ngày càng kinh hãi lạnh mình.
Bọn họ đi theo bốn phương tám hướng tiến về phía trước, chính là vì phòng ngừa người khác giết người ở phía trước. Thế nhưng kết quả người khác cũng gặp phải tình huống giống hắn... Chẳng lẽ đối phương cũng chia làm bốn đội?
Cho dù chia làm bốn đội thì tốc độ tiến lên của bọn hắn cũng không phải là cố định, đều do tâm tâm ý của bản thân. Những hung thủ này sao lại có thể tính toán thời gian chuẩn xác như vậy được chứ?
Chuyện này không khỏi vượt quá dự liệu của mọi người.
- Nói như vậy... Chủ nhân, tình huống bên người cũng giống chúng ta sao?
Thấy vẻ mặt của hắn như vậy, sắc mặt Phù Ám Triều cũng trầm xuống.
Bọn họ cùng nhau tiến lên, có người giết người ở phía trước cũng thôi đi. Thế nhưng chia làm bốn phương hướng, bao trùm phạm vi lớn như vậy, không ngờ đối phương vẫn còn có thể làm được điểm này. Rốt cuộc đối phương là người hay quỷ?
Tại sao lại có thể có năng lực biết trước cường đại như vậy chứ?
Mỗi người bị giết đều chết từ một phút trước... Không chỉ Nhiếp Vân mà dám người Đoạn Diệc cũng không nhịn hít sâu một ngụm khí lạnh, cảm thấy vô cùng khủng hoảng.
Tên địch nhân trước mắt này dường như có thể thăm dò ra quy luật của bọn họ, biết trước bất kỳ hành động nào của bọn họ vậy. Trấn áp bọn họ gắt gao, không có một chút năng lực phản kháng nào.
- Chủ nhân, chúng ta phải làm sao bây giờ?
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Nhiếp Vân.
Chuyện trước mắt này quá mức không thể tưởng tượng nổi, thậm chí còn vượt qua chuyện trải qua ban đầu ở Âm Hồn cốc.
Ban đầu ở Âm Hồn cốc mặc dù quỷ dị, thế nhưng dù sao cũng chỉ là ảo cảnh, mê hoặc tinh thần. Mà cảnh tượng lúc này đều là thật, mọi người mỗi khi đi một bước đều giống như tiến vào trong kế hoạch của người khác vậy. Khiến cho người ta không thể làm gì, đây mới là điểm đáng sợ nhất.
- Đối phương có thể biết rõ nhất cử nhất động của chúng ta, so với việc phân tán còn không bằng tập hợp ở một chỗ, mọi người cùng nhau hành động. Như vậy song phương cũng có thể chiếu cố cho nhau, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì cũng dễ ứng phó!
Suy nghĩ một chút, Nhiếp Vân nói.
Chương 2489: Chỉ trích lẫn nhau (1)
Sau khi phân tán hắn đã phát hiện ra, vô luận làm như thế nào cũng đều trong tính toán của đối phương. Đã như vậy, không bằng mọi người liên hợp lại ở một chỗ, như vậy cũng có thể chiếu cố cho nhau. Nếu như gặp phải nguy hiểm thì cũng có thể cùng đối mặt.
Phân tán ra bốn phương tám hướng, một khi có mộthướng gặp phải phiền toái, như vậy những hướng còn lại rất khó cứu viện, bị người ta công kích.
- Chủ nhân nói đúng, thủ đoạn của đối phương rất là cổ quái, vạn nhất bị bọn họ công kích sẽ rất phiền toái. Chỉ có liên hợp cùng ở một chỗ mới là lựa chọn chính xác nhất!
Đoạn Diệc phụ họa theo.
- Được rồi, mọi người không nên chạy lung tung nữa. Ồ? Sao Tiêu Diêu Tiên, Tú Linh đại đế thế lại không có ở chỗ này?
Con ngươi Nhiếp Vân co rụt lại.
Trước đó hắn luôn tính toán chuyện hung thủ cho nên rất ít để ý tới bên người. Thế nhưng lúc này mới phát hiện ra, hai người Tiêu Diêu Tiên, Tú Linh đại đế... Lại đều không có mặt ở đây!
Bọn họ là... Chưa có trở lại, hay là... Đã xảy ra chuyện gì rồi?
Trái tim Nhiếp Vân có chút lạnh lẽo.
- Chúng ta cũng không biết, bọn họ một mực không có xuất hiện. Có thể là đã xảy ra chuyện gì đó làm cho bọn họ chậm trễ. Không bằng chúng ta lại chờ một lát nữa a!
Nhìn về một phương hướng, Phù Ám Triều nói.
Mới vừa rồi Tiêu Diêu Tiên và Tú Linh đại đế đi về phía chính Đông. Bây giờ nửa cái bóng người cũng không có, có lẽ là bọn họ đã quên mất thời gian, hoặc là đang bị chuyện gì đó làm cho chậm trễ.
- Không cần đợi, đã sớm qua một trăm hô hấp, thực lực đạt tới loại cảnh giới này như chúng ta, chuyện quên thời gian rất ít khi xảy ra. Nhất định bọn hắn đã xảy ra chuyện rồi!
Thân thể Nhiếp Vân khẽ run, nhìn về phía chính Đông.
Tiêu Diêu Tiên, Tú Linh đại đế đều là Chúa Tể, cường giả thực lực như vậy làm sao có thể quên đi thời gian được chứ? Chỉ có một giải thích duy nhất, đó chính là phương hướng mà bọn họ đi gặp phải phiền toái. Gặp phải chuyện không thể kháng cự.
Nếu như hai người đều còn thực lực cấp bậc Chúa Tể thì cũng thôi đi. Thế nhưng bây giờ thực lực như vậy, một khi xảy ra chuyện gì, không cẩn thận sẽ chỉ vẫn lạc mà thôi.
- Đi!
Biết được điểm này, Nhiếp Vân không dám dừng lại mà bay thẳng về phía chính Đông.
- Mặc dù bây giờ Tú Linh đại đế và Tiêu Diêu Tiên mặc dù không có thực lực cấp bậc Chúa Tể. Thế nhưng đều là lão quái vật sống ức vạn năm. Một người nhìn cả ngày mơ mơ màng màng, thế nhưng trên thực tế lại thông minh tuyệt đỉnh. Một người lại có cảm tình với Tu La vương... Nếu như hai người bọn họ cũng không đối phó được, như vậy chuyện này nhất định không đơn giản!
Phù Ám Triều do dự một chút rồi nói.
- Ngươi có ý gì?
Nhiếp Vân nhướng mày nói:
- Ý của ngươi là chẳng lẽ không đi cứu bọn họ hay sao?
- Không phải, ý của ta không phải như vậy.. Ý của ta là, chúng ta quang minh chính đại đi qua như vậy, rất dễ bị người khác phát hiện ra. Khi đó nếu như để cho bọn hắn có chuẩn bị trước, như vậy cho dù đám người Tiêu Diêu Tiên thực sự gặp phải nguy hiểm gì, như vậy chúng ta cũng không có bất kỳ biện pháp nào.
Phù Ám Triều nói.
- Đúng vậy. Không sai!
Nhiếp Vân gật đầu.
Phù Ám Triều nói không sai, hai người Tiêu Diêu Tiên đều là hạng người thông minh tuyệt đỉnh. Chuyện mà bọn họ không ứng phó được, như vậy đối với những người còn lại cũng vô cùng khó khăn. Một khi bọn họ rơi vào khốn cảnh như vậy, nhóm bọn hắn quang minh chính đại xông tới như vậy, tất sẽ rơi vào bẫy rập.
- Ngươi nói xem chúng ta phải làm gì?
Thấy hắn ở dưới tình huống như vậy cũng không rối loạn trận cước. Nhiếp Vân không tự chủ được mà gật đầu một cái, trong thanh âm mang theo vẻ hỏi thăm.
- Ở trên người ta có mấy món Ẩn nấp khôi giáp, là thứ dùng Ẩn nấp đại đạo để luyện chế ra. Sau khi mặc vào có thể che giấu bản thân. Ý của ta rất đơn giản, chúng ta mặc vào khôi giáp, lặng lẽ đi về phía trước. Một khi thực sự gặp phải nguy hiểm, như vậy cũng có thể đề phòng trước.
Phù Ám Triều vừa nói xong thì cổ tay khẽ lật một cái. Mấy món khôi giáp nhất thời xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Bên trên có khắc văn tự đặc thù.
Nhìn một cái thì Nhiếp Vân đã biết. Loại Ẩn nấp khôi giáp này có tác dụng tương tự với Ẩn nấp thiên phú, là một loại bảo vật hiếm có.
Mặc dù cấp bậc không cao, thế nhưng sau khi mặc vào lại có thể làm cho người ta che giấu tung tích, dẫn tới hiệu quả không thể tưởng tượng được.
Vật này đối với cường giả cấp bậc Chúa Tể đã không có bất kỳ tác dụng nào. Nhưng mà đối với bọn hắn bây giờ mà nói, cũng là bảo bối không có nhiều, tác dụng cực lớn.
- Được rồi, chúng ta cùng thay đi!
Mặc dù có Ẩn nấp chi khí có thể sử dụng. Thế nhưng Nhiếp Vân cũng không có cự tuyệt, hắn nhận lấy một món khôi giáp, thoáng cái đã mặc vào trên người. Lực lượng lưu thông ở trên văn tự trong khôi giáp. Quả nhiên đã cảm thấy giống như sử dụng ẩn nấp chi khí, cả người ẩn nấp ở trong hư không.
- Đây là một đạo Địa Hành khí, các ngươi cũng không cần tìm hiểu nó là cái gì, chỉ cần hấp thu nó vào trong thân thể là có thể đi thông mặt đất không chút không trở ngại! So với việc lĩnh ngộ Địa Hành đại đạo không có chút khác biệt nào. Lần này chúng ta không đi trên không trung mà đi dưới đất!
Nhiếp Vân lại đưa cho mỗi người một đạo Địa Hành chi khí.
Mọi người vội vàng gật đầu, hấp thu Địa Hành chi khí vào trong thân thể.
Ở chỗ này thực lực giảm sút, cho dù bọn hắn đều là Chúa Tể, thế nhưng lại có rất nhiều năng lực không thể sử dụng, có Địa Hành chi khí và Ẩn nấp khôi giáp, muốn ẩn nấp thân thể sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều.
Năm người chuẩn bị xong, đồng thời chui xuống mặt đất, dọc theo dưới đất nhanh chóng đi về phía trước.
Đi xuống mặt đất, trên đường đi rất là yên tĩnh. Nhiếp Vân lại cho mọi người mỗi người một đạo Thiên Nhãn chi khí, vừa đi về phía trước lại vừa nhìn lên.
Đi bảy, tám mươi dặm mà vẫn không có phát hiện ra tung tích của đám người Tiêu Diêu Tiên. Tất cả mọi thứ trên mặt đất đều giống như trước đó. Khắp nơi đều là người chết, bất quá thời gian những người này tử vong đều không còn là một phút trước, mà đã tử vong được một đoạn thời gian.
Có thời gian những người trong thôn trang chết đã chứng minh bọn họ đang đi đúng hướng.
- Trước mặt dường như có chiến đấu, nhanh một chút đi!
Đột nhiên Nhiếp Vân ngừng lại một chút, lỗ tai dán vào trên mặt đất, cẩn thận nghe một tiếng. Lập tức sắc mặt ngưng trọng, lại nói với mọi người một câu.
Chương 2490: Chỉ trích lẫn nhau (2)
Tốc độ thanh âm truyền trên mặt đất so với trong không khí còn nhanh hơn, dưới đất có thể dễ dàng cảm nhận được chiến đấu ở phía xa xa.
Nghe thấy có chiến đấu, sắc mặt tất cả mọi người đều ngưng trọng, theo sát sau lưng Nhiếp Vân bay vút về nơi phát ra thanh âm chiến đấu.
Một lát sau mọi người đã đi tới nơi chiến đấu, mặt đất là một mảnh hỗn độn, tất cả phòng ốc trong thôn trang đều bị sập xuống. Lúc này phía trước đang có hai bóng người chiến đấu như dầu sôi lửa bỏng, dường như tùy thời có thể phân ra sinh tử.
- Tiêu Diêu Tiên và Tú Linh đại đế... Sao bọn họ lại đánh nhau?
Nhìn thấy rõ hai người đang chiến đấu, Nhiếp Vân không nhịn được sửng sốt một chút, đứng ngốc trệ tại chỗ.
Hai người đang chiến đấu trước mắt, hơn nữa còn không kể sinh tử lại chính là Tiêu Diêu Tiên và Tú Linh đại đế mà bọn họ muốn tìm!
Lúc này từng chiêu của hai người đều rất là tàn nhẫn, trên người của hai người đều mang theo máu tươi, mỗi người đều bị thương không nhẹ.
Nhìn phương pháp công kích của bọn họ, dường như có cừu hận không đội trời chung, không có cách nào hóa giải vậy.
- Không phải hai người bọn họ đã rơi vào ảo cảnh đó chứ?
Đoạn Diệc cũng nhìn thấy rõ tình huống giữa hai người, trong lòng vô cùng kỳ quái.
- Ta thấy rất giống...
Tử Đồng Bất Hủy gật đầu:
- Có chút tương tự lần chúng ta ở Âm Hồn cốc trước đó. Một khi rơi vào ảo cảnh là chẳng phân biệt được địch ta, có thể bọn họ cũng coi đối phương là địch nhân...
- Không phải là ảo cảnh!
Tử Đồng Bất Hủy còn chưa nói hết lời thì Nhiếp Vân đã lắc đầu một cái.
Hai người có tiến vào ảo cảnh hay không hắn vẫn có thể nhìn ra được. Lúc này hai mắt của hai người rất là rõ ràng, ý chí nhạy bén. Rất hiển nhiên đều biết đối phương là ai, nếu đã biết đối phương là ai mà lại còn từng chiêu đều tàn nhẫn như vậy. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Không được, ta phải đi qua nhìn một chút. Nếu như để cho bọn họ đánh tiếp như vậy, không cẩn thận hai người sẽ cùng vẫn lạc!
Nhiếp Vân cũng nhịn không được nữa.
- Chủ nhân, không thể qua, vạn nhất đây là bẫy rập của người khác thì sao?
Đoạn Diệc vội nói.
- Có phải là bẫy rập hay không cũng không quản được nhiều như vậy. Nếu như không đi, trong hai người bọn họ tất sẽ có một người phải chết. Thậm chí cả hai cũng sẽ trọng thương. Tình huống như vậy, người nào trong chúng ta ta cũng không muốn nhìn thấy!
Nhiếp Vân không để ý tới lời khuyên can của những người khác. Hắn từ dưới đất bay ra, bay về phía hai người Tiêu Diêu Tiên đang chiến đấu.
- Dừng tay!
Người vừa ở trên không trung, thì bàn tay của Nhiếp Vân đánh qua.
Sưu sưu!
Lực lượng hùng hậu tạo thành một đạo khí lãng, tạo thành một bức tường khí ở giữa hai người đang chiến đấu, chặn lại công kích trí mạng của bọn họ.
- Nhiếp Vân? Nhanh tới đây một chút, Tiêu Diêu Tiên này có vấn đề!
- Nhiếp Vân, ngươi tới thật đúng lúc, mau bắt người này lại, nàng ta tuyệt không phải là Tú Linh đại đế!
Hai người thấy người xuất thủ là Nhiếp Vân, trong mắt đồng thời hiện lên vẻ mừng rỡ. Cả hai người đồng thời la hét, thanh âm vang vọng.
- Có chuyện gì xảy ra?
Vừa mới tới thì đã nghe được lời nói không rõ ràng của hai người, Nhiếp Vân sửng sốt một hồi.
Vốn hắn tưởng rằng hai người tranh đấu với nhau là bởi vì cướp đoạt một món bảo vật hoặc là ý kiến không hợp. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, vừa mở miệng lại chỉ điểm, nói đối phương có vấn đề, có thể có vấn đề gì cơ chứ?
Sưu!
Tú Linh đại đế đi tới trước mặt Nhiếp Vân, trên khuôn mặt trắng nõn, hoàn mỹ tràn ngập vẻ nóng nảy:
- Nhất định Tiêu Diêu Tiên này đã bị ác linh xâm nhập. Mới vừa rồi đã đánh lén ta, thiếu chút nữa đã giết chết ta. Nếu không phải ta có một ít thủ đoạn bảo vệ tính mạng, nhất định đã sớm chết trong tay người này rồi!
- Ác linh xâm nhập?
Nhiếp Vân có chút kỳ quái hỏi.
- Ngươi không tin thì nhìn một kiếm này, là hắn đánh lén đâm vào, khiến ta thiếu chút nữa tử vong a!
Tú Linh đại đế chỉ vào bụng mình, lúc này Nhiếp Vân mới phát hiện ra bụng của nàng máu tươi đầm đìa, dường như đã từng bị một kiếm xuyên qua. Nếu như không phải tránh né nhanh, đồng thời thủ đoạn lại cao minh, như vậy đây tuyệt đối là vết thương trí mạng.
- Nàng nói láo, Nhiếp Vân! Ngàn vạn lần đừng có tin nàng! Ngươi nên biết ta không bao giờ dùng kiếm. Làm sao ta lại dùng kiếm đánh lén nàng chứ?
Tiêu Diêu Tiên vội vàng vọt tới, vẻ mặt cũng vô cùng nóng nảy:
- Mau đứng xa nàng ra một chút. Nàng mới là người bị ác linh xâm nhập, mới vừa rồi chính là nàng đánh lén ta. Thương thế của ta chính là minh chứng tốt nhất.
Lúc này Tiêu Diêu Tiên xoay người, sau lưng có một cái miệng máu to lớn dữ tợn, đáng sợ. Kéo dài từ trên xuống dưới, rất giống thương thế của Tú Linh đại đế, cũng là do đánh lén tạo thành. Nếu như không phải tránh nhanh, nhất định đã bị một kiếm chém thành hai khúc.
- Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
Hai người cùng nhau đi tới, hai người lại đồng thời bị đánh lén làm bị thương. Cho dù là Nhiếp Vân cũng có chút không rõ ràng, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.
- Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
Lúc này đám người Phù Ám Triều cũng bay lên. Nhìn hai người chỉ điểm lẫn nhau trước mắt, trong mắt cả đám tràn ngập vẻ mơ hồ.
- Nhiếp Vân, ngươi không tin lời của ta đúng không? Tiêu Diêu Tiên ta đã từng lừa gạt ngươi khi nào chưa? Tú Linh đại đế này tuyệt đối có vấn đề. Nếu không tin ngươi có thể dò xét linh hồn, đây tuyệt đối là người khác ngụy trang nàng.
Thấy những người khác cũng đi tới, hai mắt Tiêu Diêu Tiên sáng lên, mở miệng đảm bảo.
- Ta có thể cho ngươi dò xét linh hồn. Bất quá, ta khuyên ngươi tốt nhất nên dò xét Tiêu Diêu Tiên này trước. Đừng để hắn lừa gạt. Hắn mới chính là người ngụy trang!
Tú Linh đại đế cũng không nhường chút nào. Hai mắt vẫn duy trì vẻ cảnh giác, lạnh lùng nhìn về phía Tiêu Diêu Tiên trước mắt, dường như sẽ tùy thời xuất thủ.
- Cái này...
Ánh mắt của đám người Phù Ám Triều tập trung ở trên người Nhiếp Vân.
Tình huống trước mắt bọn họ cũng hồ đồ, nhìn tư thế của hai người này, dường như thề không bỏ qua cho nhau. Người bên này nói mình có lý, người bên kia cũng nói mình có lý. Ai đúng ai sai, rốt cuộc phân biệt thế nào đây?
- Thật thật giả giả, trong hai người các ngươi tất sẽ có người nói thật, sẽ có người nói láo. Cũng có thể là cùng nói dối, bất kể là thật hay là giả, cho dù muốn phân biệt thì trước tiên cũng phải chữa thế trên người cho khỏi rồi lại nói tiếp!
Chương 2491: Tách ra thẩm vấn
Nhiếp Vân cũng không dám xác định người nào thật, người nào dối. Bàn tay hắn run lên, hai đạo mộc sinh khí quanh quẩn ở trên đầu ngón tay:
- Đây là hai đạo khí tức đặc thù, có thể giúp các ngươi khôi phục lại thương thế, đồng thời cũng có thể dò xét bí mật của các ngươi. Là thật hay là giả, chỉ cần tra xé là biết!
Bên trong hai đạo mộc sinh khí đều có ẩn giấu một đạo ý chí linh hồn của Nhiếp Vân, dung nhập vào trong thân thể chẳng những có thể trị liệu thương thế mà cũng có thể tiến hành dò xét đối với linh hồn thân thể của đối phương.
Tình huống lúc này rất cổ quái, không phát hiện ra chút cạm bẫy nào, như vậy chỉ có thể làm tiểu nhân trước quân tử sau vậy.
- Được, không phải ngươi nói ta là giả sao? Ta tới trước!
Tú Linh đại đế bước lên trước một bước, nhẹ nhàng chộp một trảo đem đạo mộc sinh khí này dung nhập vào bên trong cơ thể.
Sưu sưu sưu sưu!
Mộc sinh khí chữa trị thương thế trên người nàng, đồng thời ý niệm của Nhiếp Vân cũng dò xét nàng một phen, hắn không khỏi lắc đầu một cái.
Trải qua lần dò xét này, Tú Linh đại đế này không có bất cứ vấn đề gì, vô luận là linh hồn, thân thể hay là những thứ khác, tuyệt đối không phải là người khác ngụy trang mà thành.
Thứ Nhiếp Vân am hiểu nhất chính là ngụy trang, thân là lão tổ tông về ngụy trang, Đối với loại năng lực này có quyền phát ngôn cực cao. Vì vậy trải qua dò xét, hắn có thể khẳng định, vị Tú Linh đại đế trước mắt này không có liên quan gì tới ngụy trang.
Sưu!
Sauk hi xác nhận xong Tú Linh đại đế, đám người Nhiếp Vân đồng loạt nhìn về phía Tiêu Diêu Tiên. Trong mắt hiện lên vẻ cảnh giác.
Hai người đối đầu như vậy nhất định sẽ có một người là giả. Mà Tú Linh đại đế không có vấn đề, như vậy có thể nói rõ Tiêu Diêu Tiên rất có thể là người ngụy trang.
- Nhiếp Vân, ngươi có ý gì? Tình nguyện tin tưởng nữ nhân này mà không tin ta sao?
Thấy ánh mắt và hành động của bọn họ, Tiêu Diêu Tiên giận tím mặt, nói:
- Được, không phải chỉ là dò xét hay sao? Ta để cho ngươi dò xét là được.
Nói xong tinh thần khẽ động một cái, đem một đạo mộc sinh khí ở bên ngoài hút vào bên trong cơ thể.
Nương theo mộc sinh khí bị hút vào bên trong cơ thể của Tiêu Diêu Tiên. Sắc mặt Nhiếp Vân lập tức trở nên cổ quái, hai hàng lông mày nhíu lại, không biết đang nghĩ cái gì.
- Thế nào? Hắn là giả đúng không? Chúng ta cùng bắt hắn lại!
Đôi mi thanh tú của Tú Linh đại đế khẽ nhíu lại, ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Tiêu Diêu Tiên.
- Chậm đã!
Thấy đám người Phù Ám Triều cũng muốn động thủ, Nhiếp Vân khoát tay một cái.
- Sao vậy?
Thấy vẻ mặt của hắn ngưng trọng, Đoạn Diệc kỳ quái hỏi.
- Hai người các ngươi vừa tới đã có chuyện gì xảy ra? Liệu có thể có hiểu lầm gì ở đây hay không?
Nhiếp Vân nhìn về phía hai người Tú Linh đại đế và Tiêu Diêu Tiên.
- Hiểu lầm? Giữa ta và hắn làm sao có thể có sai lầm cơ chứ? Hắn động thủ đánh lén, ta thiếu chút nữa để mạng lại ở chỗ này. Tuyệt đối không thể có hiểu lầm ở đây được!
Tú Linh đại đế cười lạnh.
- Nữ nhân này lòng dạ như rắn rết, ta hoài nghi nàng chính là người chủ mưu giết chết những người này. Nhiếp Vân, chúng ta cùng nhau động thủ bắt nàng lại. Ta không tin nàng sẽ không nói!
Tiêu Diêu Tiên cũng lớn tiếng kêu to.
Hai đại cao thủ lần nữa đối lập, giương cung bạt kiếm.
- Được rồi, xin hai vị bớt giận, Hư Không giới quỷ dị như thế. Nếu như chúng ta lại tự giết lẫn nhau, như vậy sẽ đúng như mong muốn của người khác. Không bằng tỉnh táo lại, phân tích tình huống trước một phen. Có lẽ có thể phát hiện ra dấu vết gì đó.
Nhiếp Vân ngăn ở trước mặt hai người, lực lượng trên người tản mát ra, miệng lạnh nhạt nói.
- Ngươi có ý gì? Chẳng lẽ mới vừa rồi ngươi dò xét hắn cũng không có tra ra cái gì hay sao?
Đôi mi thanh tú của Tú Linh đại đế khẽ nhíu.
Nghe nàng nói như vậy, những người khác cũng đồng thời nhìn về phía Nhiếp Vân.
Ngươi đã dò xét qua thì thật giả cũng đã sớm biết. Vì sao lại phải làm vậy nữ chứ?
- Trải qua sự dò xét của ta. Nhị vị cũng không có bất kỳ vấn đề gì, cũng không có ngụy trang! Cho nên... Vì vậy ta mới cho rằng có lẽ đã xuất hiện sự hiểu lầm nào đó.
Nhiếp Vân cười khổ nói.
- Đều không ngụy trang?
Tất cả mọi người đều sửng sốt một chút, vẻ mặt hai người Tú Linh đại đế và Tiêu Diêu Tiên lại mờ mịt.
Dường như đối với cái kết quả này hai người căn bản không tin được.
- Đây là chuyện không thể nào! Trước kia các ngươi không tới, mỗi một chiêu của hắn đều ác độc, một lòng muốn dồn ta vào chỗ chết. Như vậy tuyệt đối là ngụy trang.
Một lát sau, Tú Linh đại đế thét dài một tiếng:
- Nếu như hắn không phải là giả thì làm sao có thể hạ độc thủ tàn nhẫn như vậy chứ?
- Tú Linh đại đế, ngươi đừng vừa ăn cướp vừa la làng. Chẳng lẽ ngươi không vậy sao? Nếu như ngươi không phải là giả thì cần gì phải kích động như vậy chứ?
Tiêu Diêu Tiên cũng hừ lạnh.
- Được rồi, chớ ồn ào, chuyện này có chỗ kỳ hoặc. Đoạn Diệc, Phù Ám Triều, Vạn Pháp Chúa Tể, Tử Đồng Bất Hủy các ngươi cũng dò xét hai người bọn họ một phen đi. Người nào phản kháng thì kẻ đó chính là giả!
Thấy hai người không ai nhường ai, nói gì cũng không được, Nhiếp Vân lên tiếng phân phó.
- Vâng!
Đám người Phù Ám Triều đi lên.
Thật thật giả giả lẫn lộn, một mình hắn dò xét có lẽ còn có thiếu sót gì đó, những người khác cũng cùng dò xét, hắn không tin không nhìn ra được cái gì.
- Hừ, chờ sau khi dò xét ra ngươi có vấn đề, ngươi cứ ở đó mà chờ chết đi.
Tiêu Diêu Tiên cũng không tránh né mà đứng tại chỗ, mặc cho mọi người dò xét.
- Những lời này cũng phải là ta nói cho ngươi nghe a!
Tú Linh đại đế cũng không né tránh.
Một lát sau, đám người Phù Ám Triều trố mắt nhìn nhau, vẻ mặt cổ quái đi tới bên cạnh Nhiếp Vân.
- Chủ nhân, hai người bọn họ... Trong mắt của ta đều là thật!
- Ta cũng vậy, không nhìn ra cái gì một chút nào, cho nên cũng không có vấn đề!
- Nhiếp Vân Chúa Tể, ta và Tú Linh đại đế đã từng quen biết hơn ức vạn năm, có thể dùng sinh mạng thề, nàng tuyệt đối không thành vấn đề! Về phần Tiêu Diêu Tiên, giữa chúng ta cũng là bằng hữu cũ, cũng là thật.
Mấy người này thống nhất đưa ra một câu trả lời.
Phán đoán của bọn họ giống như Nhiếp Vân, hai người đang tranh chấp trước mắt, không ai nhường ai này, không ngờ lại... Đều là thật!
Chương 2492: Phá cục như thế nào? (1)
- Nói một chút xem, khi mới tới đã xảy ra chuyện gì!
Thấy câu trả lời của mọi người cũng giống như mình, Nhiếp Vân cũng không nghĩ ra vì sao lại cùng là thật. Mà hai người lại đối đầu với nhau như vậy. Vì vậy hắn nhướng mày, hỏi.
- Được, ta sẽ đem chuyện vừa rồi nói cho ngươi biết. Chờ sau khi ta nói xong, nhất định ngươi sẽ biết ai là thật, ai là giả!
Tú Linh đại đế bước lên trước một bước.
- Chậm đã!
Thấy nàng muốn nói, Tiêu Diêu Tiên khoát tay chặn lại, cắt đứt lời nàng:
- Ta cảm thấy ngươi sẽ giở trò quỷ, làm vặn vẹo sự thật!
- Nếu như hai người các ngươi không ai tin ai. Không bằng như vậy đi, Phù Ám Triều, Đoạn Diệc, Vạn Pháp Chúa Tể, ba người các ngươi mang Tiêu Diêu Tiên qua bên kia hỏi. Ghi chép toàn bộ quá trình hắn nói lại, ta và Tử Đồng Bất Hủy một mình tra hỏi Tú Linh đại đế. Sau khi hỏi, hai bên chúng ta cùng nhau so sánh.
Nhiếp Vân suy nghĩ một chút rồi sắp xếp một phen.
Đây là lựa chọn tốt nhất trước mắt.
Hai người kia trải qua dò xét cũng không có vấn đề gì. Thế nhưng ai cũng không tin người còn lại. Theo hắn thấy, nhất định đã xuất hiện một ít hiểu lầm. Chỉ cần giải quyết được vấn đề này, tất cả phiền toái cũng sẽ được giải quyết.
Tách hai người ra, chia nhau ra giải thích chuyện mới xảy ra vừa rồi. Như vậy mới không bị phán đoná chủ quan của đối phương làm ảnh hưởng, mới có thể hiểu rõ cục diện rõ ràng hơn.
- Được, Tiêu Diêu Tiên đại nhân, vì trả lại sự trong sạch của ngươi, ta đành làm phiền ngươi vậy.
Phù Ám Triều đi tới trước mặt Tiêu Diêu Tiên rồi cười nói.
- Yên tâm đi, ta sẽ tiết lộ bộ mặt thật của nữ nhân này cho các ngươi!
Tiêu Diêu Tiên quát lạnh một tiếng, đi theo sát ở sau lưng đám người Phù Ám Triều đi về một bên. Sau khi đi không xa, đám người Đoạn Diệc phất tay bố trí ra cấm chế cách âm, mấy người lúc này mới bắt đầu nói chuyện với nhau.
- Tú Linh đại đế, chúng ta cũng bắt đầu đi. Ta hy vọng ngươi đem chuyện xảy ra trước đó nói kỹ càng. Càng kỹ càng tốt, không nên có bất kỳ chút giấu giếm nào!
Nhiếp Vân bố trí ra cấm chế cách âm, sau đó nhìn về phía nữ tử trước mắt.
- Yên tâm đi, ta sẽ nói ra toàn bộ, khiến cho các ngươi biết bộ mặt thực sự của Tiêu Diêu Tiên!
Đôi mi thanh tú của Tú Linh đại đế nhướng lên, thanh âm chậm rãi lại mang theo vẻ tức giận nồng đậm.
- Trước đó sau khi tách ra với các ngươi, ta và Tiêu Diêu Tiên đi tới phía bên này. Khi đi tới đây, đột nhiên phát hiện ra một chuyện quái dị! Chuyện này khiến cho chúng ta cảnh giác!
- Chuyện quái dị?
- Không sai, khi chúng ta vừa mới đến thôn trang này thì phát hiện ra thời gian thôn dân tử vong cũng không phải là một phút trước!
Tú Linh đại đế chậm rãi nói.
- Cũng không phải là một phút trước?
Thân thể Nhiếp Vân khẽ run một cái, vẻ mặt mừng rỡ như điên
Sauk hi bọn họ tiến vào Hư Không giới, tất cả thôn trang mà gặp phải đều biến thành nghĩa địa. Tất cả mọi người đều chết ở một phút trước. Nếu như không phải là một phút trước... Như vậy không phải đã nói rõ, bọn hắn đã cách chân tướng rất gần rồi hay sao?
Ánh mắt của Tử Đồng Bất Hủy cũng sáng lên, hiển nhiên cũng có suy nghĩ giống như hắn.
- Đúng vậy, lúc đó suy nghĩ của chúng ta cũng giống như ngươi, cảm thấy những hung thủ ra tay kia nhất định sẽ ẩn giấu ở nơi này.
Nhìn hai người một cái, Tú Linh đại đế lại nói tiếp:
- Vì vậy, chúng ta lập tức cẩn thận dò xét một phen. Sau khi nghiêm túc tìm, quả nhiên chúng ta đã tìm được dấu vết! Chính là đám tượng đá kia!
Nói xong, Tú Linh đại đế chỉ về một phương hướng.
- Tượng đá?
Đám người Nhiếp Vân sửng sốt một chút, dọc theo ngón tay của nàng nhìn lại. Quả nhiên nhìn thấy ở cuối thôn có một đám tượng đá lớn nhỏ.
- Đi qua nhìn một chút xem!
Nhiếp Vân và Tử Đồng Bất Hủy liếc mắt nhìn nhau, lại mang theo Tú Linh đại đế bay đi. Ba người rất nhanh đã đi tới bên cạnh tượng đá.
Những tượng đá này có chút cổ xưa, đổ nát không chịu nổi. Vừa nhìn một cái đã biết đã trải qua vô số mưa gió. Phía trên có hoa văn màu sắc rực rỡ, chỉ là lúc này lúc này đã tróc ra, lộ ra lớp đá màu xám bên trong.
Ở chỗ này tổng cộng có năm pho tượng, tất cả đều lớn nhỏ bằng người thật. Bởi vì không biết đã đứng sừng sững ở nơi này không biết bao nhiêu năm cho nên mặt mũi đã không nhìn ra được. Bất quá dáng người lại có thể nhìn thấy rất rõ ràng, có thể làm cho người ta phân biệt rõ ràng ra được, đều là nam nhân.
- Cái này... Chủ nhân, dáng người của tượng đá này dường như giống người...
Đột nhiên, Tử Đồng Bất Hủy chỉ về phía một pho tượng rồi nói.
- Ồ?
Nhiếp Vân nhìn qua, sắc mặt hơi đổi một chút. Pho tượng đá trước mắt này quả nhiên có hắn dáng người giống hắn như đúc, mặc dù dung mạo không nhìn thấy rõ. Thế nhưng cử chỉ, động tác và tỷ lệ cao gầy vóc người, tuyệt đối không có bất kỳ sự khác biệt nào.
- Sao lại... Giống như ngươi!
Trong lòng rung động, Nhiếp Vân lại nhìn về phía tượng đá bên cạnh, lần này sắc mặt hắn lại lần nữa biến đổi.
Bởi vì cái tượng đá này có dáng giống Tử Đồng Bất Hủy như đúc, nếu như hoa văn màu sắc rực rợ bên trên tượng đá không có tróc ra. Từ xa nhìn lại tuyệt đối là cùng một người!
- Đó là Phù Ám Triều, đó là Đoạn Diệc... Còn có Vạn Pháp Chúa Tể!
Tử Đồng Bất Hủy cũng nhìn ra vẻ không tầm thường, dáng người của năm tượng đá này hắn cũng đã nhìn ra. Không ngờ lại hoàn toàn giống như năm người bọn họ. Giống như là dựa theo hình thái dáng người của năm người bọn họ mà làm ra vậy.
- Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Dáng vẻ của những tượng đá này ít nhất đã tồn tại không biết bao nhiêu năm, chúng ta cũng chỉ vừa mới đi vào... Tại sao nơi này lại có thể có tượng đá của chúng ta được chứ?
Đầu óc Nhiếp Vân mơ hồ, cảm giác lạnh lẽo cả người sinh ra từ tận đáy lòng.
Sau khi tiến vào nơi này mọi chuyện vẫn luôn không thuận lợi, đi tới nơi nào thì nơi đó cũng có người giết người trước một bước. Mà bây giờ lại xuất hiện tượng đá giống bọn họ như đúc. Chuyện xảy ra trước mắt này quả thực quá mức quỷ dị.
- Không đúng, tại sao lại không có ngươi và Tiêu Diêu Tiên?
Nhiếp Vân nghĩ đến cái gì đó, mắt nhìn về phía Tú Linh đại đế trước mắt.
- Tại sao lại không có chứ? Ngươi xem hai cái thạch đài kia đi.
Quay đầu nhìn sang, quả nhiên Nhiếp Vânđã nhìn thấy hai cái thạch đài kia. Bất quá bên trên rỗng tuếch, không có thứ gì cả.
Chương 2493: Phá cục như thế nào? (2)
- Khi chúng ta mới tới đây, phía trên này cũng có tượng đá của chúng ta. Khi đó ta đã cảm thấy kỳ quái, cho nên mới đi tới trước mặt nó. Lại nhẹ nhàng đụng chạm vào một cái, ai ngờ tượng đá vừa mới đụng vào tay ta thì đã lập tức vỡ nát thành bụi phấn, hóa thành bụi mù đầy trời!
Tú Linh đại đế từ từ thuật lại, trên mặt hiện lên vẻ phẫn hận:
- Trong khi ta đang cảm thấy kỳ quái thì ngay sau đó đã thấy tượng đá của Tiêu Diêu Tiên sống lại. lại một kiếm đâm về phía ta! Lúc ấy ta không đề phòng chút nào, bụng bị một kiếm xuyên qua. Trong lúc tức giận mới chiến đấu cùng hắn. Chưa được bao lâu thì các ngươi đã tới!
- Ách? Ngươi nói tượng đá của Tiêu Diêu Tiên sống lại? Mới vừa rồi... Người chiến đấu với ngươi vừa rồi là cái tượng đá kia sao?
Nhiếp Vân sửng sốt nói.
- Không sai, tuyệt không sai. Ta đã tận mắt nhìn thấy, hơn nữa ta còn trúng một kiếm! Cho nên, ta biết người này tuyệt đối là giả! Mặc dù không biết hắn đã dùng thủ đoạn gì khiến cho các ngươi không nhìn ra được. Thế nhưng nếu giữ hắn lại nhất định sẽ trở thành mầm tai họa. Khiến cho chúng ta rơi vào trong nguy hiểm!
Tú Linh đại đế thề thốt.
- Chuyện này...
Nhiếp Vân không có trả lời nàng ngay mà lại nhìn qua tượng đá trước mắt.
Lợi dụng thiên phú thiên nhãn sư cẩn thận quan sát một chút. Đống tượng đá trước mắt này tuyệt đối là tượng đá thật, không có bất kỳ dấu hiệu sinh mạng nào.
Tượng đá biến thành người... Còn chiến đấu với nàng, chuyện này... Rốt cuộc là thật hay giả đây?
Nếu như là giả, như vậy sơ hở này cũng quá rõ ràng a.
Sưu sưu!
Trong lúc hắn đang cảm thấy kỳ quái thì đột nhiên có tiếng xé gió tiếng vang lên, đám người Phù Ám Triều đã bay tới.
- Chủ nhân!
Đám người Phù Ám Triều đi tới trước mặt hắn.
- Tiêu Diêu Tiên đã nói cái gì?
Nhiếp Vân truyền tới một đạo ý niệm.
- Hắn nói sau khi đi tới nơi này đã gặp tượng đá giống bọn họ như đúc. Khi hắn đi quan sát tượng đá thì tượng đá của Tú Linh đại đế đột nhiên biến thành người, lại đâm một kiếm sau lưng hắn. Nếu không phải hắn tránh né nhanh, nhất định đã sớm bị đánh chết...
Ý niệm của đám người Phù Ám Triều và Đoạn Diệc đồng thời truyền tới, đem lời nói của Tiêu Diêu Tiên thuật lại rõ ràng.
- Ách...
Nghe bọn họ thuật lại xong, Nhiếp Vân có chút bất đắc dĩ. Lời nói của Tiêu Diêu Tiên và Tú Linh đại đế lại giống nhau như đúc. Đều là tượng đá đột nhiên biến thành người, đánh lén bản thân. Thậm chí ngay cả chi tiết tỉ mỉ cũng không có một chút sự khác biệt nào.
Cái này... Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Rốt cuộc là người nào đang nói dối?
- Chủ nhân, như vậy phải làm sao đây?
Đám người Phù Ám Triều cũng từ trong miệng Tử Đồng Bất Hủy biết được nội dung lời Tú Linh đại đế nói. Mọi người trố mắt nhìn nhau, cảm thấy có chút phát điên.
- Có thể lời bọn hắn nói đều là thật, cũng có thể đều là giả. Như vậy đi, bốn người các ngươi coi chừng hai người bọn họ, không nên để cho bọn họ chiến đấu. Ta đi xem những tượng đá này một chút, có lẽ có thể từ bên trong đó tìm ra được dấu vết gì đó.
Suy nghĩ một chút, Nhiếp Vân nói.
- Được!
Mọi người cũng biết bây giờ không có biện pháp nào khác cho nên đồng thời gật đầu một cái.
Sắp xếp xong, không để ý tới mọi người nữa, Nhiếp Vân nhấc chân đi tới chỗ tượng đá.
Nếu như Tú Linh đại đế nói đúng, sau khi đụng vào những tượng đá này thì tượng đá sẽ vỡ vụn. Như vậy hắn sẽ không ngại nhìn một chút, nhìn xem rốt cuộc là tình huống gì.
Đi mấy bước đã tới trước mặt tượng đá, sau đó hắn lại đi quanh nó một vòng.
Vô luận từ góc độ nào nhìn vào, đây đều là tượng đá được khắc từ đá bình thường, không có bất kỳ chút lực lượng ba động nào. Cũng không có bất kỳ một chút năng lượng nào xoay quanh, cực kỳ bình thường.
Đi tới phía trước tượng đá, ngón tay nhẹ nhàng đụng vào bên trên.
Tượng đá lung lay hai cái, phát ra tiếng ken két rồi ầm ầm đổ xuống đất, vỡ vụn thành vô số hòn đá lớn nhỏ không đồng đều.
Tượng đá của bản thân vỡ vụn, Nhiếp Vân nhìn về phía những tượng đá khác. Bốn pho tượng còn lại cũng không giống như lời Tiêu Diêu Tiên và Tú Linh đại đế nói mà sống lại. Bốn pho tượng vẫn lẳng lặng đứng bất động.
Đi tới trước mặt bốn pho tượng đá khác, hắn lại đụng vào bên trên mỗi pho tượng một cái, bốn pho tượng đá đồng thời phát ra tiếng ken két. Liên tiếp đổ ập xuống đất, vỡ thành đá vụn.
Không có xuất hiện bất kỳ chút biến cố nào.
- Cái này... Đều là tượng đá bình thường a, làm sao có thể biến thành người sống được chứ?
Lần nữa nhìn đá vụn một lần, Nhiếp Vân vẫn không phát hiện ra được bất kỳ vấn đề gì. Hắn đi tới trước mặt mọi người.
Lúc này, cho dù là hắn cũng có chút không rõ ràng, suy nghĩ có chút mơ hồ.
Hai người này, rốt cuộc là người nào nói thật? Người nào nói dối?
Hai người coi nhau là kẻ thù như vậy, nhất định không thể hợp mưu được. Cho dù tách ra hỏi thì cũng không thể nào thông đồng được. Nhưng mà lời bọn họ nói lại giống nhau như đúc, đều là tượng đá biến thành người... Tượng đá làm sao có thể biến thành người được chứ? Hơn nữa còn tới mức ngay cả hắn cũng không thể nhìn ra sơ hở?
Chẳng lẽ... Hai người này đều đang nói dối?
Lần nữa quay đầu nhìn về phía tượng đá tan vỡ, Nhiếp Vân không nhịn được lắc đầu một cái.
Hiện tại hắn có cảm giác như đang tiến vào một dòng nước lũ. Nếu như không tìm được phương hướng chính xác, như vậy sẽ bị người ta nắm mũi dẫn đi. Khi đó sẽ không có đường ra nữa.
Ánh mắt nhìn về phía những người khác, không chỉ có Tú Linh đại đế, Tiêu Diêu Tiên. Dường như tất cả mọi người đều có vấn đề, nhưng mà hắn lại không biết giải quyết như thế nào.
Đi tới Hư Không giới, bắt đầu từ lúc thực lực rớt xuống, dường như bọn họ đã tiến vào một bẫy rập cổ quái, không có chủ kiến của mình. Tất cả đều dựa theo suy nghĩ của người bố trí bẫy rập.
- Chủ nhân, tượng đá...
Thấy tượng đá vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ rơi xuống đầy đất, Nhiếp Vân lại lần nữa đi tới, đám người Đoạn Diệc vội vàng nhìn qua.
Cảnh tượng trước mắt có chút quái dị, bọn họ cũng cảm giác ra được, cho nên nếu nói không khẩn trương là giả.
Chỉ hy vọng chủ nhân trước mắt nhiều lần sáng tạo kỳ tích này có thể lần nữa sáng tạo ra kỳ tích, mang theo bọn họ thuận lợi thoát ra khỏi mê hoặc trước mắt, thành công đi ra ngoài.