- Những tượng đá này... Quả thực là do đá bình thường điêu khắc mà thành, không có bất kỳ chỗ đặc thù nào! Rốt cuộc trong hai người bọn họ ai nói dối, tới bây giờ ta cũng không phân biệt ra được.
Thấy ánh mắt mong đợi của mọi người, Nhiếp Vân cười khổ lắc đầu.
Đây là chuyện khó khăn nhất từ khi hắn sống lại tới nay, không có nguy cơ ảnh hưởng tới mạng sống. Thế nhưng lại khiến cho người ta choáng váng mê hoặc, rốt cuộc là người nào bố trí ra ván cục này? Đồng thời phải phá cục thế nào chứ?
- Vậy... Chúng ta nên làm sao bây giờ?
Đám người Đoạn Diệc sụp đổ.
Trình độ quỷ dị của chuyện trước mắt đã vượt quá tưởng tượng của bọn họ. Khiến cho người ta đầu óc mơ hồ, không thể suy nghĩ rõ ràng được.
- Chúng ta phải làm sao sao? Không cần phải làm gì hết. Ta hỏi các ngươi, bây giờ chuyện mà chúng ta cần phải làm nhất là cái gì?
Nhiếp Vân cũng không có hốt hoảng như những người khác, ngược lại trên khóe miệng còn mang theo nụ cười tự tin. Hắn không có trả lời câu hỏi của bọn họ, ngược lại còn mở miệng hỏi.
- Chuyện chúng ta cần làm nhất chính là tóm được uhng thủ... Tìm được hung thủ giết chết thôn dân. Sau đó mới là phân biệt Tú Linh đại đế và Tiêu Diêu Tiên ai thật ai giả.
ử Đồng Bất Hủy do dự một chút rồi mở miệng trước.
- Không sai, người chúng ta nên tìm chính là kẻ bố trí ra mê trậ này. Như vậy mới có thể phá giải mê trận, tìm được đúng nhược điểm, khi đó mới thoát được khỏi chỗ này.
Vạn Pháp Chúa Tể gật đầu tán đồng.
- Ta cũng có loại suy nghĩ này!
Phù Ám Triều cũng đồng ý.
- Cái gì? Ngươi cũng có loại suy nghĩ này sao?
Nhiếp Vân nhìn về phía Phù Ám Triều vừa mới nói chuyện cuối cùng:
- Ngươi thông minh như vậy sao lần này lại hồ đồ như vậy chứ?
- Hồ đồ? Chủ nhân, ta không biết ngươi... Nói vậy là có ý gì...
Phù Ám Triều sửng sốt một chút rồi nói.
- Ha ha, ý tưởng của các ngươi không tệ, tìm được hung thủ giết chết người trong thôn trang. Biện pháp này quả thực có thể phá bỏ được sương mù, nhưng mà … Chúng ta tìm thời gian dài như vậy mà cái gì cũng không có tìm được. Ngươi xác định nếu như chúng ta tiếp tục tìm tiếp thì có thể tìm được tên hung thủ kia hay sao? Nếu như quả thật không tìm thấy được thì sao đây?
Hai mắt Nhiếp Vân nhìn chằm chằm vào Phù Ám Triều.
- Cái này...
Trong mắt Phù Ám Triều xuất hiện vẻ bối rối, cũng không biết là bị Nhiếp Vân nhìn chăm chằm vào hay là còn vì nguyên nhân khác.
Không để ý tới hắn đang hốt hoảng, Nhiếp Vân cười nói:
- Kỳ thực không cần ta nói thì trong lòng các ngươi cũng đã có phán đoán. Không phải có thể tìm được hay không. Mà là thực sự không tìm được! Đối phương có thể đùa bỡn xoay quanh chúng ta như vậy. Mà chúng ta lại không có bất kỳ biện pháp nào. Nếu như ngươi này không muốn để chúng ta tìm được, ta có thể bảo đảm, nhất định chúng ta sẽ không tìm được!
- Ách...
Những người khác đồng thời yên lặng.
Đúng vậy, nếu như có thể tìm được hung thủ thì cũng đã sớm tìm được rồi. Thế nhưng bây giờ tốn công phu lớn như vậy mà cái gì cũng không phát hiện ra. Như vậy đã giải thích rõ, đối phương ẩn nấp rất sâu, xem ra cho dù có tiếp tục tìm tiếp thì cũng chỉ là không công. Sẽ không tra ra được chút dấu vết nào.
Nhưng mà cho dù không tra được thì cũng không thể bó tay chịu trói, chịu bị vây khốn ở chỗ này a!
- Để cho bọn họ nắm mũi dẫn đi, như vậy chúng ta sẽ vĩnh viễn không tra ra được cái gì. Bây giờ chúng ta chỉ có thể lấy đạo của người trả lại cho người mà thôi!
Nhìn vẻ mặt của mọi người vào trong mắt, dường như Nhiếp Vân đã có quyết định, hắn khẽ mỉm cười nói.
- Lấy đạo của người trả lại cho người?
Mọi người nghe có chút không hiểu.
- Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ. Tiêu Diêu Tiên, ân oán giữa ngươi và Tú Linh đại đế sau này hãy nói. Còn có rượu ngon thì mau lấy ra cho chúng ta uống một bữa!
Không để ý tới câu hỏi của mọi người, hắn nhìn về phía Tiêu Diêu Tiên rồi nói.
- Nghỉ ngơi tại chỗ? Rượu ngon?
Trên mặt mọi người hiện lên vẻ kỳ quái.
Người này muốn làm gì? Nghỉ ngơi, chẳng lẽ hắn không muốn rời khỏi nơi này hay sao?
- Không sai, cũng nên như vậy!
Đột nhiên, hai mắt Đoạn Diệc sáng lên, hắn đã hiểu ra, cho nên lặng lẽ cho Nhiếp Vân một ngón tay cái.
Không hổ là chủ nhân, quả nhiên tâm tư quá kín đáo.
Bây giờ đối phương đã nắm giữ toàn bộ hành động của bọn họ, vô luận làm gì thì cũng sẽ rơi vào trong bẫy rập, càng rơi càng sâu.
Muốn thoát khỏi bẫy rập của đối phương, chỉ có một phương pháp, đó là so kiên nhẫn!
Người tốn nhiều tâm tư thiết kế bẫy rập bọn họ như vậy, nhất định sẽ có mưu đồ. Bây giờ không đuổi theo mà nghỉ ngơi tại chỗ, cùng tiêu hao thời gian với đối phương, chắc chắn đối phương sẽ không đồng ý.
Chỉ cần đối phương có động tác, như vậy bọn họ sẽ có phát hiện ra. Khi đó lấy tĩnh chế động, đổi bị động thành chủ động, tất cả âm mưu trước đó của đối phương cũng sẽ hóa thành hư vô.
Chiêu chờ đợi này nhìn đơn giản, thế nhưng trên thực tế cũng là lựa chọn tốt nhất bây giờ. Cũng là biện pháp ổn thỏa nhất, là một nước cờ cao.
Đám người Phù Ám Triều dường như cũng đã lĩnh ngộ được điểm này, cho nên cả đám đều nở nụ cười.
- Tạm thời kiềm chế thì ta không có ý kiến. Bất quá vạn nhất nữ nhân này đánh lén lần nữa thì làm sao bây giờ? Chúng ta cũng không thể đứng tại chỗ chờ nàng diệt a!
Chỉ về phía Tú Linh đại đế, hai mắt Tiêu Diêu Tiên lạnh lẽo.
- Yên tâm đi, có ta ở đây, nàng không có biện pháp đánh lén!
Nhiếp Vân cười, nhìn về phía Tiêu Diêu Tiên rồi nói tiếp:
- Đừng có nghĩ nhiều như vậy, còn không mau lấy ra rượu ngon, Hầu Tâm tửu trước đó ta đưa ngươi còn không? Chúng ta sẽ uống cái này, yên tâm, nếu như uống hết ta sẽ bảo người cất cho ngươi!
- Hầu Tâm tửu? Được!
Trên mặt Tiêu Diêu Tiên mang theo vẻ không nỡ, lại lần nữa cảnh giác nhìn về phía Tú Linh đại đế một cái. Sau đó một cái hồ lô rượu xuất hiện ở trong lòng bàn tay hắn. Hắn ném về phía trước.
Nhìn dáng vẻ vẫn tức giận, khó có thể buông xuống của hắn. Nhiếp Vân cười một tiếng, lại đưa tay nắm hồ lô rượu. Bất quá, ngay khi tay hắn đang tới gần hồ lô rượu, sắp chạm phải thì đột nhiên có một đạo hàn mang chợt lóe lên. Một đạo kiếm mang quỷ dị từ phía sau hồ lô bắn ra, đâm thẳng tới mi tâm của hắn.
Chương 2495: Sát chiêu mạnh nhất! (2)
Tốc độ lần này cực nhanh, giống như tia chớp. Cho dù là ai sợ rằng cũng không nghĩ tới Tiêu Diêu Tiên lại đột nhiên xuất thủ, cũng không nghĩ tới cục diện vốn hòa khí lại bị một đạo kiếm quang đập tan.
Vô luận là ai, muốn đánh lén thì trên người tất sẽ có sát khí. Bất kể sát khí hoặc nhiều hoặc ít thì cũng có thể bị người ta phát giác ra trước.
Những người đứng đây cơ hồ đều là cao thủ trong cao thủ, một khi có sát tâm, dù là không có có bất kỳ hành động nào thì bọn hắn cũng có thể biết biết được.
Đây đã trở thành bản năng của cường giả Chúa Tể, cho dù tu vi rớt xuống thì cũng sẽ không bị mất đi.
Tiêu Diêu Tiên đánh lén lần này không những không có sát khí. Khiến cho người ta không thể cảm ứng ra trước. Nhưng mà quan trọng hơn là, kiếm mang có tốc độ cực nhanh, khiến cho người ta căn bản không có thời gian kịp phản ứng!
Có thể nói đây là ám sát hoàn mỹ!
Ở Trong Ám sát đại đạo, đây là công kích hoàn mỹ nhất!
Nếu như lần ám sát này được thu lại và truyền đi, nhất định sẽ trở thành hình mẫu của tất cả mọi người. Bởi vì thật sự nó quá hoàn mỹ, hoàn mỹ tới mức không có chút sơ hở, cho dù là ai cũng không thể tìm ra được chỗ sơ hở.
Nếu như không có gì ngoài dự liệu, đừng nói là thực lực của Nhiếp Vân bây giờ đã hạ thấp cuống năm trăm đầu đại đạo, cho dù là hai nghìn đầu đại đạo thì nhất định cũng sẽ bị một kiếm đâm trúng mi tâm, hồn phi phách tán, cho dù là thần tiên cũng khó cứu.
- Chủ nhân...
Thấy một màn như vậy, da đầu đám người run lên, cảm thấy sắp sụp đổ.
Nhưng mà, cảnh tượng bây gi, bọn họ cũng không có cách nào giúp được một tay, chỉ có thể trơ mắt nhìn kiếm khí huy hoàng tới gần Nhiếp Vân từng tấc. Dường như muốn thôn phệ toàn bộ sinh cơ của hắn.
- Chủ nhân, ta tới giúp ngươi...
Động tác của Phù Ám Triều là nhanh nhất, hắn hét lên một tiếng, người nhảy lên, trường kiếm trong tay lóe lên, đâm thẳng về phía Tiêu Diêu Tiên.
Bất quá, một kiếm này mặc dù thi triển toàn bộ tu vi. Thế nhưng cũng đã muộn. Bởi vì khoảng cách với kiếm mang của Tiêu Diêu Tiên vẫn còn chừng hai ba thước. Mà công kích của đối phương chỉ còn cách Nhiếp Vân chừng mấy tấc!
Nhìn tình cảnh như vậy, nhất định sẽ không cứu được!
Trong khi tất cả mọi người đều cho rằng lần đánh lén này ẽthành công, Phù Ám Triều cũng không cứu được thì Nhiếp Vân đột nhiên khẽ cười.
Nụ cười này của hắn cũng không có kinh ngạc, mà là mang theo vẻ dường như đã sớm dự liệu trước. Hai ngón tay không biết xuất hiện từ lúc nào, nhẹ nhàng bóp kiếm mang một cái.
Chi Chi Chi Chi!
Kiếm mang bị bắt lại, tựa như rắn độc không ngừng dãy dụa vậy.
- Cái gì?
Hiển nhiên Tiêu Diêu Tiên không nghĩ tới mình đã chuẩn bị ám sát lâu như vậy mà lại bị hắn tùy tiện bắt lại. Hai con ngươi của hắn co rụt lại. Lúc này kiếm mang của Phù Ám Triều cũng bắn tới, khiến cho thân thể hắn không tự chủ được mà tránh né xuống phía dưới, cái tay còn lại lần nữa đâm ra. Lại là một đạo hàn mang đâm về phía Nhiếp Vân.
Xem ra hắn đã đoán ra lần đầu tiên động thủ khó có thể có được hiệu quả cho nên đã chuẩn bị cho lần động thủ thứ hai.
Lần cúi đầu né tránh và tay đâm ra này liền một mạch, liên miên, không có chút hành động lãng phí khí lực nào. Trong nháy mắt đã thay đổi từ bị động thành chủ động, ứng biến quá nhanh, khiến cho người ta không khỏi chậc lưỡi hít hà.
- Hừ!
Dường nhưNhiếp Vân cũng không nghĩ tới đối phương lại có tốc độ biến chiêu nhanh như vậy. Nếu như đổi lại là trước kia, hắn không cần ngăn cản cũng sẽ không có vấn đề gì. Thế nhưng lúc này thực lực đã hạ xuống, cho nên chỉ có thể nghĩ biện pháp tránh né. Thân thể bất động, cũng không thấy đầu gối cong thì thân thể hắn đã né sang bên cạnh.
- Ầm!
Nay khi thân thể Nhiếp Vân sắp thoát khỏi công kích lần thứ hai của Tiêu Diêu Tiên, thì kiếm mang trên không trung của Phù Ám Triều lại đột nhiên chuyển hướng một cái, thay đổi phương hướng, đâm thẳng tới. Mục tiêu chính là cổ họng của hắn.
Phù Ám Triều... Không ngờ cũng đánh lén hắn lúc này!
- Hừ!
Lông mày nhướng lên, Nhiếp Vân đang định nói chuyện thì Ẩn nấp khôi giáp trước đó mặc lên trên người đột nhiên lại biến thành dây thừng, vững vàng vây khốn hắn, khiến cho hắn không có biện pháp nhúc nhích!
Hai đạo công kích nhanh chóng đánh tới, một chỗ cổ họng, một chỗ là huyệt thiên trung. Vốn hắn đã không có cách nào né tránh thì công kích này lại vây khốn hắn lại, lúc này Nhiếp Vân càng thêm nguy hiểm.
Hóa ra đánh lén hoàn mỹ của Tiêu Diêu Tiên trước đó chẳng qua chỉ là món khai vị, đánh lén hoàn mỹ chân chính là ở lúc này.
Đây mới là cục trong cục, cứu người lại biến thành giết người, binh khí trong tay Phù Ám Triều mới là đáng sợ, hắn mới là mạnh nhất, là sát chiêu sau cùng.
Từ lúc Tiêu Diêu Tiên đánh lén cho đến lúc Phù Ám Triều tấn công. Công kích của hai người như là cuồng phong bạo vũ, không có chút gián đoạn nào. Đừng nói là thực lực của đám người Đoạn Diệc hiện tại chỉ như vậy. Cho dù có đạt tới cấp bậc tông chủ, một khi đối mặt với biến cố đột nhiên xảy ra như vậy cũng khó lòng đề phòng.
Ai cũng không nghĩ tới, Tiêu Diêu Tiên lão đại từ trên đường đi tới một mực chiếu cố bọn họ lại đi đánh lén Nhiếp Vân, hơn nữa lại còn tàn nhẫn như vậy!
Bọn hắn càng không nghĩ tới Phù Ám Triều lại cũng sẽ xuất thủ!
Không phải Phù Ám Triều đã hiến tế linh hồn, là người hầu của Nhiếp Vân sao?
Người hầu không thể vi phạm ý chí của chủ nhân. Làm như vậy, chủ nhân hoàn toàn có thể dùng một ý niệm khiến cho bản thân hắn tử vong!
Nhưng mà hắn lại làm như vậy, không có dông dài. Tất cả động tác đều liền một mạch, tựa như đã diễn luyện vô số lần với Tiêu Diêu Tiên vậy, phối hợp hoàn mỹ không tỳ vết!
Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
Hai binh khí, một dài một ngắn, giống như giòi trong xương, vô luận góc độ xuất hiện hay là thời cơ đều đắn đo chính xác vô cùng. Dùng thực lực của Nhiếp Vân bây giờ, tuyệt đối không có cách nào chạy trốn! Những người khác cũng tuyệt đối không cứu được!
Cục trong cục, hoàn mỹ chi cục!
Tuyệt sát chi cục Chân chính!
Nếu như Nhiếp Vân chỉ có thực lực năm trăm đầu đại đạo, lần này nhất định sẽ phải chết không thể nghi ngờ, thần tiên cũng khó cứu. Bởi vì thực lực như vậy vô luận là Cửu U Trảm Cốt đao hay là Đan Thần cổ thuyền đều không dùng được. Hơn nữa tốc độ và lực lượng đều có hạn, đối mặt với sát chiêu hoàn mỹ như vậy, có lòng nhưng mà lực chưa đủ, không thể nào tránh né được.
Chương 2496: Quái vật
- Nhiếp Vân Chúa Tể...
Toàn thân Tú Linh đại đế cứng đờ.
Hiển nhiên nàng cũng không nghĩ tới lại đột nhiên xuất hiện loại biến cố này.
- Phù Ám Triều, ngươi đáng chết...
Sắc mặt Tử Đồng Bất Hủy nhăn nhó, muốn xông ra, thế nhưng hắn cũng biết đã chậm. Gân xanh trên trán hiện lên, cả người giống như điên cuồng.
- Cục trong cục thật là lợi hại, có lẽ các ngươi đã bố trí rất lâu rồi a!
So với mọi người đang khẩn trương. Nhiếp Vân lại có vẻ vô cùng trấn định. Bước chân tránh né về phía sau ngừng lại, miệng khẽ cười nhẹ:
- Bất quá... Nếu muốn giết ta, dường như còn chưa đủ a. Bởi vì... Không chỉ có mình các ngươi có hậu chiêu, ta... Cũng có!
Hừ nhẹ một tiếng, lực lượng mãnh liệt từ trong cơ thể hắn lan tràn ra. Trong nháy mắt Nhiếp Vân tựa như đã lớn hơn một vòng, thực lực vốn làm cho người ta có cảm giác chỉ có năm trăm đầu đại đạo lại nhanh chóng tăng lên!
Một ngàn đầu đại đạo!
Một ngàn năm trăm đầu đại đạo!
Hai ngàn đầu đại đạo!
Cấp bậc Tông chủ!
Cấp bậc Bán bộ Chúa Tể!
Trong nháy mắt, thực lực của Nhiếp Vân lại từ năm trăm đầu đại đạo trực tiếp tấn cấp tới bán bộ Chúa Tể. Lực áp chế trong Hư Không giới đối với hắn dường như không có hiệu quả. Lực lượng đột nhiên tăng lên giống như khí lãng vô hình lan tràn ra bốn phía. Hai người Tiêu Diêu Tiên, Phù Ám Triều đánh lén ở dưới cỗ áp lực cường đại này lập tức bị trở ngại cực lớn. Cũng không có cách nào tiến về phía trước nữa.
- Chuyện này... Làm sao có thể?
- Ở chỗ này thực lực Chúa Tể cũng sẽ rớt xuống đến năm trăm đầu đại đạo. Sao ngươi lại có thể có lực lượng bán bộ Chúa Tể!
Hai người Phù Ám Triều, Tiêu Diêu Tiên không thể tin được vào hai mắt của mình.
Tiến vào Hư Không giới, thực lực của người nào cũng đều rớt xuống. Ngay cả Chúa Tể phù ấn cũng không thể sử dụng, chỉ có thể duy trì lực lượng ước chừng năm trăm đầu đại đạo. Đây đã là quy luật, bất kỳ người nào cũng không thể vi phạm. Nhiếp Vân trước mắt này vì sao lại có thể có được thực lực cường đại như vậy chứ?
Không chỉ có bọn họ kinh ngạc, ngay cả đám người Tú Linh đại đế, Đoạn Diệc cũng trợn tròn mắt, không thể tin được chuyện xảy ra trước mắt.
Tình huống như vậy đã vượt ra khỏi dự đoán của tất cả mọi người.
Lực lượng mà Nhiếp Vân đột nhiên bộc phát ra khiến cho tất cả mọi người khiếp sợ, bị chấn nhiếp.
- Không có gì là không thể nào, nằm xuống cho ta a!
Không để ý tới đối phương đang khiếp sợ, Nhiếp Vân nhẹ nhàng cười một tiếng, bàn tay biến thành một cái núi lớn, đánh về phía trước.
Tuyệt Sát cục bố trí có hoàn mỹ đi chăng nữa thì cũng phải có thực lực chân chính. Nếu như Nhiếp Vân chỉ là năm trăm đầu đại đạo. Dù là một nghìn đầu đại đạo thì lần này nhất định cũng khó có thể may mắn thoát khỏi, nhưng... Bán bộ Chúa Tể, thực lực đã vượt qua khỏi dự trù, căn bản không phải là người mà bọn họ có thể đánh chết!
Chưởng lực hùng hậu giống như là biển lớn gầm thét, đỉnh núi sụp đổ. Sắc mặt hai người Tiêu Diêu Tiên, Phù Ám Triều đồng thời đỏ lên, bay ra ngoài, nặng nề đập xuống đất, không có biện pháp đứng dậy.
Lực lượng của Bán bộ Chúa Tể quá cường đại, không phải là thứ mà bây giờ bọn hắn có thể chống lại.
- Ngươi... Chuyện này không thể nào...
Nằm trên đất, vẻ mặt hai người Tiêu Diêu Tiên tràn ngập vẻ khủng hoảng, không thể tin nổi.
Chuyện trước mắt quả thực không thể tưởng tượng nổi, làm sao Nhiếp Vân lại đột nhiên có được thực lực như thế chứ?
- Ta khác với các ngươi, có được thực lực như vậy... Rất là bình thường!
Nhiếp Vân cũng không có giải thích.
Sau khi tiến vào Hư Không giới, nương theo thực lực rớt xuống. Lúc vừa mới tiến vào hắn cũng không có bất kỳ biện pháp nào chống đỡ. Thế nhưng sau khi phát hiện ra thực lực rớt xuống lại không có bất kỳ ảnh hưởng nào đối với đan điền thì hắn lại biết được một ít chuyện.
Không có ảnh hưởng đối với đan điền, đương nhiên cũng sẽ không ảnh hưởng đan điền chi khí... Như vậy, lợi dụng đan điền hình thành đại đạo viên hoàn thì vẫn có thể sử dụng!
Nói cách khác, thực lực của người khác sẽ thấp xuống, thậm chí ngay cả Chúa Tể phù ấn cũng không thể dùng, nhưng mà.. Đại đạo viên hoàn của hắn lại có thể dùng!
Đại đạo viên hoàn tuy rằng khác thế nhưng lại có cùng uy năng như Chúa Tể phù ấn, gia trì lên trên người, có thể khiến cho hắn trong nháy mắt có được thực lực bán bộ Chúa Tể, điểm này trước đó rất lâu hắn đã từng thí nghiệm qua, không cần phải hoài nghi!
Cho nên... Đây mới là lá bài tẩy mạnh nhất của hắn!
Giấu giếm thực lực chân chính mới có thể trong lúc chiến đấu mấu chốt dẫn tới hiệu quả xuất kỳ bất ý. Nhiếp Vân lại rất hiểu rõ phương pháp này. Vì vậy lúc này hắn mới có thể bình yên trước công kích đánh lén của hai người, đánh bại cả hai!
- Ngươi có thực lực như vậy, ta không biết nguyên nhân. Thế nhưng bởi vì ngươi luôn nữa sáng tạo kỳ tích cho nên ta cũng không có lời nào để nói, nhưng... Sao ngươi lại biết ta muốn đánh lén? Ngươi nhìn thấu từ lúc nào?
Trong mắt Tiêu Diêu Tiên tràn ngập vẻ nghi hoặc.
Nhiếp Vân am hiểu sáng tạo kỳ tích, người khác đều có thực lực năm trăm đầu đại đạo thế nhưng đối phương lại có lực lượng bán bộ Chúa Tể. Đây có thể là bí mật độc gia, không hiểu cũng coi như thôi. Thế nhưng... Hắn che giấu tốt như vậy, vì sao lại có thể bị nhìn ra chứ?
- Rất đơn giản!
Nhiếp Vân nở nụ cười:
- Ngươi ngụy trang Tiêu Diêu Tiên, linh hồn cũng không dò xét ra được, không kém chút nào. Thế nhưng vẫn có một khuyết điểm!
- Tiêu Diêu Tiên tiêu dao thế gian, đối với bất cứ chuyện gì cũng không quan tâm. Hơn nữa lại có cái nhìn về đại cục rất nặng, cho dù là Tú Linh đại đế từng đánh lén qua ngươi, thì trước khi không có biết rõ mọi chuyện ngươi cũng sẽ không hùng hổ dọa người, nắm chặt không tha như vậy.
Nhiếp Vân giải thích:
- Ta đã nhắc nhở qua nhiều lần, chuyện này cũng không đơn giản, có thể chúng ta đang ở trong giám thị của người khác. Thế nhưng ngươi vẫn không thuận theo, không buông tha, tính cách hoàn toàn khác với Tiêu Diêu Tiên tiền bối tiêu dao tự tại!
- Chuyện này...
Tiêu Diêu Tiên sửng sốt, tùy tiện nói:
- Tú Linh đại đế còn thù dai hơ so với ta, cũng luôn muốn chiến đấu cùng ta, vì sao ngươi không nghi ngờ nàng ta?
Biểu hiện củaTú Linh đại đế so với Tiêu Diêu Tiên còn kịch liệt hơn. Cũng một mực muốn chiến đấu, vì sao Nhiếp Vân lại không đi nghi ngờ nàng ta?
Chương 2497: Ác linh phụ thể (1)
- Bởi vì... Nàng là nữ nhân! Nữ nhân thù dai... Là chuyện rất bình thường!
Nhiếp Vân nở nụ cười, nói:
- Đương nhiên, nếu như chỉ vì lý do này chắc chắn ngươi sẽ không tin. Đúng là còn có một lý do khác. Đó là thương thế trên người các ngươi!
- Thương thế?
Tiêu Diêu Tiên sửng sốt.
- Không sai, vết thương của Tú Linh đại đế là từ bụng xuyên qua, thương thế là ta trị liệu, ta biết rất rõ!
Nhiếp Vân thuộc như lòng bàn tay:
- Vết thương này là bị một đạo kiếm khí đâm thủng mà tạo thành, kiếm khí mạnh mẽ mà cương mãnh, vừa nhìn một cái đã biết là thủ đoạn công kích của nam nhân. Hơn nữa đạo kiếm khí này đi tới đâu, trên căn bản đều là động mạch quan trọng nhất trong cơ thể con người, nếu như không phải Tú Linh đại đế có thủ đoạn bảo vệ tính mạng cực mạnh, như vậy lần này hẳn sẽ phải chết không thể nghi ngờ!
- Còn ta thì sao? Ta không có lộ ra sai lầm a. Vì sao ngươi cũng đã sớm có chuẩn bị? Nếu như ta đoán không sai, Ẩn nấp khôi giáp kia đã bị ngươi động tay động chân. Nếu không, cho dù có thực lực bán bộ Chúa Tể thì cũng khó mà tránh thoát được.
Phù Ám Triều nói.
Nhìn hành động vừa rồi, Nhiếp Vân không có chút bất ngờ nào với công kích đánh lén của hắn, dường như đã biết chắc, cũng đã nhìn ra cái gì đó cho nên đã sớm biết hắn sẽ phản bội!
Từ trên đường đi tới nay, biểu hiện của hắn luôn rất cẩn thận, sao lại cũng bị nhìn ra?
- Đúng là biểu hiện của ngươi không có vấn đề quá lớn. Bất quá, bởi vì ngươi cẩn thận cho nên mới bị ta nhìn rõ sơ hở!
Nhiếp Vân nói.
- Cẩn thận?
Biểu hiện cẩn thận một chút mà cũng có thể bị nhìn ra sơ hở? Phù Ám Triều cảm thấy như sắp phát điên.
- Trong mấy người hầu của ta, Tử Đồng Bất Hủy là do Hỗn Độn thần sơn biến hóa mà thành. Trời sinh không thích nói chuyện, suy nghĩ so với loài người cũng chậm hơn một tia. Một khi gặp phải bất cứ chuyện gì, cũng sẽ không có quá nhiều chủ ý. Đoạn Diệc thì am hiểu chạy trốn, lại không am hiểu trinh thám, âm mưu. Nếu nói người thông minh nhất, có thể giúp ta bày mưu tính kế cũng chỉ có một mình ngươi mà thôi.
Nhiếp Vân nói:
- Nhưng mà vì cẩn thận, đoạn đường vừa rồi cơ hồ ngươi không nói gì nói. Khi ra chủ ý ngay cả Đoạn Diệc ngươi cũng không bằng. Cho dù nhìn qua rất an toàn, thế nhưng trên thực tế lại đã bán đứng ngươi! Phù Ám Triều vì chiến trường tam giới mà tốn ức vạn năm chuẩn bị, tâm cơ thâm trầm, làm việc cố chấp. Không thể không có một chút thủ đoạn nào được... Ngươi cảm thấy ta sẽ tin tưởng ngươi sao?
- Vả lại, đoạn đường này tới đây biểu hiện của ngươi cũng quá trầm ổn. Nếu như không phải đã biết trước thì nhất định không thể nào một chút ba động cũng không có. Cho nên mặc dù ngươi bắt chước rất giống đám người Đoạn Diệc, thế nhưng ta vẫn có thể nhìn ra được!
- Bất quá, nếu chỉ có những thứ này thì ta cũng không thể nào xác định được. Cho nên ta cho ngươi đi thẩm vấn Tiêu Diêu Tiên, khi ngươi tra hỏi xong Tiêu Diêu Tiên rồi trở lại. Đám người Đoạn Diệc đang tập trung nhìn vào trên tượng đá, tràn ngập tò mò. Mà ngươi lại không có làm vậy. Sau đó ta lại cố ý hỏi ngươi, vì sao vào thời khắc mấu chốt lại phạm phải hồ đồ như vậy? Trong ánh mắt ngươi xuất hiện vẻ hốt hoảng... Là người hầu của ta, linh hồn đã bị khống chế, làm sao lại hốt hoảng được chứ? Sơ hơ lớn như vậy, nếu như ta không nhìn ra được nữa, như vậy còn không bằng chết đi cho rồi!
- Về phần Ẩn nấp khôi giáp trước đó, nói thật cho ngươi biết. Đây mới là sơ hở trí mạng của ngươi! Khôi giáp này luyện chế không có bất kỳ vấn đề gì. Một khi mặc vào ngay cả cường giả bán bộ Chúa Tể trong thời gian ngắn cũng không có cách nào phá hỏng! Nhìn qua đây là một món bảo vật bán bộ Chúa Tể rất mạnh. Thế nhưng trên thực tế cũng là gân gà! Cường giả Bán bộ Chúa Tể, ba nghìn đại đạo cơ bản cũng đã lĩnh ngộ xong rồi. Ẩn nấp đại đạo cũng không tính là phức tạp, sao lại lĩnh ngộ không được chứ? Bảo bối cường giả Bán bộ Chúa Tể cường giả sử dụng lại phí công khắc lên loại đại đạo này... Ngươi không cảm thấy rất nực cười hay sao?
- Như vậy cũng giống như một thanh thép tốt đúc thành vỉ đập muỗi vậy, mặc dù cũng có thể đánh chết con muỗi, thế nhưng làm như vậy cũng quá mức lãng phí a! Chính là bởi vì nghĩ đến điểm này cho nên sau khi lấy được Ẩn nấp khôi giáp ta cũng không vội vàng mặc vào, mà là lặng lẽ đưa nó vào trong Nạp Vật thế giới. Ở chỗ đó ta là chủ nhân của thế giới. Vật này có mờ ám gì là ta có thể lập tức nhìn ra được, sau đó lại lặng lẽ phá giải rơi. Sau khi mặc vào, thời gian cũng chỉ có một phần vạn hô hấp, cho dù là ngươi cũng không nhìn ra được.
- Cũng bởi vì nhìn thấu được nhiều sơ hở của các ngươi như vậy cho nên ta tương kế tựu kế, để cho mọi người cùng đợi ở đây. Như vậy âm mưu bước kế tiếp của các ngươi sẽ không thể nào sử dụng được. Vì vậy cũng chỉ có thể bí quá hóa liều, trực tiếp xuất thủ mà thôi.
Nhiếp Vân nói tới đây, miệng nở nụ cười khanh khách.
Đối phương tự nhận bản thân đã ẩn giấu rất kỹ, thế nhưng ở trong mắt của hắn toàn bộ đều là sơ hở.
- Gặp đối thủ như ngươi, chúng ta thua cũng không oan!
Nghe thấy hắn giải thích, hai người Tiêu Diêu Tiên, Phù Ám Triều đồng thời cảm khái.
Không phải là bọn hắn ngụy trang không tốt, mà là người trước mắt này quá biến thái!
- Ta đã trả lời xong vấn đề của các ngươi. Bây giờ ta cũng có vấn đề muốn hỏi các ngươi!
Không để ý tới bọn họ đang cảm khái, Nhiếp Vân hỏi.
Nói nhiều như vậy mà không động thủ đánh chết bọn họ cũng là bởi vì hắn có chuyện muốn hỏi.
- Nói đi!
- Rốt cuộc các ngươi là ai? Vì sao lại có thể ngụy trang tương tự như vậy? Ngay cả tinh thần quét qua cũng không có cách nào phát hiện ra được? Ngoài ra, Tiêu Diêu Tiên, Phù Ám Triều chân chính rốt cuộc đã đi đâu?
Nhiếp Vân nhìn chằm chằm vào đối phương.
Tiêu Diêu Tiên là bằng hữu của hắn, nhiều lần gặp phải nguy hiểm đều phấn đấu quên mình tới cứu trợ, không thể nào phản bội hắn được. Mà Phù Ám Triều thì càng không cần phải nói, thân là người hầu, phản bội thì cũng chỉ có một con đường chết. Hắn không tin người này có năng lực giải trừ linh hồn trói buộc.
Hai người hoàn toàn không thể nào phản bội được hắn lại đi phản bội. Như vậy chỉ có thể nói rõ một trường hợp... Đó là hai người này cũng là giả, là người khác ngụy trang!
Chương 2498: Ác linh phụ thể (2)
- Rốt cuộc là ai sao? Ha ha, chúng ta chính là Tiêu Diêu Tiên và Phù Ám Triều, không có chút giả nào! Bởi vì không có chút ngụy trang nào cho nên... Cho dù linh hồn của ngươi mạnh hơn đi chăng nữa cũng không dò ra được gì.
Tiêu Diêu Tiên sửng sốt một chút, ngay sau đó cười nói.
- Thật? Không thể nào!
Nhiếp Vân lắc đầu:
- Phù Ám Triều đã hiến tế linh hồn cho ta, ta có thể cảm ứng được ý nghĩ của hắn rõ ràng. Thế nhưng bây giờ lại không thể. Như vậy chỉ có thể giải thích là hắn ta căn bản cũng không phải là Phù Ám Triều!
Linh hồn hiến tế, chủ nhân có thể biết rõ người hầu đang suy nghĩ gì. Mà lúc này Phù Ám Triều với hắn lại giống như cách một ngọn núi vậy. Như vậy hắn có thể đoán ra được, người trước mắt này nhất định không phải là bản thân đối phương.
- Ha ha, ngươi không biết thì chúng ta cũng không cần nói cho ngươi biết! Từ từ lục lọi đi đi a!
Trong mắt Tiêu Diêu Tiên hiện lên vẻ nghiền ngẫm, miệng kêu to một tiếng, toàn thân đột nhiên phồng lên, Nhiếp Vân còn chưa kịp phản ứng thì đã đột nhiên nổ tung.
- Cái gì?
Vẻ mặt hắn lập tức biến sắc, vội vàng nhìn lại. Chỉ thấy Tiêu Diêu Tiên trước mắt đã đoạn tuyệt hô hấp, ngay cả Phù Ám Triều ở bên cạnh cũng hoàn toàn tử vong.
Hai đại cao thủ dường như biết bản thân không có cách nào chạy trốn cho nên cũng không tiếp tục giãy giụa, lại đồng thời tự bạo mà chết!
- Chuện này... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Đám người Đoạn Diệc có chút tan vỡ.
Tiêu Diêu Tiên, Phù Ám Triều đột nhiên phản bội, ngay sau đó lại đột nhiên tự sát. Vô luận từ điểm nào nhìn vào cũng rất là quỷ dị.
Bộ dáng của hai người này như vậy, những người khác liệu có thể phản bội hay không? Cuối cùng có phải cũng sẽ rơi vào kết cục này hay không?
Mọi người liếc mắt nhìn nhau, trong lòng mỗi người sinh ra vẻ kính sợ.
Thứ không biết mới là đáng sợ nhất, Tiêu Diêu Tiên, Phù Ám Triều luôn ở cùng với bọn họ. Từ lúc nào biến thành một người khác chứ? Mà mọi người cũng không biết gì cả, chẳng lẽ... Đây chính là chỗ đáng sợ của Hư Không giới hay sao?
Đi về phía nơi hai người nổ tung, nhìn một cái. Mọi người phát hiện ra cái gì cũng không còn, hồn phách, thi thể dường như đã bốc hơi trên không trung vậy.
Bất đắc dĩ lắc đầu một cái, Nhiếp Vân thở dài một tiếng.
Hai người kia rốt cuộc có phải là Phù Ám Triều và Tiêu Diêu Tiên thật hay không? Nếu như là giả, chết thì chết, nếu là thật, hai người này tử vong, đả kích đối với hắn cũng quá lớn.
- Chắc là giả, nếu như là thật, bọn họ tử vong chắc hẳn phải có Ngụy bản nguyên đại đạo. Thế nhưng bây giờ lại không có gì cả, như vậy đã rõ... Thực lực hai người này chẳng qua chỉ là năm trăm đầu đại đạo, mà không phải là Chúa Tể rớt xuống!
Đột nhiên Nhiếp Vân như nhớ tới cái gì đó mà hai mắt sáng lên.
Dựa theo tình huống bình thường mà nói, mặc dù hai người Phù Ám Triều, Tiêu Diêu Tiên thực lực rớt xuống, thế nhưng bản thể vẫn là Chúa Tể, có Ngụy bản nguyên đại đạo. Mà bây giờ lạikhông có gì cả, chỉ có thể nói rõ một chuyện... Đó chính là thực lực của hai người này chính là năm trăm đầu đại đạo, mà không phải là Chúa Tể đã bị áp chế!
Đương nhiên, đây chỉ là một loại suy đoán mà thôi. Hư Không giới này quả thực quá quỷ dị, cho dù là hắn cũng không dám xác định tất cả.
- Hai người bọn họ... Sẽ không bị Ác linh bám vào người đó chứ?
Trong lúc Nhiếp Vân đang đang suy tư thì Tử Đồng Bất Hủy nuốt nước miếng một cái, ồm ồm nói.
Ác linh phụ thể là một loại cách nói lưu truyền trong tam giới, giống như yêu linh phụ thể ở Khí Hải đại lục vậy. Vẫn là bản thân người ta, thế nhưng ý thức lại trở thành người khác. Người bị phụ thể bình thường sẽ làm ra một ít chuyện không thể tưởng tượng nổi. Lúc này Tiêu Diêu Tiên và Phù Ám Triều cũng giống như đã bị phụ thể vậy.Tất cả hành động làm cho người ta không quá rõ ràng.
Chẳng lẽ... Thứ đáng sợ nhất trong Hư Không giới cũng không phải là thực lực rớt xuống, mà là... Ác linh lặng lẽ núp ở một bên hay sao?
- Rất có thể, cũng chỉ có loại ác linh này mới có thể dưới tình huống thần không biết quỷ không hay giết chết những thôn dân này. Mới có thể dưới tình huống chúng ta cũng không biết mà phụ thân Tiêu Diêu Tiên và Phù Ám Triều!
Đoạn Diệc cũng gật đầu một cái.
Chuyện xảy ra gần đây vô cùng quỷ dị, dùng lẽ thường đã khó có thể nói rõ ràng được. Nếu như nói là ác linh, như vậy lại rất dễ dàng nói rõ được.
Bởi vì ác linh người nào cũng chưa từng thấy, chỉ tồn tại trong lời đồn. Chuyện quái dị như vậy chuyện quái dị, nhân loại không có cách nào nói được. Cho nên cũng chỉ có loại giải thích này mà thôi.
- Ác linh? Không có ác linh gì, cho dù có, cũng phải là chúng sợ chúng ta, mà không phải là chúng ta sợ chúng.
Lắc đầu một cái, Nhiếp Vân nhìn về mấy người phía còn lại:
- Ta có chuyện muốn hỏi các ngươi, nhất định các ngươi phải thành thật trả lời, đem chuyện các ngươi có thể nghĩ tới nói ra toàn bộ.
- Được!
Đoạn Diệc đám người đồng thời gật đầu.
- Vạn Pháp Chúa Tể, trước đó Phù Ám Triều cùng đi với ngươi về phía trước, liệu có phải có một đoạn thời gian đột nhiên biến mất ở trong tầm mắt ngươi hay không?
Nhiếp Vân hỏi.
- Biến mất ở trong tầm mắt ta?
Vạn Pháp Chúa Tể không nghĩ tới lại là vấn đề này. Hắn cẩn thận nhớ lại một chút, lại gật đầu một cái:
- Đúng là có biến mất! Là khi chúng ta đến một thôn trang, chia nhau kiểm tra tử thi a. Bất quá thời gian rời đi cũng không lâu, chỉ có thời gian không tới mười hô hấp mà thôi!
- Còn ngươi? Ngươi và Tiêu Diêu Tiên cùng ở một chỗ, hắn có biến mất trong tầm mắt ngươi trong một khoảng thời gian hay không?
Hỏi Vạn Pháp Chúa Tể xong, Nhiếp Vân nhìn về phía Tú Linh đại đế, hỏi.
- Trước khi hắn theo ta đến những tượng đá này, hắn cũng không có trong tầm mắt, cũng chừng thời gian mười cái hô hấp!
Tú Linh đại đế suy nghĩ một chút rồi nói.
- Nói như vậy, hai người kia đều có một đoạn thời gian mà các ngươi không nhìn thấy, nói cách khác... Rất có cơ hội đánh tráo người.
Hai người trả lời xong, Nhiếp Vân trầm tư.
Hai người kia bị ác linh phụ thể, khả năng này cơ hồ không có, lại không thể phản bội mình. Cẩn thận suy đoán là có thể nghi ra một loại khả năng... Hai người này là giả, nói cách khác... Là người khác ngụy trang!
Chương 2499: Lần nữa uy hiếp Đan Thần Chúa Tể
Bất quá, rốt cuộc đối phương đã dùng thủ đoạn gì mà có thể làm cho ngay cả linh hồn hắn cũng không có cách nào dò xét ra được vấn đề gì.
Bây giờ đã rất rõ ràng, hai người kia đều có thời gian và cơ hội đánh tráo. Nói cách khác, khả năng đổi thành giả cũng tương đối lớn.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán. Rốt cuộc tình huống thế nào, trước khi không có vạch trần mê hoặc, cho dù là ai cũng không nói rõ ràng được.
- Cẩn thận tìm kiếm một chút, nhìn một chút xem có lại dấu vết gì hay không!
Nhiếp Vân dặn dò một câu:
- Bất kỳ người nào cũng không nên rời khỏi tầm mắt của người khác.
Nếu như hai người kia là giả, bị người đánh tráo, như vậy Tiêu Diêu Tiên, Phù Ám Triều thật đã đi nơi nào? Bằng vào thực lực của bọn họ, cho dù muốn bắt đi, chỉ sợ cũng không phải trong lúc nhất thời là có thể hoàn thành. Nhất định sẽ xuất hiện chiến đấu, mà chỉ cần có chiến đấu thì sẽ có dấu vết!
- Được!
Mọi người cũng nghĩ đến điểm này cho nên đồng thời gật đầu, mỗi người đều từ từ dò xét chung quanh.
Lần này bọn họ nghe theo phân phó Nhiếp Vân, mỗi một người đều nối đuôi nhau, mỗi người đều ở trong tầm mắt của đối phương, dường như sợ xảy ra vấn đề nào đó.
Ước chừng lục soát được hơn mười phút, mọi người lần nữa tụ tập lại.
- Ta không phát hiện ra được cái gì.
- Ta cũng vậy!
- Một chút dấu vết chiến đấu cũng không có...
Mọi người đồng thời lắc đầu.
- Chẳng lẽ suy đoán của ta sai? Đây là... Tiêu Diêu Tiên thật?
Thấy mọi người không có phát hiện ra được dấu vết chiến đấu lưu lại, trong lòng Nhiếp Vân trở nên lạnh lẽo.
Nếu như Tiêu Diêu Tiên thật đã bị người ta đánh tráo. Nhất định sẽ có dấu vết chiến đấu để lại. Thế nhưng lúc này lại không có gì cả... Chẳng lẽ, người chết mớ vừa rồi, chính là bản thân Tiêu Diêu Tiên?
- Vạn Pháp Chúa Tể, ngươi dẫn đường đi. Đi tới thôn trang mà ngươi không nhìn thấy Phù Ám Triều!
Nơi này không tìm được dấu vết, Nhiếp Vân cũng chỉ có thể kỳ vọng vào thôn trang mà Vạn Pháp Chúa Tể nói.
Nếu như chỗ kia có dấu vết chiến đấu, như vậy rất có thể Phù Ám Triều vừa rồi là giả.
Bây giờ không nhìn ra tình huống khác, chỉ có thể thông qua những dấu vết này để tìm chân tướng mọi chuyện mà thôi.
Vạn Pháp Chúa Tể dẫn đường, mọi người một đường đi về phía trước, rất nhanh đã đi tới thôn trang kia.
Giống như những thôn trang khác vậy, thôn dân bên trong đều đã tử vong, không có nửa điểm sinh cơ nào.
- Ta và Phù Ám Triều tách ra ở chỗ này. Hắn đi bên kia, ta đi bên này...
Vạn Pháp Chúa Tể chỉ về một phía.
Nhiếp Vân nhìn qua. Hướng mà đối phương chỉ chẳng qua chỉ là một bộ phận của thôn trang này mà thôi. Ở đó có không ít tử thi đang nằm, có chút khác biệt với những nơi khác, cho dù là hắn, đi tới nơi này cũng sẽ phải dừng lại quan sát.
- Mọi người đi dạo chung quanh, nhìn một chút xem có dấu vết gì để lại hay không.
Nhìn những thi thể này một hồi, cũng không có tìm ra được đầu mối nào rõ ràng, Nhiếp Vân mở miệng phân phó một câu.
Mọi người lại giống như vừa rồi. Mỗi người đều không thoát khỏi tầm mắt của đối phương, đi quanh thôn trang một vòng. Tất cả mọi nơi đều bị kiểm tra một lần, không bỏ sót bất kỳ nơi nào.
- Ta không có phát hiện ra được dấu vết!
- Ta cũng vậy, không có gì cả!
- Xem ra suy đoán của chúng ta không đúng, bọn họ hẳn không phải đã bị người ta đánh tráo, mà là thực sự đã biến thành như vậy...
Chỉ trong chốc lát, mọi người lần nữa trở lại, cả đám lại lắc đầu.
Chỗ này bọn họ cũng đã kiểm tra cặn kẽ một lần, cũng không có bất kỳ dấu vết chiến đấu nào. Như vậy cũng đã nói rõ, cũng không phải Phù Ám Triều bị người ta bắt đi hoặc là đánh chết.
Một Tiêu Diêu Tiên không có để lại dấu vết thì có thể là đối phương quá mạnh mẽ cho nên không thể tìm được cái gì. Thế nhưng nếu hai người đều như vậy thì khó mà nói được.
Xem ra... Phù Ám Triều mới vừa rồi đánh lén Nhiếp Vân rất có thể là thật, hai người bọn họ chẳng những phản bội mà hơn nữa cũng đều đã chết hết...
- Không đúng a...
Hai hàng lông mày của Nhiếp Vân càng ngày nhíu càng chặt.
Từ đầu đến cuối hắn cảm thấy có chỗ nào đó có cái gì đó không đúng. Thế nhưng hắn lại không nhớ nổi.
Hắn vẫn có quan điểm trước đó, không tin hai người Phù Ám Triều, Tiêu Diêu Tiên sẽ đánh lén đánh chết mình!
- Đúng rồi... Khi Tú Linh đại đế không nhìn thấy Tiêu Diêu Tiên thì đang cẩn thận quan sát những tượng đá kia. Khi Vạn Pháp Chúa Tể mất đi liên lạc với Phù Ám Triều cũng đang quan sát những tử thi này.
Suy nghĩ như điện xẹt, linh quang trong đầu Nhiếp Vân chợt lóe lên.
- Tượng đá, những tử thi này... Rất quan trọng, vượt xa những vật khác. Cho nên lúc đó Tiêu Diêu Tiên và Phù Ám Triều xoay người rời đi. Chẳng lẽ bọn hắn đã phát hiện ra chuyện quan trọng hơn?
Tượng đá và nhiều thi thể như vậy. Nếu như Nhiếp Vân ở nơi này thì nhất định hắn sẽ quan sát những thứ này trước, mà Tiêu Diêu Tiên và Phù Ám Triều lại không chút do dự rời đi. Điều này nói rõ vấn đề là gì?
Nhất định là có chuyện quan trọng hơn!
Cụ thể là chuyện gì, ở hiện trường không có để lại bất cứ dấu vết gì. Cho nên cho dù hắn thông minh tuyệt đỉnh thì cũng không suy đoán ra được.
- Chủ nhân, ngươi nghĩ tới điều gì vậy?
Thấy hắn luôn trầm tư, tất cả mọi người đều không dám quấy rầy, một lát sau, Đoạn Diệc mới không nhịn được hỏi.
- Không có gì!
Nhiếp Vân cũng không đem suy đoán của mình nói ra mà cổ tay run lên, một bóng người đã xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Đan Thần Chúa Tể!
Người này khi mọi người nhìn thấy thôn trang đã bị Nhiếp Vân thu vào trong Nạp Vật thế giới. Lúc này mọi người gặp phải nhiều chuyện cổ quái như vậy, chỉ có thể lần nữa thả hắn ra. Để xem có thể tìm kiếm được phát hiện gì mới hay không.
- Những thôn trang nối tiếp thôn trang khác, sao ngươi lại rời khỏi được nơi này?
Nhiếp Vân hỏi.
Thôn trang ở đây quả thực quá nhiều, thôn trang này nối tiếp thôn trang kia. Khắp nơi đều là người chết, nếu tìm tiếp như vậy nhất định cái gì cũng không tìm được. Nếu muốn phá cuộc rời đi, đầu tiên phải rời đi khỏi những thôn trang này trước.
- Quả thực ta không nhớ rõ...
Vẻ mặt Đan Thần Chúa Tể như đưa đám.
Chuyện của nơi này, hắn đã quên mất không sai biệt lắm, cụ thể là chuyện gì, quả thực thật lòng không nhớ.
- Ngươi đã không nhớ, như vậy giữ lại cũng vô ích, bây giờ ta sẽ giết ngươi.
Nhiếp Vân nhướng mày, bàn tay đánh ra một chưởng.
Chương 2500: Tế Tự chi linh (1)
Bây giờ Đan Thần Chúa Tể cũng chỉ có thực lực năm trăm đầu đại đạo, lại cộng thêm trên người bị phong ấn cấm chế, ngay cả thực lực của người bình thường cũng không phát huy ra được. Nếu như một chưởng này thực sự rơi vào trên đầu hắn, tuyệt đối hắn sẽ tử vong. Cho dù là ai cũng không cứu được.
- Đừng giết ta... Ta còn có tác dụng a!
Thấy một chưởng này rơi xuống mình sẽ phải chết không thể nghi ngờ, Đan Thần Chúa Tể bị dọa sợ tới mức hồn phi phách tán, thiếu chút nữa đã ngất đi. Hắn vội vàng hô lên.
- Cái gì? Ngươi thì có tác dụng gì chứ?
Bàn tay Nhiếp Vân ngừng lại, dường như chỉ cần đối phương nói không đúng thì hắn sẽ trực tiếp đánh xuống tiếp.
- Ta... Mặc dù ta không nhớ rất nhiều chuyện, thế nhưng... Ta có thể mang các ngươi rời khỏi đám thôn trang này, tìm được hạch tâm của Hư Không giới!
Đan Thần Chúa Tể sợ bị giết cho nên vội vàng hô lớn.
- Tìm được hạch tâm của Hư Không giới?
Hai mắt Nhiếp Vân như điện, nhìn chằm chằm vào đối phương.
- Đúng vậy!
Đan Thần Chúa Tể lập tức vội vàng gật đầu, liên tục gật giống như gà mổ thóc, sợ hắn không tin vậy.
- Không phải ngươi cái gì cũng không nhớ được sao? Làm sao lại có thể tìm được hạch tâm Hư Không giới chứ?
Đoạn Diệc quát lên.
Người trước mắt này xem ra cũng không đứng đắn gì, luôn miệng nói mình cái gì cũng không nhớ được. Mà bây giờ còn nói mình có thể tìm được hạch tâm Hư Không giới... Đây không phải là đang đùa bỡn người khác sao?
- Ta... Quả thực cái gì ta cũng không nhớ được. Bất quá, khi lần đầu tiên ta tiến vào nơi này cũng là tìm được hạch tâm của Hư Không giới cho nên mới có thể thuận lợi rời đi...
Đan Thần Chúa Tể run run một cái, vội vàng nói.
- Ách...
Đoạn Diệc sửng sốt một chút. Cũng đúng a, dù sao người này cũng đã tới qua nơi này một lần, hơn nữa lại còn thành công đi ra ngoài. Nói như vậy, hắn phải có năng lực tìm được hạch tâm gì đó.
- Trước khi tới đây chắc hẳn các ngươi cũng nhìn thấy rồi đó, máu của ta đặc thù, đối với nơi này có tác dụng thân thiện đặc thù. Chỉ cần hóa giải cấm chế trên người ta. Khi đó máu của ta sẽ tự động cảm ứng phương vị của hạch tâm Hư Không giới, chỉ dẫn ta tìm tới chỗ đó.
Đan Thần Chúa Tể nói.
- Hóa giải cấm chế trên người ngươi?
Nhiếp Vân cười lạnh.
- Đúng vậy, hóa giải cấm chế trên người ta, ta cũng chỉ có thực lực năm trăm đầu đại đạo. Nhất định không có biện pháp chạy trốn được từ trong tay ngươi, sao vậy? Nhiếp Vân Chúa Tể còn chưa tin ta sao?
Đan Thần Chúa Tể vội nói.
- Tin tưởng ngươi sao?
Nhiếp Vân nhếch miệng lên.
Xem ra đến bây giờ người này vẫn còn nghĩ tới việc chạy trốn. Một khi thu hồi cấm chế, mặc dù bây giờ hắn có được thực lực bán bộ Chúa Tể. Thế nhưng bằng vào sự giảo hoạt của người này, chỉ sợ đối phương cũng có thể thuận lợi chạy trốn a.
Dù sao, đối với Hư Không giới bọn họ lại không biết gì cả. Mà người trước mắt này, mặc dù luôn miệng nói quên mất, thế nhưng ai dám bảo đảm trong đầu hắn không có những ký ức khác cơ chứ?
- Như vậy đi. Máu của ngươi đã đặc thù như vậy, vừa vặn ta lại hiểu một loại phương pháp cúng tế huyết mạch để cảm ứng. Chỉ cần giết ngươi, dùng máu tươi của ngươi cúng tế, chắc hẳn sẽ có thể tìm được phương hướng chính xác! Như vậy cũng không cần hóa giải cấm chế, cũng không cần lo lắng ngươi làm ra thủ đoạn gì khác.
Nhiếp Vân cười hắc hắc, nói.
- Cúng tế máu tươi... Không nên... Ta đã nhớ ra rồi. Kỳ thực không cần hóa giải cấm chế thì ta cũng có thể bằng vào huyết mạch của mình tìm tới chỗ cảm ứng.
Da mặt Đan Thần Chúa Tể run rẩy, lập tức vội vàng lắc đầu.
Người thiếu niên trước mắt này nhìn tuổi tác không lớn lắm, thế nhưng tâm tư lại kín đáo. Dùng những thủ đoạn này để lừa gạt hắn cũng không thể lừa gạt được đối phương.
- Từ trước tới nay ngươi không nói thật, cho nên ta đã không còn tin tưởng ngươi nữa.
Nhiếp Vân lạnh lùng nhìn người trước mắt này.
- Ta... Ta không dám lừa ngươi! Tuyệt đối không dám!
Đan Thần Chúa Tể run run nói.
- Được rồi, dẫn đường đi!
Nhiếp Vân khoát tay một cái, không có nói nhiều với hắn ta.
Người này từ lúc vừa tiến vào Hư Không giới đã có chút không đứng đắn, Nhiếp Vân cũng không cẩn thận truy xét. Trên thực tế là muốn đoán xem trong lòng đối phương đang muốn gì, đồng thời cũng mượn hắn ta dò xét huyền bí của Hư Không giới. Thế nhưng bây giờ Tiêu Diêu Tiên, Phù Ám Triều đã xảy ra chuyện, Nhiếp Vân đã không chờ được nữa. Vì vậy cũng chỉ có thể buộc hắn ta đem chuyện mà hắn biết nói ra mà thôi.
- Chủ nhân, nhất định người này đang có chuyện gì đó giấu diếm chúng ta. Vạn nhất hắn ta lừa gạt chúng ta đến chỗ bẫy rập thì làm sao bây giờ?
Nhìn Đan Thần Chúa Tể đang dẫn đường phía trước, Đoạn Diệc lặng lẽ đi tới, truyền âm nói với Nhiếp Vân.
- Ta biết! Ta cũng đang hy vọng hắn mang chúng ta tới bẫy rập a!
Nhiếp Vân nói.
- Hy vọng hắn chúng ta mang tới bẫy rập?
Đoạn Diệc có chút không hiểu.
Đây là suy luận gì chứ? Mang tới bẫy rập, chẳng phải mọi người sẽ gặp phải nguy hiểm hay sao?
- Bây giờ đầu mối gì cũng không có. Mang tới bẫy rập, chỉ cần đề phòng trước thì sẽ không có nguy hiểm quá lớn. Mà làm như vậy còn có thể tìm được đầu mối, nhân cơ hội phá thế cục trước mặt. Nếu không, cứ bị vây khốn ở chỗ này, cho dù nửa bước cũng khó đi!
Thấy hắn không hiểu. Nhiếp Vân truyền âm nói.
Bất kể bẫy rập là cái gì, chỉ cần thoát khỏi cục diện trước mắt thì sẽ có cơ hội tìm hiểu. Chung quy so với luôn bị vây ở chỗ này còn tốt hơn!
Dù sao, nơi này bọn họ cũng đã nghiên cứu thời gian dài như vậy rồi. Thế nhưng lại không có chút manh mối nào.
Nghe thấy hắn giải thích như vậy, Đoạn Diệc mới chợt hiểu ra..
Đúng vậy a, tiếp tục đợi ở chỗ này cũng không có chút đầu mối nào, bất kể người này thật lòng hay là giả ý. Chỉ cần có thể đưa bọn họ rời khỏi nơi này thì nhất định sẽ có thể tìm được phương pháp phá giải.
- Lại nói, yên tâm đi. Nếu như hắn thực sự mang chúng ta tới bẫy rập, như vậy tuyệt đối hắn sẽ chạy không thoát khỏi khống chế của ta. Nhất định sẽ phải chết không thể nghi ngờ! Ít nhất bây giờ, hắn sẽ không dám làm như vậy!
Nhiếp Vân nói tiếp.
- Ách... Cũng đúng a!
Đoạn Diệc gật đầu.
Chương 2501: Tế Tự chi linh (2)
Thời gian ở chung với Nhiếp Vân càng ngày càng dài, hắn càng cảm thấy người thiếu niên trước mắt này đáng sợ ra sao. Lá bài tẩy của đối phương giống như là vĩnh viễn lật chưa xong vậy. Cho dù thực lực của ngươi có mạnh mẽ tới đâu thì hắn vẫn mạnh hơn. Cho dù ngươi trở nên mạnh hơn thì hắn vẫn đứng ở chỗ cao hơn ngươi.
Giống như hắn ta đang đứng ở trên bả vai người khác vậy, vô luận ngươi cao thêm bao nhiêu, từ đầu đến cuối hắn vẫn ở phía trên của ngươi. Khiến cho ngươi từ nhìn xa xa, cũng không thể làm gì khác hơn được.
Không nói đâu xa, ngay cả Phù Ám Triều và Tiêu Diêu Tiên đánh lén vừa rồi. Nếu như đổi lại là hắn, nhất định đã sớm chết rồi! Thế nhưng vị chủ nhân trẻ tuổi này không những không có bị sao, ngược lại còn cùng chế ngự hai người nọ. Thủ đoạn mạnh mẽ vô cùng, cho dù là tới bây giờ hắn vẫn cảm thấy trong lòng rung động không dứt.
Loại uy thế vô địch này không chỉ tạo thành lực trùng kích rất mạnh đối với tâm lý của hắn mà càng làm cho vị Đan Thần Chúa Tể này cũng giống như vậy. Cho dù lá gan của người này có lớn hơn nữa thì nhất định cũng không dám làm ra thủ đoạn gì! Bởi vì... cách làm này sẽ chỉ làm cho hắn chết nhanh hơn mà thôi.
Sưu sưu sưu!
Biết tính toán của Nhiếp Vân, cho nên mọi người cũng không hỏi nhiều. Tất cả đều theo sát ở sau lưng Đan Thần Chúa Tể, nhanh chóng tiến tới.
Nhiếp Vân mở ra cấm chế phi hành của Đan Thần Chúa Tể, để cho đối phương dẫn đường phía trước. Cả đám người dọc theo một phương hướng mà nhanh chóng tiến về phía trước.
Không ít thôn trang dưới chân nhanh chóng rớt lại phía sau. Nhiếp Vân nhìn tất cả thôn trang, trong lòng không ngừng thôi diễn ra đường rời.
Đi chừng được hai giờ, Đan Thần Chúa Tể ngừng lại, chỉ về dưới chân một cái.
- Thôn này có một tế thai, chỉ cần tìm được tế thai, dường như chúng ta sẽ có thể rời đi...
- Đi xuống đi!
Cẩn thận nhìn chung quanh một chút, thấy không có bẫy rập gì. Lúc này Nhiếp Vân mới mở miệng nói, đồng thời cũng đáp xuống đầu tiên.
Trên đường đi hắn luôn phỏng đoán, rốt cuộc lại hoảng sợ phát hiện ra, những thôn trang này liên hợp lại tạo thành một trận pháp rất lớn!
Nếu như không biết vị trí trung tâm của trận pháp, căn bản sẽ không thể rời đi được. Vô luận từ phương hướng đông tây nam bắc nào rời đi, cuối cùng cũng sẽ trở lại điểm xuất phát.
Nói cách khác... Thôn trang tạo thành đại trận, đây là một cái mê trận. Một khi không tìm được quy luật, cả dám sẽ vĩnh viễn bị vây ở chỗ này, không có cách nào thoát thân.
- Thôn này... Thật quỷ dị, mang tới cho ta cảm giác âm lãnh!
Thôn trang dưới chân không khác gì những những thôn khác, bất quá vừa mới tiến vào trong đó thì nhất thời đã cảm thấy có một đạo hàn khí vọt tới, giống như đnag tiến vào mộ địa vậy.
Một mộ địa bình thường, đối với mọi người mà nói, cũng không có cảm giác gì quá lớn. Thôn này cũng không thấy có một người chết nào. Thế nhưng lại có khí âm hàn lớn như vậy, chuyện này khiến cho người ta không nhịn được rợn cả tóc gáy.
- Mọi người không nên hành động một mình, cũng không được đi quá xa!
Ánh mắt Nhiếp Vân ngưng trọng, lên tiếng dặn dò một câu.
Nơi này tràn ngập khí tức âm hàn, hắn có cảm giác tương tự như với Âm Hồn cốc trong chiến trường tam giới vậy, thậm chí còn lớn hơn.
Khi tiến vào Âm Hồn cốc, hắn và bọn người Phù Ám Triều đã đạt tới cảnh giới bán bộ Chúa Tể đại tam trọng. Mà lúc này mọi người bất quá đều là năm trăm đầu đại đạo, hắn cũng chỉ là bán bộ Chúa Tể tiểu tam trọng, chỉ cần hơi chút lơ là, rất dễ vẫn lạc.
- Tế đàn ở nơi nào?
Trong lòng cảnh giác, Nhiếp Vân nhìn chằm chằm vào Đan Thần Chúa Tể, dường như sợ hắn đang chơi trò gì đó.
- Tế đàn ở phía trước...
Bị hắn nhìn chăm chằm vào, Đan Thần Chúa Tể không khỏi run run, không dám đùa bỡn tiểu thông minh gì nữa, lại vội vàng dẫn đường phía trước.
Thôn này so với thôn trang trước đó vừa đi qua càng thêm hoang vu, thôn trước mặc dù đều là người chết, thế nhưng lại giống như đã từng ở qua dáng vẻ, rất nhiều ngôi nhà có khói bốc lên, mùi thơm thức ăn nhộn nhạo. Mà nơi này, mặc dù đường phố rất sạch sẽ, thế nhưng lại không có nửa điểm sinh cơ nào. Khắp nơi đều tràn ngập bia đá, giống như là một cái mộ địa to lớn vậy.
- Cẩn thận!
Nhanh chóng đi về phía trước, đi dọc theo trên đường phố một hồi, mọi người vừa định đi qua chỗ khác thì đột nhiên lại nghe được tiếng truyền âm lo lắng của Nhiếp Vân, cả đám đồng thời ngừng lại.
Rầm rầm!
Vừa mới dừng lại thì đã nghe được phía trước vang vọng lên một trận tiếng bước chân dồn dập, dường như đang có không ít người đi tới.
- Có người!
Ánh mắt đám người Đoạn Diệc đều sáng lên.
Trước đó thứ mọi người nhìn thấy đều là người đã chết một phút trước. Lúc này nghe được động tĩnh của người sống, bất kể là địch hay bạn thì bọn hắn cũng sẽ cảm thấy vui vẻ yên tâm.
- Ta đi xem một chút!
Nhiếp Vân ngăn cản mọi người ở phía sau, thân thể khẽ nhoáng một cái đã đi tới khúc quanh trên đường phố, lặng lẽ không một tiếng động nhìn sang.
Xuất hiện ở trước mắt hắn quả nhiên là một đám người, toàn bộ đều mặc đồ tang màu trắng, mỗi một người vẻ mặt thẫn thờ, không chút cảm xúc chậm rãi di chuyển về phía trước.
Những người này con ngươi không nhúc nhích một chút nào tựa như cương thi không có linh hồn, chậm rãi đi lại, cũng không có nói chuyện, cũng không có những động tác dư thừa khác. Tình cảnh này nhìn vào trong mắt cực kỳ quỷ dị.
- Là Tế Tự chi linh! Chắc là đang muốn tiến hành nghi thức cúng tế nào đó.
Thanh âm của Đan Thần Chúa Tể truyền tới, chẳng biết từ lúc nào người này cũng đã đến gần hắn. Hai mắt nhìn về phía đám người cổ quái, đang chậm rãi đi lại.
- Tế Tự chi linh?
Nhiếp Vân có chút nghi hoặc hỏi.
- Đúng vậy, những người này đều không phải là người sống, mà là người chết. Nhưng mà bọn hắn lại có thể thông qua phương thức đặc thù tiến hành cúng tế, nơi mà bọn hắn đi nhất định là tế thai!
Đan Thần Chúa Tể nói.
- Tế thai? Vậy chúng ta đi qua sau lưng bọn họ qua là được sao?
Nhiếp Vân hỏi.
- Cũng có thể, chỉ cần không bị bọn họ phát hiện là được.
Đan Thần Chúa Tể gật đầu đồng ý.
- Được rồi, chúng ta cùng nhau đi đi!
Đối với lời của người này, Nhiếp Vân vẫn có chỗ giữ lại. Bất quá khi hắn nhìn kỹ một cái lại phát hiện ra những cái gọi là Tế Tự chi linh này cũng không có lực công kích quá lớn. Vì vậy lúc này mới gọi mọi người tới.
Chương 2502: Tế thai
Bây giờ không phải là thời điểm trông trước trông sau, tìm được tế thai sớm một chút thì cũng có thể phá vỡ mê cục sớm một chút. Nếu không, nếu như một mực vây ở chỗ này, cho dù là hắn cũng sẽ có chút không chịu nổi.
Những Tế Tự chi linh này không có thực lực quá mạnh mẽ, hắn đoán, nếu như thật sự xuất thủ, một chưởng của hắn là có thể càn quét tất cả. Cho nên mới không có lo lắng gì, hẳn không phải là bẫy rập gì đó.
Sưu.
Nghe được lời Nhiếp Vân phân phó, mọi người mỗi người đều nín thở, chậm rãi đi về phía đám Tế Tự chi linh này.
Đám thi thể cổ quái này dường như không có có bất kỳ phản ứng nào, mỗi người đều giơ chân chậm rãi đi về phía trước.
Thân thể của bọn họ hơi lộ cứng nhắc, dáng dấp đi bộ rất là kỳ quái, tốc độ cũng không nhanh.
Theo sát ở phía sau đám người này rồi chậm rãi đi về phía trước, dường như những người này cũng không có ý thức quá lớn vậy, không cảm giác được bọn họ đi tới một chút nào.
- Ta nghe nói một chút nơi thịnh hành cúng tế sẽ có âm binh canh giữ, rất nhiều người cúng tế khi còn sống đều hoạt động cúng tế nhiều lần. Cho nên sau khi chết thi thể mới bị âm binh chiếm cứ, sẽ làm ra hành động cực kỳ giống nhau. Mỗi khi đến canh ba lại từ nghĩa địa nhảy ra, tay cầm cờ trắng không ngừng cúng tế. Vốn ta tưởng rằng đây chẳng qua chỉ là lời nói vô căn cứ. Thế nhưng bây giờ nhìn lại, lời này cũng không phải là hư ảo.
Tú Linh đại đế khẽ nói.
Tình huống cúng tế như vậy cũng không phải chỉ có Hư Không giới có, ở rất nhiều nơi cũng có thể gặp. Giống như Phù Thiên đại lục mà ban đầu Nhiếp Vân sinh hoạt vậy. Cũng có vật tương tự như vậy, cho nên mọi người cũng không quá cảm thấy đặc biệt ngoài ý muốn.
- Ta cũng đã từng nghe nói qua, chỉ là không biết những người này đang cúng tế ai a.
Đoạn Diệc cũng nói.
Vô luận là loại cúng tế nào đều cần một đối tượng, tỷ như trời cao, tỷ như đại đại, phong thần, Long thần... Những người này cùng có một cách ăn mặc, cử chỉ có độ, rất hiển nhiên là đội ngũ cúng tế chuyên nghiệp. Chỉ là không biết rốt cuộc là người nào có thể khiến cho bọn hắn cúng tế, đi vòng quanh như vậy, ngay cả tới lúc chết cũng vẫn làm như thế.
- Nhìn bộ dáng của bọn họ, có lẽ không phải là cúng tế một người. Mà là một loại địa hình, hoặc là... Chế độ!
Nhiếp Vân nhìn một hồi rồi chậm rãi nói.
Đối phương cúng tế có thể là người, cũng có thể là một loại vật. Giống như đồ đằng mà một ít bộ lạc sùng bái vậy, rất nhiều thứ đều không phải là vật thật. Thế nhưng bọn hắn lại cực kỳ thành kính, cũng có một ít đối tượng cúng tế chính là chế độ, quy tắc... Dĩ nhiên, những thứ này đều có liên quan tới văn hóa, phong tục của một chủng tộc.
Những người trước mắt này cầm lá cờ trắng trong tay, bên trên có khắc hình vẽ đặc thù, không phải là chữ viết. Mà giống như địa mạo, thậm chí là kiến trúc, cho nên. Nhiếp Vân cho rằng thứ bọn họ cúng tế cũng không phải là nhân lạoi, tổ tiên, mà là địa hình đặc thù hoặc cũng có thể là chế độ!
- Ta nhìn qua cũng thấy giống...
Đám người Tú Linh đại đế đồng thời gật đầu, đang định cẩn thận nghiên cứu xem rốt cuộc bọn họ đang cúng tế vật gì thì đột nhiên bên tai mọi người truyền đến thanh âm lo lắng của Tử Đồng Bất Hủy.
- Chủ nhân. Nguy rồi... Không thấy Vạn Pháp Chúa Tể đâu.
- Không thấy Vạn Pháp Chúa Tể?
Trong lòng giật thót một cái, mọi người vội vàng nhìn về phía sau lưng, quả nhiên đã thiếu đi một người. Vạn Pháp Chúa Tể đã biến mất.
Bây giờ bọn họ tổng cộng có sáu người, Nhiếp Vân, Đoạn Diệc, Tú Linh đại đế, Đan Thần Chúa Tể, Tử Đồng Bất Hủy và Vạn Pháp Chúa Tể. Bọn họ vốn cũng không nhiều người, lại cách nhau gần như vậy, chỉ cần có chút động tĩnh tự nhiên sẽ có thể nghe được.
Làm sao có thể trong nháy mắt đã thiếu đi một người chứ?
Trong lúc cẩn thận quan sát những Tế Tự chi linh này một chút mà một người đã biến mất... Chuyện này thật là quỷ dị a!
- Mới vừa rồi trong các ngươi, người nào nhìn thấy Vạn Pháp Chúa Tể cuối cùng?
Đè nén rung động trong lòng, Nhiếp Vân híp mắt lại, đồng thời cũng hỏi mấy người trước mắt.
- Mới vừa rồi khi từ cái ngõ kia đi ra thì ta còn nhìn thấy hắn, hắn đang đi theo ở sau cùng, sao đột nhiên lại biến mất chứ?
Tử Đồng Bất Hủy nói.
- Sauk hi đi ra từ cái ngõ kia vẫn còn thấy sao?
Sắc mặt Nhiếp Vân trầm thấp, do dự một chút rồi lập tức sắp xếp:
- Các ngươi đi theo sau lưng những người này, đi tới tế đàn phía trước. Ta đi tìm một chút, sau đó sẽ tới sau.
- Được!
Đám người Đoạn Diệc khẽ gật đầu một cái.
- Đan Thần Chúa Tể, ngươi cũng đi theo ta đi!
Người này không quá an phận. Nếu như hắn rời đi, sợ rằng đám người Đoạn Diệc sẽ không đối phó được với hắn ta. Vì vậy tinh thần của Nhiếp Vân khẽ động một cái, lập tức thu hắn ta vào trong Nạp Vật thế giới, thân thể thoáng một cái đã đi tới cái hẻm nhỏ trước đó.
Đi tới hẻm nhỏ, Nhiếp Vân nhìn quang một vòng, cũng không có phát hiện ra được Vạn Pháp Chúa Tể. Trong hẻm cũng không có bất kỳ dấu vết chiến đấu nào. Thấy không tìm được, Nhiếp Vân do dự một chút, cũng không tiếp tục đi tìm mà thân thể nhoáng một cái, Ma Luyện đại kết giới được thi triển, cả người đột ngột biến mất tại chỗ.
Vạn Pháp Chúa Tể biến mất, như vậy rõ ràng có người muốn đối phó với bọn họ. Nếu như thực sự lãng phí khí lực đi tìm, như vậy sẽ rơi vào trong bố cục của đối phương. Như vậy sẽ giống như trước đây, từng bước một bị người ta mưu hại, không có cách nào tự kềm chế được!
Cho nên hôm nay cũng chỉ có thể mượn lực đả lực, nhìn xem rốt cuộc trong hồ lô của đối phương muốn bán cái gì!
Chính là bởi vì nghĩ tới điểm này cho nên Nhiếp Vân mới cố ý để lại đám người Tử Đồng Bất Hủy. Chỉ cần mấy người bọn hắn ở lại, tương đương với con mồi to lớn, có thể dẫn dụ người đối phó với bọn họ tiếp tục xuất thủ! Mà hắn thì lại nhân cơ hội lấy cớ tìm Vạn Pháp Chúa Tể, ẩn nấp trong bóng tối!
Một sáng một tối, làm như vậy mới có thể dễ dàng khám phá âm mưu của đối phương hơn!
Chuyện này trên đường đi hắn đã nghĩ xong, bất quá cũng không có nói với ai mà thôi!
Vừa vặn lúc này Vạn Pháp Chúa Tể mất tích cho nên hắn mới tiện tay bắt đầu.
Nếu như đối phương muốn động thủ, cho dù lúc này tìm được Vạn Pháp Chúa Tể thì nhất định đối phương cũng đã chết. Nếu như không muốn giết người thì nhất định bây giờ sẽ không sao. Mục đích của đối phương là khiến cho nhóm người bọn hắn hốt hoảng, cho nên, cũng không cần phải quá lo lắng làm gì.
Chương 2503: Tử Đồng Bất Hủy phát hiện
Ẩn nấp ở bên trong kết giới, Nhiếp Vân bình tĩnh lại, lại lặng lẽ đi theo sau lưng đám người Tử Đồng Bất Hủy, chậm rãi đi về phía trước. Hai mắt,thận trọng quan sát tình huống chung quanh.
Ma Luyện đại kết giới là kỹ xảo che giấu hắn học được từ chỗ Ma Luyện tôn giả, có thể đem bản thân phong ấn ở trong không trung. Cho dù là cường giả bán bộ Chúa Tể cũng khó có thể phát hiện ra. Đây là phương pháp tốt nhất để ẩn nấp trong giai đoạn hiện tại.
Mặc dù đám người Tử Đồng Bất Hủy lo lắng, thế nhưng lại vô cùng tin tưởng năng lực của Nhiếp Vân. Cho nên bọn hắn cũng không có nghĩ nhiều mà đi theo sát đám Tế Tự chi linh này đi tới tế thai.
Mọi người càng đi về phía trước thì lại càng cảm thấy chung quanh âm trầm kinh khủng, rất nhanh đã đi tới cuối ngõ hẻm, một tế đàn hình vòng tròn xuất hiện ở trước mặt mọi người.
- Quả nhiên là có một cái tế đàn!
Thấy tế đàn xuất hiện, đám người Đoạn Diệc thở phào nhẹ nhõm, hai mắt từng người sáng rực lên.
Trước đó cả đám luôn hoài nghi Đan Thần Chúa Tể sẽ nói hươu nói vượn, dẫn bọn hắn tiến vào bẫy rập. Bây giờ nhìn thấy tế thai, lúc này mọi người mới coi như đã có thể thở phào nhẹ nhõm.
Tế thai cao vút, ở chính giữa có một cái đài hình vòng tròn đứng sừng sững ở trước mặt mọi người, giống như là một cái bia đá to lớn, phía trên có khắc đầy chữ viết rậm rạp chằng chịt. Những văn tự này đều giống như trong thôn trang vậy, dù là ai cũng không nhận ra được.
Ở trước mặt có một con đường nhỏ, đi thẳng tới tế thai ở chính giữa. ĐámTế Tự chi linh giơ cờ trắng trong tay, miệng hát một loại ngôn ngữ cúng tế đặc thù, chân từng bước một đi tới.
Ô ô ô ô!
Nương theo ngôn ngữ tế tự vang lên, vô số âm binh từ chung quanh đột ngột xuất hiện, lơ lửng trên không trung, làm thành một bình đài, diện mạo của chúng thành kính, trên mặt vô hỉ vô bi, không có bất kỳ biểu lộ nào khác.
- Hỏng bét... Bị phát hiện...
Những âm binh đột ngột xuất hiện không có chút dấu hiệu báo trước, đám người Tử Đồng Bất Hủy theo sát phía sau tế tự chi linh, không cách nào ẩn núp, bị bắt hiện hình, lực lượng trong người chấn động, tùy thời sẽ công kích.
Qua một lát những âm binh này cũng không nhúc nhích, chúng vẫn lơ lửng trên không trung, dường như chúng không nhìn thấy bọn họ.
- Đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ những âm binh kia bị mù lòa?
Thấy người mình nhiều như thế nhưng đối phương làm như không thấy, Tử Đồng Bất Hủy sững sờ.
- Không phải bọn chúng nhìn không thấy, mà là bọn chúng không rãnh quan tâm tới chúng ta.
Đoạn Diệc mở miệng:
- Ta nghe kể trong một ít tế tự nghiêm khắc, một khi nghi thức mở ra, rất nhiều người không thể nói chuyện, phải dùng thành kính nhất tế tự, nếu không sẽ bị cắn trả vô cùng lợi hại.
- Có khả năng bọn chúng chính là như thế!
- Ngươi nói như vậy bọn chúng thấy chúng ta, lại bởi vì tế tự chế ngự cho nên thờ ơ? Ta cảm thấy không phải như thế.
Linh Tú lắc đầu, không đồng ý cái nhìn của Đoạn Diệc.
- Ah?
- Ngươi xem những âm hồn này, thần thái cử chỉ hoàn toàn nhất trí, không có bởi vì chúng ta đột nhiên xuất hiện mà có động tác khác.
Nếu thật bị cấm chế chế ngự, mặc kệ tâm tính thật tốt cũng sẽ đột nhiên nhìn sang, cho dù động tác không thay đổi, ánh mắt cũng sẽ phát sinh biến hóa, ngươi xem, cái nhìn của bọn chúng đều như nhau.
Linh Tú Đại Đế nói.
- Không có nhìn thấy chúng ta?
Mọi người lúc này cũng nhìn sang, hiện tại mới phát hiện nàng nói đúng, đám âm hồn giống như không phát hiện bọn họ, cho dù động tác hay ánh mắt của đối phương đều tập trung vào tế đàn, cũng không nháy mắt cái nào.
- Dường như là thật.
Tử Đồng Bất Hủy gãi gãi đầu.
Hắn lớn nhất, còn cao hơn Nhiếp Vân một cái đầu, hắn ở nơi này giống như hạc giữa bầy gà, tăng thêm bọn họ không tận lực ngụy trang, đối phương không có khả năng không nhìn thấy, lúc này ánh mắt không nhìn một cái, nói rõ thật sự không phát hiện bọn họ.
- Ở khoảng cách gần như thế cũng không có nhìn thấy... Chẳng lẽ đám âm hồn tế tự đều bị mù lòa?
Đoạn Diệc khẽ nói.
- Cũng không phải mù lòa, bọn chúng đều là người chết, đã không có ý thức của mình, tiến hành những nghi thức tế tự này đều là lặp đi lặp lại, nếu như ta đoán không sai, có lẽ bọn chúng giống như hình ảnh ghi chép, ngươi đứng trong thế giới hình ảnh, đối phương có thể nhìn thấy ngươi không?
Linh Tú Đại Đế nói ra phán đoán của mình.
- Hình ảnh?
Mọi người chấn động.
Bọn họ đều biết hình ảnh ghi chép, đều là dùng ngọc bài khắc lại hình ảnh, lần sau lại nhìn thấy vẫn là hình ảnh như lúc khắc, không có gì khác nhau.
Nếu như nói đám người kia giống như hình ảnh, giống như phản chiếu người trong gương, không thấy đám người bọn họ cũng là đương nhiên.
- Linh Tú Đại Đế nói không sai!
Nghe theo suy đoán của nàng, mọi người nhìn kỹ, qua một lúc cũng phát hiện bất thường.
Những người này giống như sinh hoạt tại thế giới khác bọn họ, mỗi người hai mắt trầm thấp, đắm chìm trong tế tự, xem ra mặc dù một đao chém đầu thì thân thể bọn họ cũng không ngừng tế tự, gây cho người ta cảm giác vô cùng quỷ dị.
- Đã nói như vậy, chúng ta còn câu nệ gì chứ?
Tử Đồng Bất Hủy tươi cười, hắn đi vài bước tới trước mặt tế tự chi linh, ngăn cản tầm mắt của đối phương và cười hắc hắc.
- Ngươi...
Nhìn động tác của hắn, đám người Đoạn Diệc im lặng.
Bất kể nói thế nào nói thì bọn họ cũng là cường giả chúa tể, có thân phận và kiêu ngạo của mình, làm như vậy quả thực quá mất mặt!
- Các ngươi xem, quả nhiên bọn chúng không nhìn thấy ta...
Làm xong mặt quỷ, nhìn sang tế tự chi linh đang quỳ gối thành kính, cũng không có chút phản ứng nào, Tử Đồng Bất Hủy tươi cười, hắn lên tiếng cười ta.
- Ta không biết hắn...
Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, Linh Tú Đại Đế, Đoạn Diệc cùng vỗ trán, bộ dạng ta không quen biết gia hỏa này.
Quá mất mặt!
- Vẻ mặt các ngươi là thế nào?
Tử Đồng Bất Hủy đang vui vẻ, thấy bộ dạng mọi người như thế cũng biết không có ý tứ, lắc đầu đi dọc theo hành lang về phía trước, nhìn thấy tấm bia đá trên tế đàn và ánh mắt sáng lên.
- Ta muốn xem bọn chúng đang tế tự cái gì.
Nói xong đi dọc theo hành lang đi lên trên.
- Tử Đồng Bất Hủy, chậm đã...
Thấy động tác của hắn, Đoạn Diệc biến sắc, vội vàng hô.
Ngươi có thể ít hồ nháo một chút hay không
Đám tế tự này đều là người chết, không cách nào đối phó ngươi cũng bỏ đi, vạn nhất cường giả hưởng thụ tế tự còn sống, ngươi mạo phạm nghi thức tế tự của hắn không phải tìm chết hay sao?
Chương 2504: Người sau lưng là ai? (Thượng)
Nếu như ở bên ngoài ngươi là chúa tể không có gì sợ hãi, nhưng... Ở chỗ này chỉ có năm trăm đại đạo, tất cả vẫn phải cẩn thận cho thỏa đáng.
- Như thế nào?
Tử Đồng Bất Hủy dừng lại, hắn nhìn sang.
- Tế đàn này quá cổ quái, ta nghĩ... Chúng ta nên chờ chủ nhân quay về rồi nói sau.
Đoạn Diệc không tốt giải thích, cũng sợ giải thích đối phương cười nhạo mình nhát gan, càng dẫn phát cảm xúc mặt trái, đành phải mang Nhiếp Vân ra
- Ách, như thế...
Tử Đồng Bất Hủy gật gật đầu:
- Vạn nhất nơi này giống như chúa tể nói, là đầu mối then chốt rời khỏi nơi đây, chúng ta đi vào trước mà không đợi chủ nhân, thật sự không đúng!
- Đúng vậy a, không nên!
Nghe hắn đồng ý, hai người thở ra một hơi.
- Chờ một chút, chúng ta không nên đụng vào trung tâm tế đàn, chỉ xem bọn chúng tế tự cái gì là được rồi.
Tử Đồng Bất Hủy cười:
- Yên tâm đi, chỉ nhìn xem, ta cam đoan không chạm vào cái gì.
Nói xong cũng không quan tâm hai người, hắn đi dọc theo hành lang lên trên.
- Gia hỏa này...
Thấy hắn không nghe vẫn đi về phía trước, hai người lắc đầu.
Gia hỏa này chỉ nghe lời Nhiếp Vân, đổi lại những người khác nói cái gì đều vô dụng.
- Tế đàn này cổ quái, nếu hắn cố ý đi lên, chúng ta cũng theo sau đi, vạn nhất gặp chuyện không may thì không ai bàn giao đâu!
Nhìn thấy gia hỏa này tiến lên, Đoạn Diệc im lặng, thật sự không có biện pháp.
- Không nóng nảy, nếu quả thật có chuyện, mấy người chúng ta đi lên cũng không làm nên chuyện gì, ngược lại rất dễ dàng bị người ta một mẻ hốt gọn, theo hắn thì không bằng chờ ở đây, xem Tử Đồng Bất Hủy phản ứng thế nào, không có chuyện gì là tốt nhất, có chuyện, trực tiếp tiến lên cũng được!
Linh Tú Đại Đế nói.
- Ân!
Đoạn Diệc gật đầu.
Dù sao đài tế tự chỉ lớn như thế, thật muốn gặp chuyện không may cũng tới kịp, không cần quan tâm quá nhiều.
Đã có quyết định, hai người không nhúc nhích, đồng loạt nhìn lên người Tử Đồng Bất Hủy, nhìn thấy hắn bước tới tấm bia đá ở khu vực trung tâm tế tự.
Tấm bia đá cao hơn người, nó rất rộng và hùng tráng, phía trên điêu khắc rất nhiều đường vân.
Tử Đồng Bất Hủy đứng trước tấm bia xem một hồi, quay người về phía sau và hô to.
- Ah... Các ngươi mau tới đây!
- Đúng, đúng...
Đột nhiên Tử Đồng Bất Hủy rống to một tiếngâm thanh như sấm sét, dường như mang theo sợ hãi.
- Như thế nào?
Nghe được tiếng la, hai người Đoạn Diệc cảm thấy đồng tử co rút.
Tử Đồng Bất Hủy có thân thể mạnh mẽ, tuy cũng giảm bớt tu vi, sức chiến đấu còn mạnh hơn bọn họ quá nhiều, lúc này kêu lên với ngữ khí hoảng sợ, chẳng lẽ thực phát sinh chuyện gì?
- Qua xem!
Đoạn Diệc, Linh Tú Đại Đế nhìn nhau, rốt cuộc không kìm nén được đồng thời nhảy lên tiếng thẳng lên hàng lang.
Nhiếp Vân không ở chỗ này, gặp phải chuyện gì cũng phải ba người hỗ trợ lẫn nhau, bằng không gặp chuyện không may không ai có thể chống đỡ nổi.
Hành lang có vài chục bậc thang, không qua bao lâu đã đi tới nơi.
Tấm bia đá nằm ở trung tâm của tế đàn, khi tới gần thì nó còn cao hơn nhiều, còn cao hơn Tử Đồng Bất Hủy một cái đầu, trong đó ẩn chứa khí tức nhộn nhạo âm trầm, phía trên có ba chữ lớn viết bằng máu tươi, mang theo màu đỏ sậm, nhận không ra, cũng chưa bao giờ thấy qua.
Văn tự không giống hỗn độn văn tự, cũng không liên quan chút nào.
Chữ phía trên giống như đồ án kỳ quái, dường như vẽ ba người, biểu lộ giống như đúc.
Đầu tiên là giãy dụa trong biển khổ, dốc sức liều mạng muốn lao ra, lại có vô số dây nhỏ quấn quanh thân thể, cuốn lấy cổ tay, cổ chân và đầu làm hắn không cách nào thoát ly biển khổ.
Thứ hai tĩnh tọa trong gian phòng đầy hoa tươi, phía trước có vô số mỹ vị phong phú, trên giường còn có vài mỹ nữ đang nằm, trên người mang theo đầy vàng, giàu có mỹ hảo, những hinfha nhr này làm người ta sa vào trầm luân, không cách nào tự kềm chế, mang theo biểu lộ thống khổ.
Hình thứ ba có chút mơ hồ, lần đầu tiên nhìn vô cùng rõ ràng, càng nhìn kỹ càng cảm thấy mơ hồ, nhìn thấy l;ần cuối cùng liền quên sạch tất cả những gì nhìn thấy, hình ảnh người bên trong làm cái gì, sau khi xem một lúc liền không nhớ rõ.
Trên tấm bia đá có ba chữ, ba hình vẽ, giống như đúc ba người, không có đồ đằng, cũng không có nhắc nhở khác, điểm này làm người ta sững sờ vì không rõ ý nghĩa.
Trung tâm tế tự hoặc là bảo vật, hoặc là đồ đằng, tấm bia đá khắc đơn giản như thế, chỉ có ba hình ảnh bào thai, rốt cuộc là thế nào?
Chẳng lẽ kẻ thống trị hư không giới là ba bào thai? Hoặc là... Những người này tròi sinh sùng bái ba bào thai?
Suy nghĩ này xuất hiện trong lòng hai người Đoạn Diệc liền biến mất, cũng không miệt mài theo đuổi, bọn họ nghe theo tiếng la của Tử Đồng Bất Hủy tiến tới đây, cũng không quan sát cẩn thận, thân ảnh vượt qua tấm bia đá.
Lúc này Tử Đồng Bất Hủy đang đứng sau tấm bia đá, hắn mở to mắt với gương mặt không thể tưởng tượng nổi, trên người không có bị thương, chung quanh cũng không có nhìn thấy dấu vết chiến đấu.
Nhìn thấy hắn không có chuyện gì thì hai người yên tĩnh lại.
- Phát sinh chuyện gì mà ngạc nhiên như thế?
Đoạn Diệc quát lớn.
Gia hỏa này có bệnh hay không, không có việc gì ngươi mò mẫm ồn ào cái gì, làm hại bọn họ lo lắng một hồi, thiếu chút nữa sợ tới mức dọa hỏng, người không biết sẽ bị hù chết đấy.
- Vạn... Vạn Pháp chúa tể!
Không để ý tới hắn quát lớn, Tử Đồng Bất Hủy vẫn khiếp sợ như cũ, hắn chỉ về phía trước.
- Vạn Pháp chúa tể? Không phải chủ nhân đi tìm hắn sao? Xảy ra chuyện gì?
Cau mày một cái, Đoạn Diệc nhìn theo hướng hắn chỉ và sắc mặt biến hóa.
- Vạn Pháp chúa tể?
Linh Tú Đại Đế sửng sốt, lúc này cũng nhìn rõ ràng tình huống trước mặt, chỉ thấy phía sau tấm bia đá không có đường vân và những thứ khác, chỉ có một người bị khóa sắt khóa lại và không nhúc nhích.
Người này đã lâm vào hôn mê, trên người không có thương thế, hô hấp đều đều, hắn chính là Vạn Pháp chúa tể mất tích lúc trước!
Hắn... Mất tích sau lưng mọi người, lúc này lại bị trói trên tế đàn.
Nhìn nhau, mọi người đồng thời cảm thấy khí lạnh bốc lên sau lưng mình.
Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Tại sao Vạn Pháp chúa tể xuất hiện tại đây? Nhiều người nơi đây đang tế tự cái gì?
- Chẳng lẽ dùng tính mạng Vạn Pháp chúa tể hiến tế sao?
- Mau cứu hắn.
Linh Tú Đại Đế nghĩ đến cái gì, biến sắc, vội vàng hô lên.
Có chút tế tự dùng giết người hiến tế, kẻ bị bắt lên tế đàn chính là vật hiến tế, Vạn Pháp chúa tể bị người ta khóa ở đây, chẳng phải biến thành vật hiến tế?
Chương 2505: Người sau lưng là ai? (Hạ)
- Không sai, mau ra tay!
Đoạn Diệc cũng hiểu ra, liền vội vàng gật đầu.
Tình cảnh trước mắt cổ quái khó hiểu, làm cho người ta không rõ đang xảy ra chuyện gì, tuy không biết cứu Vạn Pháp chúa tể sẽ phát sinh chuyện gì nhưng không thể thấy chết mà không cứu!
Linh Tú Đại Đế vung tay lên, trường kiếm xuất hiện trong lòng bàn tay, lúc này kêếm quang cắt qua khóa sắt trên người Vạn Pháp chúa tể.
Đinh đinh đinh đinh!
Khóa sắt rơi xuống Vạn Pháp chúa tể đứng thẳng cũng ngã xuống.
Tử Đồng Bất Hủy vội vàng tiếp được.
- Coi chừng!
Ôm lấy Vạn Pháp chúa tể, hai mắt Đoạn Diệc nhìn chung quanh, sợ lúc này đột nhiên phát sinh vấn đề, làm bọn họ kỳ quái là, sau khi cứu Vạn Pháp chúa tể, chặt đứt khóa sắt trên tấm bia đá nhưng không xảy ra chuyện gì, âm thanh tế tự vẫn vang lên, đám người vẫn quỳ như trước, cũng không có động tác dư thừa.
Dường như mất đi tế phẩm không quan hệ với bọn họ.
- Xuống dưới nói sau.
Không có xuất hiện biến cố gì, mọi người cũng không yên tâm, dù sao Vạn Pháp chúa tể xuất hiện ở đây quá kỳ quái, Đoạn Diệc đi đầu bay ra khỏi tế đàn.
Tử Đồng Bất Hủy, Linh Tú Đại Đế không dám dừng lại, cũng theo sát bay đi.
Vừa đáp xuống nơi lúc trước, bệ đá vẫn như ban đầu, không có biến hóa gì cả, mọi người lúc này mới thở ra một hơi, đồng loạt nhìn sang Vạn Pháp chúa tể.
- Vừa rồi ta đã kiểm tra một chút, không có thương thế gì, linh hồn bị chấn động, thời gian bất tỉnh ngắn, sau khi cứu hắn tỉnh lại liền hỏi xem là chuyện gì. Hắn đi theo sau lưng chúng ta lại đột nhiên mất tích và xuất hiện tại đây!
Tử Đồng Bất Hủy nói.
- Ân! Chủ nhân đi tìm hắn, hắn lại ở nơi này, quá kỳ quái.
Đoạn Diệc gật gật đầu, ngón tay cũng đi qua, một lát sau hắn lật tay cầm một viên đan dược.
- Đây là một viên Ngũ Long Khai Thiên Đan, lợi dụng ngũ hành luyện chế, có lẽ có thể giúp hắn tỉnh lại.
Nói xong mở miệng Vạn Pháp chúa tể ra và nhét đan dược vào trong.
Hiện tại Vạn Pháp chúa tể lâm vào hôn mê, thực lực bọn họ không đủ mạnh, chỉ có thể dựa vào đan dược làm hắn thanh tỉnh.
Đan dược vào miệng liền tan, thân thể cứng ngắc của Vạn Pháp chúa tể lúc này đứng lên, hắn chậm rãi mở mắt ra.
Ngũ Long Khai Thiên đan, người bình thường chỉ cần còn một hơi cũng có thể phục sinh, lúc này Vạn Pháp chúa tể chỉ hôn mê nên càng dễ dàng.
- Ta đang ở đâu?
Vạn Pháp chúa tể lắc lắc cái đầu đứng lên, liếc mắt nhìn chung quanh, vẻ mặt mê hoặc.
- Ngươi vừa hôn mê, Đoạn Diệc dùng Ngũ Long Khai Thiên đan khôi phục giúp ngươi!
Linh Tú Đại Đế giải thích.
- Hôn mê?
Vạn Pháp chúa tể sững sờ một lúc, lập tức nhớ tới cái gì, sắc mặt của hắn biến thành khó coi.
- Tại sao vừa rồi ngươi tụt lại phía sau? Tại sao bị trói trên tế đàn?
Không có nhìn biểu lộ hắn biến hóa, Đoạn Diệc hỏi.
Ánh mắt mọi người đều nhìn hắn.
Chuyện lúc trước quá kỳ quái, đến bây giờ vẫn làm bọn họ khó hiểu, mọi người cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì.
- Ta...
Sắc mặt Vạn Pháp chúa tể khó coi, hắn nhìn chung quanh, cũng không nói lời nào, chỉ hỏi:
- Nhiếp Vân chúa tể đâu rồi?
- Sau khi ngươi mất tích hắn vẫn đi tìm ngươi, đến bây giờ còn chưa quay về.
Tử Đồng Bất Hủy nói.
- Tìm ta? Quả là thế...
Trong mắt Vạn Pháp chúa tể mang theo hàn quang, sắc mặt tức giận.
- Xảy ra chuyện gì? Có phát hiện gì hay không?
Nhìn vẻ mặt của hắn, Linh Tú Đại Đế hỏi.
- Vừa rồi ta rời khỏi các ngươi là vì có người truyền âm cho ta, nói phát hiện cái gì, muốn ta chờ ở góc đường.
Vạn Pháp chúa tể do dự sau đó truyền âm với mọi người.
- Có người truyền âm?
Mọi người sửng sốt.
- Không sai, ta chờ một lát, quả nhiên hắn xuất hiện, nói dẫn ta tới một nơi, ai ngờ còn chưa đi xa đã đánh lén ta, còn muốn mang ta làm tế phẩm đổi lấy cơ hội hắn rời đi.
Trong mắt Vạn Pháp chúa tể mang theo tức giận.
- Truyền âm cho ngươi, mang ngươi rời đi... Chẳng lẽ ý của ngươi là... Người nọ là một người trong chúng ta?
Sắc mặt Linh Tú Đại Đế trầm xuống.
Vạn Pháp chúa tể nghe được truyền âm không nói với kẻ nào liền dừng lại, cũng tin tưởng đi cùng hắn, chẳng lẽ người này là một trong số bọn họ?
Nghĩ vậy, nội tâm mọi người lạnh lẽo, liền nghĩ tới một cái tên.
- Hắn là ai?
Tử Đồng Bất Hủy không nhịn được hỏi thêm.
- Là... Nhiếp Vân chúa tể!
Vạn Pháp chúa tể do dự sau đó cắn răng lên tiếng.
- Chủ nhân? Điều đó không có khả năng!
Tuy trong nội tâm đã sớm đoán được nhưng nói là Vạn Pháp chúa tể thì Đoạn Diệc không tin, hắn lắc đầu phủ nhận.
- Không có ai trong chúng ta là đối thủ của chủ nhân, nếu thật muốn ra tay thì ai ngăn được? Cần gì lén lút như thế?
- Ta cũng cho rằng như vậy, chủ nhân bây giờ có thực lực nửa bước chúa tể, chúng ta liên hợp với nhau còn không đánh lại, vụng trộm gọi ngươi đi và đánh bất tỉnh? Ngươi cảm thấy có khả năng sao?
Tử Đồng Bất Hủy cũng không tin.
- Các ngươi tin cũng tốt, không tin cũng được!
Vạn Pháp chúa tể cũng biết rõ bọn họ chắc chắn không tin hắn nói:
- Không nói chuyện này, các ngươi có phát hiện chuyện Tiêu Diêu Tiên và Phù Ám Triều hay không?
- Có ý gì?
- Rất đơn giản, Tiêu Diêu Tiên và Linh Tú Đại Đế đi cùng nhau, đột nhiên biến mất, sau khi trở về như biến thành người khác, Phù Ám Triều đi cùng chúng ta nhưng đột nhiên rời đi, sau khi trở về cũng như biến thành kẻ khác, chúng ta đi cùng nhau, tại sao không gặp? Chung quanh không có tranh đấu cũng không có dấu vết quái dị, các ngươi nghĩ... Có thể giống như ta hay không, là bị người ta truyền âm triệu hoán, lúc này mới rời đi?
Vạn Pháp chúa tể nói.
- Ân...
Mọi người sững sờ.
Dựa theo thực lực của Tiêu Diêu Tiên, Phù Ám Triều, nếu thật động thủ với bọn họ nhất định sẽ lưu lại dấu vết, hiện trường không có dấu vết gì cả, khả năng đúng như hắn nói, là bị người ta gọi đi... Trong đám người chỉ có người duy nhất gọi người ta đi mà không ai dị nghị... Chỉ có Nhiếp Vân mà thôi!
- Ngươi suy đoán không thành lập, nếu như chủ nhân gọi Tiêu Diêu Tiên, Phù Ám Triều đi, vì sao đánh lén hai người này?
Tử Đồng Bất Hủy không tin.
- Đây chính là điểm ta muốn nói... Khẳng định có quan hệ với tế đàn?
Vạn Pháp chúa tể nói:
- Tế đàn này dùng lực lượng đặc thù ô nhiễm linh hồn kẻ khác, làm cho ác linh phụ thể, nếu như các ngươi không cứu ta sớm, ta khẳng định cũng sẽ giống như Phù Ám Triều, Tiêu Diêu Tiên, biến thành một người khác, cuối cùng... Chết ở trên tay hắn!
Chương 2506: Hai Nhiếp Vân
- Ta vẫn chưa tin, làm như vậy có mục đích gì?
Đoạn Diệc lắc đầu lần nữa.
Làm chuyện gì cũng phải có mục đích, tất cả mọi người đều nghe theo lời Nhiếp Vân, hắn làm chuyện này chỉ hi sinh đồng bạn, có chỗ tốt gì với hắn sao?
- Chúng ta liên tục gặp nhiều việc lạ như thế, có người suy tính ra quy luật của chúng ta, mỗi lần đều chém giết người sớm một phút... Hiểu quy luật của chúng ta như thế, trừ người quen thì còn có thể là ai?
Vạn Pháp chúa tể nói tiếp:
- Thời điểm chia nhau làm việc, hắn một người một phương hướng, rốt cuộc đi nơi nào? Làm cái gì, chúng ta ai biết? Còn nữa, Đan Thần chúa tể biết không ít chuyện, hoàn toàn có thể ép hỏi ra, hắn làm như thế các ngươi không cảm thấy kỳ quái hay sao?
- Việc này...
Mọi người sửng sốt lần nữa.
- Ngươi có ý gì, cứ nói thẳng đi.
Tử Đồng Bất Hủy hỏi.
- Trước kia ta bị Nhiếp Vân chúa tể bắt đi, trước khi hôn mê nghe hắn lẩm bẩm như từng nói qua, hắn đã sớm từ lời Đan Thần chúa tể biết rõ bí mật của hư không giới, chỉ cần giết chúng ta thì thực lực của hắn bạo tăng và có thể rời khỏi nơi đây.
Vạn Pháp chúa tể vô cùng khẳng định, một ngọc bài xuất hiện trong lòng bàn tay.
- Đây là hình ảnh ta ghi chép, không tin các ngươi có thể nhìn xem!
- Hình ảnh?
Đoạn Diệc tiếp nhận ngọc bài, ngón tay điểm một cái và xuất hiện hình ảnh, Nhiếp Vân xuất hiện tại góc đường, mang theo Vạn Pháp chúa tể rời đi, vào nơi không người liền ra tay với hắn..
Hình ảnh vô cùng rõ ràng, cũng không phải giả tạo, tất cả mọi người là người hiểu chuyện cho nên phân biệt rõ ràng.
Xem hết nội dung hình ảnh, nội tâm mọi người trầm mặc.
Cục diện hiện tại ai đúng ai sai đều hồ đồ cả rồi.
- Chờ một chút, ta xem ngươi có phải là thật hay không, ta bây giờ hoài nghi ngươi là người khác giả thành, cố ý lừa gạt, châm ngòi quan hệ giữa chúng ta với chủ nhân.
Tử Đồng Bất Hủy tiến về phía trước một bước.
- Các ngươi có thể tùy ý kiểm tra!
Vạn Pháp chúa tể duỗi tay ra, cũng không tránh né.
Tử Đồng Bất Hủy điểm ngón tay qua, linh hồn dò xét một lát sau đó gật đầu.
Linh Tú Đại Đế và Đoạn Diệc cũng kiểm tra một lần, người trước mắt thật sự là Vạn Pháp chúa tể, không thể giả được.
Vạn Pháp chúa tể là thực, có hình ảnh ghi chép, nói chuyện khẳng định cũng là thật, chẳng lẽ tất cả những gì đang diễn ra đều là một mình Nhiếp Vân tự biên tự diễn?
Tuy không thể tin được nhưng sự thật bày ra trước mắt, hơn nữa nếu như muốn nói trong đám người ai có thực lực này khẳng định cũng chỉ có Nhiếp Vân mà thôi!
Nhưng... Vẫn câu nói kia, là vì cái gì?
Đoạn Diệc, Phù Ám Triều đều muốn hiến lế linh hồn cho hắn, Vạn Pháp chúa tể triệt để quy thuận, Tiêu Diêu Tiên vô cùng nghe lời hắn, loại tình huống này vất vả tính toán bọn họ không phải tự trảm cánh tay sao?
Muốn nói vì đi ra ngoài, đám người Đoạn Diệc căn bản không tin, bọn họ trải qua nhiều việc với Nhiếp Vân như thế, cũng biết rõ cách làm người của hắn, tuyệt đối không bỏ qua người mình.
- Chỉ sợ không có đơn giản như vậy, hư không giới phi thường cổ quái, chúng ta vừa tiến vào đã xuất hiện vấn đề, ta đoán có thể có người cố ý thiết kế, từ đó làm chúng ta hoài nghi lẫn nhau và tự loạn trận cước.
Đoạn Diệc nói.
- Ân, ta cảm thấy có phải quan hệ với hư không giới, Hư Không Tử hay không.
- Hoặc là Nhiếp Vân chúa tể biết rõ cái gì, cố ý làm như vậy, ta và các ngươi chỉ có thể cẩn thận, đừng chờ chết mà không biết là ai giết!
Thấy bọn họ còn có chút không tin, Vạn Pháp chúa tể nói.
- Thật có rất nhiều điểm đáng ngờ!
Linh Tú Đại Đế không thừa nhận, cũng không phủ nhận, suy tư một hồi, nói:
- Chờ một chút a, Nhiếp Vân chúa tể qua một hồi nhất định sẽ trở lại, thật sự không được cứ nói ra, mặc kệ tình huống như thế nào, chúng ta cần biết rõ...
- Nói ra? Khẳng định không được...
Vạn Pháp chúa tể vội vàng cắt lời mọi người, còn chưa nói xong, một giọng nói vang lên.
- Phát sinh chuyện gì? Vạn Pháp chúa tể, vừa rồi ngươi đi nơi nào? Ta tìm cả buổi vẫn không tìm được!
Chính là Nhiếp Vân đi tìm Vạn Pháp chúa tể.
Mọi người ở đây nghị luận với nhau thì hắn xuất hiện.
Hơn nữa nhìn phương vị là đi cũng không xa, có lẽ vừa rồi đang ở gần.
- Chủ nhân!
- Nhiếp Vân chúa tể!
Đoạn Diệc, Tử Đồng Bất Hủy ôm quyền.
- Ta đã tra ra một chuyện, đang muốn nói với các ngươi.
Gật đầu với mọi người, Nhiếp Vân đi thẳng vào vấn đề, nói thẳng.
- Tra ra chuyện? Chuyện gì?
- Ta phát hiện... Nơi này có người giả mạo ta!
- Rất có thể những chuyện lúc trước đều là người ta làm.
Sắc mặt Nhiếp Vân trầm xuống, tiện tay bố trí cấm chế cách âm.
- Có người giả mạo ngươi?
Đám người Đoạn Diệc nhìn nhau sau đó sững sốt.
Vạn Pháp chúa tể vừa nói có cổ quái, có thể là người này gây nên, hắn nói có người giả mạo hắn, chẳng lẽ thực phát hiện cái gì hay cố ý nói như vậy?
Hai cách nói, tin ai bây giờ?
- Không sai, các ngươi không cần hoài nghi, vừa rồi Vạn Pháp chúa tể tuy truyền âm nhưng ta nghe cả!
- Thời điểm Vạn Pháp chúa tể rời đi ta đang đi cùng các ngươi, là Tử Đồng Bất Hủy nói hắn không thấy, ta mới biết được, rất rõ ràng không phải ta truyền âm cho hắn, đã nói lên có giống ta như đúc, cố ý lẫn lộn các ngươi, từ đó làm chúng ta xuất hiện mâu thuẫn!
Nhiếp Vân nói.
- Việc này...
Mọi người đồng ý.
Trước kia Vạn Pháp chúa tể nói làm mọi người sinh ra hoài nghi, nghe nói như vậy đúng là có khả năng, vạn nhất có người giống như đúc, cố ý nghe nhìn lẫn lộn, rất dễ dàng mắc lừa.
Phát sinh mâu thuẫn với hắn chỉ là chuyện không đáng, mấu chốt là không muốn mọi người đoàn kết, nghi thần nghi quỷ, cuối cùng chỉ sợ thật bị vây ở đây không thể ra ngoài.
- Nhiếp Vân chúa tể, không phải ta không tin ngươi, ngươi có thể mở rộng thân thể, chúng ta dò xét là có thể biết rõ.
Vạn Pháp chúa tể không tin lời hắn, lập tức lên tiếng.
- Đương nhiên có thể!
Nhiếp Vân gật gật đầu, hắn đưa tay qua.
- Ta nhìn xem!
Vạn Pháp chúa tể vươn tay ra, sau đó gật đầu.
- Hắn là thật!
Đám người Đoạn Diệc nghi hoặc vươn tay ra, lúc này thở ra một hơi.
Nếu như đối phương thật ngụy trang, tuyệt đối không tránh khỏi linh hồn dò xét, đây là định lý.
- Ta chính là thật, không cần nhiều lời, từ giờ trở đi, nếu có người một truyền âm cho các ngươi lần nữa, nhất định không quan tâm, không thể hành động một mình.
Bàn giao một câu, Nhiếp Vân đang muốn nói chuyện thì không khí lắc lư, một bóng người xuất hiện trước mặt mọi người, ánh mắt mang theo hàn ý nhìn chằm chằm vào hắn.
Chương 2507: Nhiếp Vân thật giả (Thượng)
- Ngươi là ai?
- Hai chủ nhân?
Xuất hiện ở trước mặt mọi người cũng là Nhiếp Vân, hai người này giống nhau như đúc.
- Rốt cục hiện thân sao? Ta còn tưởng rằng ngươi chỉ biết nấp sau lưng làm việc mờ ám.
Nhiếp Vân đầu tiên nhìn chằm chằm vào đám người.
- Nói đi, rốt cuộc ngươi là ai, vì sao phải ngụy trang thành bộ dạng của ta gây sóng gió.
- Những lời này ta nên hỏi ngươi mới đúng!
- Ngươi là người nào? Bắt chước bộ dạng của ta lừa gạt bọn họ, lá gan thật to.
- Nếu như ngươi vẫn ẩn nấp, khả năng không có biện pháp bắt ngươi, nếu ngươi đã đi ra thì lưu lại đi.
Nhiếp Vân thứ hai hừ lạnh một tiếng, lực lượng toàn thân sôi trào như bắn thẳng ra ngoài.
- Ha ha, vừa ăn cướp vừa la làng, ngươi đúng là dám nói.
Nhiếp Vân đầu tiên cười lạnh.
- Đã... Đã xảy ra chuyện gì?
- Tại sao có hai chủ nhân?
- Khẳng định có một người giả, người vừa xuất hiện đã dò xét qua, người sau chắc chắn là giả!
Đám ngườ Đoạn Diệc lúc này bắt đầu sững sờ, lập tức sinh ra ý cảnh giác.
- Gia hỏa này giả mạo ta, chỉ cần chém giết hắn là chúng ta có thể giải quyết phiền toái.
Nghe được mọi người nghị luận, Nhiếp Vân đầu tiên thở ra một hơi.
- Tốt!
Đám người Đoạn Diệc gật gật đầu và chậm rãi vây quanh Nhiếp Vân thứ hai, ánh mắt nhìn chằm chằm.
Trước kia bọn họ đã dò xét Nhiếp Vân đầu tiên, tuyệt đối là thật, kẻ sau vừa xuất hiện chỉ sợ biến thành “Giả mạo ngụy trang “, nếu như bọn họ không sớm phòng bị, gặp được chuyện này sẽ luống cuống, có khả năng bị lừa gạt.
- Đoạn Diệc, Tử Đồng Bất Hủy, Vạn Pháp chúa tể, Linh Tú Đại Đế, các ngươi muốn làm gì? Chẳng lẽ ta là thật là giả các ngươi không phân biệt được?
Nhìn thấy vẻ mặt của bọn họ, Nhiếp Vân thứ hai hét lớn, cho dù cử chỉ, động tác, biểu lộ hay linh hồn chấn động đều giống Nhiếp Vân như đúc, từ đó làm người ta không phân biệt rõ ràng.
- Ngươi nói mình là thật, có chứng cớ gì? Không cho chúng ta dò xét, ngươi cảm giác chúng ta sẽ tin hay sao?
Tử Đồng Bất Hủy quát.
- Dò xét?
Nhiếp Vân thứ hai do dự sauđoó chỉ vào Nhiếp Vân đầu tiên.
- Cho các ngươi dò xét không có gì, ta sợ người này thừa cơ đánh lén, ta thật bị hắn đả thương, chúng ta khẳng định sẽ phải chết ở nơi này.
- Không dám cho dò xét cứ việc nói thẳng, giả chính là giả, cho dù thế nào cũng không phải thật.
- Các ngươi ngàn vạn không nên bị hắn đầu độc, chúng ta liên thủ bắt hắn lại, ta không tin không làm hắn lộ ra nguyên hình!
Nhiếp Vân đầu tiên thấy đối phương không dám cho đám người Đoạn Diệc dò xét, hắn cười một tiếng, lúc này một thanh kiếm xuất hiện trên tay.
- Được rồi, mọi người cùng nhau liên thủ!
Vạn Pháp chúa tể thét dài.
- Vạn Pháp chúa tể, ngươi làm cái gì? Trước kia ta cứu ngươi ra khỏi tay Mặc Tậtt, chẳng lẽ ngươi tin gia hỏa ngụy trang này hay sao?
Nhiếp Vân thứ hai cau mày.
- Ách?
Nghe được cứu hắn ra khỏi tay Mặc Tật, tất cả mọi người sững sờ.
Mặc Tật là chuyện trước khi đi vào hư không giới, người nơi đây không ai nói qua, nếu như Nhiếp Vân thứ hai là giả, có lẽ không biết người này.
- Như thế nào, có thể nói ra Mặc Tật thì các ngươi tin tưởng? Linh Tú Đại Đế, trước kia tại thành Trọng Đồng trao đổi với Đan Thần chúa tể thì ngươi còn ngăn lại ta, yêu cầu ta một sự kiện, chắc hẳn là muốn ta hỗ trợ cứu Vạn Pháp chúa tể a!
Nhiếp Vân đầu tiên thấy mọi người nghi hoặc liền nói.
- Linh Tú Đại Đế, còn có chuyện này?
Linh Tú Đại Đế tìm Nhiếp Vân là chuyện chưa từng nói cho kẻ thứ hai biết, đám người Đoạn Diệc đang ở trong nạp vật thế giới, cũng không biết rõ tình hình, cho nên thật hay giả chỉ có người trong cuộc biết, Nhiếp Vân đầu tiên nói ra lời này, những người khác lập tức đưa mắt nhìn Linh Tú Đại Đế.
- Là thật!
Linh Tú Đại Đế gật gật đầu, ánh mắt nhìn Nhiếp Vân thứ hai mang theo sát ý.
Nếu đối phương có thể nói ra chuyện che giấu như thế, nói rõ là thực, kẻ tới sau chính là giả.
- Lúc ấy ngươi gọi ta lại, câu đầu tiên là ‘ Nhiếp Vân chúa tể thứ lỗi, ta thật có chuyện muốn nhờ... ’, ngươi chưa nói xong đã bị ta cắt lời, ta nói nguyên lời là ‘ không có ý tứ, ta còn có việc, tạm thời không muốn chạm phải phiền toái khác, cáo từ!’, không biết Linh Tú Đại Đế còn nhớ đoạn đối thoại này hay không?
Nhiếp Vân thứ hai nói.
- Tự... Tự nhiên có thể nhớ tới, ngươi nói không sai một câu.
Linh Tú Đại Đế sửng sốt.
Hai người này há miệng nói ra chuyện khi mới quen biết nhau, ngay cả đối thoại cũng không sai một câu, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Chẳng lẽ lại... Hai người là thật?
Điều đó không có khả năng ah!
Làm sao có hai người là thật?
Nếu như không phải như vậy, tình huống hiện tại giải thích như thế nào?
Ngụy trang thành một người, tối đa bộ dáng, ngữ khí, linh hồn chấn động, cử chỉ nhưng không phỉa là kinh nghiệm, cũng không thể biết rõ trí nhớ mười phần.
- Rất tốt, không nghĩ tới vì ngụy trang ta ngươi điều tra chuyện này rõ ràng như thế, lợi hại.
Nhiếp Vân đầu tiên thấy đối phương nói không sai chút nào, đôi mắt nheo lại và tỏa sáng.
- Điều tra? Ta không biết tại sao ngươi biết những chuyện này nhưng có một số việc khẳng định không phải điều tra là biết rõ!
Nhiếp Vân thứ hai quay đầu nhìn về phía Đoạn Diệc:
- Ngươi quen biết ta lần đầu tiên là ở thành Tam Giới, lúc ấy ngươi muốn mua sắm Hỗn Độn Vương Thạch của a, chuyện này ngươi sẽ không quên mất chứ?
- Vạn Pháp chúa tể cũng không cần nói, ta cứu ngươi ra khỏi tay Mặc Tật, về phần Tử Đồng Bất Hủy, ngươi và đám người Phù Ám Triều cùng đi Âm Hồn Cốc, lúc ấy còn có Bạch Đầu tôn giả, tỷ muội Quỷ Mị Yêu Cơ!
- Những này có lẽ không sai ah.
- Việc này...
Ba người Đoạn Diệc, Tử Đồng Bất Hủy, Vạn Pháp chúa tể nháy mắt, nội tâm gần như sụp đổ
Hắn nói đúng, nhưng mà... Nhiếp Vân đầu tiên đã cho bọn họ kiểm tra, không có vấn đề, hiện tại tình huống thế nào?
Hai Nhiếp Vân có bộ dáng hành vi cử chỉ giống nhau cũng bỏ đi, mấu chốt là trí nhớ cũng như nhau, có lầm hay không?
- Trí nhớ thông qua một ít bí pháp có lẽ có thể biết rõ, nhưng thủ đoạn và thực lực không thể sai được.
- Nhiếp Vân ta sáng tạo độc đáo Liên Nguyệt kiếm pháp, mặc dù không nói long trời lở đất, thiên hạ vô địch nhưng có thể nói độc nhất vô nhị, ít nhất hiện tại không có người nào luyện thành, chắc các ngươi biết việc này.
Nhiếp Vân đầu tiên quát lạnh, trường kiếm trong tay chấn động, kiếm quang như mưa, một bộ kiếm pháp huyền ảo bị hắn thi triển ra ngoài.