Hơn nữa nghe thanh âm của hắn dường như khí thế mười phần. Vừa nghe đã thấy rõ, dường như cũng không chịu ảnh hưởng quá lớn!
Chẳng lẽ ý niệm của cửu thiên thiên đạo so với hắn còn mạnh hơn? Đây là chuyện không thể nào a!
- Cửu thiên, ngươi kiên trì được hay sao?
Không nhịn được sự nghi hoặc trong lòng, Nhiếp Vân lên tiếng hỏi hỏi.
- Ta là ý niệm do thiên đạo hình thành, đại biểu cho chúng sinh trong thiên địa, những ý niệm này mặc dù hỗn loạn, thế nhưng cũng không thể làm tổn thương được ta. cCẳng qua là năng lực ăn mòn của những thứ này quá mạnh mẽ, ta có chút không kiên trì nổi a.
Cửu thiên Thiên đạo nói.
- Đúng vậy...
Nghe thấy lời cửu thiên thiên đạo nói, Nhiếp Vân có chút sửng sốt, ngay sau đó lập tức bừng tỉnh, nhất thời đã hiểu ra.
Quả thực hắn đã quá hồ đồ.
Thiên đạo, là do ý thứ của thiên địa biến thành, dung hợp ý niệm của ức vạn sinh linh. Đối với hắn mà nói, ý niệm hỗn loạn khiến cho Nhiếp Vân không chịu nổi trên thực tế chính là căn cơ sinh tồn của hắn. Đương nhiên không cần phải sợ hãi, cũng sẽ không bị bất kỳ chút ảnh hưởng nào.
- Ngươi mau thôn phệ những ý niệm hỗn loạn này, sau đó đem lực ăn mòn truyền cho ta!
Sau khi biết được những thứ này, Nhiếp Vân cười ha hả một tiếng, vội vàng nói.
Thứ hắn sợ nhất chính là những ý thức hỗn loạn này, mặc dù lực ăn mòn vô cùng quỷ dị, thế nhưng bằng vào thực lực của hắn bây giờ vẫn còn có thể chống cự được.
- Được!
Thứ Cửu thiên thiên đạo sợ nhất chính là lực ăn mòn. Nghe thấy hắn nghe nói như vậy lập tức đem những lực lượng này truyền tới cho Nhiếp Vân. Mà ý thức của hắn thì giống như biển khơi vậy. Nhanh chóng thôn phệ những ý thức hỗn loạn kia.
Xì Xì Xì Xì!
Lực ăn mòn vừa mới lan tràn tới trước mắt thì Nhiếp Vân đã cảm thấy linh hồn run rẩy, lực lượng cuồng bạo khiến cho ý của hắn có chút mơ hồ.
- Những lực ăn mòn này nếu như chỉ là một đạo đơn độc thì sẽ không có bất kỳ vấn đề gì. Một khi nhiều lên nhất định sẽ phải chết.
Vẻ mặt Nhiếp Vân có chút ngưng trọng.
Những lực ăn mòn này đã không còn oán niệm cho nên cũng không cần phải sợ hãi. Bất quá nếu như nhiều lực ăn mòn tập trung vào một chỗ thì sẽ rất là lợi hại.
- Đúng rồi, không phải ngươi có thể ăn mòn hay sao? Vậy thì trước tiên ăn mòn Đại La Chư Thiên phong ấn của Tĩnh Tâm đi!
Lúc đang định dùng hết toàn lực chống cự thì đột nhiên trong lòng hắn khẽ động một cái, đột nhiên nghĩ đến một chuyện.
Những thứ này có lực ăn mòn lợi hại như vậy, không bằng để cho nó ăn mòn Đại La Chư Thiên phong ấn mà Tĩnh Tâm để lại trước đó a!
Phong ấn này hắn cũng không phá nổi, thế nhưng nếu như đám lực ăn mòn này có thể mở ra được, như vậy là tốt nhất!
Ô ô ô!
Trốn ở bên trong phong ấn, quả nhiên đúng như hắn dự đoán vậy, lực ăn mòn vọt tới, bắt đầu ăn mòn phong ấn đầu tiên.
Từng trận thanh âm khiến cho người ta ê răng không ngừng truyền ra, phong ấn ở dưới lực lượng ăn mòn mãnh liệt không ngừng bị bong ra từng lớp một.
Đại La Chư Thiên phong ấn này có thể khiến cho ngay cả Yến Huy Đại thống lĩnh cũng không nhìn ra được, đủ để thấy được chỗ cường đại của nó.
Những lực ăn mòn này muốn ăn mòn sạch sẽ phong ấn, không có thời gian nhất định, căn bản sẽ không thể hoàn thành được a.
- Dung nạp!
Không có lực ăn mòn, cửu thiên thiên đạo chỉ cần dung hợp những cái oán niệm kia. Cho nên cũng không có bất kỳ một chút áp lực nào. Mà Nhiếp Vân lại có phong ấn ngăn cản ăn mòn, cho nên nhìn qua cũng vô cùng ung dung.
Lực lượng trước đó khiến cho hai người biến sắc, lúc này lại trở nên rất dễ dàng ngăn cản, khiến cho hai người không có hốt hoảng nữa.
Mặc dù những thứ cổ quái kia nhiều, thế nhưng một khi chân chính có biện pháp đối phó. Như vậy nó cũng không còn đáng sợ như vậy nữa. Hai đạo ý niệm của cửu thiên thiên đạo và Nhiếp Vân phối hợp với nhau, không biết qua bao lâu, đột nhiên một tiếng nổ ầm ầm vang vọng. Vô số mặt quỷ cổ quái kia đều bị giết chết hoàn toàn.
- Phá vỡ!
Lúc này Đại La Chư Thiên phong ấn cũng đã bị cắn nuốt chỉ còn lại một lớp màng mỏng, cũng không vây khốn được Nhiếp Vân nữa. Hắn khẽ hô một tiếng, cả người bay vọt ra ngoài.
Dù sao hiện tại hắn cũng đang ở trong đầu của thi thể, cũng không sợ Yến Huy Đại thống lĩnh kia phát hiện ra được.
- Thành công...
Lao ra khỏi phong ấn. Nhiếp Vân nhìn về phía cảnh vật trong đầu cỗ thi thể này.
So với trong tưởng tượng của hắn còn rộng lớn hơn. Tất cả những mặt quỷ kia đều bị giết hết, bây giờ chỉ còn lại hắn và cửu thiên thiên đạo ở bên trong này. Tương đương với khống chế ý niệm của cỗ thi thể này.
- Hắc hắc, A Dục Vương tốn bao nhiêu công sứ muốn sống làm cho cỗ thi thể to lớn này sống lại. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ ra ta vô tình tiến vào trong đó. Lại còn mạt sát ý niệm của cỗ thi thể này a.
Khẽ cười một tiếng, Nhiếp Vân nhếch miệng lên.
Không biết A Dục Vương đã bắt được bao nhiêu ý niệm thiên đạo mang tới cho cỗ thi thể này thôn phệ. Muốn làm cho nó sống lại, kết quả, tất cả công sức lại trở thành may áo cho mình.
Hắn và cửu thiên thiên đạo liên thủ, những ý niệm mặt quỷ kia đã bị tiêu diệt, tương đương với hoàn toàn mạt sát ý niệm mà A Dục Vương khổ cực nuôi dưỡng. Tùy thời đều có thể nắm cỗ thi thể này vào trong tay.
- Luyện hóa!
Nghĩ tới đây, Nhiếp Vân không có chút khách khí nào, miệng quát lạnh một tiếng, lực lượng linh hồn khổng lồ lập tức lan tràn ra toàn bộ thi thể.
Nếu đã cưu chiếm thước sào, như vậy trực tiếp đem cỗ thi thể này luyện hóa thành khôi lỗi rồi tính sau!
Mặc dù không biết thực lực cụ thể của thi thể này ra sao. Nhưng mà có thể khiến cho A Dục Vương phí một cái giá lớn như vậy, chắc chắn sẽ không yếu. Ít nhất cũng phải vượt qua lực lượng của hắn bây giờ!
Dù sao, những cái đầu quỷ kia chỉ bằng vào một mình hắn, không có cửu thiên thiên đạo và phong ấn của Tĩnh Tâm, nhất định sẽ không thể đỡ nổi!
Thực lực của hắn gấp Chúa Tể sáu lần, hơn nữa lại thêm tất cả thủ mà cũng không thể đỡ nổi. Nó cường đại tới trình độ nào, từ đó cũng có thể tưởng tượng ra được.
Cô Cô Cô Cô Cô!
Không có ý niệm, việc luyện hóa thi thể trở nên vô cùng đơn giản, chỉ trong chốc lát hắn đã cảm thấy linh hồn cả người lần nữa trở lại thân thể, có tri giác đối với bên ngoài.
Chương 2608: Khôi lỗi mạnh nhất (4)
- Cửu thiên. Thực lực của ngươi còn chưa đủ để khống chế cỗ thi thể này, cưỡng ép luyện hóa sẽ chỉ dẫn tới bị thương mà thôi. Trước tiên cứ che giấu khí tức né tránh một phen. Chờ đi tới trước mặt bổn tôn của ta. Khi đó lại tiến vào trong vào Nạp Vật thế giới!
Luyện hóa thi thể xong, Nhiếp Vân lên tiếng phân phó một câu.
Mặc dù Cửu thiên thiên đạo có thể thôn phệ vô số oán niệm, thế nhưng đáng tiếc thực lực của bản thân quả thực quá thấp. Dù sao hắn chẳng qua chỉ là ý thức thiên đạo của tiểu thế giới mà thôi. Lực lượng không mạnh, nếu như cưỡng ép luyện hóa cỗ thi thể này mà nói, không những không thể khống chế được lực lượng mà còn sẽ mang đến vô số phiền toái.
Đối phương để cho cỗ thi thể này thôn phệ bọn hắn. Bây giờ bọn hắn lại cắn nuốt ý niệm của thi thể, vạn nhất bởi vì lực khống chế của cửu thiên thiên đạo chưa đủ mà lộ chân tướng, đến lúc đó sẽ phiền toái lớn!
Cho nên, vì kế hôm nay cũng chỉ có thể để cho hắn tạm thời ẩn nấp. Thi thể này để cho Nhiếp Vân khống chế.
- Vâng!
Cửu thiên thiên đạo cũng biết được đạo lý này, cho nên cũng không nói thêm gì nữa. Tinh thần hắn khẽ động một cái, lập tức núp ở một góc, không có nhúc nhích gì nữa.
Chỉ cần ẩn nấp ở trong đầu, cho dù là Yến Huy Đại thống lĩnh cũng sẽ không có cách nào phát hiện ra được, tuyệt đối an toàn.
Sauk hi sắp xếp xong cho cửu thiên thiên đạo, Nhiếp Vân đem lực chú ý tập trung lên trên người cỗ thi thể mà hắn vừa mới luyện hóa này.
Khống chế thi thể tạo thành khôi lỗi, đối với hắn mà nói cũng là quen việc dễ làm, không có bất cứ vấn đề gì.
Rất nhanh ý niệm của hắn đã xoay quanh thi thể một vòng. Khống chế toàn bộ cố thân thể này.
- Cái này... Quá mạnh mẽ a...
Sau khi khống chế, rốt cuộc hắn cũng hiểu rõ thực lực chân chính của cỗ thi thể này, Nhiếp Vân há hốc miệng. Vẻ mặt không thể tin nổi, trong lòng thì mừng rỡ như điên.
Thực lực của cỗ thi thể này so với Tĩnh Tâm và Yến Huy Đại thống lĩnh trước mắt này còn đáng sợ hơn, là một... Cường giả Phong vương!
- Chẳng lẽ cỗ thi thể này chính là... A Da Na kia?
Đột nhiên, Nhiếp Vân nghĩ đến một cái tên.
Chân Huyết Vương, A Da Na!
Toàn bộ cường giả Phong vương trong Hỗn Độn đại dương cũng chỉ có bốn, đủ để thấy được thưa thớt ra sao. Như vậy có thể đoán ra được thi thể Phong vương dị tộc này nhất định cũng sẽ không nhiều. Mà cổ thi thể này lại có uy năng như thế, rất có khả năng chính là người có tên là A Da Na, Chân Huyết Vương kia!
Mặc dù không biết đám dị tộc này từ nơi nào tới, cuối cùng lại đi nơi nào. Thế nhưng nếu như Chân Huyết Vương quan đã có thể biến thành vật vô chủ, như vậy đã nói rõ người này nhất định cũng đã sớm chết rồi!
Về phần sao lại tử vong, thi thể ở đâu, chuyện này không có người nào biết được!
Bất quá, ban đầu thông qua lời nói của đám người Mặc Tật là hắn có thể đoán ra được cái chết của hắn có liên quan tới Nhiếp Đồng.
- Nếu như ta đoán không sai, A Da Na này chắc hắn là bị Nhiếp Đồng đánh chết. Sau khi giết chết người này, rất có thể đệ đệ cũng bị thương. Cho nên mới bị A Dục Vương, Hỗn Độn vương, Tuyệt Sát Vương đánh lén chém giết!
Sau khi biết rõ vô số tin tức, Nhiếp Vân càng ngày càng cảm thấy rõ ràng.
Nhiếp Đồng vừa mới sinh ra đã có thể khiến cho mặt mũi của ba đại cường giả Phong vương tổn hại. Như vậy thực lực ban đầu nhất định sẽ càng cường đại hơn nữ!
Người lại mạnh như vậy bị ba đại cường giả Phong vương giết chết. Rất có thể trước đó đã bị thương. Căn cứ vào những chuyện này rồi từ từ suy xét, hắn không khó để luận ra được những điểm này.
Nếu như quả thật là vậy, nguyên nhân vì sao A Dục Vương muốn cứu sống người này cũng đã rất rõ ràng!
A Dục Vương biết thực lực của Nhiếp Đồng mạnh mẽ, sợ mình không phải là đối thủ. Vì vậy mới nghĩ hết tất cả các phương pháp để cứu sống người này. Để cho đối phương lần nữa ngăn cản đệ đệ Nhiếp Đồng!
Như vậy, một khi đối phương lưỡng bại câu thương, hắn vẫn có thể đạt được chỗ tốt như rước!
Chỉ bất quá, A Dục Vương ngàn tính vạn tính lại không ngờ bị hắn gặp phải chuyện này. Chẳng những có thể ngăn chặn cỗ thi thể này sống lại, mà còn có thể luyện hóa nó thành khôi lỗi!
Lần này, nếu như A Dục Vương còn muốn mượn vị A Da Na này chiến đấu với đệ đệ, như vậy sẽ có trò hay để nhìn a.
- Bất quá, cũng có chút đáng tiếc, linh hồn của ta quá yếu, không có cách nào vận dụng được toàn bộ thực lực của vị Chân Huyết Vương này!
Mặc dù hưng phấn, thế nhưng hắn vẫn cảm thấy có chút chưa đủ.
Cường độ linh hồn của Nhiếp Vân ở trong cấp bậc Chúa Tể cũng coi như là đỉnh phong. Thế nhưng so với cường giả Phong vương lại kém quá xa. Cỗ thi thể này dùng trình độ linh hồn của hắn, mặc dù có thể khống chế cảnh giới, thế nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể phát huy ra mười phần trăm thực lực mà thôi!
Bất quá, chỉ bằng vào mười phần trăm này thì hắn cũng có thể cảm nhận được rõ ràng, so với Tĩnh Tâm còn mạnh hơn!
Nếu như có thể phát huy ra trăm phần trăm. Như vậy có thể đoán được, cho dù có gặp phải A Dục Vương thì sợ rằng hắn cũng có thể ung dung nghiền ép.
- Phải nhanh chóng tu luyện linh hồn a.
Kể từ khi cảnh giới linh hồn đạt tới Chúa Tể cấp. Sau đó đã không có tăng lenen ữa. Loại linh hồn cấp bậc này dùng ở trên người bổn tôn hắn sẽ không có bất cứ vấn đề gì. Thế nhưng nếu dùng ở trên cỗ thi thể này thì lại có các giác như ngựa nhỏ kéo xe lớn. Khiến cho người ta có cảm giác bất tòng tâm.
- Không quan tâm tới những chuyện này nữa, trước tiên nhìn xem đối phương có thái độ gì a!
Kiểm tra xong trạng thái của thân thể, Nhiếp Vân đã có phương hướng đại khái, ngón tay hắn khẽ giật giật.
Mục đích của đối phương chính là vì để cho cỗ thi thể này sống lại, đã như vậy, hắn sẽ phối hợp với bọn hắn một chút.
- Ồ? Đại thống lĩnh, hắn động rồi, chẳng lẽ... Chúng ta đã thành công?
Nhiếp Vân vừa động thì đã lập tức nghe được thanh âm hưng phấn của Huyễn Cách thống lĩnh ở cách đó không xa vang lên.
- Quả nhiên đã động, thành công rồi. Ha ha, trời không phụ người có lòng, cuối cùng cũng đã thành công...
Yến Huy Đại thống lĩnh cũng mất đi vẻ tràn ngập lý trí vừa rồi. Thiếu chút nữa đã nhảy lên, hai mắt nhìn chằm chằm vào thi thể to lớn trước mắt. Cảm giác hưng phấn tràn ngập trong đầu.
Chương 2609: Chúa Tể nhiều như chó
Cô cô cô cô!
Ngay trong lúc bọn hắn đang hưng phấn thì đột nhiên bàn tay của Nhiếp Vân giật giật, chậm rãi chống xuống mặt đất rồi ngồi dậy.
- Đây là nơi nào? Các ngươi là ai? Ta là ai?
Một đạo ý niệm lập tức bao phủ cả căn phòng, giống như sóng biển kinh thiên.
Nếu đã diễn trò, như vậy cũng phải diễn tới nơi tới chốn a. Chân Huyết Vương là ai chính bản thân hắn cũng không biết. Lại nói, người này là Chân Huyết Vương cũng chỉ là suy đoán của hắn mà thôi. Vạn nhất là người khác thì sao chứ?
Cho nên, đã không biết hắn là ai, để đề phòng đám người Yến Huy Đại thống lĩnh nhìn ra được chỗ sơ hở. Còn không bằng ra vẻ cái gì cũng không biết, giả dạng như là đã mất đi trí nhớ vậy.
Như vậy cũng nhất cử lưỡng tiện, vừa có thể che giấu chuyện bản thân hắn không biết bất kỳ chuyện gì, lại có thể giải thích được tình huống không có cách nào phát huy được toàn bộ thực lực của cỗ thi thể này.
Ta đã mất đi trí nhớ, ngươi bảo ta phát huy toàn bộ lực lượng như thế nào chứ? Sao có thể vận dụng được tuyệt chiêu mà cỗ thi thể này am hiểu sử dụng cơ chứ?
- Là ai sao? Ngươi không nhớ rõ mình là ai sao?
Nghe thấy lời này của hắn, Yến Huy Đại thống lĩnh và Huyễn Cách thống lĩnh đồng thời sửng sốt một chút.
- Hừ!
Đối với việc bọn hắn đang sững sờ, Nhiếp Vân không có trả lời mà lập tức đánh ra một quyền.
Giải thích càng nhiều sẽ càng phiền toái. Không bằng trực tiếp biểu hiện thực lực, dùng nắm đấm để nói chuyện!
Ầm Ầm!
Quyền phong cường đại bao phủ chung quanh, không gian kiên cố lập tức phát ra tiếng ken két, dường như tùy thời cũng sẽ sụp đổ vậy.
- Dừng tay!
Yến Huy Đại thống lĩnh không nghĩ tới hắn lại đột nhiên xuất thủ. Trong lòng hơi có chút kinh ngạc. Bất quá, hắn không hổ là siêu cấp cường giả có thể so sánh với Phong vương. Sau khi kinh ngạc, hai tay giơ lên, cũng tiến lên nghênh đón.
Bàn tay của hắn hùng tráng mà nặng nề. Lực lượng trong cơ thể dọc theo lòng bàn tay xông ra, vô cùng vô tận, giống như không có tận cùng vậy.
Ầm Ầm!
Quyền chưởng lập tức va chạm với nhau.
Nhiếp Vân không nhúc nhích. Yến Huy Đại thống lĩnh lại không nhịn được lui về phía sau mấy bước.
- Các ngươi là ai? Đây là nơi nào?
Một quyền bức lui đối phương, Nhiếp Vân đã xác định được thực lực của mình. Đúng là hưi mạnh hơn vị Yến Huy Đại thống lĩnh này một bậc. Trong lòng hắn âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lông mày nhướng lên, giả bộ giận dữ vô cùng.
- Đại nhân bớt giận, đây là Bích Hải Huyền Thiên của A Dục Vương bệ hạ, người vừa mới tỉnh lại, xin đừng tức giận! Có chuyện gì chúng ta từ từ nói!
Vung vẩy cánh tay, sắc mặt của Yến Huy Đại thống lĩnh hơi có chút tái nhợt, lại vội vàng nói.
Hắn thân là thống lĩnh mạnh nhất bên trong Bích Hải Huyền Thiên. Thực lực đến gần Phong vương mà lại bị một quyền của đối phương đả thương. Thực lực của đối phương quả thực quá mạnh mẽ.
- Bích Hải Huyền Thiên?
Nhiếp Vân giả bộ mơ hồ không thôi.
- Vâng!
Yến Huy Đại thống lĩnh nở nụ cười, quay đầu lại phân phó một tiếng:
- Huyễn Cách, nhanh đi chuẩn bị ngơi nghỉ ngơi cho đại nhân, chuẩn bị dạ tiệc tốt nhất hoan nghênh đại nhân tỉnh lại!
- Vâng!
Huyễn Cách thống lĩnh vội vàng lui ra ngoài.
- Đại nhân, mời đại nhân đi theo ta. Đại nhân vừa mới tỉnh lại, có thể còn chưa nhớ rõ thân phận của mình. Qua một đoạn thời gian nữa chúng ta sẽ giới thiệu cặn kẽ cho ngươi. Bảo đảm có thể làm cho ngươi nhớ rõ toàn bộ mọi chuyện!
Yến Huy Đại thống lĩnh nói.
- Được!
Thấy thái độ của đối phương thành khẩn, Nhiếp Vân cũng không nói thêm nữa, thân thể nhoáng một cái, thân thể to lớn đã thu nhỏ lại đến mức không sai biệt lắm với Yến Huy Đại thống lĩnh.
Tu vi đạt tới cấp bậc như vậy, không gian cũng có thể tùy ý khống chế chứ đừng nói là vóc người.
- Mời!
Yến Huy Đại thống lĩnh dẫn đường ở phía trước, dọc theo lối đi ra đi ra ngoài.
Nhiếp Vân theo sát ở phía sau, vừa đi vừa quan sát chung quanh, đồng thời trong lòng cũng có chút kỳ quái.
Hắn giả dạng mất trí nhớ... Sao vị Đại thống lĩnh này lại không có chút nào thất vọng, ngược lại ở chỗ sâu trong hai mắt còn mang theo vẻ ngạc nhiên và mừng rỡ như vậy chứ?
Mặc dù một chút hưng phấn này rất nhanh đã bị áp chế rất tốt. Thế nhưng thực lực của hắn bây giờ là gì chứ? Sao có thể không nhìn rõ?
Hai người một trước một sau, rất nhanh đã đi tới một căn phòng khách.
Bên trong đại sảnh đã có không ít người ngồi, mỗi một người đều có thể so sánh được với Huyễn Cách thống lĩnh hoặc là thực lực còn cường hãn hơn Huyễn Cách thống lĩnh.
- Đây chính là một trăm linh tám vị thống lĩnh trong miệng Quý Linh nói hay sao?
Nhiếp Vân âm thầm gật đầu một phen.
Vừa mới nhìn qua hắn cũng không nhịn được âm thầm kinh hãi. Quả nhiên đúng như Quý Linh nói vậy. Người yếu nhất trong đám thống lĩnh này cũng mạnh hơn bổn tôn của hắn. Nếu như ném vào trong tam giới, tuyệt đối là nhân vật hùng bá một phương. Quả thực không biết tại sao dưới trướng của A Dục Vương lại có nhiều thuộc hạ lợi hại như vậy a.
- Đại nhân, mời ngồi!
Yến Huy Đại thống lĩnh chỉ về phía vị trí chính giữa nhất..
Nhiếp Vân nhíu mày một cái.
Vị trí này là ở trung tâm mọi người, cho dù thực lực của hắn mạnh nhất. Thế nhưng để cho hắn ngồi lên cũng có chút không thích hợp a!
- Không nên cự tuyệt, kỹ thực chúng ta đều giống nhau, đều là người mà A Dục Vương bệ hạ tốn bao nhiêu công sức mới có thể sống lại. Bắt đầu từ bây giờ, ngươi chính là Đại thống lĩnh của chúng ta! Mà ta thì tự động giáng cấp xuống làm Nhị thống lĩnh!
Yến Huy cười nói.
- Đại thống lĩnh?
Nhiếp Vân nhíu mày nói.
Làm cái gì vậy? Hắn cũng đã nói qua bản thân mất trí nhớ, sao người này lại để cho mình làm Đại thống lĩnh gì đó chứ? Rốt cuộc là vì sao?
Ngoài ra, đều là người màA Dục Vương tốn bao nhiêu tâm huyết mới có thể cứu sống lại... Rốt cuộc là có ý gì?
- Ồ?
Trong lòng nghi ngờ, lực lượng trong cơ thể Nhiếp Vân vận chuyển, lần nữa nhìn về phía Yến Huy và một trăm linh tám vị thống lĩnh trước mắt, lập tức không khỏi sửng sốt một chút.
Trước đó dùng thực lực của hắn, không thể nhìn ra được vấn đề của đám người Yến Huy. Mà bây giờ mượn cỗ thân thể có thể so với Phong vương này. Ánh mắt cũng lập tức tăng lên, vừa nhìn một cái đã phát hiện ra vấn đề của đám người này.
- Những người này... Đều là những thi thể quỷ quái kia sống lại.
Những thống lĩnh trước mắt này, bao gồm cả vị Yến Huy này cũng đều giống như cỗ thân thể này vậy. Đều là thi thể dị tộc sống lại!
Chương 2610: Hỗn Độn Hàn tinh tới tay
Khó trách những người này lại có thực lực mạnh mẽ như thế, vượt xa Chúa Tể!
Sau khi biết được điểm này, trong lòng Nhiếp Vân phát lạnh.
Những thi thể quỷ quái này rốt cuộc là chủng tộc gì? Trước đó nhìn thấy đám người Mặc Tật, khi đó hắn đã cho là dù có mạnh mẽ hơn Chúa Tể thì cũng chỉ có một số người mà thôi. Thế nhưng dù có nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới đám người quỷ dị này lại có nhiều như vậy!
Từ lúc nào cường giả cấp bậc Chúa Tể lại nhiều như chó như vậy chứ
Cường giả Chúa Tể, đỉnh phong nhất trong Tam giới là Tru Thiên cảnh, chỉ có lĩnh ngộ hai nghìn chín trăm chín mươi chín đầu đại đạo, đạt được Ngụy Bổn nguyên đại đạo cực kỳ quan trọng thì mới có thể tấn cấp thành công.
Toàn bộ Tam giới cộng lại một chỗ cũng chỉ có hai mươi mấy người, không vượt qua được ba mươi!
Tam giới rộng lớn như vậy mà lại chỉ có ngần ấy người. Mà đám thống lĩnh trước mắt này lại tới một trăm linh tám! Hơn nữa người người đều có thực lực vượt xa Chúa Tể!
May mà tâm lý của Nhiếp Vân trầm ổn, thế nhưng hắn cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, đầu óc có chút trì trệ.
Cường giả Chúa Tể từ lúc nào lại trở nên không đáng giá như vậy chứ?
Nếu như những người này đều là thi thể sống lại... Như vậy đám thi thể này rốt cuộc là người chủng tộc gì, làm sao lại có nhiều cường giả Chúa Tể như vậy chứ?
- Hơn nữa... Đám người này có lẽ nên có khí tức sát lục rất nặng a. Sao những người này nhìn thế nào cũng thấy không giống...
Nhiếp Vân càng ngày càng mê hoặc.
Tình huống hắn vừa mới thấy chắc chắn sẽ không phải là giả. Hắn tin tưởng vào hai mắt của mình. Thế nhưng nếu những người này đều là thi thể sống lại. Như vậy phải có thuộc tính giống như thi thể a. Sát lục, lạnh lùng, vô cùng quỷ dị, nhưng... Những thống lĩnh trước mắt này, cho dù không nói quang minh chính đại. Thế nhưng bên trong cơ thể mang theo năng lượng cương trực, hoàn toàn khác với loại thuộc tính u ám của đám thi thể này.
- Chúc mừng Đại thống lĩnh sống lại!
Người phía dưới không để cho hắn có quá nhiều thời gian cân nhắc, tất cả đều giơ ly rượu trong tay lên chúc mừng.
Nhiếp Vân vì tránh để lộ ra chân ngựa cho nên cũng không có hỏi nhiều. Không thể làm gì khác hơn là bưng ly rượu lên, bắt đầu ăn mừng với mọi người.
Tiệc rượu cũng không có kéo dài quá lâu, chưa được nửa canh giờ thì cũng đã kết thúc. Dường như mọi người cũng biết vị Đại thống lĩnh này vừa mới tỉnh lại, trí nhớ còn không có khôi phục, cho nên mỗi người đều chúc mừng một câu rồi lập tức xoay người rời đi.
- Đại thống lĩnh, ta biết ngươi có rất nhiều nghi hoặc. Nếu ta nói sợ rằng ngươi sẽ không tin. Đến lúc đó A Dục Vương bệ hạ sẽ đích thân nói tỉ mỉ với ngươi! Bây giờ ngươi cứ từ từ nghỉ ngơi đi, như vậy cũng tiện thích ứng một phen.
Yến Huy cười nói.
- Được rồi.
Thấy đối phương không muốn nói, Nhiếp Vân không tiện hỏi nhiều. Sau đó lại đi theo sau lưng Yến Huy đi tới chỗ ở của mình.
Chỗ này rất rõ ràng so với chỗ của bổn tôn còn sang trọng hơn nhiều. Giống như một cái phủ đệ cực lớn vậy.
Sauk hi dẫn hắn tới đây, Yến Huy lập tức rời đi. Dường như còn có rất nhiều chuyện muốn đi xử lý vậy.
- Không ai giám thị, cũng không có ai quản sao? Những người này cũng quá yên tâm với ta a.
Ở trong đình viện một lúc lâu, phát hiện ra nơi này cũng không có cái gì dò xét hành tung của mình. Đám người Yến Huy cũng không có hoài nghi, có ý giám thị hắn, Nhiếp Vân cũng có chút nghi hoặc.
- Được rồi, trước tiên không quan tâm tới nữa. Có thực lực như vậy rồi, trước tiên đi tìm Hỗn Độn Hàn tinh a!
Suy nghĩ một hồi cũng không nghĩ ra được. Hắn cũng biết bây giờ không phải là lúc xoắn xuýt những chuyện điều này. Vẫn nên đi tìm Hỗn Độn Hàn tinh rồi lại nói sau!
Dù sao thân phận bây giờ của hắn là Đại thống lĩnh, cũng không cần thiết phải che giấu dung mạo. Hai cahan sải bước ra ngoài, nhanh chóng đi ra ngoài đình viện.
- Đại thống lĩnh!
Vừa đi ra phủ đệ thì đã có mấy tên hộ vệ tiến lên đón.
Mặc dù không có giám thị hắn, thế nhưng hộ vệ thì lại có. Đám người này phụ trách bảo vệ nơi này, đề phòng có người khác quấy rầy hắn.
- Ta cần một ít đồ vật luyện chế binh khí, mang ta đi nơi để vật liệu cần thiết.
Nhiếp Vân nói.
Nếu như đối phương đã nói mình là Đại thống lĩnh. Như vậy nhất định sẽ phải phục tùng mệnh lệnh của mình. Nếu như bọn họ không cho đi tìm, như vậy sẽ tìm cách khác sau.
- Mời Đại thống lĩnh đi bên này!
Một tên hộ vệ đi tới phía trước, cung kính dẫn đường.
- Đơn giản như vậy sao?
Vốn tưởng rằng đối phương sẽ hỏi cái gì đó, hoặc là nói phải bẩm báo Yến Huy các loại. Thế nhưng hắn không nghĩ tới đối phương lại trực tiếp đồng ý, còn nhanh chóng dẫn đường như thế. Chuyện này khiến cho Nhiếp Vân có chút sửng sốt.
Thật hay giả vậy?
Trước đó hắn luôn lo lắng chuyện này, thế nhưng không ngờ nhanh như vậy đối phương đã đồng ý?
Như vậy cũng quá đơn giản a?
Chẳng lẽ những người này dễ lừa gạt như vậy hay sao?
Nhiếp Vân lắc đầu.
Đám người bên trong Bích Hải Huyền Thiên này người người thực lực đều mạnh mẽ. Cho dù là những hộ vệ này thì thực lực cũng đều đạt tới cấp bậc tông chủ. Loại người như vậy, tại sao có thể là kẻ ngu cơ chứ?
- Nhất định còn có chuyện gì mà ta không biết. Nếu không tuyệt đối sẽ không xuất hiện tình huống như vậy!
Nhiếp Vân âm thầm suy đoán trong lòng.
Trong chuyện này nhất định còn có chuyện gì đó mà hắn không biết. Nếu không, thái độ của những người này tuyệt đối sẽ không như vậy. Nhất là Yến Huy, chẳng những thanh âm cung kính mà còn trực tiếp để cho hắn ngồi lên vị trí Đại thống lĩnh. Chuyện này rõ ràng có chút không phù hợp với lẽ thường.
- Đại thống lĩnh, đây chính là Tàng Bảo Các, bên trong có tài liệu và bảo vật mà bệ hạ đã chuẩn bị nhiều năm!
Trong lòng đang suy nghĩ lung tung thì tên hộ vệ dẫn đường phía trước ngừng lại, tay lại chỉ về phía trước.
Ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên đa nhìn có một không gian cực lớn xuất hiện ở trước mặt. Cho dù dù còn chưa có tiến vào trong đó, thế nhưng hắn đã cảm thấy bảo khí bắn ra bốn phía. Mùi thơm lan tràn vào mũi, không cần phải suy nghĩ nhất định bên trong có không ít bảo bối khiến cho người ta khiếp sợ.
- Ách... Cứ để ta đi vào như vậy, chẳng lẽ không sợ ta tùy tiện cầm mọi thứ đi sao?
Nhiếp Vân không nhịn được hỏi một câu.
Trực tiếp dẫn hắn đến cửa bảo khố, để cho hắn tùy ý đi vào. Vạn nhất hắn nổi lòng tham, cầm đi bảo vật toàn bộ, như vậy đám người này sẽ làm sao bây giờ?
Chương 2611: Thời gian gia tốc (thượng)
- Đại thống lĩnh nói đùa, Tàng Bảo Các này chính là bệ hạ chuẩn bị cho các thống lĩnh. Nếu như cần, cho dù lấy đi toàn bộ những thứ kia cũng không có sao. Đương nhiên có thể tùy tiện cầm đi rồi.
Hộ vệ này cười nói.
- Lấy đi toàn bộ cũng không sao?
Nhiếp Vân há hốc mồm.
Không thể nào chứ? Tên A Dục Vương này hào phóng như vậy sao?
Bây giờ hắn càng ngày càng không hiểu vị cường giả Phong vương này làm như vậy rốt cuộc là vì cái gì.
Nhấc chân đi vào Tàng Bảo Các, lại nhìn quanh một vòng. Trong lúc nhất thời hắn kinh ngạc đến ngây người.
Ở chỗ này, thần binh Chúa Tể chẳng qua chỉ là binh khí bình thường, các loại các dạng bảo vật trân quý, đếm không xuể.
Chiêu hồn hàn sa mà chỉ Hỗn Độn đại dương mới có thể sinh ra. Còn có một ít khoách thạch đặc thù, kỳ lạ chỉ có tiểu thế giới mới có, còn có đan dược hữu dụng đối với Chúa Tể...
Các loại bảo vật tràn ngập khắp nơi, đều bị phong ấn đặc thù trấn áp, tản mát ra bảo quang nồng đậm.
Nếu như dùng Thần thâu thiên phú để quan sát, quang mang bảo khí ở nơi này đủ để khiến cho hai mắt người ta mờ đi.
Cho dù là đại phú hào như Nhiếp Vân, nhìn thấy nhiều đồ như vậy cũng phải cảm thấy đầu óc mơ hồ, có chút choáng váng.
Không hổ là Tu La vương, số lượng bảo bối quả thực quá nhiều!
- Những bảo vật này tuy tốt, thế nhưng đối với ta cũng không có tác dụng quá lớn.
Chậm rãi đi lại ở bên trong Tàng Bảo Các, tinh thần của Nhiếp Vân quét mắt nhìn một vòng, đem tất cả bảo vật chung quanh nhìn vào trong mắt.
Những bảo bối này mặc dù đều là bảo vật hiếm có, tùy tiện lấy ra một kiện ném tới tam giới thì cũng có thể dẫn tới một phen gió tanh mưa máu. Khiến cho vô số cường giả điên cuồng. Thế nhưng trên thực tế tác dụng đối với hắn cũng không lớn.
Tu vi đạt tới loại trình độ này như hắn, chỉ cần không có đạt tới cấp bậc Phong vương, hoặc là tài liệu luyện chế thần binh Phong vương, trên cơ bản đều không có tác dụng quá lớn!
- Quả nhiên có Hỗn Độn Hàn tinh...
Đi quanh một vòng trong Tàng Bảo Các, đột nhiên Nhiếp Vân dừng bước, một khối tinh thạch đặc thù, lấp lánh quang mang xuất hiện ở trước mắt của hắn.
Khỏa tinh thạch này cũng không giống như những tinh thạch khác, cũng không chói mắt như vậy. Ngược lại còn là màu ngăm đen, phía trên còn có từng đạo phù văn lưu chuyển, như là thủy ngân.
Hỗn Độn Hàn tinh, một trong những bảo vật khôi phục Chân Huyết Vương quan, đến từ chỗ sâu trong Hỗn Độn, có khí tức hỗn loạn đặc thù của Hỗn Độn. Nhiếp Vân mạo hiểm đi tới Bích Hải Huyền Thiên chính là vì vật này. Thế nhưng hắn không nghĩ tới lại có thể tìm được một cách đơn giản như vậy!
- Tới!
Bàn tay chộp ra một trảo, khối tinh thạch này lập tức bay tới, rơi vào trong lòng bàn tay của hắn.
- Quá lạnh!
Tinh thạch vừa mới rơi xuống lòng bàn tay thì nhất thời Nhiếp Vân cảm thấy toàn thân lạnh lẽo. Sau khi vận chuyển tu vi, lúc này hắn mới có thể ngăn cản được cảm giác này.
Hỗn Độn Hàn tinh xuất phát từ nơi cực hàn của Hỗn Độn. một khi Chúa Tể tiếp xúc với nó, trong nháy mắt sẽ kết thành một khối băng, huyết mạch đông cứng! Bất quá, thực lực của phân thân này đã có thể so với Phong vương. Cho nên có thể ung dung cầm lên.
- Thu!
Tinh thần khẽ động một cái, tinh thạch đã được hắn thu vào bên trong cơ thể.
Tu vi đạt tới loại cấp bậc này, cho dù không có Nạp Vật thế giới, nạp vật gì gì đó thì cũng có thể tùy tiện bố trí ra một cái không gian phong ấn ở trong người, dùng làm nơi cất giữ bảo bối.
- Nhìn một chút xem còn có thứ trân quý gì nữa không.
Lấy đi tinh thạch, Nhiếp Vân biết đã gom đủ đồ vật để tu bổ Chân Huyết Vương quan cho nên tâm tình bình tĩnh lại, hai mắt nhìn qua chung quanh.
Đây là Tàng Bảo Khố của A Dục Vương, không thể so dánh với những nơi khác. Nếu như cẩn thận tìm kiếm, có lẽ còn có thể tìm được một ít thứ có tác dụng đối với hắn.
Bảo quang lóe lên, chung quanh cũng có quang mang nhàn nhạt tràn ngập, Nhiếp Vân chậm rãi đi về phía trước, hai mắt rơi vào trên một bảo bối.
Những bảo bối này, chỉ cần không có vượt qua cấp bậc thần binh Chúa Tể, bằng vào Nạp Vật thế giới hoàn toàn có thể sao chép được. Cũng không tính là vật hiếm có gì.
Một đường tiến lên cực nhanh, một khi gặp phải bảo bối thích hợp, hắn cũng sẽ dừng lại nhìn qua một chút.
- Ồ? Đó là cái gì vậy?
Đột nhiên, Nhiếp Vân dừng bước, hai mắt nhìn vào trên một cái kim bài.
Vật này nhìn qua giống như một cái huy chương, không biết đã tồn tại bao nhiêu năm, mang theo khí tức, phong cách cổ xưa nồng đậm.
Phía trên có khắc một hàng chữ viết, giống như là những con giun, cho dù là hắn cũng không thể nhận ra được dù chỉ một chữ.
- Đây không phải là văn tự cổ Hỗn Độn, cũng không phải là văn tự trong Hỗn Độn đại dương...
Mặc dù bây giờ Nhiếp Vân không thể thi triển thiên phú Thiên Nhĩ sư. Thế nhưng thực lực như thế đã sớm tinh thông ba nghìn đại đạo, chỉ cần là văn tự bên trong Hỗn Độn đại dương cơ hồ chỉ cần nhìn là hắn có thể nhận ra được.
Mà những hàng chữ trước mắt này lại khiến cho hắn hoa cả mắt, cái gì cũng không nhìn ra được. Đây rốt cuộc là văn tự của nơi nào chứ?
Sao tới bây giờ mà hắn còn chưa từng thấy qua?
- Vật này chắc hẳn cũng không quan trọng. Cầm trước, chờ sau khi trở về mang cho Tĩnh Tâm nhìn qua một chút.
Cổ tay khẽ lật một cái, lập tức thu thứ giống như huy chương này vào trong cơ thể, Nhiếp Vân lại tiếp tục đi về phía trước.
Rất nhanh hắn đã đi qua toàn bộ Tàng Bảo Các một lần.
Tuy rằng nơi này nhiều bảo vật, thế nhưng đối với hắn mà nói, thứ hữu dụng lại cơ hồ không có.
Có được thần binh Phong vương, những binh khí khác ở trong mắt hắn không đáng một xu.
- Đi ra ngoài a!
Đã lấy được vật mà bản thân mong muốn, Nhiếp Vân cũng không có cần thiết ở lại chỗ này, cho nên hắn lập tức xoay người đi ra ngoài.
Tên hộ vệ trước đó còn đứng chờ ở ngoài cửa. Sau khi hắn đi ra lại đi theo sau hắn trở lại chỗ ở.
- Bây giờ ta đi Tàng Bảo Các tìm đồ thì không thành vấn đề. Thế nhưng nếu trực tiếp đi Sâm La Viện thì nhất định sẽ không được, phải tìm được một cái cớ tốt một chút.
Trở lại nơi ở, Nhiếp Vân cũng không có tiếp tục hành động mà là ngồi tại chỗ suy tư một chút.
Bây giờ hắn còn không biết rốt cuộc Yến Huy này có mục đích gì, cũng nghĩ không thông rốt cuộc A Dục Vương này muốn làm gì. Dù sao hàn tinh cũng đã tới tay, còn không bằng cẩn thận dò xét một phen. Nhìn xem trong hồ lô của bọn họ rốt cuộc có bán thuốc gì!
Chương 2612: Thời gian gia tốc (Trung)
Sưu!
Hắn ngồi vào chỗ của mình ở trong phòng. Ý thức lần nữa trở lại trên người bổn tôn ở trong Sâm La Viện.
- Thế nào? Có tin tức gì không?
Tĩnh Tâm thấy hắn mở mắt, có chút lo lắng hỏi.
- Đã lấy được Hỗn Độn Hàn tinh.
Nhiếp Vân đem chuyện trải qua trước đó nói qua với Tĩnh Tâm một lần.
- Nói ngươi là Đại thống lĩnh? Chuyện này...
Hai mắt Tĩnh Tâm nháy hai cái, dường như cũng có chút không rõ ràng.
- Trước tiên không cần quan tâm tới những thứ này. Bây giờ chuyện quan trọng nhất có hai cái, thứ nhất, đó là làm thế nào mới có thể khiến cho phân thân đem hàn tinh tới đây được. Thứ hai, tra rõ xem rốt cuộc A Dục Vương làm cứu sống những thống lĩnh kia, lại thu gom những thiên tài này này tới đây rốt cuộc làm muốn làm cái gì.
Không xoắn xuýt chuyện Đại thống lĩnh nữa, Nhiếp Vân nói ra hai chuyện cần kíp ngay bây giờ.
Bằng vào thực lực của phân thân bây giờ, hoàn toàn có thể cưỡng ép đem hàn tinh tới đây được. Đợi cho Tĩnh Tâm hoàn toàn khôi phục Chân Huyết Vương quan. Khi đó lại phối hợp với phân thân, cho dù là A Dục Vương đích thân tới đây cũng có thể đánh cho hắn răng rơi đầy đất.
Bất quá, một khi làm như vậy, muốn lần nữa dò xét mục đích của A Dục Vương sẽ có chút khó khăn. Không bằng nhân cơ hội này tìm hiểu rõ ràng mục đích của đối phương. Sau đó lại nhìn một chút xem có khả năng tìm được vị trí hiện tại của Nhiếp Đồng hay không. Như vậy có thể đi trợ giúp một tay.
- Nếu như chúng ta một mực đợi ở Sâm La Viện, nhất định sẽ không dò la ra được tin tức gì. Chỉ là một khi đi ra ngoài sẽ bị phát hiện ngay lập tức a.
Đôi mi thanh tú của Tĩnh Tâm nhíu lại, khẽ lắc đầu một cái, dường như ngay cả nàng cũng không biết hiện tại nên làm như thế nào.
Vốn tưởng rằng vào ở trong Sâm La Viện đã là thiên tài rồi. Thế nhưng bây giờ nhìn lại, ở chỗ này bọn họ cũng chỉ là tay mơ, chỉ có đạt tới cảnh giới nhất định thì mới có thể đi ra ngoài.
Chưa đạt tới, đi ra ngoài sẽ bị phát hiện, không đi ra thì tin tức gì cũng không tra xét ra được. Cho nên, chỗ ở hiện tại cũng không khác gì là phòng giam.
- Không có sao, ta đã có biện pháp...
Nhiếp Vân cười một tiếng, lập tức đứng dậy.
Tĩnh Tâm theo sau lưng hắn đi ra ngoài, rất nhanh đã đi ra sân đình viện.
- Đại nhân, người đi ra rồi sao? Muốn chỉ điểm chúng ta tu luyện hay sao?
- Chúng ta đã chờ lâu rồi.
- Chỉ cần có thể nhanh chóng tiến bộ, ngươi muốn để cho chúng ta làm gì thì chúng ta sẽ lập tức đi làm cái đó!
...
Vừa mới ra ngoài, những người trước đố xông quan cùng hắn lập tức vây quanh, trong mắt mỗi người đều hiện lên vẻ chờ mong.
Trải qua ba cửa khảo hạch trước đó, bọn họ đã biết người thiếu niên trước mắt này đáng sợ thế nào. Chỉ cần hắn nguyện ý chỉ điểm, có thể tưởng tượng ra được, thực lực của bọn họ nhất định có thể nhanh chóng tăng lên.
- Các ngươi đã muốn tăng lên thực lực như vậy, ta vừa vặn cũng có một biện pháp. Các ngươi không được phản kháng, ta sẽ mang các ngươi đi tới một chỗ. Ta có thể bảo đảm khiến cho lực lượng của các ngươi trong thời gian ngắn tăng vọt!
Thấy thái độ của mọi người như vậy, Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng.
- Được!
- Chỉ cần có thể tăng thực lực lên, những chuyện khác cũng không thành vấn đề!
- Chuyện này đơn giản a.
...
Mạng của mọi người đều là do người thiếu niên trước mắt này cứu, đừng nói chỉ là đi một chỗ, cho dù đi tới chỗ nào thì mọi người cũng sẽ không chút do dự đồng ý.
- Được rồi, đi thôi!
Tinh thần của Nhiếp Vân khẽ động một cái, lập tức bao phủ mọi người vào bên trong, trong nháy mắt đã thu toàn bộ mọi người vào trong Nạp Vật thế giới.
- Đây là nơi nào?
- Cảm giác không gian áp bách thật nồng đậm…
Những người này sinh ra ở tiểu thế giới, cũng chưa từng tiến vào Chí Tôn vực. Cho nên cũng không có khái niệm Chí Tôn vực. Bất quá, vừa mới tiến vào mọi người vẫn có thể cảm nhận được áp lực nồng đậm ở nơi này.
- Nuốt đám đan được này đi!
Nhiếp Vân cũng không giải thích mà đi tới trước mặt bọn họ, bàn tay khẽ lật một cái, từng khỏa đan dược lập tức xuất hiện, bay về phía mọi người.
Khai thiên tạo hóa đan!
Đan dược vô cùng trân quý với Chúa Tể đối với hắn mà nói cũng chỉ là một đoàn nguyên khí mà thôi, có thể tùy ý sao chép ra vô số.
Muốn để cho những người này nhanh chóng tăng lên thực lực. Những đan dược này tuyệt đối có thể tạo ra tác dụng không nhỏ.
- Dạ!
Mọi người không có chút do dự nào, toàn bộ đều mở miệng nuốt đan dược vào trong bụng.
Ực Ực Ực Ực!
Khai thiên tạo hóa đan cực kỳ lợi hại, dược lực trong nháy mắt đã hòa tan trong cơ thể mọi người. Lực lượng cường đại từ trong đan điền lan tràn ra toàn thân.
Rắc rắc! Rắc rắc! Rắc rắc!
Tiếng giòn vang liên tiếp vang lên. Thực lực của những người này lập tức có đột phá, thân thể càng thêm củng cố.
- Đây là phù điêu ba nghìn đại đạo, bắt đầu từ bây giờ các ngươi hãy quan sát nó. Đây là khí tức đặc thù tương ứng với ba nghìn đại đạo, dung nhập vào trong thân thể, có thể trợ giúp các ngươi lĩnh ngộ đại đạo..
Bàn tay Nhiếp Vân giương lên, trước mắt lập tức xuất hiện một cái phù điêu to lớn.
Phù điêu này chính là thứ ban đầu hắn thấy ở trong chiến trường tam giới, phía trên có khắc ảo diệu của ba nghìn đại đạo.
Muốn tăng lên thực lực. Chỉ dựa vào đan dược đơn thuần đã không thể làm được, quan trọng nhất phải là lĩnh ngộ đại đạo.
Có những phù điêu này việc lĩnh ngộ đại đạo sẽ trở nên đơn giản hơn không ít, hơn nữa một khi thiên phú chi khí dung nhập vào trong thân thể, bình cảnh sẽ trở nên trong suốt, chọc một cái là có thể phá!
- Thời gian tăng tốc!
Sauk hi làm xong những chuyện này, bàn tay Nhiếp Vân vung lên, một màn quang mang lập tức bao phủ mọi người và đám phù điêu vào bên trong.
Thời gian gia tốc!
Ở trong Nạp Vật thế giới, hắn là chưởng khống giả duy nhất. Không những có thể tùy tiện thay đổi hình dáng không gian trong đó mà còn có thể sử đổi pháp tắc, tốc độ chảy của thời gian trong đó.
Trước đó ở Phù Thiên đại lục có những thời không lung khu kỳ quái kia cũng có tác dụng như vậy, tốc độ thời gian so với bên ngoài còn hơn gấp trăm lần.
Nói cách khác. Bên ngoài một ngày, bên trong này tương đương với hơn ba tháng.
Mà ở chỗ này, hắn có thể khống chế tốc độ chảy của thời gian, so với thời không lung khu còn nhanh hơn vô số lần!
Chương 2613: Thời gian gia tốc (Hạ)
Trước kia không gian trong Nạp Vật thế giới không ổn định, một khi cưỡng ép thay đổi thời gian, rất dễ tạo thành hiện tượng thời không sụp đổ. Mà bây giờ Chí Tôn vực đã hoàn toàn vững chắc, hắn từ bên trong những quang mang của Bích Hải Huyền Thiên học được không ít thứ, cho nên khi thi triển cũng không có bất kỳ vấn đề gì!
- Tốc độ thời gian một ức lần!
Sắc mặt ngưng trọng, ngón tay điểm ra một cái.
Mặc dù có nhiều điều kiện tiên quyết như vậy. Thế nhưng bây giờ hắn cũng chỉ có thể khống chế tốc độ thời gian một ức lần mà thôi.
Cũng chính là bên ngoài quang mang một ngày, bên trong sẽ trải qua gần ba mươi vạn năm!
Mặc dù cũng không nhiều, thế nhưng như vậy là đủ rồi!
Đám người kia cũng là thiên tài trong thiên tài, cho bọn họ thiên phú cho khí, phù điêu đại đạo. Như vậy một khi tu luyện làm ít công to, hơn nữa trong này lại còn có nhiều thời gian phung phí như vậy. Có thể đoán ra được, trong thời gian ngắn có thể khiến cho thực lực của bọn họ tăng lên mấy chục lần, gấp mấy trăm lần!
- Đáng tiếc, chuyện nghịch chuyển thời gian này đối với ta vô dụng. Nếu không, ta cũng có thể tu luyện một chút. cho ta thời gian mấy chục vạn năm, tu vi của ta nhất định sẽ càng cường đại hơn...
Nhìn thời gian trôi nhanh bên trong quang mang như là nước chảy, Nhiếp Vân không khỏi lắc đầu một cái.
Loại thời gian nghịch chuyển này, tốc độ tăng nhanh, đối với những người khác có tác dụng. Thế nhưn đối với người chủ nhân như hắn mà nói, lại không có một chút tác dụng nào.
Nếu như có tác dụng, hắn hoàn toàn có thể tự mình chui vào, sau đó lạinghịch chuyển thời gian, làm cho bản thân có nhiều thời gian tu luyện hơn!
Bất quá, thứ bây giờ hắn theieus cũng không phải là thời gian tu luyện, mà là cơ hội!
Thực lực đạt tới cấp bậc này, nếu như không có cơ hội, cho dù cho thêm hắn ức vạn năm thì cũng sẽ không có tiến bộ quá lớn.
- Chờ một chút xem, cho bọn hắn mấy ngày, đám người này nhất định có thể bỗng nhiên tỏa sáng, đạt tới mức khiến cho người ta khiếp sợ! Đến lúc đó, chúng ta sẽ đi ra ngoài. Sẽ quậy cho Sâm La Viện này huyên náo tới long trời lở đất, ta không tin bọn họ không để cho chúng ta đi ra ngoài!
Nhiếp Vân nở nụ cười, nói.
Đối phương một mực nhốt bọn họ ở trong Sâm La Viện, bắt tu luyện không cho phép đi ra ngoài. Rất hiển nhiên là cảm thấy thực lực của bọn hắn thấp. Thế nhưng một khi thực lực của bọn họ cao hơn thì sao?
Có phải sẽ có thể dễ dàng tới gần chân tướng hơn ha không?
Cho dù thực lực những người này có tăng lên tới cấp bậc Chúa Tể, thì cũng không thể lật lên bao nhiêu sóng gió ở trong Bích Hải Huyền Thiên nà. Thế nhưng trong thời gian ngắn như vậy mà đã có được thực lực như thế. Nhất định sẽ dẫn tới lực chú ý rất lớn, đến lúc đó, khi lực chú ý của mọi người tập trung lên đám người này, hắn có thể ung dung điều tra ra mục đích của đối phương là gì!
Đây là chuyện mà hắn đã tính toán ra từ lúc ở trong phòng.
Cũng là nguyên nhân mà hắn cứu những người này!
Có những người này thu hút sự chú ý, hắn và Tĩnh Tâm sẽ không quá đột ngột, khi đó cũng có thể yên tĩnh đi làm chuyện mà mình muốn làm.
- Được rồi. Bọn họ tu luyện, có lẽ phải mất mấy ngày, vừa vặn thừa dịp này nghiên cứu Thời Không nhuyễn trùng một chút vậy.
Cổ tay khẽ lật một cái, một khối thịt vụn xuất hiện ở trong lòng bàn tay hắn.
Trước khi đi tới nơi này hắn đã đi qua thân thể của Thời Không nhuyễn trùng. Khi đó hắn đã lặng lẽ cắt một khối thịt vụn trên người nó.
Sau khi tiến vào Bích Hải Huyền thiên lại bị mọi chuyện vây khốn cho nên không có thời gian nghiên cứu, bây giờ chính là cơ hội tốt nhất.
- Phân giải, dò xét!
Tinh thần khẽ động một cái, khối thịt vụn trong tay lập tức chia thành vô số mảnh vụn nhỏ bé, lẳng lặng trôi lơ lửng ở trước mặt hắn.
Nếu như ở bên ngoài dò xét, như vậy hắn sẽ phải phí rất nhiều thời gian để hiểu rõ. Thế nhưng ở trong Nạp Vật thế giới, hắn là chưởng khống giả duy nhất. Một khi nói là có thể làm được. Muốn nghiên cứu những thứ này sẽ vô cùng đơn giản!
- Bên trong mỗi một tế bào lại ẩn chứa không gian chi lực.
Phân nhỏ khối thịt này ra, ánh mắt của Nhiếp Vân rơi vào bên trong từng mảnh nhỏ. Sau khi nhìn một cái, trong lòng nhất thời ngạc nhiên một phen.
Những khối thịt vụn của Thời Không nhuyễn trùng trước mắt này, mỗi một tế bào đều giống như một cỗ thân thể độc lập vậy, trong đó đều có không gian đặc thù.
Bên trong có thời gian lưu tốc đặc biệt, còn có pháp tắc không gian.
Mặc dù chỉ là không gian, khoảng cách với thế giới của hắn kém rất xa, thế nhưng lại làm cho người ta không thể không khen ngợi một phen.
Tình huống như vậy, cho dù là cường giả Phong vương cũng không thể làm được!
- Có lẽ nó có thể xuyên qua thời không cũng là bởi vì thân thể có đặc thù như vậy a.
Trong đầu Nhiếp Vân nhanh chóng suy tư.
Thân thể của Thời Không nhuyễn trùng dường như có thể dung hợp với không gian trở thành một bộ phận thân thể. Có lẽ nó có thể qua lại giữa không gian, thời gian, chính là vì vậy.
- Nạp Vật thế giới của ta ở trong đan điền, so với tế bào của nó còn càng cường đại hơn, nếu như vận dụng tốt, liệu có phải ta cũng có thể xuyên qua thời không hay sao?
Nhiếp Vân trầm tư suy nghĩ.
Bên trong tế bào của Thời Không nhuyễn trùng có không gian giống như nạp vật giới chỉ vậy. Chỉ là nó với Nạp Vật thế giới vẫn có khác nhau về bản chất.
Nó có không gian nhỏ như vậy mà cũng có thể làm cho nó xuyên qua thời không. Như vậy một khi vận dụng Nạp Vật thế giới tốt, chẳng phải sẽ có hiệu quả tốt hơn hay sao?
Nghĩ tới đây, hai mắt Nhiếp Vân sáng lên. Tinh thần đắm chìm ở trong khối thịt vụn trên thi thể của nhuyễn trùng.
Ngón tay nâng lên, nhẹ nhàng điểm ra một cái.
Có lực lượng cung cấp, không gian bên trong khối thịt vụn này xảy ra chấn động. Đột nhiên nhoáng một cái, trong nháy mắt đã xuất hiện ở một nơi cách đó mấy chục thước.
- Ồ? Xuyên qua thời không? Thuấn di?
Trong đầu Nhiếp Vân âm một tiếng, vẻ mặt tràn ngập vẻ mừng rỡ như điên.
Mới vừa rồi hắn cung cấp cho khối thịt vụn này một ít năng lượng, không gia bên trong vật này tựa như lập tức dung hợp với không gian chung quanh, trong nháy mắt đã di chuyển ra ngoài cách đó mấy chục thước.
Loại tốc độ này, quả thực có thể nói là thuấn di!
Toàn bộ Hỗn Độn đại dương bây giờ, bao gồm cả cường giả Phong vương đều không có cách nào thuấn di được. Đây là chuyện đã được công nhận từ trước tới nay, nếu như có thể học được chiêu này của Thời Không nhuyễn trùng. Không phải trong nháy mắt hắn sẽ có thể đi tới nơi ở trong đầu hắn hay sao?
Chương 2614: Thuấn di
Như vậy, cho dù thực lực của bản thân không đủ, không đánh lại được cường giả Phong vương thì sao chứ? Đối phương có thể đuổi theo kịp được hắn hay sao?
- Mới vừa rồi khối thịt vụn này thuấn di là bởi vì đem không gian chi lực bên trong lan tràn ra bên ngoài, dung hợp với không gian chung quanh thành một thể, cho nên mới có thể tiến hành thuấn di.
Nhiếp Vân nhớ lại quỹ tích của khối thịt vụn vừa rồi, bắt đầu suy diễn lại nó ở trong đầu.
Trước đó tốc độ của khối thịt vụn này cực nhanh, cho dù là cường giả Phong vương muốn nắm bắt được dấu vết của nó cũng không thể làm được. Thế nhưng ở trong Nạp Vật thế giới, hắn lại có thể ung dung hoàn thành được chuyện này.
- Thì ra là như vậy...
Không biết đã suy diễn được bao lâu, hai mắt Nhiếp Vân mở ra, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Ở bên ngoài, bằng vào ý niệm của hắn, hắn có thể tùy ý tiến vào bất kỳ một nơi nào ở trong Nạp Vật thế giới.
Diện tích bây giờ của Nạp Vật thế giới so với Tà Nguyệt Chí Tôn vực vật khổng lồ kia cũng không kém là bao. Nói cách khác... Ở trong Nạp Vật thế giới, hắn cũng có thể ung dung thuấn di.
Căn cứ vào nghiên cứu vừa rồi. Chỉ cần hắn có thể dung hợp không gian chi lực ở bên trong này với lực lượng không gian ở bên ngoài. Khi đó có lẽ có thể ung dung thuấn di ở bên ngoài!
- Thử xem một chút!
Nghĩ đến là làm, thân thể Nhiếp Vân nhoáng một cái đã lần nữa xuất hiện ở trong Sâm La Viện.
Chân bước mấy bước trở về phòng mình, bàn tay liên tục vung vẩy, bày ra phong ấn ở chung quanh.
Nghiên cứu thuấn di, đây là chuyện mà ngay cả cường giả Phong vương cũng không thể làm được, tạm thời vẫn không nên để cho những người khác biết thì hơn.
Bởi vì một khi thành công, thứ này chính là lá bài tẩy lớn nhất của hắn.
- Không gian ba động...
Khoanh chân ngồi ở trên giường, tinh thần khổng lồ tràn ngập ra cả phòng, tìm kiếm quỹ tích ba động của không gian chung quanh.
Nói tới không gian là vô cùng thần bí, thế nhưng trên thực tế nói trắng ra thì rất đơn giản. Đây là một loại năng lượng đặc thù ba động, loại ba động này dùng mắt thường không thể nào nhận ra được. Chỉ có thể dựa vào một loại cảm giác đặc thù mà thôi.
Giống như gặp phải không gian yếu kém thì có thể tùy ý xé nát vậy. Trên thực tế chính là cắt đứt cỗ năng lượng này ba động. Một khi ba động vừa đứt, không gian vững chắc nhất định sẽ bị sụp đổ.
Đương nhiên, chỉ cần hoàn cảnh vững chắc thì không mất bao lâu ba động bị cắt đứt sẽ lại tiếp tục, không gian vỡ nát vẫn sẽ lần nữa ổn định lại.
Khác với không gian chèn ép, khác với pháp tắc, ba động cũng hoàn toàn khác với hai loại còn lại
Điều này cần phải cẩn thận lĩnh ngộ, suy nghĩ.
Không gian ở Sâm La Viện này rõ ràng cũng không giống không gian ở trong tam giới và bên ngoài. Nhất định phải tinh tế dò xét một chút, một khi hoàn toàn biết rõ thì mới có thể hành động được.
- Không gian chi lực...
Cảm ứng một lát, Nhiếp Vân dựa theo phương pháp của Thời Không nhuyễn trùng câu thông với Nạp Vật thế giới, đem không gian chi lực bên trong thả ra bên ngoài.
Ầm ầm!
Vừa mới thả không gian chi lực ra thì đã nghe thấy bên tai có tiếng ầm ầm vang vọng. Không gian chung quanh thân thể hắn lập tức vỡ nát, hóa thành từng cái hắc động đang xoay tròn.
Phốc!
Thân thể bị đụng vào, miệng tức thì phun ra một ngụm máu tươi.
- Xem ra chỉ cần thiếu một chút ba động thì cũng không được, rất dễ dàng dẫn tới không gian cộng hưởng, khi đó sẽ hoàn toàn vỡ vụn.
Mộc sinh khí vận chuyển, thương thế trên người hoàn toàn khôi phục. Nhiếp Vân thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu tổng kết kinh nghiệm thất bại vừa rồi.
Không gian chi lực mới vừa rồi hắn thả ra, dường như ba động còn có chút chênh lệch với ba động của không gian chung quanh, chính vì vậy cho nên mới dẫn tới không gian chung quanh cộng minh, thời không mới hoàn toàn vỡ nát!
Nếu không phải thực lực của hắn mạnh mẽ, không gian chèn ép ở nơi này lại không lớn cho nên miệng cũng chỉ phun ra một ngụm máu rồi thôi. Nếu không, không chỉ có không gian vỡ nát, mà còn có thể khiến cho thân thể hắn vỡ nát thành bụi phấn, bị mất mạng tại chỗ.
Tu luyện cũng thôi đi, thế nhưng thiếu chút nữa lại làm bản thân mất mạng, thật đúng là nguy hiểm a!
Khó trách chiêu thuấn di này ngay cả cường giả Phong vương cũng không biết. Bởi vì muốn tu luyện nó quá khó khăn, khiến cho người ta khó có thể tưởng tượng nổi.
- Ta không tin không thể thành công!
Mặc dù rất khó, thế nhưng càng là như vậy thì càng làm cho trong lòng Nhiếp Vân sinh ra hứng thú nồng đậm. Trong đầu lóe lên linh quang, cả người lại tiếp tục suy tư.
Mới vừa rồi là không có nắm chắc không gian ba động, lần này nên cẩn thận dò xét một lần nữa. Tranh thủ nắm bắt ba động cho thật hoàn mỹ!
Nghĩ tới đây, tinh thần hắn lần nữa tập trung, thiên nhãn vận chuyển, lại nhìn về phía không gian trước mắt hướng trước mắt.
Quang mang bảy màu trong không gian chung quanh bắt đầu bị phân giiar, tạo thành từng đạo cầu vồng đặc thù.
- Có lẽ ba động này là như vậy a.
Cẩn thận dò xét một phen, trong đầu Nhiếp Vân không ngừng phân tích. Không biết qua bao lâu, đột nhiên hắn ngừng lại, miệng hít sâu một hơi.
- Không gian ba động dung hợp!
Câu thông với Nạp Vật thế giới, một đạo không gian ba động lập tức từ bên trong cơ thể lan tràn ra ngoài. Giống như là tinh linh dò đường, bắt đầu tản ra chung quanh.
Ông!
Nương theo không gian ba động xuất hiện lần này, không gian vững chắc chung quanh cũng chỉ run rẩy một cái, cũng không có vỡ nát giống như trước đó.
- Thành công rồi sao?
Hai mắt Nhiếp Vân sáng lên, tinh thần khẽ động một cái, ý niệm bám theo không gian chi lực tản ra.
Sưu!
Trong nháy mắt hắn đã biến mất ở trên giường, khi lần nữa xuất hiện thì đã ở chính giữa căn phòng.
Thuấn di!
- Ha ha!
Lúc hiện ra trong phòng, Nhiếp Vân không nhịn được cất tiếng cười to.
Mặc dù chỉ có mấy thước ngắn ngủn, thế nhưng cũng là thuấn di chân thật. Lúc chiến đấu cùng với người khác, chỉ cần mấy thước ngắn ngủi cũng có thể tạo ra dụng không thể tưởng tượng được.
Đương nhiên, loại thuấn di này là thành lập ở trên tình huống không gian vững chắc. Một khi giao chiến với người thực lực mạnh hơn ngươi. Không gian ba động hỗn loạn, khi đó sẽ không thể hoàn thành thuấn di được.
Dù vậy, chiêu này cũng tương đương với đột phá rất lớn. Có lá bài tẩy này, sức chiến đấu của hắn lại một lần nữa tăng lên.
Sưu!
Lại thử nghiệm thêm một lần nữa, khắp nơi bên trong gian phòng đều có thân ảnh của hắn.
Chương 2615: Tu La bổ thiên trận (Thượng)
- Đáng tiếc, dựa theo thực lực của ta bây giờ, khoảng cách thuấn di cũng chỉ có mấy chục thước. Xa hơn nữa thì lại có chút không kiên trì được a!
Thử nghiệm một hồi, Nhiếp Vân dừng lại. Trong lòng cảm thấy có chút không quá hoàn mỹ.
Hắn căn cứ vào Thời Không nhuyễn trùng nghiên cứu ra phương pháp thuấn di này. Thế nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể di chuyển trong phạm vi mấy chục thước. Nếu xa hơn nữa thì lại không được. Muốn giống như Thời Không nhuyễn trùng, bắc ngang qua ức vạn khoảng cách đi tới nơi mình muốn, quả thực hoàn toàn là hai loại khái niệm khác biệt.
- Đây cũng chỉ là khởi đầu mà thôi, chờ ta quen thuộc với không gian ba động. Khi đó mới có thể di chuyển tới khoảng cách xa hơn!
Nhiếp Vân khẽ cười, thầm nghĩ.
Bây giờ hắn cũng chỉ mới nghiên cứu ra được tuyệt chiêu thuấn di này. Đối với không gian ba động còn có chút không quen thuộc, cho nên khoảng cách di chuyển mới nhỏ như vậy. Một khi quen thuộc, như vậy không gian ba động trong Nạp Vật thế giới cũng có thể vận dụng nhiều hơn. Khi đó khoảng cách di chuyển nhất định sẽ có thể gia tăng lên không ít.
- Đã gần bốn ngày rồi. Đi xem đám người kia đã tu luyện đến trình độ nào rồi.
Tinh thần khẽ động một cái, lúc này Nhiếp Vân mới biết tuy rằng mình cảm thấy mới tu luyện không được bao lâu, thế nhưng trên thực tế đã qua gần bốn ngày.
Ở bên ngoài gần bốn ngày, Nạp Vật thế giới bố trí thời không gia tốc, ở bên trong quang mang đã qua không dưới trăm vạn năm. Những thiên tài trước đó chưa tới năm vạn năm đã có thể tu luyện tới Tru Thiên cảnh, như vậy bây giờ có thời gian gia tốc, lại có phù điêu đại đạo cùng với thiên phú chi khí, thực lực nhất định sẽ có biến hóa rất lớn.
Sưu!
Xuất hiện ở trong Nạp Vật thế giới, bàn tay chộp một trảo, hủy bỏ màn quang mang gia tốc thời gian.
Sưu sưu sưu sưu!
Trong nháy mắt đã có mấy đạo thân ảnh bắn ra. Mỗi một người khí thế mạnh mẽ, giống như lợi kiếm tràn ngập phong mang vậy.
- Tông chủ cảnh? Bán bộ Chúa Tể cảnh?
Thấy thực lực của những người này như vậy. Nhiếp Vân có chút sửng sốt, âm thầm chậc chậc một phen.
Những người trước mắt này, cho dù yếu nhất cũng đã đạt tới Tông chủ cảnh, người thực lực mạnh nhất thậm chí còn đã đạt tới cấp bậc bán bộ Chúa Tể.
Mặc dù chỉ là tiểu tam trọng, thế nhưng cũng đã cực kỳ đáng sợ!
Người trong tam giới muốn đạt được cảnh giới như bọn họ, không một ai là không tu luyện tới ức vạn năm. Mà bọn họ chỉ dùng hơn một trăm vạn năm ngắn ngủi đã có thể đạt tới loại trình độ này. Từ đó cũng có thể thấy được thiên phú của mấy người này mạnh mẽ thế nào. Có thể đạt tới trình độ nghe rợn mà cả người.
Không hổ là thiên tài trong Hỗn Độn trên thế giới. Quả thực đủ biến thái.
- Vân Đồng đại nhân!
Thấy được thủ đoạn thần kỳ của Nhiếp Vân, rốt cuộc những người này đã biết người thiếu niên trước mắt này cũng không phải là Tru Thiên cảnh đơn thuần. Chỉ sợ đây là một vị siêu cấp cường giả a. Vì vậy, mặc dù thực lực của bọn họ đã tăng lên không ít, thế nhưng lại không có một chút đắc ý nào. Cả đám vẫn cung kính mười phần.
- Được rồi, chúng ta đi ra ngoài a!
Thấy tốc độ tiến bộ và thực lực của mọi người đã vượt xa khỏi tưởng tượng của mình, Nhiếp Vân vô cùng hài lòng. Chưa tới bốn ngày mà tất cả mọi người lại có biến hóa như thế, chắc hẳn có thể lập tức khiến cho toàn bộ Bích Hải Huyền Thiên oanh động a.
Mọi người lại một lần nữa trở lại Sâm La Viện.
- Còn chưa tới bốn ngày sao?
- Sao ta lại cảm giác dường như đã qua trăm vạn năm a?
- Xem ra Vân Đồng đại nhân đã cho chúng ta sử dụng pháp bảo chuyển hóa thời gian a!
- Pháp bảo? Trăm vạn năm mà chỉ mới có bốn ngày? Chẳng lẽ là bảo bối gia tốc thời gian lên một ức lần? Trên thế giới này thật sự có loại bảo vật này hay sao?
...
Trở lại đình viện, lúc này mọi người mới biết thời gian ở bên ngoài còn không tới bốn ngày. Cả đám không khỏi trợn mắt nhìn nhau, tràn ngập khiếp sợ.
Thời gian ở bên ngoài khác với thời gian bên trong không lung khu. Chuyện này bọn họ cũng đã được nghe nói qua. Thế nhưng chênh lệch một ức lần thời gian, chuyện này quả thật là lần đầu bọn hắn nhìn thấy, cũng chưa từng được nghe nói qua!
Vị Vân Đồng đại nhân này rốt cuộc có lai lịch gì chứ?
Ngụy trang thành thực lực như thế đi tới nơi này để làm cái gì?
Trong lòng có chút kỳ quái, thế nhưng bọn họ lại không có nói nhiều. Bởi vì bọn họ biết, nếu như không phải có vị thiếu niên này, nhất định bọn họ đã sớm chết rồi. Bây giờ không những không có chết mà còn có được thực lực như vậy. Đây tuyệt đối là phúc khí đã tu luyện mấy đời a.
- Đại nhân, người muốn chúng ta làm gì, chúng ta nghĩa bất dung từ!
Sauk hi suy nghĩ ra những điểm này, Mạch Đồ đi lên tỏ thái độ đầu tiên.
Mạch Đồ coi như là một trong những người có tốc độ tiến bộ nhanh nhất ở bên trong đám người. Tu vi đã đạt tới cảnh giới bán bộ Chúa Tể tiểu tam trọng. Trải qua trăm vạn năm tu luyện, mơ hồ khiến cho người ta có cảm giác đứng đầu trong mọi người.
Người khác thấy hắn lên tiếng, tất cả đều lẳng lặng nhìn qua. Từ bộ dáng này đã thể hiện thái độ của bọn họ. Nguyện ý cùng tiến cùng lùi với vị Vân Đồng đại nhân này!
- Chuyện ta cần các ngươi làm không có gì là nguy hiểm, ngược lại còn đơn giản vô cùng!
Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng.
- Bây giờ các ngươi cố gắng thích ứng với thực lực của các ngươi đi. Sau đó lại đi ra ngoài Sâm La Viện a! Dẫn tới lực chú ý của mọi người!
- Được!
Mọi người gật đầu đồng ý, đồng thời sải bước đi tới cửa Sâm La Viện. Vừa đi về phía trước, cả đám đồng thời thả ra thực lực của mình.
- Chúng ta cũng đi theo sau a!
Nhiếp Vân nói với Tĩnh Tâm một câu, hai người cũng lập tức theo sau.
Lúc này hai người bọn họ cũng đem thực lực bản thân khống chế ở giữa Tông chủ và bán bộ Chúa Tể. Cho nên đi theo phía sau đám người cũng không có gì là quá nổi bật.
Ầm ầm!
Mọi người còn chưa ra tới bên ngoài Sâm La Viện thì trên không trung đã xuất hiện dị biến. Có mấy đạo thân ảnh bắn thẳng tới. Cả đám nhìn về phía mọi người, hai mắt đều trợn lên, dường như khó có thể tin nổi chuyện xảy ra trước mắt mình vậy.
- Yến Huy Đại thống lĩnh?
Vừa ngẩng đầu nhìn một cái, Nhiếp Vân đã lập tức nhận ra đám người trước mắt. Đó chính là đám người Yến Huy lúc trước hắn đã từng gặp qua.
Dường như bọn họ đã bị thực lực mà mọi người tản ra hấp dẫn, cho nên mới đi tới nơi này. Lúc này cả đám mới phát hiện ra, mọi người đã đạt tới loại trình độ này, vì vậy mới kinh ngạc tới tột đỉnh như vậy.
Chương 2616: Tu La bổ thiên trận (Hạ)
Mặc dù thực lực của mọi người ở trong mắt đối phương không coi vào đâu, thế nhưng... Lúc này mới qua bao lâu a?
Một người tiến bộ thì cũng thôi đi. Thế nhưng nhiều người như vậy đồng thời tiến bộ, mà còn lợi hại như vậy? Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
Sưu Sưu Sưu!
Chư vị thống lĩnh đáp xuống ở trước mặt mọi người.
- Có chuyện gì xảy ra? Thực lực của các ngươi… Tại sao lại đột nhiên tăng lên nhiều như vậy?
Quả thực Yến Huy không nhịn được cho nên mới mở miệng hỏi.
- Các ngươi mang chúng ta tới đây không phải là vì muốn chúng ta có thể nhanh chóng tăng thực lực lên hay sao? Bây giờ thực lực đã tăng lên, chẳng lẽ các ngươi lại mất hứng hay sao?
Tĩnh Tâm hừ lạnh một tiếng.
- Đúng vậy! Không cần phải để ý đến việc sao thực lực của chúng ta lại có thể đạt tới loại trình độ này. Ta chỉ muốn hỏi ngươi, bây giờ chúng ta đã có thể rời khỏi Sâm La Viện hay chưa? Đồng thời muốn chúng ta đi làm việc gì, các ngươi cứ nói thẳng ra đi!
Mạch Đồ cũng lớn tiếng nói.
- Không sai. Bản thân là thiên tài trong các thế giới, có lẽ cácc ngươi cũng có bí mật của riêng mình. Nếu như các ngươi không muốn nói, như vậy ta cũng sẽ không hỏi nhiều. Lộc Trảm, dẫn bọn hắn đi Tu La viện hội họp với những thiên tài khác đi!
Yến Huy nhìn kỹ một lát, dường như muốn nhìn ra thứ gì đó trên người mọi người, cuối cùng hắn bất đắc dĩ lắc đầu, lại quay đầu phân phó một tiếng.
- Vâng!
Lộc Trảm cũng là một vị thống lĩnh, thứ hạng ước chừng trong top mười, địa vị so với Huyễn Cách kia còn cao hơn nhiều.
- Đi thôi!
Lộc Trảm bay tới, bàn tay chộp ra một trảo, mọi người lập tức giống như bị một quả cầu bao phủ, cả đám chậm rãi bay đi.
Thực lực của vị Lộc Trảm thống lĩnh này sợ rằng đã vượt xa Chúa Tể. Thậm chí so với Tĩnh Tâm cũng không thua kém gì nhiều.
Ầm Ầm!
Tốc độ phi hành của hắn cực nhanh, mặc dù mang theo mọi người, thế nhưng lại không bị ảnh hưởng quá nhiều. Chỉ trong chốc lát mọi người đã nhìn thấy một cái phủ đệ rộng lớn xuất hiện ở trước mặt. Trên tấm biển hiện to lớn trước mắt có viết ba chữ, Tu La viện!
- Tu La viện...
Người khác thấy ba chữ này cũng không có bất kỳ suy nghĩ gì. Thế nhưng vẻ mặt của Nhiếp Vân lại có chút cổ quái.
A Dục Vương, Tuyệt Sát Vương, Hỗn Độn vương liên thủ giết chết Tu La vương. Đây là sự thực mà người trong tam giới đều tán đồng, sao lại... Sao lại xây dựng một nơi như vậy ở bên trong Bích Hải Huyền Thiên cơ chứ?
Mặc dù Tu La viện này rất có thể không có bất kỳ quan hệ gì với Tu La vương. Thế nhưng thân là cường giả loại này, nếu dùng tên như vậy có lẽ cũng có một chút kiêng kỵ a!
- Tu La viện là nơi ở của các thiên tài tới sớm hơn so với các ngươi. Tổng cộng có một trăm ba mươi bảy vị! Thực lực của các ngươi mặc dù đột nhiên tăng lên không ít. Thế nhưng tốt nhất không nên chọc vào bọn họ, những người này mỗi một người đều hết sức đáng sợ.
Đáp xuống trước cửa Tu La viện, Lộc Trảm thống lĩnh nói một câu.
- Yên tâm đi, người khác không chọc vào chúng ta, chúng ta tuyệt đối sẽ không chọc vào người khác!
- Chúng ta không thích gây chuyện... Thế nhưng đều kiện tiên quyết là bọn hắn không nên chọc vào chúng ta!
Mọi người đồng thời nói.
- Đại nhân, chúng ta tới đây rốt cuộc là vì chuyện gì? Chẳng lẽ chúng ta chỉ đơn thuần là tới đây tu luyện hay sao?
Mạch Đồ được Nhiếp Vân bày mưu đặt kế cho nên lúc này mới dùng vẻ mặt tràn ngập nghi ngờ hỏi.
Kỳ thực cũng không cần Nhiếp Vân nói với hắn thì hắn cũng muốn hỏi một tiếng.
Những người này mang bọn họ tới đây, cung cấp các loại bảo vật, tài nguyên tu luyện. Chẳng lẽ chỉ vì để cho bọn họ tu luyện hay sao?
Trong thiên hạ này không có bữa trưa nào là miễn phí. Mà chuyện tốt như vậy lại rớt lên trên đầu bọn hắn, hắn không tin.
- Để cho các ngươi cố gắng tu luyện đúng là vì một chuyện!
Nhìn Mạch Đồ một chút, do dự một chút, rốt cuộc Lộc Trảm thống lĩnh cũng chậm rãi nói.
- Một chuyện?
- Đã đến nơi này rồi, có nói với các ngươi cũng không sao, các ngươi tiến vào Tu La viện trước mắt cái này, không chỉ có phải tu luyện cho tốt. Mà còn phải phối hợp với mọi người, cùng nhau luyện tập một tòa đại trận! Chỉ khi nào luyện tập thành thục, phối hợp không chút kẽ hở thì mới có thể coi như là thành công.
Lộc Trảm thống lĩnh nói.
- Đại trận? Đại trận gì vậy?
Nhiếp Vân hỏi một câu.
Cấp bậc Bán bộ Chúa Tể, tông chủ mặc dù không cao. Thế nhưng nếu có đại trận thích hợp duy trì, như vậy quả thực có thể khiến cho mọi người gia tăng không ít sức chiến đấu. Chỉ là cho dù có gia tăng thì cũng sẽ không tăng lên được quá nhiều. Chống lại Chúa Tể bình thường cũng không thể chiến thắng a. Mà đối mặt với đám người như Lộc Trảm thì càng không có bất kỳ chút hy vọng nào!
Đã như vậy, tốn hao nhiều tâm huyết như vậy rốt cuộc là muốn làm gì chứ?
- Tu La bổ thiên trận!
Hai mắt Lộc Trảm sáng lên, trong mắt tràn ngập lửa nóng:
- Trận pháp này cần sáu sáu ba mươi sáu người phối hợp với chủ thể đặc thù thì mới có thể hoàn thành. Một khi thành công, tuyệt đối có thể gia tăng sức chiến đấu lên gấp mấy trăm lần!
- Cái gì? Gia tăng sức chiến đấu lên gấp mấy trăm lần?
- Chuyện này... Không phải chứ?
Tất cả mọi người đều sửng sốt một chút.
Không chỉ có mọi người khiếp sợ, ngay cả Nhiếp Vân cũng không thể tin được.
Hắn hiểu rõ về trận pháp, cho dù là lợi hại nhất thì cũng chỉ có thể tăng lực lượng lên gấp mấy lần mà thôi. Tăng lên gấp mấy trăm lần? Thật hay giả vậy?
Sức chiến đấu của bản thân những thiên tài bọn họ vốn đã mạnh, đã có thể vượt cấp chiến đấu. Ba mươi sáu người liên hợp lại một chỗ, cho dù không cần trận pháp, chống lại đại năng bán bộ Chúa Tể đại tam trọng, thậm chí là chống lại người trên Bách Cường bảng sợ rằng cũng sẽ không rơi xuống thế hạ phong được.
Dưới tình huống như vậy, lại lần nữa tăng sức chiến đấu lên gấp trăm lần. Như vậy chẳng phải đã nói, so với cường giả Chúa Tể còn đáng sợ hơn hay sao?
Thậm chí so với bản thân hắn bây giờ cũng còn lợi hại hơn. Có lẽ có thể vượt qua được vị Lộc Trảm Chúa Tể trước mắt này, thậm chí còn có thể có vượt qua nữa.
Cái này... Rốt cuộc là trận pháp gì a? Lợi hại như vậy sao?
Tu La bổ thiên trận... Sao hắn lại chưa từng nghe nói qua cơ chứ?
Chương 2617: Mông Tử
- Không chỉ riêng gì các ngươi, ngay cả ta lúc lần đầu tiên nghe được công hiệu của trận pháp này cũng đã cảm thấy không thể tưởng tượng được nổi. Khó có thể tin! Bất quá sau khi chính mắt nhìn thấy tác dụng của nó. Ta mới biết được trận pháp này đáng sợ tới mức nào!
Dường như Lộc Trảm thống lĩnh đã sớm đoán ra được vẻ mặt của mọi người sẽ như vậy. Hắn cười ha hả một tiếng, lái ải bước đi tới Tu La viện phía trước.
Mọi người lập tức theo sát phía sau.
Sưu sưu sưu sưu!
Bọn họ mới vừa tiến vào trong viện thì lập tức đã có từng tiếng xé gió vang vọng. Từng bóng người xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Những người này mỗi một người đều có thực lực không sai biệt lắm với mọi người. Thậm chí người mạnh nhất đã đạt tới bán bộ Chúa Tể đại tam trọng địa bộ, so với Sâm Tùng trước đó còn mạnh hơn mấy phần.
Khác với Sâm Tùng ở bên ngoài, trên người những người này đều mang theo khí tức khác với sinh mạng ở bên trong Hỗn Độn thế giới. Cực kỳ nồng đậm, vừa nhìn một cái đã có thể nhận ra được. Bọn hắn không phải là người của Bích Hải Huyền Thiên hoặc là tam giới.
- Lộc Trảm thống lĩnh!
Mọi người đi tới trước mặt, đồng thời hành lễ với Lộc Trảm.
- Không cần phải khách khí, mấy vị này là thiên tài mới tới. Muốn phối hợp tạo thành đại trận với các ngươi. Giữa mọi người cố gắng không nên có mâu thuẫn gì, nên ở chung hòa thuận một chút.
Lộc Trảm thống lĩnh nói.
Hắn cũng biết giữa thiên tài thường thường không phục lẫn nhau, cho nên hắn mới lên tiếng đề phòng trước.
- Người mới tới tất phải biết quy củ một chút. Nếu không ta sợ trận pháp không những không vận chuyển được, mà còn làm liên lụy tới chúng ta... Đương nhiên, thống lĩnh cứ yên tâm, chúng ta sẽ không làm quá mức!
- Đúng vậy, Lộc Trảm thống lĩnh cứ yên tâm a. Chúng ta sẽ dạy dỗ bọn hắn thật tốt, khiến cho những người mới này biết quy củ của nơi này.
- Thống lĩnh suy nghĩ nhiều rồi. Nhiều nhất chúng ta cũng chỉ dạy bọn hắn một chút quy củ mà thôi, sẽ không quá nặng tay.
- Khi chúng ta mới tới đây cũng phải học quy củ một chút, đều là từ công đoạn này mà đi qua, không cần khẩn trương thái quá a.
...
Nghe thấy Lộc Trảm thống lĩnh nói vậy. Đám người trước mắt này lập tức cười hắc hắc, ánh mắt lóe lên, không biết trong lòng đang nghĩ cái gì.
- Được rồi, nhớ đúng mục là được! Mông Tử. Bây giờ chỉ có nhóm của ngươi là thiếu người. Ngươi mang theo mấy người bọn hắn đi, nên dụng sức huấn luyện cho tốt. Tranh thủ trong vòng mười ngày làm cho trận pháp trên cơ bản thành hình!
Dường như Lộc Trảm cũng biết tới quy củ của nơi này cho nên mới mở miệng nói một tiếng như vậy. Chẳng qua cũng chỉ làm cho ra vẻ mà thôi. Nhìn thấy mọi người không tuân thủ, như vậy hắn cũng sẽ không nói thêm gì nữa.
- Vâng, thống lĩnh!
Lập tức có một tráng hán đi ra.
Tráng hán này gọi là Mông Tử. Trên đầu không có lấy một sợi tóc, hai mắt như điện, cơ bắp toàn thân ngưng kết, tản ra khí tức kinh người.
Chỉ từ thực lực xem ra, sợ rằng người này so với đám người Đoạn Diệc, Phù Ám Triều lúc trước còn mạnh mẽ hơn rất nhiều. Nếu như tiến vào tam giới, ở trong Bách Cường bảng cũng có thể đạt được thứ hạng rất cao.
- Tại hạ là thiên tài của Huyền Ốc Thế Giới, Mông Tử. Sau này mấy người các ngươi sẽ đi theo ta. Bất kể trước kia các ngươi ở trong thế giới của mình thế nào. Thế nhưng một khi đến chỗ của ta, nhất định phải nghe theo mệnh lệnh của ta, nghiêm túc thi hành. Chỉ cần có một chút sai lầm, ta sẽ lập tức khiến cho các ngươi biết mình sắp sửa phải trả một cái giá lớn như thế nào.
Hai mắt Mông Tử trợn tròn, nhìn chằm chằm vào mọi người trước mắt.
- Người ta đã giao cho các ngươi, mau mau sớm đi tu luyện đi. Mười ngày sau ta sẽ đi tới kiểm tra!
Lộc Trảm thống lĩnh lần nữa nói một câu, sau đó xoay người rời đi. Một lát sau đã biến mất ở trước mắt mọi người.
- Nhìn cái gì vậy? Còn không mau đi tu luyện đi. Mấy người các ngươi, đi theo ta!
Thấy mọi người liên tục nhìn chằm chằm vào đám người Nhiếp Vân, Mông Tử quát to một tiếng, khí thế trên người không tự chủ được mà lan tràn ra ngoài.
Thực lực của hắn ở chỗ này cũng coi như là đứng đầu. Mặc dù mọi người không cam lòng, thế nhưng vẫn ngượng ngùng quay đầu, không có ai dám nói nhiều nữa.
Vừa vặn đám người Nhiếp Vân cũng muốn nhìn một chút, xem cái gọi là Tu La bổ thiên trận này rốt cuộc là vật gì. Cho nên cả đám đi theo sau lưng đối phương tiến về phía trước.
Rất nhanh mọi người đã đi tới một cái luyện võ trường trống trải. Bên trong đã sớm có hơn hai mươi người. Lúc này toàn bộ mọi người đều đang ở trong luyện võ trường, tự mình tu luyện ở một chỗ.
Dường như mỗi một người trong những người này đều đang tu luyện chiêu số khác nhau. Dường như lực lượng cũng không giống nhau. Pháp lực tản ra bên ngoài lại giống như thiên nữ tán hoa vậy. Các loại quang mang các màu chiếu sáng, vô cùng dễ nhìn.
- Mấy người các ngươi mới tới. Bây giờ lập tức nghe theo mệnh lệnh của ta, quỳ ở chỗ này một giờ. Nếu như ai dám động một cái, ta sẽ lập tức cắt đứt chân của hắn!
Mông Tử đi hai bước tới trước mặt đám người Nhiếp Vân rồi nhướng mày, quát lên một tiếng.
- Quỳ ở chỗ này sao?
Đám người Nhiếp Vân sửng sốt một chút, sau đó lập tức cau mày.
Làm gì vậy? Bất kể nói thế nào thì bọn họ cũng đều là thiên tài trong thiên tài a. Vừa đi tới nơi này, còn chưa nói câu nào đã trực tiếp bị bắt quỳ xuống. Làm như vậy quả thực có chút quá đáng nha.
- Sao vậy? Không nghe lời sao? Ta nói rồi, ta cần các ngươi nghiêm khắc chấp hành đối với mệnh lệnh của ta. Không thể có một chút ý niệm phản kháng nào. Các ngươi vừa mới tới, chẳng lẽ định phản kháng hay sao?
Mông Tử nhíu mày một cái, thanh âm giống như sấm sét vang vọng chín tầng trời, ầm ầm phát ra âm thanh.
Những người khác trong luyện võ trường nghe thấy đạo thanh âm này, tất cả đều từ trong tu luyện tỉnh lại. Hai mắt nhìn về phía đám người Nhiếp Vân, trên mặt hiện lên nụ cười âm ngoan.
- Không phải là phản kháng, chỉ là chúng ta không muốn quỳ xuống mà thôi. Mệnh lệnh này của ngươi chẳng khác nào là làm nhục người khác a!
Mạch Đồ cau mày nói.
Tu luyện giả chỉ có quỳ xuống đất lạy phụ mẫu, sư phụ mà thôi. Vô duyên vô cớ quỳ xuống như vậy, cho dù là bất kỳ người ai cũng không tiếp nhận nổi.
- Làm nhục? Ngươi cảm thấy ta đang làm nhục ngươi có phải không? Ta còn chưa có để cho ngươi ăn phân a! Lập tức quỳ xuống, đừng có chọc ta nổi giận. Nếu không, ta sẽ vứt bọn ngươi xuống hầm cầu. Khiến cho các ngươi ở dưới đó ba ngày mà không thể đi ra được!
Chương 2618: Thi thể Chúa Tể Tu La thế giới (Thượng)
Dường như đã sớm đoán ra sẽ có người có phản ứng như vậy, cho nên Mông Tử lập tức cười lạnh, nói.
- Ăn phân? Con bà ngươi, mẫu thân ngươi mới ăn phân a.
Trong đám người có một người thanh niên không nhịn được nói một câu.
Mọi người đều là thiên tài, nhiều nhất ngươi cũng chỉ có thời gian tu luyện lâu hơn ta một ít mà thôi. Trang bức cái rắm a?
Mở miệng là quỳ xuống, là ăn phân, quả thực là đủ phách lối nha!
- Muốn chết!
Sắc mặt Mông Tử trầm xuống, trong sát hai mắt đã lập tức nhìn về phía người thanh niên vừa mới mở miệng nói chuyện.
Người thanh niên này chính là một trong hai người ban đầu được Sâm Tùng mang tới, gọi Thượng Quần. Thực lực lúc này của hắn cũng không kém nhiều Mạch Đồ, cũng đã đạt tới cảnh giới bán bộ Chúa Tể tiểu tam trọng.
Đường đường là một thiên tài, đối phương còn chưa nói câu nào đã muốn để cho bọn hắn quỳ xuống, đây quả thực là vũ nhục trần trụi a.
Sưu!
Mông Tử vừa mới lên tiếng xong đột nhiên có hành động, bàn tay giống như là lao lung hàng lâm xuống phía dưới. Trong nháy mắt đã phong tỏa Thượng Quần vào bên trong.
- Đáng chết!
Thượng Quần không nghĩ tới động tác của người này nhanh như vậy, sắc mặt hắn lập tức biến đổi, lại đánh ra một quyền.
Một quyền này thi triển ra toàn bộ lực lượng của hắn. Quyền phong của cảnh giới bán bộ Chúa Tể tiểu tam trọng hội tụ vào một chỗ, tạo thành một đạo khí lãng bắn thẳng ra.
Đối mặt với chiêu này, Mông Tử cũng không có ý định tránh né, năm ngón tay khẽ chuyển rồi nhẹ nhàng bóp một cái.
Phanh!
Lực lượng Thượng Quần đánh ra lập tức giống như bọt xà phòng, cứ như vậy mà vỡ vụn. Giống như công kích của hắn ở trong tay đối phương giống như một món đồ chơi vậy, không có một chút khác biệt nào.
- Cái gì?
Không nghĩ tới đối phương lại lợi hại như vậy, Thượng Quần vội vàng lui về phía sau.
Bất quá lúc này cũng đã chậm, thực lực của Mông Tử như vậy, một khi động thủ sao có thể cho hắn cơ hội chạy trốn cơ chứ? Năm ngón tay của người này chợt ép xuống phía dưới.
Lực lượng cuồng mãnh điên cuồng chèn ép xuống dưới, kình khí bắn tán loạn, đầu gối của Thượng Quần mềm nhũn, quỳ sụp xuống mặt đất.
- Hừ, dám không nghe mệnh lệnh của ta. Bây gờ ta bây giờ sẽ khiến cho ngươi biết, ngươi sẽ phải trả một cái giá lớn thế nào vì hành động này.
Một chiêu đắc thủ, đánh cho Thượng Quần quỹxuống, Mông Tử cũng không có ý định dừng tay. Mà là dùng chỉ làm kiếm, đột nhiên đâm tới phía trước.
Nếu như bị một chỉ này của hắn đâm trung, Thượng Quần tất sẽ bị thương nặng, trong thời gian ngắn khó mà có thể khôi phục được.
Sưu..
Ngay khi ngón tay của Mông Tử sắp chạm tới Thượng Quần thì đột nhiên hắn cảm thấy toàn thân căng thẳng. Một bàn tay chẳng biết từ khi nào đã nắm vào trên cổ tay hắn. Vô luận hắn có giãy giụa như thế nào cũng không có cách nào tránh thoát được bàn tay này.
- Đủ rồi, biểu hiện chút ý tứ là được. Không nên làm quá mức, tránh cho tổn thương hòa khí đôi bên.
Một đạo thanh âm nhàn nhạt vang lên.
- Cái gì?
Sắc mặt Mông Tử lập tức trầm xuống.
Chiêu này mặc dù không có dùng hết toàn lực, thế nhưng vì lập uy, hắn đã dùng phần lớn thực lực của mình. Dưới loại chiêu số này lại có người đi tới bên cạnh hắn, đồng thời còn ra tay ngăn cản. Mà hắn lại không có phát hiện ra đợc chút nào. Chẳng lẽ người ra tay này thực lực rất mạnh hay sao?
Hắn vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ở trong mắt hắn là một người thiếu niên. Người này chính là một trong những người mới, vẻ mặt bình thản, đôi môi hơi mỏng, nhìn qua có chút văn nhược, không giống như cường giả một chút nào.
Từ trên dung mạo cũng không nhìn ra được thực lực đối phương. Thế nhưng hắn lại biết, người này tuyệt đối không đơn giản.
- Ngươi muốn làm gì? Chẳng lẽ cũng muốn tạo phản hay sao?
Trong lòng rung động, Mông Tử nhíu mày một cái, cánh tay khẽ rung lên, muốn thu cánh tay về.
Răng rắc!
Răng rắc!
Thế nhưng hai ngón tay của đối phương lại giống như kim cô, vô luận hắn dùng bao nhiêu lực lượng cũng không có cách nào tránh thoát được.
- Cái gì?
Mông Tử lập tức hoảng sợ.
Hắn đường đường là cường giả bán bộ Chúa Tể đại tam trọng đỉnh phong, cách Chúa Tể cảnh trong truyền thuyết cũng chỉ còn kém một bước. Người thực lực như thế, lại dùng hết lực lượng mà ngay cả cánh tay cũng không thể nào rút về được. Điều này sao có thể được chứ?
Nếu như đối phương dùng hết toàn lực, sắc mặt cũng khó coi như hắn thì cũng thôi đi. Thế nhưng mấu chốt là vẻ mặt của đối phương vẫn vân đạm phong khinh, mà còn chỉ dùng có hai ngón tay mà thôi.
Chỉ bằng vào hai ngón tay đã có thể trấn áp hắn... Chẳng lẽ người trước mắt này là một vị cường giả Chúa Tể hay sao?
- Ngươi muốn làm gì?
Trong lòng khiếp sợ, thế nhưng hắn cũng biết, một khi đối phương thật sự muốn xuất thủ, ngay cả cơ hội chạy trốn hắn cũng không có. Vì vậy lúc này cũng không còn vẻ hốt hoảng như trước nữa, hắn lên tiếng nói.
- Mặc dù chúng ta là người mới, không hiểu quy củ. Thế nhưng ngươi cũng không cần phải là như vậy a. Như vậy sẽ dẫn tới cãi vã, làm tổn thương hòa khí. Khi đó sao có thể tổ hợp ra trận pháp tốt hơn cơ chứ?
Thiếu niên này cười nói.
Thiếu niên này đương nhiên chính là Nhiếp Vân.
Vốn hắn không định ra mặt, thế nhưng Mông Tử này quả thực có chút quá đáng. Còn muốn bắt bọn hắn quỳ xuống. Nếu như như không ra tay ngăn lại, sợ rằng sẽ chỉ càng thêm phiền toái hơn mà thôi.
Thực lực ủa Mông Tử ở trong đa số thiên tài cũng coi như là đỉnh phong. Thế nhưng đối với hắn mà nói, lại giống như một con gà vậy. Không khác gì một con con kiến hôi mà thôi. Chỉ cần đưa ra hai ngón tay ra đã có thể ung dung hoàn toàn trấn áp lực lượng toàn thân của hắn. Khiến cho hắn không thể phản kháng được chút nào.
- Rốt cuộc ngươi là ai?
Mông Tử quát lên một tiếng.
- Ta chỉ là người mới tới a! Mới vừa rồi không phải Lộc Trảm thống lĩnh cũng đã nói với ngươi rồi sao?
Nhiếp Vân cười nói.
- Ngươi...
Mông Tử hít sâu một hơi, định nói cái gì đó, thế nhưng ngay cả một câu cũng không nói được nên lời.
Lúc này cho dù hắn có ngu hơn nữa cũng đã biết, người thiếu niên trước mắt này rất cường đại!
Sắc mặt đối phương không chút thay đổi, vẻ mặt lạnh nhạt. Mà hắn lại dùng lực lượng toàn thân mà cũng không thể tránh thoát được. Chỉ từ điểm này cũng đã có thể thấy được thực lực của đối phương cao hơn hắn không chỉ một bậc!
- Vẫn là câu nói kia. Trước tiên học tập trận pháp đi. Nếu như trong vòng mười ngày chúng ta không học được cái gì. Chắc hẳn Lộc Trảm thống lĩnh cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi a.
Chương 2619: Thi thể Chúa Tể Tu La thế giới (Hạ)
Không để ý tới vẻ kiêng kỵ và sợ hãi trong mắt đối phương. Nhiếp Vân buông lỏng ngón tay ra một chút, lại lạnh nhạt nói.
Trước đó Lộc Trảm thống lĩnh đã nói qua, mười ngày sau hắn ta sẽ tới kiểm tra. Nếu như bọn hắn không biết được một chút gì. Như vậy người chịu trách nhiệm lớn nhất nhất định chính là vị Mông Tử trước mắt này.
Mặc dù thực lực của người này không kém, thế nhưng so với Lộc Trảm thống lĩnh vẫn còn kém quá xa. Giữa hai người căn bản không thể so sánh được.
Đạp đạp đạp đạp!
Nhiếp Vân buông tay, Mông Tử lập tức cảm thấy lực lượng chèn ép ở trên người biến mất. Hứn không khỏi thở gấp hai cái, chân liên tục lui về sau bảy tám bước.
- Không sai, trước tiên học tập trận pháp một chút đi!
Mông Tử biết rõ đối phương đã hạ thủ lưu tình. Nếu không, chỉ dùng hai ngón tay này cũng đã có thể khiến cho hắn lập tức nằm trên mặt đất. Muốn đứng lên cũng không nổi. Vì vậy lúc này hắn cũng không có nói nhiều. Chỉ là trong lòng lại đang suy tư, không biết hắn có nên đem chuyện này thông báo cho Lộc Trảm thống lĩnh hay không.
Bất quá, suy nghĩ này vừa mới xuất hiện thì trong đầu nhất thời đã cảm thấy choáng váng, dường như cái gì cũng không nghĩ ra vậy.
- Đây là... Linh hồn phong ấn?
Con ngươi co rụt lại, từ sâu trong lòng Mông Tử sinh ra cảm giác khủng hoảng nồng đậm.
Trước đó đối phương thể hiện tu vi cường đại của bản thân. Mà bây giờ, lại là công kích bên trên linh hồn!
Đối phương thông qua tiếp xúc đã hoàn toàn khống chế được linh hồn của hắn. Một khi hắn dám đem chuyện này nói ra, không cần phải suy nghĩ. Sợ rằng còn không nói được lời nào ra khỏi miệng thì linh hồn cũng đã lập tức vỡ nát. Khi đó dù là thần tiên cũng khó cứu!
Linh hồn phong ấn!
Phù!
Bất kể đối phương là ai, lại muốn làm gì. Chỉ từ thực lực nhìn vào cũng không phải là tồn tại mà bây giờ hắn có thể chống lại được.
Tốc độ giao thủ của hai người rất nhanh, tranh đấu cũng chỉ có hai người biết mà thôi. Những người khác chỉ thấy Nhiếp Vân bắt Mông Tử lại. Sau đó Mông Tử lại lui về phía sau, cũng không biết hai người đã trải qua giao phong sinh tử trong giây lát vừa rồi. Lại càng không biết đầu lĩnh không gì không thể làm được ở trong lòng bọn họ lại thiếu chút nữa bị chém giết tại chỗ.
- Lão đại, đám người mới đến này không biết trời cao đất rộng. Lão đại cho bọn hắn quỳ xuống mà lại còn dám phản kháng, xem ra không dạy dỗ bọn hắn sẽ không xác lập được quy củ a.
- Đúng vậy, ngươi có muốn động thủ hay không? Ta rất muốn động thủ a. Bất quá, nếu như chết người, khi đó đừng trách ta động thủ không có chừng mực.
...
Những người đang tu luyện ở chung quanh thấy vậy lập tức đi tới.
Bọn họ cũng không thấy Mông Tử chịu thua thiệt ở trong tay Nhiếp Vân, lại còn tưởng rằng hắn lòng từ bi cho nên mới cố ý nhường tay như vậy.
- Câm miệng!
Nghe thấy những lời này, Mông Tử thiếu chút nữa sợ hãi tới bất tỉnh, miệng vội vàng quát một tiếng. Sau đó vội vàng xoay người nhìn về phía Nhiếp Vân. Phát hiện ra sắc mặt của đối phương không có bất kỳ biến hóa nào. Dường như đối với những lời này cũng không để tâm vậy. Lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Trải qua chuyện mới vừa rồi, hắn đã biết, nếu như người trước mắt này thực sự muốn giết bọn hắn, chi cần một đạo ý niệm cũng đã có thể hoàn thành được. Căn bản không cần phí quá nhiều sức lực.
Loại người như vậy, bằng vào thực lực của hắn như vậy căn bản không thể nào đắc tội được.
Vội vàng đi về phía trước mấy bước, lại nhìn vòng quanh một vòng.
- Lộc Trảm thống lĩnh đã ra lệnh cho chúng ta, trong vòng mười ngày nhất định phải khiến cho trận pháp thành hình. Cho nên, bắt đầu từ bây giờ mọi người phải cố gắng hợp tác với nhau. Đồng tâm hiệp lực, tranh thủ sớm ngày hoàn thành trận pháp, nhất là các ngươi!
Nói đến đây, hắn nhìn về phía các thiên tài đang huấn luyện ở chung quanh, ánh mắt lạnh lẽo như băng:
- Ngàn vạn lần không nên bởi vì bọn họ là người mới mà có những suy nghĩ gì khác. Một khi để cho ta phát hiện ra các ngươi muốn bắt nạt người mới, như vậy ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho các ngươi.
- Ách...
Nghe thấy hắn quát tháo như vậy, tất cả mọi người đều sửng sốt một chút.
Rốt cuộc là sao vậy?
Không phải bắt nạt người mới đều là quy củ trước sau như một hay sao? Sao lại... Đột nhiên đổi tính như vậy chứ?
Mặc dù trong lòng có chút nghi ngờ, thế nhưng uy nghiêm của Mông Tử lại tương đối cao, cho nên tất cả mọi người vẫn cưỡng ép nhìn lại. Ngay cả một câu cũng không dám nhiều lời.
- Những người khác tiếp tục tu luyện, mấy người các ngươi đi theo ta!
Thấy mọi người không ai dám nói gì, Mông Tử thở phào nhẹ nhõm một tiếng. Sau khi phân phó một câu rồi mới mang theo đám người Nhiếp Vân đi tới luyện võ trường phía trước.
Ở bên cạnh luyện võ trường là một cái bia đá to lớn, bàn tay của Mông Tử nhẹ nhàng vạch một cái, cấm chế ở phía trên lập tức biến mất, xuất hiện một hàng chữ... Tu La bổ thiên trận!
- Đây chính là bí tịch trận pháp của Tu La bổ thiên trận, các ngươi phải tu luyện cho thật tốt. Trận pháp này cần sáu sáu ba mươi sáu người luyện tập. Tương đương với trận kỳ của trận pháp, lợi dụng trận kỳ khống chế Tu La, để tiến thành chiến đấu.
Mông Tử nhìn về phía bia đá rồi bắt đầu giới thiệu cặn kẽ qua một lần.
- Khống chế Tu La?
Nhiếp Vân có chút sửng sốt.
- Đúng vậy, đó chính là Tu La mà chúng ta phải khống chế!
Mông Tử nói xong, tay lập tức chỉ về phía trước.
Theo phương hướng hắn chỉ mà nhìn sang, con ngươi của Nhiếp Vân không nhịn được co rút lại, da đầu run lên, sắc mặt trở nên hết sức cổ quái. Tiếng lẩm bẩm từ trong miệng của hắn chậm rãi vang lên.
- Tu La... Đây là... Thi thể Chúa Tể trong Tu La thế giới?
Thứ xuất hiện ở trước mắt hắn là một cỗ thi thể, lẳng lặng đứng ở cách đó không xa. Khí tức trong người bị trận pháp hoàn toàn che dấu. Nếu không cẩn thận quan sát, căn bản sẽ không nhìn ra được nó.
Toàn thân cỗ thi thể này có cơ bắp quanh quẩn ở một chỗ, giống như là từng cái dây thép vậy, cực kỳ cứng rắn. Chỉ nhìn dáng vẻ của nó, cho dù là thần binh Chúa Tể chém vào bên trên thì cũng sẽ không để lại được một chút dấu vết nào.
Người khác nhìn qua, nhất định sẽ không nhìn ra được cỗ thi thể này rốt cuộc là gì, lại từ nơi nào tới. Thế nhưng Nhiếp Vân vừa mới nhìn thấy đã lập tức hiểu rõ.
Đây là thi thể Chúa Tể trong Tu La thế giới!
Chương 2620: Tu La Vương sáng chế
Sauk hi Tu La thế giới tan biến, căn nguyên đã bị hắn luyện hóa, cấu thành Nạp Vật thế giới. Mà tất cả Chúa Tể trong thế giới này vẫn lạc toàn bộ. Mà thi thể đi nơi nào, dù là ai cũng không biết rõ! Ban đầu đám người Phù Ám Triều nhiều lần tiến vào chiến trường tam giới chính là vì đi tìm bọn họ, muốn có được Ngụy Bổn nguyên đại đạo ở trong đó.
Nhiếp Vân và hắn tiến vào khe nứt quan sát kỹ. Chỉ có một cái phong ấn cực lớn, hơn nữa cũng không có cách nào tiến vào được. Rốt cuộc bên trong có thi thể hay không, ai cũng không được biết. Chuyện tìm thi thể của các cường giả Chúa Tể Tu La thế giới cũng đành phải gác lại, không điều tra ra được gì.
Vốn hắn tưởng rằng những thi thể này sẽ ẩn nấp ở một nơi nào đó trong Hỗn Độn đại, thế nhưng sao lại ở chỗ này chứ?
Trong lòng khiếp sợ, thế nhưng trên mặt cũng không có biểu hiện ra ngoài, linh hồn lực cường đại của Nhiếp Vân chậm rãi đến gần cỗ thi thể này.
Rất nhanh, linh hồn đã được thu hồi, sắc mặt Nhiếp Vân trở nên trầm thấp.
Thông qua quan sát hắn đã phát hiện ra cỗ thi thể này dường như đã bị luyện chế thành một thứ tương tự như là pháp bảo vậy. Trình độ vững chắc so với thần binh Chúa Tể còn mạnh hơn. Trong cơ thể có vô số đường văn, có một trận pháp cực kỳ cường đại bên trong. Chỉ cần có người phối hợp với nó để thúc giục, tuyệt đối có thể bộc phát ra sức chiến đấu siêu cường. Thậm chí so với bản thân hắn bây giờ, cũng còn đáng sợ hơn nhiều.
- Có lẽ đây chính làTu La bổ thiên trận a!
Ba mươi sáu huyệt đạo trong cơ thể thi thể đã bị moi rỗng. Biến thành trận kỳ của trận pháp, một khi có người tiến vào trong đó, lập tức có thể khu động thi thể đi lại. Một khi chiến đấu sẽ bộc phát ra lực lượng vượt xa Chúa Tể bình thường!
Bả thân thi thể đãlà có thể phát huy thực lực có thể so với Chúa Tể chân chính. Hơn nữa ba mươi sáu vị cường giả lại phối hợp tạo thành trận pháp. Từ đó có thể tưởng tượng ra được. Một khi thực sự bộc phát nổ, sức chiến đấu tuyệt đối có thể dùng hai từ kinh khủng để hình dung!
Khó trách Lộc Trảm thống lĩnh lại nói, nếu như phối hợp trận pháp cho tốt thì có thể khiến cho sức chiến đấu tăng lên gấp mấy trăm lần, thậm chí nhiều hơn. Hóa ra là như vậy!
- Đáng hận, A Dục Vương. Ngươi đáng chết.
Nhiếp Vân cắn chặt răng, hàn mang trong mắt bắn ra bốn phía.
Chém giết tất cả Chúa Tể trong Tu La thế giới thì cũng thôi đi. Lại còn mang thi thể bọn họ về hang ổ của mình, huấn luyện thành khôi lỗi. Tội của A Dục Vương này quả thực là tội lỗi chồng chất a!
Hít sâu một hơi, đem tức giận trong lòng áp chế xuống dưới.
Đến lúc này rốt cuộc hắn đã biết được vì sao A Dục Vương lại phải thu gom nhiều thiên tài tới đây như vậy.
Khống chế thi thể này cần ba mươi sáu người, cần phải tu luyện pháp lực khác nhau. Nguyên khí thông qua huyệt đạo, chảy xuôi kinh mạch trong toàn thân của thi thể. Tu La bổ thiên trận này nói thì huyền diệu, thế nhưng trên thực tế chính là ở mô phỏng quỹ tích vận hành lực lượng của thi thể lúc còn sống. Khiến cho thi thể này lần nữa sống lại.
Thiên tài của các tiểu thế giới, trên thân mỗi người đều mang theo dấu vết thế giới nồng đậm. Cho nên tu luyện nguyên khí khác biệt càng thêm dễ dàng. So với người sinh trưởng ở trong tam giới còn tinh khiết hơn nhiều.
Bồi dưỡng một ít thiên tài cũng không tiêu tốn là bao. Thế nhưng chỉ cần thành công thì sẽ tương đương với có trợ thủ cường đại hơn Chúa Tể, lợi ích như vậy sao lại không làm cơ chứ?
Về phần cướp đoạt thiên đạo của các tiểu thế giới khác. Đó là vì muốn để cho thi thể những dị tộc kia thôn phệ, chế tạo ra thống lĩnh!
Nói cách khác, những thủ đoạn này của A Dục Vương đều là để bồi dưỡng người khác, tạo ra một chi quân đội cường đại!
Cường giả Phong vương đã là tồn tại cường đại nhất ở trong Hỗn Độn đại dương, còn phải bồi dưỡng quân đội làm gì chứ? Không cần phải nghĩ cũng biết. Nhất định là dùng để đối phó với đệ đệ Nhiếp Đồng!
- Phù! Không biết bây giờ đệ đệ thế nào rồi. Có gặp nguy hiểm hay không?
Sau khi biết rõ những chuyện này, Nhiếp Vân nhớ tới an nguy của Nhiếp Đồng. A Dục Vương ở trong Bích Hải Huyền Thiên tạo ra nhiều cường giả như vậy. Có lẽ bên Hỗn Độn vương, Tuyệt Sát Vương cũng sẽ không thiếu a!
Nhiếp Đồng chỉ có một thân một mình, một khi bị bọn họ vây quanh, trình độ nguy hiểm không cần phải nói nhiều a!
- Tu La bổ thiên trận...
Tuy rằng rất là lo lắng, thế nhưng hắn cũng không có lỗ mãng hành động. Mà là quay đầu nhìn về phía trận pháp Tu La bổ thiên trận được ghi trên tấm bia đá.
Nếu như mục đích của A Dục Vương khi chuẩn bị những thứ này là vì diệt trừ Tu La vương. Như vậy việc quan trọng nhất của hắn hiện tại cũng không phải là chạy đi tìm đệ đệ Nhiếp Đồng, mà là tìm cách phá giải những bố trí này. Đến lúc đó mới có thể chuyển bại thành thắng, một lần thành công.
Mặc dù còn chưa nhìn nội dung trong trận pháp, thế nhưng hắn cũng đã đoán ra một hai. Có cỗ thi thể này, lại phối hợp với Tu La bổ thiên trận. Như vậy ngay cả chính bản thân hắn cũng không phải là đối thủ! Nếu như không căn cứ vào trận pháp mà tìm nhược điểm, lại dùng nó để phá trận. Một khi để cho nó phát động, nhất định đệ đệ Nhiếp Đồng sẽ rơi vào tình huống bị động.
Linh hồn lực như thủy triều quét qua toàn bộ bia đá trước mắt một lần. Một lát sau, trên mặt Nhiếp Vân hiện lên vẻ cổ quái.
- Trận pháp này là do Tu La vương sáng tạo ra?
Trên tấm bia đá không ngờ lại có viết rõ nguồn gốc của trận pháp này. Không ngờ lại là do Tu La vương sáng tạo ra!
Dùng trận pháp Tu La vương sáng tạo ra để đối phó với hắn... Điều này dường như có chút không quá thực tế a?
Nhiếp Vân nháy mắt, càng ngày càng cảm thấy mình có chút hồ đồ.
Trước đó hắn vừa mới cảm thấy đến rất gần chân tướng. Thế nhưng trong nháy mắt lại có cảm giác như đã vòng qua xa hơn. Càng ngày càng cảm thấy có chút hồ đồ.
Nếu như quả thật những lời trên tấm bia đá này là đúng. Trận pháp này là do Tu La Vương sáng tạo ra. Như vậy cho dù A Dục Vương có muốn giết hắn thì cũng sẽ không nên làm như vậy a?
Dùng trận pháp mà địch nhân sáng lập ra để đối phó với địch nhân... Chỉ cần không phải là người não tàn thì tuyệt sẽ không làm ra chuyện như vậy.