- Như thế nào rồi?
Hai người Diệp Đào còn chưa rời đi, thấy bọn họ trở lại cho nên vẻ mặt đầy chờ mong.
- Nam Thiên Y Thánh đã đoạt trước một bước...
Nhiếp Vân lắc đầu.
Trên thực tế cũng không phải y thuật của hắn không được, mà là Diệp Tân đoạt trước một bước, lão gia tử vào trước là chủ, mặc dù y thuật có cao minh hơn nữa, đối phương không cho ngươi cơ hội thi triển cũng bất lực.
- Lão gia tử căn bản không bảo Nhiếp đại sư bắt mạch, hơn nữa đã đồng ý Nam Thiên Y Thánh trở thành cung phụng thái trưởng lão!
Việt lão lắc đầu nói.
- Việc này...
Diệp Đào biến sắc.
Hắn cực kỳ có lòng tin vào y thuật của Nhiếp Vân, thiếu niên này thực muốn đi làm, tỷ lệ thành công rất lớn, hắn còn không có cơ hội bắt mạch, làm sao có thể nhìn ra chứng bệnh?
- Vị trí cung phụng thái trưởng lão đã bị Nam Thiên Y Thánh đạt được, cũng không cần nghĩ nhiều, nếu Nhiếp Vân đại sư nguyện ý trở thành một vị cung phụng trưởng lão cũng đơn giản.
Việt lão nói.
- Cung phụng trưởng lão? Đa tạ Việt lão ưu ái, tại hạ vừa có quyết định, không bằng nói ngay tại đây.
Nghe được cung phụng trưởng lão Nhiếp Vân lắc đầu.
Nếu như là cung phụng thái trưởng lão có được rất nhiều đặc quyền, hắn còn có thể cân nhắc một chút, một tiểu tiểu cung phụng trưởng lão còn chịu người chế trụ, không cần nghĩ nhiều.
- Nhiếp huynh có việc mời nói!
Diệp Đào vội nói.
- Nhận được Diệp huynh dẫn ta tới thành Vân Châu, lại cho ta tạm cư trú trong Diệp phủ, tại hạ vạn phần cảm kích, vốn định hỗ trợ Diệp huynh lại rời đi, xem tình cảnh trước mắt, khả năng giúp đỡ không lớn, cho nên... Ta muốn cáo từ!
Nhiếp Vân ôm quyền nói.
Hắn nhìn ra một chuyện, biết rõ tình cảnh của Diệp phủ hiện tại chính là một cái đầm lầy, dính vào càng nhiều càng phiền toái, còn không bằng sớm bứt ra.
- Cáo từ? Nhiếp huynh...
Diệp Đào cho rằng hắn nói chuyện gì, nghe nói như thế trên mặt lập tức tràn đầy sốt ruột.
- Diệp huynh không cần ngăn cản ta, chuyện này ta đã nghĩ kỹ, đã sớm muốn đi, còn không bằng hiện tại rời đi!
Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng.
- Việc này... Cho dù Nhiếp huynh muốn đi cũng không nên gấp như thế, lại nói ngươi không có nơi đặt chân tại thành Vân Châu, ngươi đi đâu?
Thấy thái độ của thiếu niên, Diệp Đào biết rõ hắn đã quyết định rời đi, đành phải hỏi sang chuyện khác.
Thiếu niên trước mắt lần đầu tiên đến thành Vân Châu, đưa mắt không quen, cũng không có bằng hữu, nếu thật rời đi phải đặt chân nơi nào?
- Điểm ấy Diệp huynh không cần lo lắng, bằng vào y thuật của ta, muốn tìm đường ra không khó khăn gì.
Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng.
Thực lực của hắn bây giờ có khả năng không được tốt lắm, nhưng làm đệ tử Thần Nông, muốn tìm nơi ở lại là chuyện vô cùng đơn giản.
- Ta có một chỗ bất động sản tại Phổ Thiên đại đạo, là lão gia tử lúc trước tặng cho, nó vẫn nhàn rỗi, nếu Nhiếp Vân đại sư không có địa phương đi, về sau muốn khai mở y quán, hoặc muốn ở lại đơn thuần cứ việc làm tại đó..
Việt lão vẫn im lặng lên tiếng.
- Bất động sản? Phổ Thiên đại đạo? Chẳng lẽ Việt lão nói tới chỗ dẫn phát mâu thuẫn lúc trước?
Lúc ban đầu còn không chú ý tới, nghe được Phổ Thiên đại đạo, Diệp Đào cũng phải trợn mắt nhìn.
Phổ Thiên đại đạo là khu vực phồng hoa nhất của thành Vân Châu, có thể nói tấc đất tấc vàng, hơn nữa nơi này phòng ở không phải có tiền là mua được.
Việt lão có thể được ban thưởng bất động sản tại đó là vì đạt được công lao cực lớn, mặc dù lão gia tử ban cũng thập phần đau lòng, trong đệ tử gia tộc đệ tử có rất nhiều người mơ tưởng nơi đó, chỉ tiếc, Việt lão vẫn cầm nó trong tay không cho ai, không nghĩ tới... Tiện tay lại tặng thiếu niên này.
- Chính là nơi đó, ta trừ nơi này làm gì còn bất động sản chứ?
Việt lão nói.
- Quả... Quá mức trân quý, tiểu tử thụ xấu hổ không dám nhận.
Mặc dù không có khái niệm gì về Phổ Thiên đại đạo, nhưng từ biểu lộ của Diệp Đào có thể đoán ra, nơi này khẳng định không đơn giản, Nhiếp Vân lắc đầu cự tuyệt.
- Không cần khách khí, ngươi giải quyết ốm đau của ta chính là thiên đại ân tình, một chỗ bất động sản không coi vào đâu.
Việt lão cười lắc đầu, bàn tay chấn động, một khế ước mua bán nhà xuất hiện trong tay của hắn.
- Ta từ chối thì bất kính!
Thấy ánh mắt của hắn thành khẩn, nếu không thu nhất định sẽ tức giận, Nhiếp Vân đành phải cười khổ một tiếng, hắn cầm khế ước nhà và nhìn địa chỉ, ngay sau đó thu vào nạp vật thế giới.
- Như vậy mới đúng!
Việt lão thoả mãn gật đầu.
- Sắc mặt hôm nay không còn sớm, nếu Việt lão ưu ái, ta muốn hiện tại đi xem, thuận tiện sửa sang lại một chút.
Quyết định phải đi, Nhiếp Vân không chút do dự.
Nam Thiên Y Thánh trở thành cung phụng thái trưởng lão, thân phận người thừa kế của Diệp Tân sẽ được xác lập nhanh thôi, chậm trễ lâu sẽ phải tham gia tranh đấu của bọn họ, đến lúc đó sẽ có phiền toái, còn không bằng rời đi vào lúc này.
- Được rồi, ta đưa tiễn Nhiếp huynh!
Diệp Đào cũng nhìn ra ý của hắn, biết rõ lưu không được cho nên không nói nhiều.
- Không cần, Diệp Tân sắp trở thành người thừa kế, nhất định sẽ tìm việc làm phiền ngươi, ngươi nên nghĩ cách đối phó đi, lúc này tốt nhất không nên đi ra ngoài...
Nhiếp Vân cự tuyệt.
Diệp Tân trở thành người thừa kế nhất định sẽ cầm hắn khai đao, lúc này hắn đi ra ngoài thật sự không phải chuyện tốt.
- Diệp Tân ngươi cũng không cần đi, Đổng Hân, ngươi giúp ta đưa tiễn Nhiếp Vân đại sư.
Việt lão cũng biết điểm ấy nên khoát khoát tay, quay đầu phân phó một câu.
- Ta?
Đổng Hân vẫn đứng trong đám người không nói chuyện, nghe được Việt lão tìm nàng cho nên giật mình.
- Đúng thế, ngươi vẫn luôn chiếu khán chỗ bất động sản đó, hiện tại ta tặng cho Nhiếp Vân đại sư, ngươi vừa vặn cũng có thể đi giới thiệu một chút.
- Thuận tiện dẫn hắn đi qua!
Việt lão nói.
- Ách... Được rồi!
Đổng Hân do dự một lúc nhưng cuối cùng gật đầu.
Việt lão nói đúng, chỗ bất động sản đó cho tới nay đều là nàng chiếu cố, cũng an bài một ít nhân thủ thường xuyên quét dọn, nếu như nàng không đi, chỉ sợ Nhiếp Vân sẽ gặp không ít phiền toái không cần thiết.
- Cáo từ!
An bài thỏa đáng, Nhiếp Vân không nói thêm lời nào và quay người rời đi.
- Nhiếp huynh cẩn thận, có chuyện gì không thể giải quyết trực tiếp đưa tin cho ta, cho dù ta không thành người thừa kế cũng là thiếu gia Diệp gia, vẫn có trọng lượng nhất định.
Diệp Đào vội nói.
- Yên tâm đi, có quan hệ với ngươi, ta khẳng định sẽ dùng.
Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng, hắn không nói thêm lời nào, dựa theo lộ tuyến trong
trí nhớ và rất mau rời khỏi Diệp phủ.
Chương 3087: Khai mở y quán
Ngoài cửa, Đổng Hân không biết dùng loại phương thức nào đã an bài xong xe ngựa, hai người ngồi lên xe ngựa và đi về hướng Phổ Thiên đại đạo nhanh như bay.
Xe ngựa rộng rãi, hai người Nhiếp Vân, Đổng Hân ngồi ở bên trong, cũng có cảm thấy xấu hổ nhưng Đổng Hân đã lớn như vậy còn chưa bao giờ ở cùng với nam tử trẻ tại nơi hẹp như thế này, cho nên có chút không quá thích ứng.
- Việt lão bệnh, ngươi xác định... Có thể chữa tốt triệt để?
Hào khí nặng nề trôi qua không biết bao lâu, Đổng Hân thấy thiếu niên căn bản không có ý nói chuyện với mình, nàng đành phải chủ động lên tiếng.
Lại nói nàng thật sự quan tâm tới bệnh của Việt lão, sợ đối phương nói lúc trước chỉ là suy đoán, đến cuối cùng tỉnh lại là giấc mộng, mọi thứ là giả.
- Bệnh của Việt lão trọng yếu nhất là tâm ma cổ, chỉ cần có thể giải quyết thứ này thì thứ khác rất dễ dàng!
Nhiếp Vân biết rõ nàng lo lắng là cái gì nên an ủi.
- Vậy là tốt rồi...
Đổng Hân gật gật đầu.
Nương theo những lời này, hào khí giữa hai người lại nặng nề, chỉ nghe âm thanh móng ngựa vang vọng chạm vào mặt đường thanh thúy to rõ.
Bất động sản của Việt lão nằm cách Diệp phủ không tính là quá xa, đi chừng nửa giờ xe ngựa đã dừng lại, bước ra khỏi xe, Nhiếp Vân lập tức ngây người vì tràng cảnh trước mặt.
Hai bên đường rộng lớn đầy cửa hàng, dòng người như thoi đưa, âm thanh ồn ào huyên náo như như nước thủy triều, lại làm người ta không phân rõ phương hướng.
- Nơi này là Phổ Thiên đại đạo, là nơi phồn hoa nhất cả thành Vân Châu này, có thể nói tấc đất tấc vàng, gian phòng kia, Việt lão có thể trực tiếp tặng cho ngươi cũng làm ta ngạc nhiên.
- Dù sao đổi lại ta khẳng định không bỏ được!
Đổng Hân cũng nhìn ra hắn khiếp sợ cho nên lên tiếng.
- Nơi phồn hoa nhất thành Vân Châu?
Nhiếp Vân tắc luỡi.
Kỳ thật không cần đối phương nói hắn cũng nhìn ra một ít, nơi này phồn hoa như thế, so với những nơi hắn từng thấy lúc trước hoàn toàn là hai chủng khái niệm.
So sánh với thành Hỏa Thần, thành Hồng Hà, Hoang Nguyên Cổ thành mà nói chênh lệch thật sự quá nhiều.
Nơi phồn hoa như vậy, một cửa hàng hai gian phòng đã có giá trị to lớn không thể đánh giá.
- Thật... Thật sự quá trân quý!
Nhiếp Vân cũng phải cảm khái.
Nếu như dùng thần thạch cân nhắc, cửa hàng này có giá trị mấy ngàn vạn thậm chí hơn ức, với thân gia của mình lúc trước mang so với gian phòng này cũng chẳng tính là cái gì cả!
- Việt lão đã cho ngươi, đây là của ngươi, ta chỉ hi vọng ngươi có thể nhớ kỹ hứa hẹn, giúp hắn chữa bệnh triệt để...
Đổng Hân không nói thêm lời nào, nàng đi thẳng về phía trước, lúc này nhanh chóng đẩy cửa cửa hàng đi vào trong.
Nhiếp Vân biết rõ đây là bất động sản Việt lão đưa tặng, hắn đi theo, sau khi nhìn thấy lập tức cười khổ.
Vốn không biết là cái gì, cho rằng chỉ là phỏng ở mà thôi, so sánh với một mạng cũng không tính là cái gì, tận mắt nhìn thấy mới biết nó khoa trương cỡ nào.
Đầu tiên tiến vào đại sảnh bao la, nó có diện tích mấy trăm bình phương, đằng sau là tiểu viện độc lập và đủ loại kiến trúc mọc lên san sát như rừng, đồ dùng bên trong như mới, rất hiển nhiên thường xuyên có người thu thập.
Đại sảnh thêm tiểu viện lớn hơn một ngàn phương, trong khu vực phồn hoa thế này, một cửa hàng lớn như thế nhưng tiện tay đưa tặng... Việt lão thật đúng sự đại thủ bút!
Nghĩ lại cũng hiểu được.
Nhất định Việt lão nhìn trúng tiềm lực của mình, có thể trị hết bệnh của hắn chỉ là thứ nhất, tiềm lực mới là trọng yếu nhất.
Vô số y đạo đại sư nổi danh không trị hết bệnh, mình chỉ cần nhìn một chút là tìm ra nguyên do, hơn nữa còn có thể ngăn chặn, chỉ bằng vào loại y thuật này, về sau dương danh Thần giới chỉ là vấn đề thời gian.
Bởi vậy hắn mới đưa tặng cửa hàng quý như thế cho hắn, một là cảm kích ân cứu mạng, thứ hai làm tốt quan hệ, về sau nếu thật muốn nhờ cũng tiện hơn rất nhiều.
- Xem ra sau này không thể phân cách với Diệp gia...
Biết rõ giá trị của cửa hàng này, thiếu nợ nhân tình lớn như thế khẳng định phải nhớ, về sau qua hệ với Diệp gia tất nhiên càng ngày càng thân mật, lắc đầu, Nhiếp Vân bóp tay thử dài, một ngọc bài xuất hiện.
- Cảm tạ Việt lão tặng cửa hàng cho ta, trong ngọc bài của ta phong ấn chút gì đó, ngươi nói với Việt lão, chỉ có xuất hiện biến cố hắn không thể giải quyết được mới có thể mở ra, ngàn vạn không nên sớm mở ra, bằng không phiền toái không nhỏ.
Đem ngọc bài cho nữ tử trước mặt.
Vốn nhìn thấy thái độ lão gia tử, hắn không muốn ra tay, cũng lười ra tay, Việt lão tặng cho hắn cửa hàng quý trọng như thế, phần ân tình này vẫn còn, đương nhiên phải trả hết, tuy... Đối phương không tin hắn cũng không có biện pháp.
Đổng Hân không biết đây là cái gì, do dự một chút nhưng vẫn tiếp nhận ngọc bài và cất kỹ.
Sau khi làm xong những chuyện tại đây, lại mang Nhiếp Vân đi quanh cửa hàng một vòng, tìm nô bộc phụ trách quét dọn và an bài tốt tất cả, lúc này mới quay người rời đi.
Hô!
Nàng vừa đi, tinh thần Nhiếp Vân khẽ động, hơn mười thân ảnh xuất hiện tại nơi này.
Chính làđaám người Nhiếp Đồng, Hỗn Độn Vương.
Trước khi đến thành Vân Châu đã thu bọn họ vào nạp vật thế giới, hiện tại mình đã có nơi ở độc lập cho nên thả ra.
- Ca ca, đây là nơi nào?
Nhìn thấy cung điện bát ngát như thế, đôi mắt Nhiếp Đồng sáng ngời.
- Đây là nhà người khác tặng ta, về sau chúng ta sẽ ở lại nơi này!
Nhiếp Vân mỉm cười.
- Tặng?
Đám người Hỗn Độn Vương nghi hoặc liếc mắt nhìn.
Tuy bọn họ chưa từng tới thành Vân Châu nhưng cũng biết nơi này không có thân phận nhất định sẽ không có nổi chỗ ở, càng không cần nói khu nhà cao cấp như thế này.
Nhiếp Vân trơớc mắt mới đi đến đây không bao lâu đã có người tặng cho loại nhà cao cấp thế sao?
- Đây là cửa hàng, ta muốn mở y quán tại nơi này!
Nhiếp Vân nói rõ ý nghĩ của bản thân.
Rời khỏi Diệp phủ chẳng khác nào rời khỏi cao tầng, còn muốn đi tìm hỗn độn hải dương rải rác, quan sát chư thiên thế giới sẽ càng phiền toái... Hắn cũng có ý định của bản thân.
Bằng vào y thuật của hắn, chỉ cần khai mở y quán nhất định có thể nhanh chóng kết giao với nhiều quan lại quyền quý, an toàn có thể dùng hỗn độn hải dương làm thù lao, cũng sưu tập nhanh chóng.
Như vậy so với dựa vào Diệp gia càng thuận tiện hơn, cũng chính bởi vì nghĩ tới những chuyện này hắn mới dứt khoát kiên quyết rời đi, cũng không lưu luyến chút nào.
Chương 3088: Bái ngươi làm thầy
- Y quán? Không biết Nhiếp Vân đại nhân có yêu cầu gì?
Trong đám người có người vừa đi ra lên tiếng.
Người này là Lưu Trúc, là người cường giả chúa tể năm đó đi theo Đạm Thai Lăng Nguyệt tiến vào Hoàn Vũ thần giới, hiện tại đã đạt tới phong vương sơ kỳ, thực lực không được tốt lắm nhưng là hảo thủ buôn bán, nghe nói trước khi trở thành chúa tể, hắn lập nghiệp buôn bán khắp cả Tà Nguyệt Chí Tôn Vực.
- Ta xem bệnh cho người khác, cần hỗn độn hải dương làm tiền trả, có thể xuất ra thứ này phải là người có thâ gia xa xỉ, nói cách khác... Chỉ xem bệnh cho quan lại quyền quý!
Nhiếp Vân nói.
Chỉ xem bệnh cho quan lại quyền quý cũng không phải hắn xem thường người nghèo, không muốn chăm sóc người bị thương, mà là thực lực của hắn quá yếu, phải mau chóng đột phá hoàng cảnh, xem bệnh cho một ít người bệnh không trả nổi thần thạch làm lãng phí thời gian của hắn, từ đó chỉ làm chậm trễ tiến độ và phiền toái.
- Chỉ xem bệnh cho quan lại quyền quý? Nếu như như chúng ta phải định vị y quán của mình cao hơn một chút!
Lưu Trúc không hổ xuất thân thương nhân, hắn vừa hiểu ý định của Nhiếp Vân liền đưa ra ý kiến.
- Tỷ như: muốn đến xem bệnh phải nộp phí hẹn trước.
- Phí hẹn trước?
Nhiếp Vân có chút không hiểu.
Tuy hắn trí tuệ vô song nhưng hắn thật sự không tinh thông việc buôn bán, cũng vô tâm đi nghiên cứu.
- Ân, phí hẹn trước chính là đối phương sớm hẹn trước để xem bệnh, nếu như ngay cả phí hẹn trước cũng không đóng nổi, nói rõ không có tiền, không có địa vị, có thể trực tiếp đuổi đi.
Lưu Trúc nói:
- Chúng ta có thể đề cao phí hẹn trước lên một chút, tỷ như... Một vạn viên thần thạch!
- Mặc kệ xem tốt hay không tốt, số tiền này sẽ không trả lời, điều kiện này vừa ra, kẻ có thể xuất ra số tiền này chỉ sợ cũng chỉ có đại gia tộc, hoặc là người có gia sản lớn, nếu không sẽ không dám bước vào cửa!
- Một vạn thần thạch... Hẹn trước?
Khóe miệng Nhiếp Vân co giật liên tục.
Tuy cảm thấy có chút kỳ quái nhưng không thể không nói đây là biện pháp tốt nhất.
Mỗi ngày đều phải xem bệnh cho người khác, hắn khẳng định không có nhiều thời gian như vậy, cũng không có nhiều tinh lực như vậy, làm ra phí hẹn trước đã ngăn cản không ít người, có thể giảm bớt không ít phiền toái.
- Nhiếp Vân hiện tại còn chưa có danh khí quá lớn đã mở miệng muốn nhiều như vậy, ta sợ rất nhiều người sẽ bị dọa chạy đi, khi đó không ai dám tới.
Hỗn Độn Vương nói.
Hắn lo lắng cũng không phải không có đạo lý, hiện tại danh khí của Nhiếp Vân không lớn, người khác cũng không biết y thuật của hắn, trong tình huống mọi người không ai biết rõ đã dám mở miệng muốn giá cao như vậy, ai ngốc mới đi qua?
- Kỳ thật không có gì, trực tiếp viết ngoài cửa phí hẹn trước một vạn thần thạch, hơn nữa mặc kệ chữa tốt hay không tốt cũng không trả lại... Chỉ bằng vào này một câu này sẽ nhanh chóng truyền khắp cả thành Vân Châu!
- Người không có tiền nhìn thấy câu này sẽ cảm thấy chúng ta điên, nhưng... Người có tiền chân chính, lại có bệnh không trị được, cho dù là thử một chút cũng sẽ tìm tới.
- Chỉ cần Nhiếp Vân đại nhân có thể trị tốt cho người đầu tiên, danh khí về sau sẽ vang dội, không cần lo lắng chuyện khác.
Lưu Trúc cười nói.
- Không sai!
Nhiếp Vân gật đầu.
Bây giờ hắn không có nhân mạch trong thành Vân Châu, hắn quen biết người duy nhất là Diệp Đào đang trong cảnh bản thân khó bảo toàn, lại nói cho dù hắn trở thành người kế thừa, dù sao còn không phải gia chủ Diệp phủ, muốn giúp hắn tuyên dương danh khí cũng không được.
Phương pháp duy nhất chính là năng cao giá trị con người bản thân lên.
Đương nhiên, thân phận đệ tử Thần Nông của hắn hoàn toàn đáng giá tiền này.
Giá cả cao không hợp thói thường, thời gian không lâu tất nhiên sẽ truyền khắp cả thành Vân Châu, đến lúc đó kẻ có tiền mà có bệnh nan y trị không hết sẽ vô cùng có khả năng tới thử.
Chỉ cần chữa tốt cho một người, chuyện sau đó không cần buồn nữa.
- Lưu Trúc, chuyện này do ngươi an bài xử lý, cửa hàng này cũng do ngươi toàn quyền xử lý.
Nghĩ thông suốt những chuyện này, Nhiếp Vân biết rõ năng lực buôn bán của Lưu Trúc mạnh hơn hắn nhiều, không nói nhiều lời, trực tiếp giao chuyện này cho hắn xử lý.
- Vâng! Nhiếp Vân đại nhân yên tâm, đêm nay ta sẽ chuẩn bị kỹ càng, ngày mai sẽ để y quán khai trương.
Lưu Trúc nói rất kiên định.
- Vậy thì tốt!
Giao y quán cho hắn, Nhiếp Vân cũng không hề hỏi nhiều, an bài nơi ở của mọi người một chút, hắn cũng ở lại gian phòng đã chọn lúc trước, thân thể khẽ động và tiến vào nạp vật thế giới.
- Dung hợp!
Đi vào nạp vật thế giới hắn cảm thấy nhẹ hơn không ít, cả thế giowisw đang sôi trào, một hỗn độn hải dương hoàn toàn mới dung nhập trong đó.
Cái hỗn độn hải dương này là hắn đánh cược thắng rất nhiều công tử tại Thúy Ngọc Các mới có được, dung hợp càng rộng hơn lúc trước.
Có một lần kinh nghiệm dung nhập hỗn độn hải dương, thời gian không dài đã dung hợp toàn bộ, nạp vật thế giới càng bao la hơn, thực lực của hắn cũng tăng lên, chỉ có điều khoảng cách hoàng cảnh còn một đoạn quá lớn.
Luyện hóa hỗn độn hải dương, Nhiếp Vân không có chuyện gì khác, hắn rời phòng sau đó đi dạo bốn phía Phổ Thiên đại đạo, hắn nhìn xem có nơi nào bán hỗn độn hải dương hay không.
Phổ Thiên đại đạo đúng là phi thường náo nhiệt, hắn cũng tìm được nơi cần tìm, chỉ có điều mỗi một cái đều có giá trị xa xỉ, cho dù lấy toàn bộ thần thạch trên người của hắn cũng không mua nổi một cái, xem hồi lâu đành phải như vậy thôi.
Y quán đúng như Lưu Trúc nói, ngày hôm sau khai trương,, thời điểm mọi người nhìn thấy y quán không có tên nhưng phí hẹn trước trực tiếp chào giá một vạn thần thạch, tất cả đều cảm thấy có phải bị điên hay không.
Tin tức này quả nhiên đúng như Lưu Trúc nói, nó nhanh như cơn gió truyền khắp thành Vân Châu, là chủ đề náo nhiệt nhất thành Vân Châu.
Tin tức truyền ra ngoài suốt ba ngày nhưng không có người nào tới xem bệnh, dù sao có thể tiện tay ném ra một vạn thần thạch, không đi có chữa tốt cho ngươi hay không, cả thành Vân Châu cũng không có nhiều người như vậy.
Hơn nữa cho dù có thể xuất ra nhiều tiền như thế cũng đang trông xem thế nào, muốn nhìn một chút có phải là kẻ si tâm vọng tưởng hay không, gia hỏa chào giá nhiều như vậy rốt cuộc có bản lĩnh như vậy hay không.
Vào ngày thứ tư có người tới, cũng... Cũng không phải người bệnh, mà là người quen.
- Nhiếp huynh, quả nhiên là ngươi, ta nói cả thành Vân Châu có ai dám khẩu khí lớn như thé, bệnh cũng không nhìn, phí hẹn trước đã chào giá một vạn thần thạch...
Chương 3089: Người bệnh đến
Thanh niên vừa vào cửa đã không ngừng huyên thuyên, nhìn thấy Nhiếp Vân liền nhận ra, hắn cười ha ha.
- Thì ra là Phùng huynh, ngọn gió nào thổi ngươi tới...
Nhận ra người tới, Nhiếp Vân cũng tươi cười vội vàng nghênh vào trong.
Không phải người khác, chính là Phùng Miểu đánh cược với hắn tại Thúy Ngọc Các, hơn nữa hắn còn thắng được một cái hỗn độn hải dương.
Gia hỏa này thập phần si mê y thuật, nghe nói có người mở y quán tại thành Vân Châu chào giá khủng bố nên lập tức sinh hứng thú, muốn tới xem là thầy thuốc như thế nào mà dám báo giá như vậy.
Làm như vậy tuy có thể làm cho một ít người không dám tới, nhưng có thể tới khẳng định đều là người có tạp chứng nguy nan không thể trị trong nhiều năm, loại chứng bệnh này, cho dù là Nam Thiên Y Thánh cũng không dám tiếp... Chủ nhân y quán không thèm quan tâm, y thuật chắc chắn sẽ không yếu!
Chính bởi vì có suy nghĩ như vậy nên hắn mới sang xem thế nào, không nghĩ vừa nhìn đã biết là ai, thì ra người mở y quán chính là Nhiếp Vân đánh bại hắn.
- Ta sang đây xem xem, y quán này thật lớn...
Phùng Miểu cười cười, sau khi nhìn bốn phía lại nhìn chằm chằm vào Nhiếp Vân.
- Ngươi chào giá cao như vậy, thực có nắm chắc có thể trị được nghi nan tạp chứng hay không?
- Đã xưng là nghi nan tạp chứng, ta tự nhiên cũng không có nắm chắc... Ta cũng không biết mở y quán trong thời gian bao lâu, chỉ cần có thể kiên trì không ngã xuống là được!
Nhiếp Vân nói.
- Nghĩ một đằng nói một nẻo... Ta thập phần tin phục y thuật của Nhiếp huynh, chào giá như vậy tuy cuồng vọng một ít nhưng cũng chính là người có năng lực như Nhiếp huynh mới dám làm...
Phùng Miểu nói đến đây lộ ra vẻ làm khó:
- Nhìn thấy Nhiếp huynh, kỳ thật tại hạ còn có một yêu cầu quá đáng, không biết có thể nói hay không.
- Phùng huynh không nên khách khí!
Thấy bộ dáng hắn như vậy Nhiếp Vân cười ha ha.
Hắn cũng có hảo cảm với Phùng Miểu này, kẻ này tính cách ngay thẳng, muốn tỷ thí thì tỷ thí, thắng chính là thắng, thua thì thua, không có dối trá như đám đệ tử thế gia khác.
- Ta muốn... Học y thuật của Nhiếp huynh... Chính là muốn bái Nhiếp huynh làm thầy, không biết... Được hay không được!
Phùng Miểu do dự sau đó xoắn xuýt một lúc mới nói.
- Bái ta làm thầy? Phùng huynh nói giỡn, ta và ngươi y thuật không kém bao nhiêu, tối đa chỉ nghiên cứu thảo luận với nhau, bái sư... Có chút quá mức a!
Nhiếp Vân không nghĩ tới đối phương đưa ra yêu cầu này, hắn cảm thấy dở khóc dở cười.
Không nói trước hắn còn không có ý định thu đồ đệ, cho dù có, người trước mặt chính là con nối dõi của Phùng quốc công, địa vị tôn sùng... Cũng không thể thu hắn làm đồ đệ ah!
Lại nói thật muốn thu đệ tử, nhất định phải đi theo sau mình, nghe mình sai phái như thiên lôi... Mặc dù gia hỏa này làm được nhưng gia tộc của hắn chắc chắn không cho phép.
- Nhiếp huynh...
Nghe hắn một câu bác bỏ, Phùng Miểu đầy sốt ruột.
- Phùng huynh không cần phải nói, chúng ta tương xưng bằng hữu thì được, bảo ta thu ngươi làm đồ đệ... Thật sự làm không được, nếu như ngươi thật muốn hiểu y đạo, hoàn toàn có thể ở trong y quán của ta một thời gian, có bệnh chứng gì cũng có thể nghiên cứu thảo luận với nhau.
Nhiếp Vân nói.
- Được rồi, ta đây quấy rầy Nhiếp huynh, ta sẽ không ở không công tại đây, một vạn thần thạch này là học phí của ta, nếu như Nhiếp huynh không thu, ta thật sự không mặt mũi nào ở đây...
Thấy hắn ý tứ kiên quyết không có chỗ trống thương lượng chút nào, Phùng Miểu biết rõ có cầu cũng vô dụng, lúc này gật gật đầu và lấy một chiếc nhẫn đưa qua.
- Học phí...
Nhiếp Vân muốn cự tuyệt, thấy hắn cũng giống như mình, sẽ không dễ dàng sửa đổi quyết định, đành phải như vậy thôi, cười khổ lắc đầu.
Xem ra tỷ thí lần đả kích thanh niên này quá ác làm cho hắn sinh ra suy nghĩ muốn học tập.
Phùng Miểu là đệ tử gia tộc, lại xuất thân y đạo, làm chuyện tay chân trong y quán nhanh nhẹn, dựa theo ý của Nhiếp Vân để hắn nhìn xem là được nhưng hắn không đồng ý, làm cái này làm cái kia, hắn nghiễm nhiên trở thành chân chạy.
Không thể không nói có hắn hỗ trợ, có rất nhiều chuyện trong y quán đều làm tốt.
Trước kia bởi vì Nhiếp Vân mới tới, hơn nữa chào giá cao như vậy cho nên rất nhiều lão bản cửa hàng trong Phổ Thiên đại đạo tới nháo sự, muốn làm bọn họ đóng cửa, ba ngày trước còn dựa vào là Viên Cửu chấn nhiếp, lúc này có Phùng Miểu là thiếu gia Phùng quốc công phủ tự mình ngồi xem bệnh, những bọn đạo chích này đã không dám tới.
Hơn nữa tất cả thủ tục mở y quán cũng hoàn thành nhanh chóng, mọi việc ngay ngắn trật tự rõ ràng.
Phùng Miểu đến ngày thứ ba, rốt cục có khách nhân đầu tiên tới.
Đó là một thanh niên nâng lão giả tới.
- Gia gia, nhà này ta thấy là kẻ mua danh chuộc tiếng, còn không có trị liệu đã muốn một vạn miếng thần thạch, quả thực chính là cướp bóc, loại y quán này, có lẽ trực tiếp đóng cửa đi... Vì cái gì gia gia lại tin tưởng chứ.
Thanh niên đi tới nhưng nói chuyện không che lấp.
Trong lời nói mang theo oán khí nồng đậm, rất hiển nhiên cái gì cũng không nhìn, cũng không biết có thể coi được hay không đã ném ra nhiều tiền như vậy, hắn cảm thấy có chút không đáng.
- Làm càn, dám trực tiếp muốn nhiều tiền như vậy, khẳng định có bản lĩnh, có thể mở y quán lớn như thế, ta tin tưởng không có người nào nện chiêu bài của mình.
Lão nhân có chút không vui.
- Ta không cảm thấy như vậy... Nếu thật có bản lĩnh, tại sao chưa từng nghe qua? Y quán chủ tên là Nhiếp Vân gì đó, gia gia nghe qua cái tên này chưa?
Thanh niên khẽ nói.
- Chưa từng nghe qua không có nghĩa là không có tài năng...
Lão nhân lắc đầu.
- Gia gia, ngươi tin tưởng ta, ta đã cho ngươi mời Lãng Nguyệt Y Thánh, nàng cũng đáp ứng nửa tháng sau sẽ xem bệnh cho ngươi, ngươi không phải không nghe, không nên tới nơi này ném tiền... Thật không biết ngươi nghĩ như thế nào!
Thanh niên có chút không cho là đúng.
Về phần nói tới Lãng Nguyệt Y Thánh, trong mắt của hắn tràn đầy tôn kính.
- Lãng Nguyệt Y Thánh cũng không phải không có xem qua cho ta, ba năm trước đã xem một lần, ăn dược lâu như thế cũng không phải vô dụng? Lại xem một lần cũng không có hiệu quả lớn.
Lão nhân khẽ nói.
- Ai nói hiệu quả không lớn? Lãng Nguyệt Y Thánh mấy năm qua bái sư Hoằng Nghiệp đại sư, y thuật đã cao không thể chạm tới, không giống mấy năm trước, muốn mời nàng xem bệnh cũng phải xếp hàng rất lâu...
Thanh niên sốt ruột nói.
Chương 3090: Kê phương thuốc (1)
- Không cần nói nhiều, đến cũng đến, mặc kệ có thể thành hay không cũng không sao, một vạn thần thạch mà thôi, ta còn tiêu hao nổi.
Lão nhân khoát khoát tay.
- Được rồi!
Thấy lão giả không cách nào khuyên can, thanh niên đành phải không nói thêm lời nào.
Hai người đang nói chuyện đã đi vào bên trong, Lưu Trúc chào đón:
- Mời giao một vạn thần thạch phí hẹn trước, sau đó y đạo đại sư của y quán sẽ xem bệnh.
- Còn không lấy ra?
Lão giả đã sớm biết quy củ, hắn quay đầu quát thanh niên.
- Vâng!
Thanh niên mặt mũi tràn đầy không tình nguyện, hắn giao chiếc nhẫn qua.
- Tốt, hai vị chờ một lát!
Tiếp nhận chiếc nhẫn, Lưu Trúc dò xét sau đó xác định không sai liền mời vào.
- Mời hai vị vào trong, y đạo đại sư của chúng ta đang ở trong phòng!
Lão giả gật gật đầu đi qua.
Đối với y quán còn chưa xem bệnh đã đòi tiền thế này, kỳ thật hắn cũng mang theo hiếu kỳ rất lớn, rất muốn biết thầy thuốc này có tự tin từ đâu.
Thành Vân Châu là hang ổ của Phổ Thiên hoàng triều, nội thành có quan lại quyền quý nhiều nhiều vô số kể, cao thủ như mây, không xem bệnh đã muốn tiền, chữa tốt cũng bỏ đi, một khi trị không tốt nhất định sẽ có rất nhiều người nháo sự, y quán bằng vào cái gì mà dám làm như thế?
Chẳng lẽ thật sự có y thuật không tầm thường hay sao?
Bởi vì điểm này cho nên hắn kiên trì đi xem.
Lúc này đi tới trước gian phòng và mở cửa đi vào.
- Mời ngồi!
Trong phòng có hai thanh niê, một ngồi một đứng, lúc này nói chuyện là thanh niên đang ngồi.
- Tần lão, là ngươi?
Vừa ngồi xuống, còn chưa kịp nói chuyện đã có tiếng nói ngạc nhiên vang lên, lúc này lão giả mới nhìn rõ người nói chuyện, chính là người đang đứng.
- Phùng Miểu? Tại sao ngươi ở đây?
Lão giả nhận ra người này, chính là tiểu gia hỏa thích học y của Phùng quốc công gia, Phùng Miểu!
- Ta đang làm học đồ tại đây...
Phùng Miểu vội vàng nói.
Nói tới học đồ, người khác đều xấu hổ vạn phần, nhất là đệ tử gia tộc nhưng Phùng Miểu nói ra chẳng những không có xấu hổ còn mang theo sốt ruột, sợ người khác phản bác.
Nếu có mấy thiên tướng ở nơi này, mấy thiếu niên ngồi đối diện Phùng Miểu sẽ bội phục rạp đầu xuống đất.
Nếu như nói so đấu y đạo lúc trước, hắn thua còn cảm giác đối phương chỉ trùng hợp chiến thắng, chưa hẳn đã mạnh hơn hắn quá nhiều, mấy ngày nay mới hiểu ra suy nghĩ này buồn cười cỡ nào.
Y thuật của đối phương cao hơn hắn quá nhiều, chỉ vài ngày ngắn ngủi hắn đã bị y thuật của đối phương thuyết phục triệt để.
Tuy những ngày qua không có người bệnh nhưng chỉ bằng vào giảng giải tri thức y đạo cũng làm cho hắn hiểu ra rất nhiều nghi nan khó hiểu trong y đạo vây khốn hắn từ lâu.
Vào lúc này hắn cảm thấy mình mặt dày mày dạn quyết định lưu lại đây là sáng suốt cỡ nào, có thể đoán được, nếu thật làm học đồ ở đây vài năm, y thuật của hắn khẳng định còn có thể đột nhiên tăng mạnh, đạt tới cảnh giới trước kia chưa từng nghĩ tới.
- Học đồ?
Không biết suy nghĩ trong lòng Phùng Miểu, lão giả nháy mắt nhìn hắn, lại nhìn thanh niên đang ngồi, trong đầu đầy nghi hoặc khó hiểu.
Tuy người khác đều nói Phùng Miểu là nhị công tử Phùng quốc công gia, khả năng kế thừa gia tộc của hắn không lớn, trên thực tế vị lão gia này lại biết nội tình.
Đại công tử trời sinh tính trương dương, tính cách lỗ mãng, trên thực tế Phùng gia cố ý muốn lập vị nhị công tử này làm người thừa kế, chỉ có điều thế cục không có trong sáng cho nên chỉ là suy đoán mà thôi
Dù vậy đủ để nói rõ vị Phùng Miểu bên cạnh có được tư cách cạnh tranh đại vị, loại người này mặc dù trong thành Vân Châu cũng là công tử ca, địa vị tôn sùng, vì sao chạy tới đây làm học đồ?
Hơn nữa nhìn bộ dạng của hắn còn sợ bị người khác đuổi đi? Thật hay giả?
- Cái gì học đồ, Phùng huynh nói giỡn, đừng coi là thật, kính xin vươn cổ tay ra để ta bắt mạch.
Ngồi thanh niên cười nói.
Hắn chính là Nhiếp Vân, hắn chờ đợi người bệnh lâu ngày, muốn hảo hảo xem một chút sau đó làm đối phương thỏa mãn quay về.
- Ngươi quen người này?
Nói xong những việc này, Nhiếp Vân truyền âm cho Phùng Miểu.
Nhìn bộ dạng của hai người có lẽ đã sớm quen nhau, hơn nữa quan hệ sâu cho nên hỏi ra vấn đề của người bệnh.
Vọng, văn, vấn, thiết, có đôi khi hỏi cũng rất trọng yếu, có thể giảm bớt không ít phiền toái.
- Vị này chính là Tần lão, hắn là ông chủ nổi danh của thương hội thành Vân Châu, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, sáng lập nên một đại thương nghiệp trong vương quốc, hơn nữa là đối tác buôn bán với Phùng gia ta, cho nên hắn tới nhà ta nhiều lần, cũng biết tất cả con cháu của Phùng gia...
Phùng Miểu nói.
- Không cần nói tỉ mỉ chuyện này, ta nói hắn bệnh gì, có thể xem cho nhanh.
Nghe được hắn nói thế, Nhiếp Vân bất đắc dĩ, vội vàng cắt ngang.
Hắn muốn hỏi bệnh trang của đối phương và kinh nghiệm chữa bệnh, cũng không phải những chuyện này.
- Ách...
Phùng Miểu cảm thấy xấu hổ, hắn tương giao với người khác đều phải xem thân thế, nói những việc này đã thành thói quen, không nghĩ tới đối phương chỉ muốn hỏi chứng bệnh.
Suy nghĩ một chút và nói:
- Trước kia ta từng xem qua bệnh của Tần lão, cũng không khó, chính là ăn không vô thứ gì, thường xuyên bụng trướng đau đớn, ăn cái gì nhả cái gì, chỉ có điều... Uống thật nhiều thuốc đều không dùng được, cụ thể xảy ra chuyện gì thì ta không nhìn ra.
- Nghe nói thầy thuốc nổi danh trong thành Vân Châu đều đi qua trị liệu, nghe nói trước kia Nam Thiên Y Thánh cũng trì qua, chỉ có điều cũng bó tay...
- Bụng trướng?
Lúc này Tần lão đưa tay qua, hắn cũng không hề hỏi nhiều.
Bụng trướng thật ra chỉ là tiểu bệnh, dựa theo đạo lý chỉ cần là thầy thuốc hơi cao tay cũng biết chữa như thế nào, nhưng đã rất nhiều danh y đều trị liệu qua, khẳng định không có đơn giản như vậy.
Ngón tay điểm lên mạch của đối phương, Nhiếp Vân không suy nghĩ những chuyện khác, tinh thần đắm chìm vào trong đó.
Đại khái năm giây sau, Nhiếp Vân thu tay lại.
- Xin hỏi Tần lão ngươi bị bụng trướng, có phải mỗi ngày đau đớn hai giờ dữ dội vào buổi trưa, nếu như thời điểm này không ăn gì thì trong bụng sẽ đau đớn như dời sông lấp biển?
- Đúng! Bụng trướng ăn cái gì thì nhả cái gì, chỉ khi nào không ăn thì hai canh giờ buổi trưa sẽ đau đớn dữ dội, bệnh cũ, đã hơn mười năm...
Tần lão lắc đầu.
Vừa rồi hắn nhìn thấy Nhiếp Vân lặng lẽ truyền âm với Phùng Miểu nên cho rằng hai người nói chuyện này, không có cảm thấy ngạc nhiên.
Hắn không kinh ngạc, Phùng Miểu thì khác.&
Chương 3091: Kê phương thuốc (2)
Hắn biết rõ mình chưa từng nói qua những chuyện này, trên thực tế hắn cũng xác thực không biết... Nhiếp Vân bắt mạch thời gian ngắn như thế đã xác định những chuyện này, hắn làm sao không khiếp sợ cho được.
- Ta đã biết rõ ngươi bị bệnh gì, hiện tại cũng kê đơn thuốc cho ngươi.
Thấy đối phương gật đầu, Nhiếp Vân đã xác nhận sau đó mỉm cười, tiện tay mang bút và viết phương thuốc.
- Đã biết rõ chứng bệnh...
Tần lão sững sờ.
Lúc này mới bao nhiêu thời gian?
Trước kia hắn không phải chưa đi tìm y đạo đại sư, mỗi lần không phải này kiểm tra chính là kiểm tra, sau khi xem xong còn thử máu, linh hồn lực dò xét... Dù sao rất nhiều thủ đoạn, ít nhất qua vài canh giờ mới xác định, cuối cùng uống thuốc xong còn không dùng được.
Gia hỏa này chỉ cần bắt mạch vài giây, tùy tiện hỏi một câu đã bắt đầu kê phương thuốc... Làm như vậy có phải quá đùa giỡn hay không?
- Vị đại sư này, có cần xem lại hay không, ngươi có cần dò xét linh hồn, ta không phản kháng....
Hắn suy nghĩ một chút và nói...
- Không cần, ta đã xác định chứng bệnh của ngươi, hơn nữa có thể chữa khỏi, dò xét, đã không cần!
Biết rõ hắn nghĩ cái gì, Nhiếp Vân cười nói.
- Nhưng mà...
Tần lão còn có chút không cam lòng...
- Không có gì nhưng mà, đây là phương thuốc, y quán của ta tạm thời chưa có thuốc, ngươi đi ra bên ngoài tùy tiện mua là được, đợi đến lúc buổi trưa và ăn vào, sau khi dùng sẽ cảm thấy bụng đau đớn, ngươi... Không cần khẩn trương, đây là bình thường, cảm giác đau đớn này sẽ duy trì trong mười giây, về sau ngươi sẽ nôn mửa lần nữa, sau đó triệt để ói đồ vật trọng ra.
- Về sau không còn đau đớn nữa...
Nhiếp Vân cầm một tờ giấy sau đó viết phương thuốc.
- Việc này...
Tần lão thấy hắn nói đơn giản như thế cho nên sắc mặt có chút cổ quái.
Bệnh của hắn có quá nhiều đại sư xem qua, uống không biết bao nhiêu thuốc, cũng châm cứu vô số lần... Đủ loại thủ đoạn đều sử dụng qua, còn chưa từng có người nào dám nói thẳng triệt để chữa cho tốt, về sau sẽ không còn nữa!
Rốt cuộc gia hỏa này đã nhìn rõ bệnh hay cố ý khoác lác, là thật có bản lĩnh hay lang băm?
- Yên tâm đi, ta nói rồi có thể trị tốt là có thể trị tốt, phương thuốc này... Ngươi trả ba cái hỗn độn thế giới là được!
Thấy biểu lộ của hắn, Nhiếp Vân làm sao không biết hắn nghĩ cái gì, lúc này cũng không nhiều lời.
- Cái gì? Ba hỗn độn thế giới? Ngươi... Này còn đòi tiền?
Tần lão không nói chuyện, thanh niên sau lưng hét lên.
- Vừa thu một vạn thần thạch, lại thu ba cái hỗn độn thế giới, ngươi muốn tiễn muốn điên sao, tại sao không đi đoạt đi?
- Một vạn thần thạch trước chỉ là phí hẹn trước, hiện mới là phí chuẩn bệnh, nếu như không muốn trả tiền cũng có thể, ngươi không cần cầm phương thuốc...
Nhiếp Vân rút phương thuốc trở về.
- Ngươi... Ngươi biết ta là ai không? Dám chào giá như vậy, đáng giận...
Thanh niên thở phì phì đứng dậy, đôi mắt đỏ tươi.
Quá giận, một vạn thần thạch hẹn trước... Xem bệnh còn đòi tiền, nhưng lại không có dược liệu... Quả thực quá đen!
- Ta làm nghề y là giá này, nếu như ngươi hi vọng gia gia của ngươi mỗi ngày tiếp tục thừa nhận thống khổ, có thể lựa chọn không giao.
Nhiếp Vân thản nhiên nói, hắn không quan tâm tới uy hiếp.
- Ngươi...
Thấy hắn bất vi sở động, thanh niên tức giận muốn động thủ thì Tần lão ngăn lại.
- Được rồi, huyên náo còn chưa đủ sao?
Tần lão quát thanh niên kia, quay đầu nhìn về phía Nhiếp Vân:
- Vị đại sư này, ngươi xem như vậy đi... Ta ăn thuốc xong, xác định bệnh trị tốt sẽ tìm ba cái hỗn độn thế giới cho ngươi, như thế nào?
Nói thật, hắn cũng có chút khó chịu với thanh niên trước mắt.
Còn chưa xem bệnh trước đã lấy tiền, bây giờ xem xong không nói chứng bệnh đã đòi tiền... Ta làm sao biết phương thuốc của ngươi đáng giá như vậy không.
Nếu như không dùng được cho dù ta có tiền cũng không thể bị ngươi xem là kẻ vung tiền như rác.
- Ý của ngươi là muốn điều trị xong mới giao tiền?
Nhiếp Vân nhìn sang.
- Không sai!
- Dù sao chúng ta lần đầu tiên sang đây xem bệnh... Mọi người cũng khó hiểu...
Tần lão nói còn chưa dứt lời nhưng Nhiếp Vân vẫn nghe hiểu.
Rất đơn giản lần thứ nhất gặp mặt, ngươi liền trực tiếp muốn giá cao như vậy, có phải quá phận hay không?
Nếu hiểu rõ, biết rõ ngươi thật sự có thể chữa bệnh cho ta cũng bỏ đi, giao thì giao, hiện tại bệnh còn chưa trị liệu, phương thuốc ta chưa thấy, muốn nhiều như vậy... Không tốt lắm đâu!
- Có thể, nhưng... Giá cả gấp bội!
Nhiếp Vân thản nhiên nói.
- Gấp bội?
Tần lão không rõ.
- Ân, bây giờ ngươi không giao tiền cầm phương thuốc trở về trị liệu, sau khi xác định hoàn hảo, khi đó giá cả sẽ gấp bội, chính là... Sáu cái hỗn độn thế giới!
Nhiếp Vân nói.
- Sáu cái? Tốt, chỉ cần có thể chữa tốt chứng bệnh trong bụng của ta, đừng nói sáu cái, mười cái với ta mà nói cũng không coi vào đâu.
Nghe có thể chữa bệnh lại giao tiền, Tần lão thở ra một hơi.
Không phải hắn không tin đối phương, bởi vì thiếu niên trước mặt hoàn toàn không có danh khí gì cả.
- Nếu Tần lão quen biết Phùng Miểu, ta không lấy thế chấp, hôm nay trở về trị liệu, không có gì bất ngờ xảy ra thì ngày mai sẽ có thể xác nhận chữa tốt, trước xế chiều ngày mai, hi vọng có thể mang tiền thù lao tới, y quán của chúng ta còn muốn tiếp tục hoạt động...
Nhiếp Vân nói.
- Ngày mai?
Không nghĩ tới thiếu niên trước mặt trong mắt chỉ có tiền, há miệng ngậm miệng đều là tiền, nội tâm Tần lão mất hứng
- Tốt, nếu như ngươi thật sự có thể chữa tốt, tiền không phải ít, nhưng trị không hết... Ta cũng muốn nghe câu trả lời của đại sư.
Nói xong hắn cầm phương thuốc đi ra ngoài.
Tuy Tần lão không thuộc về chín đế tám vương mười hai tước nhưng thân là cự đầu trong giới kinh doanh, đi tới chỗ nào cũng được người ta tôn trọng, không nghĩ tới đến nơi đây mở miệng là tiền, ngậm miệng là tiền, giống như hắn sẽ quỵt nợ vậy, việc này làm hắn cực kỳ khó chịu.
Quan trọng hơn là không biết thuốc có thể chữa bệnh hay không, ai cũng không biết, vạn nhất không thể trị thì sao?
Xem ra thật sự là đến nhầm!
- Gia gia, ta đã nói đây là lang băm, ngươi không nghe, chẳng phải ném không thần thạch hay sao, nhưng... Ta sẽ không bỏ qua cho hắn...
Đi ra y quán, thanh niên khẽ nói.
Hắn không tán thành đến bên này trị liệu, gia gia không nên kiên trì, êếu không gia gia cũng không tức giận như thế...
Loại tiểu y quán chỉ biết có tiền như thế này, làm sao có thể chữa cho tốt bệnh mà đại sư không thể trị chứ?
Chương 3092: Vong Căn Thảo
- Được rồi, muốn tới là ta quyết định, chỉ không nghĩ tên này tham tài như thế, như vậy đi, đây là phương thuốc, ngươi đi mua thuốc trở về, ta phục dụng vào buổi trưa, nếu quả thật không dùng được, ngày mai ta muốn hỏi một chút... Tuy những năm qua vẫn bệnh tật như thế này nhưng không cho phép kẻ nào trêu đùa hí lộng ta.
Tần lão khoát tay.
- Ân!
Nghe gia gia nói như vậy, thanh niên lộ ra sắc mặt vui mừng, tiện tay mở phương thuốc ra:
- Ta xem là phương thuốc như thế nào mà có giá...
Hắn nói thầm còn chưa dứt đã hét lớn một tiếng.
- Ah...
- Như thế nào?
Thấy cháu trai thất thố như thế, Tần lão cau mày nhìn sang.
Mặc dù cháu trai này của hắn không biết lớn nhỏ nhưng tâm tư trầm ổn, tại sao không đúng mực như thế?
- Gia gia, hắn giao phương thuốc này...
Thanh niên có mấy lời nói không rõ ràng, hắn giao phương thuốc cho gia gia, sắc mặt khó coi.
- Phương thuốc như thế nào? Ngạc nhiên còn thể thống gì...
Tần lão hừ một tiếng, tiện tay tiếp nhận phương thuốc, sau khi liếc mắt nhìn liền mở to mắt.
- Việc này... Đây tính là phương thuốc? Chẳng lẽ gia hỏa này muốn chết?
Ầm ầm!
Trên người Tần lão bộc phát sát khí, đôi mắt lão giả nheo lại mang theo lửa giận không nhỏ.
Trong phương thuốc không có quá nhiều chữ, đó là: một cây Vong Căn Thảo, buổi trưa dùng, ăn sống!
Sở dĩ tức giận như vậy là vì Vong Căn Thảo quá nổi danh.
Mặc dù không hiểu y thuật cũng biết nó là vật gì.
Vong Căn Thảo, đây là cỏ độc, là bảo bối vô thượng giết người cướp của, cho dù cường giả hoàng cảnh đỉnh phong phục dụng một cây cũng sống không quá nửa canh giờ, nó còn độc gấp trăm lần thạch tín.
Tại sao phương thuốc lại là... Kịch độc Vong Căn Thảo... Thiệt giả?
Mặc dù Tần lão có thực lực nhất định nhưng cũng biết bằng vào thực lực của hắn, hắn ăn nửa gốc Vong Căn không vô, hơn nữa không sống nổi...
Lửa giận bộc phát như hỏa diễm, hắn sắp tức điên lên.
Chết đòi tiền cũng là bỏ đi, mấu chốt còn kê đơn lung tung, nếu thật ăn thuốc này thì không cần nghĩ, cho dù không bị bệnh chết cũng bị độc chết.
Rốt cuộc gia hỏa này là thầy thuốc hay giết người?
- Ngươi đi hỏi gia hỏa này muốn làm gì?
Tần lão tức giận sắc mặt khó coi.
- Nếu như hắn không bàn giao rõ ràng, hôm nay ta sẽ nện y quán của hắn.
- Vâng!
Đôi mắt thanh niên sáng ngời, hắn vội vàng đi vào trong y quán tìm Nhiếp Vân, thời gian không lâu hắn quay về, sắc mặt khó coi tới cực điểm.
- Như thế nào? Hắn nói như thế nào?
Nhìn thấy bộ dạng của hắn, nội tâm Tần lão sinh ra dự cảm xấu và hỏi.
- Hắn... Ta không gặp được.
Thanh niên cảm thấy hổ thẹn.
- Không gặp được?
- Đúng, vừa rồi lang băm xem bệnh cho ngươi không gặp ta... Chỉ gặp người hầu, người hầu nói với ta, nếu như không dám uống thuốc thì thôi, tiền phương thuốc vẫn phải trả.
- Nếu không giao tiền thuốc hắn sẽ đích thân đến phủ đệ chúng ta yêu cầu, đường đường Tần lão, cự đầu giới kinh doanh đi xem bệnh không dám uống thuốc, không trả tiền...
Thanh niên càng nói sắc mặt càng khó xem, tức giận suýt bộc phát.
- Hắn thật sự nói như vậy?
Tần lão mặt như đáy nồi, cảm thấy sắp tức nổ phổi.
Tốn nhiều tiền xem bệnh như thế, đối phương chỉ cấp một cây Vong Căn Thảo làm phương thuốc, còn... Mở miệng đòi tiền!
Quả thực đáng giận ah!
- Đúng, còn nói...
- Còn nói cái gì?
- Còn nói, thiên hạ có thể xưng là anh hùng rốt cuộc là chỉ số ít, nhìn thấy Vong Căn Thảo thì cho rằng nó là độc dược, ăn sẽ chết, trên thực tế, thứ này dùng tốt là thuốc hay cứu mạng, làm việc lo trước lo sau, sau này đừng trị bệnh này, có thể cam đoan, trừ phương thuốc này không ai có thể trị tốt.
Thanh niên mang nguyên văn người hầu nói với hắn, nói không lọt một chữ.
- Thuốc hay cứu mạng?
Lửa giận của Tần lão giảm xuống, hắn cúi đầu trầm tư.
Tuy hắn không tin bệnh tình làm phức tạp mình nhiều năm như thế sau khi ăn một cây Vong Căn Thảo là có thể chữa tốt, nội tâm của hắn đã dao động.
- Dám mở y quán tại nơi này, càng xào danh khí lớn như thế, biết rõ ta là ai còn dám làm như vậy... Chẳng lẽ gia hỏa này không phải lang băm, mà là... Thực có nắm chắc?
Trong nội tâm sinh ra suy nghĩ như thế.
Hắn là thương nhân, cho dù làm chuyện gì đều cân nhắc lợi hại.
Tuy hắn chưa nghe danh tiếng của thầy thuốc này, cũng không biết y thuật như thế nào nhưng có thể mở cửa tiệm lớn tại Phổ Thiên đại đạo này, lại làm ra danh khí to lớn, chắc chắn sẽ không nện chiêu bài của mình.
Huống chi thầy thuốc như Phùng Miểu lại cam tâm tình nguyện làm học đồ... Chỉ bằng vào hai điểm này đã nói lên đối phương chắc chắn sẽ không không thối tha, chẳng lẽ... Vong Căn Thảo thật sự là mấu chốt trị bệnh của hắn?
- Ngươi đi mua một cây Vong Căn Thảo tới đây, tốc độ mau chóng!
Nghĩ đến điểm này, Tần lão trầm tư một lát sau đó phân phó thanh niên.
- Gia gia, ngươi sẽ không chân tướng tin gia này này chứ? Vong Căn Thảo chính là kịch độc, không thể ăn...
Thanh niên vô cùng sốt ruột.
- Ngươi mua trước rồi nói sau!
Tần lão nhướng mày.
- Vâng!
Thấy gia gia tức giận, thanh niên không dám nhiều lời, đành phải đi hiệu thuốc mua thuốc.
Dược liệu kịch độc như Vong Căn Thảo này là đồ vật quản chế, người bình thường cho dù muốn mua cũng không mua được, nhưng gia tộc Tần lão khác với người bình thường, thời gian không dài đã mua được một cây, dùng hộp ngọc bao lại, toàn thân màu xanh vô cùng xinh đẹp.
- Lại bảo ngự tiền y sư tới, một khi ta phát hiện dị thường, lập tức chữa trị.
Tiếp nhận Vong Căn Thảo do thanh niên mua tới, Tần lão trở lại phủ đệ, an bài nói.
Tuy Vong Căn Thảo là kịch độc, hắn cũng gánh không được nhưng chuẩn bị tốt mới thỏa đáng, có y sư canh giữ ở trước mặt, tỷ lệ bảo vệ tánh mạng cũng lớn hơn.
- Gia gia...
Thanh niên nghe nói như thế, giờ mới hiểu ra, gia gia tin lời lang băm nói, sốt ruột đỏ bừng cả khuôn mặt.
- Không cần phải nói, bệnh này đau nhức tra tân ta thời gian đủ dài rồi, nếu như có thể giải quyết tự nhiên tốt nhất, giải quyết không được cũng có thể xem như giải thoát...
Tần lão nói:
- Nhanh đi chuẩn bị đi!
- Vâng!
Còn muốn nói gì đó, thấy ánh mắt kiên định của gia cho nên thanh niên biết rõ không thể tiếp tục pháp khuyên can, đành phải quay người rời đi, đi mời ngự tiền y sư.
Ngự tiền y sư là gia tộc bọn họ chuyên môn mời đến, danh khí cũng không vang dội, y thuật cũng không khác gì Phùng Miểu, lúc nghe Tần lão muốn phục dụng Vong Căn Thảo đã giật mình.
Khuyên bảo một hồi thấy không thể ngăn cản đành phải sớm chuẩn bị.
Chương 3093: Khó có thể tin
Lúc này nhanh chóng tới buổi trưa, ánh mặt trời từ trên cao chiếu xuống hết sức nóng bức.
Xì xì xì!
Ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chan, Tần lão lập tức cảm thấy ổ bụng đau đớn kịch liệt.
Bệnh... Lại phát tác!
Bệnh của hắn đúng như thiếu niên nói, khi tới buổi chưa sẽ đau hai canh giờ, đau dữ dội và thống khổ, nếu như không vì như thế hắn cũng không hạ quyết tâm ăn Vong Căn Thảo.
Mở hộp ngọc ra, tiện tay cầm dược liệu và há miệng ăn vào.
Tuy dược liệu tươi đẹp nhưng hương vị cũng không tốt, có phần đắng, sau khi ăn xong trong dạ dày co rút một lúc, sau đó Tần lão cảm thấy bụng trướng và đau đớn kịch liệt.
- Ah...
Mặc dù hắn có nghị lực lớn nhưng vẫn phải kêu thảm thiết.
Đau đớn tiếp tục hơn mười giây liền dần dần giảm bớt, ngay sau đó buồn nôn liền vịn bồn phun ra.
- Là... Là cái gì?
Ngự tiền y sư vẫn canh giữ trước mặt sợ hắn gặp chuyện không may, thấy hắn nôn mửa cũng không thèm để ý, lúc hắn nhìn thấy thứ bị phun ra liền kinh hô.
Tần lão lúc này cũng ói xong, cảm thấy thân thể nhẹ nhõm không ít, cúi đầu xem xét thì đồng tử co rút dữ dội.
Chỉ thấy trong bồn là một loại giòi giống như côn trùng, nó đang giãy dụa trong bồn, không ngừng vặn vẹo làm người ta buồn nôn.
- Đây là... Côn trùng?
Tần lão không ngừng run rẩy.
Chính hắn nôn ra thứ này, bảo hắn không sợ chính là giả.
- Mau nhìn, những côn trùng này chết...
Ngự tiền y sư nói.
Côn trùng trong bồn giãy dụa một lát quả nhiên không động đậy, miệng còn phun ra nước đen, rất rõ ràng đã chết.
- là độc Vong Căn Thảo... Giết chết những côn trùng này!
Nhìn thấy côn trùng tử vong, linh quang trong mắt Tần lão tỏa sáng, rốt cục hiểu dụng ý đối phương bảo hắn ăn Vong Căn Thảo.
Vong Căn Thảo là kịch độc, độc tính rất lớn, sau khi mình ăn xong lại không có bất cứ dị thương nào, chỉ có thể nói rõ vấn đề, độc tính đã bị đám côn trùng hấp thu... Chính bởi vì như thế, côn trùng mới bị độc chết.
- Lão gia, ngươi đừng nhúc nhích, ta bắt mạch cho ngươi...
Nghe được Tần lão nói như vậy, ngự tiền y sư sững sờ, vội vàng đi lên cầm tay hắn, ngón tay bắt mạch đập.
Thời gian qua một lát, sắc mặt trở nên phi thường cổ quái.
- Như thế nào? Ta có trùng độc hay không?
Nhìn bộ dạng của hắn, Tần lão nhịn không được hỏi.
- Lão gia không có trúng độc... Dường như bệnh đã được trị khỏi, ngươi lại cảm giác một chút, có phải không còn cảm giác bụng trướng hay không?
Ngự tiền y sư do dự sau đó lên tiếng.
- Ân?
Tần lão vừa rồi còn bị côn trùng làm khiếp sợ cho nên không để ý tới, lúc này tinh thần khẽ động, cảm ứng toàn thân, sắc mặt của hắn biến thành cổ quái.
Cảm giác bụng trướng hành hạ hắn nhiều năm, loại bệnh tật này có còn hay không thì hắn biết rõ nhất, chỉ cảm một chút liền biết rõ, bệnh này... Đã triệt để tốt, thân thể không còn cảm giác không khỏe như lúc trước.
Làm... Làm sao có thể?
Tần lão có chút không thích ứng.
Chẳng lẽ thật ăn một cây Vong Căn Thảo liền có thể chữa bệnh tốt như vậy?
Ta không có nằm mơ chứ?
Bệnh này cho dù nằm mơ hắn cũng muốn chữa tốt, vào lúc chính thức chữa khỏi thì hắn còn không thích ứng, cảm thấy khó mà tin được.
- Có lẽ không sai!
Tuy ngự tiền y sư có y thuật kém Nhiếp Vân rất nhiều nhưng bệnh đã chữa khỏi, hơn nữa hắn tận mắt nhìn thấy quá trình cho nên không khỏi kinh ngạc.
- Có lẽ lão gia bụng trướng là vì đám côn trùng hành hạ, Vong Căn Thảo hạ độc chết đám côn trùng này, bệnh của ngươi tự nhiên khỏi hẳn... Cũng chính bởi vì hạ độc chết đám côn trùng, bản thân ngươi không có vấn đề gì khác.
- Ah...
Tần lão gật gật đầu.
Ngự tiền y sư nói như vậy hắn cũng thông suốt.
Có lẽ chính vì như vậy, nếu không, không có khả năng ăn một gốc Vong Căn Thảo mà không có việc gì.
- Buổi trưa, lão gia đau bụng làm chúng ta tưởng ngươi đau bệnh gì đó, cho dù thế nào cũng không ngờ là đám côn trùng này tác quái.
- Đúng giờ uống thuốc, hơn nữa không bằng cho đám côn trùng này ăn thuốc độc, hơn nữa không tổn thương bản thân... Người kê đơn thuốc này cho lão gia có y thuật mạnh, ta bình sinh chưa gặp qua.
Ngự tiền y sư vui lòng phục tùng.
Vong Căn Thảo là độc dược, ăn vào còn có thể độc chết côn trùng, còn không tổn thương căn bản, điều này cần phải nắm chắc bệnh lý mới có thể làm như thế, trước kia cho rằng người kê đơn không hiểu gì về bệnh, hiện tại mới biết được đối phương biết bệnh, nắm chắc bệnh tình không sai chút nào, không dư thừa hay thiếu thốn.
Chỉ bằng vào bắt mạch có thể nhìn ra những chuyện này, khai ra dược vật chuẩn xác như thế... Y thuật của người này mạnh tới mức khó tưởng tượng.
Tuy ngự tiền y sư hiểu ra, cũng biết mình không thể so sánh với người này, bởi vì hai bên không cùng đẳng cấp.
- Đúng vậy, người này y thuật thật cao minh...
Tần lão lúc này cũng ý thức được, nhớ tới lời đối phương nói lúc xem bệnh cho nên càng bái phục.
Đối phương nói rõ tình huống sau khi phục dụng Vong Căn Thảo, sớm nói không sai chút nào, rất hiển nhiên đã triệt để nhìn ra bệnh cảu hắn, hơn nữa tìm được phương pháp trị liệu tốt nhất.
Khó trách tự tin và dám khai ra giá cao như vậy.
Giá cả...
- Nhanh đi chuẩn bị sáu cái hỗn độn thế giới, ta lập tức muốn bái phỏng y đạo đại sư.
Tần lão quay đầu phân phó một tiếng, hắn đứng lên, cũng không còn suy yếu như lúc trước, trên người tràn ngập lực lượng.
Trước kia đối phương báo giá ba cái hỗn độn thế giới, hắn cảm thấy có hại chịu thiệt, trong nội tâm đầy lửa giận, hiện tại hắn cảm thấy sáu cái vẫn còn có lời.
Tùy tiện bắt mạch có thể nhìn ra bệnh tình của hắn, hơn nữa hốt thuốc đúng bệnh, phần y thuật như vậy tuyệt đối đáng giá, thậm chí còn cảm giác đối phương thu ít!
Bệnh của hắn đã mời qua không ít danh y trong thành Vân Châu, tiền tiêu vô số kể, đáng tiếc thuốc gì cũng uống qua nhưng không thành công.
Đối phương sau xem bệnh cùng chữa khỏi ngay lập tức, cảm kích trong nội có thể nhỏ hay sao?
- Đúng thế, chuẩn bị bảng hiệu cho ta, thanh thế huyên náo càng lớn càng tốt, ta muốn đích thân đi cảm tạ, cũng muốn tất cả người trong thành Vân Châu này biết rõ vị y sư kia thật sự ghê gớm, có thể chữa tốt quái bệnh.
Sau khi trừ tận gốc bệnh tình, Tần lão hưng phấn cười ha ha.
Lúc này hắn hiểu rõ vì sao đệ tử thế gia cao quý như Phùng Miểu lại cam tâm tình nguyện đi làm học đồ, có thể trở thành bằng hữu với y đạo đại sư như thế, cho dù từ phương diện nào cũng lời lớn.
Chương 3094: Thanh danh lên cao
Nghe được Tần lão trị hết bệnh, cả gia tộc vô cùng hưng phấn, động tác nhanh chóng, không qua bao lâu đã chuẩn bị tất cả.
Cả Tần phủ từ trên xuống dưới đốt pháo chúc mừng, tiếng cười nói huyên náo rất lớn
Mọi người trong y quán còn không biết rõ chuyện này, Phùng Miểu đang ngồi ngồi tại chỗ nhìn sang Nhiếp Vân, trên mặt đầy nghi hoặc.
- Nhiếp huynh, ngươi kê đơn thuốc cho Tần lão là.. Vong Căn Thảo? Thiệt giả? Vong Căn Thảo là kịch độc, ta chưa từng nghe nói qua nó là thuốc chữa bệnh đấy.
Thấy bộ dạng tức giạn của Tần lão rời đi, Phùng Miểu vẫn hỏi thăm là thuốc gì, nghe được thiếu niên nói tên thuốc, suýt nữa Phùng Miểu đã bất tỉnh.
Dùng độc dược làm phương thuốc... Chẳng lẽ Nhiếp huynh có nắm chắc?
- Sở dĩ Tần lão bị đau bụng cũng không phải dạ dày không tốt, bản thân bị trọng thương, mà là bị Thảo Giới Trùng làm hại!
Thấy bộ dạng ham học hỏi của hắn, Nhiếp Vân cười cười không giấu diếm.
- Thảo Giới Trùng? Đó là cái gì?
Phùng Miểu cảm thấy nghi hoặc.
- Thảo Giới Trùng là một loại ký sinh trùng, thời điểm bình thường không phát tác có thể dung nhập huyết dịch, cơ bắp, linh hồn, cho nên không thể phát hiện ra.
- Chúng cực thích ăn ngon, có thể hấp thu tinh lực lớn của thân thể, Tần lão ăn cơm không biết no bụng, trên thực tế năng lượng ăn vào đều bị Thảo Giới Trùng thôn phệ, hơn nữa mỗi khi tới buổi trưa, những côn trùng này sẽ tỉnh lại sau khi ngủ say, muốn ăn cái gì... Nguyên nhân chính là như thế hắn mới đau bụng dữ dội hai canh giờ vào buổi trưa.
- Ta bảo hắn đúng giữa trưa ăn Vong Căn Thảo, Thảo Giới Trùng sẽ cho rằng có ăn, không chút do dự ăn độc dược vào người.
- Trải qua như vậy, độc tính độc cũng sẽ bị Thảo Giới Trùng hấp thu toàn bộ, mà bản thân hắn không bị trúng độc.
- Thảo Giới Trùng ăn kịch độc cho nên không thể ẩn tàng thân hình, bị hắn nhổ ra, từ đó khỏi bệnh...
Nhiếp Vân cũng giải thích cặn kẽ bệnh tình của Tần lão cho hắn nghe.
- Còn có loại bệnh này?
Trên mặt Phùng Miểu xuất hiện thần thái khiếp sợ.
Hắn từ nhỏ học y đến bây giờ cũng có không ít năm tháng, nhìn thấy rất nhiều quái bệnh, lần đầu tiên nghe nói trong cơ thể con người còn có côn trùng.
- Thiên hạ to lớn, không thiếu cái lạ, chứng bệnh gì cũng không giống nhau, muốn trở thành một vị y đạo đại sư cao minh vẫn có phải học rất nhiều.
Nhiếp Vân cười cười.
Vào lúc hai người nói chuyện với nhau, người Tần phủ đến, tiếng trống huyên náo cả đoạn đường, tiếng pháo nổ vang, những người trước kia còn nghi ngờ y quán nhìn thấy cảnh tượng như vậy liền hiểu ra... Người bệnh đầu tiên của y quán đã khỏi bệnh.
- Nghe nói bệnh của Tần lão, tất cả y đạo đại sư nổi danh khắp thành Vân Châu đều đi tới xem qua, không có gì hiệu quả, không nghĩ tới lại được y quán này chữa khỏi.
- Trước kia ta nghe nói chủ y quán chỉ biết tiền, là thế hệ mua danh chuộc tiếng, hiện tại xem ra là có tài năng.
- Đâu chỉ có bản lĩnh, có thể chữa hết bệnh của Tần lão, y thuật cao minh vượt qua không ít y sư.
- Nghe nói y sư này tên là Nhiếp Vân, tuổi chừng mười tám, mười chín tuổi, trẻ tuổi như thế đã có tài năng này, không biết là cao đồ của vị đại sư nào...
- Bất kể là ai, có thể trị bệnh là tốt rồi!
Về Nhiếp Vân chữa tốt cho Tần lão cũng nhanh chóng truyền khắp thành Vân Châu.
Lúc này những người có nghi nan tạp chứng nhưng bó tay cũng động tâm tư.
Có người thứ nhất thì có thứ hai, chỉ qua mười ngày ngắn ngủi, người đến Nhiếp Vân y quán chữa bệnh đã vượt qua năm mươi người, một người đều có nghi nan tạp chứng, tìm không ít y đạo đại sư nhưng không có kết quả.
Vốn có không ít người xem náo nhiệt, nhiều người có nghi nan tạp chứng tới muốn chữa tốt cho tất cả là không thể nào, sự thật... Sự thật lại làm mọi người giật mình, chỉ cần tới nơi này xem bệnh, không qua bao lâu đều sẽ đích thân đến nhà cảm tạ, người sau làm lớn hơn người trước.
Điều này cũng nói rõ, những người có bệnh được được chủ y quán chữa khỏi.
Vào lúc này, tất cả mọi người mới biết được chủ y quán chính là y đạo đại sư.
Khó trách phí hẹn trước cao như vậy, người ta giá trị số tiền này!
Một vạn thần thạch tuy trân quý nhưng quý hơn mạng sao?
Mạng không còn, cần nhiều hơn hơn nữa cũng vô dụng.
Sau khi hiểu ra điểm này, người tới xem bệnh càng ngày càng nhiều, y quán vốn sinh ý ảm đạm nhưng nhanh chóng nóng bỏng rất nhiều.
Trong khoảng thời gian này Nhiếp Vân cũng đi Diệp phủ chữa bệnh cho Việt lão, rốt cục vào ngày hôm trước cũng triệt để diệt sát tâm ma của hắn, giải quyết tai họa ngầm phức tạp trong người hắn nhiều năm.
Ốm đau biến mất, Việt lão cảm thấy hưng phấn khó nói nên lời, một lòng muốn Nhiếp Vân làm cung phụng của Diệp phủ, cuối cùng vẫn bị Nhiếp Vân từ chối.
Nam Thiên Y Thánh là cung phụng thái trưởng lão đã thành công như nguyện, Diệp Tân cũng thuận lý thành chương biến thành người thừa kế Diệp phủ.
Diệp Tân trở thành người thừa kế, Diệp Đào không còn thuận lợi như trước, sẽ bị quản chế khắp nơi, tìm Nhiếp Vân mấy lần, Nhiếp Vân chỉ nói với hắn không nên gấp gáp, cũng không nói sau đó.
Diệp Đào biết rõ vị Nhiếp huynh này sẽ không hại hắn, đã nói như vậy khẳng định không thối tha, lúc này đành phải cắn răng chịu đựng.
Hắn không phản kích, cũng không làm ầm ĩ, Diệp Tân cũng không có biện pháp, dù sao hắn đã trở thành người thừa kế, tiếp qua áp bách người khác nhất định sẽ làm cho tộc nhân lưu lại ấn tượng xấu.
Diệp Đào sống không tốt, lão gia tử cũng không quá như ý.
Phục dụng thuốc của Nam Thiên Y Thánh thật sự làm hắn giảm bớt đau đớn, chẳng biết tại sao thân thể của hắn càng ngày càng suy yếu, không còn bộ dáng lúc trước.
Chuyện này hắn chuyên môn hỏi qua Nam Thiên Y Thánh, kết quả đạt được trả lời rất đơn giản... Lớn tuổi, lại bị ốm đau tra tấn, thân thể suy yếu là bình thường.
Nghe giải thích như vậy, lão gia tử cũng hiểu rất có thể, cũng không để ý tới.
- Dao Sương, yên tâm đi, ta nhất định sẽ trị tốt cho ngươi, để ngươi tỉnh táo lại...
Trong một đại viện cực lớn trong thành Vân Châu có một trung niên nhân đứng trước quan tài bằng băng, hốc mắt ửng đỏ.
Trong quan tài bằng băng có một nữ tử dung nhan xinh đẹp, da thịt tuyết trắng nằm đó không nhúc nhích, hắn như bức tranh vẽ tuyệt mỹ.
Trung niên nhân bộ dáng hơn bốn mươi tuổi, gương mặt góc cạnh rõ ràng, trong đôi mắt đen nhánh mang theo yêu thương nồng đậm.
- Ta có thể làm Dao Sương tỉnh lại, khôi phục như trước kia là không thể nào, tối đa chỉ có thể làm cho nàng sống lâu mười năm... Mười năm đã là cực hạn!
Hòm quan tài bằng băng hơi nghiêng, trung niên nhân đứng cạnh một lão giả, hắn thở dài một tiếng.
Chương 3095: Dao Sương
- Mười năm quá ngắn, ta thiếu nợ nàng quá nhiều, không cách nào đền bù...
Trung niên nhân lắc đầu, dường như không cách nào tiếp nhận đề nghị của lão giả.
- Cũng không có biện pháp, thực lực của nàng bày ra đó, lại trúng đòn nghiêm trọng như thế này, có thể sống thêm mười năm đã là cực hạn lớn nhất.
Lão giả nhướng mày.
- Ta biết rõ, nhưng làm cho nàng sống lại nhưng mỗi ngày phải chịu khổ, ta cũng không nguyện ý!
Nhìn chằm chằm vào quan tài bằng băng, trong mắt trung niên nhân mang theo trìu mến.
- Đây là chuyện không có biện pháp, cho dù ta tiêu hao lực lượng cứu nàng sống lại, thân thể của nàng tổn hương quá lớn, muốn bảo trì thanh tỉnh nhất định phải thừa nhận vô tận thống khổ... Ngươi cũng biết y thuật cũng không phải là vạn năng, cũng có thời điểm cuối cùng, có thể làm được điểm này đã là lực lượng lớn nhất của ta.
Lão giả nói.
- Ta biết!
Trung niên nhân thở dài:
- Tuy Ngô Hoàng tôn giả ngươi không dùng y đạo thành cường giả Đế cấp nhưng lại có y thuật tinh diệu, thiên hạ ai cũng biết, cho dù Mạc Cao đại sư, Hoằng Nghiệp đại sư danh khí rất lớn, người khác không biết nhưng ta biết đều là đệ tử của ngươi.
Nếu có người ở đây, lại nghe nói như thế nhất định sẽ sợ tới mức cái cằm rơi xuống mặt đất.
Ngô Hoàng tôn giả, đây là cường giả Đế cảnh duy nhất trong thành Vân Châu lại là y đạo đại sư, y thuật tinh diệu nổi danh thiên hạ.
Hắn đã quá lâu không xuất thủ, danh khí dần dần bị Mạc Cao đại sư, Hoằng Nghiệp đại sư thay thế, hai người này khó phân thắng bại, tất cả mọi người cho rằng y thuật của bọn họ lợi hại nhất thành Vân Châu, nằm mơ cũng không cũng nghĩ tới hai người đều là đệ tử của Ngô Hoàng tôn giả.
- Không được thì làm theo ý chúng ta, mấy người chúng ta dùng lực lượng đưa Dao Sương vào luân hồi, tuy sau luân hồi sẽ mất đi trí nhớ kiếp trước nhưng chỉ cần tài nguyên đầy đủ, một khi tu luyện tới cảnh giới nhất định, một lần nữa nhớ lại đời trước cũng không phải không được.
Ngô Hoàng tôn giả nói:
- Làm như vậy còn tốt hơn ngươi cứ chờ đợi như thế này.
- Rơi vào luân hồi là không tệ, nhưng... Muốn khôi trí nhớ kiếp trước quá khó khăn, có lẽ ngươi hiểu rõ hơn ta, ít nhất phải hoàn toàn lĩnh ngộ một đầu đại đạo, trở thành cường giả Đế cấp mới được!
- Mặc dù thiên phú Dao Sương không tệ, nhưng... Muốn đạt tới cảnh giới này lại làm không được!
Trung niên nhân lắc đầu.
Nghe ngữ khí của hắn không có hương vị tôn kính, có lẽ là ngang hàng với Ngô Hoàng tôn giả.
Ngô Hoàng tôn giả là cường giả Đế cấp, có thể ngang hàng với hắn đủ thấy trung niên nhân đáng sợ, chỉ sợ cũng là cường giả Đại Đế!
- Không muốn luân hồi, lại không muốn nàng thừa nhận thống khổ mười năm, ngươi cũng không thể cứ chờ xem thế này.
Ngô Hoàng tôn giả khẽ nói.
- Ai, ta biết rõ như vậy là chuyện không có biện pháp, ta vẫn hi vọng có một ngày Thần giới có người có thể đủ dùng y đạo trở thành Đại Đế, như vậy có thể chữa khỏi triệt để cho nàng...
Trung niên nhân nói.
Tuy Ngô Hoàng tôn giả có y thuật cao minh nhưng không phải người dùng y đạo thành tựu Đại Đế, so với Thần Nông Đại Đế năm đó còn kém hơn quá nhiều.
Hắn thúc thủ vô sách với Dao Sương nhưng không có nghĩa người dùng y đạo thành tựu Đại Đế cũng không có biện pháp, nếu thật có người thành công, cho dù tốn hao cái giá lớn hơn nữa, hắn sẽ đích thân đi qua nhờ đối phương cứu trị.
- Dùng y đạo trở thành Đại Đế... Việc này rất khó khăn, từ khi có lịch sử đến nay cũng chỉ có một mình Thần Nông Đại Đế thành công, ta khuyên ngươi không nên hi vọng xa vời...
Ngô Hoàng tôn giả lắc đầu:
- Được rồi, ta cũng nên cáo từ, mặt khác, còn có một việc, tuy ta không muốn nói cho ngươi biết nhưng loại tình huống này cũng không quá tốt... Tuy quan tài bằng băng có thể làm cho người bên trong không bịt hời gian xâm nhập, bảo trì diện mạo khi còn sống và cơ năng thân thể, nhưng... Cũng có hạn độ thời gian, một vạn năm, hai vạn năm không có vấn đề, trăm triệu năm... Người bên trong sẽ bị tổn hại, nói cách khác... Tuy ngươi có thể đưa Dao Sương nằm trong quan tài bằng băng nhiều năm như vậy dung mạo không sửa, thân thể mang theo sinh cơ yếu ớt, nếu thời gian dài vẫn làm nàng bị tổn thương, muốn nàng sống mười năm và hồn phi phách tán hay là luân hồi trọng sinh, tất cả phải hnanh chóng quyết định, bằng không thì cho dù y thuật của ta thông thiên cũng không cách nào giúp nàng tỉnh lại.
- Ta biết rõ...
Trung niên nhân nghe nói như thế sững sờ một hồi, hắn xiết chặc nắm đấm, dường như trong nội tâm phải ra quyết định giày vò nào đó.
Nhìn bộ dạng của hắn như vậy, biết rõ suy nghĩ của hắn cho nên Ngô Hoàng tôn giả lắc đầu quay người đi ra ngoài, thân ảnh của hắn nhanh chóng biến mất.
Cường giả Đế cấp có thể thuấn di, hắn thuấn di rời đi.
- Dao Sương, là phụ thân không tốt, nếu như ngươi có thể sống lại, chuyện gì ta cũng đáp ứng...
Ngô Hoàng tôn giả rời đi, trung niên nhân nhìn thân ảnh nữ tử trong quan tài bằng băng, hắn thì thào tự nói.
Thì ra nữ tử trong quan tài là con gái của hắn.
- Ta biết rõ ta không đồng ý ngươi và Nghiêu Huyền ở cùng nhau, ngươi phi thường hận ta... Thậm chí không muốn gặp ta, nhưng nếu như... Ngươi có thể sống lại, ta không ngăn cản ngươi, muốn ở cùng với ai thì cùng với ai, đừng nói hắn là người phi thăng, cho dù là thần thú biến hóa ta cũng đáp ứng...
Nhìn dung nhan tuyệt mỹ trong quan tài băng, trung niên nhân thì thào tự nói.
- Đế Quân bệ hạ!
Thời điểm hắn đang thì thào, ngoài điện có tiếng nói vang lên.
- Chuyện gì? Không phải ta đã nói thời điểm ta ở nơi này không cho phép quấy rầy sao?
Tỉnh táo từ thương tâm, trung niên nhân đứng dậy, trong mắt hắn mang theo sát khí.
So sánh với sát khí của hắn, sát khí của Việt lão phát ra lúc trước chỉ là trò đùa, không gian trước mặt trung niên nhân bị sát khí trùng kích không ngừng hủy diệt, dường như hắn giận dữ sẽ phát diệt mọi thứ.
Cường giả Đế cấp có thể nói là đỉnh phong của Hoàn Vũ thần giới, hoàn toàn khống chế không gian chi lực, không gian trước mắt chắc chắn nhưng hủy diệt cũng chỉ bằng một ý niệm của hắn.
- Thuộc hạ hiểu... Thuộc hạ nhận được tin tức, có khả năng cứu giúp tiểu thư nên bẩm báo.
Nghe được lời nói mang theo hàn ý, âm thanh bên ngoài khẩn trương và bối rối.
- Có trợ giúp với tiểu thư? Tin tức gì?
Trung niên nhân không tiếp tục lạnh lùng như cũ, thân thể hắn xuất hiện bên ngoài điện, hắn nhìn hộ vệ quỳ trên mặt đất, trong mắt mang theo lo lắng.
Chỉ cần hữu dụng với tiểu thư, hắn tốn hao cái giá lớn thế nào cũng đáng giá.
Chương 3096: Kẻ nháo sự
- Thành Vân Châu mấy ngày qua có y quán mới mở, muốn xem bệnh đầu tiên phải giao một vạn thần thạch, lại nói mặc kệ bệnh có trị tốt hay không cũng không trả lại thần thạch...
Hộ vệ vội hỏi:
- Thuộc hạ nghe xong cảm thấy kỳ quái cho nên đi nghe ngóng, đây là danh sách y quán trị liệu hơn mười ngày qua, trong đó một ít chứng bệnh, Hoằng Nghiệp đại sư, Mạc Cao đại sư đều xem qua nhưng bất lực.
- Hắn xem bệnh xong đều chữa khỏi.
Hộ vệ nói xong lại đưa một tấm giấy sang.
- Danh sách?
Trung niên nhân còn tưởng rằng có người nào dùng y đạo thành tựu Đại Đế, nghe được chỉ là y đạo đại sư, trong nội tâm của hắn cảm thấy thất vọng.
Nghe thuộc hạ nói người này thần kỳ như vậy, nhìn xem cũng không sao, lúc này hắn đưa tay lên, danh sách trong tay hộ vệ không gió mà bay, chậm rãi bay vào trong tay hắn.
- Bệnh trướng bụng của Tần Bang lão gia hỏa kia đã được y quán chữa khỏi?
Chỉ liếc mắt nhìn, trung niên nhân cũng phải sững sờ.
Tần Bang người này rất nổi danh trong thành Vân Châu, trên thực tế còn lọt vào mắt của cường giả Đại Đế như hắn, sở dĩ có thể nhớ kỹ là vì lão gia hỏa này đi tìm Hoằng Nghiệp đại sư, lúc ấy Hoằng Nghiệp đại sư đang ở chỗ của hắn nên mới có ấn tượng.
Hoằng Nghiệp đại sư xem qua nhưng không thể chữa khỏi, không nghĩ tới bị một y quán không biết tới từ đâu chữa khỏi nhanh như thế.
- Vâng, nghe nói phương thuốc là một cây Vong Căn Thảo!
Hộ vệ nói tin tức nghe ngóng được.
- Vong Căn Thảo? Kịch độc Vong Căn Thảo?
Trung niên nhân sững sờ.
- Vâng!
Hộ vệ gật đầu.
- Vong Căn Thảo cũng có thể chữa bệnh?
Trung niên nhân cảm thấy kỳ quái, tiếp tục xem tiếp, trên gương mặt không thèm quan tâm, sau khi xem lại có hứng thú.
- Hàn Liễu Thạch bệnh triền miên suốt ba ngàn năm, hoàn toàn chữa khỏi, không lưu lại dấu vết gì... Ta có nghe nói qua bệnh của Hàn Liễu Thạch, lão tiểu tử này khi còn tr, phong lưu không bị trói buộc, ưa thích đi dạo những nơi kia, khi bị bệnh nơi riêng tư bị thối rữa, tìm không ít danh y nhưng không có biện pháp, lúc ấy Mạc Cao đại sư cũng xem qua, khuyên hắn cắt đứt... Cũng được nơi này chữa khỏi?
- Âm Dương tôn giả, gia hỏa này mỗi ngày âm dương quái khí, âm dương nhị khí trong cơ xung đột, cường giả Đại Đế không thể tiêu trừ, cũng được nơi này trị khỏi... Tin tức này không phải là giả chứ?
- Còn có lão quái Diệp gia, bệnh nhức đầu của hắn kéo dài suốt ngàn năm cũng có thể chữa khỏi triệt để, chẳng lẽ chủ nhân y quán này là một vị cường giả dung y đạo đột phá Đại Đế?
Sau khi xem xong người trong danh sách, trung niên nhân càng ngày càng kỳ quái.
Tuy hắn không biết người đại bộ phận người trong danh sách nhưng vẫn nghe qua một số người.
Những người này có quái bệnh, từng là ác mộng của vô số y đạo đại sư trong thành Vân Châu, không nghĩ tới những gia hỏa bị gọi là ác mộng này được một y quán không nổi danh chữa khỏi.
Nếu như đây là thật, y thuật của chủ y quán rất mạnh, chỉ sợ không thua Hoằng Nghiệp đại sư, Mạc Cao đại sư.
- Đế Quân bệ hạ, sau khi biết rõ tin tức của y quán này, ta chuyên môn nghe ngóng người trong cuộc, có lẽ không có sai lầm, y quán này có thể chữa khỏi rất nhiều y nan tạp chứng, ta cảm có lẽ hắn có thể xem bệnh cho tiểu thư... Có lẽ có thể có trợ giúp...
Đại Đế xem hết danh sách, hộ vệ thở ra một hơi và lên tiếng.
- Ân, nếu như danh sách là thật thì ta có thể đi xem.
Trung niên nhân gật gật đầu, hỏi:
- Ý quán nằm ở nơi nài?
- Nằm ở số mười hai đường thứ ba Phổ Thiên đại đạo, tên là Nhiếp Vân y quán.
Hộ vệ lên tiếng.
- Nhiếp Vân y quán?
Trung niên nhân nhíu mày một lúc.
Cái tên y quán rất tục, sau khi nghe xong cũng biết y quán là người tên Nhiếp Vân mở.
Cẩn thận nhớ lại một chút, trong trí nhớ rất nhiều Đại Đế tại Thần giới không có người nào gọi là Nhiếp Vân.
- Bất kể có trị khỏi hay không nhưng đã biết rõ cũng nên đi xem một chút.
Trung niên nhân thản nhiên nói.
Đúng như Ngô Hoàng tôn giả nói, hòm quan tài bằng băng có thể bảo trì thân thể một người, làm người lâm vào trạng thái chết giả, nhưng thời gian càng lâu thì khả năng cứu chữa càng thấp, nếu như không nghĩ ra những biện pháp trị liệu khác, chỉ sợ cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn con gái đi xa, vĩnh viễn không có biện pháp trở lại.
Tuy trong lòng hắn đột nhiên xuất hiện y quán này, muốn chữa bệnh của Dao Sương là không lớn, có chút hi vọng thì cứ đi xem.
Hô!
Trung niên nhân đã có quyết định, vừa mới dứt lời hắn đã biến mất, cùng biến mất với hắn chính là hòm quan tài bằng băng trong gian phòng.
Lúc xuất hiện lần nữa đã đứng ở trung tâm Phổ Thiên đại đạo, ngẩng đầu nhìn vào vị trí phía trước.
Hắn vừa đi vừa cải biến dung mạo nhưng người đi chen chúc chung quanh không ai nhìn thấy hắn, dường như hắn không tồn tại trên đời này.
Dung mạo của hắn cải biến rất nhanh, ngay cả khí chất cũng thay đổi.
Vèo!
Hắn xuất hiện trong đám người, hắn xuất hiện đột ngột nhưng đám người cho rằng hắn vốn là như tế, người khác nhìn thấy cũng cảm thấy có gì đột ngột.
Đây chính là thực lực Đại Đế, cho dù đi trong đám cao thủ hoàng giả viên mãn nhưng không ai nhìn thấy, cho dù nhìn thấy cũng không cảm thấy có gì không đúng.
- Nhiếp Vân y quán... Chính là chỗ này!
Đi dọc theo con đường một lúc, đôi mắt của hắn nhìn cửa hiệu trước mặt, trung niên nhân dừng lại.
Đây là nơi hắn cần tìm kiếm.
Nhấc chân đi vào.
- Ngươi là lang băm, hại chết con của ta, hắn ăn dược của ngươi mới biến thành như vậy, hôm nay ta không để yên cho ngươi!
- Cho thiếu gia nhà ta ăn uống chết, ngươi là lang băm, hôm nay phải san bằng y quán rách rưới của ngươi, không thể để ngươi hại người.
Vừa đi vào y quán, chợt nghe trong đại sảnh có tiếng huyên náo xôn xao, một đám người chồng chất bên trong và khóc nháo.
- Ân? Trị chết người?
Không nghĩ tới vừa tới đã nhìn thấy cảnh tượng như vậy, trung niên nhân cười lạnh, cũng không rời đi, thân ảnh hơi chân động và xuyên qua đám người.
Chỉ thấy trên mặt đất có một thi thể đang nằm, đó là thanh niên tuổi không lớn lắm, chung quanh có một đám người đang khóc lóc gào thét.
Nghe một hồi liền hiểu rõ ngọn nguồn.
Người trước mắt nghe nói y quán thần kỳ cho nên đến đây xem bệnh, chủ y quán là Nhiếp Vân y đạo đại sư xem cho hắn, sau khi kê đơn và cầm phương thuốc đi lấy thuốc, sau khi ăn xong liền chết người.
Tất cả mọi người cho rằng kê đơn thuốc có vấn đề nên đến tìm phiền toái.
Xem ra chẳng những muốn bồi thường tiền, gây chuyện không tốt còn phá quán.
Chương 3097: Thiên Cơ bảng
Làm cho trung niên nhân ngạc nhiên là, nơi đây huyên náo thời gian dài như vậy nhưng chủ y quán lại không xuất hiện, dường như hắn không quan tâm nơi này có người đang nháo sự.
- Nhanh bảo Nhiếp Vân đi ra đây, bằng không hôm nay chúng ta phá hủy y quán của các ngươi.
- Không nên cho rằng có công tử Phùng quốc công gia làm chỗ dựa thì dám làm xằng làm bậy, nơi này là thành Vân Châu, dưới chân Phổ Thiên Đại Đế, trị chết người thì phải có câu trả lời.
- Hôm nay chúng ta phải xé nát mặt nạ của Nhiếp Vân y quán, để mọi người biết rõ y thuật của ngươi lang băm cỡ nào, cái danh hào đại sư chỉ là gạt người lừa tiền mà thôi.
- Loại y quán này nên đóng cửa mà không phải giả danh lừa bịp...
Nhìn thấy chủ nhân không xuất hiện, đám người đến đây cãi lộn càng nhao nhao nóng nảy, dần dần hình thành xu thế huyên náo, nhìn bộ dạng chỉ cần Nhếp Vân y sư không đi ra trả lời, bọn họ dám san bằng toàn bộ y quán.
- Hắc hắc, thật sự náo nhiệt nha, bị người vây quanh nhưng không xuất hiện, xem ra Nhiếp Vân y quán này thật sự có tiếng không có miếng, Hạo Thiên lâu Thiên Cơ bảng của chúng ta xem như đến không rồi!
- Vốn tưởng rằng lần này y đạo bảng xếp hạng có thể phải thay đổi, hiện tại xem ra đã không cần, người này chỉ là hư danh, chúng ta quay về theo đường cũ thôi.
Thời điểm y quán đang huyên náo tới cực điểm, mấy âm thanh lạnh lùng vang lên.
Nghe âm thanh như thế cả gian phòng an tĩnh lại, ngay sau đó là một loạt âm thanh xôn xao.
- Hạo Thiên lâu Thiên Cơ bảng?
- Nhiếp Vân y quán có thể giải quyết nhiều nghi nan tạp chứng như vậy, vốn tưởng rằng tối đa y thuật cao minh, không nghĩ đưa tới người Thiên Cơ bảng!
- Thiên Cơ bảng là cái gì? Ai có thể giải thích một chút không?
- Tuy Hạo Thiên lâu là một trong chín thế lực lớn, lại theo không tham dự đấu tranh quyền lợi, chỉ cố thủ trong Trung Châu Thiên Ngoại Thiên, bọn họ có Thiên Cơ bảng nổi danh nhất!
Thiên Cơ bảng suy diễn thiên cơ, chế định bảng đơn, chúng ta nghe qua mấy người nổi danh nhất, đó là Đế cảnh tiềm lực bảng, Hoàng cảnh tiềm lực bảng, Bách Khí Phổ... Kỳ thật có một số ít chưa từng nghe qua, là công tác thống kê nhân tài các nganh khác, như... Y đạo bảng!
- Y đạo bảng ta có nghe nói qua, căn cứ vào chữa trị y nan tạp chứng, lý giải với y đạo và xếp hạng cống hiến, thành Vân Châu chúng ta nổi danh nhất là Ngô Hoàng tôn giả, nghe nói xếp hạng thứ năm trên bảng!
- Đúng thế, Hoằng Nghiệp đại sư, Mạc Cao đại sư cũng có tên trên bảng nhưng thứ tự không rõ ràng.
- Mặc kệ y đạo bảng là bảng gì, chỉ công tác thống kê một trăm nhân tài trước một trăm, Nhiếp Vân y quán trị liệu tốt nhiều bệnh như thế, vốn tưởng rằng tiểu đả tiểu nháo, không nghĩ tới lại dẫn người Thiên Cơ bảng tới, thật sự là lợi hại!
- Lợi hại có được cái gì? Trị chết người để người Thiên Cơ bảng nhìn thấy, còn muốn lên bảng là không có hi vọng!
- Đúng thế, Thiên Cơ bảng một năm công tác thống kê một lần, lần này nhìn thấy tình huống diễn ra, lần sau không có khả năng lên bảng...
Nghe được Hạo Thiên lâu Thiên Cơ bảng, tất cả mọi người đều tràn đầy khiếp sợ.
Hạo Thiên lâu là thế lực không tham gia tranh đấu, trong đó có được cơ câu thương nghiệp to lớn cả Thần giới, nổi danh nhất là bảng bài danh các loại.
Bản này liên quan tới rất nhiều ngành nghề, chỉ cần có bản lĩnh thật sự sẽ dễ dàng lưu tên lên đó, một khi xuất hiện một trăm người bài danh phía trước, nói rõ bọn họ là nhân vật hàng đầu của Hoàn Vũ thần giới.
Chỉ cần đi vào bảng đơn, cho dù là người nào cũng có danh khí tăng nhiều, trở thành đại sư chân chính.
Nhiếp Vân y quán trong khoảng thời gian ngắn chữa được nhiều nghi nan tạp chứng như thế, cho nên Hạo Thiên lâu chú ý, lúc này mới phái người tới dò xét.
Hạo Thiên lâu có phân bộ tại các thành thị lớn, công tác thống kê bảng đơn bình thường sẽ do phân bộ báo cáo, cuối cùng người tổng bộ tới xác minh.
Những người trước mắt là phân bộ Hạo Thiên lâu thành Vân Châu, cũng không phải là người tổng bộ tới.
Dù vậy cũng rất lợi hại, có thể làm cho bọn họ xuất động, nói rõ Nhiếp Vân y quán đã có đủ tư cách trùng kích trước một trăm!
Đương nhiên, tình huống trước mắt xem ra có thể bị hủy bỏ.
Người khác biết rõ Hạo Thiên lâu xét duyệt đều sớm chuẩn bị làm ra các biện pháp ứng phó, hiện tại đụng phải cảnh người chết thế này, cho dù y thuật có cao minh nhưng có vết bẩn này sẽ khó mà lên được bảng.
- Các vị đại nhân Hạo Thiên lâu, thỉnh làm chủ cho chúng ta!
Người khác nghe được người Hạo Thiên lâu tới, đều tiếc hận vì Nhiếp Vân y quán, người nhà của kẻ chết trên mặt đất kịp thời phản ứng, vội vàng xoay đầu sang khóc lóc kể lể.
- Nhiếp Vân chính là lang băm, con của ta chỉ bị tiểu bệnh, hắn liền trị chết, các ngươi nhất định phải làm chủ cho chúng ta, để cho người cả Thần giới đều biết đây là lang băm... Phải cho hắn tiến vào lang băm bảng gì đó, không thể để hắn tiếp tục hại người.
- Đúng thế, các vị đại nhân đều biết rõ lang băm hại người còn hơn đồ tể, đồ tể người khác nhìn thấy đều trốn đi, lang băm khoác lên danh hào thần y sẽ hại chết vô số người.
- Đại nhân nhất định phải cho Nhiếp Vân y quán lên lang băm bảng, đừng để bọn chúng tiếp tục hại người, bằng không khẳng định sẽ có càng nhiều người gặp độc thủ.
Thân thuộc người chết không ngừng xôn xao huyên náo thật lớn.
- Lang băm bảng?
Lúc này trung niên nhân nhìn vào trong mắt, hắn tươi cười lắc đầu.
Tuy Hạo Thiên lâu chế định các loại bảng đơn nhưng còn chưa từng nghe nói qua có lang băm bảng, đám người này thật buồn cười.
Nghĩ lại cũng có nguyên nhân, thân nhân bị trị chết, tự nhiên cho rằng Nhiếp Vân là lang băm.
- Nếu là lang băm, chữa cho Dao Sương là không có khả năng, xem ra là ta nghĩ nhiều...
Lắc đầu, trung niên nhân cảm thấy thất lạc muốn quay người rời đi.
Trước kia nghe hộ vệ nói, Nhiếp Vân y quán có thể trị liệu rất nhiều nghi nan tạp chứng cho nên hắn sinh ra một ít hi vọng, hiện tại xem ra cũng như trước đây, hi vọng càng lớn thất vọng càng lớn, hắn tiếp tục thương tâm, còn không bằng rời đi cho xong.
- Hạo Thiên lâu chúng ta không có lang băm bảng, nếu thật là lang băm, chúng ta cũng không dễ dàng tha thứ, yên tâm đi, nếu như xác định thiếu gia nhà các ngươi là lang băm trị chết, Hạo Thiên lâu phân bộ thành Vân Châu sẽ phát thông báo chuyên môn, để mọi người biết rõ nơi này có lang băm, đề nghị niêm phong y quán!
Chương 3098: Vạch trần âm mưu (Thượng)
- Đối đãi với y đạo đại sư chân chính, chúng ta sẽ đề cử hắn lên y đạo bảng, giống như vài ngày trước, chúng ta đề cử Nam Thiên Y Thánh, đã trải qua tổng bộ xác nhận, hắn đã xếp hạng chín mươi bảy!
- Đối với con sâu làm rầu nồi canh, mua danh chuộc tiếng sẽ bị chúng ta nghiêm phạt, cũng công bố chuyện xấu xa của chúng cho hậu thế biết, làm tất cả mọi người biết rõ sắc mặt ghê tởm của bọn chúng.
Hai lời nói đầy chính nghĩa vang lên.
- Đa tạ đại nhân công bằng, con ta chỉ bệnh khò khè, đây là đơn thuốc của y quán khác, không thấy khá hơn mới tới đây, ai ngờ đối phương kê đơn thuốc sau đó không trị tốt, trực tiếp trị chết... Đây là phương thuốc của chủ y quán, thỉnh đại nhân minh xét.
Lão giả đứng bên cạnh thi thể, nghe được Hạo Thiên lâu hứa hẹn vội vàng lên tiếng, hắn xuất đơn thuốc ra ngoài.
- Tốt, chúng ta tiến hành xác minh xem đơn thuốc có phải thật hay không, nhìn xem có dược vật làm người ta tử vong không.
Người Hạo Thiên lâu tiếp nhận phương thuốc, bộ dáng và vẻ mặt công chính.
- Ân?
Trung niên nhân vốn định rời đi, nghe được những lời chính nghĩa này liền dừng bước.
- Hạo Thiên lâu chỉ chế định bảng đơn mà thôi, gần đây mặc kệ thế sự, lang băm cũng tốt, người xấu cũng được, càng không nhiều lời, chẳng lẽ lần này sửa quy củ?
Nếu muốn nói hiểu rõ về Hạo Thiên lâu, mọi người có khả năng không bằng hắn, dù sao hắn là cường giả Đế cấp, tiếp xúc khác với mọi người.
Hạo Thiên lâu mặc kệ thế sự, công chính công bình, tại sao hôm nay nhúng tay vào việc này?
Chẳng lẽ là...
- Ta biết rồi...
Trung niên nhân cười cười, hắn có ý rời đi cũng dừng bước lại, lẳng lặng đứng nguyên tại chỗ và mỉm cười.
Bên này vừa trị người chết, người Hạo Thiên lâu đã tới, nhưng lại muốn chủ trì công nghĩa... Người khác nhìn thấy những chuyện này có khả năng còn không biết là cái gì, trung niên nhân quá hiểu Hạo Thiên lâu cho nên sau khi nghe được liền biết, chỉ sợ đây là ván cờ của kẻ khác.
Là ván cờ chuyện môn nhắm vào Nhiếp Vân y quán!
Xem ra y quán những ngày qua quá chói mắt nên làm không ít người bất mãn.
Nếu là ván cờ của người khác thì hắn không muốn đi, hắn muốn nhìn xem người Nhiếp Vân y quán giải quyết như thế nào.
- Trong phương thuốc có Xà Diễn Thảo!
- Nhất định là thứ này giết chết con của ta.
Thấy người Hạo Thiên lâu tiếp nhận phương thuốc, lão giả tự xưng là phụ thân của người chết hưng phấn lên tiếng, vội vàng chỉ vào phương thuốc.
- Xà Diễn Thảo?
Người Hạo Thiên lâu nhìn vào trong phương thuốc, quả nhiên nhìn thấy tên của một loại dược liệu.
Xà Diễn Thảo, đây là dược thảo sinh trưởng lại khu vực có nhiều độc xà sinh sống, là kịch độc, nó không thua kém Vong Căn chút nào, mặc dù cường giả Hoàng cảnh viên mãn phục dụng không chết cũng mất một lớp da, Hoàng cảnh đỉnh phong tối đi kiên trì được một giờ là chết.
Đủ thấy đáng sợ!
Kịch độc như thế xuất hiện trong phương thuốc, vì sao làm người ta hoài nghi.
- Có Xà Diễn Thảo cũng không giống, dược vật tương sinh tương khắc, chứng bệnh cũng không giống nhau, ta nghe nói Tần phủ Tần lão lúc trước ăn một cây Vong Căn Thảo chữa được bệnh, bên trong có một cây Xà Diễn Thảo có lẽ không có vấn đề lớn.
Nói ra Xà Diễn Thảo có độc, lập tức có người phản bác.
Dược vật tương sinh tương khắc, phương thuốc có độc dược cũng không có nghĩa là không trị được bệnh, sẽ trị chết người.
- Vấn đề không lớn? Con của ngươi không chết đương nhiên nói như vậy.
- Các vị đại nhân, các ngươi nhất định phải làm chủ thay ta... Ta chỉ có một nhi tử này mà thôi.
Lão giả lên tiếng hét lớn.
- Yên tâm đi, chuyện này chúng ta sẽ dò xét kỹ càng, chúng ta sẽ thẩm tra và đề nghị y quán đóng cửa.
Người Hạo Thiên lâu thấy cảm xúc của hắn không khống chế được liền an ủi.
- Nhi tử của ta số khổ...
Nghe nói như thế lão giả cũng an tâm không ít, lúc này khóc ô ô.
- Bảo y quán chúng ta đóng cửa? Dường như nơi này là thành Vân Châu, không phải Thiên Ngoại Thiên a!
Vào lúc này có tiếng nói vang lên, lập tức có mấy từ trong phòng đi ra.
- Các vị đại nhân, chính là hắn, hắn chính là Nhiếp Vân, nhi tử của ta bị hắn trị chết...
Nhìn thấy thiếu niên này, lão giả vội vàng chỉ về phía trước.
- Người chính là này chủ y quán sao? Tuy Hạo Thiên lâu chúng ta không quản được chuyện thành Vân Châu nhưng có thể đánh giá thầy thuốc, đối với việc trị chết người, ngươi có gì để nói?
Trong đám người Hạo Thiên lâu có một thanh niên đi ra, hai mắt nhìn chằm chằm vào Nhiếp Vân và cười lạnh lên tiếng.
- Người bệnh chết? Ai nói... Hắn chết?
Nhiếp Vân nhẹ nhàng cười cười.
Những người này đến đây nháo sự thì hắn có biết, tuy hắn biết rõ đối phương khẳng định còn có hậu thủ sẽ không ra mặt, Hạo Thiên lâu xuất hiện và làm ra động tĩnh như thế, hắn làm sao không biết đối phương nghĩ gì.
- Không chết? Đã đoạn tuyệt hô hấp, tim cũng không đập, làm sao có thể không chết?
Liếc mắt nhìn người chết trên mặt đất, tên thanh niên cười lạnh.
Người trên mặt đất đã lạnh như băng, không phải người chết là cái gì?
- Phùng Miểu, cầm kim châm tới đây cho ta.
Không để ý tới hắn nói chuyện, Nhiếp Vân quay đầu phân phó.
- Vâng!
Phùng Miểu quay người đi trở về, một lát sau lấy ra một cái hộp ngọc, bên trong có không ít kim châm dài ngắn không đều.
- Đoạn tuyệt hô hấp, không có tim đập không có nghĩa sẽ chết, lại nói... Cho dù là chết, đến nơi này của ta, ta cũng có thể làm hắn sống sót.
Tiếp nhận kim châm, Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng, hắn đi hai bước tới trước mặt thi thể, ngón tay nhẹ nhàng vân vê, một căn kim châm xuất hiện trên đầu ngón tay.
- Ngươi muốn làm gì? Nhi tử của ta cũng đã chết... Ngươi còn muốn vũ nhục thi thể hay sao?
Nhìn thấy động tác của hắn, lão giả lập tức xông tới ngăn cản trước mặt, bộ dáng sốt ruột.
- Vũ nhục thi thể? Ta không có hứng thú này... Ngươi không phải không muốn nhi tử chết sao? Hiện tại ta muốn cứu sống hắn... Chẳng phải hợp ý của ngươi?
Nhiếp Vân nói.
- Cứu sống...
Sắc mặt lão giả biến thành thập phần cổ quái, trên mặt của hắn đầy xoắn xuýt.
- Người này là lang băm, đã trị chết nhi tử của ta, mơ tưởng lại động thủ trên thi thể của hắn, cút ngay...
- Ah? Chẳng lẽ ngươi không muốn cứu nhi tử của ngươi sống lại? Vừa rồi tất cả phẫn nộ đều là giả? Trên thực tế... Ngươi muốn nhi tử của ngươi chết mà không sống lại sao?
Nhiếp Vân nghe xong liền cười nói.
- Việc này...
- Đối phương nói có thể cứu nhi tử của hắn, tại sao còn ngăn cản?
- Ta đang cảm thấy kỳ quái đấy!
Chương 3099: Vạch trần âm mưu (Hạ)
- Ai, ngươi tránh ra, hắn đã nói có thể cứu nhi tử của ngươi, vì cái gì còn ngăn cản? Chẳng lẽ có kết cục còn tệ hơn cả chết sao?
Nhìn thấy cử chỉ cổ quái của lão giả, đám người chung quanh cũng cảm thấy kỳ quái.
Chí thân tử vong, nghe được có người có thể cứu sống hắn, dựa theo lẽ thường có lẽ sẽ kích động mới đúng, hiện tại lão giả này thần sắc bối rối đi ra ngăn cản, nếu như không nhìn ra vấn đề mới là ngu ngốc.
- Ta...
Nghe được mọi người chung quanh nói thế, sắc mặt của lão giả lúc đỏ lúc trắng, hắn cưỡng ép nói:
- Nhi tử của ta bị hắn hại chết, ta lo lắng hắn sẽ cướp đi thi thể và hủy thi diệt tích...
- Cướp đi thi thể? Ngươi nghĩ nhiều, nơi này có nhiều người nhìn như thế, lại có người Hạo Thiên lâu đích thân tới, ta làm sao có thể làm ra loại chuyện này? Như vậy đi, con của ngươi chết, khẳng định rất khổ sở a, ta hiện tại ra tay cứu trị, cam đoan cứu hắn sống sót, đến lúc đó, phụ tử đoàn tụ với nhau không phải rất tốt? Nếu như cứu không sống, không cần ngươi nói, ta lập tức đóng cửa tiệm rời đi.
- Bắt đầu từ hôm nay không làm nghề y nữa!
Bỏ qua hắn đang xấu hổ, Nhiếp Vân nói.
- Đúng thế!
- Người ta đã nói như vậy, khẳng định có nắm chắc, chẳng lẽ ngươi thực không muốn nhi tử của ngươi sống lại?
- Tại sao còn do dự như thế? Rốt cuộc có phải con ruột của ngươi hay không?
- Đã cam đoan đóng cửa tiệm, không làm nghề y thì đáp ứng hắn trị liệu đi, chúng ta cũng muốn nhìn một chút người chết làm sao phục sinh...
Nhiếp Vân nói chuyện thâm thúy, tất cả mọi người nghe rõ rành mạch, vốn người xem náo nhiệt sinh y về y quán cũng nhìn ra vấn đề, liên tục thét to.
- Công đạo tự tại nhân tâm, dù sao ta sẽ không tin tưởng ngươi, chúng ta đi!
Nghe được mọi người nghị luận, lão giả biết rõ tiếp ở lại nơi này sẽ bị lộ, vẫy tay một cái dẫn đám người nháo sự rời đi.
- Chậm đã... Lúc này muốn đi? Không phải mới vừa rồi hùng hổ tới tìm ta gây phiền toái sao? Đã đến mà không nói rõ đã đi như vậy, có phải ngươi cho rằng y quán của ta dễ khi dễ hay không?
Nhiếp Vân mỉm cười cũng biến thành mặt lạnh, ánh mắt mang theo hàn khí.
Nương theo tiếng nói của hắn, một trung niên nhân đi tới ngăn cản ở phía trước, chính là Viên Cửu.
Lúc này Viên Cửu đã thành công đột phá gông cùm xiềng xích trở thành cường giả Hoàng cảnh viên mãn, khí tức phóng xuất ra bao phủ cả đại sảnh, dường như đám người này chỉ cần tiến lên một bước thì hắn sẽ ra tay đánh chết.
- Mọi người mau tới đây xem, lang băm hại chết người, đề phòng dừng lại chúng ta truyền tin tức đi, không nên để hắn lừa gạt tiền, còn muốn giết người diệt khẩu...
Hắn hô thật lớn vang vọng cả đại sảnh, đám người bên ngoài còn nghị luận, cảm thấy lang băm hại người, lúc này tất cả không nói chuyện nữa, lẳng lặng nhìn qua, dường như muốn xem gia hỏa này còn xiếc gì nữa.
Chỉ cần không ngốc lúc này cũng hiểu mục đích của hắn, quán chủ đã nói rõ có thể phục sinh nhi tử của hắn, hắn lại không đồng ý, không có vấn đề mới là lạ.
Nhìn thấy hắn hô xong không có cục diện người người căm phẫn, sắc mặt lão giả xấu hổ, hắn nhìn Viên Cửu và thái độ mọi người, biết rõ không đi được cho nên cắn răng một cái.
- Tốt, ngươi không nói có thể cứu sống nhi tử của ta sao? Ngươi cứu được sao? Ngươi đã trị chết người còn dám dõng dạc ở đây, ta thật muốn xem ngươi làm sao cứu hắn sống lại.
- Ha ha!
Thấy hắn như thế, Nhiếp Vân cười cười, không hề để ý làm gì, lúc này đi hai bước tới trước mặt thanh niên, ngón tay liên tục điểm lên đầu ngón tay của tên thanh niên, ngay sau đó mấy đạo hàn mang đâm vào vài khiếu huyệt của thanh niên.
- Sống lại, mau nhìn, sắc mặt bắt đầu hồng nhuận phơn phớt!
- Thật nha, vừa rồi làn da cứng ngắc và tái nhợt, hiện tại hồng hào...
- Người chết còn có thể cứu sống? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
- Không cần nói nhiều, có trò hay xem rồi.
Kim châm của Nhiếp Vân đâm xuống, sắc mặt thanh niên tái nhợt lúc này biến thành hồng nhuận phơn phớt, trái tim cũng dần đập trở lại, cảnh tượng thần kỳ như thế làm tất cả mọi người nơi đây trố mắt ngạc nhiên.
Nhìn thấy người đã chết, lúc này châm vài cái cứu sống trở lại... Đổi lại ai cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Vào lúc mọi người đang cảm thấy kỳ quái, lão giả “Phụ thân” của tên thanh niên càng khó coi, hắn nhìn thiếu niên trước mắt mang theo kiêng kị nồng đậm.
Người khác không biết, hắn rất tinh tường, mấy châm vừa rồi đã làm vật kia mất đi tác dụng... Y thuật của người này thật sự không thể tưởng tượng nổi.
- Khục khục khục khục!
Thanh niên “thi thể” có tiếng tim đập càng ngày càng nhanh, qua không lâu đã ho khan và có hô hấp.
- Lão tử sắp kìm nén chết rồi, thế nào, Nhiếp Vân y quán có bị đóng cửa hay không...
Ho khan xong, thanh niên mở to mắt, hắn giãy dụa đứng lên, bên hắn hỏi lão giả bên cạnh.
Hắn vừa mở mắt đã nhìn thấy lão giả, cũng không chú ý người chung quanh, còn tưởng đã trở về.
Hắn còn chưa nói xong, lập tức cảm nhận được hào khí chung quanh không đúng, lập tức ngậm miệng lại và nhìn chung quanh, lúc này mới phát hiện vẫn còn đang ở y quán, mọi người chung quanh đang nhìn hắn như kẻ đần.
- Ah, nhi tử, ngươi có thể sống lại thật sự quá tốt, còn không mau cảm tạ ân tình Nhiếp Vân đại sư cứu chữ cho ngươi?
Sợ gia hỏa này nói bậy, lão giả vội vàng đi tới sau đó vừa hô vừa nháy amwts.
- Thì ra là Nhiếp Vân đại sư cứu ta, tại hạ vô cùng cảm kích...
Thanh niên cũng không ngốc, từ lời nói biết rõ hắn không phải được người nhà cứu tỉnh, mà là Nhiếp Vân đại sư cứu tỉnh, lúc này quay đầu cảm tạ.
- Cảm kích? Không cần!
Thấy tốc độ trở mặt của hắn nhanh như thế, Nhiếp Vân cũng không thèm để ý, lúc này ánh mắt mang theo hàn ý và nói:
- Hiện tại ta muốn biết các ngươi lấy đan dược trân quý như Bế Huyết Tỏa Mạch Đan từ nơi nào, là ai giao cho các ngươi? Là ai trăm phương ngàn kế gây phiền toái cho ta?
- Bế Huyết... Cái gì Bế Huyết Tỏa Mạch Đan? Ta không biết...
Nghe được cái tên này, sắc mặt lão giả và thanh niên đồng thời biến sắc và lắc đầu.
Dường như sớm biết bọn chúng sẽ phủ nhận, Nhiếp Vân không chờ bọn chúng nói
xong đã lên tiếng
- Bế Huyết Tỏa Mạch Đan có thể khóa kinh mạch, khí huyết, làm cho người ta lâm vào trạng thái chết giả, loại đan dược này vô cùng trân quý, mỗi một viên đổi thành giá tiền cũng hơn vạn thần thạch, hơn nữa có tiền không mua được... Có thể luyện chế đan dược như thế, lại tiện tay xuất ra... Chỉ sợ cả thành Vân Châu không cao hơn mười...