"Lão đại!"
Tiêu Chính Thanh có vẻ cũng đã nghỉ ngơi rất tốt. Không chỉ trạng thái suy yếu biến mất hoàn toàn mà cả người còn đặc biệt có tinh thần!
Lâm Xuyên trực tiếp ném cho hắn một tấm khế ước chủ tớ, thản nhiên nói: "Ký vào đi."
Tiêu Chính Thanh trước đó đã bị Lâm Xuyên nô dịch linh hồn, nên bây giờ đối mặt với khế ước chủ tớ, hắn không chút do dự ký tên lên đó.
Lâm Xuyên khẽ gật đầu, rồi nhìn về phía Tiêu Chính Thanh nói: "Ngươi muốn xây dựng thế lực, ta sẽ chống lưng cho ngươi ở một mức độ nhất định."
Tiêu Chính Thanh hai mắt sáng rực: "Cảm ơn lão đại nhiều!"
"Nhưng phàm là yêu cầu ta đưa ra, ngươi phải dốc lòng thực hiện."
"Đó là điều tất nhiên!"
"Bây giờ, ta có ba yêu cầu cho ngươi trước."
"Ngài cứ nói!"
"Thứ nhất, thế lực do ngươi xây dựng, lão đại là 'Tiêu Chính Thanh'. Không được mượn danh của ta, cũng không được để lộ bất kỳ thông tin nào về ta."
"Vâng!"
"Thứ hai, ta hy vọng thế lực của ngươi có thể thu thập thông tin cho ta. Thông tin về bí cảnh, về cường giả, hoặc một số tin tức đặc thù khác. Ngươi cho người chuyên môn lập một kho tin tức, tích lũy lại toàn bộ."
"Cái này không thành vấn đề!"
"Thứ ba, tài nguyên mà thế lực của ngươi thu thập được, chỉ cần ta vừa mắt, đều thuộc về ta."
"Vâng! Thế lực do ta xây dựng, tất nhiên mọi thứ đều để phục vụ lão đại ngài! Lão đại, ngài xem thử cái này đi!" Tiêu Chính Thanh trực tiếp móc ra một tấm lệnh bài, đưa vào tay Lâm Xuyên.
Lâm Xuyên nhìn tấm lệnh bài, cả người sững sờ!
Lệnh bài bang hội!
"Ngươi lại có cả thứ tốt này à! Thứ này ngươi mang từ thế giới của mình tới sao?"
"Không phải, đây là vật phẩm tôi mở được từ rương báu màu tím trong phần thưởng bảng xếp hạng tối qua!"
Rương báu màu tím mà mở ra được lệnh bài bang hội, vận may của Tiêu Chính Thanh này cũng khá thật!
Nhưng Lâm Xuyên đoán, lệnh bài bang hội này có lẽ không chứa được nhiều người.
Hắn trực tiếp nhỏ máu lên lệnh bài, sau đó, phác họa một chữ "Thanh" trong đầu.
Rất nhanh, trên tấm lệnh bài vốn trống không, một chữ "Thanh" y hệt liền hiện lên!
Phía sau là hai chữ "Bang chủ"!
Tác dụng của lệnh bài bang hội đương nhiên không chỉ có thế. Ý thức của Lâm Xuyên chìm vào bên trong lệnh bài, liền phát hiện một không gian rộng 500 mét vuông!
Không gian của lệnh bài này rõ ràng còn lớn hơn không gian của Thứ Nguyên Giới!
Không chỉ lớn, không gian này thực chất tương đương với một kho bang hội!
Có thể dùng để cất giữ tài nguyên của bang!
Ngoài ra, trong không gian còn có 99 tấm lệnh bài khác, mặt trước đều có chung một chữ "Thanh"!
99 tấm lệnh bài này, cộng thêm tấm lệnh bài chính của bang chủ, là đủ để tạo thành một bang hội trăm người!
Mà tác dụng lớn nhất của lệnh bài bang hội này, là một khi thành viên nắm giữ lệnh bài bị giết, lệnh bài của bang chủ sẽ có cảm ứng, đồng thời ghi lại thông tin của kẻ đã ra tay!
Như vậy, một khi thành viên bang hội bị giết, bang chủ có thể báo thù cho hắn!
Đây cũng là thứ mà rất nhiều người coi trọng nhất ở giai đoạn hiện tại!
Trong trò chơi sát lục, sinh tồn là vấn đề lớn nhất, người bình thường rất dễ bị giết chết một cách vô cớ!
Mà một khi gia nhập bang hội, sự an toàn của bản thân sẽ được bảo vệ ở một mức độ nhất định!
Điều này khiến ngày càng nhiều người khao khát được gia nhập bang hội!
Tuy nhiên, đại đa số các bang hội hiển nhiên đều có ngưỡng gia nhập nhất định!
Rất nhiều người thực lực quá yếu, vẫn chỉ có thể làm bia đỡ đạn, ngay cả tư cách gia nhập bang hội cũng không có!
Lâm Xuyên trả lại lệnh bài bang hội cho Tiêu Chính Thanh, thản nhiên nói: "Bang hội của ngươi phát triển thế nào, ta sẽ không can thiệp. Nhưng có hai việc, ngươi chú ý một chút."
"Ngài cứ nói."
"Việc thứ nhất, bảo tiểu đệ của ngươi tập trung thu mua ba thứ trên thị trường giao dịch: rượu đỏ hồi phục thể lực; rượu xanh lam hồi phục tinh thần; và..."
"Rượu xanh lá hồi phục thương thế?" Tiêu Chính Thanh đột nhiên cắt lời.
Dù sao, bộ ba loại rượu này đã quá quen thuộc, gần như là set đồ không thể thiếu cho dân mạo hiểm rồi!
Thế nhưng Lâm Xuyên lại liếc hắn một cái: "Rượu xanh lá ta không cần. Thứ ba ta muốn, là quả thể chất trong các loại quả thuộc tính."
Tiêu Chính Thanh trước đó đều đáp ứng rất sảng khoái, lúc này lại tỏ ra vô cùng khó xử: "Lão đại, ngài không biết đấy thôi, quả thuộc tính trên thị trường về cơ bản là có tiền cũng không mua được! Những người có khả năng kiếm được quả thuộc tính, toàn là mấy ông trùm trên bảng xếp hạng! Bọn họ dù có bán quả thuộc tính, cũng là kiểu dùng quả sức mạnh đổi quả thể chất, chứ không chấp nhận giao dịch bằng vật phẩm khác!"
Điểm này, Lâm Xuyên cũng có thể hiểu được.
Dù sao, những vật phẩm như trang bị hay đạo cụ khác, dù quý giá đến đâu cũng có thể mở ra từ rương báu.
Còn thứ tăng thẳng thực lực như quả thuộc tính thì chỉ có phần thưởng bảng xếp hạng mới cho!
Phàm là người đầu óc không có vấn đề, sẽ chẳng ai đem ra giao dịch!
"Được rồi." Lâm Xuyên trầm tư gật đầu.
Ngay khi Tiêu Chính Thanh tưởng rằng hắn đã từ bỏ ý định về quả thuộc tính, thì lại đột nhiên nghe thấy những lời kinh thiên động địa:
"Ngươi cứ xây dựng thế lực trước đi. Yêu cầu của ta rất nghiêm ngặt, tất cả thành viên bang hội đều phải ký khế ước! Nhưng đổi lại, ta sẽ đảm bảo, bảng xếp hạng tối mai, tất cả thành viên bang hội đều sẽ có tên!"
Câu nói đó khiến Tiêu Chính Thanh sợ đến mức tròng mắt sắp rớt ra ngoài!
"Toàn, toàn, toàn bộ lên bảng?!!" Cổ họng Tiêu Chính Thanh run lên, không chắc chắn hỏi lại: "Ngài nói là bảng khu vực hay bảng thế giới ạ?"
Lâm Xuyên liếc hắn một cái: "Thứ có thể thưởng quả thuộc tính, là bảng thế giới hay bảng khu vực?"
Tiêu Chính Thanh nuốt nước bọt, run rẩy đáp: "Là bảng thế giới..."
Nhưng mà!
Lời này của ngài cũng đáng sợ quá rồi đấy?!!
100 người, toàn bộ lên bảng xếp hạng thế giới?!!
Vãi chưởng?! Thế thì phải cần bao nhiêu tinh hạch cơ chứ!!
Tiêu Chính Thanh đột nhiên nhớ lại, trong một bài đăng trên diễn đàn có người nói Lâm Xuyên không yêu nước, chỉ lo bản thân lên cấp, không kéo anh em trong nước theo.
Hắn đột nhiên không dám tưởng tượng đến cảnh bảng xếp hạng ngày mai được cập nhật, sẽ có bao nhiêu kẻ bị vả sưng mặt?
Mấu chốt là... chuyện này thật sự làm được sao?
Lâm Xuyên thần sắc nhàn nhạt, hoàn toàn không cảm thấy lời mình nói có gì đáng sợ.
Hắn chỉ bình thản bổ sung: "Đương nhiên, điều kiện tiên quyết để giúp họ lên bảng là tất cả phần thưởng từ bảng xếp hạng đều phải nộp vào kho bang hội. Và theo quy tắc, những thứ ta vừa mắt trong đó sẽ thuộc về ta. Những thứ còn lại ta không hứng thú, ngươi có thể lấy đi thưởng cho thành viên."
"Vâng, vâng..." Tiêu Chính Thanh vẫn còn hơi choáng váng.
Lâm Xuyên lại nói: "Việc thứ hai, cần ngươi giúp ta để ý một người."
"Người nào ạ?"
"Hắn tên là Thôi Vĩnh Lợi, ngươi tự lên bảng xếp hạng khu vực mà tìm. Sau đó nếu tìm được hắn, hoặc hắn chủ động muốn gia nhập bang hội, thì báo ngay cho ta."
Tiêu Chính Thanh chớp mắt, hỏi: "Người này có thù với lão đại sao?"
Lâm Xuyên đoán được Tiêu Chính Thanh đang nghĩ gì, liền lạnh lùng cảnh cáo: "Ngươi đừng có tự cho mình là thông minh, người này, ngươi đánh không lại đâu. Đến lúc đó cứ báo cho ta, nếu không, hậu quả tự gánh!"
Tiêu Chính Thanh hiện đang đứng thứ hai trên bảng xếp hạng Hải Thành, đồng thời còn là top mười trên bảng xếp hạng thế giới, trong lòng thật sự có chút không phục.
Nhưng hắn vẫn nghiêm túc gật đầu: "Được, mọi việc đều nghe theo lão đại!"
"Được rồi, ngươi ra ngoài trước đi."
Sau khi Tiêu Chính Thanh rời đi, Lâm Xuyên lấy ra mảnh vỡ của búp bê thế mạng mà Thôi Vĩnh Lợi đã dùng tối qua.
Tiếp đó, hắn lại lấy ra một con hạc giấy tìm người.
Hắn đút mảnh vỡ búp bê thế mạng cho hạc giấy ăn.
Một giây sau, hạc giấy tìm người bốc cháy thành tro.
Lâm Xuyên thở dài, quả nhiên, búp bê thế mạng không thể dùng làm vật trung gian để tìm người.
Hắn lại lấy ra sợi tóc của bác gái mà mình đã thu thập trước đó.
Lại đút cho một con hạc giấy khác.
Kết quả vẫn là hạc giấy hóa thành tro tàn.
Điều này cho thấy bác gái đã chết.
Tâm trạng Lâm Xuyên trong nháy mắt có chút nặng nề, hắn nghi ngờ rằng gia đình bác cả có lẽ đã gặp chuyện không may giống như kiếp trước...
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang