Kênh chat thế giới bùng nổ ngay tức khắc!
【 Vãi chưởng??! Mới vừa nãy còn đang bàn xem Lâm Xuyên có phải cường giả trở về không! Kết quả thì sao? Bakanov mới là cường giả trở về à?! 】
【 Vãi nồi! Bakanov đây là mang về cả một đội bóng luôn à??! Mang theo đủ mười một người trở về??! Đừng nói với tôi tất cả đều là người chơi dị giới nhé?! 】
【 Mẹ nó chứ không phải người chơi dị giới thì là cái gì?!! Lão tử vừa nhận được nhiệm vụ tiêu diệt một “bản thân” khác rồi đây này!! Bakanov, tổ cha nhà ngươi!! 】
【 Gắt vậy sao? Khoan đã! Nhiệm vụ tiêu diệt một bản thân khác là sao? Có đại lão nào ra phổ cập kiến thức một chút không?! 】
【 Giờ tôi chỉ muốn biết, thực lực của Bakanov thế nào thôi? Tôi vẫn còn thèm thuồng phần thưởng của nhiệm vụ Thần Phạt đây... 】
【 Đùa à! Vừa về đã cấp 10! Lên bảng Sát Lục trong một nốt nhạc! Còn mang về mười một người! Thực lực cỡ đó, chắc chắn là mạnh vãi nồi rồi! 】
【 Tôi cảm giác! Bakanov phải mạnh hơn cả Diệp Hải Minh của dị giới kia! Nếu có ai muốn lấy phần thưởng nhiệm vụ Thần Phạt, mục tiêu đầu tiên tốt nhất nên đặt lên người Diệp Hải Minh! 】
【 Nói mới nhớ, thế giới chúng ta đã có ba vị Thần Phạt Giả rồi nhỉ? Nếu phải xếp hạng cho ba vị này, tôi thấy Lâm Xuyên nên xếp nhất, Bakanov xếp nhì, còn Diệp Hải Minh xếp ba! 】
【 Cũng chưa chắc đâu! Thực lực hiện tại của Bakanov là gì chẳng ai biết cả! Biết đâu hắn còn mạnh hơn Lâm Xuyên thì sao! Dù sao tôi thấy trước đó Lâm Xuyên phách lối quá rồi! Đã đến lúc có người ra dập dập nhuệ khí của hắn! 】
【 Emmmmm... Thật ra tôi thấy... Nếu tôi có thực lực của Lâm Xuyên, tôi cũng phách lối! Hơn nữa, các người có ai dám đảm bảo, Bakanov có thực lực rồi thì sẽ không phách lối không? Trông mong cường giả khiêm tốn như người thường à? Các người thấy có thực tế không? 】
【 Đúng là không thực tế! Mà tôi còn rất nghi ngờ, Bakanov trở về một cách mạnh mẽ thế này, không chỉ bá đạo đâu, mà những kẻ từng truy sát hắn vào ngày đầu tiên của tận thế e là cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì! 】
【 Tê... Có lý! May mà lúc trước tọa độ của Bakanov cách tôi quá xa, khiến tôi không có điều kiện đuổi giết hắn! 】
【 Ha ha ha! Giờ Bakanov trở về đầy mạnh mẽ, có vài người tối nay ngủ không yên rồi...! 】
【 Đừng nói ngủ không yên! Có khi có người còn không sống nổi qua đêm nay ấy chứ! 】
【 Tôi nhớ trong số những người truy sát Bakanov trước đây, có người bây giờ hình như đang lăn lộn ở Cương Minh! Không biết Cương Minh sẽ đối phó với Bakanov đột ngột trở về này như thế nào đây! 】
Lâm Xuyên lại chẳng hề bận tâm đến những cuộc thảo luận về Bakanov.
Dù sao, đối với thế giới số 007 mà nói, hắn và Bakanov cũng chẳng có mâu thuẫn gì.
Chẳng qua là Bakanov đến giết hắn thì có thể nhận được phần thưởng nhiệm vụ Thần Phạt.
Mà Lâm Xuyên đi giết Bakanov, cũng có thể nhận được phần thưởng nhiệm vụ Thần Phạt.
Dù sao thì tạm thời, Lâm Xuyên không có ý định đi làm nhiệm vụ Thần Phạt.
Nhưng không biết, liệu Bakanov có động lòng trước phần thưởng của nhiệm vụ Thần Phạt hay không.
Mà cho dù hắn có động lòng, thì chắc cũng sẽ đi tìm Diệp Hải Minh ra tay trước.
Và nếu Bakanov thật sự giết được Diệp Hải Minh, Lâm Xuyên thực ra cũng chẳng tổn thất gì.
Bởi vì, phần thưởng “cấp thiên phú +1”, Lâm Xuyên thực chất có thể “kế thừa” một cách gián tiếp thông qua thiên phú hỏa cầu.
Ví dụ, giả sử Bakanov có thiên phú cấp S.
Hắn giết Diệp Hải Minh, nhận được cấp thiên phú +1, biến thành thiên phú cấp SS.
Như vậy, đợi đến khi Lâm Xuyên giết Bakanov, hắn cũng sẽ nhận được thiên phú cấp SS.
Về bản chất, hắn không hề mất đi phần thưởng “cấp thiên phú +1” này.
Cho nên, Lâm Xuyên cũng không lo Diệp Hải Minh bị Bakanov giải quyết.
Hắn cũng giống như những người chơi hóng chuyện trên kênh chat, về cơ bản chỉ mang tâm lý xem náo nhiệt.
Xem náo nhiệt một lúc, người cũng đã nghỉ ngơi gần xong, Lâm Xuyên liền tiếp tục thả ra 50 bộ thi thể!
Vẫn như cũ, trước tiên đọc ký ức, sau đó đốt xác cướp đoạt thiên phú.
Quá trình như vậy cực kỳ hại não.
Khi giải quyết xong hoàn toàn 50 bộ thi thể, Lâm Xuyên cảm thấy tinh thần lực đã có chút hao tổn.
Nhưng không sao, hắn trực tiếp dùng một quả Thanh Linh Quả.
Trong nháy mắt, tinh thần sảng khoái, đồng thời giới hạn thuộc tính đã lên tới 196 điểm!
Chỉ còn cách mốc 200 điểm có 4 điểm nữa thôi!
So với Từ Vấn Kiếm lúc trước, còn cao hơn khoảng 30 điểm!!
Lâm Xuyên bất giác nghĩ thầm.
Không biết bây giờ nếu đối đầu với Từ Vấn Kiếm lần nữa, hắn có thể có mấy phần thắng.
Nhưng hắn rất nhanh liền tỉnh táo lại, lắc đầu.
Thiên phú của hắn bây giờ tuy nhiều, nhưng thiên phú cấp SSS lại phần lớn là loại phụ trợ.
Thiên phú cấp SSS tăng cường sức chiến đấu là Ý Chí Cực Hạn thì vẫn chưa thực sự được khai phá.
Trong khi đó, thứ mà Từ Vấn Kiếm có lại là thiên phú cấp SSS dạng cường công!
Không chỉ vậy, sinh ra ở bản nguyên vị diện, những thứ hắn sở hữu vốn dĩ là những thứ mà Lâm Xuyên căn bản không thể tiếp xúc được.
Khoảng cách như vậy, cũng giống như chênh lệch giữa “người nghèo” và “người giàu”, không phải một sớm một chiều là có thể bắt kịp.
Lâm Xuyên thoáng điều chỉnh lại tâm trạng, rồi lại tiếp tục farm thi thể.
Farm đến khoảng hơn tám giờ tối, sau khi dùng bữa tối xong, hắn lại dùng Huyễn Mộng Chẩm để mô phỏng một chút tình hình trong bí cảnh trường Nhất Trung.
Đến mười giờ rưỡi tối, cửa phòng nghỉ bị gõ vang.
Ngoài cửa là giọng của Chu Dực: “Tiêu phó, những người từng tiếp xúc với rương báu màu đen đã được chọn ra rồi, lát nữa chắc cũng nên xuất phát đến trường Nhất Trung...”
Có lẽ vì thân phận hiện tại của hắn cũng giống Tiêu Chính Thanh, đều mang họ Tiêu, nên phần lớn người trong bang hội đều gọi hắn một tiếng “Tiêu phó”.
Lâm Xuyên cũng không để ý, uể oải đứng dậy ra khỏi phòng nghỉ.
Chu Dực lại thận trọng nói: “Cái đó, Tiêu phó... chúng ta có cần kết bạn với nhau không?”
Lâm Xuyên khẽ lắc đầu: “Không cần.”
“Vâng, vâng ạ...” Chu Dực chỉ cảm thấy, vị bang chủ đại diện này vừa mạnh mẽ vừa bí ẩn, khiến người ta phải kính sợ.
Hắn không dám nói thêm gì, liền dẫn Lâm Xuyên đến gần một máy bán hàng tự động ở tầng một.
Ở đó đã có bảy người đang đứng.
Một người là Lạc Xu Hồng, một người là Vinh Kiệt Minh.
Năm người còn lại thì là những gương mặt xa lạ đang thấp thỏm bất an.
Thực ra cũng không phải hoàn toàn xa lạ.
Một người trong số đó miễn cưỡng cũng được coi là người quen cũ.
Nhưng Lâm Xuyên đã thay hình đổi dạng, đối phương chắc chắn không nhận ra hắn.
Chu Dực do dự một chút, trưng cầu ý kiến của Lâm Xuyên: “Có cần tôi giới thiệu một chút không?”
Lâm Xuyên lắc đầu, thản nhiên nói: “Để họ tự giới thiệu đi.”
Năm người đang thấp thỏm bất an nhìn nhau.
Cuối cùng, cô gái duy nhất trong số họ bước lên một bước, tự giới thiệu: “Chào Tiêu phó, tôi là Hà Tân Nguyệt, vốn là thiên phú giả cấp B, nhờ có rương báu màu đen mà thiên phú của tôi đã tiến hóa lên cấp A.”
Hà Tân Nguyệt tướng mạo bình thường, da ngăm đen, tay cũng thô ráp, đầu còn cạo trọc.
Trông cô ta cứ như một phạm nhân đang cải tạo vừa mới ra tù.
Chỉ cần quấn ngực lại, giả trai chắc chắn không có chút áp lực nào.
Trông cô ta có vẻ tự nhiên phóng khoáng, nhưng giọng điệu vẫn có chút căng thẳng.
Những người khác có mặt ở đó nghe cô ta nói, đều không nhịn được mà kinh ngạc liếc nhìn.
Đặc biệt là Lạc Xu Hồng!
Cô là người duy nhất ở đây, ngoài Chu Dực, chưa từng tiếp xúc với rương báu màu đen.
Trước đó trong cuộc họp ở phòng đọc sách, cô chỉ nghe Lâm Xuyên miêu tả về sự nguy hại của rương báu màu đen.
Trong lòng cô, thực ra không có khái niệm gì cụ thể.
Bây giờ nghe Hà Tân Nguyệt nói, Lạc Xu Hồng suýt nữa thì đứng hình!
Hay cho ngươi!
Thiên phú cấp B tiến hóa thành cấp A??!
Cái quái gì thế này...
Đây chẳng phải tương đương với việc trực tiếp nhận được phần thưởng “cấp thiên phú +1” sao?!!
Rương báu vàng ròng cũng không trâu bò bằng!
Mà rương báu màu đen lại bá đạo đến thế sao?!!
Cái này, cái này, cái này... ai mà không động lòng cho được?!
Chu Dực cũng trợn tròn mắt, có chút không thể tin nổi.
Chỉ có bốn người còn lại đã từng tiếp xúc với rương báu màu đen là nhìn về phía Hà Tân Nguyệt, ánh mắt đầy hâm mộ vận may của cô!
Bởi vì cho dù đã tiếp xúc với rương báu màu đen, cũng không phải ai cũng có thể mở ra được phần thưởng nghịch thiên như “cấp thiên phú +1”!
Hà Tân Nguyệt cảm nhận được ánh mắt của những người khác, dường như càng thêm căng thẳng.
Cô ta do dự một chút, rồi đột nhiên buột miệng nói thêm một câu:
“Thật ra... lúc tôi vào bang Thanh Ngọc, vẫn chưa phải là thiên phú cấp A, là vì tôi đưa ra tấm ảnh tốt nghiệp cấp ba chụp chung với đại lão Lâm Xuyên, Tần Ức mới phá lệ cho tôi gia nhập vòng ngoài của bang Thanh Ngọc...”
Nói rồi, Hà Tân Nguyệt do dự một chút, lại bổ sung: “Thật ra tôi tiếp xúc với rương báu màu đen, cũng có liên quan đến Tần Ức...”
“Có lẽ nói chính xác hơn, việc Tần Ức tiếp xúc với rương báu màu đen, thực ra lại có liên quan đến tôi...”
“Chiếc rương đầu tiên Tần Ức mở, thật ra là của tôi.”
“Tôi cũng không biết tại sao rương báu lại xuất hiện, nhưng dường như ngày nào nó cũng xuất hiện, một khi đã dính vào thì không thể nào thoát ra được...”
Giọng của Hà Tân Nguyệt ngày càng nhỏ đi.
Ánh mắt Lâm Xuyên nhìn cô ta mang theo vẻ dò xét.
Hà Tân Nguyệt không nói sai, cô ta quả thực học cùng trường cấp ba với Lâm Xuyên.
Lâm Xuyên vẫn còn nhớ cô ta.
Trong ấn tượng, hồi lớp 12, cô gái này vừa béo vừa đen, thường xuyên bị người khác trêu chọc, trông rất tự ti.
Có điều cô ta học hành rất chăm chỉ, thuộc dạng học sinh ngoan hiền cần cù.
Không ngờ, một học sinh ngoan hiền bề ngoài trông có vẻ tự ti như vậy, mà chấp niệm muốn trở nên mạnh mẽ trong lòng lại mãnh liệt đến thế.
Có lẽ là do từ nhỏ đến lớn bị chế giễu, bị xem thường nên không cam lòng.
Lâm Xuyên không có thành kiến về ngoại hình, cũng không vì người này được xem là người quen cũ mà có bất kỳ ưu đãi nào.
Hắn gật đầu với Hà Tân Nguyệt, rồi lại nhìn sang người tiếp theo.
Người tiếp theo là một người đàn ông trung niên rất bình thường, siết chặt tay, chậm rãi mở miệng: “Tôi tên Hùng Chính, vợ con bị quái vật giết chết, tôi một mình lay lắt sống sót, trong lúc tuyệt vọng và không cam lòng nhất, rương báu màu đen đã xuất hiện, tôi không cảm thấy nó có gì không tốt, chỉ cảm thấy nó là cứu tinh của tôi, là ân nhân của tôi!”
Hùng Chính không hề kiêng kỵ, bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với rương báu màu đen.
Hắn tưởng vị bang chủ đại diện này sẽ phản bác, dù sao hắn đã ra lệnh cấm thành viên bang hội tiếp xúc với rương báu màu đen.
Nhưng thực tế Lâm Xuyên không hề phản bác, thậm chí không đưa ra bất kỳ bình luận nào, tiếp tục nhìn sang người tiếp theo.
Ba người sau đó lần lượt là Lương Quân, Tào Điển, và Tào Lộ Bình.
Tào Điển và Tào Lộ Bình là hai cha con.
Lương Quân và cha con họ Tào có quan hệ không tệ.
Ba người này thuộc dạng “phạm tội có tổ chức”, đều biết bí mật của nhau về việc đã tiếp xúc với rương báu màu đen.
Lý do họ tiếp xúc với rương báu cũng tương tự nhau, trong lúc tuyệt vọng tột cùng, trong lòng nảy sinh ý nghĩ muốn trở nên mạnh mẽ đến mức gần như điên cuồng.
Sau đó, rương báu đã xuất hiện đúng lúc và thay đổi vận mệnh của họ.
Vì vậy, họ đối với rương báu màu đen, cũng giống như Hùng Chính, đều mang lòng biết ơn.
Đồng thời, Tào Điển lại tiết lộ thêm: “Thật ra... còn có một người nữa, cũng đã tiếp xúc với rương báu, nhưng anh ta không may mắn, mở ra hình phạt, chết ngay tại chỗ...”
“Ba chúng tôi, vì chuyện này, cũng đã thay đổi cách nhìn về rương báu, nhưng luôn có tâm lý may mắn, cảm thấy mình sẽ không xui xẻo như vậy...”
Lâm Xuyên đối với chuyện này vẫn không đưa ra bất kỳ bình luận nào.
Ánh mắt hắn nhàn nhạt lướt qua năm người này, liếc một cái liền nhìn ra.
Năm người này, e rằng đều không thành thật, dễ bảo như vẻ bề ngoài.
Năm người này, không cần nghĩ cũng biết, từng tên đều là lão cáo già!
Trong trò chơi sát lục này, ai là người đáng sợ nhất?
Là những kẻ rõ ràng có thực lực, nhưng không hề vênh váo, ngược lại còn biết cách che giấu thực lực, mới là đáng sợ nhất!
Năm người này đã tiếp xúc với rương báu màu đen, thực lực của bản thân họ, chắc hẳn đều đủ để trở thành thành viên chính thức của bang Thanh Ngọc!
Nhưng họ đã không làm vậy.
Mà vẫn cứ như những kẻ làm nền bình thường nhất, trà trộn trong vòng ngoài của bang Thanh Ngọc!
Toàn bộ đám này, rõ ràng đều là cao thủ giả heo ăn thịt hổ.
Hơn nữa...
Những lời Hà Tân Nguyệt nói là thật sao?
Cô ta chỉ từ thiên phú cấp B tiến hóa thành cấp A thôi sao?
Kể cả bốn người kia, liệu có bất kỳ sự che giấu nào không?
Quỷ mới tin