Thân thể của cá chình điện cực kỳ to lớn.
Thân hình khổng lồ của nó trong suốt như nước biển, tựa như một con hải yêu vĩ đại hòa làm một với cả vùng biển!
Dường như mỗi một con sóng dâng lên cũng chỉ là một bộ phận trên cơ thể của con cá chình điện vô địch này!
Vượng Tài nhìn đến ngây người.
Đây cũng là lần đầu tiên nó được thấy dáng vẻ khổng lồ đến thế này của đại ca cá chình điện!
Nó thậm chí còn hoài nghi, liệu có phải toàn bộ đại dương này thực chất chỉ là hóa thân của cá chình điện không?!
Quá kinh khủng!
Trước đó, trong lòng nó còn đắc ý nghĩ rằng mình là vua của đất liền, còn cá chình điện là vua của biển cả.
Nhưng đến lúc này, Vượng Tài mới đột nhiên nhận ra…
Toàn bộ bí cảnh này, vốn dĩ chỉ có một vị vua, đó chính là đại ca cá chình điện!
Thảo nào đại ca cá chình điện không hề thèm muốn cái loa vô địch của nó...
Là bởi vì thực lực của gã căn bản không cần đến thứ đó!!
Giờ khắc này, Vượng Tài đang chao đảo theo từng con sóng, trong lòng vừa chấn động sâu sắc, vừa dâng lên sự tự tin mãnh liệt!
Lâm Xuyên không chìm trong mộng cảnh mà tìm đến đây thì đã sao?!
Hắn đánh thắng được đại ca cá chình điện vô địch sao?!
Lại một con sóng khổng lồ nữa cuộn trào, thế giới của Vượng Tài một lần nữa trời đất đảo lộn.
Một lúc lâu sau, nó mới đứng vững lại và nhìn thấy một con quái vật khổng lồ ở phía xa, sừng sững như ngọn núi Bất Chu nối liền trời đất!
Dưới sự tương phản của con quái vật khổng lồ như vậy, đừng nói là con người, dù là một con voi lớn cũng chỉ bé nhỏ như một con kiến!
Từ góc nhìn của Vượng Tài, nó quả thực chỉ có thể thấy được “ngọn núi Bất Chu” vươn lên từ mặt đất đó, hoàn toàn không thấy được bóng dáng của Lâm Xuyên!
Trong lòng nó càng thêm mừng như điên, chỉ chờ đại ca cá chình điện nghiền chết Lâm Xuyên một cách dễ dàng như nghiền chết một con sâu cái kiến!
Ngay lúc nó đang mong chờ.
Thiên địa vốn đã như tận thế lại một lần nữa biến đổi sắc màu!
Bầu trời đêm đen kịt như tấm màn sân khấu, vốn đang sấm chớp rền vang, đột nhiên rắc xuống vài tia sáng bạc mờ nhạt!
Những tia sáng ấy ban đầu rất nhạt, trong khung cảnh tận thế sấm chớp đùng đùng này, chúng hoàn toàn không đáng chú ý.
Nhưng dần dần, ánh sao trở nên rực rỡ, tựa như cả dải ngân hà trên trời đều bị kéo xuống!
Cứ như Ngân Hà rơi xuống từ Cửu Thiên!
Chiêu này, người chơi của thế giới 007 đã không còn xa lạ!
Mà cá chình điện, kẻ đã hóa thân thành “núi Bất Chu”, kiến thức của nó còn uyên bác hơn người chơi của thế giới 007 nhiều, tự nhiên không thể nào không biết loại hào quang của năng lực đặc thù hệ Vận Mệnh này.
Thậm chí khi nhìn thấy dải ngân hà đang rơi xuống từ trên trời, nó đã biết ngay chuyện gì đang xảy ra.
Tuy nhiên…
Dù biết, cá chình điện không những không hoảng sợ, ngược lại còn vung vẩy thân hình, ngửa mặt lên trời cười điên cuồng.
Đối với nó, đó là ngửa mặt lên trời cười điên cuồng.
Còn đối với Vượng Tài, mẹ nó chứ, đây lại là một trận động biển hủy thiên diệt địa!!
Vượng Tài lại một lần nữa bị sóng biển hất tung, nôn đến mức trong bụng chỉ còn lại nước chua!
Nó thầm chửi bậy trong lòng nhưng vẫn cố lắng nghe âm thanh sau tràng cười ha hả của đại ca cá chình điện.
Âm thanh hư vô mờ mịt đó dường như đang nói:
“Ha ha ha ha ha! Cứ tưởng thằng nhãi nhà ngươi mạnh mẽ lợi hại đến mức nào! Hóa ra chỉ là một thằng ngu không hiểu cả những pháp tắc Vận Mệnh cơ bản nhất!”
“Trên địa bàn của ta mà lại dám dùng Phán Quyết Vận Mệnh để xử ta ư? Đúng là si tâm vọng tưởng!”
“Vốn còn tưởng ngươi ghê gớm lắm, vậy mà có thể tìm ra ta một cách chính xác trong huyễn cảnh biển cả.”
“Kết quả ngươi tìm đến ta cũng chỉ là để nộp mạng vô ích mà thôi!”
Những lời này, Vượng Tài nghe không hiểu lắm.
Nguyên nhân là vì nó không hiểu pháp tắc Vận Mệnh.
Cái gọi là pháp tắc Vận Mệnh cơ bản nhất vẫn là quy tắc sân nhà luôn có lợi thế hơn sân khách.
Theo cá chình điện, trong bí cảnh này, nó là chủ nhà, còn Lâm Xuyên là khách.
Trong tình huống bình thường, đúng là như vậy.
Tuy nhiên, tình huống này thực ra có chút phức tạp.
Giống như một vòng tròn lớn bao bọc một vòng tròn nhỏ.
Tất cả những ai ở trong vòng tròn nhỏ cũng chắc chắn đang ở trong vòng tròn lớn.
Toàn bộ bí cảnh vô chủ này, thực chất cũng nằm trong thế giới 007.
Và trong tình huống vòng tròn lớn bao vòng tròn nhỏ này, theo pháp tắc Vận Mệnh, thông thường sẽ lấy vòng tròn nhỏ làm tiêu chuẩn để phán đoán sân nhà, sân khách.
Vì vậy, cá chình điện mới ngông cuồng như thế, cho rằng Lâm Xuyên dùng Phán Quyết Vận Mệnh chẳng khác nào vượt ngàn dặm đến tặng đầu người!
Dù hắn có sử dụng Phán Quyết Vận Mệnh, kẻ chết cũng sẽ chỉ là chính hắn.
Thế nhưng…
Khi dải ngân hà đầy trời từ từ rơi xuống.
Dưới dải ngân hà, trên mặt biển.
Giữa khung cảnh tận thế tuyệt vọng, lại có một khu vực nhỏ bé gió yên sóng lặng.
Một bóng người, dưới khung cảnh hùng vĩ như vậy, quả thực nhỏ bé như một con kiến.
Thế nhưng bóng người ấy vẫn vững vàng đứng sừng sững trên mặt biển.
Dường như mọi thứ xung quanh đều không thể ảnh hưởng đến hắn.
Và ngay sau khi “ngọn núi Bất Chu” khổng lồ kia phát ra tiếng cười ngạo mạn, cuồng vọng.
Bóng người trên mặt biển, chính là Lâm Xuyên.
Bàn tay hắn từ từ lật lại.
Giây tiếp theo, một tấm ngọc bài lớn bằng lòng bàn tay, trông hết sức bình thường, xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Bất kể lúc này ngoại hình của Lâm Xuyên có nhỏ bé đến đâu.
Sự chú ý của cá chình điện vẫn luôn không rời khỏi người hắn.
Khi nhận ra Phán Quyết Vận Mệnh giáng xuống, trong lòng nó thậm chí còn vui sướng, hả hê!
Chỉ chờ Lâm Xuyên bị chính phán quyết vận mệnh của mình mang đi!
Thế nhưng!
Khi nó nhìn thấy tấm ngọc bài đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay Lâm Xuyên, sắc mặt nó đột nhiên đại biến!
Đương nhiên, với hình dạng “núi Bất Chu” khổng lồ, rất khó để nhìn ra sắc mặt của cá chình điện.
Nhưng trong khoảnh khắc này, dù là Vượng Tài đang bị sóng biển hất tung đến chóng mặt hoa mắt cũng cảm nhận được không khí đã khác!
Lúc trước còn sấm chớp đùng đùng, sóng cả cuồn cuộn.
Lúc trước “ngọn núi Bất Chu” kia còn phát ra tiếng cười điên cuồng.
Thế mà dường như chỉ trong nháy mắt.
Những con sóng cuồn cuộn kia dần dần lặng xuống.
Những tia sét nhe nanh múa vuốt trong màn đêm cũng như bị xì hơi, tắt ngóm trong nháy mắt!
Khung cảnh hủy diệt ban đầu, chỉ trong một thoáng, đã hoàn toàn biến mất, lắng lại!
Chỉ còn lại dải ngân hà đầy trời vẫn đang từ từ rơi xuống!
Sự thay đổi cảnh tượng đột ngột này…
Trong lòng Vượng Tài đột nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành!
Quả nhiên không sai!
Khi sóng biển không còn cuộn trào, việc nó đứng vững trên mặt biển cũng dễ dàng hơn nhiều.
Nhưng nó lại nhìn thấy từ xa, “ngọn núi Bất Chu” cao chọc trời, ngạo nghễ nối liền trời đất kia giờ phút này lại đang từ từ thu nhỏ lại!
Thu nhỏ đến cuối cùng, biến thành hình dạng còn nhỏ hơn cả con người của Lâm Xuyên!
Chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó!
Vượng Tài lại nghe thấy.
Giọng nói hư vô mờ mịt, trước nay luôn cao cao tại thượng của đại ca cá chình điện, giờ đây lại run lên nhè nhẹ!
Ngữ khí cũng từ cuồng vọng ngạo mạn trước đó, biến thành kính cẩn và co rúm:
“Ngọc… ngọc bài Chấp Pháp Giả?! Ngươi… ngươi ngươi… Ngươi đã thông quan bí cảnh chủ quyền… và giành được chủ quyền thế giới?!!”
Lúc này, cá chình điện rõ ràng đã cố tình hạ thấp tư thái.
Nói cách khác, dù nó đang hỏi, nhưng trong lòng nó đã lờ mờ có đáp án.
Và chính đáp án này đã khiến nó kinh hãi, khiến nó sợ sệt.
Thế nhưng trên mặt biển gió yên sóng lặng, Lâm Xuyên đứng thẳng tắp như cây tùng, dường như hoàn toàn không nghe thấy giọng nói run rẩy sau khi đã thay đổi thái độ của nó.
Hắn vẫn vừa vuốt ve tấm ngọc bài trong tay, vừa thu hút dải ngân hà rơi xuống.
Lúc này, áp lực tử vong bao trùm lấy cá chình điện!
Dưới Phán Quyết Vận Mệnh này, ai là con kiến, vừa nhìn đã rõ!
Vòng tròn lớn bao vòng tròn nhỏ, cũng giống như thành phố Hải Thành là một thành phố của nước Đại Hạ.
Trong tình huống bình thường, người bình thường đến Hải Thành, quả thực phải tuân thủ quy củ của Hải Thành.
Nhưng nếu người đó là nhân viên đặc biệt của một cơ quan đặc thù thuộc nước Đại Hạ.
Vậy thì dù là quy củ của Hải Thành cũng không thể không nhượng bộ vị nhân viên đặc biệt này!
Lâm Xuyên tay cầm ngọc bài Chấp Pháp Giả, tương đương với một vị nhân viên đặc biệt!
Và trong toàn bộ thế giới 007, hắn chính là người được vận mệnh tuyệt đối chiếu cố!
Dù là ở trong bí cảnh, cũng vậy!
Đương nhiên, đây cũng là vì bí cảnh này thuộc về loại bí cảnh vô chủ được sinh ra tại bản địa của thế giới 007.
Chứ không phải loại bí cảnh cần dùng vé vào cửa để tiến vào.
Những đạo lý này, Lâm Xuyên hiểu, cá chình điện cũng hiểu.
Cho nên, nó mới sợ, một nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng!
Mà trong nỗi sợ hãi còn có sự khó tin tột độ!
Trình độ của người chơi trong thế giới 007 này, cá chình điện biết rất rõ.
Một thế giới như vậy, làm sao có thể sinh ra một vị Chấp Pháp Giả đã giành được chủ quyền thế giới chứ?!
Mẹ nó, chuyện này thật sự không khoa học chút nào!!!
Thế nhưng dù có khó tin đến đâu, không dám tin đến mức nào, cá chình điện cũng không thể không chấp nhận sự thật!
Dù nó đã thu nhỏ thân hình hết mức có thể, nhưng vẫn cảm nhận được rõ ràng thanh kiếm Vận Mệnh đang treo trên đỉnh đầu, cảm giác kinh hoàng rằng nó có thể rơi xuống bất cứ lúc nào!
Dù là cái chết cận kề, e rằng cũng không kinh khủng bằng cảm giác lúc này!
Cá chình điện thật sự vừa hoảng vừa sợ!
Không chỉ hạ thấp tư thái đến mức thấp nhất, não nó cũng vận hành với tốc độ chóng mặt!
Giờ khắc này, nó biết cầu xin tha thứ hoàn toàn vô dụng!
Trên chiến trường sinh tử thế này, thứ có thể cứu mạng vĩnh viễn không phải là khóc lóc thảm thiết đến mức nào.
Mà là lợi ích thể hiện trên giá trị!
“Chờ đã!! Chấp Pháp Giả! Ta có lời muốn nói!!”
“Ngươi đã thông quan bí cảnh chủ quyền, vậy chắc chắn cũng đã nhận được thần mạch và Thần Thú rồi đúng không?!!”
“Thần Thú! Đúng! Thần Thú! Thời gian ngươi thông quan bí cảnh chủ quyền chắc chắn còn chưa lâu! Thần Thú chắc chắn vẫn chỉ là trứng Thần Thú! Ngươi chắc chắn cũng không đủ tinh lực để ấp trứng và bồi dưỡng Thần Thú!!”
“Nhưng ta có! Ta có thời gian, có tinh lực! Càng có năng lực giúp ngươi ấp trứng Thần Thú!!”
“Không chỉ vậy! Ta còn có thể dạy ngươi cách nuôi dưỡng thần mạch!! Ngươi tuy đã sở hữu thần mạch, nhưng nếu chỉ biết khai thác mà không quản lý, thần mạch cũng sẽ bị giáng cấp, sẽ khô cạn!!”
“Tin ta đi! Ta hữu dụng! Sống còn hữu dụng hơn chết nhiều!!”
Giọng của cá chình điện không chỉ có thái độ cực kỳ khiêm tốn, mà tốc độ nói cũng nhanh đến cực điểm.
Như thể sợ mình nói chậm một chút thôi là sẽ bị vận mệnh đoạt đi sinh mạng!
Mà cảnh tượng này, khiến Vượng Tài ở xa xa hoàn toàn chết lặng!!
Cái này…
Cảnh này lật mặt nhanh quá đi?!!
Một giây trước còn là đại lão ngầu lòi đến mức hận không thể hủy thiên diệt địa, giây trời giây đất.
Giờ khắc này, lại vì mạng sống mà cầu xin tha thứ với ý chí sinh tồn mãnh liệt!!
Cái này…
Rõ ràng trước đó nó còn tưởng cá chình điện mới là chủ nhân thực sự của bí cảnh.
Kết quả một giây sau, cá chình điện lại cúi đầu trước một con người từ bên ngoài, cầu xin người ta tha cho một mạng…
Cái này…
Trong khoảnh khắc này, thế giới quan của Vượng Tài sắp sụp đổ!
Tại sao lại như vậy chứ?
Con người kia… thật sự đáng sợ đến thế sao?
Giờ khắc này, Vượng Tài từ xa nhìn về phía Lâm Xuyên.
Cũng chính trong khoảnh khắc này, nó đột nhiên hối hận sâu sắc!
Bởi vì nó đã thấy tấm ngọc bài trong tay Lâm Xuyên!!
Đờ mờ!
Cái ngọc bài đó…
Vượng Tài nhớ ra, trước đây Lâm Xuyên còn dùng nó để cá cược với mình!!!
Vãi cả chưởng!! Cái ngọc bài đó bá đạo vãi ra! Nếu lúc đó cược thắng, chẳng phải nó đã một bước lên mây rồi sao?!
Mẹ nó chứ…
Bây giờ còn có thể cược lại một lần nữa không?
Đương nhiên, đây cũng chỉ là những suy nghĩ hối hận mà thôi.
Lúc này Vượng Tài cuối cùng cũng nhận thức rõ ràng…
Con người kia, căn bản không phải là sự tồn tại mà nó có thể đối phó!
Đừng nói là cược lại một lần, dù có cược lại một trăm lần, e rằng nó vẫn sẽ thua mà thôi
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang