"Cấp 18, thuộc tính khoảng 120." Lâm Xuyên nói tỉnh bơ, mặt không đổi sắc.
Minh Văn Hàn cau mày thật chặt, nhưng rồi nhanh chóng giãn ra.
Hắn có thể cảm nhận được người trước mắt đã chuyển chức lần một.
Cấp bậc này ngược lại không nằm ngoài dự đoán của hắn.
Còn thuộc tính này...
Nói thật thì hơi thấp, nhưng cũng hợp lý.
Với một người chơi gà mờ từ vị diện sơ cấp, ở cấp 18, thuộc tính bình thường sẽ vào khoảng 180.
Mạnh hơn một chút thì có thể đột phá 200 điểm.
Nhưng Viên Phong trước mắt đây, chức nghiệp "Tố Hồi Giả" mà hắn thức tỉnh vốn không có Tinh cấp.
Đặc tính chức nghiệp cũng không hề cung cấp thêm thuộc tính bốn chiều khi hắn lên cấp!
Giống như phán đoán của Lâm Xuyên về chức nghiệp Tố Hồi Giả của Ngô Ngữ trước đó, chức nghiệp này mạnh thì có mạnh, nhưng phương diện thuộc tính rõ ràng là một thiếu sót lớn!
Cấp 18 mà chỉ có 120 điểm thuộc tính, chỉ số này gần như chẳng khác gì một người chơi vừa mới chuyển chức!
Cho nên, chức nghiệp đặc thù này, nói mạnh cũng mạnh, mà nói phế thì cũng phế thật.
Thuộc tính thời gian và kỹ năng quay ngược đúng là rất bá đạo.
Nhưng thuộc tính cơ bản thì đúng là phế vật.
Một khi dùng hết thuộc tính thời gian, lại bị cấm ma khắc chế kỹ năng quay ngược.
Gã này về cơ bản coi như phế.
Trong lòng Minh Văn Hàn đã định đoạt tương lai của Lâm Xuyên.
Nhưng hắn cũng không nói ra những lời đả kích người khác.
Thay vào đó, hắn lại thản nhiên hỏi: "Với cấp bậc của ngươi, hẳn là có thể nhận được 80 điểm thuộc tính thời gian, ngươi đã dùng bao nhiêu rồi?"
Lâm Xuyên: "Chưa dùng."
Minh Văn Hàn có phần kinh ngạc, "Ngươi đã cấp 18 rồi, 80 điểm thuộc tính thời gian mà một chút cũng chưa dùng?! Ngay cả thử nghiệm hiệu quả thuộc tính cũng không có sao?"
Sao mà nhịn được hay vậy?
Lâm Xuyên tỏ vẻ do dự nói: "Thật ra ta cũng muốn thử xem, sau khi dùng thuộc tính thời gian rồi quay ngược thời gian một chút, liệu thuộc tính thời gian có quay trở lại không... Nhưng thuộc tính này quý quá, ta không nỡ thử."
Minh Văn Hàn giật giật khóe miệng, mặt đầy cạn lời: "May mà ngươi không thử cái ý tưởng ngây thơ đó! Ta có thể nói rõ cho ngươi biết, loại thuộc tính tiêu hao như của ngươi, một khi đã dùng là không thể nào đảo ngược được!"
"Nhưng ngươi cũng đừng nản lòng, thuộc tính tiêu hao thường rất mạnh."
"Hơn nữa mỗi lần lên cấp lại được 10 điểm, cũng coi như không tệ."
Đúng là không tệ, giai đoạn đầu lên cấp dễ, chẳng mấy chốc là có 10 điểm.
Nhưng càng về sau, khi việc lên cấp càng khó, hắn sẽ biết chức nghiệp này thốn vãi đến mức nào.
Minh Văn Hàn thầm nghĩ, rồi lật tay lấy ra một bản hợp đồng, thản nhiên nói: "Dựa trên giá trị chức nghiệp của ngươi, chúng ta có thể ký hợp đồng cấp B, ngươi xem đi."
Lâm Xuyên nhận lấy bản hợp đồng cấp B, làm ra vẻ mặt của một tân binh ngây thơ hỏi: "Hợp đồng cấp B có phải là hơi kém không ạ?"
"Cũng không tính là quá kém, bên dưới còn có cấp C, cấp D, bên trên còn có cấp A, cấp S."
Lâm Xuyên lại lật xem hợp đồng, nhíu mày nói: "Không phải nói sẽ cung cấp hộ khẩu ở Bản Nguyên Vị Diện sao? Tại sao trên này lại ghi là giấy tạm trú?"
Minh Văn Hàn kín đáo liếc hắn một cái, lạnh nhạt nói: "Hợp đồng cấp A và cấp S đúng là sẽ cung cấp hộ khẩu ở Bản Nguyên Vị Diện. Hợp đồng từ cấp B trở xuống chỉ có thể cung cấp giấy tạm trú thôi."
"Nhưng ngươi cũng không cần nản chí... Chờ ngươi đến Bản Nguyên Vị Diện sẽ có không ít cơ hội để lấy được hộ khẩu."
Nói thì nói vậy, nhưng rõ ràng Minh Văn Hàn không cho rằng người trước mắt có cơ hội lấy được hộ khẩu ở Bản Nguyên Vị Diện.
Còn Lâm Xuyên, thật ra hắn cũng chỉ thuận miệng hỏi để mình trông giống một tân binh hơn mà thôi.
Thực tế, dù Minh gia có thật sự cho hắn hộ khẩu ở Bản Nguyên Vị Diện, hắn cũng chẳng thèm.
Bởi vì hộ khẩu đó sẽ trói buộc hắn với Minh gia.
Kém xa giấy tạm trú tự do tự tại!
Còn về những cách khác để có được hộ khẩu ở Bản Nguyên Vị Diện mà Minh Văn Hàn nói, Lâm Xuyên cũng biết.
Thậm chí đối với hắn, việc đó không hề khó.
Hắn chỉ muốn tạo dựng một hình tượng tân binh ngây thơ trước mặt Minh Văn Hàn nên mới hỏi nhiều vấn đề ngô nghê như vậy.
Những điều khoản trong hợp đồng mà hắn thấy "không hiểu" về cơ bản đều hỏi lại một lần.
Mãi đến khi sự mất kiên nhẫn hiện rõ trên mặt Minh Văn Hàn, hắn mới xem xong hợp đồng.
Cuối cùng còn tỏ vẻ do dự nói: "Phúc lợi của hợp đồng cấp B này, ta cảm thấy vẫn có vài chỗ không hợp lý lắm."
Gân xanh trên trán Minh Văn Hàn sắp nổi lên cả rồi.
Hắn cao cao tại thượng coi thường người ở vị diện sơ cấp không phải là không có lý do.
Cái loại nhà quê này cái gì cũng không hiểu, hỏi đông hỏi tây thì thôi đi, lại còn lắm chuyện!
Minh Văn Hàn thầm chửi Lâm Xuyên cùng toàn bộ người ở vị diện sơ cấp một lượt, rồi mới hít sâu một hơi, giọng điệu rõ ràng thiếu kiên nhẫn hỏi:
"Có gì không hợp lý?!"
"Chỗ này," Lâm Xuyên chỉ vào một điều khoản phúc lợi, "Mỗi ngày cung cấp tinh hạch cần thiết để ta lên cấp."
"Trên này viết là cung cấp mười viên tinh hạch cao hơn ta 10 cấp để ta hấp thu."
"Nhưng với thể chất của ta, hấp thu tinh hạch cần phải phối hợp với thuốc tắm phụ trợ."
"Cái thuốc tắm phụ trợ này các ngươi cũng phải cung cấp cho ta chứ?"
Khóe miệng Minh Văn Hàn lại giật giật, ánh mắt nhìn Lâm Xuyên lại mang theo một tia kinh ngạc: "Mẹ nó, ngươi hấp thu tinh hạch vượt 10 cấp mà còn cần thuốc tắm phụ trợ á?"
Lâm Xuyên gật đầu với vẻ mặt đương nhiên: "Đúng vậy, nếu không cơ thể ta sẽ rất khó chịu, không chừng lần nào đó gặp sự cố bạo thể mà chết!"
Khóe mắt Minh Văn Hàn lại giật một cái, lần này không hề khách khí mà trừng mắt lườm Lâm Xuyên.
Lườm xong, hắn lại suy nghĩ một lát rồi nói như thương lượng: "Được, phần trăm trích lợi nhuận từ bí cảnh của ngươi tăng thêm 5%, sau đó cho phép ngươi mỗi ngày dùng một lần Long Tuyền Thủy để phụ trợ thăng cấp."
Lâm Xuyên chính là chờ câu này.
Nhưng hắn vẫn triệt để quán triệt hình tượng tân binh của mình, bất mãn nói: "Phụ trợ thăng cấp thì phụ trợ thăng cấp đi, dựa vào đâu mà lại tăng phần trăm trích lợi nhuận bí cảnh của ta lên 5%?! Phần trăm các ngươi trích vốn đã cao lắm rồi!"
"Câm mồm!" Minh Văn Hàn rõ ràng đã hết kiên nhẫn với tên tân binh ngu ngốc này, "Mẹ nó, ngươi không hiểu giá trị của Long Tuyền Thủy thì đừng có ở đây lải nhải nữa! Một là ký hợp đồng, hai là cút ngay!"
Cái tính khí này...
Đúng là đủ để dọa một tân binh.
Tân binh Lâm Xuyên liền ngoan ngoãn ngậm miệng, vẻ mặt vừa bất mãn vừa giả vờ ký hợp đồng.
Tên ghi trên hợp đồng, tự nhiên là Viên Phong.
Chỉ cần hắn dùng thiên phú "Thiên Diện" để thay đổi thân phận, bản hợp đồng này sẽ hoàn toàn vô hiệu với hắn.
Điểm này, Lâm Xuyên đã thử nghiệm trong Huyễn Mộng Chẩm.
Cho nên hắn mới dám công khai tìm đến Minh gia ký hợp đồng như vậy.
Minh Văn Hàn đương nhiên không thể ngờ một tân binh trông có vẻ ngơ ngác lại có thể giở trò trên hợp đồng.
Hắn xác nhận hợp đồng không có vấn đề gì rồi thu lại phần của Minh gia, đưa phần còn lại cho Lâm Xuyên.
Vẻ mặt Lâm Xuyên cũng mang theo sự phấn khích của một tân binh, chủ động hỏi: "Vậy lão đại, khi nào chúng ta đến Bản Nguyên Vị Diện? Có cần kết bạn gì không?"
Khóe miệng Minh Văn Hàn lại co giật, lạnh lùng nói: "Không cần kết bạn, cũng không cần gọi ta là lão đại, ta không phải cấp trên trực tiếp của ngươi."
"Còn về việc đến Bản Nguyên Vị Diện..." Hắn liếc Lâm Xuyên một cái, "Ngươi đã chuẩn bị xong chưa, không cần xử lý hậu sự gì à?"
"??? Xử lý hậu sự?"
"Không phải," Minh Văn Hàn che miệng ho hai tiếng, "Ý ta là cơ hội đến Bản Nguyên Vị Diện rất khó có được, người bình thường một khi đã đi thì một thời gian rất dài cũng không nỡ rời khỏi, ngươi chuẩn bị xong chưa?"
Lâm Xuyên thành thật gật đầu: "Chuẩn bị xong rồi."
"Được." Minh Văn Hàn hiển nhiên cũng muốn mau chóng tống khứ tên tân binh này đi.
Hắn lật tay, một chiếc Giới Chi Cảnh và một tấm thẻ gỗ xuất hiện trước mặt Lâm Xuyên.
"Giới Chi Cảnh chắc ngươi nhận ra chứ?"
Lâm Xuyên gật đầu.
Minh Văn Hàn lại đưa tấm thẻ gỗ cho hắn, "Tấm thẻ gỗ này tương đương với một thẻ căn cước tạm thời ở Bản Nguyên Vị Diện, lát nữa ngươi nhỏ máu vào, thông tin của ngươi sẽ tự động được ghi lại trên thẻ."
"...Chờ ngươi đến Bản Nguyên Vị Diện, rất nhiều nơi sẽ dùng đến tấm thẻ gỗ này để xác nhận thân phận, nên tuyệt đối đừng làm mất."
Lâm Xuyên gật đầu, sau đó dưới cái nhìn của Minh Văn Hàn, nhỏ một giọt máu vào tấm thẻ gỗ.
Tấm thẻ gỗ này đúng là một thứ tương tự như thẻ căn cước.
Nhưng nhờ có Huyễn Mộng Chẩm, Lâm Xuyên còn biết một điều nữa.
Bên trong tấm thẻ gỗ mà Minh gia cung cấp có thiết lập một tiểu hình trận pháp ẩn.
Khi có người nhỏ máu lên thẻ, trận pháp sẽ tự động thu thập huyết dịch.
Sau đó truyền tống đến mắt của một đại trận khác!
Trong giấc mộng, lần đầu tiên hắn nhỏ máu nhận chủ tấm thẻ đã bị gài bẫy, gần như ngay khoảnh khắc nhận chủ, Minh Hạ đã phát hiện ra.
Nhưng lần này hắn đã sớm đề phòng.
Tại đại bản doanh của Minh gia ở Bản Nguyên Vị Diện xa xôi, trong một mật thất tối tăm, trên một viên tinh thạch đen tuyền ở trung tâm một tòa đại trận pháp rộng lớn, một giọt máu tươi rơi xuống.
Giọt máu tươi đó nhanh chóng bị viên tinh thạch màu đen nuốt chửng.
Sau đó không có chuyện gì xảy ra cả.
Ngược lại là bên phía Lâm Xuyên, sau khi hắn nhỏ một giọt máu lên tấm thẻ gỗ, thẻ vẫn không nhận chủ thành công.
Sau đó hắn lại nhỏ giọt thứ hai, mới trói buộc được tấm thẻ với mình.
Người bình thường thật ra sẽ không để ý đến chi tiết này.
Huống chi Lâm Xuyên lại đang diễn vai một tân binh chính hiệu.
Hắn không hỏi thêm câu nào, chỉ tỏ vẻ hưng phấn vui sướng cất kỹ tấm thẻ gỗ.
Minh Văn Hàn đối diện trong lòng thì khinh bỉ, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh nói: "Được rồi, sau khi trói buộc thẻ gỗ, ngươi có thể sử dụng Giới Chi Cảnh."
"Giới Chi Cảnh này được trói buộc trực tiếp với một sơn trang."
"Sau khi ngươi đến sơn trang, lấy hợp đồng ra, sẽ có người làm thủ tục bàn giao cho ngươi."
Nói rồi, Minh Văn Hàn liền thúc giục Lâm Xuyên dùng Giới Chi Cảnh.
Sau đó, đúng như hắn nói, Lâm Xuyên đi thẳng đến một sơn trang không rõ vị trí.
Bốn phía đều là rừng rậm, sơn trang được xây dựng ở trung tâm, kiến trúc lại cổ kính, giống như một căn cứ huấn luyện quân sự thời xưa.
Lâm Xuyên vẫn giữ vẻ mặt của một tân binh, ngơ ngác đánh giá xung quanh.
Hắn còn đang lẩm bẩm: "Đây là đến Bản Nguyên Vị Diện rồi sao? Mình không bị lừa đến xó xỉnh nào đấy chứ?"
Bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng nam âm trầm: "Người mới à?"
Lâm Xuyên làm bộ không chút phòng bị, giật mình lùi lại mấy bước.
Lúc này hắn mới nhìn kỹ người đàn ông trung niên có vẻ mặt chua ngoa trước mắt.
Vẻ mặt đó trông có hơi giống mấy tên thái giám phản diện trong phim cổ trang. Kiểu người của Đông Xưởng ấy.
Lâm Xuyên khẽ nhíu mày, sau đó lấy ra hợp đồng cấp B của mình, "Đúng vậy, tôi là người mới ký hợp đồng. Tôi tên Viên Phong."
"Ta là Minh Văn Bân, xem như là cấp trên trực tiếp của ngươi." Người đàn ông âm trầm vừa nhận lấy hợp đồng liếc qua, vừa dẫn Lâm Xuyên đi vào trong sơn trang.
Đi được một lúc, hắn nhíu mày: "Ai ký hợp đồng cho ngươi vậy?"
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn