[Ting! Thân phận và quyền lực Tổng Chỉ huy của người chơi do Vĩ Đảo ban cho. Một khi phá hủy Vĩ Đảo, người chơi sẽ mất đi thân phận và quyền lực Tổng Chỉ huy!]
[Xin hỏi có tiếp tục phá hủy Vĩ Đảo không? Có / Không?]
Cũng hay thật.
Phá hủy Vĩ Đảo xong, Lâm Xuyên sẽ mất đi thân phận và năng lực Tổng Chỉ huy!
Quả nhiên, những gì trò chơi tiến hóa ban cho hắn, nó cũng có thể thu hồi bất cứ lúc nào!
Từ Vấn Kiếm nhận ra sắc mặt Lâm Xuyên thay đổi, bèn nhíu mày: "Sao thế?"
Lâm Xuyên thản nhiên nhún vai, thuật lại lời nhắc nhở trong đầu: "Dùng quyền Tổng Chỉ huy để phá hủy Vĩ Đảo, ta sẽ mất đi thân phận này."
Nghe vậy, mi tâm Ứng Văn Tu giật một cái.
Thế thì tốt quá!
Lâm Xuyên mất đi thân phận Tổng Chỉ huy, chẳng phải hắn có thể trở thành người thống lĩnh tuyệt đối, nói một không hai của phe Vĩ Đảo hay sao?
Đến lúc đó, mọi chuyện còn không phải do hắn quyết định hết à?
Từ Vấn Kiếm trầm tư nhíu mày: “Ta có một trực giác mãnh liệt rằng nếu ngươi chọn phá hủy Vĩ Đảo, sẽ có chuyện không hay xảy ra.”
"Hơn nữa, nếu dựa theo suy đoán vừa rồi của chúng ta, bí mật mà Khúc Thừa phát hiện không phải là nhờ phá hủy hòn đảo này."
"Cho nên, có lẽ không cần phá hủy đảo, chúng ta chỉ cần tự mình thăm dò cũng có thể phát hiện ra điều gì đó."
Phục Trạch cũng gật đầu: "Đúng vậy, ta cảm thấy vẫn nên xem trọng lời nhắc của hệ thống. Tùy tiện phá hủy Vĩ Đảo vẫn là quá vội vàng, hay là chúng ta cứ bàn bạc kỹ hơn, thăm dò trước đã."
Thật ra Lâm Xuyên trước nay vốn gan to bằng trời.
Lời nhắc nhở này rõ ràng là không muốn hắn phá hủy Vĩ Đảo.
Theo tính cách trước kia của hắn, có lẽ hắn sẽ làm ngược lại với hệ thống ngay lập tức.
Nhưng trực giác của Từ Vấn Kiếm, hắn không thể không coi trọng.
Hơn nữa, chính bản thân Lâm Xuyên cũng có một loại trực giác…
Nếu thật sự phá hủy cả hòn đảo này, hậu quả e rằng không phải là thứ hắn có thể gánh nổi.
Thôi thì, bỏ đi vậy.
"Được rồi, vậy chúng ta cứ trực tiếp thăm dò hòn đảo này đi." Nói rồi, Lâm Xuyên chuyển mắt sang Ứng Văn Tu, "Ngươi có nhớ chính xác tọa độ mà tiểu hồng của ngươi xuất hiện trên đảo không?"
Ứng Văn Tu lắc đầu: "Không chính xác lắm, nhưng chắc là ở khu vực trung tâm của đảo."
Sau đó, bốn người bắt đầu tiến về trung tâm hòn đảo để thăm dò.
Trên đường đi, họ cũng rất cẩn thận quan sát mọi thứ trên đảo.
Cỏ cây hoa lá, dù chỉ là một tảng đá, cũng không dễ dàng bỏ qua.
Thế nhưng dù nhìn thế nào, những thảm thực vật hay những tảng đá đó đều là những thứ bình thường không thể bình thường hơn.
Bên dưới cũng không hề giấu diếm cơ quan nào.
Mà trung tâm của hòn đảo lại là một khu rừng.
Và đó chính là khu rừng mà 1999 người của phe tử tù đã thi đấu trước đây.
Trong vòng lặp thứ nhất và thứ hai, Quán Ngọc từng thiết lập đủ loại cơ quan và chướng ngại vật trong đó.
Nhưng những thứ của vòng lặp trước sẽ không được giữ lại cho vòng lặp tiếp theo.
Mà trong vòng lặp lần này, Quán Ngọc đã ngỏm củ tỏi ngay từ đầu.
Khu rừng này tự nhiên không có chướng ngại vật gì, chỉ là một khu rừng bình thường.
Ứng Văn Tu vừa đi vào rừng, vừa phỏng đoán: "Lúc đám tử tù kia thi đấu, Khúc Thừa phụ trách giám sát và tính giờ, liệu có phải hắn đã phát hiện ra điều gì vào lúc đó không?"
Phục Trạch tán đồng gật đầu: "Có khả năng! Chắc là khu rừng này ẩn giấu bí mật gì đó!"
Thế nhưng cả nhóm đi theo con đường mà các tử tù đã đi trong cuộc thi, xuyên qua cả khu rừng một lần, lại chẳng phát hiện ra bất cứ thứ gì.
Phục Trạch lại đề nghị: "Hay là, chúng ta cũng thử thiết lập lại những chướng ngại vật đó rồi đi một lần nữa?"
Hắn nhìn Lâm Xuyên với ánh mắt trưng cầu ý kiến.
Dù sao ở đây, cũng chỉ có Lâm Xuyên, người có quyền nói một không hai, mới có năng lực thiết lập chướng ngại vật.
Lâm Xuyên lại nhíu mày suy tư.
Từ Vấn Kiếm đứng bên cạnh khẽ lắc đầu: "Nếu bí mật có liên quan đến chướng ngại vật, tại sao chỉ có Khúc Thừa phát hiện? Mà những tử tù đã tự mình trải qua lại không phát hiện ra?"
Ứng Văn Tu cũng gật đầu: "Theo ta được biết, những tử tù đó đều là những người đã trải qua rất nhiều chuyện ở Thành Phố Tử Tội. Thậm chí có người còn trải qua cả lần tiến hóa thứ ba của thành phố."
"Luận về thực lực hay kinh nghiệm, bọn họ đều mạnh hơn Khúc Thừa. Nhưng bọn họ đều không phát hiện ra bí mật trên đảo."
"Khúc Thừa... Hắn có điểm gì đặc biệt sao? Hắn thật sự tự mình phát hiện ra bí mật trên đảo ư? Và bí mật hắn phát hiện là gì?"
Ứng Văn Tu vuốt cằm, trầm ngâm suy nghĩ.
Ánh mắt Từ Vấn Kiếm đảo qua cả khu rừng.
Sau đó quét về phía một ngọn núi cao hơn mười mét: "Chúng ta đến vạch đích của cuộc thi tử tù xem thử đi."
Vạch đích của cuộc thi nằm ngay trên đỉnh ngọn núi đó.
Lúc ấy, cửa ải cuối cùng mà Quán Ngọc thiết lập là yêu cầu các tử tù không được mượn bất kỳ ngoại vật nào, phải dựa vào trí tuệ và thực lực của bản thân để tay không leo lên ngọn núi dốc đứng đó.
Các tử tù là đối thủ cạnh tranh của nhau, lúc đó có người vừa leo vừa chơi xấu, ngáng chân người khác.
Nhưng luật lệ không cấm cản trở người khác leo lên, nên những kẻ chơi xấu đó cũng chẳng bị làm sao.
Thậm chí một số người đã lên đến đích thành công còn cố tình gây khó dễ cho những người đang leo lên.
Một số tử tù thực lực yếu hơn thì mấy lần bị những kẻ mạnh hơn chơi khăm làm cho rơi xuống.
Nhưng với thực lực của đám tử tù, rơi từ độ cao này xuống cũng không gây ra thương vong nghiêm trọng.
Cuối cùng, cả cuộc thi cũng coi như hoàn thành suôn sẻ.
Thậm chí lúc đó, đám người Lâm Xuyên cũng không quá chú ý đến trận đấu ấy.
Còn bây giờ thì...
Bốn người họ đi đến chân núi.
Cẩn thận quan sát, nhìn ngó xung quanh, vẫn không thấy có gì khác biệt.
Ứng Văn Tu đề nghị họ cũng học theo các tử tù, tay không leo lên.
Nhưng như lời Từ Vấn Kiếm vừa nói.
Bản thân Khúc Thừa lại không hề leo lên ngọn núi này.
Hắn chỉ đứng ở góc độ người ngoài cuộc, quan sát các tử tù khác thi đấu từ vạch đích.
Sau đó Lâm Xuyên gật đầu: "Ba người các ngươi leo lên đi, ta ở trên đỉnh núi quan sát."
Nói rồi, hắn còn cười bổ sung một câu: "Mấy vị chắc đều đói rồi nhỉ? Người đầu tiên leo lên tới đích sẽ được thưởng một bữa thịnh soạn. Người cuối cùng leo lên, hôm nay nhịn đói."
Ứng Văn Tu: "..."
Từ Vấn Kiếm liếc mắt một cái, như thể đang nói: Hai ta thân thiết thế này, đói ai chứ không thể để đói ta được đúng không?
Ánh mắt Phục Trạch cũng có chút vi diệu, dường như đang nói: Lão đại, em là người của anh mà! Không đến mức để em nhịn đói chứ?
Sau đó, Phục Trạch và Từ Vấn Kiếm liếc nhìn nhau rồi đồng loạt nhìn về phía Ứng Văn Tu.
Sắc mặt Ứng Văn Tu có chút cứng đờ, nhưng khi ánh mắt lướt qua Từ Vấn Kiếm và Phục Trạch, lại có chút khinh thường.
Đùa gì thế, hắn là cường giả tam chuyển đỉnh cấp, chỉ kém một bước nữa là lên tứ giai đấy!
Dù không có kỹ năng thiên phú, tố chất thân thể của hắn cũng cao đến mức đáng sợ, thuộc tính cũng nghiền ép tất cả mọi người ở đây!
Chỉ là một vách núi cao hơn mười mét, hắn lại có thể thua hai tên nhóc này sao?
Ba người không nói thêm gì nữa.
Chỉ chờ Lâm Xuyên ra lệnh một tiếng là bắt đầu leo lên.
Nói thật, vách núi dốc đứng cao hơn mười mét này, đối với người bình thường mà nói, tay không leo lên quả thực rất khó.
Nhưng đối với những cường giả như họ, đặc biệt là những kẻ biến thái như Ứng Văn Tu và Từ Vấn Kiếm.
Thì lại dễ như trở bàn tay.
Nhiều lắm cũng chỉ có Phục Trạch hơi vất vả một chút.
Nhưng bọn họ đều đã đánh giá thấp mức độ khốn nạn của Lâm Xuyên.
Ứng Văn Tu gần như đi trên mặt phẳng.
Giống như một cao thủ khinh công, hắn trực tiếp đạp chân lên vách núi, vèo vèo vèo lao lên!
Với tốc độ đó, hắn gần như không cần đến ba phút là có thể leo lên đỉnh núi!
Thế nhưng ngay lúc hắn đang "vèo vèo vèo", trên đỉnh núi lại "vù vù vù" ném xuống đủ loại ám khí!
"Đệt!" Ứng Văn Tu né không kịp, bị một hòn đá nện thẳng vào trán!
Sau đó thân hình loạng choạng, đang định bám vào thứ gì đó để ổn định lại.
Lại một hòn đá nhỏ nữa ném tới.
"Bịch!"
Hắn trực tiếp từ lưng chừng núi rơi thẳng xuống chân núi.
Thế nhưng tâm trạng hóng kịch của Từ Vấn Kiếm và Phục Trạch cũng nhanh chóng tan vỡ.
Lâm Xuyên đúng là chơi không nể nang ai.
Đối với hai người họ, hắn cũng không hề nương tay!
Gần như ngay sau Ứng Văn Tu, Từ Vấn Kiếm và Phục Trạch cũng lần lượt ngã xuống từ sườn núi.
Ba người cũng không nản lòng.
Rất nhanh lại đứng dậy tiếp tục leo lên ngọn núi này.
Lâm Xuyên đứng trên đỉnh núi, tiếp tục ngáng chân họ.
Mà mục đích của hắn, dĩ nhiên không phải đơn thuần là để trêu chọc ba người này.
Mà là muốn mô phỏng lại góc nhìn của Khúc Thừa lúc đó.
Nói thật, hình ảnh nhìn từ góc độ này.
Tất cả các tử tù lên đến đích lúc đó đáng lẽ cũng đã nhìn thấy.
Dựa vào đâu mà Khúc Thừa có thể phát hiện bí mật, còn các tử tù khác lại không thể?
Khúc Thừa, tử tù...
Lâm Xuyên vừa cố gắng mô phỏng góc nhìn của Khúc Thừa, vừa thử mô phỏng góc nhìn của tử tù.
Đồng thời, suy ngẫm về sự khác biệt giữa hai bên.
Điểm khác biệt lớn nhất giữa Khúc Thừa và các tử tù nằm ở chỗ…
Các tử tù đều là những người bị mắc kẹt sâu trong Thành Phố Tử Tội.
Còn Khúc Thừa, lại là người ngoài Thành Phố Tử Tội.
Nghĩ đến điểm này.
Ánh mắt Lâm Xuyên có chút mơ hồ, nhìn dáng vẻ Ứng Văn Tu và những người khác không ngừng gắng sức leo lên núi.
Sau đó, hắn đột nhiên chậm rãi đứng dậy, nhìn ngọn núi này.
Lần này, vì không có hắn chơi xấu.
Ứng Văn Tu, Từ Vấn Kiếm, Phục Trạch lần lượt leo lên đỉnh núi.
Ứng Văn Tu là người đầu tiên leo lên, ánh mắt nhàn nhạt quét qua Phục Trạch và Từ Vấn Kiếm.
Mặt Phục Trạch hơi cứng lại, còn Từ Vấn Kiếm thì không thèm để ý đến Ứng Văn Tu, trực tiếp nhìn về phía Lâm Xuyên: "Ngươi nghĩ ra gì rồi sao?"
Ánh mắt Lâm Xuyên vẫn đánh giá ngọn núi, im lặng một lúc lâu mới nói: "Nói là nghĩ ra gì thì cũng không hẳn."
"Nhưng ngươi còn nhớ cây liễu ở Hồ Ước Nguyện không?"
"Dáng vẻ các ngươi mặc trang phục màu xanh vừa leo lên đây lại khiến ta nghĩ đến cảnh những đồng xu dưới đáy hồ tự động bay lên, trở thành lá liễu."
Cảnh tượng đó, Lâm Xuyên, Từ Vấn Kiếm, và cả Khúc Thừa lúc đó, đã cùng nhau chứng kiến.
Mà các tử tù của Thành Phố Tử Tội rất có thể đều chưa từng thấy cảnh tượng như vậy.
Từ Vấn Kiếm nheo mắt: "Cho nên ý ngươi là, nếu xem Vĩ Đảo này như con rùa xanh, thì ngọn núi này có thể xem như cây liễu sao? Thậm chí chúng ta có thể xem Na Hải như mặt nước của Hồ Ước Nguyện?"
"Ở thành Viên Mộng, vào 12 giờ trưa, cây liễu sẽ thu hồi lá của nó."
"Còn trong trò chơi tiến hóa này, vào 12 giờ trưa, chúng ta sẽ trải qua trò chơi này."
Nói đến đây, Từ Vấn Kiếm đột nhiên nhìn về phía Phục Trạch.
Phục Trạch có chút ngơ ngác: "Nhìn ta làm gì?"
Lâm Xuyên thay Từ Vấn Kiếm giải thích: "Ba người chúng ta ở đây đều không hiểu rõ về thành Viên Mộng. Chỉ có ngươi, miễn cưỡng được xem là người hiểu rõ nhất."
"Ngươi có biết vào 0 giờ sáng, cây liễu đó sẽ có thay đổi gì không?"