Đây là... giọng của vị tiền bối ban nãy!
A Y Nhã trầm tư một lát rồi quyết định nghe theo lời khuyên của vị tiền bối, đợi đến giữa trưa mới tiến vào game.
Có điều, phong ấn tử vong trên một trăm Lâm Xuyên sắp hết hạn rồi.
Thời gian vào game bị dời lại, nên nàng đành để Chung Tình Nhi phong ấn lại một trăm Lâm Xuyên thêm một lần nữa.
Nói thật, cảnh tượng một trăm Lâm Xuyên trông rất kinh khủng.
Còn kinh khủng hơn cả hội chứng sợ lỗ đơn thuần.
Thậm chí còn đáng sợ hơn cả hiệu ứng thung lũng kỳ lạ.
Dù A Y Nhã có hảo cảm với Lâm Xuyên, nàng cũng bất giác cảm thấy da đầu run lên.
Chung Tình Nhi thì khỏi phải nói, vừa tê dại da đầu, vừa nổi hết cả da gà!
Sau khi vội vàng phong ấn xong, một trăm Lâm Xuyên cứ như một trăm cái xác, tất cả đều được cất trong nhẫn không gian.
Mắt không thấy thì tim không đau, cũng bớt kinh khủng hơn.
Chung Tình Nhi điều chỉnh lại tâm trạng, thầm thấy A Y Nhã cũng thật to gan:
"Hai người giống hệt nhau chạm mặt sẽ tự động sinh ra lĩnh vực tuyệt đối, không biết một trăm lẻ một Lâm Xuyên đụng nhau thì sẽ xảy ra chuyện gì nhỉ..."
"Là từng cặp một sinh ra lĩnh vực tuyệt đối, giống như đấu loại trực tiếp, 100 vào 50, 50 vào 25... Hay là tất cả Lâm Xuyên lao vào hỗn chiến, kẻ cuối cùng sống sót sau trận hỗn chiến..."
"Nói thật, lầy lội quá!"
"Tình huống kinh khủng cỡ này, chắc ngay cả quy tắc của game sát lục cũng không tưởng tượng nổi đâu nhỉ?"
Chung Tình Nhi đang cảm thán về việc một trăm Lâm Xuyên kia rốt cuộc sẽ tàn sát lẫn nhau theo cách nào.
Còn A Y Nhã thì lại đang suy nghĩ.
Dựa theo thông tin nàng nghe được, game tiến hóa Thành Phố Thất Tội ở một mức độ nào đó cũng tương tự như một vài bí cảnh.
Sau khi người chơi tiến vào, mọi đạo cụ của họ đều không thể sử dụng.
Ví dụ như những vật phẩm cất trong không gian, trong tình huống bình thường, sau khi vào game đều không thể lấy ra.
Nói cách khác, trong tình huống bình thường, A Y Nhã không thể mang một trăm Lâm Xuyên đang được cất trong không gian vào game.
Thực ra, nàng có hai lựa chọn.
Một là ném từng Lâm Xuyên đang bị phong ấn tử vong vào trong màn sương mù đen của Viên Mộng Thành.
Như vậy, đợi đến khi phong ấn tử vong được giải trừ, Lâm Xuyên ở trong sương mù đen sẽ bị phán định là người chơi và bị tính là người chơi chen ngang vào game.
Nhưng đây chỉ là suy đoán của nàng.
Lỡ như thời gian trong sương mù đen ngưng đọng khiến phong ấn tử vong không giải trừ được thì sao?
Lỡ như Lâm Xuyên trong trạng thái bị phong ấn tử vong bị sương mù đen phán định là người chết rồi cho bay màu luôn thì sao?
Tóm lại, cách làm này có độ rủi ro rất cao.
Và lựa chọn còn lại là...
Để một trăm Lâm Xuyên tiến vào game trong trạng thái còn sống.
Như vậy, họ chắc chắn sẽ bị phán định là người chơi chen ngang vào game.
Có điều, trong cùng một thời điểm, chỉ có thể để một Lâm Xuyên ở trạng thái "còn sống".
Nếu không, hai Lâm Xuyên "còn sống" sẽ tự động sinh ra lĩnh vực tuyệt đối.
Nói cách khác, một trăm Lâm Xuyên phải xếp hàng để được đánh thức, rồi xếp hàng để vào game.
Sau khi A Y Nhã nhận chủ Phá Cảnh Chi Ấn, nàng nhanh chóng nhận ra một phiền phức mới.
Đầu tiên, món đồ này chỉ có thể phá vỡ quy tắc Không Gian trong ba phút.
Thứ hai, nó chỉ có thể cho một người tiến vào.
Từ Dược Phong cũng không đặc biệt nhấn mạnh điểm này.
Bởi vì trong mắt ông ta, đó không phải thông tin gì quan trọng.
Dù sao ông ta cứ ngỡ chỉ có mình A Y Nhã vào thôi.
Nhưng mà...
Ai mà ngờ được, trong tay A Y Nhã lại có tới một trăm người!
Và hạn chế này đối với A Y Nhã mà nói thì có chút khó chịu.
Đầu tiên, nếu nàng muốn đưa "Lâm Xuyên" vào, thì bản thân nàng sẽ không thể vào.
Hơn nữa, cho dù đưa "Lâm Xuyên" vào, nàng cũng không chắc một trăm "Lâm Xuyên" đó có được tính là một người hay không.
Từ một góc độ nào đó, rõ ràng đó là một trăm người.
Nhưng nhìn từ góc độ khác, hình như lại đúng là một người.
Đi đến một thế giới rộng lớn hơn, kiến thức càng nhiều, hiểu biết cũng càng nhiều.
Nàng hiểu rằng, tại vị diện bản nguyên, những thế giới như thế giới số 007 của họ bị gọi là vị diện "đang dung hợp".
Nói cách khác, vô số thế giới đó cuối cùng sẽ dung hợp thành một.
Tất cả những người giống nhau ở các thế giới khác nhau cuối cùng cũng sẽ dung hợp thành một.
Hơn nữa, tại vị diện bản nguyên còn có thuyết về độ hoàn chỉnh của linh hồn.
Những trường hợp vẫn còn tồn tại một "bản thể" khác như thế này thì không được coi là linh hồn hoàn chỉnh.
Và những thông tin này dường như cũng có thể chứng minh rằng, một trăm Lâm Xuyên có lẽ sẽ được tính là một người.
Dù được hay không, cũng chỉ có thể thử mới biết.
Hy vọng là được...
Trong lòng A Y Nhã cảm thấy, chắc là được.
Giữa trưa ngày hôm sau.
A Y Nhã dùng bóng đen khoanh ra một kết giới khu vực nhỏ.
Sau đó, Phá Cảnh Chi Ấn đánh lên màn sương mù đen, một khe hở trông như vết nứt không gian hiện ra trên màn sương mù đen.
A Y Nhã vung tay.
Một Lâm Xuyên đang bị phong ấn tử vong được nàng thả ra khỏi không gian.
Chung Tình Nhi giải trừ phong ấn cho Lâm Xuyên.
Thế nhưng, không đợi Lâm Xuyên này có bất kỳ phản ứng nào.
Nàng trực tiếp ném hắn vào khe hở!
Lâm Xuyên đầu tiên đương nhiên là thuận lợi.
Mấu chốt là người thứ hai!
A Y Nhã có chút căng thẳng, nhưng động tác vẫn đâu vào đấy.
May mắn thay, dự cảm và phỏng đoán của nàng quả nhiên không sai.
Lâm Xuyên thứ hai cũng thuận lợi tiến vào khe hở!
Như vậy, mọi chuyện sau đó liền đơn giản hơn nhiều!
Từng Lâm Xuyên một được đánh thức khỏi trạng thái phong ấn tử vong.
Sau đó, không đợi hắn kịp có bất kỳ phản ứng nào, liền bị ném thẳng vào khe hở trên màn sương mù đen!
Mà bên trong không gian game bị sương mù đen bao phủ.
Lâm Xuyên đang bắt đầu vòng lặp thứ bảy của mình!
Nếu như hai mươi tư vòng tuổi kia thật sự đại biểu cho việc hắn chỉ có hai mươi tư lần cơ hội lặp lại.
Vậy thì, hắn đã dùng hết hơn một phần tư cơ hội!
Và sau khi dùng hết một phần tư cơ hội, tâm trạng của Lâm Xuyên lại càng lúc càng suy sụp!
Thậm chí cả người hắn có chút đờ đẫn!
Đầu tiên là vì hắn dựa theo thông tin Phục Trạch truyền lại, vào lúc 12 giờ trưa đã cho thời gian dừng lại, chuẩn bị đến ngọn núi để thăm dò vòng tuổi.
Thế nhưng hắn lại phát hiện, dưới trạng thái thời gian ngưng đọng lúc 12 giờ trưa, bên trong ngọn núi hoàn toàn không nhìn thấy dấu vết của vòng tuổi!
Nói cách khác, vào thời điểm 12 giờ, không thể nhìn thấy vòng tuổi!
Thông tin mà Phục Trạch cung cấp cho hắn căn bản là một nghịch lý!
12 giờ trưa và vòng tuổi không thể nào cùng tồn tại!
Đương nhiên, Lâm Xuyên cũng đã cân nhắc, đằng sau sự "không thể cùng tồn tại" này, có lẽ ẩn giấu một bí mật còn lớn hơn!
Thế nhưng hắn trước sau vẫn không thể tìm ra bí mật đó!
Đương nhiên, khi vòng lặp thứ năm kết thúc, Lâm Xuyên đã đem thông tin "12 giờ trưa và vòng tuổi không thể cùng tồn tại" này truyền lại cho Lâm Xuyên B.
Hy vọng Lâm Xuyên B có thể tiếp tục truyền cho hắn những thông tin khác.
Nhưng vấn đề là!
Sau khi Phục Trạch truyền tin tức ở vòng lặp thứ tư.
Đến vòng lặp thứ năm, cho dù Phục Trạch không truyền tin tức, quy tắc game vẫn biến thành "giữ bí mật"!
Nói cách khác, những người trên đảo bọn họ, nhất định phải tự giết lẫn nhau!
Nhưng như vậy, sẽ không có ai có thể truyền tin tức từ múi giờ B cho Lâm Xuyên!
Quả thật, Lâm Xuyên có thể giữ lại Từ Vấn Kiếm và Phục Trạch, vào phút cuối cùng để Lâm Xuyên B đi giết họ.
Nhưng mà!
Một khi chết đi, người chơi sẽ mất đi ký ức của vòng lặp!
Và vì quy tắc game đã thay đổi.
Chỉ có một người có thể sống sót để giữ bí mật.
Nói cách khác, chỉ có một người có thể giữ lại ký ức của vòng lặp.
Đó chính là Lâm Xuyên!
Cho dù Lâm Xuyên B một lần nữa đem tin tức truyền cho Phục Trạch.
Nhưng vì quy tắc game, hắn nhất định phải giết Phục Trạch để đảm bảo trên đảo chỉ còn lại một mình hắn.
Chỉ cần Phục Trạch chết, vòng lặp tiếp theo sẽ mất trí nhớ, tự nhiên cũng không cách nào truyền tin tức cho Lâm Xuyên B!
Cho nên, đây gần như đã trở thành một thế cục không có lời giải.
12 giờ trưa và vòng tuổi không thể cùng tồn tại!
Lâm Xuyên B không cách nào truyền tin tức!
Tâm trạng của Lâm Xuyên A thật sự sắp nổ tung rồi!
Bây giờ hắn nghĩ ra hai phương pháp phá giải thế cục này.
Một là không thật sự giết chết Phục Trạch, mà dùng phong ấn tử vong để Phục Trạch rơi vào một loại trạng thái giả chết.
Nhưng phương pháp này có hai điểm bất lợi.
Một là hắn không biết, Phục Trạch trong trạng thái giả chết có thể lừa được quy tắc game hay không.
Hai là cho dù Phục Trạch dùng giả chết lừa được quy tắc, thì hắn cũng rất có thể vì lừa được quy tắc mà vẫn mất đi ký ức.
Một phương pháp phá giải khác là sử dụng thiên phú Cực Hạn Lĩnh Ngộ để lĩnh ngộ quy tắc Thời Gian!
Theo lý thuyết, đây rõ ràng là một phương pháp có tính khả thi cao hơn.
Nhưng khi bắt đầu vòng lặp thứ bảy, Lâm Xuyên đờ người ra.
Trong vòng lặp thứ sáu, hắn rõ ràng đã rất cố gắng để cảm ngộ quy tắc Thời Gian.
Nhưng khi vòng lặp thứ bảy bắt đầu, những cảm ngộ đó toàn bộ biến mất!
Thời điểm hắn cần dùng đến quy tắc Thời Gian cao cấp hơn lại chính là vào lúc 12 giờ trưa.
Thế mà trớ trêu thay, tất cả mọi thứ đều sẽ bị xóa sạch vào lúc 12 giờ trưa!
Cứ như bị khôi phục cài đặt gốc, cả người bị định dạng lại từ đầu!
Thứ còn lại với hắn, chỉ có ký ức tồi tệ của những vòng lặp không ngừng.
Ngoài ra, không có gì lưu lại!
Cứ tiếp diễn như vậy, Lâm Xuyên thậm chí không nhịn được mà hoài nghi, liệu có khi nào ngay cả ký ức cũng là giả không?
Vòng lặp thứ bảy bắt đầu.
Lâm Xuyên vẫn như cũ, vào lúc 12 giờ trưa liền sử dụng 1 điểm thuộc tính thời gian.
Sau đó giết Quán Ngọc.
Rồi đi vào bên trong ngọn núi.
Xác định dưới trạng thái thời gian ngưng đọng, bên trong ngọn núi không nhìn thấy vòng tuổi.
Hắn tỉ mỉ suy tư, cẩn thận quan sát, cố gắng tìm kiếm được chút thông tin gì đó trong khoảng thời gian tĩnh lặng này.
Thế nhưng không thu hoạch được gì.
Sau khi 10 phút thời gian ngưng đọng trôi qua.
Khi thời gian trôi đi bình thường, vòng tuổi ở đúng vị trí đó cuối cùng cũng hiện ra.
Quá trình này cũng không nằm ngoài dự đoán của Lâm Xuyên.
Nhưng mà!
Điều nằm ngoài dự liệu của hắn là!
Ngay khi thời gian trôi đi bình thường.
Trong đầu hắn, tiếng "đing đing đing" đột nhiên vang lên không ngớt!
Phảng phất như có một cái máy phát lặp đi lặp lại cùng một câu nhắc nhở với hắn:
[Đing! Phát hiện hai "Lâm Xuyên" cùng tồn tại trong không gian này! Mời người chơi Lâm Xuyên mau chóng hoàn thành nhiệm vụ: Giết chết "bản thể" còn lại!]
???
Cái quái gì vậy?
Hai Lâm Xuyên??
Sao có thể!
Hơn nữa, thông báo này phát một lần là đủ rồi chứ?!
Tại sao lại nối tiếp nhau vang lên gần một trăm lần cơ chứ???
Chẳng lẽ...
Hệ thống của game sát lục bị lỗi rồi à?!
Không! Không đúng!
Ngay lúc Lâm Xuyên bị một trăm thông báo kia làm cho tê dại da đầu.
Ngay sau đó, một trăm thông báo sinh ra lĩnh vực tuyệt đối khác tiếp tục vang lên ong ong trong đầu hắn không ngừng!
Mà những tiếng thông báo vang lên không ngớt đến cuối cùng, thật sự cho hắn ảo giác rằng hệ thống sắp sập đến nơi rồi!
Cuối cùng, hệ thống game sát lục dường như thật sự đã bị phá phòng thủ, lại tạo ra một thông báo nữa:
[Đing! Lĩnh vực rối loạn! Đing! Quy tắc rối loạn! Đing! Lĩnh vực tuyệt đối đang dung hợp! Đing! Quy tắc đặc thù đang được hình thành!]
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn