“???”
Sắc mặt Từ Huyền Minh rõ ràng không tốt chút nào: “Trước đó ta giúp ngươi là dựa trên tiền đề ngươi đã đồng ý cứu Từ Vấn Kiếm! Bây giờ…”
“Tình hình bây giờ là thế này,” Lâm Xuyên biết ông ta định nói gì nên cắt ngang luôn, “Trước đó tôi đã nói rất rõ ràng, tiền đề để tôi quay về Trò Chơi Tiến Hóa là độ hoàn hảo linh hồn phải vượt qua 50%.”
“Ông giúp tôi mở huyết luyện tế đàn này, tôi rất cảm kích.”
“Nhưng kết quả thực tế là độ hoàn hảo linh hồn của tôi vẫn chưa tới 50%!”
“Nói cách khác, là ông đã không làm được chuyện đã hứa với tôi, nên giờ tôi đưa ra điều kiện mới, chuyện này không quá đáng chứ?”
“…” Từ Huyền Minh cứng họng.
Lâm Xuyên cảm nhận được.
Lão già này sau khi biết mình bị chiếm xác, cả người liền không ổn.
Kéo theo đó, thái độ với hắn cũng chẳng tốt đẹp gì.
Nhưng trong chuyện cứu Từ Vấn Kiếm, tâm thái của ông ta hẳn là không thay đổi.
Quả nhiên…
Lão đầu mặt mày nặng trịch, ánh mắt nhìn hắn cũng sâu thẳm, “Ngươi nói trước đi, làm sao để cứu Vấn Kiếm.”
Lâm Xuyên lắc đầu: “Tôi nói trước, ông phải giúp tôi việc gì đã.”
Vẻ mặt Từ Huyền Minh khựng lại, không mở miệng, nhưng vung tay lên.
Thân ảnh của ông ta và Lâm Xuyên liền từ huyết luyện tế đàn quay trở lại thư phòng nhà họ Từ.
Ánh sáng từ nơi u tối của huyết luyện cấm địa trở nên sáng sủa hơn không ít.
Lâm Xuyên lúc này mới phát hiện, sắc mặt của lão già này vẫn còn hơi tái.
Ban đầu hắn còn tưởng là do bị Quỷ lão chiếm xác, tâm tình chấn động nên mới mặt mày trắng bệch.
Bây giờ nghĩ lại…
Vẻ trắng bệch này, có thể là do nguyên nhân thể chất gây ra.
Để mở huyết luyện tế đàn kia, lão già này dường như cũng đã trả một cái giá nào đó.
Chẳng trách sắc mặt ông ta tệ hại, thái độ cũng thay đổi.
Lâm Xuyên nghĩ lại thấy đúng là mình đang lợi dụng người ta, giọng điệu cũng dịu đi không ít, nhưng ý tứ thì vẫn vậy:
“Chuyện tôi muốn phiền ngài, cũng không hẳn là bắt ngài phải trả giá gì thêm, chỉ là muốn nhờ vào kinh nghiệm của ngài để chỉ điểm cho tôi một chút.”
Giọng hắn ôn hòa hơn, sắc mặt Từ Huyền Minh cũng dịu đi đôi chút, nhưng vẫn mím môi nghiêm mặt không nói lời nào.
Lâm Xuyên bèn phối hợp kể lại sơ qua tình hình của hai “Lâm Xuyên” đang bị kẹt trong không gian đặc thù.
Cuối cùng hắn trình bày yêu cầu của mình: “Lúc đó tôi sắp đặt thế cục này là hy vọng thiên phú của mình sẽ không bị “Lâm Xuyên” khác lấy đi.”
“Nhưng tình hình bây giờ đã khác, tôi cần một “Lâm Xuyên” sống sót để tạm thời giữ giúp tôi thiên phú.”
Từ Huyền Minh vừa có chút suy yếu mệt mỏi tựa vào ghế nằm nghỉ ngơi, vừa nghe hắn miêu tả.
Khi nghe đến cái tử cục kia, ông ta còn dò xét hắn với ánh mắt đầy ẩn ý.
Cuối cùng đợi hắn nói xong, ông ta mới thở dài: “Nhóc con nhà ngươi, đúng là…”
“Vâng vâng vâng,” Lâm Xuyên tự gật đầu, cũng tìm một chỗ ngồi xuống, “Là tự làm tự chịu.”
Từ Huyền Minh lại nheo mắt lườm hắn: “Là một kẻ dị hợm!”
“…”
“Cái tử cục này…” Từ Huyền Minh trầm tư một lát, rồi chủ động hỏi, “Ngươi thấy có giải pháp nào không?”
Dựa theo hiệu quả của Nhẫn Ràng Buộc…
Giết đối phương thì mình chết.
Tự giết mình thì cả hai cùng chết.
Tử cục này, thật ra có một giải pháp…
Chỉ cần một trong hai “Lâm Xuyên” bằng lòng hy sinh bản thân, thành toàn cho người kia.
Như vậy, để đối phương giết mình, chính là trao chiến thắng cho đối phương.
Tương đương với việc, mình chủ động nhận thua.
Thế nhưng…
Đây chính là “Lâm Xuyên” cơ mà!
Lâm Xuyên hiểu rất rõ bản thân.
Hắn chưa bao giờ phủ nhận, hắn rất ích kỷ.
Hắn kiên định hơn bất kỳ ai, chỉ muốn sống, sống sót!
Và đây cũng là một nguyên nhân quan trọng hình thành nên cái tử cục này.
Cả hai “Lâm Xuyên” đều không có khả năng hy sinh bản thân để thành toàn cho đối phương.
Cho dù cuối cùng, kết quả của sự cố chấp vẫn là cái chết, hơn nữa còn là cái chết của cả hai.
Nhưng…
Không ai chịu nhượng bộ.
Đây cũng là một loại thế lưỡng nan của tù nhân đi…
Rõ ràng hy sinh lợi ích cá nhân là có thể đổi lấy lợi ích tập thể lớn hơn.
Nhưng mỗi cá thể lại nghĩ: Dựa vào đâu mà bắt tao phải hy sinh? Muốn chết thì cùng chết!
Đây chính là tình thế tiến thoái lưỡng nan mà hai “Lâm Xuyên” kia đang gặp phải.
Một tình thế do chính tay Lâm Xuyên sắp đặt cho họ.
Bây giờ, Từ Huyền Minh hỏi Lâm Xuyên giải pháp…
Thật lòng mà nói, Lâm Xuyên cũng chẳng biết phải giải quyết thế nào.
Mà lúc này, thời gian 24 giờ hắn đã hẹn với hai “Lâm Xuyên” bị nhốt kia, đã chỉ còn chưa đầy một tiếng đồng hồ.
*
Trong không gian đặc thù của Trò Chơi Tiến Hóa.
“Lâm Xuyên” tự xưng là số 899 và “Lâm Xuyên” tự xưng là số 888 đã “chung sống hòa bình” hơn hai mươi tiếng.
Trọn vẹn hơn hai mươi tiếng, bọn họ còn suy nghĩ sâu sắc hơn cả bản thân Lâm Xuyên, rằng rốt cuộc phải phá giải cái tử cục này như thế nào.
Nghĩ tới nghĩ lui, cái tử cục vô giải này, thật ra chỉ có hai giải pháp:
Hoặc là có bên thứ ba can thiệp, giải quyết một “Lâm Xuyên”;
Hoặc là một trong hai “Lâm Xuyên” hy sinh bản thân, thành toàn cho người kia.
Không gian đặc thù kia được dung hợp từ Tuyệt Đối Lĩnh Vực.
Nó căn bản không thể tồn tại bên thứ ba nào khác ngoài Lâm Xuyên.
Cho nên hai người này…
Hoặc là chờ Lâm Xuyên quay về phá cục;
Hoặc là có người bằng lòng chủ động hy sinh!
Hơn hai mươi tiếng.
Trong lúc “chung sống hòa bình”, hai người đã thử không ít cách.
Lần thử đầu tiên là đơn giản và thô bạo nhất.
Chính là thông qua oẳn tù tì, người thua chủ động hy sinh.
Nhưng khổ nỗi, “Lâm Xuyên” đâu phải là kẻ chịu khuất phục trước số phận.
Phương án đơn giản thô bạo này, căn bản không thể thực hiện được.
Sau đó, họ bắt đầu dùng lời ngon tiếng ngọt, lấy tình cảm và lý lẽ ra để khuyên đối phương hy sinh;
Rồi lại sau đó, họ tìm chết bằng đủ mọi cách khiêu khích, dùng những lời như “đồ hèn, không dám giết tao à” để liên tục dùng phép khích tướng;
Đến cuối cùng, thậm chí còn động thủ.
Có điều lúc động thủ, cả hai đều giữ chừng mực, thậm chí còn giữ lại một con mắt đề phòng!
Mục đích chỉ có một…
Hy vọng đối phương sẽ lỡ tay giết chết mình!
Nhưng “Lâm Xuyên” đâu có ngốc, làm sao có thể phạm phải sai lầm ngu xuẩn như vậy.
Thế nên, bất luận là lời nói hay hành động, tất cả những toan tính và đấu trí giữa hai người, cuối cùng đều thất bại.
Khi kỳ hạn đã hẹn với Lâm Xuyên số 007 sắp đến, hai “Lâm Xuyên” đã bị giày vò hơn hai mươi tiếng này cuối cùng lại bình tĩnh ngồi lại với nhau.
Trên mặt đất cháy đen, hai người cách nhau năm sáu mét.
Trong ánh mắt nhìn đối phương, đều là sự chán ghét và bài xích;
Giọng nói chuyện, cũng uể oải vô lực.
Lâm Xuyên số 899 lên tiếng phá vỡ sự im lặng trước: “Những phương pháp phá cục đường đường chính chính đã được chứng minh là không khả thi. Tao đang nghĩ chúng ta có nên thử vài mánh khóe tà đạo không?”
“Mánh khóe tà đạo gì?” Lâm Xuyên số 888, bất đắc dĩ nhướng mí mắt lên.
Lâm Xuyên số 899 giơ tay, để lộ chiếc Nhẫn Ràng Buộc trên tay.
“Cái thứ của nợ này…”
“Thứ của nợ này không gỡ ra được, dù có chặt tay thì ràng buộc vẫn tồn tại.”
“Tao biết,” Lâm Xuyên số 899 lườm đối phương một cái, rồi mới nói tiếp, “Ý tao là cái thứ này, có thể biến dị một chút không? Tao thấy trong danh sách đổi đồ có Nguyệt Độc Thạch.”
“Nguyệt Độc Thạch?” Số 888 cũng liếc nhìn danh sách đổi đồ của mình, đúng là có thứ đó, nhưng…
“Thứ này dùng để làm gì?”
“Cường hóa trang bị.”
Mắt số 888 đột nhiên sáng lên, tỏ ra hứng thú: “Mày nói là cường hóa Nhẫn Ràng Buộc?”
Có điều rất nhanh, hắn lại tự dập tắt ngọn lửa hy vọng, lắc đầu nói: “Dù có cường hóa, hiệu quả của Nhẫn Ràng Buộc cũng sẽ chỉ tăng lên, chứ không thể bị phá giải.”
Nói rồi, hắn lại liếc giá đổi Nguyệt Độc Thạch, lại càng kiên quyết phủ nhận ý nghĩ này: “Với lại, mày có đủ thời gian để đổi Nguyệt Độc Thạch không? Thời gian của chúng ta, căn bản không đủ!”
Bọn họ đổi vật phẩm cần tiêu hao thời gian.
Lâm Xuyên để hai người họ trong không gian đặc thù, cố tình không cho họ thời gian để đổi vật phẩm.
Hơn nữa, hiệu quả của Nguyệt Độc Thạch là cường hóa!
Căn bản không thể nào khiến hiệu quả của Nhẫn Ràng Buộc bị phá giải!
Nhẫn Ràng Buộc…
Căn bản không có cách nào phá giải!
Hai “Lâm Xuyên” lại xìu xuống, bọn họ dù muốn thử mánh khóe tà đạo, cũng chẳng có gì trong tay để mà thử!
Sau đó hai người nhìn đối phương, ánh mắt lại thêm vài phần chán ghét.
Chỉ là trong thâm tâm của cả hai “Lâm Xuyên”, thật ra đều không tin trên đời này có cái gì gọi là “không thể”.
Thế gian này, căn bản không tồn tại tử cục.
Chắc chắn có phương pháp giải quyết, chỉ là họ vẫn chưa nghĩ ra.
Hai “Lâm Xuyên” lại ngồi cách xa nhau hơn một chút, bắt đầu vạch vạch vẽ vẽ trên mặt đất.
Lúc đang tựa lưng vào nhau, số 899 đột nhiên lại nảy ra một ý tưởng điên rồ: “Mày nói xem hai chúng ta, có cách nào không thông qua giết chóc, mà trực tiếp dung hợp thành một người không?”