"Cảm giác có mùi âm mưu!"
Tại cứ điểm sắt thép, Terao cũng nói một câu tương tự.
Tên Tần Tri Hành đến từ vị diện khác kia, hắn thật sự tốt bụng đến thế sao?
Chuyện này cũng giống như một người đơn thương độc mã đánh con Boss mất 99% máu.
Kết quả, khi con Boss chỉ còn 1% máu cuối cùng và bỏ chạy, gã này lại thông báo cho cả thế giới, kêu gọi tất cả mọi người cùng đến giết Boss.
Thế có hợp lý không?
Chỉ cần động não một chút là sẽ thấy nghi ngờ.
Huống chi, những người có thể sống sót đến tận bây giờ về cơ bản đều không phải kẻ ngốc.
Thế nhưng...
Không ngốc, biết dùng đầu óc, thì có ích gì không?
Đến kẻ ngốc cũng biết xác suất trúng xổ số thấp đến mức vô lý.
Nhưng chẳng phải vẫn có người tình nguyện ném tiền vào đó sao?
Chẳng phải chủ yếu là vì lợi ích đằng sau nó quá hấp dẫn sao!
Cho dù trong lòng còn hoài nghi.
Nhưng vẫn khiến người ta không thể ngăn mình tưởng tượng.
Biết đâu mình lại là người may mắn vớ được hời thì sao?
Người bình thường đã nghĩ vậy, cường giả như Terao đương nhiên cũng không ngoại lệ.
"Coi như là âm mưu thì đã sao? Chúng ta đã bị vây ở Thân Thành rồi."
Lạc Ngạn An nhắc lại nghi ngờ trước đó của Úc Tiệp: "Theo lời Tần Tri Hành, để phòng Lâm Xuyên chạy trốn, hắn đã dùng thẻ phong tỏa khu vực để niêm phong toàn bộ Thân Thành."
"Như vậy, lúc hắn phong tỏa thành phố, những người đã ở trong Thân Thành như chúng ta cũng không thể ra ngoài."
"Cho nên, bất kể Tần Tri Hành có âm mưu gì hay không, chúng ta không có lựa chọn nào khác."
Nói cách khác, bọn họ dù sao cũng đã ở Thân Thành.
Coi như Tần Tri Hành thật sự có âm mưu gì, bọn họ cũng đã bị cuốn vào trong đó.
Thế nhưng Úc Tiệp vẫn sa sầm mặt: "Ý của anh là anh muốn đi hùa theo tên Tần Tri Hành kia?"
Lạc Ngạn An không trả lời thẳng, mà hỏi ngược lại: "Bên Sophia thế nào rồi? Cô ấy vẫn chưa trả lời tin nhắn sao?"
Úc Tiệp nhíu mày: "Anh với cô ta quan hệ tốt hơn, tự mình không biết liên lạc à?"
"..."
Lạc Ngạn An đương nhiên cũng đã liên lạc, nhưng chẳng phải là không nhận được hồi âm sao?
Đang lúc bực bội, hắn vừa hay lại nhận được tin nhắn từ Sophia:
【 Em đây, Lạc tổng, em không sao! 】
Lạc Ngạn An lập tức sáng mắt lên.
Nhưng biểu cảm thay đổi cực nhỏ này đã được hắn che giấu rất kỹ.
Hắn nhanh chóng trả lời: 【 Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao em lại nửa ngày không trả lời tin nhắn? Em có bị thương không? 】
Không thể không nói, Lạc Ngạn An đúng là một tay chơi tình trường.
Điều hắn quan tâm nhất lúc này, đương nhiên là tin tức về Lâm Xuyên và Tần Tri Hành.
Nhưng hắn biết điều Sophia muốn nghe nhất, chính là lời quan tâm của hắn dành cho cô.
Còn về việc Sophia có bị thương hay không?
Đây chẳng phải là câu hỏi thừa thãi sao?
Cô ta hoặc là đã chết.
Nếu còn sống, khả năng cao là chẳng bị thương tích gì.
【 Em không sao, Lâm Xuyên hình như còn e dè điều gì đó nên không giết em. 】
【 Sau đó, là Tần đại lão, Tần Tri Hành đã cứu em. 】
Quả nhiên, Lạc Ngạn An còn chưa cần chủ động hỏi, Sophia đã tự nhắc đến Lâm Xuyên và Tần Tri Hành.
Giống như đã bàn luận trước đó.
Giữa Thần Quyến Giả và Thần Phạt Giả, là mối quan hệ thiên địch như định mệnh.
Vì vậy hắn không chút nghi ngờ Sophia sẽ thật sự phản bội, bèn hỏi tiếp: 【 Tần Tri Hành chắc chắn đang ở sân vận động ngoại thành đó chứ? Hắn có trọng thương Lâm Xuyên không? Nội dung bài đăng trên diễn đàn của hắn đều là thật à? 】
Sophia không đưa ra câu trả lời chính xác: 【 Em cũng không rõ tình hình thế nào nữa, Lâm Xuyên tuy có kiêng dè không giết em, nhưng lại dùng một đám khói đen vây em lại. Đợi đến khi em thoát ra được thì đã không thấy Lâm Xuyên đâu, chỉ còn lại Tần Tri Hành, anh ta hình như cũng bị thương. 】
Tần Tri Hành cũng bị thương?!
Thông tin này ngược lại khiến trong mắt Lạc Ngạn An lóe lên một tia vui mừng!
Nếu thật sự là như vậy...
Lạc Ngạn An híp mắt lại.
Nếu hắn đoán không sai.
Nội dung bài đăng của tên Tần Tri Hành này, có lẽ vẫn có chỗ nói dối!
Khả năng rất lớn là hắn cũng không thật sự "trọng thương" được Lâm Xuyên!
Ít nhất, với tình hình hiện tại của hắn, chắc chắn vẫn chưa nắm chắc có thể hạ được Lâm Xuyên!
Cho nên, mới đăng bài tìm người trợ giúp.
Mà hắn đã có bản lĩnh khiến Lâm Xuyên phải bỏ chạy, chứng tỏ trên người hắn, có lẽ có thứ gì đó khiến Lâm Xuyên phải kiêng kỵ!
Trong lòng Lạc Ngạn An suy nghĩ bay xa.
Tin nhắn gửi đi lại là những lời ngon tiếng ngọt: 【 Em không sao là tốt quá rồi! Bọn anh vốn đang chuẩn bị đi cứu em, ai ngờ Úc Tiệp lại có tính toán riêng của cô ta... Đúng rồi, em có gửi tin này cho cô ta không? 】
Đầu dây bên kia, Sophia dường như bị hành động phản đối việc đến cứu cô của Úc Tiệp chọc giận, giọng điệu mang theo chút tức tối: 【 Cô ta còn có thể có tính toán gì chứ?! Tính toán của cô ta, chính là làm sao để chắc chắn mười mươi lấy được cái đầu của Lâm Xuyên! 】
【 Em còn chưa gửi tin nhắn cho cô ta, sau khi được cứu, người đầu tiên em nhắn tin chính là anh! 】
Thấy con đàn bà ngu ngốc này vẫn còn trong lòng bàn tay mình, Lạc Ngạn An yên tâm.
Đồng thời trong lòng hắn, đã có ý định muốn tách ra hành động với Úc Tiệp.
Những ngày chung đụng này xem như đã giúp hắn nhìn rõ.
Sự tồn tại của "đồng đội", đối với một kẻ chỉ biết lo cho bản thân như hắn mà nói, phần lớn thời gian đều chỉ vướng chân vướng tay!
Úc Tiệp thì còn đỡ, cô ta coi như thông minh.
Nhưng những người khác, đặc biệt là anh chàng da đen cuồng vọng tự đại kia, hắn thật sự không thể nào ưa nổi.
Chỉ là nếu hắn tùy tiện nói muốn rời đi một mình, Úc Tiệp chắc chắn sẽ sinh nghi.
Đang suy nghĩ, anh chàng da đen trong đội đột nhiên kinh ngạc nói: "Thế lực của Terao cũng đến Thân Thành rồi!"
Rất nhanh lại có người báo cáo tình hình theo thời gian thực.
"Hạ Vân Vũ của Thanh Ngọc Bang cũng đến rồi!"
"Tiêu Chính Thanh của Thiên Cơ Các cũng tới!"
"Không chỉ Thiên Cơ Các, các thế lực ở thủ đô đều phái người tới! Từ gia, Túc gia, Nhiếp gia, còn có cả anh trai của Lạc tổng cũng tới!"
Lạc Ngạn An khẽ híp mắt.
Còn Úc Tiệp thì sắc mặt nặng nề: "Vũng nước Thân Thành này, càng khuấy càng đục. Chỉ là sao Bakanov lại không tới?"
"E là hắn cũng sớm muộn gì cũng tới thôi!" Anh chàng da đen lại oang oang cái mồm, "Xem ra quả nhiên giống như Tần Tri Hành đã nói! Thảo phạt Lâm Xuyên, là xu thế tất yếu! Hay là chúng ta cũng mau đến ngoại thành hội quân với Tần Tri Hành đi?"
Mấy người khác cũng lên tiếng: "Đúng vậy, tuy nói là cường giả hội tụ, nhưng dù là Tần Tri Hành hạng nhất bảng xếp hạng, chắc hẳn cũng không dám ra tay với Thần Quyến Giả. Hơn nữa thực lực của chúng ta, bản thân cũng không yếu."
Thế nhưng, gần như ngay tại thời điểm những người này đồng loạt tỏ ý muốn đi hội quân với Tần Tri Hành, trong đầu họ...
À không, nói cho đúng, phải là trong đầu của toàn bộ người chơi trên thế giới này, đột nhiên vang lên một tiếng thông báo quen thuộc.
【 Ting! Người chơi đến từ dị vị diện Tần Tri Hành đã tiêu diệt Thần Quyến Giả, nhiệm vụ Thần Phạt chính thức mở ra! 】
【 Tất cả người chơi toàn cầu, sẽ nhận được tọa độ vị trí thời gian thực của Tần Tri Hành! 】
【 Tất cả người chơi toàn cầu, người tiêu diệt Tần Tri Hành, sẽ nhận được các phần thưởng sau: 】
【 1. Điểm kinh nghiệm + 400 tỷ! 】
【 2. Rương Báu Cầu Vồng + 1 】
【 3. Thiên Phú Tiến Hóa + 1 】
Thông báo toàn cầu này, mới thật sự khiến cả thế giới phải chấn động!
Đã bao lâu rồi không nghe thấy thông báo toàn cầu về nhiệm vụ Thần Phạt?
Quan trọng hơn là...
Vãi cả chưởng! Phần thưởng của nhiệm vụ lần này, có phải là quá hấp dẫn rồi không?!
400 tỷ điểm kinh nghiệm!
Đệch mợ?! Một con số trên trời như vậy, đủ để một người chơi bình thường thăng bao nhiêu cấp?
Đúng là không dám tưởng tượng nổi!
Hơn nữa trong phần thưởng, còn xuất hiện một loại Rương Báu Cầu Vồng!
Chỉ nghe tên thôi cũng đủ biết loại rương này chắc chắn còn quý giá hơn cả Rương Báu Hoàng Kim!
Còn có phần thưởng thứ ba, không phải là cấp thiên phú +1, mà là Thiên Phú Tiến Hóa!
Thiên Phú Tiến Hóa là khái niệm gì?
Chưa ai từng trải qua!
Nhưng dựa vào cấp bậc của phần thưởng lần này, cũng có thể cảm nhận được phần thưởng này tất nhiên cũng phi thường!
Trong phút chốc, kênh chat thế giới và kênh chat khu vực Thân Thành, tất cả đều như vỡ tổ, hoàn toàn bùng nổ