Vãi chưởng?!
Pha "tỏ ra nguy hiểm" này!
Quá là điệu nghệ đi?!
Trên boong tàu, dưới màn đêm u tối, cơn mưa to kỳ dị vẫn đang trút xuống.
Lâm Xuyên và Thích Phong đều bị thân ảnh và giọng nói đột ngột xuất hiện này làm cho kinh ngạc đến ngây người!
Lâm Xuyên lùi lại mấy bước, lưng dán chặt vào lan can.
Sợ gã Bức Vương này không nói hai lời đã one-shot mình.
Thích Phong thì ngược lại, cố giữ thể diện không lùi bước.
Nhưng cũng không kìm được mà toàn thân căng cứng, đồng tử bất giác co lại khi nhìn về phía Tần Tri Hành!
Hiển nhiên, dù trông có vẻ trấn tĩnh, nhưng hắn đã đề phòng tới cực điểm!
Cũng là sợ gã Thần Phạt Giả ngạo mạn này không hợp ý là ra tay xử lý mình!
Tần Tri Hành lướt mắt qua hai người, vẻ thất vọng và khinh thường trong mắt gần như không hề che giấu.
Hắn lại cười lạnh một tiếng, khẽ hất cằm hỏi: "Hai người các ngươi, ai là Thích Phong?"
Khi hỏi câu này, ánh mắt hắn lại vô tình hữu ý rơi trên người Lâm Xuyên.
Dường như đã nhận nhầm Lâm Xuyên là Thích Phong.
Thích Phong không hiểu sao lại không có phản ứng.
Hết cách, Lâm Xuyên đành khẽ giơ tay chỉ về phía hắn.
Tần Tri Hành lúc này mới chuyển ánh mắt chính xác sang người Thích Phong.
Sau đó, lại là một tiếng chế giễu không chút nể nang: "Với cái bản tính này mà là Thích Phong á?"
"..." Sắc mặt Thích Phong tức thì cứng đờ.
Hắn đặt tay lên lan can, cố giữ tư thế, giọng điệu lạnh lùng đáp trả: "Ồ, ngươi chính là Tần Tri Hành?"
"Ta còn chưa đi tìm ngươi, vậy mà ngươi đã tự mình tìm tới cửa rồi à?!"
Lời này đương nhiên là mạnh miệng nói dối.
Tần Tri Hành bật cười thành tiếng: "Ha, tại sao ta lại không dám tìm tới cửa? Đừng nói ngươi mới chỉ cấp 0, cho dù ngươi lên cấp 10 như ta, thậm chí ta chấp ngươi một tay hai chân, ngươi cũng không phải là đối thủ của ta!"
Câu này mang tính sỉ nhục cực độ!
Tâm trạng của Thích Phong vốn đã không ổn định, suýt chút nữa là bị câu nói này kích động đến mức ra tay!
Có điều, rất nhanh sau đó, câu nói tiếp theo của Tần Tri Hành lại dập tắt ý định động thủ của hắn.
"Ngươi cũng không cần căng thẳng quá, ta đặc biệt đến tìm ngươi, không phải để giết ngươi, mà là để kéo ngươi hợp tác."
Nói đến hai chữ "hợp tác", giọng điệu của Tần Tri Hành lại có chút phức tạp và nặng nề.
Thậm chí, hắn còn đặc biệt nhìn Thích Phong thêm một cái.
Hành động này của hắn không giống như đang cố ý nói dối.
Thực tế, với thực lực của hắn, dường như cũng chẳng cần thiết phải nói dối.
Hắn thật sự muốn giết Thích Phong thì đã ra tay thẳng, căn bản không cần phải lảm nhảm nhiều như vậy.
Biết người này không phải đến gây sự, thậm chí còn chủ động tìm đến hợp tác, trái tim đang căng như dây đàn của Thích Phong cuối cùng cũng thả lỏng đi nhiều.
Tuy nhiên, giọng điệu của hắn vẫn không khá hơn là bao, hắn lạnh mặt nói: "Hợp tác? Chẳng lẽ ngươi muốn kéo ta nhập hội, cùng ngươi vây quét những cường giả khắp nơi đang chuẩn bị giết ngươi à?"
"Hay là, ngươi muốn kéo ta cùng đi giết Thần quyến giả?"
Ngoài hai kiểu hợp tác này, Thích Phong không nghĩ ra giữa hắn và Tần Tri Hành còn có thể hợp tác chuyện gì khác.
Nhưng cả hai kiểu hợp tác đó, đối với Thích Phong mà nói, đều chẳng có lợi ích thiết thực nào cả!
So với việc hợp tác với Tần Tri Hành, thà hắn hợp tác với Túc Linh còn hơn!
Thích Phong thầm nghĩ, rồi lại phát hiện Tần Tri Hành đang dùng một ánh mắt rất kỳ quái nhìn mình.
Ánh mắt đó...
Nói thế nào nhỉ.
Giống như fan cuồng phát hiện nữ thần streamer của mình tắt filter đi lại biến thành một bà cô vậy...
Có chút thất vọng, có chút cạn lời...
Tóm lại, không phải là ánh mắt tốt đẹp gì.
Thích Phong bị ánh mắt của hắn nhìn đến có chút run rẩy.
Đang định nổi đóa, Tần Tri Hành cuối cùng cũng thở dài, mở miệng nói: "Ngươi thật sự khiến ta rất thất vọng."
"Trò chơi sát lục này đã khởi động lại lâu như vậy rồi, chẳng lẽ ngươi không phát hiện ra điều gì bất thường sao?"
Bất thường?
Ánh mắt Thích Phong khẽ động: "Ngươi đang nói đến phương diện nào?"
Tần Tri Hành không nói nhảm, trực tiếp nhắc nhở: "Sự bất thường của chính ngươi, và sự bất thường của thế giới này!"
Nghe vậy...
Thích Phong liền hồi tưởng lại những thay đổi của bản thân.
Quả thực, sau khi được ban cho cái gọi là "phần thưởng" khởi động lại trò chơi sát lục, hắn đã trở nên ngày càng không giống chính mình.
Nhiều lúc, hành động rõ ràng là bị cảm xúc chi phối.
Thậm chí, thiên phú trực giác của hắn cũng chưa từng phát huy tác dụng!
Vậy ra, đây là sự bất thường về "bản thân" hắn?
Còn về sự bất thường của thế giới, trò chơi sát lục kiếp này quả thực có rất nhiều điểm khác biệt so với kiếp trước.
Nhưng trong mắt Thích Phong, điểm khác biệt lớn nhất chính là Tần Tri Hành!
Giữa hai điều này...
Sau khi suy nghĩ kỹ, Thích Phong đột nhiên nhận ra.
Tần Tri Hành đặc biệt tìm hắn, dường như là vì hắn đã khởi động lại trò chơi sát lục.
Cái gọi là "hợp tác" của hắn có lẽ cũng liên quan đến chuyện này?
Nghĩ vậy, Thích Phong lại cố gắng ổn định tâm trí, vẻ mặt lãnh đạm mà trấn tĩnh nói: "Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?"
"Được thôi, nếu ngươi đã không muốn tự mình phân tích, vậy ta sẽ nói thẳng cho ngươi đáp án."
Trong lòng Tần Tri Hành, đối với Thích Phong này, đúng là rất thất vọng.
Nhưng dù thất vọng thế nào, hắn vẫn trầm giọng công bố cái gọi là "đáp án":
"Thế giới mà chúng ta đang ở, cái gọi là thế giới toàn dân trùng sinh này, là giả!"
"Cái gì?!"
Thích Phong vốn tưởng cái gọi là "thế giới bất thường" của Tần Tri Hành là chỉ sự khác biệt giữa kiếp trước và kiếp này.
Không ngờ gã này lại phán một câu không gây sốc không chịu được!
Thế giới là giả?!
Sao có thể!
Tất cả những gì hắn cảm nhận được, đều chân thật đến thế!
Đặc biệt là thực lực cường đại mà hắn có được ở kiếp này, chân thật đến vậy, khiến hắn say mê đến vậy!
Thế mà kết quả...
Tất cả những điều này, lại là giả?!
"Giả là có ý gì? Là ảo cảnh? Hay là thứ gì khác?"
Rốt cuộc ý ngươi là gì? Ngươi rốt cục biết những gì?
Thích Phong chất vấn dồn dập.
Mà Tần Tri Hành lại khẽ lắc đầu trong lòng, khóe mắt liếc qua để ý thấy.
Phản ứng của "người qua đường Giáp" sau lưng Thích Phong dường như bình tĩnh hơn Thích Phong rất nhiều.
Có điều, xét đến việc cả thế giới này đều là giả.
"Người qua đường Giáp" này rốt cuộc là người chơi còn sống thật sự, hay là một "NPC" hư cấu cũng không chừng.
Vì vậy, Tần Tri Hành cũng không nghĩ nhiều nữa, mà tiếp tục giải thích cho Thích Phong: "Không phải ảo cảnh, mà là bí cảnh!"
"Chúng ta hiện tại, đang ở trong một bí cảnh tên là 'Rương Báu Rực Rỡ'!"
"Mà ngươi, Thích Phong, chính là người đã mở ra Rương Báu Rực Rỡ!"
"Cũng là người duy nhất, có thể hoàn toàn thông quan bí cảnh Rương Báu Rực Rỡ!"
"Bí cảnh..." Thích Phong lẩm nhẩm lại từ này, trong lòng vô vàn suy nghĩ ngổn ngang.
Mà Tần Tri Hành thì lại châm chọc nói: "Nói thật, ta rất thất vọng về ngươi."
"Là người có thể mở ra bí cảnh Rương Báu Rực Rỡ, ta thật không ngờ, ngươi lại không hề nhận ra tầng hư ảo đầu tiên này."
"Đương nhiên, cũng có thể vốn dĩ ngươi chỉ là một phế vật, chẳng qua là do cơ duyên xảo hợp mà có được Rương Báu Rực Rỡ, rồi lại ngu ngơ mà mở nó ra, cho nên mới tạo thành cục diện bây giờ."
Nói đến đây, giọng điệu của Tần Tri Hành không khỏi có chút tiếc nuối.
Mà Thích Phong bị người ta hạ thấp như vậy, trên mặt tự nhiên không thể nào nhịn được.
Sắc mặt hắn cứng đờ nhìn về phía Tần Tri Hành, mày nhíu chặt: "Nói cả buổi, cái bí cảnh Rương Báu Rực Rỡ này rốt cuộc là bí cảnh gì?"
"Ngươi nói ta đã mở Rương Báu Rực Rỡ, tại sao ta lại không có chút ấn tượng nào?"
"Ta thật lòng cảm thấy, ta chỉ là trùng sinh mà thôi!"
Tần Tri Hành liếc hắn một cái, giọng điệu có chút mất kiên nhẫn: "Đây chính là điểm thần kỳ của Rương Báu Rực Rỡ, nó có thể bóp méo ký ức của ngươi!"
"À không, nói chính xác hơn, nó có thể bóp méo ký ức của tất cả mọi người! Khiến cho tất cả mọi người đều không thể nhận ra, mình đang ở trong bí cảnh!"
"Vậy tại sao ngươi lại nhận ra, mình đang ở trong bí cảnh?"
Câu hỏi này, là do Lâm Xuyên đột nhiên hỏi.
Tần Tri Hành liếc nhìn "người qua đường Giáp" này, nhíu mày: "Mày là thằng nào?"
Lúc này Thích Phong có chút bối rối, nhưng đối với Tần Tri Hành, hắn đã tin hơn phân nửa.
Với thực lực hiện tại của Tần Tri Hành, muốn giết hắn tuyệt đối dễ như trở bàn tay.
Thật sự không cần thiết phải bịa ra một lời nói dối hoang đường như vậy để lừa hắn.
Hơn nữa, nghĩ kỹ lại, chuyện toàn dân trùng sinh này, quả thật có chút kỳ quái.
Cho nên những gì Tần Tri Hành nói...
Rất có thể là sự thật.
Vậy thì "hợp tác" mà hắn nói, hẳn là cùng nhau đột phá cái gọi là "bí cảnh Rương Báu Rực Rỡ" này!
Thái độ của Thích Phong đối với Tần Tri Hành có chút hòa hoãn.
Thấy Tần Tri Hành vẻ mặt lạnh lùng đánh giá Lâm Xuyên, hắn liền thuận miệng giải thích một câu: "Đây là tiểu đệ của ta, câu hỏi nó vừa hỏi, cũng chính là điều ta muốn hỏi."
"Nếu ngươi nói, ký ức của tất cả mọi người đều bị bóp méo, đều không thể nhận ra mình đang ở trong bí cảnh."
"Tại sao, ngươi lại có thể nhận ra sớm hơn những người khác?"
"Hừ," Tần Tri Hành ngạo nghễ hừ lạnh một tiếng, "Vậy dĩ nhiên là bởi vì, thân phận của ta tôn quý!"
"Trong ký ức kiếp trước của ngươi, hẳn là cũng đã từng nghe nói về Bản Nguyên Vị Diện rồi chứ?"
"Ta chính là, thiên chi kiêu tử đến từ Bản Nguyên Vị Diện chí cao vô thượng!"
"Cái bí cảnh Rương Báu Rực Rỡ cỏn con dung hợp từ một trung vị diện như các ngươi, không thể hoàn toàn bóp méo ký ức của ta cũng là chuyện rất bình thường."
Nói rồi, Tần Tri Hành lại dừng một chút: "Có điều, ký ức của ta, cũng chỉ còn lại một phần."
"Giống như một người sau khi mất trí nhớ, hắn sẽ quên rất nhiều người và sự việc, nhưng vẫn có thể sử dụng ngôn ngữ, nhớ được một số kiến thức thường thức."
Thích Phong gật đầu: "Cái này ta biết, nguyên lý là ký ức của chúng ta được phân chia và lưu trữ ở các vùng khác nhau trong não."
"Cho nên tình huống của ngươi hẳn là, vùng lưu trữ kiến thức thường thức không bị bí cảnh ảnh hưởng."
Tần Tri Hành gật đầu: "Đúng vậy, ta không nhớ mình đã từng quen biết ai, cũng không nhớ chuyện gì đã xảy ra với mình. Nhưng một số kiến thức thường thức, ta vẫn còn nhớ."
"Trong đó bao gồm cả, bí cảnh Rương Báu Rực Rỡ!"
"Cho nên, khi ta nhận ra thế giới này có vấn đề, gần như ngay lập tức liền phán đoán ra."
"Ta đang ở trong bí cảnh Rương Báu Rực Rỡ! Mà ngươi, kẻ giống như nhân vật chính của thế giới, thậm chí được tôn sùng là Sát Thần, chính là người mở ra Rương Báu Rực Rỡ, cũng là người chơi duy nhất có thể thông quan nó."
Đoạn này, Tần Tri Hành đã nói lần thứ hai.
Nhưng đến lần này, Thích Phong mới xem như cuối cùng cũng có cảm nhận sâu sắc hơn.
Hắn là người mở ra Rương Báu Rực Rỡ...
Cũng là người duy nhất có thể thông quan bí cảnh Rương Báu Rực Rỡ...
Đồng thời cũng là, nhân vật chính của thế giới giả tạo này...
Khó trách trước đó, hắn lại có cảm giác mình là Vua Của Thế Giới, là Thần Của Sát Lục!
Đang suy tư.
Tần Tri Hành đột nhiên lại bổ sung một câu: "Ngoài ra, ta tiết lộ cho ngươi một tin mà ngươi không biết, vừa là tin tốt, cũng là tin xấu."
"Ngươi không phải đã nhận được danh hiệu 'Sát Thần' sao?"
"Mà ở thời đại Viễn Cổ của Bản Nguyên Vị Diện, cũng từng xuất hiện một vị Sát Thần!"
"Tin tốt là, vị Sát Thần đó, rất mạnh, rất rất mạnh, gần như là mạnh đến mức cử thế vô địch!"
"Mà ngươi, nói không chừng có thể tái hiện lại thành tựu của vị Sát Thần kia!"
Nghe được lời này, nội tâm Thích Phong lại một lần nữa chấn động!
Giờ khắc này, hắn chỉ cảm thấy, ngay cả cái tên "Bức Vương" Tần Tri Hành này trông cũng không còn đáng ghét như vậy nữa!
Tần Tri Hành mạnh hơn thì sao chứ?
Ngay cả hắn cũng phải tự mình thừa nhận.
Chỉ có hắn, Thích Phong, mới có thể trở thành Thần Của Sát Lục!
Nói cách khác, sự trưởng thành của hắn, tuyệt đối sẽ mạnh hơn cả Tần Tri Hành này!
Có điều, hắn cũng chưa quên.
"Vậy còn tin xấu thì sao?"