Tần Tri Hành cướp được danh hiệu Sát Thần về tay mình rồi ư?
Đùa nhau à!
Tần Tri Hành lúc này choáng váng cả người!
Nói đúng hơn, là hắn đứng hình toàn tập!
Đầu óc hắn vẫn chưa load kịp.
Cái gã Thích Phong này...
Hắn không phải là người đã mở rương báu bảy màu sao?
Hắn không phải là nhân vật chính của thế giới này sao?
Chẳng lẽ không phải cả thế giới đều xoay quanh Thích Phong à?
Mẹ nó chứ, vô lý vãi!
Có thấy nhân vật chính nào đang yên đang lành lại bị một thằng qua đường vớ vẩn nào đó tiện tay xử lý không cơ chứ?!
Thôi được, cứ cho là Trác Khai Thiên không phải dạng tép riu qua đường.
Nhưng mà, nhưng mà!
Nhưng tại sao Thích Phong, nhân vật chính hẳn hoi, lại chết một cách lãng xẹt như vậy?
Nếu đây là một cuốn tiểu thuyết, Tần Tri Hành với tư cách là một độc giả trung thành cũng phải ngơ ngác toàn tập!
Truyện của ta đang đến hồi gay cấn, ngươi lại bảo ta nhân vật chính chết rồi??
Còn chết một cách tùy tiện như thế?
Bộ truyện này sắp nát rồi phải không?!
Nhưng mà, thôi bỏ đi.
Từ việc danh hiệu Sát Thần bị chuyển dời, Tần Tri Hành cuối cùng cũng muộn màng nhận ra...
Hình như là hắn đã nhận nhầm nhân vật chính!
Thích Phong căn bản không phải là nhân vật chính!
Vậy nên khả năng cao, gã cũng không phải người đã mở rương báu bảy màu!
Là do hắn vì cái danh hiệu Sát Thần kia mà hiểu sai!
Nhân vật chính thực sự...
Tần Tri Hành nhìn về phía đứa trẻ chừng mười tuổi quỷ dị mà thần bí kia.
Lúc này, nội tâm hắn vô cùng chắc chắn.
Trác Khai Thiên này mới là nhân vật chính của thế giới, mới là người thực sự đã mở rương báu bảy màu!
Cho nên nói cho đúng, danh hiệu Sát Thần không phải bị cướp đoạt, mà là... vật về với chủ cũ!
Tần Tri Hành càng nghĩ càng thấy mình trước đó đã sai lầm thế nào.
Và bây giờ, mọi thứ đều trở nên hợp lý!
Bảo sao, người mở được rương báu bảy màu, lại còn có danh hiệu Sát Thần buff cho mà vẫn phế vật như vậy!
Còn Trác Khai Thiên này, trước khi có được danh hiệu Sát Thần đã sở hữu thực lực thần bí khó lường như thế.
Đây mới càng phù hợp với suy đoán của hắn về người mở được rương báu bảy màu!
Trong lòng Tần Tri Hành khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Thấy hắn cứ nhìn chằm chằm mình, Trác Khai Thiên lại nhíu mày nói: "Sao thế? Ngươi thật sự định làm như trên kênh chat nói, giết ta để cướp danh hiệu Sát Thần à?"
"Không không không," Tần Tri Hành vội lắc đầu, "Ta đã nói với ngươi không lâu trước đây rồi."
"Thế giới này là hư cấu, ngươi có giết ta thì phần thưởng từ nhiệm vụ Thần Phạt nhận được cũng là giả."
"Cùng lý lẽ đó, ta giết ngươi để có được danh hiệu Sát Thần cũng chẳng có ý nghĩa gì."
Nói rồi, Tần Tri Hành liền đem những lời đã nói với Thích Phong trước đó, về bí cảnh rương báu bảy màu, kể lại chi tiết một lần cho Trác Khai Thiên.
Quả thực, Trác Khai Thiên cũng có ký ức kiếp trước, và ký ức của hắn cũng đã bị bóp méo.
Đối với bí cảnh rương báu bảy màu, hắn hoàn toàn không biết gì.
Còn về những gì Tần Tri Hành nói...
Hắn suy nghĩ một chút, cũng nhanh chóng tin được bảy tám phần.
Có điều, hắn không giống Thích Phong tự mãn và ngông cuồng, trực tiếp cho rằng mình trăm phần trăm là người mở rương báu bảy màu.
Trầm tư một lát, hắn hỏi thẳng Tần Tri Hành: "Vậy làm sao để phán đoán ai là người mở rương báu bảy màu?"
"Theo cách nói của ngươi, toàn bộ bí cảnh rương báu bảy màu đều dùng để thử thách người mở rương, và cũng chỉ có người đó mới có thể thông quan bí cảnh..."
"Vậy những người khác trong bí cảnh, nếu ở một giai đoạn nào đó giết chết người mở rương, chẳng phải tất cả mọi người sẽ bị kẹt vĩnh viễn trong bí cảnh sao?"
"Ờ..." Tần Tri Hành nhất thời bị hỏi khó, suy nghĩ một lúc mới ngập ngừng nói: "Nói chung, người chơi mở rương báu bảy màu có lẽ tương đương với sự tồn tại của nhân vật chính thế giới, những người chơi khác rất khó có cơ hội giết được hắn..."
"Mà cho dù có giết được, hắn hẳn là cũng sẽ hồi sinh..."
"Chỉ là, việc hồi sinh hết lần này đến lần khác sẽ khiến hắn càng dễ đánh mất bản thân, càng khó phân biệt giữa hư ảo và thực tại, độ khó để thông quan bí cảnh cũng sẽ tăng lên đáng kể."
"Cho nên xét từ góc độ hợp tác cùng có lợi, những người chơi khác trong bí cảnh tốt nhất là không nên giết nhân vật chính của bí cảnh thì hơn..."
Vừa phân tích, Tần Tri Hành lại không nhịn được hỏi: "Ngươi cảm thấy, bản thân có khả năng không phải là người mở bí cảnh rương báu bảy màu sao?"
Trác Khai Thiên lạnh nhạt liếc hắn một cái, vẻ mặt thờ ơ nói: "Ta chỉ cảm thấy, một kẻ từng có tiền lệ nhận sai "nhân vật chính" như ngươi, cũng không đáng tin cho lắm."
"..." Khóe miệng Tần Tri Hành giật giật, không nhịn được giải thích cho mình: "Lần trước là ngoại lệ, trước đó cũng chỉ có Thích Phong kia nổi bật, nên hắn trông rất giống người mở rương báu bảy màu..."
"Bây giờ ta biết rồi, hắn trước đó cũng chỉ là nhất thời may mắn thôi."
"Ngươi thì khác, trước khi có danh hiệu Sát Thần, ngươi đã có thực lực xuất chúng rồi."
"Cho nên xác suất ngươi là người mở bí cảnh rương báu bảy màu là cực cao!"
Tần Tri Hành nói với giọng tự tin.
Trác Khai Thiên lại liếc hắn một cái: "Ngươi chắc chắn, trên đời này không còn ai mạnh hơn ta sao?"
"..." Tần Tri Hành nhất thời nghẹn lời.
Trác Khai Thiên lại nhếch mép, chế giễu: "Hơn nữa chỉ với chút thông tin ngươi tiết lộ..."
"Thực ra sự hiểu biết của ngươi về bí cảnh rương báu bảy màu cũng chẳng toàn diện cho lắm, phải không?"
Tần Tri Hành càng lúc càng cứng họng, không nói thêm lời nào.
Mà Trác Khai Thiên, tuy miệng thì hạ thấp Tần Tri Hành, nhưng trong lòng cũng không định giết thẳng tay gã này.
Dù sao, sự tồn tại đặc biệt này, có lẽ thật sự có ích.
Về phần hai con đường hắn vạch ra.
Trở về điểm khởi đầu hay đi đến điểm cuối...
Trác Khai Thiên tạm thời chưa nghĩ tới, ánh mắt hắn lại nhìn về phía sân nhỏ có cây ngân hạnh cổ thụ.
Sau đó, hắn quay đầu nhìn Tần Tri Hành hỏi: "Thằng nhóc vào được sân nhỏ thành công... tên là Lâm Xuyên đúng không? Ngươi biết bao nhiêu về hắn?"
Tần Tri Hành im lặng một lúc rồi thành thật đáp: "Hắn là tiểu đệ bên cạnh Thích Phong, thiên phú rất xoàng, là hỏa cầu cấp F, nhưng người có vẻ rất thông minh, thậm chí là kiểu thông minh được Thích Phong trọng dụng, xem như quân sư bên cạnh Thích Phong đi."
"Thông minh, đúng là rất thông minh." Trác Khai Thiên trầm giọng cười lạnh, "Khế ước chủ tớ giữa hắn và Thích Phong đều đã bị động tay động chân, mà Thích Phong lại không hề hay biết."
Tần Tri Hành lúc này mới hiểu ra tại sao Trác Khai Thiên vừa rồi lại mắng Thích Phong ngu xuẩn.
Đồng thời cũng nhận ra.
Suy nghĩ trước đây của hắn, coi Lâm Xuyên là "quân sư" bên cạnh Thích Phong, xem ra có chút quá ngây thơ rồi!
Nghĩ vậy, hắn lại bổ sung với Trác Khai Thiên: "Đúng rồi, lúc trước khi ta tiết lộ chân tướng thế giới cho Thích Phong, tên kia biểu hiện còn bình tĩnh hơn cả Thích Phong, và hắn dường như cảm thấy, quay ngược thời gian căn bản vô dụng, chỉ có đi đến điểm cuối thông quan mới là phương pháp duy nhất để phá giải bí cảnh rương báu bảy màu."
Trác Khai Thiên nghe vậy, đôi mắt liền trầm tư.
Mà Tần Tri Hành lại nhanh chóng tung ra một tin tức khác: "Đúng rồi, còn một thông tin rất quan trọng."
"Thiên phú hỏa cầu của tên đó rất kỳ quái, không gây sát thương cho vật sống, nhưng đốt xác chết lại cực kỳ nhanh gọn."
"Hầu như trong nháy mắt là có thể thiêu rụi một đống xác chết thành tro."
"Ngươi nói cái gì?!"
Trác Khai Thiên vốn đang suy tư, nghe vậy bỗng ngẩng phắt đầu lên.
Đôi mắt đen nhánh gần như mang theo sát ý sắc bén nhìn về phía Tần Tri Hành.
"Ta..." Tần Tri Hành ngẩn ra, lặp lại, "Là hỏa cầu của hắn, đốt xác chết rất nhanh..."
Đôi mắt đen như mực của Trác Khai Thiên càng trở nên lạnh lẽo quỷ dị.
Đảo mắt một vòng, hắn đột nhiên hỏi với vẻ nghiêm trọng: "Ngươi có biết đến bây giờ hắn đã đốt bao nhiêu xác chết rồi không?"
"Cái này..." Tần Tri Hành nghĩ nghĩ, "Hắn đi theo Thích Phong, người do Thích Phong giết, xác chết chắc đều bị hắn đốt hết."
"Trước khi đến Thân Thành đã đốt bao nhiêu ta không biết, nhưng sau khi đến Thân Thành, cả thuyền người đó đều bị Thích Phong giết, xác chết cũng đều bị hắn đốt sạch..."
Bản thân Tần Tri Hành cũng không ngốc, lúc này cuối cùng cũng muộn màng nhận ra.
Lâm Xuyên kia!
Hắn đang giả heo ăn thịt hổ!
Thiên phú hỏa cầu đó, e rằng không hề đơn giản như hắn nói!
Đúng vậy! Sao hắn không sớm nghĩ ra!
Hỏa cầu bình thường làm sao có thể có tốc độ đốt xác nhanh như vậy!
Trong này, chắc chắn có mờ ám!
Hơn nữa Lâm Xuyên này còn vào được sân nhỏ có cây ngân hạnh cổ thụ...
Khoan đã?!
Tần Tri Hành đột nhiên lại nghĩ đến lời Trác Khai Thiên vừa nói.
Núi cao còn có núi cao hơn...
Làm sao hắn lại chắc chắn, trên đời này không có sự tồn tại mạnh hơn Trác Khai Thiên hắn?
Sự tồn tại mạnh hơn này...
Chẳng lẽ là chỉ Lâm Xuyên sao?
Nhưng mà...
Có thể sao?
Lâm Xuyên...
Hắn có khả năng là người mở rương báu bảy màu không?
Trong lòng Tần Tri Hành vẫn cảm thấy, hẳn là Trác Khai Thiên mới là người mở rương báu bảy màu.
Nhưng lúc này đã không còn chắc chắn trăm phần trăm như vừa rồi nữa.
Hắn đã gieo một hạt giống nghi ngờ, dành một phần cho Lâm Xuyên.
Và đúng lúc này!
Trác Khai Thiên vốn đã có sắc mặt nghiêm túc, đột nhiên toàn thân tỏa ra một luồng khí tức càng thêm âm trầm ngột ngạt, ánh mắt bỗng nhiên nhìn về phía sân nhỏ.
Tần Tri Hành cũng thuận thế nhìn theo, sau đó liền thấy.
Cái sân nhỏ vốn đen kịt trong màn mưa, lại bùng lên những tầng ánh lửa!
Ánh lửa đó trông không có vẻ gì là gây sát thương.
Nhưng lại vô cùng quỷ dị!
Nó bám vào cây ngân hạnh cổ thụ, như giòi trong xương, khiến cho cây ngân hạnh trực tiếp biến thành một cây Hỏa Thụ!
Cành lá của nó chao đảo, phảng phất như đang gào thét thảm thiết, đang rên rỉ!
Cái này, cái này, cái này...
Tần Tri Hành nhìn mà choáng toàn tập.
Hỏa cầu này, chẳng phải là... hỏa cầu của Lâm Xuyên sao?
Lâm Xuyên, hắn hắn hắn...
Hắn điên rồi sao?
Hắn vậy mà lại đốt cây ngân hạnh cổ thụ quý giá như vậy?!
Cái quái gì thế?!
Không đúng!
Hỏa cầu của hắn không phải không thể gây sát thương cho vật sống sao?
Tại sao đột nhiên lại có thể ảnh hưởng đến cây ngân hạnh cổ thụ?
Chẳng lẽ hắn cố tình che giấu năng lực của hỏa cầu?
Hay là bản thân cây ngân hạnh này rất đặc thù, ví dụ như là một "vật chết"?
Trong lòng Tần Tri Hành ngập tràn những nghi hoặc khó hiểu.
Nhưng bây giờ không phải lúc suy nghĩ, hắn lập tức vừa lo lắng xông vào sân, vừa hét về phía Trác Khai Thiên: "Tình hình này, cây ngân hạnh chắc sẽ không còn đẩy chúng ta ra nữa! Chúng ta..."
Sự thật chứng minh, Tần Tri Hành nghĩ không sai.
Trong lúc cây ngân hạnh bị đốt, Tần Tri Hành đã thành công bước vào sân nhỏ mà không bị đẩy ra ngoài.
Nhưng mà, hắn còn chưa nói hết câu, đã phát hiện Trác Khai Thiên vẫn đứng bên ngoài, dường như đang sợ hãi điều gì đó, không hề có ý định vào sân cứu cây ngân hạnh?
Cái này...
Tại sao lại thế?
Trác Khai Thiên này, danh hiệu Sát Thần đều đã có trong tay, hắn phải mạnh hơn trước đây chứ?
Hắn đang sợ cái gì?
Sợ cây ngân hạnh cổ thụ?
Tần Tri Hành sững sờ mất một lúc, đột nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu.
Trác Khai Thiên trông có vẻ mạnh vô biên này...
Lẽ nào... hắn lại sợ hỏa cầu của Lâm Xuyên ư?
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn