"Nếu đúng là dị bảo thì việc nó nhận chủ phiền phức lắm đây..."
Tần Tri Hành cau mày nhìn chằm chằm chiếc chuông lớn, đột nhiên ánh mắt hắn lóe lên, lại vác trụ gõ chuông bên cạnh hung hăng đập vào nó.
"Oong... oong... oong..."
Lần này, chiếc chuông lớn phát ra âm thanh vang dội hơn hẳn, khiến đầu óc hai người đang đứng trong đình chuông ong lên một trận.
Tần Tri Hành chỉ cảm thấy mắt mình hoa đi, dạ dày cuộn lên buồn nôn, cứ như thể cú va chạm vừa rồi đập thẳng vào đầu hắn vậy.
Cảm giác đó phải nói là thốn đến tận rốn, hắn lập tức chạy đến lan can đình chuông nôn thốc nôn tháo một trận.
Hồi lâu sau mới đỡ hơn, hắn tái mặt nhìn lại chiếc chuông lớn, miệng lẩm bẩm: "Vãi chưởng, cái chuông này hình như có linh tính thật!"
"Ba lần chúng ta gõ, âm thanh phát ra ba lần đều khác nhau!"
"Cái của nợ này rốt cuộc có tác dụng quái gì, và làm thế quái nào để thu phục nó đây?"
Lâm Xuyên cũng vừa cảm nhận được cái cảm giác tê dại như bị búa tạ nện vào đầu, sắc mặt cũng hơi tái đi.
Nhưng sau khi hoàn hồn, hắn liếc Tần Tri Hành một cái lạnh lùng, rồi mới nhìn lên sợi dây xích treo chiếc chuông lớn: "Thứ nguyên giới của ngươi có nhét vừa cái của nợ to thế này không?"
Tần Tri Hành gật đầu rồi lại lắc đầu: "Cũng khó nói lắm, nếu đây thật sự là một món dị bảo có cá tính, chưa chắc đã dễ dàng thu vào thứ nguyên giới được đâu."
Nói thì nói vậy, nhưng hắn vẫn rất hợp tác nhảy lên trên chuông, tháo sợi dây xích đang treo nó ra.
"Rầm!" một tiếng.
Khi chiếc chuông lớn rơi xuống đất, toàn bộ mặt sàn của đình chuông đều bị nện cho nứt toác!
Thậm chí cả ngôi chùa cũng có thể cảm nhận được một cơn chấn động nhẹ.
Lúc này Vương Tử Hằng vẫn đang ở điện Địa Tạng, từ góc nhìn của cậu ta, vẫn luôn quan sát được hình ảnh ở đình chuông.
Cảm nhận được chấn động, cậu ta không nhịn được bèn gửi tin nhắn cho Lâm Xuyên: 【 Lão đại, tọa độ của Tần Tri Hành cứ ở đây mãi thì e là người của liên minh Ám Nha sẽ không dám đến đâu... 】
Lâm Xuyên tranh thủ trả lời một câu: 【 Biết rồi. 】
Trong đình chuông, Tần Tri Hành bắt đầu thử thu chiếc chuông lớn vào nhẫn thứ nguyên.
Dị bảo đúng là mỗi món một tính.
Có những món dị bảo không thể thu vào các trang bị không gian như thứ nguyên giới.
Nhưng cũng có những món thì lại được.
Tần Tri Hành vốn thấy cái chuông này đến cả Tử Thần Chi Ác cũng chẳng sợ, chắc hẳn phải rất có cá tính, không dễ thu vào thứ nguyên giới.
Nào ngờ, hắn chỉ vừa thử một chút đã thật sự thu được nó vào trong.
"Phù..."
Hắn mệt đến thở hổn hển, sau đó hữu khí vô lực nhìn về phía Lâm Xuyên: "Rồi sao nữa, tiếp theo làm gì bây giờ?"
"Tiếp theo..." Lâm Xuyên nhìn Tần Tri Hành một cách đầy ẩn ý.
Sau đó, hắn lại không nói gì ngay.
Mà là lách mình quay lại chiếc xe họ lái tới, đi được một đoạn đường rồi mới như vô tình buông một câu:
"Ngươi thấy cái chuông đó có đủ cứng không?"
"Đương nhiên là đủ cứng rồi, Tử Thần Chi Ác của ta chẳng có chút tác dụng nào với nó cả!"
"Vậy ngươi nghĩ xem..." Lâm Xuyên ngừng lại một chút, giọng nói lạnh như băng, "Với sức phòng ngự của nó, liệu có chống nổi thiên phạt không?"
???
Tần Tri Hành đực mặt ra, đầu đầy dấu chấm hỏi!
"Hả? Ngươi có ý gì?!"
Lâm Xuyên bình thản đáp: "Nghĩa đen thôi."
"???" Tần Tri Hành thắng xe kít một tiếng, đỗ xe bên lề đường, "Ngươi chắc là không đùa đấy chứ? Ta thừa nhận cái chuông đó rất cứng, nhưng vấn đề là, lúc chúng ta dùng Tử Thần Chi Ác, thuộc tính sức mạnh của bản thân có cao đâu!"
"Nhưng thiên phạt, ngươi có biết thiên phạt là cái khái niệm gì không?"
"Đó không còn là vấn đề thuộc tính sức mạnh cao hay thấp nữa rồi! Uy lực của thiên phạt không thể nào dùng thuộc tính sức mạnh của người chơi quèn như chúng ta mà đo lường được!"
"Một đạo thiên phạt giáng xuống, không nói đâu xa, mẹ nó, thể chất của ta cũng hơn trăm điểm đấy, thế mà cũng bốc hơi thành tro trong nháy mắt thôi!"
Tần Tri Hành có chút kích động, rõ ràng là cực kỳ bất mãn với ý kiến của Lâm Xuyên, và vô cùng kháng cự việc phải đối mặt với thiên phạt.
Dù hai người vừa mới thử nghiệm sức phòng ngự của chiếc chuông.
Nhưng từ tận đáy lòng, hắn vẫn không muốn hứng chịu thiên phạt!
Lâm Xuyên lạnh nhạt liếc hắn một cái, rồi chậm rãi buông một câu: "Nếu ta dùng 100 điểm thuộc tính sức mạnh, kết hợp với Tử Thần Chi Ác, mà vẫn không thể làm chuông bị thương dù chỉ một chút..."
"Đừng nói 100 điểm, cho dù là 1000 điểm..." Tần Tri Hành vẫn cực kỳ kháng cự, buột miệng nói "1000 điểm" xong lại nhanh chóng chữa lời, "Dưới giới hạn thuộc tính, trước khi chuyển chức lần một, ngươi không thể nào có 1000 điểm thuộc tính được!"
"Coi như thật sự có đi, coi như 1000 điểm thuộc tính kết hợp với Tử Thần Chi Ác cũng không làm gì được cái chuông, thì điều đó nói lên được cái gì?"
"Thiên phạt đấy! Thiên phạt và thuộc tính sức mạnh của con người căn bản không phải cùng một khái niệm!"
"Tóm lại ta không làm! Chết cũng không làm! Ngươi muốn làm thì tự đi mà làm, tự đi mà giết ba thần quyến giả để rước thiên phạt về cho mình đi!"
Tần Tri Hành nói vậy thực ra cũng chỉ là nói nhảm, muốn Lâm Xuyên hiểu ra đạo lý "mình không muốn thì đừng đẩy cho người khác".
Thế nhưng hắn không thể ngờ, Lâm Xuyên lại đáp thẳng một câu:
"Được thôi, ta làm thì ta làm, nhưng ba thần quyến giả kia, ngươi giúp ta gom đủ."
"???" Tần Tri Hành lại một lần nữa đực mặt ra: "Ngươi không đùa đấy chứ?"
Lâm Xuyên mặt không cảm xúc: "Ngươi thấy ta giống đang đùa lắm à?"
"Ta..."
Tần Tri Hành nhất thời lại bị chặn họng đến cứng lưỡi.
Hắn nhận ra Lâm Xuyên là một kẻ cực kỳ quái dị.
Tư duy của gã này dường như không vận hành theo logic của người bình thường.
Trong đầu lúc nào cũng nảy ra những ý nghĩ mà người thường khó lòng hiểu nổi.
Chẳng lẽ vì gã cho rằng mình là người đã mở chiếc rương bảy màu, là người tạo ra thế giới giả lập này, nên tương đương với việc sở hữu thân bất tử?
Nhưng Tần Tri Hành nói một câu khó nghe:
Lâm Xuyên này có phải là người mở rương bảy màu hay không còn chưa chắc đâu!
Trong lòng Tần Tri Hành, Trác Khai Thiên cũng có thể là người đó lắm chứ!
Lâm Xuyên này...
Thật sự quá tự phụ, quá ngông cuồng!
Nhưng cũng chính vì sự tự phụ và ngông cuồng của gã, Tần Tri Hành biết mình không thể khuyên nổi.
Hắn suy nghĩ một lát, rồi nghiến răng: "Được, ta sẽ nghĩ cách giúp ngươi giết ba tên thần quyến giả!"
"Nói đến chuyện này, trước đó nghe Thích Phong nói, bên kinh đô hình như có kẻ muốn dùng thiên phạt để giết ta."
"Cho nên, e là bọn chúng sẽ rất sẵn lòng chủ động cống nạp thần quyến giả đến cho ta giết."
"Thậm chí, có khả năng chúng còn bày mưu tính kế, để ta 'ngộ sát' thần quyến giả mà dẫn tới thiên phạt."
"Vừa hay, chúng ta cứ tương kế tựu kế! Bọn chúng lặn lội ngàn dặm đến tặng đầu người, ta sẽ giao cho ngươi chém!"
Nói xong, Tần Tri Hành mới khởi động lại xe.
Thế nhưng Lâm Xuyên lại lạnh nhạt buông một câu: "Ngươi có lẽ nghĩ quá lạc quan rồi."
"Hửm?"
"Ngươi xem diễn đàn đi."
Tần Tri Hành vừa lái xe vừa lướt diễn đàn.
Quả nhiên liền thấy:
Độ hot khủng khiếp do hắn lên cấp 10 và liên tiếp kích hoạt nhiệm vụ thần phạt tạo ra trước đó, giờ đã nguội lạnh đi rất nhiều.
Lúc này, trên diễn đàn và các kênh chat, tất cả đều xoay quanh một cái tên khác:
Trác Khai Thiên!
Mà kẻ chủ đạo tất cả chuyện này là Terao, là Túc Linh, là kết quả sau khi các thế lực lớn ở kinh đô cùng nhau bàn bạc.
Tần Tri Hành vừa xem những lời công kích Trác Khai Thiên trên kênh chat và diễn đàn, vừa không nhịn được cảm thán:
"Thằng cha Trác Khai Thiên này kiếp trước chọc phải tổ ong của các thế lực lớn ở kinh đô hay sao vậy? Sao bọn chúng lại đồng lòng hợp sức muốn giết hắn thế?"
"Chậc chậc, xem cái bài đăng này, có vẻ như chúng còn muốn lôi kéo cả mình vào hội để cùng nhau đối phó Trác Khai Thiên thì phải?"
Tần Tri Hành hoàn toàn giữ thái độ của một người ngoài cuộc, hứng thú đánh giá màn vây công của người chơi đương thời đối với Trác Khai Thiên.
Lâm Xuyên lạnh nhạt liếc hắn một cái, đột nhiên hỏi:
"Nếu có người thề thốt chắc nịch nói với ngươi rằng, có một nhân vật ma quỷ sẽ hủy diệt vị diện gốc của ngươi, ngươi sẽ làm gì?"
Tần Tri Hành im lặng hồi lâu, cuối cùng mới thốt ra một câu: "Liều mạng với hắn!"
Lâm Xuyên khẽ cụp mắt: "Đối với người chơi của thế giới này, cũng vậy thôi."
"Lòng riêng, và sự theo đuổi lợi ích, tự nhiên mỗi cá nhân đều có."
"Nhưng trong xương cốt mỗi người, cũng đều có những thứ vượt lên trên cả lòng riêng."
"Ví như, mảnh đất dưới chân chúng ta đây."
Nghe Lâm Xuyên nói những lời này, Tần Tri Hành cũng hiểu ra.
Dù sao hắn cũng từng học lịch sử, lịch sử của vị diện gốc cũng đã trải qua đủ loại thăng trầm.
Nhưng những lời này thốt ra từ miệng Lâm Xuyên, hắn vẫn cảm thấy rất kỳ quặc.
Nhưng mà...
Nghĩ lại thì cũng chẳng có gì lạ.
Tần Tri Hành không tiếp tục đào sâu chủ đề này nữa, bèn chuẩn bị xem tiếp xem các thế lực kia định vây quét Trác Khai Thiên, bảo vệ mảnh đất này như thế nào.
Rất nhanh, hắn đã thấy bài đăng được ghim đầu tiên trên diễn đàn.
Nội dung bài đăng cũng không có gì đặc biệt, nhưng tấm ảnh đi kèm lại là một bức ảnh gia đình được chụp trong một căn nhà cổ kiểu Tây.
Trông có vẻ là một gia đình rất ấm áp.
Và đứa trẻ Trác Khai Thiên cũng có mặt trong bức ảnh đó.
Bên dưới bài đăng, bình luận ở lầu một lại đăng một tấm ảnh gia đình khác.
Tất cả mọi người trong tấm ảnh gia đình ở căn nhà cổ kia đều bị trói lại.
Chỉ có một mình Trác Khai Thiên là không bị trói.
Chỉ cần lướt qua hai tấm ảnh này, Tần Tri Hành đã hiểu được đại khái:
Những người chơi mạnh của các thế lực lớn kia đang định dùng người nhà để uy hiếp Trác Khai Thiên!
Nhưng mà, không nói đến việc Trác Khai Thiên có nhân tính hay không, có quan tâm đến người nhà hay không.
Chỉ riêng việc Tần Tri Hành đã tiết lộ cho Trác Khai Thiên chuyện đây là thế giới giả lập.
Chỉ cần Trác Khai Thiên tin đây là thế giới giả lập, tự nhiên sẽ không thèm để tâm đến những người thân giả tạo trong thế giới này.
Thế nhưng, điều khiến hắn không ngờ là...
Ngay bên dưới bài đăng không mấy đạo đức này, lại thật sự xuất hiện bình luận được xác thực chính chủ của Trác Khai Thiên!
【 Nếu các ngươi dám động đến một sợi tóc của người nhà ta, ta sẽ để thập tộc các ngươi chôn cùng! 】
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn