Virtus's Reader
Vô Tận Sát Lục: Ta Hỏa Cầu Có Bug!

Chương 700: CHƯƠNG 700: LẠI LÀ RÀNG BUỘC!

Cung Thập Nhất không nói gì.

Hắn nhìn thành phố đang chịu thiên phạt, rồi mới quay đầu nhìn về phía hai người.

Hồi lâu sau, hắn cất giọng như thể đang tự nói với chính mình: "Tần Tri Hành, đi giết Lâm Xuyên nhé?"

Ánh mắt Lạc Ngạn An khẽ động, trong lòng lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành!

Nhưng Cung Thập Nhất không nói thêm gì với gã, mà gửi thẳng tin nhắn cho Lâm Xuyên:

【 Bất kể thế nào, hãy cẩn thận với người bên cạnh cậu. 】

【 Lúc này, không một ai đáng tin cả. 】

【 Tôi nói, không chỉ có Tần Tri Hành đâu. 】

Đúng vậy...

Còn có A Y Nhã.

Nàng ta là một Thần quyến giả.

Nàng ta vẫn khăng khăng ở lại bên cạnh Lâm Xuyên...

Nếu như bị đâm lén sau lưng...

Cung Thập Nhất thầm nghĩ.

Lại đột nhiên nhận được tin nhắn trả lời của Lâm Xuyên:

【 Nếu con trai của ông khi trước không chết, thì ở dòng thời gian mà nó còn sống, nó sẽ cùng ông đao kiếm tương tàn... 】

Chỉ một đoạn ngắn như vậy, Lâm Xuyên không nói thêm gì nữa.

Nhưng Cung Thập Nhất nhắm mắt lại, trong lòng đã hiểu rõ.

Con người, cuối cùng vẫn phải sống vì chính mình.

Nhưng...

Chính những lo lắng, những chấp niệm ấy đã cùng nhau dệt nên một thế giới hỗn loạn.

Tin tưởng và hoài nghi, là hai mặt chủ đề của chiếc rương báu sặc sỡ này.

Nhưng nếu như cái gì cũng hoài nghi...

Vậy thì có khác gì sống trong một thế giới giả tạo đâu chứ?

Cung Thập Nhất chậm rãi lắc đầu.

Hắn không nghĩ nữa.

Ngược lại, hắn lại cẩn thận ngẫm nghĩ.

Nếu giờ phút này, chính hắn là người gánh vác chín nhiệm vụ thần phạt, sắp chết dưới thiên phạt.

Vậy thì, liệu hắn có cam tâm tình nguyện, chủ động dâng đầu mình cho con trai, giúp nó trưởng thành không?

Nhưng không biết khi đó, con trai hắn sẽ lựa chọn thế nào?

Thật sự vì phần thưởng của nhiệm vụ thần phạt mà tự tay kết liễu tính mạng chắc chắn phải chết của hắn sao?

Dù là tự nguyện, dù là cam lòng...

Nhưng khi khoảnh khắc đó thật sự đến.

Có lẽ, trong lòng hắn vẫn sẽ có tiếc nuối...

Mạnh lên.

Trò chơi Sát Lục nói, phải trở nên mạnh hơn.

Tất cả cường giả trên thế giới này đều đang theo đuổi việc trở nên mạnh hơn.

Nhưng...

Trở nên mạnh hơn, thật sự là ý nghĩa duy nhất của sinh mệnh sao?

Giống như việc theo đuổi tiền tài trong thời đại hòa bình trước kia ư?

Cung Thập Nhất không biết được.

Hắn cũng không nói thêm gì với Lạc Ngạn An và Úc Tiệp.

Mà ngồi thẳng lên lan can boong tàu, nhìn về phía Thân Thành xa xăm.

Mặt khác, khi Tần Tri Hành nắm chặt Dây chuyền Chúc Phúc của Thái Dương Thần, thật sự bước vào khu vực bị bóng hình bàn tay khổng lồ bao phủ.

Quả nhiên, hắn cũng cảm nhận được một luồng áp lực kinh khủng!

Nhưng sợi dây chuyền trong tay hắn lập tức tỏa ra một vầng sáng, bao bọc lấy hắn.

Tần Tri Hành đột nhiên nghĩ tới.

Trước đó, lúc ở dưới Thái Cực quỷ dị kia, sợi dây chuyền chúc phúc này của Lạc Ngạn An dường như không có tác dụng.

Điều này cho thấy...

Thái Cực quỷ dị và bóng hình bàn tay khổng lồ hẳn là hai sản phẩm khác nhau.

Bóng hình bàn tay khổng lồ, và cả thiên phạt lôi kiếp trước đây, thế lực đứng sau chúng nó, hẳn đều là...

Trò chơi Sát Lục.

Nhưng Thái Cực quỷ dị thì hình như không phải?

Vừa nghĩ, hắn vừa khó khăn di chuyển thân mình.

Và ngay khi hắn còn cách Lâm Xuyên vài nghìn mét.

Bóng hình bàn tay khổng lồ đang nắm chặt thành quyền trên bầu trời dường như cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.

Nó từ từ xòe bàn tay ra khỏi hình nắm đấm.

Sau đó, từng tấc một, bàn tay khổng lồ chậm rãi ép xuống!

Và khi bóng hình bàn tay khổng lồ ép xuống, Tần Tri Hành cảm nhận được một áp lực còn kinh khủng hơn!

Nhưng hắn không hề lùi bước.

Hắn vừa siết chặt Dây chuyền Chúc Phúc của Thái Dương Thần, vừa tung ra đủ loại đạo cụ phòng ngự.

Đồng thời, hắn cũng liên lạc với người nhà.

Tại hàn đàm trong cấm địa Tần gia ở thành Xuyên Băng, Tần Tự nhận được tin nhắn, tròng mắt gần như lồi cả ra ngoài!

Tần Tri Hành chỉ gửi một câu vô cùng đơn giản:

【 Con đang đối đầu với thiên phạt... một bóng hình bàn tay khổng lồ. 】

? ? !

Tần Tự đang ở trong hàn đàm, vốn dĩ là một hình tượng như tượng băng.

Toàn thân đông cứng, dường như vô hỉ vô bi, không màng thế sự.

Thế nhưng câu nói này của Tần Tri Hành đã trực tiếp làm vỡ nát lớp băng quanh người ông ta.

Lão đầu có thân hình như người lùn chớp chớp mắt, vụn băng cứ thế rơi lả tả.

Ông ta không thể tin nổi mà trả lời: 【 Thằng nhóc nhà ngươi đùa cái gì vậy? 】

【 Chỉ bằng ngươi mà cũng đòi rước về thiên phạt cự thủ à? 】

Tần Tri Hành vừa khó khăn tiến lên, vừa ho ra một ngụm máu, đồng thời giải thích với lão đầu: 【 Không phải con rước về... 】

Không cần nói thêm, Tần Tự lập tức hiểu ra!

Rất nhanh, ông ta gửi thẳng một câu: 【 Không phải ngươi rước về thì ngươi hóng chuyện cái gì?! Loại thiên phạt chi thủ này chỉ dùng để xóa sổ những đối tượng không thể xóa sổ bằng quy tắc thông thường! 】

【 Ngươi chỉ cần rời khỏi phạm vi của bàn tay khổng lồ là sẽ không sao! 】

Tần Tri Hành im lặng một lúc rồi đáp: 【 Chẳng phải ngài bảo con đi theo Lâm Xuyên để đột phá cực hạn sao? 】

【 Con nghĩ, hưởng ké thiên phạt của cậu ta một chút, biết đâu lại đột phá được cực hạn? 】

【???】

Tần Tự lúc này mang một vẻ mặt khó đỡ như ông già trên tàu điện ngầm nhìn điện thoại.

【 Ta bảo ngươi đi đột phá cực hạn, chứ không phải bảo ngươi đi tìm chết! 】

Tần Tri Hành lại ngẩng đầu nhìn bóng mờ che kín bầu trời.

Rồi lại nhìn ánh lửa xa xa.

Hắn lại vô cùng kiên định trả lời:

【 Lần này, con có một dự cảm mãnh liệt... 】

【 Con có thể đột phá cực hạn! 】

【 Thật đấy, con cảm nhận được, máu trong người con đang sôi trào! 】

【 Con cảm nhận được, con không hề sợ hãi! Không sợ bất cứ thứ gì! 】

【 Con cảm nhận được, con chỉ còn cách một chút xíu cơ hội nữa thôi là có thể chọc thủng lớp màng kia, đột phá cực hạn cả về thể chất lẫn tinh thần! 】

【 Thật đấy! 】

Giọng điệu của Tần Tri Hành vô cùng chắc nịch. Trên thực tế, hắn cũng thật sự cảm thấy như vậy!

Cảm giác đó rất huyền diệu...

Nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn thật sự có cảm ứng.

Hắn cảm thấy, có lẽ trước đây Lâm Xuyên đã không lừa hắn.

Khi làm những việc mà người khác xem là chắc chắn phải chết, bản thân cậu ta lại rất tự tin.

Cậu ta tự tin rằng sinh mệnh của mình vẫn nằm trong tay mình.

Cậu ta tự tin rằng mình sẽ không chết!

Giờ phút này, Tần Tri Hành cũng có cảm giác tương tự!

Thiên phạt lần này là nhắm vào Lâm Xuyên.

Lâm Xuyên có thể sống sót hay không...

Hắn không biết.

Nhưng hắn lại tin chắc một điều:

Hắn có thể sống!

Nhất định có thể!

Cho dù bị bóng hình bàn tay khổng lồ kia ảnh hưởng, bị nghiền thành tương thịt...

Hắn nhất định có thể sống sót!

Bản Nguyên Vị Diện, thành Xuyên Băng, cấm địa Tần gia.

Một luồng hàn quang lạnh thấu xương phóng thẳng lên trời!

Toàn bộ cao tầng Tần gia đều bị kinh động. Có người xì xào bàn tán:

"Lão tổ tông sao lại đột nhiên xuất quan vậy?"

Cùng lúc đó.

Tại Từ gia ở khu trung ương.

Từ Vấn Kiếm, người đang tiếp tục dung hợp với cơ thể của Phàm Nhĩ Bạch, múa một đường kiếm hoa lên trời.

Lại đột nhiên từ trên trời cao rơi thẳng xuống!

Cô bé nha hoàn bên cạnh sợ hãi, lớn tiếng gọi: "Vấn Kiếm ca ca!!"

"Đừng qua đây!" Giọng của Từ Vấn Kiếm vẫn là cái giọng không chút gợn sóng cảm xúc nhưng nghe hơi bựa của Phàm Nhĩ Bạch.

Nhưng câu nói đó, hắn hét lên rất gấp gáp!

"Đi tìm thái tổ gia gia, em đừng lại gần anh!"

Cô bé sợ đến đỏ cả mắt, nhưng vẫn rất nghe lời làm theo.

Rất nhanh, bóng dáng Từ Huyền Minh đáp xuống, sắc mặt lập tức tái nhợt!

"Thằng nhóc trời đánh đó vẫn đang dùng thuộc tính ràng buộc để truyền sát thương cho ngươi!"

Từ Vấn Kiếm ngã trên đất không nói gì.

Nhưng hắn có thể cảm nhận rõ ràng, cơ thể khôi lỗi Phàm Nhĩ Bạch này đang phải chịu một luồng áp lực kinh khủng!

Cứ đà này, chẳng bao lâu nữa...

Cơ thể khôi lỗi mà hắn đang sử dụng...

Có thể sẽ hỏng luôn!

Vậy thì...

Hắn, kẻ đang ký sinh trong cơ thể Phàm Nhĩ Bạch, sẽ ra sao?

Trực tiếp thân tử đạo tiêu? Hay là dung nhập vào Định Hồn Châu, trở thành một thứ phụ trợ cho khôi lỗi vận hành?

Cái này...

Đm, kích thích vãi!..

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!