"Đệt! Thằng Giang Tường này cũng quá hèn rồi còn gì?! Học viện Đại Thiên sao lại đào tạo ra một con tôm mềm chân thế này chứ?!"
"Y chang thằng anh họ ăn hại của nó! Mà nói đi cũng phải nói lại, vụ cá cược trồng cây chuối ăn cứt của Giang Tinh Vũ vẫn chưa thực hiện đâu nhỉ?!"
"Theo tôi thấy, đây gọi là đại trượng phu co được dãn được! Lợi ích đặt lên hàng đầu, mấy thứ khác chỉ là mây bay thôi!"
"Theo tôi thì thằng Giang Tường này ngay từ đầu đã không nên vạ miệng đi cà khịa Lâm Xuyên! Sướng cái miệng nhất thời, mồ mả tổ tiên cháy hết!"
"Ai mà ngờ được Lâm Xuyên lại nhỏ mọn đến thế, chỉ vì vài câu châm chọc mà đã định ra tay thật chứ!"
"Sao tôi cứ có cảm giác, Lâm Xuyên này không phải vì cay cú, mà là thật sự muốn cái thẻ kia! Lẽ nào hắn định một mình cân cả trăm đứa thật à?"
"Hắn có thật sự cân được một trăm đứa hay không thì tôi không biết, nhưng chỉ cần nhìn cái tên thẻ ‘Tất Cả Đều Là Đồ Bỏ Đi’ là tôi đoán chắc kèo người thiết kế lần thí luyện này chính là Khúc Kim Hùng rồi, chạy đâu cho thoát!"
Trên khán đài, khán giả cũng được chứng kiến toàn bộ màn kịch xin lỗi đầy hèn mọn của Giang Tường.
Đồng thời, họ cũng vô cùng mong chờ câu trả lời của Lâm Xuyên.
Nếu Lâm Xuyên nhận lấy tấm thẻ một địch trăm kia và chấp nhận lời xin lỗi của Giang Tường.
Vậy thì mục tiêu của hắn, e rằng đúng là tấm thẻ đó thật.
Nhưng nếu hắn không chấp nhận lời xin lỗi...
Thì khả năng cao là do bụng dạ hẹp hòi, muốn dạy cho Giang Tường một bài học.
Ngay lúc cả khán giả và thí sinh đều đang chờ đợi phản hồi của Lâm Xuyên.
Màn hình trực tiếp mà khán giả đang xem đột nhiên thay đổi.
Một lôi đài nào đó, một trận chiến kết thúc trong chớp mắt.
Và sau khi đoạn hình ảnh này kết thúc được hai phút...
Khán đài bốn phương tám hướng đồng loạt vang lên những tiếng kinh ngạc và thổn thức.
"Vãi thật! Nếu là như vậy thì..."
"Bí mật này mà để Giang Tường phát hiện ra, chắc cái đuôi của nó vểnh lên tận trời mất!"
"Bây giờ, chỉ còn xem Lâm Xuyên có thể đưa ra quyết định chính xác trước khi tin tức này bị tiết lộ hay không thôi!"
Sau đó, ánh mắt của khán giả lại một lần nữa đổ dồn về phía Lâm Xuyên.
Có người thay hắn lau mồ hôi lạnh, cảm thán nói: "Nếu Lâm Xuyên thật sự muốn có được tấm thẻ một địch trăm, thì nhất định phải chấp nhận lời xin lỗi của Giang Tường đấy!"
Cũng có người hả hê nói: "Tôi thấy thằng Lâm Xuyên này rõ ràng là muốn ra vẻ ta đây! Nhưng bây giờ, chỉ cần bí mật vừa rồi bị phanh phui, thì phen này hắn đúng là làm màu thất bại rồi!"
"Đến lúc đó, Giang Tường sẽ lại vênh váo như cũ, tiếp tục cái mồm thối của mình!"
Các loại tiếng bàn tán vang lên không ngớt.
Ngay cả hiệu trưởng học viện Đại Thiên là Thành Kiềm Mặc cũng không nhịn được mà cười khẩy một tiếng:
"Dựa vào hiểu biết của ta về Lâm Xuyên, hắn chắc chắn là muốn dạy cho Giang Tường một bài học."
"Cho nên lần này, e là thật sự toang rồi."
Ngay cả Minh Hạ đang quấn mình trong áo choàng đen, khóe miệng cũng nhếch lên một nụ cười gian xảo, nóng lòng muốn xem cảnh Lâm Xuyên làm màu thất bại.
Những khán giả như họ, nhờ có góc nhìn toàn cục nên có thể nắm bắt được thông tin toàn diện hơn.
Nhưng đám thí sinh đang tham gia thí luyện, tự nhiên không có cách nào nắm bắt thông tin toàn cục theo thời gian thực.
Lâm Xuyên cũng không thể nghe thấy tiếng bàn tán của khán giả.
Nếu là hắn của chương đầu tiên, lúc vừa mới trọng sinh, tự nhiên cũng sẽ thiên về việc tự mình ra tay xử lý thằng rác rưởi Giang Tường này.
Thế nhưng, sau khi trải qua bí cảnh rương báu sặc sỡ, tâm cảnh của hắn đã có sự thay đổi rất lớn.
Những lời châm chọc của Giang Tường, trong lòng hắn, đến một gợn sóng cũng chẳng hề nổi lên.
Hắn muốn khiêu chiến Giang Tường, chẳng qua cũng chỉ vì muốn có tấm thẻ kia mà thôi.
Bây giờ Giang Tường sẵn sàng chủ động đưa thẻ cho hắn để nhận lỗi, hắn cũng không cần thiết phải lãng phí một tấm thẻ Khiêu Chiến Định Hướng lên một con kiến hôi như vậy.
Sau đó, hắn cũng không do dự quá lâu, liền trả lời Giang Tường.
Lâm Xuyên: [Được thôi, vào khu giao dịch đi. @Giang Tường]
Chỉ thấy lúc này trong khu giao dịch, xuất hiện một dòng giao dịch vô cùng độc đáo:
[Giao dịch Thẻ "Tất Cả Đều Là Đồ Bỏ Đi" với giá 1 tích phân]
Loại giao dịch này, vế trước là người bán, vế sau là người mua.
Những người khác nếu cũng có thẻ "Tất Cả Đều Là Đồ Bỏ Đi", cũng có thể lựa chọn giao dịch.
Nhưng hiển nhiên không ai ngu ngốc như vậy.
Cho nên giao dịch này, chính là chuẩn bị riêng cho Giang Tường.
Giang Tường sợ Lâm Xuyên đổi ý, không nói hai lời liền bấm giao dịch.
Sau đó, hắn quay lại kênh trò chuyện, chuẩn bị yêu cầu Lâm Xuyên giữ lời hứa.
Lúc này, khu vực khán giả nhìn thấy giao dịch hoàn thành, lại một phen thổn thức.
"Thằng Giang Tường này! Đúng là! Haiz!"
"A! Vừa nãy còn có người khen nó co được dãn được! Bây giờ xem ra, đúng là ngu hết thuốc chữa!"
"Lâm Xuyên này! Vậy mà lại thật sự chấp nhận lời xin lỗi! Vận may này cũng quá tốt rồi đi?! Hắn thật sự không thèm để ý những lời châm chọc trước đó của Giang Tường sao?!"
Có người hận rèn sắt không thành thép, mắng Giang Tường ngu xuẩn, không có cốt khí.
Có người thì cảm thán vận may của Lâm Xuyên quá tốt.
Mà Giang Tường sau khi hoàn thành giao dịch quay lại kênh trò chuyện, trực tiếp ngớ cả người!
Hắn nhìn thấy cái gì?
Gần như ngay dưới câu Lâm Xuyên bảo hắn giao dịch, là mấy dòng tin nhắn có ghi tên thật.
Tôn Hạo: [Tôi đề nghị cậu nên chấp nhận lời xin lỗi của Giang Tường. @Lâm Xuyên]
Tôn Hạo thì cũng không có gì.
Vấn đề là ở phía sau...
Ngô Kim Luân: [Tôn Hạo, cậu vẫn còn sống à?]
Ẩn danh: [Có ý gì? Tôn Hạo không nên còn sống sao?]
Ngô Kim Luân: [Tôi vừa mới dùng thẻ Khiêu Chiến Định Hướng với Tôn Hạo! Hắn nói chết cũng không nói cho tôi bí mật farm tích phân nhanh, sau đó trực tiếp đầu hàng.]
Ẩn danh: [Có ý gì? Đầu hàng không chết à?]
Tôn Hạo: [Đại ca, anh giao dịch thành công chưa? @Lâm Xuyên]
Lâm Xuyên cũng tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, liền trả lời một câu: [Xong rồi. @Tôn Hạo]
Sau khi nhận được câu trả lời của Lâm Xuyên, Tôn Hạo mới giải thích cặn kẽ trong kênh trò chuyện.
Tôn Hạo: [Không phải đầu hàng sẽ không chết, mà là mọi người đều hiểu lầm năng lực của thẻ Khiêu Chiến Định Hướng rồi!]
[Sau khi Ngô Kim Luân khiêu chiến tôi, không phải là trực tiếp giáng lâm đến phòng tổ ong của tôi.]
[Mà là cả hai chúng tôi, đồng thời được triệu hồi đến một lôi đài, bắt đầu quyết đấu.]
[Và sau khi tôi lựa chọn đầu hàng, cũng không bị loại trực tiếp, mà chỉ bị tước đoạt toàn bộ tích phân.]
[Tôi đã trở lại căn phòng ban đầu của mình, ngay cả thẻ Khiêu Chiến Định Hướng mà tôi có cũng không bị rớt ra.]
Hít...
Tin tức này vừa được tung ra, lập tức gây nên một cuộc thảo luận ẩn danh:
[Nói cách khác, cho dù Lâm Xuyên sử dụng thẻ Khiêu Chiến Định Hướng, cũng chỉ có thể cướp đoạt tích phân trên người Giang Tường, chứ không thể cướp được tấm thẻ "Tất Cả Đều Là Đồ Bỏ Đi" kia!]
[Thậm chí, Giang Tường cũng sẽ không bị loại trực tiếp, vẫn có thể làm lại từ đầu?!]
Giang Tường nhìn thấy tin tức này, suýt nữa thì hộc máu!
Nói cách khác, hắn thực ra, căn bản không cần phải sợ Lâm Xuyên!
Bởi vì khiêu chiến do thẻ chức năng phát động, sẽ không trực tiếp dẫn đến bị loại!
Cùng lắm thì cũng chỉ biến thành 0 điểm thôi!
Mà nếu hắn cứ giữ 0 điểm, cho dù Lâm Xuyên có dùng thẻ Khiêu Chiến Định Hướng với hắn một trăm lần, cũng chẳng được lợi lộc gì!
Nếu mục đích của Lâm Xuyên thật sự là muốn có tấm thẻ một địch trăm kia...
Vậy thì thông qua phương thức khiêu chiến, hắn làm sao cũng không thể có được tấm thẻ đó!
Trừ phi hắn gặp được Giang Tường trong phòng tổ ong!
Mẹ nó chứ!
Chẳng khác nào, Giang Tường vì cái sự "co được dãn được" của mình mà tặng không cho Lâm Xuyên một tấm thẻ!
Hắn đương nhiên là tức đến hộc máu!
Bất quá, hắn cũng chỉ có thể tự an ủi mình.
Tuy rằng phen "co được dãn được" này căn bản là cho không.
Nhưng dù sao, hắn cũng coi như đã giảm bớt được tổn thất về tích phân.
Ngay lúc hắn đang ảo não không thôi, trong kênh trò chuyện lại tiết lộ thêm nhiều thông tin hơn.
Ngô Kim Luân: [Khiêu chiến đối thủ thông qua thẻ Khiêu Chiến Định Hướng, không rớt ra thẻ chức năng.]
Chung Tử Mặc: [Nói cách khác, chỉ có gặp nhau trong phòng mới là thật sự giết chết thí sinh và rớt ra thẻ chức năng. Nếu dùng thẻ chức năng để khiêu chiến, thì chỉ là cướp đoạt tích phân, chứ không phải thật sự giết chết đối phương.]
Hạ Tinh Châu: [Cho nên, lúc này mới thể hiện ra giá trị của vòng quay.]
Ẩn danh: [Có ý gì? Sao lại thể hiện ra giá trị của vòng quay?]
Tôn Hạo: [Lý lẽ rất đơn giản, tích phân của cậu có nhiều đến đâu, chỉ cần bị người khác khiêu chiến thành công, chính là làm áo cưới cho người ta.]
Tôn Hạo: [Nhưng nếu cậu đổi tích phân thành vòng quay, sau khi bị khiêu chiến, vòng quay sẽ không bị cướp đoạt!]
Tôn Hạo: [Tôi đã nghĩ kỹ rồi, sẽ không tranh giành bảng xếp hạng tích phân nữa, mà sẽ đem toàn bộ tích phân đổi lấy vòng quay!]
Tôn Hạo: [Cho nên các vị đại lão đang cầm thẻ Khiêu Chiến Định Hướng cũng đừng có ý đồ với tôi! Tiếp theo, trên người tôi sẽ không có bao nhiêu tích phân đâu! Các người khiêu chiến tôi, chẳng khác nào lãng phí thẻ khiêu chiến!]
Tôn Hạo giải thích như vậy, những người khác trong nháy mắt đều hiểu ra!
Đúng vậy!
Tích phân có nguy cơ bị khiêu chiến cướp sạch.
Tích phân có nhiều đến đâu, cũng có thể trở thành áo cưới cho người khác bất cứ lúc nào!
Nhưng vòng quay thì khác!
Nó thuộc về loại tiền tệ cứng mà người khác không thể cướp đi được!
Thế là lúc này, giá của vòng quay lại lần nữa bị đẩy lên cao!
Thậm chí, trước đó là người bán vòng quay đổi tích phân.
Bây giờ khu giao dịch, trực tiếp biến thành bán tích phân đổi vòng quay!
Lâm Xuyên nhìn những tin tức này, cũng có chút may mắn.
May mà hắn đã chấp nhận lời xin lỗi của Giang Tường, gần như là nhận không được tấm thẻ "Tất Cả Đều Là Đồ Bỏ Đi" này.
Nếu không, đợi đến khi Giang Tường biết được tin tức này, e rằng sẽ không chủ động bồi thường thẻ để xin lỗi nữa.
Thậm chí, có khả năng sẽ còn quay lại bộ mặt vênh váo, tiếp tục châm chọc Lâm Xuyên.
Mà khi đó, cho dù Lâm Xuyên có dùng thẻ Khiêu Chiến Định Hướng với hắn, cũng chỉ có thể nhận được tích phân.
Mà số tích phân bản thân Giang Tường sở hữu, có khi còn không đáng giá bằng một tấm thẻ Khiêu Chiến Định Hướng.
Lâm Xuyên cầm trên tay tấm thẻ "Tất Cả Đều Là Đồ Bỏ Đi" vừa mới nhận được, trong lòng ít nhiều vẫn có chút tiếc nuối.
Hắn còn tưởng rằng tấm thẻ này có thể giúp mình hốt được cả trăm tấm thẻ chức năng chứ.
Nhưng bây giờ xem ra, khiêu chiến do thẻ chức năng tạo thành, đã không thể loại bỏ người chơi thật sự, cũng sẽ không rớt ra thẻ chức năng.
Cho nên tấm thẻ này, chỉ có thể giúp hắn cướp đoạt tích phân của một trăm người mà thôi.
Vì vậy tấm thẻ này, tốt nhất là càng để về sau dùng càng tốt.
Không chỉ loại thẻ này càng để về sau dùng càng tốt.
Mà giá thị trường hiện tại cũng là:
Bất kể là vòng quay hay thẻ chức năng, đều là để dành càng về sau dùng càng có lợi.
Trận thí luyện này, thứ thật sự quyết định thứ hạng, hẳn là vài phút cuối cùng!
Không chỉ Lâm Xuyên, mà các thí sinh khác cũng đều ý thức được điểm này.
Cùng lúc đó, tại khu vực khán giả của đại hội trường trung ương.
Chỉ thấy trên màn hình trực tiếp, đang chiếu một khuôn mặt mừng như điên.
Khuôn mặt đó, không phải ai khác, chính là Giang Tinh Vũ ăn hại trước kia!
Trong trường thí luyện, Giang Tinh Vũ ngược lại kín tiếng hơn nhiều.
Nhưng tin tức trong kênh trò chuyện, hắn vẫn luôn chú ý.
Nhìn thấy thẻ Khiêu Chiến Định Hướng xuất hiện, nội tâm hắn thật sự lạnh toát.
Sợ mình bị người khác khiêu chiến.
Cũng không phải vì hắn mắc chứng hoang tưởng bị hại.
Mà là vì trên người hắn, có đồ tốt!
Thứ còn ngon hơn cả bí mật farm tích phân nhanh mà Tôn Hạo nắm giữ!
Chỉ thấy Giang Tinh Vũ cầm trong tay một tấm thẻ.
[Thẻ Ngư Ông Đắc Lợi: Bạn có thể trao đổi tích phân với một tuyển thủ được chỉ định!]