Tiêu Thần Võ nghe vậy, đung đưa ghế bành, nheo mắt nói: “Dạ Cửu Thiên phát hiện bí mật này của Chiến Hồn Đại Lục, đáng tiếc thời gian hắn không còn nhiều, cũng không đủ để đi sâu tìm hiểu căn nguyên bí mật này.”
Hơn nữa, trong thời gian ngắn hắn cũng không có biện pháp giải quyết, khổ tư minh tưởng, vì đề phòng Dạ Cửu U đến lần nữa, Dạ Cửu Thiên cuối cùng lại làm ba chuyện.
Tiêu Phàm dứt khoát không lên tiếng nữa, coi như là chuyện xưa để nghe, có phải là thật hay không, trong lòng hắn cũng không cách nào xác minh hay phán đoán.
Tiêu Thần Võ cũng nói một mình giảng thuật chuyện xưa của mình: “Chuyện thứ nhất, hắn thu ba đồ đệ, hai người ở minh, một người ở ám.”
“Ba đồ đệ đó là ai?” Tiêu Phàm rốt cục lại nổi hứng thú, hắn còn chưa từng nghe nói qua Dạ Cửu Thiên có đồ đệ nào, bất quá hắn ẩn ẩn đã có chút phỏng đoán.
“Kể chuyện xưa cũng cần tương tác qua lại, ngươi thử đoán xem.” Tiêu Thần Võ cười tủm tỉm nói.
Tiêu Phàm lông mày hơi nhíu, trong đầu lóe qua vô số suy nghĩ, lúc này mới nói: “Trong đó một đồ đệ, hẳn là đời thứ hai Tu La Điện Chủ. Dạ Cửu Thiên thân là đời thứ nhất Tu La Điện Chủ, tự nhiên sẽ không để truyền thừa của mình suy tàn.”
“Tiếp tục.” Tiêu Thần Võ gật đầu.
“Cái thứ hai chẳng lẽ là Chiến Thần Điện Điện Chủ?” Tiêu Phàm ngữ khí không mấy khẳng định, dù sao, Chiến Thần Điện xuất hiện từ khi nào, hắn không quá rõ ràng.
Hơn nữa, cho dù thật sự là Chiến Thần Điện Điện Chủ, cũng chưa hẳn là Chiến Luân Hồi hiện tại, mà là Lão Tổ của Chiến Luân Hồi.
Điều khiến Tiêu Phàm ngoài ý muốn là, Tiêu Thần Võ tiếp tục gật đầu nói: “Tiếp tục!”
“Thật đúng là?” Tiêu Phàm trong lòng kinh ngạc, lập tức ánh mắt hắn rơi vào Tiêu Thần Võ, cuối cùng vẫn là lắc đầu nói: “Người thứ ba, ta đoán không ra là ai.”
“Chẳng lẽ ngươi không cho rằng là ta sao?” Tiêu Thần Võ cười đầy ẩn ý nói.
“Không có khả năng là ngươi, ai sẽ tự mình thu mình làm đồ đệ?” Tiêu Phàm lắc đầu nói, sâu trong đáy mắt lóe lên vẻ khinh bỉ.
Ngươi vừa mới đã nói ngươi chính là Dạ Cửu Thiên, lại làm sao có thể bị Dạ Cửu Thiên thu đồ đệ?
Ngừng lại, Tiêu Phàm lại bổ sung một câu: “Cho dù ngươi là, ngươi hẳn là cũng xem như Dạ Cửu Thiên làm chuyện thứ hai.”
Tiêu Thần Võ hơi kinh ngạc, nhìn về phía Tiêu Phàm ánh mắt càng ngày càng hài lòng, nói: “Không sai, ta chính là chuyện thứ hai trong kế hoạch của Dạ Cửu Thiên, hắn tu luyện một loại công pháp đặc thù, liền có ta.”
Nghe nói như thế, Tiêu Phàm con ngươi co rụt lại, gần như thốt lên: “Âm Dương Luân Hồi Quyết!”
“Không sai.” Tiêu Thần Võ gật đầu, cũng không quá ngoài ý muốn, “Cho nên nói, theo một ý nghĩa nào đó, ta chính là Dạ Cửu Thiên, Dạ Cửu Thiên chính là ta.”
Tiêu Phàm cũng không quá kinh ngạc, Chiến Luân Hồi đều có thể tu luyện Âm Dương Luân Hồi Quyết, Dạ Cửu Thiên tu luyện công pháp này tỷ lệ thành công tự nhiên cực lớn.
Bất quá Chiến Luân Hồi hiển nhiên không bằng Dạ Cửu Thiên, Dạ Cửu Thiên tu luyện Âm Dương Luân Hồi Quyết sau đó, tâm tính mặc dù phát sinh biến hóa cực lớn, nhưng trong lòng vẫn như cũ chỉ có Chiến Hồn Đại Lục.
Mà Chiến Luân Hồi, lại tu luyện Âm Dương Luân Hồi Quyết sau đó, vậy mà đứng ở phía đối lập với Chiến Hồn Đại Lục. Nghĩ đến đây, trong lòng hắn đối với Dạ Cửu Thiên lại càng thêm kính nể.
Nếu quả thật như Tiêu Thần Võ nói, mặc kệ Dạ Cửu Thiên có phải hay không kẻ ngoại lai, nhưng hắn lúc trước lại là chân chính vì Chiến Hồn Đại Lục mà tính toán.
“Ý thức Dạ Cửu Thiên cuối cùng triệt để tiêu tán, mà ta liền trở thành chủ nhân của cỗ thân thể này, thống lĩnh tất cả truyền thừa của Chiến Hồn Đại Lục, trở thành Truyền Thừa Điện Điện Chủ, cũng đổi tên thành Tiêu Thần Võ.” Tiêu Thần Võ lại bổ sung một câu.
Tiêu Phàm trong lòng vẫn còn có chút bất an, hít sâu một hơi, nhìn về phía Tiêu Thần Võ ánh mắt cũng trở nên khác biệt, trầm giọng nói: “Vậy không biết vãn bối nên gọi ngài là Tiêu Điện Chủ, hay là Dạ Tiền Bối đây?”
“Kỳ thật, trên người chúng ta còn có chút quan hệ máu mủ đó.” Tiêu Thần Võ cười tủm tỉm nói.
Tiêu Phàm bất đắc dĩ cười một tiếng, điểm này cũng không sai. Tiêu Thần Võ thế nhưng là Tiêu gia Lão Tổ, Tiêu Phàm thể nội còn giữ lại huyết mạch tương đồng với Tiêu Thần Võ.
“Không biết chuyện thứ ba là gì vậy?” Tiêu Phàm trực tiếp đổi chủ đề, gọi Tiêu Thần Võ là tiền bối hắn còn chịu được, nếu là gọi hắn là Lão Tổ, Tiêu Phàm không thể nào gọi ra.
“Chuyện thứ ba, chính là đả thông một thông đạo dẫn tới Thái Cổ Thần Giới.” Nói đến đây, Tiêu Thần Võ thần sắc cũng trở nên ngưng trọng, hít sâu một hơi nói.
“Đả thông một thông đạo dẫn tới Thái Cổ Thần Giới?” Tiêu Phàm con ngươi co rụt lại, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn, lần nữa vì thực lực của Dạ Cửu Thiên mà chấn kinh.
Hắn biết rõ, Dạ Cửu Thiên sở dĩ làm như thế, cũng là vì để lại một đường lui cho Chiến Hồn Đại Lục. Dù sao, nếu như Dạ Cửu U ngăn chặn Tinh Không Cổ Lộ, người của Chiến Hồn Đại Lục đều phải chôn cùng.
“Ngươi liền không nghĩ biết thông đạo này ở đâu sao?” Tiêu Thần Võ hơi ngoài ý muốn nhìn xem Tiêu Phàm.
“Tiền bối không nói, e rằng ta hỏi cũng vô ích.” Tiêu Phàm cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ nhún vai nói.
“Kỳ thật ngươi đã nắm giữ hai phần chín của thông đạo.” Tiêu Thần Võ nheo mắt nhìn xem Tiêu Phàm, nói: “Nếu như ta đoán không sai, những ngọc bội này, trên người ngươi có hai khối đúng không?”
Dứt lời, Tiêu Thần Võ đưa tay vung lên, hư không bỗng nhiên xuất hiện chín khối ngọc bội lóe ra hào quang dị dạng.
Nhìn thấy ngọc bội kia, Tiêu Phàm con ngươi rung động khẽ, trong tay bỗng nhiên xuất hiện hai khối ngọc bội, một tím một huyết.
Hai khối ngọc bội này, một khối là do mẫu thân hắn Sở Lăng Vi để lại, khối còn lại là do Phong Lang trao cho hắn.
“Bảy khối còn lại ở đâu?” Tiêu Phàm rốt cục minh bạch Tiêu Thần Võ gọi mình tới làm gì, e rằng chính là để mình thu thập đủ chín khối ngọc bội.
“Trong tay mấy đại Cổ Tộc. Đây là một trong những nguyên nhân ta tìm ngươi đến, chỉ là ngươi muốn có được chúng, e rằng cần phải trả cái giá cực lớn.” Tiêu Thần Võ không hề giấu giếm.
“Vô luận như thế nào, đều phải nghĩ cách đạt được chúng.” Tiêu Phàm kiên định gật đầu, nếu như Chiến Hồn Đại Lục thật sự không phải đối thủ của Dạ Cửu U, đây là đường lui duy nhất của bọn họ.
“Đây chỉ là chuyện thứ nhất, còn có chuyện thứ hai. Các ngươi nên chuẩn bị tiến về Thiên Địa Lao Ngục, tiến vào đó, cần phải tìm được một vật, chỉ có tìm được vật này, mới có thể mở ra thông đạo.” Tiêu Thần Võ vô cùng trịnh trọng nói.
“Thứ gì?” Tiêu Phàm không chút do dự nói.
“Một khối mộ bia!” Tiêu Thần Võ thở dài.
“Mộ bia?” Tiêu Phàm lông mày nhíu chặt thành chữ Xuyên, trong lòng luôn cảm thấy có chút lạnh lẽo.
Mở ra thông đạo dẫn tới Thái Cổ Thần Giới, lại cùng mộ bia có quan hệ gì chứ?
Hắn biết rõ, Tiêu Thần Võ còn có một số chuyện chưa nói cho hắn, đó chính là Dạ Cửu Thiên cùng Dạ Cửu U vì sao lại vô duyên vô cớ xâm nhập Chiến Hồn Đại Lục, mà không phải những Tiểu Thế Giới khác?
Một điểm nữa là, Dạ Cửu Thiên thu ba đồ đệ, hắn chỉ biết hai người, vậy người thứ ba ở đâu?
Tiêu Phàm phát hiện, sự tình càng ngày càng phức tạp.
“Vừa mới ta chỉ nói với ngươi hai đồ đệ của Dạ Cửu Thiên, kỳ thật còn có người thứ ba, chỉ là người thứ ba vẫn luôn ở trong bóng tối, không ai biết mà thôi.” Tiêu Thần Võ dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Tiêu Phàm.
“Là ai?” Tiêu Phàm nheo mắt.
“Người Thủ Mộ!” Tiêu Thần Võ trầm giọng nói: “Khối mộ bia kia, ngay tại trong tay Người Thủ Mộ! Đây cũng là một trong hai món đồ vật mà Dạ Cửu U muốn có được!”
“Người Thủ Mộ?” Tiêu Phàm kinh hãi ngồi bật dậy, nội tâm lại là dấy lên sóng to gió lớn.
Người khác thì hắn không biết, nhưng Người Thủ Mộ Tiêu Phàm lại rõ ràng vô cùng. Trong đầu không khỏi hiện lên một bóng người, đó chính là Lâu Ngạo Thiên.
Từng tại Lâu Lan Cổ Địa, Lâu Ngạo Thiên đã nói cho Tiêu Phàm, hắn là Người Thủ Mộ, hơn nữa hắn thủ hộ cũng không phải ngôi mộ ở Lâu Lan Cổ Địa, mà là một ngôi mộ lớn hơn nhiều.
“Chẳng lẽ…?”
Tiêu Phàm đột nhiên nghĩ đến điều gì, trợn to hai mắt nhìn Tiêu Thần Võ.
“Ngươi nghĩ không sai, Chiến Hồn Đại Lục, chính là một tòa mộ!” Tiêu Thần Võ cơ hồ gằn từng chữ.
Thiên Lôi Trúc — Tập Trung Chất Lượng