“Trở về!” Thật lâu sau, Tiêu Phàm mới tỉnh táo lại từ cơn chấn động, lao vút về phía Ma Khí Cổ Thành.
Hắn thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn trời, tựa như bị vô số ánh mắt dõi theo, sâu trong đáy mắt lóe lên vẻ sát ý kinh thiên, lạnh lùng nói: “Chúng sinh làm cờ? Tốt! Nhưng ta Tiêu Phàm, tuyệt không cam chịu làm quân cờ!”
Chẳng biết tại sao, Tiêu Phàm đột nhiên nhớ tới Kiếm Ma thà tác thành cho hắn, cũng không ra tay với hắn.
Trên người hắn gánh vác quá nhiều nhân quả, có lẽ, chính bởi vì những nhân quả này, hắn Tiêu Phàm đã trở thành quân cờ trong tay không ít kẻ.
“Chưa đủ mạnh! Một khi ta đạt Thiên Tôn, thậm chí vượt qua, thiên hạ này, kẻ nào dám lấy ta làm cờ?” Tiêu Phàm thầm nghĩ trong lòng.
Bảo hộ Vô Tận Thần Phủ, là trách nhiệm và mộng tưởng của hắn.
Nhưng hắn cũng biết, có lẽ, cái gọi là bảo hộ của hắn, ngược lại đang hãm hại những người của Vô Tận Thần Phủ.
Chỉ khi bọn họ trở nên mạnh hơn, trở thành những cổ trùng mạnh mẽ hơn trong mắt kẻ khác, mới có thêm cơ hội sinh tồn.
Nghĩ vậy, Tiêu Phàm cũng bắt đầu minh bạch, Vô Tận Thần Phủ muốn tiếp tục trường tồn, trừ khi thực lực của hắn Tiêu Phàm mạnh lên, tất cả mọi người trong Vô Tận Thần Phủ, đều phải mạnh hơn!
Mà cái gọi là cường đại, không phải chỉ nói miệng là có thể mạnh lên, mà là cần không ngừng rèn luyện.
Rèn luyện, nói thẳng thắn hơn, chính là chém giết!
Chỉ có từ vô số núi thây biển máu mà bước ra, mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn!
Tiêu Phàm không biết từ lúc nào đã trở lại Ma Khí Cổ Thành. Nam Cung Tiêu Tiêu cùng những người khác nhìn thấy Tiêu Phàm trở về, thấy hắn thần sắc thất thần, tất cả đều hoảng hốt.
Tiêu Phàm chính là trụ cột tinh thần của bọn họ, nếu có bất kỳ ngoài ý muốn nào, đối với Vô Tận Thần Phủ mà nói, tuyệt không phải chuyện tốt.
“Lão Tam, thế nào?” Mãi đến khi trở lại đại điện, Nam Cung Tiêu Tiêu mới chủ động mở miệng hỏi, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng.
Tiêu Phàm thật lâu sau mới tỉnh táo lại từ cơn chấn động, nói: “Lão Đại, Lão Nhị, ta giờ đây mới phát hiện, khi ta càng mạnh, ta lại càng sợ những người bên cạnh chết đi. Nhiều năm như vậy, luôn cảm giác thiếu đi một chút gì đó?”
Thấy Tiêu Phàm mở miệng, hai người Nam Cung Tiêu Tiêu khẽ thở ra một hơi.
Nam Cung Tiêu Tiêu không nhịn được nói: “Ai nói không phải chứ? Có vài kẻ càng già càng quý trọng sinh mệnh, chúng ta không sợ bản thân chết, mà là sợ những người bên cạnh chết.”
“Ta biết Lão Tam đang nghĩ gì.” Đột nhiên, Lăng Phong cười nói: “Chúng ta những người này không có gì thay đổi, chỉ là, những kẻ gia nhập sau này, thiếu đi cái khí thế tranh hùng thuở ban đầu của chúng ta.”
“Không sai!” Tiêu Phàm vỗ tay, ánh mắt thâm thúy: “Vậy thì quyết định! Từ hôm nay, chém giết dị ma, Vô Tận Thần Phủ sẽ ban thưởng hậu hĩnh!”
“Nhưng!” Tiêu Phàm giọng điệu chợt lạnh như băng: “Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, tất phải chịu phạt nặng! Không có áp lực, sao có thể tiến bộ?”
Nam Cung Tiêu Tiêu và Lăng Phong gật đầu. Điều họ đang suy nghĩ chính là làm sao tạo áp lực cho mọi người, để họ trở nên mạnh hơn.
“Lão Tam, phương pháp này không tệ, có thể khuyến khích họ đi chém giết dị ma, nhưng vẫn còn thiếu một vài thứ.” Nam Cung Tiêu Tiêu bổ sung một câu.
“Không sai, không ít người của Vô Tận Thần Phủ đã sống an nhàn quá lâu, đã sớm quên, chúng ta là từ giết chóc mà bước ra.” Lăng Phong cũng trịnh trọng nói, “Họ còn thiếu một trận chiến sảng khoái!”
Dừng một chút, Lăng Phong tiếp tục: “Thật ra vừa rồi ta chỉ muốn nói Lão Tam, ngươi bất cứ lúc nào cũng nghĩ cho Vô Tận Thần Phủ, gánh vác mọi chuyện. Đây là chuyện tốt.”
“Nhưng, cũng đồng thời là chuyện xấu, bởi vì ngươi gánh chịu quá nhiều, mà khiến chúng ta không có cơ hội lịch luyện.”
“Ta biết, ngươi sợ chiến đấu sẽ chết người, nhưng ngươi cũng thấy đấy, các huynh đệ Huyết U Điện và Tu La Điện chờ đợi lâu như vậy, cuối cùng lại ngay cả bóng dáng dị ma cũng không thấy.
Một hai lần thì thôi, nếu thường xuyên như vậy, họ tất nhiên cũng sẽ lười biếng, đến lúc đó gặp phải dị ma chân chính…”
Lăng Phong không nói tiếp, hắn tin Tiêu Phàm hẳn đã hiểu ý hắn.
Tiêu Phàm trầm mặc. Lăng Phong quả thực đã nói trúng tâm can hắn.
Hắn rất sợ chết người, nhất là thân bằng hảo hữu của mình, nhưng chiến đấu, làm sao có thể không chết người đây?
Hiện tại, dị ma xâm nhập Thái Cổ Thần Giới, mới chỉ là khởi đầu. Sau này chiến đấu sẽ trở nên cực kỳ tấp nập, thậm chí còn hơn cả Ma Quật.
Đến lúc đó, Vô Tận Thần Phủ tất nhiên sẽ chết không ít người.
“Lão Tam, nếu ngươi lo lắng, sau này khi ra tay, hãy cố gắng giao cho các huynh đệ. Chỉ khi hoàn toàn vượt quá giới hạn chịu đựng của các huynh đệ, ngươi mới ra tay thì sao?” Nam Cung Tiêu Tiêu cười nói.
“Được.” Tiêu Phàm gật đầu dứt khoát. Hắn quả thực cần thay đổi thói quen tự mình gánh vác mọi chuyện. Trầm ngâm vài khắc, hắn lại lạnh lùng nói: “Thế nhưng, như vậy vẫn chưa đủ!”
“Chưa đủ?” Nam Cung Tiêu Tiêu và Lăng Phong kinh ngạc.
“Từ giờ phút này, Vô Tận Thần Phủ ta sẽ toàn diện phản công dị ma!” Tiêu Phàm trầm giọng, sát khí ẩn hiện: “Hai người các ngươi, cùng sư huynh Huyết Vô Tuyệt, Kình Thiên, bốn người các ngươi, mỗi người dẫn một đạo đại quân, từ bốn phía xuất phát, thu hồi thất địa Nhân tộc ta!”
“Lão Tam, việc này có phải quá mạo hiểm?” Nam Cung Tiêu Tiêu lo lắng nói.
Bước chân quá lớn, dễ dàng gặp tai họa.
Tiêu Phàm tự nhiên minh bạch đạo lý này, nhưng giờ đây, thời gian cấp bách, bọn họ muốn trở nên mạnh hơn, đây là biện pháp duy nhất.
Dù sao, chỉ dựa vào hắn cung cấp tài nguyên, là còn thiếu rất nhiều, còn cần đoạt lại những tài nguyên đã mất đi.
“Truyền mệnh lệnh của ta! Điều động toàn bộ tài nguyên Vô Tận Thần Phủ, tận dụng hết thảy nhân lực vật lực!” Tiêu Phàm lắc đầu, ánh mắt kiên định: “Còn nữa, ta sẽ tọa trấn Vô Tận Thần Phủ, tùy thời chi viện tứ phương.”
“Tốt!” Nam Cung Tiêu Tiêu và Lăng Phong nhìn nhau, cuối cùng gật đầu.
Thời kỳ đặc biệt, cần thủ đoạn đặc biệt!
Ngày đó, từng đạo mệnh lệnh được ban ra, Vô Tận Thần Phủ cũng bắt đầu bận rộn tấp nập. Vỏn vẹn nửa tháng, bốn nhánh đại quân đã chỉnh đốn xuất phát, chinh phạt tứ phương.
Tiêu Phàm chú ý đến thế cục bốn phía. Khi hắn nhìn thấy không ít tu sĩ Vô Tận Thần Phủ tử vong, hắn cố nén sát ý, không ra tay.
Hiện tại, nếu tu sĩ Vô Tận Thần Phủ còn không nhìn rõ thế cục hiểm nguy, sau này tất nhiên sẽ chết càng nhiều.
Muốn sống sót, liền phải chứng minh bản thân mạnh hơn kẻ khác!
Trải qua một tháng chém giết, Tiêu Phàm dần quen thuộc. Hắn lúc này mới nhận ra, người hắn không thể buông bỏ nhất, lại chính là bản thân hắn.
“Giờ đây, Vô Tận Thần Phủ mới có chút dáng vẻ trong tưởng tượng của ta.” Tiêu Phàm đứng trên tầng mây, quan sát chiến trường tứ phía, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Lách mình giữa không trung, Tiêu Phàm xuất hiện trên quảng trường.
“Báo!” Lúc này, đột nhiên một tiếng hô vang từ đằng xa truyền đến. Một thám tử quỳ rạp trên quảng trường, cung kính nói: “Khởi bẩm Phủ chủ, Lãnh Điện Chủ có mật tín báo cáo.”
“Lãnh Tiếu Nhận?” Tiêu Phàm có chút ngoài ý muốn. Lãnh Tiếu Nhận chưởng quản công tác tình báo, đã rất nhiều năm không trực tiếp liên lạc với hắn. Lần này vậy mà chuyên môn phái người đưa tới mật tín.
Hắn nghĩ, nếu không có chuyện gì khẩn cấp, Lãnh Tiếu Nhận cũng sẽ không đích thân phái người.
Tiêu Phàm vung tay, ngọc phù trong tay thám tử lập tức bay vào tay hắn. Thần thức lướt qua, sắc mặt Tiêu Phàm lập tức trở nên cực kỳ ngưng trọng, sát khí bùng lên…
Thiên Lôi Trúc — viết tiếp câu chuyện bạn yêu