Toàn bộ Thiên Nhân tộc đều ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề.
Tổ Vương cảnh bất tử bất diệt, không sợ trời không sợ đất, đó là lẽ thường! Nhưng giờ phút này, tận mắt chứng kiến bốn cường giả Tổ Vương cảnh bỏ mạng, làm sao chúng còn có thể giữ được bình tĩnh?
Nhất thời, toàn trường tĩnh mịch như tờ, ánh mắt Thiên Nhân tộc nhìn về phía Tiêu Phàm tràn ngập sự kiêng kị tột độ.
Hoang Ma tối đa chỉ có thể trọng thương rồi phong ấn bọn họ. Muốn trảm sát Tổ Vương cảnh là chuyện cực kỳ khó khăn, nhất là khi chúng còn có đồng bọn, tuyệt đối không cho Hoang Ma cơ hội.
Nhưng tiểu tử Tiêu Phàm này... hắn thật sự có thể đồ sát!
"Tiểu tử, ngươi làm cách nào?"
Hoang Ma kinh ngạc tột độ. Từ khi nào, Tổ Vương cảnh lại dễ dàng bị đồ sát đến thế? Mấu chốt là, tên khốn này mới vừa đột phá Tổ Vương cảnh!
"Cứ thế mà giết."
Tiêu Phàm thần sắc đạm mạc, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám Thiên Nhân tộc đối diện, tựa như đang khóa chặt những con mồi ngon miệng. Đám người bị ánh mắt hắn nhìn đến da đầu tê dại.
Oanh!
Đúng lúc này, nơi xa đột nhiên vang lên một tiếng nổ kinh thiên. Thiên Hoang Vương bị vây khốn đã thoát ra khỏi Tuế Nguyệt Chi Giới của Tiêu Phàm, nhưng thân hình chật vật, thần sắc vô cùng tiều tụy.
"Thiên Hoang Vương đại nhân, Thiên Kỳ đã chết!"
Thiên Tiêu gầm lên, ánh mắt từ đầu đến cuối đều ghim chặt trên người Tiêu Phàm.
"Cái gì?"
Thiên Hoang Vương hiển nhiên không tin. Dù trước đó Tiêu Phàm đã trảm sát Thiên Hạo, hắn vẫn không tin đó là cái chết thật sự. Chín phần mười là tiểu tử này dùng thủ đoạn quỷ dị nào đó, dẫn Thiên Hạo bọn họ đến một phiến thời không khác.
"Ba người nữa, cùng bổn vương phong ấn hắn trước!" Thiên Hoang Vương mí mắt cuồng loạn, gầm lên một tiếng.
"Các ngươi coi lão tử không tồn tại sao?"
Hoang Ma nhe răng cười lạnh. Hắn đường đường là Thiên Vương cảnh, lại bị một đám Tổ Vương cảnh xem nhẹ, làm sao không phẫn nộ? Mấu chốt là, hắn vừa mới thua dưới tay Tiêu Phàm, kẻ chỉ vừa đột phá Tổ Vương cảnh.
"Hừ, bổn vương thừa nhận, chúng ta không phải đối thủ của ngươi, nhưng ngươi cũng không thể tiêu hao hết chúng ta." Thiên Hoang Vương cười lạnh.
Hoang Ma như bị vạn điểm bạo kích, mặt đen sạm.
"Thiên Hoang Vương, đừng để lão tử tìm thấy Bản Nguyên Đại Đạo của ngươi, bằng không, ta sẽ trảm sát ngươi đầu tiên!" Hoang Ma giận dữ, hận không thể lập tức bóp chết Thiên Hoang Vương.
"Ngươi tìm được rồi hãy nói! Huống hồ, dù ngươi tìm được, ngươi có thể làm khó dễ được ta sao?" Thiên Hoang Vương cười vô sỉ, "Bản Nguyên Thế Giới mênh mông cuồn cuộn, bổn vương đi đâu mà chẳng được?"
Hoang Ma nghiến răng ken két, gân xanh trên trán bạo khởi.
Nếu Thiên Hoang Vương thật sự muốn chạy trốn, hắn quả thực rất khó đuổi kịp. Bản Nguyên Thế Giới không giống Vạn Giới, không có dấu vết để lần theo. Hoang Ma đã bắt đầu cảm ứng Bản Nguyên Đại Đạo của đám Tổ Vương Thiên Nhân tộc này ngay từ khi bắt đầu chiến đấu. Nhưng cho đến bây giờ, hắn vẫn không tìm thấy một sợi nào.
Những kẻ này biết rõ hắn là Thiên Vương cảnh, tránh còn không kịp, làm sao lại tự đâm đầu vào họng súng? Chỉ cần Bản Nguyên Đại Đạo an toàn, chúng muốn chết cũng khó.
Nghe được cuộc đối thoại của hai người, Tiêu Phàm mới ý thức được, Thiên Vương cảnh dường như cũng không phải vô địch. Ngay cả Hoang Ma cũng phải bất lực trước đám Vương cảnh phổ thông này. Nếu thêm vài kẻ nữa, e rằng Hoang Ma cũng lâm vào nguy hiểm.
"Hoang Ma, ta có cách đối phó chúng." Thấy Hoang Ma còn đang phẫn nộ, Tiêu Phàm đột nhiên truyền âm.
"Biện pháp gì?" Hoang Ma hứng thú, ánh mắt hung thần ác sát quét về phía đám Tổ Vương cảnh Thiên Nhân tộc.
"Ngươi cản chúng lại, ta sẽ đối phó Bản Nguyên Đại Đạo của chúng." Tiêu Phàm trầm giọng nói.
"Tiểu tử ngươi muốn chết sao?" Hoang Ma giận dữ nhìn Tiêu Phàm. Dù ta không rõ ngươi làm cách nào trảm sát mấy Tổ Vương kia, nhưng ngươi vừa mới mở ra Bản Nguyên Đại Đạo. Nếu bị đám người này chạm vào, ngươi chắc chắn phải chết!
"Ngươi tin tưởng ta!" Tiêu Phàm ngữ khí cực kỳ nghiêm túc. "Ngươi biết bốn Tổ Vương cảnh kia chết như thế nào không? Ta đã đánh nát Bản Nguyên Đại Đạo của chúng!"
"Chỉ bằng ngươi?" Hoang Ma rõ ràng không tin, nhưng nhìn thấy thần sắc nghiêm túc của Tiêu Phàm, hắn vẫn gật đầu: "Được, ta tin ngươi. Ngươi nói phải làm sao?"
"Để chúng tới giết ta, ngươi bảo hộ ta. Nhưng chúng lại không thể trảm sát ta, ngươi nói chúng sẽ làm gì?" Tiêu Phàm cười tà mị.
"Đối phó Bản Nguyên Đại Đạo của ngươi!" Hoang Ma trịnh trọng nói.
"Không sai! Thay vì ta đi tìm Bản Nguyên Đại Đạo của chúng, không bằng để chúng tự tìm đến ta. Dù sao, đối với thứ này, chúng quen thuộc hơn ta." Tiêu Phàm cười lạnh.
Hoang Ma trầm ngâm: "Vậy tiểu tử ngươi phải cẩn thận. Bản Nguyên Đại Đạo bị va chạm nát vụn không sao, nhưng tuyệt đối không được triệt để sụp đổ, bằng không, không ai cứu được ngươi."
"Yên tâm."
Tiêu Phàm quay đầu, nhìn thẳng vào đám Tổ Vương cảnh cường giả. Cuộc trao đổi của hai người chỉ diễn ra trong một ý niệm, nhưng nụ cười trên mặt Tiêu Phàm lại vô cùng chân thật.
"Tiểu tạp chủng ngươi còn dám cười? Giết hắn cho bổn vương!" Thiên Hoang Vương sắc mặt dữ tợn, gân xanh trên trán bạo khởi. Tên tiểu tử này, thật sự nghĩ rằng hắn không có cách nào đối phó sao?
Vụt!
Lấy Thiên Hoang Vương dẫn đầu, ba Tổ Vương Thiên Nhân tộc khác đồng thời lao thẳng về phía Tiêu Phàm. Chúng không tin, bốn Tổ Vương cảnh lại không thể trảm sát một tên vừa đột phá.
Tiêu Phàm thấy vậy, nhấc chân lao vút đi.
"Chạy đi đâu!" Thiên Hoang Vương lạnh rên, làm sao có thể để Tiêu Phàm đào tẩu.
"Dừng tay!" Hoang Ma gầm lên, điên cuồng tiếp cận vị trí của Tiêu Phàm, trên đường lại oanh sát hai Tổ Vương cảnh khác.
"Ngươi không bảo hộ được hắn đâu!" Thiên Hoang Vương nhe răng cười, đắc chí vì kế sách của mình.
Những Thiên Nhân tộc khác cũng điên cuồng công kích Hoang Ma, ngăn cản hắn tiếp cận, tạo ra một chiến trường riêng cho Thiên Hoang Vương. Nhất thời, mảnh tinh không này bạo động, sát ý ngập trời, đao quang kiếm ảnh xé rách thương khung.
Chỉ một lát sau, nhục thân Tiêu Phàm đã bị đánh nát, phục sinh lần nữa vẫn máu me khắp người, trên mặt lộ ra vẻ bối rối.
"Tiểu tạp chủng, hôm nay không ai cứu được ngươi!" Thiên Hoang Vương cười lớn, vung tay lên, một chưởng nữa đánh nát nửa thân dưới của Tiêu Phàm.
"Ngươi không phải rất cuồng vọng sao? Tiên Chi Lực đã cạn rồi à?"
"Nhưng bổn vương mới chỉ bắt đầu. Ngươi yên tâm, bổn vương sẽ không dễ dàng giết ngươi."
"Ta sẽ phong ấn ngươi, ngày đêm tra tấn, khiến ngươi hối hận vì đã tồn tại trên đời này."
Thiên Hoang Vương vừa xuất thủ, vừa dùng ngôn ngữ công kích. Trong mắt hắn, Tiêu Phàm đã là một kẻ chết chắc.
"Tiêu Phàm, mau trốn!" Nơi xa, Hoang Ma gào thét. Hắn không phải giả vờ, mà thật sự có chút bất lực. Hắn bị chín Tổ Vương cảnh của Thiên Tiêu quấn lấy, như thuốc cao da chó, không thể nào thoát ra được.
Ngược lại, Bạch Ma lại là kẻ thoải mái nhất, mang theo một Tổ Vương Thiên Nhân tộc, giết tới chân trời, cách xa chiến trường này.
"Trốn? Bọn chúng còn chưa xứng!"
Tiêu Phàm cười lạnh. Một chiêu Tuế Nguyệt Chi Giới lập tức vây khốn một kẻ, nghiền nát thân thể hắn. Phương hướng đó lập tức xuất hiện khe hở, Tiêu Phàm xé gió mà đến, không ngừng áp sát Hoang Ma.
Bị bốn kẻ vây giết, Tiêu Phàm không dám nhất tâm nhị dụng tìm kiếm Bản Nguyên Đại Đạo của Tổ Vương Thiên Nhân tộc, chỉ có thể chờ đợi đối phương tự tìm đến hắn.
"Chờ đã, nếu chúng nhìn thấy Bản Nguyên Đại Đạo dài hai nghìn mét của ta, e rằng chúng sẽ sợ hãi bỏ chạy ngay lập tức." Tiêu Phàm đột nhiên giật mình.
Bản Nguyên Phân Thân của hắn lập tức tiêu tán trên Bản Nguyên Đại Đạo. Bản Nguyên Đại Đạo màu đen kim càng hòa làm một thể với Bản Nguyên Thế Giới.
"Cầu xin các ngươi, mau tới đây trảm sát ta đi!" Tiêu Phàm trong lòng có chút vội vàng...
Thiên Lôi Trúc — hành tẩu giang hồ bằng chữ