Đế Cung, bên trong một tòa cung điện, người ra kẻ vào tấp nập, tất thảy đều bận rộn như con thoi. Bên ngoài cung điện, quân sĩ đứng đầy, nghiêm nghị.
“Cảm tạ lão thiên gia, Cửu Công Chúa rốt cuộc đã sống lại!”
“Nói bậy gì đấy, cái gì gọi là Cửu Công Chúa lại sống? Cửu Công Chúa vốn là còn sống!”
“Đúng vậy a, Cửu Công Chúa vạn phúc kim an, thọ so trời cùng!”
Một đám quân sĩ đang khe khẽ bàn luận, khó nén kích động cùng hưng phấn tột độ trong lòng, tựa như chính bọn hắn vừa từ cõi chết trở về.
Trên giường, thiếu nữ Long Vũ đang nằm đó. Nàng chính là Đại Long Cửu Công Chúa, người từng được Tiêu Phàm cứu sống, đồng thời đã thức tỉnh Băng Tộc Huyết Mạch.
“Cửu Nhi, con đã khá hơn chút nào chưa?” Đại Long Đế Chủ ngồi bên mép giường, lo lắng nhìn Long Vũ.
“Phụ Đế, Cửu Nhi không sao, đã khiến người hao tổn nhiều tâm trí.” Long Vũ cười khẽ, nụ cười ấy, tựa như khiến vạn vật phải lu mờ, hoa cũng e lệ. Đại Long Đế Chủ càng thêm hổ thẹn, cúi thấp đầu. Long Vũ lại nói: “Phụ Đế, Cửu Nhi đã hôn mê bao lâu rồi?”
“Cửu Muội, muội có thể khiến chúng ta lo lắng chết mất, ròng rã hôn mê hơn nửa năm trời.” Đại Long Đế Chủ còn chưa mở miệng, Long Thần đã vội nói.
Khi nhìn thấy Long Vũ, ánh mắt vô tình cùng khinh thường của hắn cũng tan biến không dấu vết, thay vào đó là nụ cười hiếm hoi.
Nếu để những người khác nhìn thấy, nhất định sẽ kinh ngạc không thôi, Nhị Đế Tử vốn nổi danh lạnh lùng, vậy mà cũng sẽ nhoẻn miệng cười.
“Hơn nửa năm trời?” Long Vũ kinh ngạc vô cùng, thật lâu sau mới bình tĩnh nói: “Đa tạ Phụ Đế, Nhị Ca vì ta mà thao toái tâm, tìm người chữa khỏi bệnh cho ta.”
Nói đến đây, Đại Long Đế Chủ cùng Long Thần hổ thẹn vô cùng, không dám nhìn thẳng Long Vũ. Bọn hắn nào có tìm người đến trị bệnh cho Long Vũ? Từ khi phát hiện bất cứ ai lại gần Long Vũ trong phạm vi trăm mét đều sẽ biến thành băng điêu, rốt cuộc không còn bất luận kẻ nào dám đi vào Hàn Vân Cung.
Hàn Vân Cung bởi vậy trở thành cấm địa của Đại Long Đế Cung. Ngay cả Đại Long Đế Chủ cũng không dám tùy tiện bước vào, bởi vì chính hắn cũng khó lòng chống lại luồng hàn khí kinh khủng kia.
“Phụ Đế, Nhị Ca, hai người làm sao vậy?” Long Vũ nghi hoặc nói.
“Cửu Nhi, Phụ Đế xin lỗi con.” Đại Long Đế Chủ ngỡ Long Vũ đang cố ý châm chọc mình, liền thở dài một hơi thật sâu.
Trong khoảng thời gian đó, mặc dù hắn có tìm mấy Luyện Dược Sư đến chữa bệnh cho Long Vũ, nhưng những Luyện Dược Sư kia ngay cả cung điện cũng không dám lại gần, làm sao có thể chữa khỏi bệnh cho Long Vũ?
“Cửu Muội, muội cũng đừng nên trách Phụ Đế. Hàn khí trong cơ thể muội phát ra, ngay cả Chiến Đế cũng không chịu nổi, cũng không phải Phụ Đế không nguyện ý tìm người đến trị cho muội, mà là căn bản không thể trị được muội.” Long Thần vội vàng nói, sợ Long Vũ ghi hận phụ tử bọn hắn.
“Không phải a, rõ ràng có người mà.” Long Vũ càng thêm nghi hoặc không hiểu, bất quá rất nhanh liền lấy lại tinh thần: “Phụ Đế, Nhị Ca, ý của hai người là, không phải hai người tìm người chữa khỏi bệnh cho ta?”
“Đúng vậy a, con nói có người? Con nói là có người chữa khỏi bệnh cho con?” Đại Long Đế Chủ cũng trong nháy mắt minh bạch, kinh ngạc nhìn Long Vũ nói.
Long Thần cũng không hiểu kinh ngạc. Phải biết, bọn hắn thế nhưng đã đi tìm rất nhiều Luyện Dược Sư a, cơ hồ đem tất cả Luyện Dược Sư của Đại Long Đế Triều đều tìm khắp, thậm chí còn tìm không ít Luyện Dược Sư từ các Đế Triều lân cận.
Nhưng là, bất kể là Lục Phẩm Luyện Dược Sư, Thất Phẩm Luyện Dược Sư, thậm chí cả một Bát Phẩm Luyện Dược Sư, đều đối với bệnh của Long Vũ bó tay chịu trói, không cách nào cứu chữa.
Hơn nữa những Luyện Dược Sư kia nhất trí kết luận, trừ phi Cửu Phẩm Dược Thánh đích thân ra tay, tuyệt đối không ai có thể chữa khỏi bệnh cho Long Vũ.
Nguyên bản Đại Long Đế Chủ cùng Long Thần coi là, bệnh của Long Vũ là tự bản thân khỏi, thật không nghĩ đến nàng nói là có người chữa khỏi.
Kể từ đó, vậy liền chỉ có một khả năng giải thích: có Cửu Phẩm Luyện Dược Sư hiện thân nơi đây, chữa khỏi bệnh cho Long Vũ rồi rời đi.
Nếu là Cửu Phẩm Luyện Dược Sư, vậy tất cả đều nói thông, lấy thực lực của bọn hắn không phát hiện được cũng rất tự nhiên.
“Đúng vậy a, người kia rất trẻ tuổi, chắc chưa đến 20 tuổi.” Long Vũ gật gật đầu, vô cùng nghiêm túc nói, trong đầu còn hồi tưởng lại tấm mặt lạ lẫm kia.
“Chưa đến 20 tuổi Cửu Phẩm Luyện Dược Sư?” Đại Long Đế Chủ cùng Long Thần kinh ngạc không thôi.
“Cửu Muội, muội có từng gặp qua hắn? Có thể dùng Hồn Lực ngưng tụ ra chân dung cho chúng ta nhìn xem không?” Long Thần lại hỏi.
Chưa đến 20 tuổi Cửu Phẩm Luyện Dược Sư, điều này quá đáng sợ. Nếu để thế lực khác biết được, e rằng chúng sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để lôi kéo hắn vào trận doanh của mình.
“Có thể.” Long Vũ suy nghĩ một lát rồi đáp. Mặc dù nàng không hiểu vì sao Tiêu Phàm lại sợ mình, trực tiếp đeo mặt nạ rời đi, nhưng giờ phút này nàng cũng không nghĩ ngợi nhiều.
Hồn Lực nở rộ, ngưng tụ thành một đạo thân ảnh giữa hư không. Tiêu Phàm nằm mơ cũng không ngờ, Long Vũ lại có thể bại lộ thân phận của hắn.
“Người kia là ai, giống như có chút quen thuộc.” Đại Long Đế Chủ cau mày, gắt gao nhìn chằm chằm đạo thân ảnh Hồn Lực kia giữa hư không.
Đại Long Đế Chủ vẫn giữ được bình tĩnh, nhưng Long Thần lại đột ngột co rút đồng tử, trực tiếp kinh hãi thốt lên: “Là hắn?!”
Long Vũ trên mặt lộ ra thần sắc chờ mong, nói: “Nhị Ca, nếu ngươi biết hắn, nhất định phải dẫn ta đi hảo hảo cảm tạ ân nhân.”
Đại Long Đế Chủ cũng vô cùng cao hứng cười nói: “Không sai, có thể cứu sống Cửu Nhi, đáng giá trẫm tự mình đi tạ ơn hắn.”
Sắc mặt Long Thần chợt trở nên khó coi, hắn cười khổ nói: “Phụ Đế, chẳng lẽ người không nhớ, ta đã từng đưa người xem qua chút tư liệu về người này sao?”
Đại Long Đế Chủ cau mày, đột nhiên minh bạch điều gì, trong mắt chợt lóe lên một tia sát ý lạnh lẽo, hắn trầm giọng nói: “Là hắn! Kẻ suýt phế đi Đại Ca ngươi, Tiêu Phàm sao? Chẳng trách trẫm lại cảm thấy chân dung này quen thuộc đến vậy.”
“Cái gì, hắn phế Đại Ca?” Long Vũ vẻ mặt không tin, vội vàng giải thích: “Phụ Đế, Nhị Ca, liệu có phải có hiểu lầm nào đó ở đây không?”
Long Thần lắc đầu, hít sâu một hơi nói: “Bởi vì Đại Ca bị tên Tiêu U kia mê hoặc, muốn cướp đoạt Hồn Thú của hắn, còn muốn giết hắn, cuối cùng lại suýt bị hắn tru diệt.”
“Đó là Đại Ca sai trước mà.” Long Vũ không chút do dự nói.
Đại Long Đế Chủ nghe vậy, sát ý trên mặt cũng trong nháy mắt tan biến, bởi vì Long Thần nói đúng là sự thật. Nếu không phải Long Tiêu ra tay trước, Tiêu Phàm cũng sẽ không tàn nhẫn đến thế.
Ánh mắt Long Thần chợt sáng rực, hắn nói: “Phụ Đế, hài nhi có một chủ ý. Ta từng thu thập tư liệu của Tiêu Phàm tại Đại Ly Đế Triều. Hắn quả thực là một Thất Phẩm Luyện Dược Sư, chỉ là giờ đây xem ra, hắn vẫn luôn che giấu thực lực chân chính của mình mà thôi.
Nếu Tiêu Phàm đã nguyện ý cứu Cửu Muội, điều này chứng tỏ hắn cũng không muốn đối địch với Long gia ta. Nếu chúng ta tìm được hắn, có thể bỏ ra cái giá đủ lớn, để hắn chữa trị thương thế cho Đại Ca. Ta nghĩ, hắn sẽ không cự tuyệt.”
Nếu để Tiêu Phàm nghe được, e rằng hắn sẽ khịt mũi coi thường. “Lão tử làm vậy là để Thần Bí Thạch Đầu bổ sung năng lượng, cùng Long gia các ngươi có rắm quan hệ!”
Huống hồ, Cửu Muội các ngươi căn bản không phải bệnh, mà là hàn khí từ Băng Tộc Huyết Mạch phá thể. Ta thuận tay rút đi hàn khí cho nàng mà thôi, nào phải cái gì Cửu Phẩm Luyện Dược Sư chứ.
Đại Long Đế Chủ thở dài, nhìn Long Thần với vẻ mặt nghi hoặc tột độ, rồi nói: “Ngươi đừng quên, vì sao Tiêu Phàm lại xuất hiện ở Đại Long Đế Cung của ta.”
Long Thần khẽ run lên. “Hắn chẳng lẽ là người của Tam Đại Sát Thủ Tổ Chức? Không đúng, đoạn thời gian trước, tại Ly Hỏa Đế Đô có kẻ tên U Linh, thắng liên tiếp trăm trận tại Sinh Tử Đấu Trường để đoạt được một tấm Nhập Trường Khoán. Chẳng lẽ, hắn chính là U Linh?”
Không thể không nói, năng lực phân tích của Long Thần vẫn cực kỳ đáng sợ, trong nháy mắt đã nghĩ đến thân phận của Tiêu Phàm.
Long Thần nheo hai mắt, hít sâu một hơi rồi nói: “Phụ Đế nói rất đúng, việc này độ khó không nhỏ, chúng ta cần phải bàn bạc kỹ càng, lên kế hoạch chu toàn.”
Thiên Lôi Trúc — từng chữ như đao quang