STT 1024: CHƯƠNG 1003: QUẢ NHIÊN LÀ NGƯƠI
"Thái tử, tên Mục Vân này không coi ai ra gì, kiêu ngạo ngông cuồng, lại muốn sát hại hạch tâm đệ tử, đã vi phạm môn quy. Xin thái tử với tư cách là người đứng đầu các tọa hạ đệ tử hãy trợ giúp lão phu chém giết hắn!"
Lâm Nhất Thâm nhìn thái tử, lập tức lên tiếng.
"Ha ha..."
Chỉ là lúc này, Mục Vân lại đột nhiên phá lên cười.
"Ngươi cười cái gì?"
"Lâm Nhất Thâm à Lâm Nhất Thâm, ông đường đường là trưởng lão cảnh giới Địa Tiên mà lại e ngại một đệ tử Nhân Tiên cửu phẩm như ta ư? Ông không thấy xấu hổ à?"
"Lão phu không hề sợ ngươi!"
Lâm Nhất Thâm lập tức gằn giọng.
"Lâm trưởng lão, cần gì phải nói nhảm với hắn!"
Thái tử bước ra, nhìn Mục Vân, quát: "Kẻ này lòng dạ khó lường, tương lai dù có trở thành cường giả cảnh giới Địa Tiên cũng sẽ không một lòng một dạ vì Nhất Diệp Kiếm Phái chúng ta. Hai người chúng ta hãy liên thủ, trực tiếp chém giết hắn."
"Tốt!"
Nghe thái tử nói vậy, Lâm Nhất Thâm lập tức mừng ra mặt.
Hai đại cường giả cảnh giới Địa Tiên liên thủ, Mục Vân chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn.
"Vô sỉ đến cực điểm!"
Thấy bộ dạng của hai người, Mục Vân siết chặt Hắc Dận Kiếm trong tay, vẻ mặt giận dữ.
"Mục Vân, lần trước có Phái chủ che chở ngươi, lần này, Phái chủ đã đến Thiên Kiếm Lâu, ngươi nghĩ còn có ai che chở cho mạng của ngươi sao?" Lâm Nhất Thâm khinh thường nói: "Biết điều thì tự mình giao ra Thiên Hỏa và Dị Thủy, hai người chúng ta sẽ bắt giữ ngươi!"
"Nói tới nói lui, vẫn là vì Thiên Hỏa và Dị Thủy mà thôi!"
Nhìn hai người, Mục Vân cười nhạo: "Cần gì phải giả nhân giả nghĩa như thế, muốn thì cứ đến mà lấy, ta cho các người!"
"Cứng đầu không biết điều!"
Thấy bộ dạng trêu chọc của Mục Vân, thái tử hừ lạnh một tiếng, trực tiếp vỗ ra một chưởng.
"Long Chi Ngâm!"
Một kiếm vung ra, tiếng kiếm ngân vang lên, cả người Mục Vân lao thẳng tới.
Chỉ là tiếng kiếm ngân dữ dội vừa truyền ra, một tiếng "bịch" trầm đục vang lên, thân ảnh Mục Vân lại như đâm phải một tấm sắt, lập tức bị bật ngược trở về.
"Hửm?"
Thấy cảnh này, Mục Vân thoáng sững sờ.
Hắn thế mà lại bị bật ngược trở về!
"Thấy chưa? Đây mới là thực lực của võ giả cảnh giới Địa Tiên, Mục Vân, ngươi hoàn toàn không phải là đối thủ của chúng ta!"
Thái tử phá lên cười, thu tay về.
Võ giả cảnh giới Địa Tiên có đan điền hội tụ nguyên lực, nguyên lực ngưng tụ tiên khí, cả thân thể lẫn tiên khí khi bộc phát đều có sự thay đổi về chất.
Điều này hoàn toàn không phải là việc vận chuyển tiên khí theo chu thiên có thể so sánh được.
"Ngươi đắc ý quá sớm rồi!"
Thấy vẻ mặt cười lạnh không ngớt của thái tử, Mục Vân lại một lần nữa vung kiếm lao tới.
"Phượng Trọng Thương!"
Tiếng kêu lanh lảnh thê lương phát ra từ Hắc Dận Kiếm, tiếng kêu này khiến cho đông đảo đệ tử có mặt tại đây lập tức cảm thấy tim mình như muốn vỡ nát.
Nỗi bi thương vô bờ bến lan tỏa ra.
"Diệt Tôn Chưởng!"
Nhưng đúng lúc này, Lâm Nhất Thâm bước ra một bước, vỗ ra một chưởng.
Ầm ầm ầm...
Trong khoảnh khắc, giữa đất trời vang lên từng tiếng nổ lớn. Khi chưởng của Lâm Nhất Thâm hạ xuống, toàn bộ kiếm khí ngưng tụ trước người Mục Vân đều vỡ tan.
Uy lực của một chưởng này đã trực tiếp dập tắt khí thế của Mục Vân.
Địa Tiên, quả là cường đại!
"Tiểu tử, bây giờ ngươi còn bản lĩnh gì để phản kháng nữa không?"
Thấy Mục Vân lúc này tay cầm Hắc Dận Kiếm, hai thức tấn công đều bị hóa giải, Lâm Nhất Thâm lập tức cười ha hả.
Những người còn lại cũng trợn mắt há mồm.
Địa Tiên!
Đây chính là Địa Tiên.
Mục Vân vừa rồi còn trông không ai bì nổi, giờ phút này lại bị áp chế đến không thở nổi.
Chỉ là Mục Vân vẫn đứng tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Cảnh giới Địa Tiên, hắn cũng không phải là không có sức đánh một trận.
Công kích của Không Nhận và Không Toàn, công kích bằng nguyên lực, đều là những thủ đoạn cường đại, chỉ là giờ này phút này, hắn không muốn bại lộ những thứ đó trước mặt mọi người.
Nhưng nếu hai người này tiếp tục ép người quá đáng, vậy thì hắn không còn lựa chọn nào khác.
"Mục Vân, bó tay chịu trói đi!"
Lâm Nhất Thâm hừ một tiếng, trực tiếp bước tới, bàn tay hóa thành trảo, chộp về phía Mục Vân.
Một trảo này vừa ra, thiên địa xung quanh Lâm Nhất Thâm phảng phất như hoàn toàn bị bóp méo, lực đẩy cường đại khiến các đệ tử xung quanh không ngừng lùi lại.
Nhưng đối với Mục Vân, nó lại có một lực hút cực mạnh.
"Lão già, ngươi ép ta!"
Thấy cảnh này, Mục Vân lập tức quát khẽ, bước ra một bước.
Đã đến nước này, không còn gì phải che giấu.
Trực tiếp bước ra, trường kiếm trong tay Mục Vân vung lên, chỉ là dần dần, bên trong thanh trường kiếm kia phảng phất như xen lẫn một luồng sức mạnh vô cùng cổ quái.
"Hai đánh một, lại còn là hai Địa Tiên đi bắt nạt một Nhân Tiên, Nhất Diệp Kiếm Phái các người rất thích lấy mạnh hiếp yếu sao?"
Chỉ là, ngay lúc Mục Vân chuẩn bị thi triển nguyên lực, một giọng nói bất chợt vang lên.
Một bóng người xuất hiện trước mặt Mục Vân.
Một thân thanh y, hai tay chắp sau lưng, vạt áo dài khẽ đung đưa theo gió.
Người này trông phong độ nhẹ nhàng, hai tay chắp sau lưng, đứng giữa Mục Vân và Lâm Nhất Thâm, nhìn về phía trước.
"Hửm?"
Thấy bóng người đột nhiên xuất hiện này, Mục Vân nhớ lại giọng nói, chỉ cảm thấy rất quen thuộc.
Nhưng nhất thời lại không nghĩ ra đã nghe thấy ở đâu.
"Ngươi là ai?"
Người này vừa xuất hiện, Lâm Nhất Thâm lập tức cảm giác được đòn tấn công của mình đã hoàn toàn thất bại.
Một người như vậy lại đứng ra bảo vệ Mục Vân vào lúc này khiến ông ta rất kỳ quái.
"Ngươi không cần quan tâm ta là ai!"
Thanh niên khẽ cười nói: "Hai vị bắt nạt một Nhân Tiên cửu phẩm, không khỏi quá đáng quá, lẽ nào trong Nhất Diệp Kiếm Phái thịnh hành kiểu này sao?"
"Nhất Diệp Kiếm Phái ta làm gì, không đến lượt ngươi nhúng tay!"
Lâm Nhất Thâm quát: "Thằng nhãi vắt mũi chưa sạch, dám nhúng tay vào chuyện của Nhất Diệp Kiếm Phái ta, muốn chết à!"
Lâm Nhất Thâm vừa dứt lời, liền trực tiếp tung ra một trảo.
"Nói chuyện tử tế không được sao?"
Thanh niên kia lại cười khổ lắc đầu.
Chỉ là ngay sau đó, y nhẹ nhàng đưa một tay ra.
Bùm...
Một luồng sức mạnh mênh mông khiến người ta kinh hãi từ tận đáy lòng ập tới.
Phụt...
Trong chốc lát, Lâm Nhất Thâm trực tiếp lùi bước, một ngụm máu tươi phun ra từ khóe môi.
"Cảnh giới Địa Tiên!"
Thanh niên tuổi còn trẻ này cũng là cảnh giới Địa Tiên, hơn nữa thực lực dường như còn mạnh hơn Lâm Nhất Thâm không chỉ một bậc.
Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều sững sờ.
Người này là ai?
"Ngươi muốn chết!"
Lâm Nhất Thâm lùi lại một bước, sắc mặt hơi tái đi, quát: "Ngươi là ai? Chuyện của Nhất Diệp Kiếm Phái ta, từ khi nào đến lượt ngươi nhúng tay vào?"
"Càn rỡ!"
Nhưng đúng lúc này, một tiếng quát lớn vang lên, trên bầu trời, từng bóng người lần lượt phiêu nhiên hạ xuống.
Người dẫn đầu chính là Diệp Cô Tuyết.
"Lâm Nhất Thâm, ngươi đang làm gì vậy?"
Diệp Cô Tuyết nhẹ nhàng đáp xuống, nhìn về phía trước, không nhịn được quát lên.
"Phái chủ!"
Thấy Diệp Cô Tuyết xuất hiện, Lâm Nhất Thâm trong lòng ảo não.
Diệp Cô Tuyết đi Thiên Kiếm Lâu, sao có thể trở về nhanh như vậy được.
Không thể nào!
"Sư tôn, người mà không về nữa là đồ nhi bị người ta giết chết rồi."
Mục Vân lúc này lại thu lại thế công, nhìn Diệp Cô Tuyết, bất mãn nói: "Không ngờ thân là tọa hạ đệ tử mà trong tông môn vẫn có thể bị giết bất cứ lúc nào, ai... thật đáng buồn làm sao!"
Nghe những lời này, Diệp Cô Tuyết chỉ cảm thấy người suýt chết không phải là Mục Vân, mà là nàng.
"Lâm Nhất Thâm, ngươi to gan thật!"
Diệp Cô Tuyết đột nhiên quát: "Mục Vân là tọa hạ đệ tử của ta, tọa hạ đệ tử ngươi hiểu chưa? Trong bản môn, trừ ta ra, không ai được phép trừng trị hắn, ngươi vì sao lại ra tay?"
"Khởi bẩm Phái chủ, kẻ này suýt nữa đã đánh chết hạch tâm đệ tử Minh Tiềm, lão phu chỉ là..."
"Lâm Nhất Thâm, nói chuyện không thể chỉ nói một nửa được, tại sao ta lại muốn đánh chết Minh Tiềm? Hắn không đến sơn phong của ta gây sự, ta việc gì phải đắc tội với hắn?"
Mục Vân lại chen vào.
"Phái chủ!"
Thái tử lúc này cũng bước ra phía trước, cười nói: "Mục Vân coi thường môn quy, đệ tử lúc này mới liên thủ với Lâm trưởng lão, muốn khống chế Mục Vân, chứ không hề có ý định giết hắn."
"Suýt nữa thì chết rồi, ngươi nói như vậy, không tử tế chút nào đâu đấy, Thái tử!"
Mục Vân lại trực tiếp gằn giọng.
"Phái chủ, ta..."
"Được rồi!"
Diệp Cô Tuyết cau mày nói: "Hai người các ngươi, bây giờ lui xuống cho ta!"
"Mục Vân là tọa hạ đệ tử của Diệp Cô Tuyết ta, trong bản môn, trừ ta ra, bất kỳ ai cũng không được đối phó hắn, ai dám kháng lệnh, ban chết!"
Lời này của Diệp Cô Tuyết vừa thốt ra, toàn trường xôn xao.
Lời này, rõ ràng là đang bao che cho Mục Vân.
Tên Mục Vân này, rốt cuộc có gì đáng để Diệp Cô Tuyết bao che như vậy?
"Phái chủ!"
"Phái chủ!"
Nghe những lời này, sắc mặt của thái tử và Lâm Nhất Thâm hoàn toàn thay đổi.
Đây là đang vả vào mặt bọn họ trước mặt mọi người!
"Hừ!"
Diệp Cô Tuyết quát: "Lời ta nói, các ngươi không nghe thấy sao?"
"Vâng!"
Cuối cùng, Lâm Nhất Thâm nghiến răng, chắp tay đáp.
Thái tử cũng chỉ có thể im lặng.
Chỉ trong nháy mắt, ánh mắt Lâm Nhất Thâm rơi vào người thanh niên vừa xuất hiện, bàn tay chỉ thẳng vào người kia, gằn giọng: "Phái chủ, kẻ này không phải là đệ tử Nhất Diệp Kiếm Phái ta, nhưng lại nhúng tay vào chuyện của Nhất Diệp Kiếm Phái, mong Phái chủ trừng phạt."
Trừng phạt?
Diệp Cô Tuyết nghe những lời này, trên mặt lộ ra vẻ giận dữ.
"Lâm Nhất Thâm!"
Giọng điệu của Diệp Cô Tuyết đã hoàn toàn thay đổi.
"Bản Phái chủ làm việc, còn không cần ngươi đến dạy bảo!"
Diệp Cô Tuyết quát: "Vị này, chính là quan môn đệ tử của Lâu chủ Thiên Kiếm Lâu Thiên Quân Vũ, lần này được mời đến Nhất Diệp Kiếm Phái chúng ta, ngươi có biết không?"
Cái gì?
Quan môn đệ tử của Thiên Quân Vũ?
Sao lại đến Nhất Diệp Kiếm Phái?
Lâm Nhất Thâm lập tức run rẩy, sắc mặt trong nháy mắt tràn ngập nụ cười.
"Vị thiếu hiệp này, lão hủ có nhiều điều đắc tội, có mắt không thấy Thái Sơn, mong ngài đừng trách!"
Quan môn đệ tử của Thiên Quân Vũ, địa vị đó không kém gì tông chủ của các tông môn.
Vừa rồi, mình còn giao thủ với y!
Quả thực là tự tìm đường chết!
"Không sao cả!"
Thanh niên kia khẽ mỉm cười nói: "Chỉ là Lâm trưởng lão thân là trưởng lão của Nhất Diệp Kiếm Phái, nên quan tâm nhiều hơn đến đệ tử dưới trướng, chứ không phải... nhòm ngó bảo vật của đệ tử!"
Câu nói kia, có thể nói là trực tiếp vả vào mặt Lâm Nhất Thâm trước công chúng.
Chỉ là lúc này, Lâm Nhất Thâm đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Ai bảo đối phương là quan môn đệ tử của Thiên Quân Vũ.
Đó căn bản là người mà ông ta không thể trêu chọc vào.
"Vị Mục Vân này thiên phú siêu quần, Nhất Diệp Kiếm Phái có được thiên tài, vãn bối cũng mừng thay cho Diệp Phái chủ!"
Thanh niên lại cười nói: "Lần này, ta đến Nhất Diệp Kiếm Phái cũng là vì Mục Vân, các người không thể làm hắn bị thương được, nếu không, ta biết ăn nói thế nào với sư tôn!"
Lời vừa dứt, thanh niên kia chậm rãi quay người lại.
"Nhậm Cương Cương!"
Chỉ là, trong khoảnh khắc thanh niên xoay người, Mục Vân lại kinh hô trong lòng.
Người trước mắt này, không phải Nhậm Cương Cương thì là ai?
Ban đầu ở Thương Hoàng tiểu thế giới, Nhậm Cương Cương và Cừu Xích Viêm chính là hai đại hộ pháp dưới trướng của phụ thân hắn, Mục Thanh Vũ.
Hơn nữa hai người còn từng đến Huyết Minh, giúp đỡ hắn quản lý mọi việc lớn nhỏ của Huyết Minh, đã bỏ ra không ít công sức.
Quan môn đệ tử của Lâu chủ Thiên Kiếm Lâu Thiên Quân Vũ?
Mục Vân lập tức cảm thấy đầu óc có phần không theo kịp...
Chỉ là Nhậm Cương Cương giờ này khắc này quay người lại, nhìn Mục Vân trước mặt, trên môi lại nở một nụ cười.
Nhưng trong đầu Mục Vân, một giọng nói đột nhiên vang lên.
"Quả nhiên là ngươi, Mục Vân!"
Bạn vừa thấy Thiên‧†ɾúς mỉm cười.